tinbc tinbc

Chương 128: Kẻ nhìn trộm

Mưa rơi khi Tần Mạc rời tường bắc Thái Huyền. Không phải mưa lớn, chỉ là thứ bụi nước đủ làm chữ trên cáo thị nhòe đi mà không rửa sạch được. Trên các cổng phụ, Hình Đường đã bắt đầu đọc tội mới. Giọng người đọc truyền qua phù âm, vang trên mái ngói, trên chợ, trên những căn nhà đóng cửa: Tần Mạc, kẻ nhìn trộm luân hồi, phạm thiên cấm, phá Giám lần hai, đoạt vật chứng, dùng tà pháp nhiễu trận.

Hắn chạy trong tiếng đọc ấy. Mỗi chữ có phần đúng. Điều này khiến chúng khó chịu hơn lời vu khống thuần túy. Hắn đã nhìn trộm. Đã phá Giám. Đã đoạt vụn vải. Nhưng giữa các chữ ấy không có cô gái có sẹo hỏi hắn tìm ai, không có Giản Đồng ôm dây đỏ, không có đệ tử thay dầu làm rơi nắp bình. Án chỉ cần động từ. Người sống bị rơi khỏi khoảng trống giữa các động từ đó.

Ở ngã tư ngoài cổng, Tống Nghiêm chặn hắn. Không mang đủ đội, chỉ ba người. Có thể Tống đoán hắn sẽ đi cứu Chu Bình. Có thể đây là chốt chuyển hướng Tạ đặt sẵn. Tống cầm sổ trong tay, áo mưa ướt một bên vai. Hắn nhìn Tần Mạc, nhìn máu ở chân, rồi nhìn túi thuốc giấu vụn vải.

“Buông vật chứng,” Tống nói.

“Ngươi biết đó không phải vật chứng của các ngươi.”

“Trong án, nó là vật chứng.”

“Trong đời nàng, nó là áo.” Tần Mạc đáp.

Hai người đứng dưới mưa. Một bà bán rau bị kẹt trong ngõ ôm rổ cải, không dám chạy qua giữa họ. Nước mưa chảy từ rổ xuống, kéo theo bùn đất. Tống thấy bà, hơi nghiêng kiếm để chừa đường. Bà lập tức chạy, rơi lại một bó hành. Tần Mạc nhìn bó hành, nhớ Chu Bình ghét hành trong cháo. Ý nghĩ ấy vô lý, nhưng chính nó kéo hắn khỏi việc tung ma khí ngay giữa ngã tư.

Tống cũng nhìn bó hành. “Ngươi đang bị đọc tội toàn thành. Còn nhìn rau?”

“Bạn ta ghét hành.”

Câu trả lời làm một đệ tử Hình Đường trẻ phía sau Tống ngẩn ra. Có lẽ hắn chưa từng nghĩ kẻ nhìn trộm luân hồi có bạn ghét hành. Tống thì không ngẩn. Hắn chỉ ghi một nét trong sổ, rồi đóng lại. “Người như ngươi càng giống người, án càng khó đọc. Vì vậy cấp trên sẽ bỏ những câu này.”

“Vậy ngươi ghi làm gì?”

Tống im một nhịp. “Vì hiện trường có.”

Tần Mạc suýt cười. Tống Nghiêm vẫn ở đó: người tin sổ án đến mức ghi cả điều làm án khó sạch, rồi vẫn giao sổ cho người cắt. Hắn không phải đồng minh. Không phải kẻ thù dễ ghét. Hắn là một cái đinh chưa biết sẽ giữ tấm ván hay làm rách chân người đi.

Phù âm trên cổng đọc tiếp: đồng phạm Chu Bình, chứa chấp Nghịch Chủng, sẽ bị xử theo lệnh chuyển hướng nếu nghi phạm không hàng. Tần Mạc ngẩng phắt đầu. Tống nhìn hắn và biết ngay câu nào vừa trúng.

“Đầu hàng,” Tống nói. “Ít nhất người đó còn được đưa vào điện thẩm, không bị xử tại chỗ.”

“Như Lâm? Như người không qua xét duyệt?”

“Ta không bảo luật sạch.” Tống hạ giọng. “Ta bảo đường kia có thể sống thêm.”

Tần Mạc nghe trong câu đó có một thứ gần như cầu xin. Tống không muốn hắn chạy tới căn nhà bỏ hoang rồi giết cả đội phục kích. Cũng không muốn Chu Bình chết trong lửa. Nhưng hắn chỉ biết đề nghị con đường của luật, dù chính hắn đã thấy luật bẻ cong. Một người lớn lên bằng sổ án rất khó tưởng tượng cách cứu người ngoài việc đưa họ vào một sổ án khác.

Tần Mạc nói: “Tránh ra.”

Tống giơ kiếm. “Không.”

Trận đánh diễn ra rất ngắn và rất bẩn. Không có chiêu thức lớn. Tần Mạc không dùng đại lực vì xung quanh còn người dân chạy mưa. Hắn đánh vào chuôi kiếm, vào đầu gối, vào dây đeo giáp. Một đệ tử trẻ trượt chân ngã, đầu suýt đập vào bậc đá; Tần Mạc túm cổ áo kéo lại rồi quăng sang bên. Người kia nằm dưới đất, vừa thở vừa nhìn hắn như nhìn câu chuyện bị viết sai.

Tống chém trúng sườn hắn một nhát. Vết thương không sâu nhưng có luật trắng bám vào, làm chân Tần Mạc khựng. Tống không đâm tiếp. Hắn quay sang kéo bà bán rau đã kẹt lại khỏi luồng ma khí. Sự chậm đó cho Tần Mạc một khe thoát. Hai người đều thấy. Không ai nói.

Tần Mạc phá phù âm trên cổng. Giọng đọc tội đứt một đoạn, rồi từ cổng khác nối lại. Không thể chặn cả thành bằng một nhát. Hắn chỉ mua được vài hơi im lặng cho con đường trước mặt. Trong vài hơi ấy, hắn nghe tiếng mưa, tiếng người đóng cửa, tiếng một đứa trẻ hỏi mẹ kẻ nhìn trộm là gì. Người mẹ đáp: là người nhìn thứ không cho nhìn. Đứa trẻ hỏi tiếp: vậy người dùng người khác để nhìn thì sao. Người mẹ bịt miệng con.

Câu hỏi ấy đuổi theo hắn qua cổng. Hắn không biết đứa trẻ là ai, nhưng ghi vào đầu: đứa trẻ hỏi ngược ở cổng bắc. Không có tên. Một chấm mực nữa trong đám tên thiếu. Nếu còn sống qua đêm nay, hắn sẽ viết lại. Nếu quên, oán đạo sẽ cắn.

Ra khỏi thành, đường đất trơn. Mưa làm máu trên người hắn loãng ra, chảy xuống cổ tay, qua vết luật trắng, qua Dấu Nghịch Thiên chưa thành hình. Sen đen đói vì hắn vừa bỏ qua quá nhiều cơ hội nuốt: đệ tử phục ma, Tống Nghiêm, đội Hình Đường. Nó không nói. Nó chỉ làm từng vết thương trở nên hữu ích trong trí tưởng tượng: nuốt một người, lành ngay; nuốt hai người, quay lại Giám; nuốt Tống, lấy được đường vào hồ sơ.

Tần Mạc tăng tốc. Không phải vì cao thượng. Vì nếu chậm, hắn sợ mình sẽ quay lại.

Nửa đường tới căn nhà bỏ hoang, hắn thấy khói. Khói không bốc cao vì mưa, chỉ bò là là qua ruộng cỏ, mang theo mùi thuốc cháy. Mùi ấy đánh mạnh hơn phù âm. Thuốc của Mạnh bà tử. Thuốc của Chu Bình. Thuốc có tên bệnh nhân khác, được bà già giữ như giữ mạng người. Hình Đường đốt chỗ đó không chỉ đốt nơi trú. Họ đốt dây nối hắn với người sống.

Một người nông phu chạy ngược chiều, vai vác đứa trẻ. Thấy Tần Mạc, người ấy đứng khựng, rồi giơ cuốc lên. Tần Mạc không dừng. Hắn lách qua, nhưng cố không để ma khí chạm vào đứa trẻ. Người nông phu quay lại chửi: “Ma cũng biết tránh trẻ à?” Giọng chửi run. Tần Mạc không đáp. Câu ấy không cần đáp. Nó cần được giữ nguyên, thô và sợ.

Phía sau, Tống Nghiêm không đuổi nữa. Hoặc chưa đuổi. Trước mặt, nhà bỏ hoang cháy trong mưa. Hắn nghe tiếng Tề lão đạo gào từ đâu đó, tiếng Mạnh bà tử chửi tục, tiếng xà nhà gãy. Và dưới tất cả, rất nhỏ, tiếng Chu Bình ho.

Sau ngã tư, Tần Mạc đi qua một mái đình nhỏ nơi dân trú mưa. Không ai dám nhìn hắn lâu. Một ông già bán ô giấy lén kéo mấy đứa trẻ ra sau sạp, nhưng khi thấy vai Tần Mạc chảy máu, ông lại đẩy một cái ô rách về phía mép đường. Ô rách không che nổi nửa người. Có lẽ ông chỉ muốn làm gì đó mà sau này còn dám nhớ. Tần Mạc không lấy ô. Nếu lấy, ông già sẽ bị hỏi. Hắn chỉ nghiêng người để máu không nhỏ lên sạp.

Một đệ tử Hình Đường trẻ bị Tần Mạc quăng sang bên lúc nãy lảo đảo đuổi theo tới mái đình. Cậu ta còn rất trẻ, môi tím vì mưa, kiếm cũng cầm sai thế. Tống Nghiêm không ở cạnh nên cậu càng hoảng. “Đứng lại!” cậu hét. Giọng vỡ giữa chừng. Dân dưới mái đình lập tức tản ra, để cậu đứng một mình trước ma tu.

Tần Mạc dừng. “Tên?”

Cậu đệ tử ngẩn ra. “Gì?”

“Tên ngươi. Nếu lát nữa ta đánh ngất, ít nhất biết ghi ai.”

Cậu vừa sợ vừa giận. “Lục Yên. Hình Đường cấp ba. Ta không sợ ngươi.”

“Ngươi đang sợ.” Tần Mạc nói. “Sợ vẫn đứng được thì không xấu. Tránh đường.”

Lục Yên không tránh. Cậu lao lên, kiếm pháp đúng sách nhưng chân trượt vì bùn. Tần Mạc dùng chuôi ấn gõ vào cổ tay, kiếm rơi. Một nhát nữa có thể làm cậu ngất. Nhưng trong mái đình, một đứa trẻ đang nhìn. Tần Mạc đổi lực, chỉ đẩy Lục Yên ngồi xuống vũng nước. Cậu đệ tử bật khóc vì nhục hơn vì đau.

“Về nói Tống Nghiêm,” Tần Mạc nói, “người ở nhà bỏ hoang có dân. Đừng phóng hỏa nữa.”

“Ngươi ra lệnh cho Hình Đường?”

“Không. Ta nhờ người còn biết ghi hiện trường.” Tần Mạc nhặt kiếm, đặt lên bàn đình, không đưa tận tay để Lục Yên khỏi phải nhận đồ từ ma tu trước mặt dân. Chi tiết nhỏ này làm ông bán ô nhìn hắn kỳ lạ. Tần Mạc không chờ ánh nhìn ấy đổi thành gì. Hắn tiếp tục chạy.

Phù âm vẫn đọc tội từ các cổng khác. Nhưng vì hắn đã phá một cổng, âm thanh bị lệch nhịp, câu trước câu sau chồng lên nhau. Nghịch Chủng… nhìn trộm… vật cấm… đồng phạm Chu Bình… Những chữ rơi không đều trên mái ngói, nghe như một người nói dối bị hụt hơi. Dân nghe mà càng sợ, vì lời không đều thường làm tai họa gần hơn. Một phụ nữ dưới mái đình ôm con hỏi ông bán ô có nên báo đã thấy hắn không. Ông già đáp: “Đợi mưa tạnh.” Không phải che chở. Chỉ là mua cho lương tâm một chút thời gian.

Trên đường đất ngoài cổng, Tần Mạc gặp một xe phân thuốc bị lật. Hai người kéo xe thấy hắn thì bỏ chạy, để lại bánh xe kẹt trong mương. Trên xe có mấy thùng thuốc ngoại viện ghi sẽ đưa tới trạm cứu tế. Nếu hắn bỏ qua, thuốc hỏng. Nếu dừng lại, truy binh gần hơn. Hắn chửi một câu, chống vai đẩy xe lên. Bánh xe nghiến qua bùn, bắn bẩn lên thanh y dưới áo. Hắn khựng lại vì vết bẩn, rồi tự ghét mình. Áo đã từng dính máu nàng, bây giờ dính bùn cứu thuốc thì có gì xúc phạm? Hắn đẩy mạnh hơn.

Hai người kéo xe nấp sau bụi lau nhìn hắn đẩy xong rồi vẫn không dám ra. Tần Mạc gõ lên thùng thuốc. “Còn dùng được.” Rồi chạy tiếp. Sau lưng, một người lẩm bẩm: “Ma tu cũng biết đẩy xe à?” Người kia đáp: “Im. Đẩy xong vẫn là ma.” Câu đó không sai theo cách của họ. Một việc tốt không xóa cáo thị. Tần Mạc cần nhớ điều ấy để đừng mua sự tha thứ bằng vài hành động đúng.

Khi khói thuốc cháy của căn nhà bỏ hoang chạm tới mũi, những chuyện ở cổng bắc bị đẩy lùi. Nhưng hắn cố giữ tên Lục Yên, ông bán ô, xe thuốc lật. Những thứ này không liên quan tới Tô Vãn. Chính vì không liên quan nên phải giữ. Nếu mọi thứ trên đường chỉ còn là đoạn nối giữa hắn và nàng, hắn sẽ nhận nhầm cả nhân gian thành hành lang.

Ở đoạn đường đất cuối cùng, một nhóm dân bị chặn vì lệnh giới nghiêm phải quỳ dưới mưa chờ kiểm thẻ. Một bà mẹ bế con sốt, môi tím, cứ ngẩng nhìn cổng rồi lại cúi xuống. Đệ tử canh cổng không ác giọng; hắn còn kéo áo mưa che cho đứa trẻ một chút. Nhưng thẻ của họ thiếu dấu, nên hắn không cho qua. Tần Mạc đi ngang, thấy bà mẹ nhìn mình nhận ra rồi lập tức cúi đầu sâu hơn. Nàng không cầu cứu. Cầu cứu hắn lúc này có thể giết cả hai mẹ con.

Tần Mạc lách qua bờ ruộng, dùng ma khí rất mỏng bẻ lệch cái chốt phụ của cổng kiểm. Không đủ gây loạn, chỉ đủ để hàng người được gọi vào mái che sớm hơn một lượt. Đệ tử canh cổng tưởng chốt mục, chửi thợ bảo trì. Bà mẹ bế con qua được dưới mái. Tần Mạc không dừng xem thêm. Nếu đứng lại nhận kết quả, việc ấy sẽ biến thành phần thưởng cho hắn. Hắn chỉ cần biết đứa trẻ bớt mưa một chút.

Cách đó không xa, tiếng phù âm lại nối được. Nó đọc tên Chu Bình bằng giọng lạnh như đọc tang vật. Tần Mạc đang chạy bỗng vấp vì hai chữ ấy. Bạn hắn không phải đồng phạm trong một án. Là người nấu cháo khét, ghét hành, giữ bánh khô, biết tát hắn khi cần. Càng nghe tên Chu Bình bị luật đọc sạch, hắn càng hiểu vì sao không được để Tô Vãn chỉ còn là vật chứng.

Sau khi chốt phụ lệch, đệ tử canh cổng cúi sửa rất lâu. Hắn bị mưa tạt ướt nửa mặt, miệng lẩm bẩm mai lại bị quản sự mắng. Tần Mạc nghe thấy và không thấy hả. Người giữ cổng có thể vừa cản một đứa trẻ sốt, vừa sợ bị mắng vì cái chốt rẻ tiền. Chính sự tầm thường ấy làm cái ác của thủ tục khó chém hơn một kẻ thù cầm đao. Bùn dưới chân hắn lạnh, kéo chậm thêm một nhịp. Mưa vẫn rơi.

Tần Mạc nắm chặt túi vụn vải, rồi buông ra. Nếu nắm quá chặt, hắn không còn tay kéo người sống. Bóng thanh y trong dòng sâu đã mất. Người bạn ghét hành vẫn còn dưới xà cháy. Câu lựa chọn không hiện thành lời thề, chỉ thành một bước chân lao vào khói.