Chương 127: Đóng gương
Sân Giám phía sau lưng Tần Mạc nổ từng mảng đèn trắng. Dây phục ma mất điểm neo, quật lên như roi, đánh vào cả người của Thái Huyền lẫn kẻ bị bắt. Tần Mạc đáp xuống mái hành lang phụ, máu từ lưng chảy dọc xương sống. Trong túi áo, vụn vải xanh đã nguội, nhưng cảm giác bóng thanh y quay nửa nhịp vẫn nóng trong ngực. Không phải hy vọng. Hy vọng phải sáng hơn. Thứ này giống một mũi kim cắm ở chỗ không với tới.
Tống Nghiêm đuổi tới trước. Hắn không hô giết. Hắn ra lệnh khóa đường nước, chặn mái đông, đưa người bị thương khỏi sân. Vừa truy bắt vừa cứu người, động tác rất thành thục. Tần Mạc nhìn thấy một đệ tử phục ma gãy tay được kéo ra sau, nhìn thấy Giản Đồng được hai người dìu, chân kéo lê trên nền đá. Giản Đồng vẫn ôm sợi dây đỏ. Cậu nhìn Tần Mạc qua vai đồng môn bằng ánh mắt vừa sợ vừa không hiểu.
“Đường tây,” Tống nói với đội mình, “đừng để hắn qua cổng có dân.”
Tần Mạc nghe được và hiểu: Tống không muốn hắn chạy vào khu dân. Không phải vì thương hắn. Vì nếu chiến đấu lan tới dân, án sẽ bẩn, người sẽ chết, Hình Đường khó khép hồ sơ. Lý do có thể lạnh, kết quả vẫn cứu người. Hắn không biết nên khinh hay ghi nhớ. Thế giới cứ đưa cho hắn những câu hỏi lẫn bùn như vậy.
Tạ Vô Cữu bước ra sau cùng. Áo hắn vẫn sạch. Khăn trắng lau ấn đã cháy một góc, nhưng hắn cầm như chưa có gì. “Không cần đuổi quá gắt,” hắn nói. “Để hắn rời sân Giám. Tội nhìn trộm cần được đọc trước nhiều tai hơn.”
Tần Mạc dừng trên mái. Hắn hiểu rồi: sân Giám lần hai không phải nơi xử chết hắn. Nó là nơi lấy đủ chứng để dựng Đại Thẩm. Nếu giết hắn trong sân không dân, Thái Huyền chỉ có thêm một bí mật. Nếu để hắn chạy với tội mới, họ có một câu chuyện.
“Ngươi muốn ta sống để làm ma trong miệng ngươi,” Tần Mạc nói.
Tạ ngẩng đầu. “Ngươi đã làm phần khó nhất. Ta chỉ đặt lời quanh việc ngươi làm.”
Tần Mạc không phản bác được bằng một câu sạch. Hắn đã mở Giám. Đã nhìn. Đã đoạt vụn vải. Đã phá trận. Nếu dân chỉ nghe các động từ ấy, hắn đúng là ma. Sự khác biệt nằm ở những câu nhỏ: không nuốt Giản Đồng, không gọi bóng thanh y, cứu đệ tử bị dây siết. Nhưng câu nhỏ thường nằm ở phụ lục. Tạ Vô Cữu sống bằng chính việc biết dòng nào sẽ được đọc lớn.
Dây phục ma quấn tới. Tần Mạc dùng Câu Hồn Ấn cắt mái ngói, làm cả mảng ngói rơi xuống chắn đường. Một đệ tử áo xám bên dưới ôm đầu né, chính là người thay dầu đã chạy lúc đầu. Cậu ta không chạy kịp vì quay lại lấy nắp bình, trên tay vẫn cầm cái nắp đồng móp. Mảng ngói đổ về phía cậu.
Tần Mạc chửi khẽ, đổi hướng ma khí đỡ ngói. Việc đó làm hắn chậm một nhịp. Một mũi kiếm phục ma đâm xuyên vai trái. Đau trắng xóa. Đệ tử áo xám bò khỏi đống ngói, ôm nắp bình, nhìn hắn như nhìn một chuyện sai sách: ma tu vừa cứu mình khỏi ngói rồi bị người nhà đâm.
“Chạy,” Tần Mạc nói.
Cậu ta chạy. Lần này không nhặt thêm gì nữa.
Tống Nghiêm thấy mũi kiếm xuyên vai Tần Mạc nhưng không ra lệnh bắn tiếp. Hắn đang nhìn đệ tử áo xám chạy. Tần Mạc không chờ hắn quyết định xong. Hắn bẻ gãy kiếm, nhảy qua tường thấp, rơi xuống khu kho bỏ giấy. Trong kho có những thẻ gỗ cũ ghi tên người từng xin vào ngoại viện. Một số thẻ bị mối ăn, tên chỉ còn nửa. Chân hắn đạp vỡ một thẻ, chữ cuối gãy dưới gót. Hắn cúi nhặt theo bản năng, dù sau lưng tiếng truy binh đã gần.
Thẻ ghi: Đỗ… con gái sốt. Phần giữa mất. Tần Mạc không biết Đỗ gì, con gái nào, còn sống không. Hắn đặt mảnh thẻ lên kệ thay vì bỏ xuống. Một việc vô ích. Nhưng nếu ngay cả lúc chạy hắn cũng mặc kệ tên gãy dưới chân, vậy sổ tên hắn lập chỉ là đồ trang trí cho lương tâm.
Ra khỏi kho, hắn gặp Phương Ký ở lối giao giấy. Người lại mục thấp mặt trắng như giấy, tay ôm một xấp hồ sơ phụ. “Ta không thấy ngươi,” Phương Ký nói ngay. “Ta chỉ thấy gió làm cửa kho hỏng.”
“Đừng dính vào.”
“Muộn rồi. Ta sửa lịch trực cho Lâm, giấu hai dòng Cấm Viện, lại vừa nói chuyện với gió.” Phương Ký đẩy một tờ giấy vào tay hắn. “Đường mương bắc. Nhưng Hình Đường đã bắt đầu đánh nhà bỏ hoang ngoài thành.”
Tần Mạc khựng lại. Mọi âm thanh trong đầu tắt nửa nhịp. “Chu Bình?”
“Không biết.” Phương Ký nuốt nước bọt. “Tin mới tới kho. Họ dùng đồng phạm làm lệnh chuyển hướng.”
Đây mới là đòn thật. Không phải Giám đóng. Không phải Tạ nói Hóa Thần. Mà là buộc hắn chọn: quay lại sân Giám cướp thêm một khe nhìn, hoặc bỏ tất cả để chạy về căn nhà dột. Sen đen lập tức đưa ra tính toán. Chu Bình có Tề lão đạo, Mạnh bà tử. Giám trước mặt chỉ mở theo chu kỳ hiếm. Bóng thanh y vừa quay nửa nhịp. Nếu bỏ, lần sau không biết cần nuốt bao nhiêu mới tới được.
Tần Mạc đấm tay vào tường. Gạch vỡ, máu ở khớp tay chảy xuống giấy Phương Ký đưa. Phương Ký lùi lại, sợ nhưng vẫn không bỏ hồ sơ. “Ngươi muốn cứu ai thì đi nhanh,” hắn nói. “Đứng đây dọa ta không giúp người bệnh thở thêm.”
Câu ấy giống Chu Bình đến khó chịu. Tần Mạc nhét giấy vào áo, quay về hướng mương bắc. Phía sau, sân Giám vẫn còn ánh sáng. Dòng sâu đã đóng, nhưng mặt Giám chưa bị chuyển đi. Nếu hắn quay lại, có thể cướp một lần nữa trong lúc họ rối. Ý nghĩ ấy bám vào gáy hắn như móc câu.
Hắn không quay lại. Hắn chạy về ngoại thành.
Trên đường mương, nước đen cũ của Thái Huyền chảy qua chân. Oán đạo trong người hắn hỏi: nàng có trách không? Hắn không biết. Không ai có quyền mượn miệng Tô Vãn để xóa lựa chọn này. Nhưng hắn nhớ nàng từng đẩy bát thuốc sang cho người bệnh trước khi uống phần mình. Nhớ không phải để nói nàng sẽ đồng ý. Chỉ để hắn tự hỏi: nếu gặp lại nàng bằng cách bỏ Chu Bình chết, hắn còn mặt nào hỏi nàng có muốn quay lại nhìn hắn không?
Chuông truy bắt đổi nhịp sau lưng. Tạ Vô Cữu đã thả tin. Tần Mạc nghe tên mình bị đọc từ cổng trong tới cổng ngoài: kẻ nhìn trộm luân hồi, phá Giám, đoạt vật chứng. Mỗi chữ đuổi theo như đá ném. Hắn cắm đầu chạy qua nước mương, qua lối rác thuốc, qua bức tường có vết trẻ con vẽ cáo thị.
Khi ra khỏi thành, hắn quay đầu một lần. Đỉnh Thái Huyền vẫn sáng. Mặt Giám ở đâu đó trong ánh sáng ấy, đóng lại như con mắt không ngủ. Dòng sâu ở sau nó. Bóng thanh y ở sâu hơn nữa. Hắn đã mất cơ hội nhìn thêm. Quyết định ấy không làm hắn nhẹ. Nó chỉ làm đường dưới chân rõ hơn: căn nhà bỏ hoang đang cháy, và Chu Bình ở đó.
Ở cuối mương bắc, một hạc giấy cháy lao xuống trước mặt hắn. Không phải của Lâm. Giấy thô, nét chữ xiêu của Tề lão đạo: nhanh, thằng bé họ Chu bị khóa dưới xà, thuốc cháy.
Trong kho giấy, ngoài những thẻ gỗ bị mối ăn còn có một bàn sao mục chưa kịp dọn. Trên bàn đặt nửa chén trà nguội, một miếng bánh đậu cắn dở và cây bút gác ngang nghiên mực. Người làm ở đây đã bỏ chạy khi chuông Giám nổ, vội đến mức quên úp nắp nghiên. Mực bắt đầu khô thành một lớp da mỏng. Tần Mạc dừng mắt ở miếng bánh đậu nhiều hơn ở hồ sơ. Có người vừa định ăn hết bữa trực, rồi tai họa đập xuống. Đại sự của hắn luôn rơi vào bữa ăn dang dở của ai đó.
Phương Ký thấy hắn nhìn bánh, bực bội nói: “Đừng ăn. Của Trương Hạ Nhi. Nàng ta đếm được từng miếng.”
“Ta không ăn.”
“Ma tu thì ai biết.” Phương Ký nói xong tự biết mình quá miệng, nhưng không xin lỗi. Hắn đang sợ. Người sợ có quyền nói ngu. Tần Mạc để câu ấy rơi xuống, không nhặt lên chém lại.
Phương Ký lục dưới bàn lấy ra một bó thẻ rỗng. “Cầm cái này. Ra ngoài nếu bị hỏi thì nói giao thẻ hỏng đi đốt. Không ai thích kiểm thẻ hỏng lúc sân Giám nổ.”
“Ngươi chuẩn bị sẵn?”
“Ta chuẩn bị cho chính ta.” Hắn nhét bó thẻ vào tay Tần Mạc. “Sau đó phát hiện chân mình không nghe lời. Vậy ngươi dùng. Đừng biến nó thành nghĩa khí. Ta chỉ ghét thẻ sai tên.”
Một tiếng nổ vọng từ sân Giám làm bụi rơi xuống. Phương Ký cúi xuống nhặt một tờ hồ sơ rơi, phủi bụi cẩn thận dù tay run. Tần Mạc nhìn động tác ấy. Người này không cầm kiếm, không mở trận, không cứu thế. Hắn chỉ ghét một dòng sai đến mức giữa truy bắt vẫn nhặt giấy. Có lẽ chính những người ghét sai vặt mới là vết nứt đầu tiên trong một hệ thống thích sai lớn.
Trương Hạ Nhi chạy vào đúng lúc ấy. Nàng là tạp dịch sao mục thấp, tóc rối, trên tay còn dính bột bánh đậu. Thấy Tần Mạc, nàng suýt hét. Phương Ký bịt miệng nàng, nói nhanh: “Gió. Cửa hỏng. Không thấy ai.” Trương Hạ Nhi trừng mắt, gỡ tay hắn ra. “Gió nhà ngươi chảy máu à?”
Tần Mạc đặt bó thẻ xuống. “Ta đi ngay.”
Trương Hạ Nhi nhìn hắn, rồi nhìn miếng bánh đậu trên bàn. “Ngươi đụng bánh ta?”
“Không.”
“Tốt.” Nàng kéo ngăn dưới, lấy ra một lọ bột cầm máu ném cho hắn. “Đừng nhỏ máu lên thẻ. Máu khó tẩy.”
Đây không phải lòng tốt sáng rực. Nàng thật sự khó chịu vì máu có thể làm hỏng giấy. Nhưng lọ bột vẫn nằm trong tay Tần Mạc. Hắn rắc lên vai, đau giảm một chút. Trương Hạ Nhi nhìn vết thương khép chậm, mặt tái đi. Nàng sợ hắn. Vẫn ném thuốc. Cả hai điều cùng đúng.
Phương Ký chỉ đường mương bắc xong, bỗng giữ tay áo Tần Mạc lại. “Nếu gặp Lâm Tịnh Dao, nói nàng đừng tin phòng tự kiểm đổi người canh. Đổi người là để nàng tưởng có khe. Không có khe.”
“Sao ngươi biết?”
“Vì lệnh đổi người đi qua tay ta, và vì người đổi vào viết tên nàng sai.” Phương Ký nghiến răng. “Lâm Tịnh Diêu. Sai một nét mà cũng dám thẩm người ta.”
Tần Mạc gật. Hắn không hứa cứu Lâm ngay. Hứa ngay sẽ rỗng. Hắn chỉ lấy một thẻ hỏng, viết lên mặt sau bằng máu khô: Lâm, phòng tự kiểm đổi người là bẫy. Phương Ký nhìn chữ, nhăn mặt vì xấu, nhưng nhận.
Khi Tần Mạc rời kho, Trương Hạ Nhi gọi giật: “Ê, ma tu.”
Hắn quay lại.
“Nếu chết ngoài đó, đừng làm rơi thẻ hỏng. Người ta lại đổ cho bọn ta thiếu sổ.”
Tần Mạc đáp: “Được.”
Nàng có vẻ không ngờ hắn nhận lời nghiêm túc như vậy. Tần Mạc nhét bó thẻ vào áo, chạy vào đường mương. Sau lưng, Phương Ký và Trương Hạ Nhi bắt đầu cãi nhau xem nên giấu vết máu trên nền bằng tro hay bằng mực cũ. Tiếng cãi rất nhỏ, rất sống. Nó đi theo hắn tới tận khi hạc giấy của Tề lão đạo rơi xuống, báo Chu Bình bị khóa dưới xà.
Chính tiếng cãi ấy làm lựa chọn rời Giám thêm đau. Hắn không chỉ bỏ lại pháp khí. Hắn bỏ lại cả những vết nứt vừa hé trong Thái Huyền: Tống ghi phụ lục, Phương Ký sửa tên, Trương Hạ Nhi ném thuốc vì ghét máu làm bẩn giấy. Nếu hắn quay lại phá Giám lúc này, những người đó sẽ bị nghiền trước. Sự thật chưa kịp thành chứng đã thành tro.
Đến gần cửa mương, Tần Mạc nghe mặt Giám sau lưng vang thêm một tiếng rất khẽ. Không phải mở, chỉ là pháp khí được phủ lại. Tiếng ấy làm hắn gần như quay đầu. Phương Ký ở sau lưng cũng nghe thấy, lập tức nói như mắng: “Người bệnh ngoài thành không chờ ngươi nhìn thêm đâu.” Câu của một lại mục sợ chết lại giữ được hắn tốt hơn mọi lời thề.
Tần Mạc nắm bó thẻ hỏng trong áo. Những thẻ này từng thuộc về người không qua xét duyệt, tên bị mối ăn, mệnh bị phân sai, đơn cầu cứu bị xếp thấp. Hắn định dùng chúng làm vỏ bọc để chạy, nhưng khi chạm vào cạnh thẻ, hắn thấy mình đang mang cả một đống tên gãy khỏi kho. Không phải chứng cứ lớn. Chỉ là những mẩu gỗ sẽ bị đốt nếu không ai nhớ. Hắn không biết có giữ nổi không, nhưng vẫn nhét sâu hơn vào áo.
Một thẻ gỗ trong bó cấn vào ngực hắn, góc nhọn đâm qua áo. Tần Mạc không bẻ nó đi. Cái đau nhỏ ấy nhắc rằng sau lưng Giám còn cả kho người bị ghi sai đang chờ bị đốt. Hắn rời sân không phải vì hết muốn nhìn, mà vì quá nhiều thứ đang cháy cùng lúc.
Tần Mạc bóp nát hạc giấy trong tay, lần đầu trong đêm không nhìn về phía Giám nữa.