tinbc tinbc

Chương 126: Không gọi nhầm

Dòng sâu không đóng ngay. Khi Tạ Vô Cữu hạ ấn, mặt Giám khép lại từ ngoài vào trong, nhưng trong một nhịp mỏng, Tần Mạc vẫn đứng giữa nước đen của tầm nhìn. Không còn sân phục ma rõ ràng, không còn đèn trắng, chỉ còn dòng người đi qua như bóng dưới băng. Mỗi người mang một vệt đời chưa tan hết: mùi khói bếp, tiếng ru con, vết đau ở cổ tay, một câu chưa nói với người ở lại. Không ai ở đó để làm nền cho vạt áo xanh xa phía trước.

Bóng thanh y vẫn quay lưng. Càng nhìn càng giống Tô Vãn. Cũng càng đáng sợ vì giống. Tần Mạc thấy bàn tay kia khẽ vuốt mép áo ba lần, đúng thói quen của nàng khi căng thẳng. Giám biết thói quen ấy từ ký ức của hắn hay từ nhân quả thật? Hắn không phân biệt được. Chính sự không phân biệt ấy là vực sâu. Nếu hắn gọi tên, có lẽ bóng kia sẽ quay lại. Có lẽ sẽ là nàng. Có lẽ sẽ là một người khác bị âm gọi xé khỏi đường của mình.

Một cô gái có vết sẹo dài từ thái dương xuống cằm trôi ngang qua hắn. Vết sẹo khi rõ khi mờ, như nước đang quyết định có cho nàng giữ nó không. Nàng nhìn hắn bằng đôi mắt không có tròng, hỏi: “Ngươi tìm ai?”

Tần Mạc đáp: “Một người áo xanh.”

“Ở đây nhiều người từng mặc áo xanh.” Nàng chìa tay. Trong lòng bàn tay nàng có một mảnh gốm vỡ, trên đó vẽ nửa cánh hoa. “Ta cũng từng có áo xanh. Chồng ta mua trước khi bán ta. Nếu ai gọi ta bằng màu áo ấy, ta có phải quay lại không?”

Câu hỏi làm Tần Mạc nghẹn. Dòng sâu không giảng đạo. Nó đưa tới một người bị nhận bằng dấu hiệu quá dễ. Hắn từng nghĩ mình nhớ Tô Vãn đủ sâu để không nhầm. Bây giờ hắn hiểu ký ức càng sâu càng giỏi lừa: nó chọn đúng chi tiết mình thèm nhất.

“Không,” hắn nói. “Ngươi không phải quay lại.”

“Vậy người ngươi tìm cũng thế.” Cô gái trôi tiếp. Trước khi chìm xuống, nàng nói thêm: “Nếu thật sự là nàng, nàng sẽ có quyền không nghe. Nếu không phải, ngươi đừng làm ta thành nàng.”

Tần Mạc cúi đầu. Nước đen chạm tới ngực. Oán đạo trong người hắn đau vì quá nhiều tiếng từng bị gọi sai tên. Tần Mạc mở miệng, nhưng không nói Tô Vãn. Hắn chỉ thả sợi nhân quả rất mỏng từ thanh y ra. Nó không phải dây kéo. Hắn cố làm nó thành một câu hỏi: nếu có vết cũ, xin cho ta biết hướng; nếu không, cứ đi.

Sợi nhân quả run rẩy. Nó không lao tới bóng thanh y như kẻ đói. Nó đi chậm, vòng qua vài dòng người, tránh chạm vào một đứa trẻ đang ôm con diều rách. Tần Mạc thở ra. Hắn chưa từng thấy một pháp thuật nào khó bằng việc để một sợi dây đi chậm. Câu Hồn Ấn sinh ra để bắt. Sen đen sinh ra để nuốt. Còn hắn lúc này buộc chúng học cách hỏi.

Bóng thanh y dừng nửa nhịp. Không quay lại hẳn. Chỉ có mép áo lay như có gió ở nơi không có gió. Tần Mạc cảm thấy một vệt lạnh đi qua xương sườn, không xác nhận, không phủ nhận. Đủ để hắn biết hướng ấy thuộc dòng sâu. Không đủ để hắn có quyền gọi. Hắn ôm lấy chút không đủ đó như ôm một lưỡi dao.

Sau lưng, tiếng Tạ Vô Cữu vọng vào nước: “Đóng.”

Dòng sâu lập tức siết. Cô gái có sẹo bị kéo xa, nhưng nàng quay lại ném mảnh gốm vỡ về phía hắn. Mảnh gốm không chạm tay, chỉ xuyên qua ngực thành một ký ức: một căn bếp thấp, một người đàn ông cười khi mua áo, rồi cùng nụ cười ấy bán nàng cho xe đêm. Tần Mạc không muốn ký ức ấy. Nó không giúp tìm Tô Vãn. Nhưng hắn đã hỏi đường trong dòng của người khác; dòng đáp bằng việc bắt hắn mang thêm một đời không liên quan.

Hắn mở mắt ở sân Giám, nôn ra nước đen. Đội phục ma lùi lại. Nước đen không chảy xuống nền mà bốc thành hơi, trong hơi có mùi gốm ướt và khói bếp lạ. Giản Đồng ở góc đông nhìn hắn như nhìn một cái giếng vừa nhả người chết. Tần Mạc chống tay đứng dậy, đầu choáng vì tiếng cô gái có sẹo lẫn vào tiếng Lạn, tiếng A Khê, tiếng Chu Bình.

Tạ Vô Cữu nhìn mặt Giám đã khép. “Ngươi thấy gì?”

“Không đủ cho án của ngươi.” Tần Mạc lau máu ở môi. “Cũng không đủ cho ta.”

“Không đủ mà vẫn đến. Đó là tội của kẻ nhìn trộm.” Tạ bước xuống một bậc. “Người có cảnh giới thấp nhìn dòng sâu sẽ tự dùng đau của mình làm móc kéo người khác. Thiên Luật cấm không phải vô cớ.”

Tần Mạc không thể nói câu ấy sai hoàn toàn. Hắn chỉ có thể nói người cấm cũng đang dùng nàng làm mồi. Nhưng hai cái sai không làm nhau sạch. Hắn quay đầu nhìn mảnh áo giả cháy trên khay, vụn vải thật trong túi thuốc, Giản Đồng đang run, Tống Nghiêm đang ghi. Sân này đầy vật chứng, nhưng không có thứ gì đủ nói thay một người đã vào luân hồi.

Giám khép thêm một tầng, tạo ra phản chấn. Cột đèn phía đông gãy, đổ thẳng về phía Giản Đồng. Đệ tử trẻ kia bị dây phục ma khóa chân, không tránh được. Tần Mạc có thể mặc kệ. Giản Đồng là người giữ trận. Hắn là một phần cái lồng. Nhưng tiếng A Chỉ, cái tên người sắp cưới mà Giản Đồng lẩm bẩm, đột nhiên rõ trong đầu Tần Mạc. Hắn lao tới, dùng vai húc cột đèn lệch đi.

Cột đèn đập vào lưng hắn. Vết Thiên Luật cũ cháy lên. Giản Đồng ngã xuống, ôm chân, khóc không thành tiếng. Hắn không nói cảm ơn. Hắn chỉ bò lùi khỏi Tần Mạc, tay vẫn giữ sợi dây đỏ. Tần Mạc nhìn sợi dây, thấy mình vừa mất một nhịp có thể đuổi theo Giám khép. Hắn ghét sự thật ấy. Hắn cứu người mà vẫn ghét cái giá. Có lẽ như vậy còn thật hơn tự gọi mình cao thượng.

Tống Nghiêm đọc lệnh bắt. “Tần Mạc, tự ý mở Giám, can thiệp dòng sâu, nhiễu trận phục ma, đoạt vật chứng. Buông ấn.”

“Ghi thêm,” Tần Mạc nói, “Giản Đồng còn sống.”

Tống nhìn hắn. Giản Đồng cũng nhìn. Tạ Vô Cữu lạnh giọng: “Đó là chuyện phụ.”

Tần Mạc bật cười, lần này khàn như đá cọ vào nhau. “Ta biết. Các ngươi giỏi chuyện phụ lắm.”

Trận phục ma chuyển thành lưới bắt. Tần Mạc không còn đủ thời gian nhìn Giám. Dòng sâu đã xa. Bóng thanh y đã mất. Nhưng câu của cô gái có sẹo còn ở lại: nếu không phải, đừng làm ta thành nàng. Hắn nhét câu ấy vào tấm vải ghi tên trong đầu, cạnh dòng không kéo nàng chỉ vì đau.

Khi hắn phá vòng vây thứ nhất, Tạ Vô Cữu phóng một luồng luật trắng vào mặt Giám, đóng nốt khe cuối. Tiếng khép ấy giống cánh cửa nhà tù hơn tiếng pháp khí ngừng chạy. Tần Mạc quay đầu nhìn, toàn thân muốn nhào lại. Nhưng Giản Đồng đang nằm ở đường kiếm của một đệ tử hoảng loạn. Tần Mạc đẩy người kia ra, kéo Giản Đồng khỏi vòng dây, rồi mới lao về phía tường thấp.

Giản Đồng ở sau lưng hắn gào: “Vì sao cứu ta?”

Tần Mạc không quay đầu. “Không biết.”

Câu trả lời làm chính hắn đau. Nếu nói vì ngươi vô tội, không đúng. Nếu nói vì Tô Vãn sẽ muốn thế, hắn lại dùng nàng làm miệng cho mình. Không biết là câu thật nhất. Hắn không biết vì sao giữa lúc mất bóng thanh y lần nữa, tay hắn vẫn kéo một người giữ trận ra khỏi chết. Có lẽ phần người còn lại trong hắn không kịp xin phép nỗi đau.

Trước khi nhảy khỏi sân, hắn nghe Tạ Vô Cữu nói: “Muốn vào dòng sâu bằng chính mắt mình, Hóa Thần rồi tới. Kim Đan chỉ là kẻ rình cửa.”

Trong dòng sâu, thời gian không đi liền. Có lúc Tần Mạc thấy chính mình vẫn đứng ở sân Giám; có lúc lại đứng bên một cây cầu gỗ nơi những người chết bình thường rửa tên trước khi qua bờ. Một ông lão gánh sọt than đi ngang, vừa đi vừa lẩm bẩm rằng than chưa giao cho lò bánh. Không ai nghe ông. Ông cũng không biết mình đã chết. Khi tới mép nước, sọt than nhẹ dần, rồi biến thành một vệt khói. Ông lão hoảng hốt quay lại tìm. Tần Mạc theo bản năng muốn giúp ông giữ sọt, nhưng sợi nhân quả với thanh y kéo hắn về phía trước. Hắn dừng giữa hai hướng, đau vì cả hai đều nhỏ mà thật.

Cô gái có sẹo thấy hắn nhìn ông lão, nói: “Ngươi giữ được sọt than cho ông ấy thì giữ không?”

“Không biết.”

“Không biết còn hơn nói giữ tất cả.” Nàng trôi cạnh hắn, tay ôm mảnh gốm vỡ. “Người sống hay hứa bằng miệng rộng hơn tay. Khi tay không đủ, họ bắt người chết biết ơn vì từng được gọi tên.”

Tần Mạc nhìn nàng. “Ngươi ghét người gọi mình?”

“Ta ghét người gọi để đỡ đau cho họ.” Nàng chạm tay lên vết sẹo. “Có người từng quỳ trước bài vị ta, khóc đến ngất. Nhưng lúc ta còn sống, họ bảo ta chịu một đêm để cả nhà yên. Ngươi nói xem, tiếng khóc sau đó thuộc về ta hay thuộc về họ?”

Tần Mạc không trả lời. Câu hỏi ấy không dành cho câu trả lời nhanh. Nó chui vào chỗ hắn vẫn giữ Trấn Hồn Đài. Hắn đã khóc Tô Vãn trong lòng bao nhiêu lần vì nàng, và bao nhiêu lần vì không chịu nổi việc mình mất nàng? Hai thứ không tách sạch được. Nhưng nếu không nhận ra có phần thứ hai, hắn sẽ dùng tình yêu làm áo che cho sở hữu.

Dòng nước chợt mở ra một cảnh rất ngắn: một cô bé ở đời nào đó ngồi bên cửa sổ vá tay áo xanh. Không thấy mặt. Không nghe tên. Chỉ thấy nàng cắn chỉ bằng răng rồi cau mày vì đường khâu lệch. Tim Tần Mạc như bị ai bóp. Hắn tiến một bước. Cô gái có sẹo nắm lấy cổ tay hắn. Tay nàng lạnh như gốm ngâm nước. “Cảnh này lấy từ ngươi hay từ nàng?”

Tần Mạc đứng chết lặng. Hắn không biết. Nếu là ký ức của hắn, chạy tới chỉ là ôm ảnh phản chiếu. Nếu là đời mới của nàng, chạy tới có thể làm cửa sổ vỡ, làm người trong đó hoảng sợ vì một kẻ xa lạ gọi tên cũ. Không biết trở thành bức tường thật sự. Hắn chưa từng ghét ba chữ không biết như vậy, nhưng cũng chưa từng cần chúng như vậy.

Hắn lùi lại. Cảnh cửa sổ tan. Cô gái có sẹo buông tay, không khen. “Lùi một bước không làm ngươi tốt.”

“Ta biết.”

“Nhưng làm nước bớt đau một chút.” Nàng nhìn về phía bóng thanh y xa. “Nếu một ngày ngươi đủ mạnh để đứng trước nàng thật, đừng quên cảm giác không biết hôm nay. Người quá chắc chắn thường kéo mạnh nhất.”

Khi hắn trở lại sân Giám và nôn ra nước đen, mảnh gốm ký ức của cô gái vẫn còn trong ngực. Nó cọ vào oán đạo, tạo ra một âm thanh khô như bát vỡ. Tần Mạc không biết tên nàng. Điều đó làm hắn khó chịu. Hắn từng hứa nhớ thay, nhưng dòng sâu đưa cho hắn một người không chịu nói tên, chỉ đưa vết sẹo và câu hỏi. Hắn phải học cách giữ cả điều không có tên, không ép nó thành tên để mình yên tâm.

Sau này nếu viết vào sổ, hắn sẽ không viết “cô gái áo xanh”. Hắn sẽ viết: người có sẹo, mảnh gốm vỡ, ghét tiếng khóc muộn. Chưa đủ. Nhưng tốt hơn lấy màu áo của nàng đắp lên người khác.

Khi hắn lùi khỏi cảnh cửa sổ, một phần trong hắn căm ghét cô gái có sẹo. Không phải vì nàng sai. Vì nàng khiến hắn không thể tự lừa mình bằng nỗi nhớ đẹp. Hắn muốn Tô Vãn đến mức mọi hình dáng giống nàng đều có thể biến thành chứng cứ nếu hắn đủ tuyệt vọng. Nhận ra điều đó không làm tình yêu nhỏ đi, nhưng làm nó mất vẻ vô tội. Tần Mạc đứng trong nước, lần đầu không dám gọi nỗi đau của mình là sạch.

Ở xa hơn, bóng thanh y vẫn không quay hẳn. Nhưng có một cơn gió rất nhẹ đi qua mép áo, mang theo mùi thuốc đắng mà Tô Vãn từng ghét. Mùi ấy có thể từ ký ức hắn. Có thể từ nhân quả. Có thể từ một người hoàn toàn khác cũng từng uống thuốc trong áo xanh. Ba khả năng cùng tồn tại, và hắn phải chịu cả ba, không được chọn cái mình muốn nhất.

Trước khi nước đẩy hắn ra, ông lão gánh than bỗng quay lại hỏi có ai trả tiền than chưa. Câu hỏi nhỏ đến lạc lõng ấy làm Tần Mạc đau kỳ lạ. Người ta chết rồi vẫn nhớ một món tiền công. Hắn không biết trả cho ai, chỉ cúi đầu một cái. Ông lão không thấy, nhưng cái cúi giữ hắn khỏi chạy thêm một bước.

Hai chữ Hóa Thần đuổi theo hắn qua bức tường. Nó không còn là cảnh giới xa. Nó là ngưỡng cửa dòng sâu. Và ở đâu đó sau cửa ấy có thể có Tô Vãn, hoặc một người rất giống nàng có quyền không quay lại.