tinbc tinbc

Chương 125: Gương và dây câu

Khe nước trong Luân Hồi Giám mở ra mỏng như đường chỉ bị rút khỏi vải. Tần Mạc đứng giữa sân phục ma, máu ở cổ chân chảy xuống các nét luật, còn mắt hắn bị kéo vào vệt áo xanh trong dòng sâu. Xung quanh vẫn là đèn trắng, tiếng kiếm rít, tiếng Tạ Vô Cữu đọc lệnh, tiếng Giản Đồng thở gấp ở góc đông. Nhưng tất cả lùi xa đi, như thể thế gian bị ai nhúng xuống nước.

Hắn biết đây là bẫy. Biết từng hơi thở của mình đang được Tống Nghiêm ghi thành án. Biết mảnh áo xanh trên khay là giả, biết Giám có thể dùng ký ức của hắn để dựng hình. Nhưng biết không làm đau ít hơn. Người đó quay lưng giống Tô Vãn ở Trấn Hồn Đài trong một khoảnh khắc rất nhỏ: vai hơi nghiêng, tay áo rủ xuống, đầu cúi như đang nhìn một mũi kim lệch. Chỉ một chi tiết ấy đủ làm tim hắn đập sai.

“Gọi đi,” sen đen trong hắn không nói bằng lời, nhưng ý nghĩ hiện rõ như vết mực trên giấy. Gọi thì có thể nhìn gần hơn. Gọi thì biết đúng sai. Nếu sai, sửa sau. Nếu đúng mà chậm, mất mãi.

Tần Mạc cắn đầu lưỡi. Máu đầy miệng, vị sắt kéo hắn về sân đá. “Ta chỉ nhìn,” hắn nhắc lại, giọng nhỏ đến mức chính hắn cũng không chắc nói cho ai nghe. “Không kéo.”

Tạ Vô Cữu giơ tay. Các dây phục ma đổi vị trí, khóa quanh Tần Mạc thành hình lồng. “Lời ấy không có người nhận. Một bóng trong Giám không thể xác nhận đồng ý hay từ chối. Cho nên luật sẽ thay nó giữ ranh giới.”

“Luật của ngươi từng giữ ranh giới nào cho nàng?” Tần Mạc hỏi.

“Luật giữ thiên hạ khỏi một người đau đến phát điên.” Tạ đáp. “Ngươi tưởng mình yêu một người. Nhưng trước Giám, ngươi đã dùng oán đạo, dùng Câu Hồn Ấn, dùng máu. Nếu bóng kia thật sự là nàng, điều đầu tiên nàng thấy là một kẻ đang xé nước để nhìn trộm.”

Câu ấy đánh trúng. Tần Mạc ghét Tạ vì nó trúng. Tô Vãn từng nói bị nhìn mà không được hỏi cũng là một kiểu bị lấy mất quyền lựa chọn. Hắn nhớ lúc nàng nói câu ấy ở khu cấm, khi một đệ tử nội môn đứng ngoài cửa nhìn nàng như nhìn pháp bảo. Khi đó Tần Mạc đã đuổi người kia đi. Bây giờ người đứng ngoài cửa là hắn.

Giám sâu thêm nửa tấc. Dòng người không mặt đi qua phía sau vệt áo xanh. Một bà già bưng rổ rau, một người lính cụt tay, một đứa trẻ ôm chiếc chong chóng gãy. Họ không nhìn Tần Mạc. Họ có đường của họ. Oán đạo trong hắn nhận ra vài tiếng quen từ Cấm Viện và lập tức đau. Có thể một vài đèn đã đi vào dòng này. Có thể hắn đang đứng trước đường của những người hắn từng thả. Nếu hắn gào tên Tô Vãn, âm đó sẽ xé qua cả họ.

Một đệ tử phục ma phía nam đột nhiên ngã xuống. Oán đạo nhiễu trận quá mạnh, dây luật quấn ngược vào cổ tay hắn. Hắn kêu không thành tiếng. Tần Mạc chỉ cần mặc kệ; người kia đang giữ trận giết hắn. Nhưng dây siết qua cổ tay giống Thiên Luật Tỏa từng siết thanh y, và hình ảnh đó làm hắn quay đầu.

Tần Mạc vung Câu Hồn Ấn, cắt dây cho đệ tử kia. Cắt xong mới nhận ra mình đã rời mắt khỏi bóng thanh y. Khi nhìn lại, vệt áo xanh đã xa thêm. Một cơ hội mất đi bằng một động tác cứu người không tên. Sen đen tức giận trong xương. Nó không cần mắng; nó chỉ cho hắn thấy điều hắn vừa bỏ lỡ.

Đệ tử được cứu bò lùi, ôm cổ tay, không cảm ơn. Ánh mắt hắn nhìn Tần Mạc vừa sợ vừa ghê. Tần Mạc không trách. Hắn cũng ghê chính mình. Cứu người bằng ma khí trong trận phục ma không làm người ta thấy yên tâm. Có khi nó chỉ khiến họ biết mình còn sống nhờ thứ họ được dạy phải chém.

Tống Nghiêm nhìn cảnh đó rất lâu. Bút hắn dừng rồi lại viết. Tạ Vô Cữu lạnh giọng: “Ghi: Nghịch Chủng dùng tà thuật can thiệp dây phục ma.”

Tống đáp: “Có ghi người bị dây phản siết không?”

Không khí trong sân khựng lại. Tống nói xong mới nhận ra mình vừa hỏi điều không nên hỏi trước mặt đội trận. Tạ Vô Cữu nhìn hắn. “Ghi trong phụ lục.”

Phụ lục. Hai chữ ấy khiến Tần Mạc muốn cười. Bao nhiêu người từng bị đẩy vào phụ lục để chính văn vẫn sạch? Diệp Chẩn phụ lục. Người mẹ không biết chữ phụ lục. Đèn hồn phụ lục. Cả Tô Vãn cũng suýt thành một mẫu số trong kho phụ lục. Hắn không cười, vì nếu cười sẽ nghe quá giống tên ma trên tranh.

Khe Giám rung mạnh. Mảnh áo giả trên khay đã cháy một góc, làm dấu niêm mất cân bằng. Tạ Vô Cữu ra lệnh đổi sang dây câu thứ hai. Hai đệ tử mang ra một ống ngọc nhỏ. Trong ống có bụi vải xanh. Vụn thanh y thật từ kho mẫu Cấm Viện. Tần Mạc nhận ra trước khi thấy rõ; thanh y dưới áo hắn lạnh đến mức lưng hắn tê dại.

“Ngươi lấy từ đâu?” hắn hỏi, giọng khàn.

Tạ không né. “Vật chứng thu từ Trấn Hồn Đài. Được niêm trước khi Thương Lan gửi hồ sơ. Thái Huyền không chỉ xử lời nói của ngươi. Chúng ta xử vật còn lại.”

Vụn vải thật. Không phải Tô Vãn. Không phải nàng. Nhưng là thứ từng chạm vào nàng, từng bị nàng khâu lệch, từng dính máu nàng. Tần Mạc thấy trong một nhịp mình muốn giết hết người cầm ống ngọc, kể cả đệ tử trẻ chỉ biết bê khay. Ý muốn ấy không đi qua lý trí. Nó bật ra như lửa gặp dầu.

Giản Đồng ở góc đông run bắn khi ma khí tràn tới. Sợi dây đỏ trong tay áo rơi ra ngoài. Tần Mạc nhìn thấy nó, và chính vật vô dụng ấy chặn cơn giận lại nửa nhịp. Người bê khay cũng có thể có một sợi dây đỏ đâu đó. Tô Vãn từng ghét việc người khác bị dùng làm nền cho đại sự. Nếu hắn giết sạch để lấy vụn vải, hắn đang dùng tất cả làm nền cho nỗi đau của mình.

Hắn đổi hướng ma khí, đánh vào ống ngọc thay vì người. Ống vỡ. Bụi vải bay lên. Một phần bị Giám hút, một phần rơi xuống nền. Tần Mạc quỳ một gối, dùng tay trần che lấy những vụn rơi. Dây phục ma lập tức cắt qua lưng hắn. Máu thấm xuống áo. Hắn vẫn che. Không phải để chiếm lại Tô Vãn. Chỉ để thứ từng thuộc về nàng không bị giẫm dưới đế giày thêm lần nữa.

Giám hấp thụ phần bụi còn lại. Dòng sâu mở rộng bằng một tiếng thở rất dài. Bóng thanh y quay đầu nửa nhịp.

Tần Mạc nhìn thấy một đường quai hàm mờ, một bàn tay rất trắng, một động tác vuốt mép áo. Mọi thứ đều giống. Quá giống. Chính vì quá giống, hắn càng không dám gọi. Giám biết hắn nhớ gì. Dòng sâu biết hắn cần gì. Thiên Luật biết hắn sẽ đau ở đâu. Nếu tình yêu chỉ là phản ứng với những chi tiết đúng, hắn khác gì trận pháp bị kích hoạt bằng vật chứng?

“Tô…” Âm đầu bật ra, rồi hắn bóp nó lại bằng cách cắm móng tay vào lòng bàn tay đang che vụn vải. Máu hòa với sợi vải xanh. Hắn không nói tên. Hắn hỏi bằng giọng gần như không nghe thấy: “Nàng có muốn quay lại nhìn ta không?”

Bóng kia không đáp. Không quay hẳn. Dòng nước kéo đi. Câu hỏi rơi xuống giữa vô số người đi qua, nhỏ đến mức có thể chẳng ai nghe. Nhưng nó không xé nước. Không bắt ai dừng.

Tạ Vô Cữu hạ ấn. “Đóng Giám.”

Các dây luật đồng loạt siết. Khe nước bắt đầu hẹp lại. Tần Mạc có thể phá một lần nữa nếu nuốt đệ tử phía nam, nếu dùng oán đạo cắn thẳng vào hồn lực Giản Đồng, nếu để sen đen mở hết. Những khả năng ấy hiện lên đầy đủ, chi tiết đến mức hắn biết mình đã thay đổi. Ngày xưa hắn có thể không nghĩ ra nhanh như vậy. Bây giờ hắn nghĩ ra quá nhanh.

Hắn không dùng. Hắn chỉ cúi xuống nhặt những vụn vải còn lại, bỏ vào túi vải nhỏ Mạnh bà tử từng đựng thuốc. Tạ Vô Cữu nhìn thấy và nói: “Chiếm vật chứng trước mặt Thiên Luật.”

“Trả đồ người chết khỏi tay kẻ ghi sai tên,” Tần Mạc đáp.

“Nàng đã vào luân hồi. Ngươi không biết nàng còn nhận thứ đó là mình không.”

“Ta biết.” Tần Mạc đứng dậy, máu chảy xuống cổ tay. “Nên ta không gọi nàng về. Nhưng các ngươi cũng không được gọi nàng là mẫu.”

Lần này Tạ im nửa nhịp. Có lẽ vì câu ấy không hợp để đưa vào án. Quá riêng, quá khó phân mục. Sau đó hắn ra hiệu. Trận phục ma chuyển sang thế giết.

Tần Mạc lùi một bước, kéo oán đạo về quanh thân. Hắn đã nhìn thấy quá ít để gọi là hy vọng, quá nhiều để quay đầu bình yên. Bóng thanh y trong dòng sâu không xác nhận gì. Không phải câu trả lời. Chỉ là một vết thương có hướng. Khi mặt Giám khép gần hết, hắn nghe như có tiếng vải chạm nước. Rồi tất cả tắt.

Tạ Vô Cữu nói giữa ánh đèn trắng: “Kim Đan mà nhìn dòng sâu chỉ là kẻ nhìn trộm. Muốn hỏi tiếp, lên Hóa Thần rồi hãy nói chuyện với trời.”

Tần Mạc nắm túi vụn vải trong tay. Hóa Thần. Hai chữ ấy không giống cảnh giới, mà giống một tầng cửa cao hơn mọi đau hiện tại. Sen đen trong hắn nghe thấy và vui lên. Niềm vui ấy làm hắn lạnh. Vì để lên đó, nó sẽ còn đòi nuốt. Và sau lần nhìn này, hắn biết mình cũng muốn mạnh hơn. Không phải vì đại nghĩa. Vì bóng thanh y đã quay nửa nhịp.

Khi vụn vải thật bay lên, Giám không chỉ mở dòng sâu. Nó mở cả những phản quang nông hơn, như mặt nước bị nhiều viên đá ném cùng lúc. Tần Mạc thấy một bến đò nơi người chết xếp hàng, ai cũng ôm một thứ chẳng đáng giá: cái lược gãy, thẻ nợ, áo trẻ con. Có người đi qua rất nhanh. Có người quay đầu vì nghe tiếng gọi từ nhà cũ. Mỗi lần có ai quay đầu, nước lại gợn đau. Tần Mạc hiểu thêm một chút vì sao Tề lão đạo bảo gọi to quá làm nước đau.

Một người đàn ông trong dòng nông nhìn thấy hắn. Không nhìn như thấy ma, mà như thấy một kẻ chen hàng. Người ấy ôm cái nồi đất vỡ, hỏi: “Ngươi tìm ai mà làm cả sông đục?” Tần Mạc không trả lời được. Nếu nói tìm Tô Vãn, câu ấy quá lớn. Nếu nói chỉ nhìn, câu ấy quá nhỏ. Người đàn ông lắc đầu rồi đi tiếp, cái nồi vỡ tan dần trong tay. Tần Mạc muốn xin lỗi, nhưng lời xin lỗi không bơi kịp qua nước.

Oán đạo trong hắn nhận ra vài tiếng mình từng nuốt: cơm khê, cửa chưa cài, củ cải ít muối. Chúng không đòi hắn mở Giám thêm. Chúng chỉ hỏi có nhớ không. Giữa dòng sâu và trận phục ma, câu hỏi ấy còn khó hơn tiếng gọi Tô Vãn. Hắn giữ vụn vải trong tay, đồng thời cố nhớ Lạn thích củ cải ít muối, Sênh là tên con ai, A Khê chưa biết thích ăn gì. Nếu chỉ giữ được bóng áo xanh mà để những thứ này rơi mất, hắn sẽ tới dòng sâu bằng một tình yêu đã mòn thành cớ.

Tạ Vô Cữu nhìn thấy hắn run và nói: “Ngươi đang mất lực. Nuốt một người giữ trận, Giám sẽ mở đủ. Ta sẽ không ngăn ngay. Thiên Luật cần thấy lựa chọn thật của ngươi.”

Đó là lời tàn nhẫn nhất Tạ nói trong đêm, vì nó không phải đe dọa. Nó là một lời cho phép. Hắn đặt tội trước mặt Tần Mạc như đặt dao trên bàn, rồi chờ xem người đau có cầm không. Giản Đồng ở góc đông nghe được, mặt cắt không còn máu. Một đệ tử khác bắt đầu khóc thầm nhưng vẫn giữ dây. Tần Mạc ngửi thấy mùi nước mắt lẫn nhang sạch. Hắn biết chỉ cần một người, chỉ một người thôi, bóng thanh y có thể rõ thêm.

Trong ký ức, Tô Vãn từng đặt nửa phần cơm của mình trước cửa phòng một tạp dịch bị phạt đói. Nàng không để tên, vì nếu để tên người kia sẽ bị hỏi vì sao dám nhận đồ của thánh nữ. Khi Tần Mạc phát hiện, nàng bảo: “Làm việc tốt mà bắt người khác mang ơn cũng là một kiểu lấy.” Hắn lúc ấy không hiểu hết. Bây giờ trước Giám, câu ấy biến thành lưỡi dao: cứu Tô Vãn bằng cách lấy một người giữ trận, dù người kia mang tội gì, cũng là bắt nàng mang món nợ nàng chưa từng chọn.

Tần Mạc buông ý nghĩ nuốt. Buông không phải một động tác đẹp. Nó giống bóc móng tay khỏi vách đá. Sen đen trong hắn cào ngược, làm Kim Đan đau như bị cắn. Hắn nôn ra một ngụm máu đen. Máu rơi xuống mặt Giám, lập tức bị nước sâu hút mất. Bóng thanh y vì vậy rõ lên thêm một chút, nhưng rõ bằng máu hắn, không bằng hồn người khác. Cái giá ấy hắn còn tạm nhận được.

Tống Nghiêm ở rìa sân thấy hắn nôn máu mà không nuốt người. Hắn viết rất nhanh, nhanh như sợ bị ai đó giật sổ. Tạ Vô Cữu không quay lại lần này. Có lẽ hắn cũng biết nếu cứ ngăn từng dòng, sự tự tin của luật sẽ lộ ra là sợ chữ. Tần Mạc không trông chờ Tống cứu mình. Nhưng một dòng không bị cắt trong đêm nay có thể trở thành gai trong một ngày khác.

Bóng thanh y quay nửa nhịp, rồi không tiến thêm. Tần Mạc gần như nghe một tiếng thở. Có thể là của Giám. Có thể là của hắn. Có thể chỉ là Giản Đồng nghẹn khóc ở góc đông. Hắn không dám gọi tên để phân biệt. Hắn hỏi câu kia: nàng có muốn quay lại nhìn ta không? Dòng sâu không trả lời. Nhưng nó cũng không vỡ. Sự im lặng ấy đau, nhưng không phải sự im lặng bị cưỡng ép. Hắn chấp nhận nó trong một nhịp, rồi nhịp sau lại muốn phá. Hắn cứ phải chấp nhận từng nhịp một, như người cai một cơn nghiện.

Khi Giám đóng, vụn vải trong tay hắn nóng lên rồi nguội hẳn. Hắn mở tay ra, thấy mấy sợi xanh dính máu nằm trên lòng bàn tay. Không đủ làm áo. Không đủ gọi người. Chỉ đủ chứng minh Thái Huyền đã từng chạm vào thứ không thuộc về họ. Tần Mạc cất chúng vào túi thuốc, thắt nút hai lần. Nút thứ hai là cho chính hắn: đừng mở ra mỗi khi nhớ đến phát điên.

Đèn trắng trên sân nổ chiếc đầu tiên. Trận phục ma bắt đầu khép thành lồng.