tinbc tinbc

Chương 124: Bẫy sáng

Sân Luân Hồi Giám lần hai không có dân thường. Không có hàng ghế xem án, không có nước gừng, không có trẻ con chen chân dưới cờ luật. Chỉ có đèn trắng treo kín bốn phía, dây phục ma giăng sát nền đá, và những chậu nước sạch đặt sẵn để rửa máu nếu mọi thứ kết thúc đúng như Thiên Luật Điện muốn. Sự vắng mặt của dân không làm sân bớt đáng sợ. Nó làm mọi thứ trơn hơn, như một con dao được lau trước khi dùng.

Tần Mạc tới bằng đường mương cũ Tống Nghiêm đã chỉ. Đường đó thật sự ít người hỏi. Cũng thật sự dẫn thẳng tới một góc trận đã chuẩn bị sẵn dây khóa. Hắn không biết Tống muốn giúp hay muốn chắc hắn đi vào đúng chỗ. Có khi cả hai. Người trong Hình Đường giỏi nhất là làm một việc có hai nghĩa, rồi để sổ án chọn nghĩa có lợi cho cấp trên.

Thanh y dưới áo hắn lạnh từ lúc còn cách sân ba dãy tường. Không phải lạnh của Tô Vãn gọi. Là lạnh của thứ giống nàng bị treo làm mồi. Ở giữa sân, mặt Giám phủ vải lụa trắng, trước Giám đặt một mảnh áo xanh được niêm bằng ba lớp dấu. Mảnh áo ấy quá sạch. Không có mùi máu cũ, không có chỗ khâu lệch, không có vết tay nàng từng giấu vào nếp áo. Nhưng nó được đặt đúng vị trí vật chứng, nên chỉ cần mở Giám, dây nhân quả của Tần Mạc sẽ tự đau.

Tạ Vô Cữu đứng bên bậc cao, tay lau mặt ấn bằng khăn trắng. Động tác thong thả như một người chuẩn bị cứu người, không phải giăng bẫy. Bên cạnh hắn là Tống Nghiêm và một đội phục ma. Trong đội có Giản Đồng, đệ tử trẻ với sợi dây đỏ buộc kín trong tay áo. Tần Mạc từng thấy sợi dây ấy ở lần mở Giám trước. Dây hẹn cưới. Một vật nhỏ đặt sai chỗ trong một trận quá lớn.

“Ngươi đến sớm hơn ta nghĩ,” Tạ Vô Cữu nói.

Tần Mạc bước qua vạch trận đầu tiên. Dây phục ma sáng lên dưới đế giày. “Ngươi dùng tên nàng gọi ta, còn muốn ta đến muộn?”

“Ta không dùng tên ai. Ta dùng vật chứng.” Tạ đặt khăn xuống khay. “Người chết, vật còn. Luật xử vật. Đau của ngươi không thể làm chứng cứ sống lại.”

“Nàng không phải vật.”

“Vậy càng nên để luật phân biệt, không để một ma tu ôm áo nói thay nàng.” Giọng Tạ bình tĩnh. Chính sự bình tĩnh ấy làm sân lạnh hơn. Hắn không cần nhục mạ Tô Vãn. Hắn chỉ cần chuyển nàng vào đúng ngăn: vật cấm tế, mẫu thanh y, dây nhân quả, mồi xử Nghịch Chủng.

Tần Mạc cảm thấy oán đạo trong người nhích lên. Nó ghét chữ mẫu. Ghét cả giọng đọc hồ sơ hơn tiếng chửi. Sen đen mở ra rất nhỏ, không thúc hắn giết Tạ ngay; nó chỉ cho hắn thấy các điểm yếu của trận: cổ tay Giản Đồng, chỗ nối giữa hai dây đèn, viên đá dưới chân Tống Nghiêm, bình nước dùng rửa máu. Nếu đánh vào Giản Đồng, trận phía đông hở một khe. Nếu nuốt một đệ tử vận trận, hắn có thể mở Giám nhanh hơn.

Giản Đồng cũng nhìn thấy hắn nhìn. Mặt cậu trắng bệch. Tay phải vô thức siết vào tay trái, chỗ giấu dây đỏ. Tần Mạc nghe cậu lẩm bẩm một cái tên rất khẽ, chắc là tên cô gái ở quê. Trong khoảnh khắc ấy, hắn ghét Giản Đồng vì đã có người đợi, rồi lập tức ghét mình vì cái ghét đó. Người có đám cưới chưa tới không tự nhiên thành vật cản chỉ vì hắn đau.

Tống Nghiêm đọc tội. Lần này không đọc cho dân nghe, mà đọc cho trận nhận. Can thiệp Luân Hồi Giám. Nuốt hồn lực trưởng lão. Phá U Minh Cấm Viện. Thả đèn hồn trái lệnh. Mang vật cấm tế. Nhìn trộm dòng sâu. Mỗi tội đọc xong, một vòng dây trên nền sáng lên. Tần Mạc không phản bác. Có tội đúng. Có tội sai. Có tội đúng về chữ mà sai về người. Hắn không còn tin mình có thể rửa sạch bằng lời.

Hắn lấy Câu Hồn Ấn ra. Đội phục ma lập tức nâng kiếm. Giản Đồng chậm hơn nửa nhịp vì tay run. Tạ Vô Cữu nhìn thấy, nhưng không mắng. Một trận tốt biết dùng cả sự sợ hãi của người giữ trận; mắng sẽ làm sợ hãi rối nhịp.

“Ta chỉ nhìn,” Tần Mạc nói với thanh y trong áo, không nói với Tạ. “Nếu nàng đã sống, ta không kéo.”

Tạ nghe được, khóe miệng không đổi. “Lời hứa với vật vắng mặt rất dễ đẹp. Ta muốn xem khi Giám mở, ngươi còn giữ được không.”

Câu ấy đúng đến mức làm Tần Mạc tức giận. Hắn cắm Câu Hồn Ấn xuống nền. Oán đạo tràn qua các khe đá, không cắn người mà cắn vào nét luật trên trận. Tiếng người bị cắt oán vang lên rất nhỏ: cơm khê, cửa chưa cài, đừng gọi ta. Các dây phục ma lập tức nhiễu. Một đệ tử phía nam hoảng, vung kiếm sớm. Kiếm khí lướt qua vai Tần Mạc, cắt rách áo ngoài.

Tần Mạc có thể chém ngược. Hắn không chém. Hắn dùng ma khí quấn lưỡi kiếm, ép nó ghim xuống đá. Người kia ngã quỵ, sợ đến mức tè ra áo. Tần Mạc ngửi thấy mùi khai trong sân sạch. Mùi ấy làm mọi thứ thật hơn. Trận phục ma không chỉ có trưởng lão và thiên luật; nó có một đệ tử trẻ đang xấu hổ vì sợ trước mặt đồng môn.

Tạ Vô Cữu phất tay. Vải trắng phủ Giám rơi xuống. Mặt Giám đen như nước sâu không gió. Mảnh áo xanh giả trên khay lập tức cháy lên một đường sáng, kéo thanh y thật trong áo Tần Mạc lạnh buốt. Hắn biết đó là giả, nhưng đau vẫn thật. Người ta không cần dùng đúng vật để làm đau ký ức. Chỉ cần đặt một cái giống nàng vào nghi thức đủ trang trọng.

Giám không mở ngay. Nó thử hắn trước bằng hình phản chiếu: Trấn Hồn Đài, Tô Vãn cúi đầu khâu mép áo, Lâm Tịnh Dao viết ta đã thấy, A Lạc giấu mặt vào búp bê, Chu Bình cầm muôi cháo. Những hình ấy xếp quanh bóng thanh y giả như những sợi dây. Tần Mạc cắn môi. Máu rơi xuống Câu Hồn Ấn, oán đạo trong người lập tức đói.

“Hồn lực không đủ,” Tạ nói. “Kim Đan nhìn dòng sâu là trái bậc. Ngươi có thể dùng cách ngươi quen dùng. Ở đây có mười hai đệ tử giữ trận. Không ai vô tội tuyệt đối.”

Đội phục ma nghe thấy câu ấy, nhiều người biến sắc. Tần Mạc cũng biến sắc. Tạ không chỉ bẫy hắn bằng Tô Vãn; hắn đặt sẵn một lý do để Tần Mạc nuốt người. Nếu hắn nuốt, Thái Huyền có ma tu đúng hình. Nếu không nuốt, Giám chỉ mở một khe rồi đóng. Dù chọn bên nào, Tạ đều có án.

Giản Đồng lùi nửa bước, đụng vào dây phục ma. Dây cắt qua chân, máu thấm xuống nền. Cậu cố đứng lại, môi run: “Trưởng lão, con…”

“Giữ trận,” Tạ nói.

Hai chữ ấy đẹp, gọn, lạnh. Tần Mạc nhìn sợi dây đỏ trong tay áo Giản Đồng lộ ra một đoạn. Hắn nhớ Tô Vãn từng nói muốn xem chợ đêm vì người bán kẹo cũng có ngày vui. Giản Đồng có ngày vui chưa tới. Một người chưa cưới không được tự động biến thành hồn lực sạch hay bẩn cho bất cứ bên nào.

Tần Mạc rút oán đạo khỏi hướng Giản Đồng, ép nó chui xuống dưới khay vật chứng. Mảnh áo giả bốc khói. Tạ Vô Cữu nhíu mày lần đầu. Tần Mạc không đánh người giữ trận; hắn đánh cái cách trận dùng ký ức làm dây câu. Oán đạo cắn vào dấu niêm, những tiếng trong Cấm Viện gào lên khi chạm chữ mẫu. Mảnh áo giả cháy thủng một góc, lộ ra sợi tơ mới nhuộm, không phải vải cũ.

Tống Nghiêm thấy. Bút trong tay hắn dừng. Rất nhiều người thấy nhưng chỉ hắn có thói quen ghi lại. Tạ Vô Cữu quay sang, ánh mắt nhắc nhở không tiếng. Tống cúi đầu viết một dòng. Tần Mạc không biết hắn viết gì. Không biết mới là điều khiến dòng ấy còn có trọng lượng.

Giám cuối cùng mở một khe. Không phải vì hồn lực đủ, mà vì thanh y thật trong áo Tần Mạc phản ứng với chỗ giả bị đốt. Khe nước đen hiện ra trên mặt gương, mỏng như vết dao. Tần Mạc nghe tiếng dòng người rất xa. Không có tiếng Tô Vãn. Chỉ có cảm giác một vệt áo xanh ở nơi sâu hơn cả lần trước, quay lưng, không gọi hắn.

Sân phục ma đồng loạt sáng. Tạ Vô Cữu giơ ấn. “Bắt đầu ghi nhận: Nghịch Chủng tự ý mở Giám lần hai.”

Tần Mạc bật cười rất khẽ. Không phải vui. Vì mọi thứ Tạ làm đều chuẩn bị sẵn cả câu ghi. Hắn bước thêm một bước vào khe nước phản chiếu. Dây phục ma cắt qua cổ chân, máu bắn lên nền đá sạch. Giản Đồng ở góc đông thở dốc, vẫn giữ trận, vẫn sợ, vẫn là người có sợi dây cưới trong tay áo. Tần Mạc không quên điều đó. Hắn không được quên.

Mặt Giám sâu xuống. Bóng thanh y hiện rõ hơn một nhịp, vẫn quay lưng. Tần Mạc mở miệng, tên Tô Vãn đã lên tới cổ họng. Đúng lúc ấy, trong đầu hắn vang lên giọng Lạn: đừng gọi ta. Rồi giọng Chu Bình: ăn hết cháo đã. Rồi bốn chữ của Lâm: ta đã thấy. Những tiếng vụn kéo cổ họng hắn lại. Hắn không gọi. Hắn chỉ để sợi nhân quả đi theo, mỏng và run, như một bàn tay không dám nắm.

Tạ Vô Cữu nhìn thấy hắn dừng, và chính khoảnh khắc dừng ấy làm trưởng lão quyết định đóng bẫy. Ấn trắng rơi xuống. Khe Giám bắt đầu khép, nhưng trước khi khép, mặt nước sâu trong gương phản chiếu nửa vạt áo xanh quay nhẹ về phía sau.

Trước khi Tần Mạc lộ thân, một đệ tử áo xám đi dọc sân thay dầu đèn. Cậu ta không thuộc đội phục ma, chỉ được giao giữ lửa đều để nghi thức không mất vẻ trang nghiêm. Mỗi lần cúi xuống, cậu đều tránh nhìn mặt Giám, như sợ pháp khí cũng ghi tội người nhìn lén. Khi thấy Tần Mạc trong bóng tường, cậu không kêu ngay. Có một nhịp rất nhỏ cậu chỉ ôm bình dầu, mắt mở to. Nhịp ấy đủ cho Tần Mạc giết cậu. Cũng đủ cho cậu nhớ mình còn mẹ già dưới ngoại viện.

Tần Mạc đặt một ngón tay lên môi. Đệ tử áo xám run đến mức dầu tràn ra cổ bình. Một giọt rơi xuống nền, cháy xanh khi chạm dây luật. Tạ Vô Cữu ở xa quay đầu. Tần Mạc kéo cậu đệ tử vào sau cột trước khi ánh mắt ấy tới. “Đi,” hắn nói. Cậu ta lắc đầu trong hoảng loạn: “Rời vị trí là tội.” Tần Mạc gần như bật cười. Trên sân sắp bắt ma, người thấp nhất vẫn sợ lỗi ca trực hơn sợ chết.

“Ở lại thì bị dùng làm chứng,” Tần Mạc nói. “Đi thì bị phạt. Tự chọn cái nào ngươi còn sống để chịu.”

Cậu đệ tử ôm bình dầu chạy về hành lang phụ, chạy được ba bước lại quay lại nhặt nắp bình. Động tác ấy làm Tần Mạc nhớ đến Khưu Nhị ôm giày. Người ta trong lúc sợ vẫn tiếc một vật nhỏ, vì vật nhỏ là bằng chứng đời họ không chỉ có tai họa. Tần Mạc nhìn theo tới khi cậu biến mất, rồi mới bước vào sân.

Khi Tạ nói luật giữ thiên hạ khỏi một người đau đến phát điên, vài đệ tử phục ma gật đầu thật. Họ không diễn. Họ đã nghe chuyện ma tu giết làng, nghe chuyện tà pháp gọi hồn làm người chết không siêu sinh. Trong mắt họ, Tần Mạc là đúng loại người có thể làm nước luân hồi đục đi. Hắn không thể phủ nhận hết. Hắn từng nhìn trộm. Từng nuốt. Từng muốn phá mọi thứ khi thấy vụn vải. Sự thật nguy hiểm nhất là sự thật có một phần đúng.

Giản Đồng được đặt ở góc đông vì tay hắn ổn, linh lực đều, gia cảnh sạch. Trước trận, một sư huynh còn trêu chuyện cưới vợ để hắn bớt run. Tần Mạc nghe được qua oán đạo chui dưới nền: cô gái kia tên A Chỉ, bán vải ở trấn nam, đã may xong áo cưới nhưng thiếu cúc ngọc. Giản Đồng hứa sau ca trực này sẽ xin xuống núi mua. Những chi tiết ấy vụn vặt đến buồn cười giữa Luân Hồi Giám. Nhưng chính chúng khiến cái tên Giản Đồng không thể chỉ còn là điểm trận phía đông.

Tống Nghiêm đọc tội tới câu thả đèn hồn trái lệnh thì một đệ tử trẻ khẽ hỏi đồng môn bên cạnh: “Đèn hồn là gì?” Người kia bảo im. Không phải ai trong Thái Huyền cũng biết Cấm Viện. Có người giữ trận mà không biết dưới chân mình từng treo bao nhiêu đèn. Sự không biết ấy không làm họ vô tội hoàn toàn, nhưng cũng không cho phép Tần Mạc tiện tay gọi họ là chó săn.

Tần Mạc bước qua vạch trận thứ hai. Dây luật cắt vào cổ chân, đau sạch như giấy mới. Oán đạo trong hắn ghét cái đau sạch này; nó thích đau có mùi đời, có tên người. Thiên Luật thì ngược lại, biến tất cả thành vết trắng không phân biệt. Hai thứ cùng kéo thân hắn. Ở giữa, thanh y lạnh lên, nhắc hắn lý do hắn tới không phải để thắng cuộc tranh luận với Tạ Vô Cữu.

Lúc mặt Giám phủ vải được kéo xuống, Tần Mạc nghe tiếng cậu đệ tử áo xám ở hành lang phụ làm rơi nắp bình lần nữa. Âm thanh nhỏ, lạc lõng, nhưng nó giữ sân này khỏi biến thành một biểu tượng quá sạch. Dưới mọi nghi thức lớn vẫn có người làm rơi đồ vì sợ. Tần Mạc tự nhắc mình: nếu lát nữa phải phá sân, nhớ lối hành lang phụ có một người chỉ muốn sống qua ca trực.

Không đủ để xác nhận. Đủ để đau.