Chương 123: Lâm Tịnh Dao trả giá
Cổng ngoài Thái Huyền dùng để xử phạt đệ tử vi luật không có song sắt. Nó có nền đá trắng, chuông đồng treo cao, chậu nước sạch cho người bị phạt rửa mặt trước khi đứng cho dân nhìn. Sạch đến mức máu trên lưng Lâm Tịnh Dao nổi rõ như nét mực sai trên giấy tốt. Nàng đứng dưới bảng phế chức, áo trắng bị cắt mất một dải ở tay trái. Dải áo đó được đặt trong khay gỗ, bên cạnh một thẻ bài nứt và một tờ tự kiểm chưa ký.
Tần Mạc đứng trong đám người đưa thuốc, mũ kéo thấp. Hắn không nên tới. Hình Đường sẽ đoán hắn tới. Tống Nghiêm chắc chắn đoán hắn tới. Nhưng hạc giấy của Lâm có mực nhòe ở cuối nét, và điều ấy làm hắn không thể ngồi trong căn nhà dột chờ tin. Có những cái bẫy dùng lửa, có những cái bẫy dùng người còn giữ được lương tri.
Một chấp sự đọc án bằng giọng vừa đủ lớn cho dân qua cổng nghe thấy. Lâm Tịnh Dao che giấu hồ sơ Cấm Viện, tự ý sửa mục chứng, để lọt Nghịch Chủng. Vì nàng từng có công cứu dân ngoại viện và vì chưa xác nhận thông đồng ma tu, hình phạt là phế quyền vào kho cao, giữ chức thấp để tự kiểm ba tháng. Nghe rất nhẹ. Nhưng người hiểu Thái Huyền biết bị giữ chức thấp sau khi bị phế quyền còn đau hơn bị đuổi: nàng phải ở lại, mặc áo trắng, cúi đầu trước những người biết nàng đã không còn quyền mở cánh cửa nào.
Lâm không cãi. Nàng chỉ hỏi: “Hồ sơ người không qua xét duyệt sau khi ta bị phế sẽ do ai kiểm?”
Chấp sự khựng nửa nhịp. “Không thuộc phạm vi án.”
“Người ở trong hồ sơ cũng không thuộc phạm vi nào, nên mới bị đưa xuống dưới đất.” Giọng nàng vẫn trang trọng, nhưng ngắn hơn trước nhiều. Mỗi chữ như đã bị cắt bớt phần lễ phép để tiết kiệm máu.
Dân đứng xa không hiểu hết. Họ chỉ thấy một nữ đệ tử áo trắng bị phạt, thấy Thái Huyền tự làm sạch mình, thấy luật không thiên vị người trong tông. Một bà cụ còn chắp tay lạy bảng phạt, nói đại tông nghiêm thì dân mới yên. Tần Mạc không thể khinh bà. Nếu không có Thái Huyền, cháu bà có lẽ đã chết vì yêu dịch. Niềm tin của bà không ngu. Nó chỉ được nuôi bằng những phần sự thật được chọn sẵn.
Tống Nghiêm đứng bên bậc, tay cầm sổ. Hắn ghi cả câu hỏi của Lâm vào lề. Một đệ tử cạnh hắn khẽ nhắc: “Dòng đó không cần.” Tống đáp: “Ta biết.” Nhưng hắn chưa gạch. Cử chỉ ấy nhỏ, nguy hiểm theo cách của người làm trong hệ thống: giữ một dòng thừa lâu hơn một nhịp.
Lâm ngẩng đầu, mắt lướt qua đám người. Nàng thấy Tần Mạc. Không nhìn lâu. Không đổi sắc. Chỉ bàn tay bị trói sau lưng co lại rất nhẹ. Tần Mạc hiểu tín hiệu: đừng tới.
Hắn vẫn muốn tới. Muốn cắt dây, kéo nàng khỏi cổng, ném tấm bảng phế chức vào mặt chấp sự. Sen đen cũng thích ý nghĩ đó; nó biến sự phẫn nộ thành đường đi rất rõ. Lâm sẽ thành người của hắn, thành chứng cứ sống, thành cửa mở vào luật. Đúng, nàng sẽ an toàn hơn trong vài ngày. Nhưng nàng đã chọn ở lại. Cướp nàng đi nhân danh cứu nàng khác gì Thái Huyền giữ người nhân danh ổn định?
Một đệ tử quét sân đi ngang, làm rơi chổi. Khi cúi xuống nhặt, cậu đá một mảnh giấy nhỏ về phía đám người đưa thuốc. Tần Mạc không cúi ngay. Đợi tiếng chuông thứ ba vang lên, hắn mới để rơi gói thuốc, nhặt cả thuốc lẫn giấy. Trên giấy là một góc lịch trực: cuối tháng, Luân Hồi Giám mở lần hai; sân không dân; dây câu dùng mẫu thanh y và vết nhân quả; chủ trì Tạ Vô Cữu; Hình Đường phục kích đường lui.
Mặt sau có một dòng chữ của Lâm: lần này họ không cần ngươi thắng, chỉ cần ngươi xuất hiện đúng hình dạng họ vẽ.
Tần Mạc gấp giấy lại, móng tay cắt vào lòng bàn tay. Lâm Tịnh Dao trên đài bị chấp sự yêu cầu ký tờ tự kiểm. Nàng đọc rất lâu. Tờ giấy không dài, chỉ mười mấy dòng nhận lỗi: nhận thiếu sót, bị ma tu lừa, do lòng mềm yếu, xin Thiên Luật chỉnh lý. Nếu ký, nàng được giữ danh đệ tử sạch, còn mọi điều nàng thấy ở Cấm Viện sẽ thành sai lầm của một người quá mềm lòng.
Nàng cầm bút. Tần Mạc nín thở mà ghét chính mình vì nín thở. Hắn muốn nàng không ký để hắn có thêm người chứng minh Thái Huyền mục. Nhưng người cầm bút mới là người trả giá. Nếu nàng ký, em trai nàng ở quê có thể còn nhận thuốc đúng kỳ. Nếu không ký, cả nhà nàng bị kéo vào sổ tự kiểm. Sự thật không trả tiền thuốc thay ai.
Lâm đặt bút xuống, viết không phải vào ô ký mà vào mép giấy: ta đã thấy.
Bốn chữ ấy làm cổng ngoài yên một nhịp. Chấp sự giật giấy lại. Tống Nghiêm nhìn bốn chữ, rồi nhìn Lâm. Hắn vẫn không bước ra. Tần Mạc thấy rõ sự không bước ấy. Có khi một người trong luật giữ được lương tri bằng cách ghi lại, nhưng vẫn để người khác bị đánh trước mắt. Điều đó không vô nghĩa; cũng không đủ.
Roi thứ hai đánh xuống. Lâm hơi khuỵu, đầu gối chạm đá rồi lập tức chống dậy. Một cô bé trong đám dân khóc thút thít vì tưởng đệ tử áo trắng bị phạt tức là trời sắp loạn. Mẹ cô bé bịt miệng con, kéo đi. Tần Mạc đứng yên. Đứng yên làm hắn thấy xấu hổ. Nhưng Lâm đã bảo đừng tới, và hắn lần đầu học cách tôn trọng một lựa chọn đau không phục vụ mình.
Sau buổi phạt, Lâm bị đưa vào cổng phụ. Khi đi ngang người đưa thuốc, nàng dừng nửa nhịp vì một đứa trẻ làm rơi bình nước. Nàng cúi xuống nhặt, dù tay bị trói không tiện. Cái cúi ấy khiến áo trắng trên lưng kéo căng vết roi. Tần Mạc muốn đưa tay đỡ. Hắn không đưa.
“Lịch là bẫy,” nàng nói rất khẽ, môi gần như không động.
“Ta biết.”
“Biết không có nghĩa được quyền ngu.”
“Ngươi cũng vậy.”
Lâm nhìn hắn. Lần đầu trong mắt nàng có chút giận thật, không phải giận của luật. “Ta ở lại không phải vì tin mình sửa được hết. Ta ở lại vì nếu mọi người thấy bẩn đều chạy, bên trong chỉ còn người quen mùi bẩn. Đừng biến ta thành người được ngươi cứu. Ta không chịu nổi thêm một cái tên đẹp đặt lên cổ mình.”
Tần Mạc im. Câu xin lỗi tới miệng rồi dừng, vì xin lỗi lúc này quá dễ. Hắn chỉ nói: “Nếu một ngày ngươi ký?”
“Thì ghi là ta đã sợ.” Lâm đáp. “Đừng sửa thành ta bị ép hoàn toàn. Sợ cũng là phần của ta.”
Chấp sự kéo nàng đi. Tần Mạc đứng lại với gói thuốc trong tay. Thuốc này vốn để che thân phận, nhưng mùi đắng làm hắn nhớ Tô Vãn uống thuốc rất nhanh để người đưa thuốc khỏi lo. Nàng không thích bị ai quyết định thay, dù quyết định ấy được gọi là bảo vệ. Hắn từng nghĩ yêu là kéo người ra khỏi mọi nguy hiểm. Bây giờ trước cổng Thái Huyền, hắn thấy yêu đôi khi là để một người bước vào nơi nàng đã chọn, dù mình ghét từng bậc đá dưới chân nàng.
Tống Nghiêm đi tới chỗ người đưa thuốc kiểm tra. Tần Mạc cúi đầu, đưa danh bài giả. Tống nhìn vết bùn trên giày hắn. Một nhịp quá dài trôi qua. Rồi Tống đóng dấu trả danh bài. “Đường phía tây bị khóa,” hắn nói bằng giọng kiểm tra hàng hóa. “Người đưa thuốc đi đường mương cũ. Ít bị hỏi hơn.”
Tần Mạc nhận lại danh bài. Hai người không nhìn nhau. Có thể Tống đã nhận ra. Có thể chưa. Nhưng chỉ dẫn đường mương cũ không phải lòng tốt sạch. Nó có thể là mồi, có thể là do dự, có thể là một dòng trong sổ chưa bị gạch. Tần Mạc không cảm ơn. Cảm ơn sẽ làm việc ấy thành ân nghĩa, trong khi nó vẫn đầy gai.
Rời cổng ngoài, hắn mở tấm vải ghi tên dưới bóng tường. Hắn viết Lâm Tịnh Dao, rồi bên cạnh viết: ta đã thấy. Dưới nữa viết thêm một câu nàng yêu cầu: nếu nàng sợ, không được sửa thành sạch. Nét chữ thứ hai khó hơn chữ thứ nhất. Người ta dễ giữ hình ảnh đẹp của người giúp mình; khó hơn là giữ cả phần họ run, do dự, có thể thất bại.
Khi về tới nhà bỏ hoang, Chu Bình đọc lịch Giám rồi chửi rất lâu. Tề lão đạo thì chỉ nhìn dòng mẫu thanh y, mặt già đi. “Dùng ký ức của ngươi làm dây câu,” ông nói. “Càng yêu càng dễ cắn.”
Tần Mạc đặt lịch lên bếp, không đốt. “Ta sẽ đến.”
Chu Bình ném thẳng cái muôi gỗ vào người hắn. Muôi trúng vai, không đau, nhưng cháo khét bắn lên áo. “Đến thì đến. Nhưng nhớ câu Lâm viết: họ cần ngươi xuất hiện đúng hình dạng họ vẽ. Đừng giúp họ vẽ nốt.”
Buổi phạt không kết thúc khi roi dừng. Lâm Tịnh Dao còn phải đứng bên cổng một canh để nghe người qua lại đọc bảng phế chức. Một tiểu đồng trong tông được giao nhiệm vụ thay nước trong chậu rửa máu. Nó thấp quá, bưng chậu lảo đảo, nước đỏ sóng sánh tràn lên giày. Lâm muốn cúi xuống đỡ, nhưng dây trói kéo tay nàng lại. Tần Mạc thấy vai nàng giật một nhịp. Nàng vẫn muốn đỡ người khác ngay khi chính mình không đứng vững.
Tiểu đồng thì thầm: “Sư tỷ, đau không?”
Lâm đáp: “Đọc luật không đau bằng đọc sai luật.”
Câu ấy làm tiểu đồng càng sợ vì không hiểu. Nó đặt chậu xuống rồi chạy. Tần Mạc nhận ra Lâm cũng có lúc nói những câu quá cao với người quá nhỏ. Không ai luôn đúng. Ngay cả người dám viết ta đã thấy cũng có thể quên đứa trẻ trước mặt chỉ cần một câu dễ hiểu: đau, nhưng chưa chết.
Một phụ nhân từ quê Lâm được đưa tới cổng sau, mang theo giỏ vải và thư nhà. Đó là dì của nàng, người từng nhờ Thái Huyền cứu em trai Lâm khỏi yêu dịch. Phụ nhân khóc, quỳ xin chấp sự cho Lâm ký tự kiểm, nói người trong nhà không cần sự thật lớn, chỉ cần nàng còn đường sống. Lâm đứng trên bậc, môi trắng đi. Tần Mạc nghe từng chữ như nghe dao cùn cắt. Ở đây, hệ thống không cần dọa giết ai. Nó chỉ đưa người thân tới hỏi sự thật có nuôi nổi thuốc tháng sau không.
Lâm không ký. Nhưng nàng cũng không nhìn dì mình như người yếu. Nàng nói rất chậm: “Con không sạch hơn dì. Nếu một ngày đệ đệ bị cắt thuốc vì con, dì cứ hận con. Đừng hận thay luật.” Phụ nhân khóc lớn hơn. Câu ấy không giải quyết gì. Nó chỉ trả quyền hận về đúng chỗ: một người có thể hận cả luật lẫn người thân chọn sự thật. Lâm không xin được miễn.
Tần Mạc muốn bước ra hơn bất cứ lúc nào. Không phải vì chiến thuật. Vì cảnh đó quá khó nhìn. Hắn từng muốn Tô Vãn được cứu khỏi mọi lựa chọn đau. Nhưng Tô Vãn sống trong khu cấm cũng bị lấy mất quyền đau theo cách của mình. Nếu hắn kéo Lâm đi lúc này, hắn cứu mắt mình khỏi phải nhìn, không chắc cứu được nàng.
Tống Nghiêm ở cạnh cột đá đã ghi cả phụ nhân kia vào lề. Tần Mạc thấy đầu bút hắn ngập ngừng ở chữ dì. Cuối cùng Tống viết thân thuộc nữ, không rõ tên. Một lần nữa, hệ thống nuốt tên trước khi nuốt người. Tần Mạc bước lẫn vào đoàn đưa thuốc, đi ngang gần Tống, nói rất nhỏ: “Tên.”
Tống không nhìn hắn. Đầu bút dừng lại, rồi thêm ba chữ: Lý Tam Nương. Có thể hắn đã hỏi được từ trước. Có thể vừa nghe từ tiếng khóc. Dù thế nào, cái tên được đặt xuống. Không cứu Lâm. Không làm Tống thành người tốt. Nhưng một người phụ nữ vừa khóc trước cổng không bị biến thành thân thuộc nữ trống rỗng.
Khi Lâm bị đưa vào cổng phụ, dì nàng ngồi bệt xuống nền đá, ôm giỏ vải không còn ai nhận. Một cái bánh hấp trong giỏ lăn ra, dính bụi. Tần Mạc cúi nhặt, đặt lại cạnh bà, rồi rời đi trước khi bà thấy mặt. Bánh hấp ấy chẳng liên quan tới Luân Hồi Giám. Nhưng nếu bỏ mặc nó dưới chân, cả cảnh này sẽ chỉ còn là án và roi. Hắn không muốn Lâm trong trí nhớ mình chỉ có máu và bốn chữ ta đã thấy. Nàng còn có người nhà đem bánh đến và không biết nên thương hay trách.
Về tới ngõ mương, hắn mở lịch Giám lần nữa. Mặt sau ngoài dòng chữ của Lâm còn một vệt dầu nhỏ. Chắc từ giỏ bánh, hoặc từ tay tiểu đồng bưng chậu. Vệt dầu làm tờ giấy ít giống pháp lệnh hơn, giống thứ đã đi qua tay người. Tần Mạc gấp nó lại cẩn thận. Lần này hắn không chỉ mang lịch bẫy về. Hắn mang cả tên Lý Tam Nương, cái chậu máu, cái bánh rơi. Những thứ đó không giúp mở Giám. Nhưng nếu không mang theo, hắn sẽ bước vào bẫy bằng phần đau quá gọn.
Đêm đó, Tần Mạc lau vết cháo trên áo rất lâu. Một vết bẩn nhỏ, chẳng liên quan tới Giám hay dòng sâu. Nhưng nếu hắn không lau, Chu Bình sẽ mắng. Nếu hắn còn để một lời mắng kéo mình lại, có lẽ ngày mai hắn vẫn chưa hoàn toàn thành cái mặt quỷ trên cáo thị. Ngoài xa, cổng Thái Huyền đóng lại sau lưng Lâm Tịnh Dao, và trong túi hắn, lịch mở Giám nóng lên như một lời mời đã biết trước sẽ đau.