tinbc tinbc

Chương 121: Tháng cuối

Căn nhà bỏ hoang ngoài thành Thái Huyền dột từ ba chỗ. Nước mưa cũ gom trên mái tranh, lâu lâu rơi xuống một giọt, trúng đúng cái chậu sứt Chu Bình đặt giữa nền. Tiếng giọt nước nhỏ tới mức nếu trong đầu Tần Mạc không có quá nhiều tiếng người chết, hắn đã không nghe thấy. Bây giờ thì ngược lại: tiếng nước ấy chen vào giữa những câu như cửa chưa cài, củ cải ít muối, con tên Sênh, làm hắn cứ ngẩng đầu nhìn lên như có ai gọi từ mái.

Chu Bình ngồi cạnh bếp tro, tay cầm muôi gỗ, mặt tái vì ho nhưng vẫn cố khuấy nồi cháo loãng. Cháo khét ở đáy, còn phía trên thì nhạt như nước vo gạo. Gã đã nấu lại ba lần, lần nào cũng hỏng theo một kiểu khác. Mạnh bà tử để lại một gói thuốc nhỏ và mắng rằng người bệnh không được thức canh người sắp hóa ma, nhưng bà đi chưa được nửa canh thì Chu Bình đã bò dậy nhóm lửa. Tần Mạc nhìn bát cháo trước mặt, nhìn vệt khói đen dính bên thành bát, không nhớ nổi mình đã cầm thìa bao lâu.

“Ăn,” Chu Bình nói.

Tần Mạc không động.

“Ta bảo ăn, không phải nhìn nó như nhìn Luân Hồi Giám.” Chu Bình ho một tiếng, kéo áo che miệng. Máu thấm qua vải nhưng gã giấu quá chậm, cả Tần Mạc lẫn Tề lão đạo đều thấy. Tề lão đạo đang dán bùa ở cửa sổ lập tức quay mặt đi, giả vờ nghiên cứu cái then mục. Ông già biết có những lúc người bệnh cần giữ chút thể diện hơn cần thuốc.

Tần Mạc đưa cháo lên miệng. Vị khét làm lưỡi tê đi. Oán đạo trong người hắn không thích vị ấy; nó thích dầu đèn, thích máu nóng, thích những thứ có thể biến thành lực. Cháo khét không cho hắn mạnh hơn. Nó chỉ bắt hắn ngồi yên trước một người sống đang nhìn xem hắn còn biết nuốt đồ ăn hay chỉ biết nuốt đau. Vì vậy hắn ép mình ăn hết nửa bát.

Chu Bình chờ hắn đặt bát xuống mới kéo tấm vải ghi nợ ra. Trên vải đã có nhiều tên viết bằng mực, máu và cả nét móng tay: Lạn, Sênh, Tước Nhi, Khưu Nhị, Lưu gia, Cát Lan, Bùi Thập, A Lạc. Mấy chữ cũ lem vì nước cống. Chữ mới viết sau Cấm Viện thì run, như bàn tay người viết đã bị kéo bởi quá nhiều âm thanh. Chu Bình chạm vào một chỗ trống. “Tên tạp dịch sau núi. Người từng dẫn ngươi qua đường mộ. Tên gì?”

Tần Mạc đáp quá nhanh: “A…”

Âm sau không ra. Trong đầu hắn có A Sênh, A Mộc, A Lạc, A Khê, A Kỳ, những âm đầu chồng lên nhau như giấy ướt. Hắn biết người đó từng được Tô Vãn cho thuốc. Biết người đó run khi chỉ đường. Biết bàn tay người đó có vết bỏng ở hổ khẩu. Nhưng tên thì như con cá nhỏ trượt khỏi kẽ tay. Hắn siết tấm vải đến mức đầu ngón trắng bệch.

Chu Bình không cho hắn lẩn. “Nói.”

“A Khê,” Tần Mạc nói sau một lúc. Hai chữ nghe lạ trong miệng hắn, như vay của người khác.

“Chậm quá.” Chu Bình nhận xét.

Câu ấy không độc, nhưng đánh trúng hơn lời mắng. Tần Mạc muốn đáp rằng hắn vừa nuốt oán đạo của cả một Cấm Viện, đầu hắn không còn là một căn phòng sạch để xếp tên theo thứ tự. Muốn nói nếu không nuốt thì đèn hồn còn bị treo dưới đất, Thiên Luật Tỏa còn khóa thanh y, đường tới Tô Vãn còn tối hơn. Mỗi lý do đều đúng. Chính vì đúng nên hắn ghét chúng. Những lời đúng quá dễ biến người khác thành mục phụ.

Tề lão đạo dán xong bùa, ngồi xuống góc cửa, lấy bình rượu thuốc ra ngửi rồi lại cất vì Mạnh bà tử cấm. “Người bị oán đạo lấp đầu thường bắt đầu quên thứ không đau nhất,” ông nói. “Tên người lạ, món nợ nhỏ, đường về nhà. Đến khi chỉ còn giữ được cái đau lớn nhất, hắn tưởng mình chung tình. Thật ra là rỗng.”

Chu Bình liếc ông. “Ông nói nhẹ nhàng ghê.”

“Ta lấy tiền mới nói nhẹ. Không tiền thì nói thẳng hơn.” Tề lão đạo xoa tay, nhưng mắt không cười. Ông nhìn Tần Mạc như nhìn một cái bình đang nứt từ bên trong. “Muốn dùng Giám lần nữa, ngươi phải biết cái giá không chỉ là máu. Mỗi lần nhìn sâu, thứ bị mòn trước không phải tên nàng. Là tên người đứng bên cạnh.”

Tần Mạc cúi đầu nhìn thanh y buộc dưới áo. Vải đã lạnh lại từ sau khi lịch Giám trong túi nóng lên. Hắn có thể cảm thấy sợi nhân quả mỏng như một sợi tóc ướt, ở đầu kia là dòng sâu không chịu trả lời. Hắn có đủ oán lực để chạm thêm một nhịp. Điều đó làm hắn sợ vì nó cũng làm hắn mừng. Cái mừng đến trước sự cho phép của lương tâm, nhanh đến mức không kịp giả vờ cao thượng.

Chu Bình đẩy bát cháo thứ hai tới. “Đọc danh sách trước. Không đọc tên Tô Vãn đầu tiên.”

Tần Mạc ngẩng lên.

“Đừng nhìn ta như thế.” Chu Bình thở dốc, giọng khàn nhưng vẫn cứng. “Ngươi nhớ nàng rồi. Không cần tập. Tập thứ ngươi đang mất.”

Tần Mạc cầm tấm vải. Lạn. Sênh. Tước Nhi. Khưu Nhị. A Lạc. A Mộc. Bùi Thập. A Khê. Mỗi tên đọc ra đều kéo theo một vật nhỏ: củ cải muối, nửa đôi giày, búp bê tuột chỉ, túi khóa bị xé, bát cháo không hành, viên thuốc giấu trong tay áo. Đọc tới A Khê, đầu hắn trống một nhịp rồi mới lấp lại. Nhịp trống ấy lạnh hơn vết thương.

Ngoài cửa, một bà hàng xóm lén đặt nửa bó củi khô rồi chạy. Tề lão đạo mở cửa chỉ kịp thấy bóng áo nâu biến sau hàng rào mục. Trên bó củi có buộc một mẩu giấy: đừng đốt khói lớn, Hình Đường đang hỏi từng nhà. Bà ấy không biết Tần Mạc là ai thật. Có lẽ chỉ biết căn nhà bỏ hoang có người bệnh. Hoặc biết mà vẫn để củi. Cả hai khả năng đều khiến món nợ nặng hơn.

Tần Mạc bước ra định gọi lại, nhưng Chu Bình quát: “Đứng đó.” Gã chống tay đứng dậy, loạng choạng tới cửa, nhặt bó củi bằng tay run. “Ngươi ra ngoài với cái mặt này, người ta sợ đến báo quan. Để người sống làm việc người sống.”

Tần Mạc đứng lại. Việc đứng lại khó hơn hắn tưởng. Sát Đạo trong hắn thích lao tới, thích giải quyết sạch bằng lực. Đứng yên trong căn nhà dột, chờ một người bệnh nhặt củi, nghe từng hơi ho, là một kiểu đau không biến thành sức mạnh được. Nhưng chính kiểu đau ấy giữ hắn khỏi nghĩ mình chỉ còn một con đường.

Tối xuống, Lâm Tịnh Dao gửi một hạc giấy cháy mép vào khe cửa. Trên giấy chỉ có ba dòng: Giám mở cuối tháng. Lần này không có dân. Thiên Luật Điện dùng mẫu thanh y làm dây câu. Chữ của nàng vẫn thẳng, nhưng ở cuối nét có một chỗ nhòe như mực rơi đúng khi tay run. Tần Mạc đọc xong, thanh y dưới áo lạnh buốt.

Chu Bình giật tờ giấy đọc lại. “Không có dân là tốt hay xấu?”

“Xấu,” Tần Mạc nói. “Không có mắt người ngoài, họ có thể làm sạch hơn.”

“Vậy ngươi vẫn đi?”

Tần Mạc không đáp ngay. Trong đầu hắn, một tiếng oán hỏi nếu lần này thấy nàng thì có gọi không. Một tiếng khác hỏi A Khê là ai. Hai câu chen nhau, cắn nhau. Hắn đặt hạc giấy cạnh tấm vải ghi tên, rồi viết thêm dòng mới: trước khi nhìn Giám, đọc tên người sống.

Chu Bình nhìn dòng chữ, cuối cùng cũng chịu ngồi xuống. “Lần sau nếu quên A Khê, ta sẽ tát.”

“Ngươi còn sức?”

“Tát xong chết cũng được.” Chu Bình kéo bát cháo về phía mình, ăn một muỗng rồi nhăn mặt vì khét. “Nhưng trước khi chết ta sẽ bắt ngươi nhớ ta không ăn hành.”

Tần Mạc suýt cười. Nụ cười không ra trọn, nhưng đủ làm tiếng người chết trong đầu lùi lại một chút. Hắn lấy bút viết A Khê thêm một lần nữa, nét móc cuối cố tình kéo dài. Đêm ấy hắn không nhìn về hướng Thái Huyền. Hắn nhìn chữ A Khê cho tới khi hai chữ thôi trôi, và trong lúc sợi nhân quả với Tô Vãn lạnh dần, hắn lần đầu hiểu: muốn không nhận nhầm nàng, trước hết phải đừng nhận nhầm cả thế gian thành vật cản.

Giữa trưa, Hình Đường đi qua con ngõ trước nhà. Không vào ngay. Họ đứng dưới mái hiên nhà đối diện hỏi từng hộ có thấy khói lạ không, có nghe tiếng người bệnh không, có ai mua thuốc ngoài lệnh không. Một đứa bé hàng xóm vì sợ quá làm rơi rổ rau, cải trắng lăn xuống bùn. Đệ tử Hình Đường cúi nhặt giúp nó, phủi bùn trên lá, còn dặn đừng chạy lúc mưa vì dễ ngã. Cử chỉ ấy tử tế. Cũng chính bàn tay ấy lát nữa có thể đóng dấu cắt thuốc nếu tìm thấy họ. Tần Mạc nhìn qua khe vách, cổ họng nghẹn vì thế giới không chịu chia thành trắng đen cho hắn đỡ mệt.

Mạnh bà tử quay lại sau giờ Ngọ, áo ngoài ướt mưa, trong tay cầm ba gói thuốc buộc bằng chỉ xanh. Bà không hỏi hắn có định đi Giám không. Bà đặt thuốc xuống, bắt Chu Bình thè lưỡi, bắt Tề lão đạo thôi làm bùa giả dọa trẻ con, rồi chỉ vào Tần Mạc: “Ngươi ra giếng xách nước. Đừng dùng pháp lực. Tay còn biết nặng thùng thì đầu còn nghe người sống.”

Tần Mạc ra sân sau. Cái giếng cạn một nửa, dây kéo xơ, thành giếng có rêu trơn. Hắn xách một thùng nước lên rất chậm. Nước nặng theo kiểu vô dụng: không mở Giám, không phá khóa, không làm sợi nhân quả sáng hơn. Nhưng khi hắn đem vào, Mạnh bà tử dùng nước ấy rửa vết thương cho Chu Bình. Chu Bình cắn răng không kêu. Tiếng nước đổ xuống chậu làm mấy tiếng oán trong đầu hắn lùi lại một chút. Hắn bỗng hiểu vì sao người phàm sau tang lễ vẫn phải gánh nước, nấu cơm, quét sân. Không phải vì họ hết đau. Vì đau nếu không bị việc nhỏ chen vào sẽ nuốt hết nhà.

Tề lão đạo lấy than viết lên vách một danh sách khác, không phải tên người chết mà là việc phải làm: đun thuốc, giấu khói, thay băng, trả bó củi, dò cổng tây. Ông bảo Tần Mạc đọc danh sách ấy trước tấm vải ghi tên. Tần Mạc nhíu mày. Ông nói: “Tên người không sống trong không khí. Nó sống trong việc người đó cần. Ngươi ghi A Khê mà không nhớ nó từng sợ chấp sự nào, thích ăn gì, nợ ai, thì tên ấy cũng chỉ là chữ đẹp.”

Tần Mạc không biết A Khê thích ăn gì. Nhận ra điều đó còn đau hơn quên tên. Hắn chỉ biết A Khê từng được Tô Vãn cho thuốc vì bị đánh, từng chỉ đường qua mộ, từng nói sư tỷ ấy không nên không có hương. Hắn biết quá ít. Trước kia hắn nghĩ biết ơn là đủ. Bây giờ oán đạo trong đầu làm rõ một điều: biết ơn mà không biết người ta sống ra sao cũng là một kiểu dùng người.

Chiều muộn, bà hàng xóm để củi quay lại lấy cái chậu bị mượn từ trước. Bà đứng ngoài hàng rào, không dám nhìn thẳng vào nhà. Chu Bình chống gậy ra trả chậu, còn nhét vào trong đó một cái bánh nếp nguội. Bà hoảng hốt đẩy lại, bảo chứa người bị truy nã đã là tội, nhận đồ thì tội có chứng. Chu Bình cười mệt: “Thế coi như chậu tự mọc bánh.” Bà không cười, nhưng cũng không bỏ bánh lại. Khi bà đi, Tần Mạc thấy vai bà run. Không phải ai giúp người cũng muốn trở thành nhân chứng anh hùng. Nhiều người chỉ muốn đêm nay ngủ mà không nghe tiếng gõ cửa.

Tối đến, Tần Mạc đọc lại tên A Khê lần thứ mười bảy. Lần thứ mười tám hắn thêm bên cạnh: từng giữ hương cho Tô Vãn, chưa biết thích ăn gì. Dòng sau làm chữ A Khê nặng hơn. Hắn không thích cảm giác mình nợ cả những điều chưa biết, nhưng có lẽ chính phần chưa biết ấy mới khiến người ta không bị biến thành công cụ. Tô Vãn cũng còn rất nhiều điều hắn chưa biết. Nếu một ngày gặp nàng trong đời mới, hắn không được dùng ký ức cũ để lấp hết chỗ trống rồi gọi đó là nhận ra.

Trước khi trời sáng hẳn, Mạnh bà tử bắt hắn đổi nước lần nữa. Lần này Tần Mạc tự nhớ lấy chậu sứt đặt dưới mái dột, không để Chu Bình nhắc. Việc ấy nhỏ đến buồn cười. Nhưng khi hắn đặt chậu đúng chỗ, Chu Bình mở mắt nhìn một cái rồi ngủ tiếp. Một cái nhìn không khen, không tha, chỉ xác nhận rằng hắn vẫn còn học được chuyện đặt đồ vật đúng nơi người sống cần.

Gần sáng, ngoài thành vang chuông lệnh giới nghiêm mới. Một giọng đọc từ xa vọng qua mưa: ai chứa Nghịch Chủng sẽ bị cắt thuốc, cắt công đức, khóa hộ tịch. Chu Bình ngủ gật bên bếp, tay vẫn đè lên tấm vải ghi tên. Tần Mạc không rút tấm vải ra. Hắn ngồi chờ bạn mình tỉnh, vì lời hứa đầu tiên của tháng cuối không phải đi tìm Giám, mà là không bước qua bàn tay đang giữ tên người khác cho hắn.