Chương 120: Đèn tắt
Sau khi Thiên Luật Tỏa vỡ, U Minh Cấm Viện không lập tức sụp xuống. Nó lộ ra phần đáng buồn hơn: những kệ đèn vẫn cần người mở, van dầu vẫn kẹt, hồ sơ vẫn trôi trong nước, và các hồn được thả không biết đi theo thứ tự nào. Một tai họa lớn kết thúc bằng rất nhiều việc nhỏ. Tước Nhi lau mặt bằng tay áo bẩn, ôm sổ canh chạy dọc hành lang, vừa khóc vừa đọc tên còn nhớ được. Lạn. Sênh. Mậu ca. Một đèn chỉ nhớ mùi cá khô. Một đèn nhớ tiếng mưa trên mái lá.
Tần Mạc đứng giữa trận tâm, đầu đầy tiếng người đến mức không nghe rõ tiếng mình thở. Oán đạo đã nằm trong hắn, không còn thành bóng ngoài trận, nhưng mỗi khi một đèn tắt, trong ngực hắn lại có một miệng hỏi có nhớ không. Hắn muốn bịt tai. Ý muốn ấy làm hắn xấu hổ. Nhớ thay nghe như một lời lớn khi nói ra; khi thật sự nhớ, nó là tiếng ồn không cho người ta nghỉ.
Cát Sầm trở về phòng canh đèn với dáng đi xiêu vẹo. Tần Mạc đi theo vì biết lão sẽ tới đèn Cát Lan. Tước Nhi cũng đi, ôm lọ tóc không nhãn. Họ không nói với nhau. Trên đường, một đệ tử trẻ ôm túi hạt dẻ ngồi co ở góc tường, vẫn chưa chạy. Thấy Tần Mạc, hắn giơ hai tay lên. Tần Mạc ném cho hắn chìa khóa cửa phụ. “Đưa người còn sống ra ngoài,” hắn nói. Đệ tử trẻ hỏi: “Còn đèn?” Tần Mạc đáp: “Đèn tự đi nếu muốn. Người sống thì ngươi cõng.”
Phòng canh đèn ngập khói trắng. Lồng thủy tinh của Cát Lan nứt một đường. Cát Sầm quỳ xuống, tay già đặt lên lồng mà không dám mở. Lão từng hỏi cả đời rằng quên có phải cứu không. Bây giờ câu hỏi đổi thành: giữ có phải thương không. Ngọn đèn Cát Lan rất yếu. Không nói. Không gọi cha. Chỉ nghiêng về dòng nước nông đang mở dưới nền, cùng hướng với các đèn khác. Cát Sầm nhìn hướng nghiêng ấy, mặt vỡ ra như người bị đánh.
“Nó không biết đường,” lão nói.
Tước Nhi đáp, giọng khàn: “Hay là nó biết, chỉ là ông chưa từng để nó thử.”
Câu đó tàn nhẫn. Tước Nhi nói xong bật khóc. Cát Sầm không mắng. Lão mở lồng. Ngọn lửa Cát Lan run một nhịp, không bay ngay. Nó chạm vào ngón tay lão, để lại một vết bỏng nhỏ, rồi mới rơi xuống dòng nước nông. Cát Sầm cúi gập người, không phát ra tiếng. Người từng ghi số ngàn đèn cuối cùng mất ngọn đèn duy nhất mình không ghi số. Điều đó không chuộc tội cho lão. Nhưng nó làm căn phòng im theo cách không ai có thể gọi là thắng.
Tần Mạc nhìn ngọn lửa Cát Lan trôi đi, bỗng nghĩ tới Tô Vãn. Nếu một ngày hắn tìm thấy nàng trong đời mới, liệu hắn có mở lồng được không? Hay hắn sẽ gọi đó là bảo vệ, gọi đó là tình sâu, gọi đó là nghịch thiên, rồi giữ nàng trước khi hỏi nàng muốn gì? Câu hỏi không có tiếng sấm, không có ánh trời. Nó nằm trong một phòng đầy khói dầu, cạnh một ông già vừa buông con gái quá muộn. Vì vậy nó thật hơn mọi lời thề.
Đèn Lạn tắt sau Cát Lan. Trước khi rơi xuống nước, nó hiện lên một bóng rất mờ: một cô gái gầy, tay áo xắn cao, miệng còn như đang nhai củ cải muối. Nàng nhìn Tước Nhi, rồi nhìn Tần Mạc. “Cuối tháng,” nàng nhắc lại. “Giám mở lần hai. Đừng gọi ta.” Ba câu ngắn. Câu cuối là dao. Tần Mạc gật đầu. “Không gọi.” Nói xong hắn biết lời hứa ấy không chỉ dành cho Lạn. Nó sẽ đứng chắn trước hắn mỗi lần thanh y lạnh lên.
Tước Nhi đóng sổ canh. Lần đầu nàng viết tên mình ở cuối trang, không viết số hiệu. Chữ Tước Nhi xiêu vẹo, mực lem, nhưng có đủ hai chữ. Nàng nhìn Tần Mạc như sợ hắn cười. Hắn không cười. Nàng nói: “Ta không biết ngày mai em ta còn thuốc không.” Đây là cái giá còn lại sau cảnh lớn. Phá Cấm Viện có thể cứu đèn, nhưng cũng làm những dây thuốc bẩn đứt theo. Tần Mạc lấy thẻ ngọc thấp còn lại đưa nàng. Không đủ lâu. Không sạch. Nhưng là thứ hắn có.
Cát Sầm ngồi bên lồng rỗng, bỗng nói đường ra phía đông có kho hồ sơ phụ. Nếu nhanh, Tần Mạc có thể lấy lịch mở Giám trước khi Hình Đường khóa tầng. Tước Nhi nhìn lão, không biết nên ghét hay cảm ơn. Lão cười như ho: “Đừng nhìn ta thế. Ta không thành người tốt vì mất một đèn.” Tần Mạc đáp: “Ta cũng không thành người tốt vì thả vài đèn.” Hai người nhìn nhau. Lần này không còn lời châm chọc. Chỉ có sự mệt của những kẻ đều đã thấy tay mình bẩn.
Kho hồ sơ phụ nằm sau phòng canh, đang cháy từ mép cửa. Tần Mạc xông vào, dùng áo ngoài dập lửa trên kệ thấp. Trong đầu hắn, oán đạo gào vì khói làm trồi lên ký ức nhà cháy. Hắn suýt buông kệ. Tước Nhi chạy vào sau, mắng hắn tránh ra vì hắn dập lửa như đánh nhau. Nàng lấy chăn dầu phủ lên kệ, động tác thành thạo. Một người canh dầu biết cứu giấy khỏi cháy tốt hơn ma tu biết phá trận. Tần Mạc lùi lại, để nàng làm. Học cách lùi cũng là một việc mới.
Họ tìm được một mảnh lịch trực cháy mất góc. Trên đó ghi cuối tháng, Luân Hồi Giám mở kiểm lần hai, chủ trì Thiên Luật Điện, vật dẫn: mẫu thanh y, dây nhân quả. Tần Mạc đọc đến vật dẫn thì thanh y dưới áo lạnh buốt. Tạ Vô Cữu hoặc người của hắn không chỉ muốn khóa đường; họ sẽ dùng chính vết nàng để câu hắn. Cơn giận dâng lên, nhưng lần này nó va vào câu của Lạn: đừng gọi ta. Hắn gấp lịch lại, bỏ vào túi chống nước Mạnh bà tử đưa.
Khi họ rời Cấm Viện, dòng nước nông đã cuốn gần hết đèn. Không có tiếng cảm ơn. Có đèn đi nhanh, có đèn lưỡng lự, có đèn tắt trước khi chạm nước. Tần Mạc không giữ. Mỗi lần tay hắn muốn khép, oán đạo trong ngực cắn một cái bằng những câu vụn: áo chưa vá, cơm khê, con tên Sênh. Đau giữ hắn tốt hơn đạo lý. Ở cửa cống, sợi dây đỏ trên cổ tay nóng lên. Chu Bình còn sống, còn thức, còn có thể chửi.
Tước Nhi dừng ở ngã rẽ lên ngoại viện. Nàng ôm lọ tóc không nhãn và thẻ thuốc, hỏi nếu sau này hắn gặp một phụ nhân không nhớ con gái mình thì có nên nói không. Tần Mạc không biết. Hắn đã học được quá nhiều câu không biết trong một đêm. Cuối cùng hắn đáp: “Hỏi nàng trước.” Tước Nhi gật, như câu ấy vừa khó vừa đủ dùng. Nàng chạy vào lối khác.
Tần Mạc lên cống một mình. Nửa miếng bánh khô trong áo đã mềm vì nước, vụn ra khi hắn chạm vào. Hắn vẫn đưa lên miệng cắn một miếng. Vị bùn, vị dầu, vị máu và vị bánh cũ trộn nhau. Trên đầu, cửa cống mở hé. Chu Bình chửi xuống trước khi nhìn thấy mặt hắn: “Còn sống thì đáp một tiếng, đừng làm màu.” Tần Mạc muốn đáp, nhưng trong đầu có quá nhiều giọng. Hắn phải tìm giọng mình giữa chúng. Mất một lúc, hắn mới nói: “Còn.”
Thiên Luật Tỏa đã vỡ, nhưng trong tiếng “còn” ấy có thêm rất nhiều người đi cùng. Và ở trong túi áo hắn, lịch mở Giám cuối tháng bắt đầu nóng lên như một cái bẫy đã biết tên con mồi.
Ở cửa cống, Chu Bình nhìn hắn một lúc lâu trước khi chửi tiếp. Gã chửi ít hơn Tần Mạc tưởng. Có lẽ vì mặt hắn quá tệ, cũng có lẽ vì gã thấy những tiếng khác trong mắt hắn. “Ngươi mang gì ra?” Chu Bình hỏi. Tần Mạc đưa lịch Giám, thẻ cháy, và nửa miếng bánh còn lại đã nát. Chu Bình nhận bánh trước. Gã nhìn thứ bột ướt trong tay, mắng: “Bánh cũng cứu không xong.” Rồi gã bẻ một vụn rất nhỏ bỏ vào miệng. Hành động ấy làm Tần Mạc suýt cười, nhưng trong đầu có người hỏi canh nguội chưa, nụ cười mắc lại.
Tề lão đạo kéo hắn lên khỏi cống bằng dây thừng, vừa kéo vừa chửi nặng hơn Chu Bình vì bùa rách của lão bị dùng chưa đúng cách. Mạnh bà tử kiểm tra mạch hắn, mặt càng lúc càng xấu. “Đầu ngươi đầy âm thanh,” bà nói. “Không phải bệnh ta chữa được.” Tần Mạc đáp: “Ta biết.” Bà đập vào vai hắn một cái. “Biết thì đừng có giả vờ nghe rõ khi người sống nói chuyện. Người chết ồn đến đâu cũng phải nhường người đang băng vết thương trước.” Bà kéo tay hắn, bắt ngồi xuống, đổ thuốc lên vết cháy ở cổ tay. Đau làm vài tiếng oán trong đầu lùi lại.
Tước Nhi không lên cùng một cửa. Nàng đi đường ngoại viện với Hạ Thất và vài người trực thấp. Trước khi tách ra, nàng nhờ Tần Mạc nếu gặp ai tên giống mẹ nàng thì đừng nói ngay chuyện lọ tóc. “Ta muốn tự hỏi,” nàng nói. Một cô gái từng bị hệ thống lấy mất quyền hỏi giờ đòi lại câu hỏi cho mình. Tần Mạc gật. Hắn không hứa tìm giúp. Hứa quá nhanh sẽ biến đời nàng thành phụ lục trên đường của hắn. Hắn chỉ ghi tên Tước Nhi vào tấm vải nợ, cạnh chữ lọ tóc không nhãn.
Cát Sầm không ra. Lão ở lại mở các lồng còn kẹt. Tần Mạc không biết lão sống hay chết khi Hình Đường tràn xuống. Trước khi cửa phụ sập, lão ném ra một chùm chìa khóa và nói: “Ta không chuộc được. Nhưng đừng để chúng khóa lại ngay.” Đó không phải lời của người tốt. Là lời của người quá muộn. Tần Mạc nhặt chùm chìa khóa, nặng hơn tưởng tượng. Mỗi chìa có số. Hắn ghét số, nhưng vẫn phải mang, vì sau lưng còn những lồng chưa mở hết.
Khi trời gần sáng, họ trốn trong một căn nhà bỏ hoang ngoài thành. Chu Bình ngủ thiếp đi sau khi mắng hắn lần thứ ba. Tần Mạc ngồi ở góc nhà, lịch mở Giám đặt trên đầu gối. Cuối tháng. Giám mở lần hai. Vật dẫn thanh y. Dây nhân quả. Từng chữ là một cái móc. Hắn biết mình sẽ đi. Cũng biết đó là bẫy. Điều khác sau đêm nay là hắn không thể chỉ đi vì bóng áo xanh nữa. Trong đầu hắn còn Lạn, Sênh, Khưu Đại, Tước Nhi, Cát Lan, những người không được phép biến thành tiếng nền.
Hắn lấy tấm vải ghi nợ ra. Tay run vì mệt và vì oán đạo. Hắn viết Lạn trước khi quên âm. Viết Tước Nhi. Viết Khưu Nhị, đôi giày. Viết Lưu gia, bình cao. Viết Cát Lan rồi dừng, không biết có quyền viết không. Cuối cùng hắn viết Cát Sầm - đèn con gái đã đi, tội chưa trả. Dòng ấy xấu, nhưng thật hơn việc chia người thành sạch và bẩn. Khi viết tới A Khê, đầu hắn trống một nhịp. Hắn nhớ có một tạp dịch từng được Tô Vãn cho thuốc, nhưng tên mờ như chữ ngâm nước. Tần Mạc bóp bút đến gãy.
Chu Bình mở mắt đúng lúc. “Quên ai?” gã hỏi.
Tần Mạc không muốn đáp. Đáp ra là thừa nhận oán đạo đã lấy mất một góc người cũ. Nhưng không đáp thì mất nhanh hơn. “A Khê,” hắn nói sau một lúc. “Ta suýt quên A Khê.” Chu Bình im. Rồi gã chống tay ngồi dậy, lấy bút gãy trong tay hắn, viết lại hai chữ A Khê bên dưới bằng nét run rẩy. “Vậy từ giờ ta cũng ghi,” gã nói. “Ngươi quên thì còn người khác mắng.”
Ngoài thành, chuông Thái Huyền bắt đầu báo động muộn. Họ đã phát hiện Cấm Viện vỡ. Tần Mạc cất lịch Giám vào áo. Sợi nhân quả với Tô Vãn không sáng, nhưng không còn bị khóa. Trong đầu hắn, một giọng lạ thì thầm cửa chưa cài. Một giọng khác bảo củ cải ít muối. Chu Bình ho. Mạnh bà tử chửi. Tề lão đạo tính tiền. Thế giới chen chúc, ồn ào, không cho hắn đau một mình. Và cuối tháng, Luân Hồi Giám sẽ mở lại bằng chính thanh y của nàng.
Trước khi rời căn nhà bỏ hoang, Tần Mạc quay lại nhìn về hướng Thái Huyền. Từ xa, đại tông vẫn sáng trong mây sớm. Không ai ngoài vài người dưới đất biết một tầng Cấm Viện vừa vỡ. Ngoại viện có lẽ vẫn phát cháo, Thiên Luật Điện vẫn mở sổ, dân cầu thuốc vẫn xếp hàng. Sự thật không tự thắng chỉ vì đã xảy ra. Nó cần người mang ra, cần người chịu bị gọi là ma, cần cả người bên trong như Lâm Tịnh Dao chưa chắc còn giữ được chức. Lịch mở Giám trong áo hắn nóng lên, nhắc rằng tầng tiếp theo sẽ không cho hắn thở lâu.
Chu Bình ngủ lại, nhưng tay vẫn giữ mép tấm vải ghi nợ như sợ Tần Mạc tỉnh dậy sẽ xóa bớt tên cho nhẹ. Mạnh bà tử ngồi ở cửa, mài kim. Tề lão đạo đếm bùa còn lại, cứ đếm sai vì thiếu ngủ rồi chửi tất cả thần tiên liên quan. Tần Mạc nghe những âm thanh ấy đè lên oán đạo trong đầu. Không làm nó biến mất. Chỉ làm nó có hàng xóm. Có lẽ từ giờ hắn phải sống như vậy: không tìm sự yên tĩnh hoàn toàn, chỉ tìm đủ tiếng người sống để tiếng người chết không một mình chiếm lấy hắn.
Hắn mở lịch Giám lần nữa. Mẫu thanh y, dây nhân quả, cuối tháng. Dưới góc cháy còn một dòng nhỏ: nếu Nghịch Chủng xuất hiện, dùng người thân làm lệnh chuyển hướng. Người thân. Hai chữ ấy bò vào mắt hắn. Chu Bình đang ngủ cách đó ba bước. Tần Mạc gấp lịch lại thật chậm, chậm đến mức móng tay cắt vào giấy. Oán đạo trong ngực hỏi có giết trước kẻ viết không. Sen đen không hỏi; nó chỉ đồng ý. Tần Mạc nhìn Chu Bình, nhìn tấm vải ghi nợ dưới tay gã, rồi đặt lịch xuống. Việc đầu tiên không phải giết. Việc đầu tiên là đánh thức bạn mình trước khi Thái Huyền biến gã thành mồi lần nữa.