Chương 119: Nhớ thay
Nuốt oán đạo không giống nuốt hồn lực Kỷ Trầm. Kỷ Trầm có hình dạng của một người, có ký ức quyền lực, có vị ngọt đáng ghê. Oán đạo thì vỡ, lẫn, vụn như tro bếp trộn nước mắt. Nó không đi vào cổ họng Tần Mạc một lần; nó chui qua tai, mắt, vết thương ở vai, khe nứt của Thiên Luật Tỏa. Mỗi đường vào mang một đời khác. Hắn thấy một mâm cơm nguội, một bàn tay phụ nữ đập cửa kho, một đứa trẻ đếm ba đồng tiền, một người già giấu tên con dưới chiếu trước khi bị đưa đi.
Tước Nhi gọi hắn nhưng hắn không nghe ngay. Trong đầu hắn có quá nhiều tiếng gọi. Có người gọi A Sênh, có người gọi Mậu ca, có người gọi mẹ, có người chỉ gọi về. Tô Vãn ở đâu đó rất xa trong lớp tiếng ấy, không biến mất, nhưng không còn được đứng một mình trên đài cao của nỗi đau hắn. Điều này làm hắn hoảng. Một phần hắn muốn gạt hết tiếng khác ra để giữ nàng rõ. Một phần khác biết nếu làm vậy, hắn vừa phản bội điều mình đang nuốt.
Thiên Luật Tỏa nứt thêm. Rễ trắng trong trận tâm bị oán đạo cắn ngược, từng sợi bung ra khỏi dây đèn. Đèn hồn sáng lên không đều. Có đèn sáng vì nhẹ đi, có đèn sáng vì nhớ lại đau, có đèn suýt tắt vì không chịu nổi tên mình quay về. Cát Sầm lao giữa các van xả, mở cái này, khóa cái kia, miệng lẩm bẩm số đèn. Tước Nhi hét: “Gọi tên! Đừng gọi số nữa!” Lão khựng một nhịp, rồi gào: “Chín mươi ba!” Tước Nhi ném bình dầu vào chân lão. “Tên!”
Đèn chín mươi ba lập lòe. Trong oán đạo tràn qua Tần Mạc có một mùi củ cải muối rất rõ. Một căn bếp thấp, một cô gái ngồi xổm bên chum, tay áo xắn quá khuỷu, cười vì ăn vụng bị phát hiện. Âm đầu là Lan hay Lạn, trượt qua đầu lưỡi hắn. Tần Mạc cắn môi đến máu chảy. Không được nhận bừa. Không được sửa tên người khác cho vừa trí nhớ mình. Hắn nói từng âm chậm: “Lạn?”
Ngọn đèn rung mạnh. Tước Nhi khóc bật ra: “Lạn. Nó là Lạn.” Cát Sầm nhìn đèn ấy, mặt trắng bệch. Có lẽ lão từng thấy tên trong hồ sơ trước khi nó bị số hóa. Có lẽ lão không nhớ. Cả hai khả năng đều đáng sợ. Tần Mạc giữ âm Lạn trong đầu như giữ một than hồng. Nhưng ngay sau đó mười mấy tên khác chen vào. Hắn không giữ kịp. Một tên rơi mất. Hắn biết có một tên vừa rơi, nhưng không biết tên nào. Cái giá đến ngay, không đợi chương sau.
Sen đen sung sướng. Nó không cười, nhưng Tần Mạc cảm được sự lớn lên của nó trong xương. Oán đạo là đau, mà đau cũng là lực. Rễ Thiên Luật bị bẻ gãy từng đoạn. Sợi nhân quả trên thanh y sáng lên một nhịp, rõ hơn từ sau Giám. Trong nhịp ấy, hắn thấy không phải Tô Vãn, chỉ thấy một dòng nước sâu hơn, và trên mặt nước có vệt áo xanh quay lưng. Không xác nhận. Không gọi. Nhưng đủ để tim hắn đập sai.
“Đừng nhìn!” Chu Bình không ở đó, nhưng tiếng gã trong trí nhớ bật ra đúng lúc. Có thể vì dây đỏ trên cổ tay nóng lên. Có thể vì chính hắn tạo ra tiếng Chu Bình để khỏi chìm. Tần Mạc ép mắt rời khỏi vệt áo. Trận tâm còn đầy đèn. Tước Nhi đang bị một dây đồng quấn cổ tay. Cát Sầm vừa ngã cạnh van dầu, máu từ mũi lão rơi xuống áo. Nếu hắn nhìn thêm, có thể thấy sâu hơn. Nếu nhìn thêm, ít nhất ba đèn phía đông sẽ tắt vì rễ khóa chưa cắt xong.
Hắn chọn cắt rễ. Không cao thượng. Hắn vừa nhìn vệt áo và muốn bỏ hết. Chính vì muốn nên lựa chọn mới có giá. Câu Hồn Ấn cắm xuống vòng đá, oán đạo trong người hắn gào lên vì bị dùng như lưỡi cưa. Mỗi tiếng gào mang một ký ức. Áo chưa vá. Cửa chưa cài. Con tên Sênh. Lạn thích củ cải muối. Một bà mẹ không biết chữ. Một người đàn ông chết ở cống và dặn trả giày cho em. Những chuyện ấy cắn vào hắn để không bị biến thành lực thuần túy.
Thiên Luật Tỏa vỡ. Không nổ. Nó đứt bằng tiếng tơ ướt bị kéo quá căng. Ánh trắng trên cổ tay Tần Mạc rút khỏi thanh y, để lại vết cháy hình vòng. Sợi nhân quả lạnh lên, sáng một nhịp, rồi lặng. Không mở đường ngay, nhưng không còn bị siết. Tần Mạc khuỵu xuống, nôn ra nước đen lẫn dầu đèn. Trong bãi nước, có những chữ nhỏ hiện rồi tan. Hắn cố đọc, chỉ kịp giữ được ba chữ: Lạn, Sênh, về.
Tước Nhi bò tới đèn Lạn. Ngọn lửa không còn bị rễ trắng kéo, nhưng yếu lắm. Nó nói được một câu dài hơn trước: “Cuối tháng… Giám mở… đừng gọi ta nữa.” Tước Nhi sững lại. Cô từng nghĩ mọi đèn đều muốn được giữ cho đến khi có người minh oan. Nhưng Lạn không muốn bị gọi lại. Cô chỉ muốn đi. Câu ấy đánh vào Tần Mạc sâu hơn cả oán đạo. Không phải hồn nào cũng muốn chờ người sống sửa xong đau của mình.
Cát Sầm nghe câu ấy, run rẩy nhìn về hướng phòng canh đèn nơi Cát Lan ở. Lão hỏi rất khẽ, không biết hỏi ai: “Nếu nó cũng muốn đi thì sao?” Không ai trả lời. Câu hỏi ấy đến quá muộn, nhưng muộn vẫn là một vết nứt. Tần Mạc đứng dậy, suýt ngã. Trong đầu hắn, các tiếng người vẫn chen nhau. Hắn gọi Tước Nhi, nhưng âm đầu trượt thành tên một người mẹ trong oán đạo. Tước Nhi nhìn hắn, sợ hãi trở lại.
“Ta biết,” hắn nói trước khi nàng lùi. “Ta biết.”
Biết không sửa được. Nhưng ít nhất hắn không giả vờ mình vẫn như cũ. Trận tâm bắt đầu sụp. Các đèn hồn mất rễ giữ, lần lượt nghiêng về dòng nước nông mở ra dưới nền. Tần Mạc có thể giữ lại một phần để hỏi thêm, để lấy lực, để xem Giám cuối tháng bằng đường ngắn hơn. Oán đạo trong người hắn im lặng chờ. Im lặng đó là lời dụ đáng sợ nhất.
Đèn Lạn lại nói: “Đi.” Không rõ nói với mình hay với hắn. Tần Mạc buông Câu Hồn Ấn khỏi vòng đá. “Đi,” hắn đáp. Và khi ngọn đèn đầu tiên rơi xuống dòng nước nông, đầu hắn đau như có ai nhổ một cái tên khỏi não, nhưng tay hắn không khép lại.
Khi dòng nước nông mở ra, nó không giống cổng siêu thoát trong kinh văn. Nó chỉ là một lớp nước xám chảy dưới nền, thấp hơn mắt cá chân, trong đó có tiếng chợ rất xa. Tiếng rao bánh, tiếng chó sủa, tiếng ai gọi đò. Những hồn bị giữ lâu nghe thấy âm thanh ấy thì hoảng. Một vài đèn lùi lại, lửa co vào trong lồng. Tước Nhi định dỗ, nhưng nàng không biết dỗ người chết đi luân hồi thế nào. Cát Sầm càng không biết. Ông biết giữ, không biết tiễn.
Tần Mạc ngồi xuống bên dòng nước, đầu đau đến mức mắt không lấy nét được. Hắn lấy nửa miếng bánh khô đã mềm trong áo ra, bẻ một vụn thả xuống nước. “Không phải lễ,” hắn nói với những đèn đang nhìn. “Ta chỉ có cái này.” Vụn bánh trôi đi rất nhanh. Một đèn gần đó đi theo. Rồi đèn thứ hai. Có lẽ vì bánh, có lẽ vì đã mệt, có lẽ vì âm thanh chợ xa. Không ai biết. Nhưng một nghi thức vụng về vẫn hơn không có gì. Tô Vãn không có bát cơm tiễn hồn ở Trấn Hồn Đài; hắn không muốn những đèn này cũng chỉ có van và sổ.
Tước Nhi nhìn hắn thả bánh, bỗng chạy đi lấy bát cháo kê ăn dở của Cát Sầm. Cát Sầm định ngăn, rồi buông tay. Nàng múc từng chút cháo đặt bên dòng nước. “Ai đói thì ăn trên đường,” nàng nói, giọng vỡ. Hạ Thất, không biết tỉnh từ lúc nào, đặt túi hạt dẻ xuống cạnh bát cháo. Cậu ta lí nhí: “Ta bóc rồi, sạch.” Căn phòng đầy ma khí, oán đạo và trận vỡ bỗng có một mâm tiễn nghèo nàn: bánh khô, cháo kê, hạt dẻ. Tần Mạc nhìn mâm ấy, ngực đau theo cách khác.
Đèn Lạn đi cuối trong nhóm đầu tiên. Trước khi rơi xuống nước, nàng nói với Tước Nhi: “Đừng canh nữa.” Tước Nhi gật như trẻ bị mắng. “Ừ.” Lạn lại nói: “Củ cải ít muối.” Tước Nhi bật cười qua nước mắt. “Nhớ rồi.” Tần Mạc thấy chữ Lạn trong đầu sáng lên, nhưng ngay sau đó một tên khác tắt mất. Hắn chụp tay vào thái dương, cố kéo lại. Không được. Oán đạo không cho hắn chọn chỉ nhớ câu đẹp. Nó bắt hắn biết mình đã mất một tên ngay giữa lúc giữ được một tên.
Thiên Luật Tỏa đã vỡ, nhưng dấu trắng còn hằn trên cổ tay. Nó giống một chiếc vòng từng nung đỏ rồi tháo ra quá muộn. Sợi nhân quả với Tô Vãn không bị siết nữa, song cũng không mở đường. Nó chỉ nằm đó, lạnh và mỏng. Tần Mạc muốn trách nó im. Rồi hắn nhìn những đèn đang tự chọn đi hay ở, nhớ lời Tô Vãn: nếu có kiếp sau đừng nhận nhầm ta. Có lẽ im lặng cũng là cách nàng không cho hắn biến một nhịp sáng thành mệnh lệnh.
Cát Sầm ngồi cạnh lồng Cát Lan, chưa mở. Tần Mạc có thể ép lão. Hắn không ép. Sau khi nuốt oán đạo, hắn hiểu ép người khác làm điều đúng cũng có vị ngọt riêng. Vị đó nguy hiểm không kém nuốt lực. Tước Nhi tới ngồi bên lão, không an ủi. Nàng chỉ đặt bát cháo kê giữa hai người. “Nếu nó đi,” nàng nói, “ít nhất cho nó đi sau khi ngửi thứ ông hay ăn.” Cát Sầm run tay mở lồng. Ngọn đèn Cát Lan không đi ngay. Nó ở lại đến khi mùi cháo nguội chạm vào lửa, rồi mới nghiêng về dòng nước.
Sau khi đèn đầu tiên đi theo vụn bánh, những đèn khác bắt đầu hỏi dòng nước có đau không. Không ai biết. Tần Mạc chỉ có thể nói: “Ta từng thấy người đi qua dòng nông. Họ mất tên dần, nhưng không bị treo nữa.” Một đèn hỏi mất tên có khác gì chết. Cát Sầm mở miệng định trả lời theo lý cũ, rồi khép lại. Tước Nhi cũng không dám đáp. Cuối cùng Tần Mạc nói: “Ta không biết.” Ba chữ ấy làm vài ngọn đèn lùi lại. Hắn không sửa. Lừa họ rằng dòng nước không đau cũng là một kiểu giữ họ bằng lời đẹp.
Đèn Lạn nói nếu không biết thì vì sao để họ đi. Tần Mạc nhìn ngọn lửa mỏng. “Vì các ngươi không hỏi ta để xin phép.” Lạn im. Tước Nhi nắm sổ canh chặt đến nhăn giấy. Câu này đối với nàng khó nghe hơn một lời từ bi. Nếu đèn không cần xin phép, vậy bao nhiêu năm nàng nhỏ dầu với tư cách gì? Cát Sầm cũng nghe. Ông già nhắm mắt, như vừa bị ai rút chiếc ghế cuối cùng dưới chân. Tần Mạc không an ủi. Một sự thật đến muộn không cần được lót đệm để người nói đỡ áy náy.
Có đèn chọn ở lại thêm. Một ngọn nói muốn chờ tên. Một ngọn sợ nước. Một ngọn chỉ lặp một âm không ai hiểu. Tần Mạc để họ ở lại trong lồng mở. Đây là phần khó hơn thả: không biến tự do thành mệnh lệnh mới. Tước Nhi hỏi nếu Hình Đường tới bắt lại thì sao. Tần Mạc đáp: “Ta mở đường ra. Đi hay chưa là việc của họ.” Nói thì dễ. Khi nhìn một đèn lưỡng lự, tay hắn vẫn muốn đẩy xuống nước cho xong. Hắn ghét sự lưỡng lự vì nó tốn thời gian, và chính cái ghét ấy cho hắn biết mình chưa đủ tư cách dạy ai buông.
Oán đạo trong hắn không tan sau khi khóa vỡ. Nó cuộn lại như than dưới tro. Mỗi khi một đèn tự quyết, nó để lại trong hắn một vết nhỏ: có người đi, có người ở, có người hỏi, có người không tin. Những vết ấy làm đường tới Tô Vãn rối hơn. Nhưng nếu đường tới nàng chỉ thẳng khi hắn xóa hết ý muốn của người khác, đường đó vốn đã sai. Tần Mạc lấy tấm vải ghi nợ ra, viết Lạn bằng móng tay dính máu vì bút rơi mất. Chữ xấu, gần như rách vải. Hắn đưa Tước Nhi xem. Nàng sửa nét cuối. “Tên này móc lên,” nàng nói. “Không rơi xuống.” Hắn gật.
Sự sửa ấy làm hắn xấu hổ hơn lời mắng. Một nét móc sai cũng có thể làm tên người khác biến dạng, vậy mà hắn vừa nhận vào đầu hàng trăm tiếng đời vụn vỡ. Hắn không thể một mình nhớ đúng hết. Ý nghĩ đó đáng sợ nhưng cũng làm hắn bớt kiêu. Tước Nhi nhét bút dự phòng vào tay hắn. “Ngươi nhớ sai thì đưa người khác sửa,” nàng nói. “Đừng tự cho rằng đau trong đầu ngươi là đủ.”
Cát Sầm mang tới chùm chìa khóa dãy đèn còn kẹt. Tay lão run, chìa va vào nhau kêu lách cách. “Mở hết sẽ loạn,” lão nói. Tước Nhi cười lạnh: “Giữ hết thì trật tự lắm à?” Lão không cãi. Tần Mạc nhận chùm chìa, cảm thấy nó nặng hơn Câu Hồn Ấn. Vũ khí dùng để phá một điểm. Chìa khóa buộc người cầm phải đi từng lồng, cúi xuống từng then, nghe từng ngọn đèn sợ hãi hay do dự. Không có vẻ oai nào trong việc mở khóa chậm chạp.
Hạ Thất từ cầu thang thò đầu xuống, hỏi người sống có được chạy chưa. Tần Mạc nhìn cậu, suýt quên tên ngay sau khi vừa nghe. Hắn ép mình gọi đúng: “Hạ Thất, đưa người sống ra. Ai không đi được thì cõng. Ai hỏi chuyện đèn thì bảo họ tự hỏi đèn.” Cậu thiếu niên ngơ ngác, nhưng gật đầu thật mạnh, như cuối cùng được giao một việc không cần giả vờ hiểu đại đạo.
Tần Mạc đứng dậy, suýt ngã vì oán đạo kéo lệch tai. Tước Nhi đỡ khuỷu tay hắn rồi lập tức buông, như sợ mình mềm lòng quá nhiều. Trên các giá đèn, ngọn lửa nghiêng về dòng nước nông, có ngọn háo hức, có ngọn run. Thiên Luật Tỏa đã vỡ. Nhưng việc còn lại không phải thắng trận, mà là mở từng lồng một.