Chương 118: Oán đạo
Oán đạo không lao vào cắn xé. Nó đứng giữa trận tâm vỡ, thân không mặt, miệng mở ở vai, ở ngực, ở hai lòng bàn tay. Mỗi miệng nói một câu khác nhau, nhỏ đến mức nếu không lắng nghe sẽ tưởng tiếng nước. Tần Mạc nghe được vì Câu Hồn Ấn còn cắm trong ngực hắn. Nghe là đau. Không nghe thì chúng lại thành khí bẩn để người khác xử lý. Cấm Viện đã sống lâu bằng cách khiến người ta chọn không nghe.
Tước Nhi ngồi bệt dưới đất, sổ canh mở trên đầu gối. Nàng không viết kịp. Các câu tràn qua quá nhanh: trả áo cho ta, con ta tên Sênh, ruộng phía đông chưa gặt, đừng tách tiếng mẹ, ta không muốn ngoan. Nàng viết được vài chữ rồi mực nhòe vì nước mắt. Cát Sầm đứng sau nàng, tay bị dầu đốt đến lộ thịt đỏ. Lão nhìn oán đạo như nhìn thứ mình đã giấu dưới giường nhiều năm bỗng bò ra giữa nhà.
Oán đạo quay một miệng về phía Cát Sầm. “Ngươi cắt ta,” nó nói. Một miệng khác nói: “Ngươi giữ ta để con ngươi ngủ yên.” Miệng thứ ba cười: “Nó có ngủ yên không?” Cát Sầm lảo đảo, mặt già đi mười tuổi. Tần Mạc đáng lẽ thấy hả. Hắn thật sự có một nhịp thấy hả. Nhịp ấy rất xấu, rất người. Lão từng đặt số lên người khác; giờ bị oán gọi đúng tội. Nhưng ngay sau đó đèn Cát Lan trong phòng trên chao mạnh, và Cát Sầm quay đầu như con vật bị thương. Tần Mạc không còn hả nổi.
Sen đen mở hết cánh. Lần này nó không cần bịa lý do. Oán đạo không phải hồn vô tội nguyên vẹn. Nuốt nó có thể phá khóa, cứu đèn, giữ Tô Vãn khỏi bị Thiên Luật siết tắt. Nó mang đau, nhưng đau đó vốn bị cắt ra, không có chỗ về. Hắn có thể làm chỗ chứa. Lý lẽ đúng đến mức không cần trang điểm. Chính vì vậy nó nguy hiểm.
Oán đạo nhìn hắn. Không có mắt, nhưng hắn biết nó đang nhìn. “Ngươi cũng muốn cắt,” nó nói. “Cắt người cản đường khỏi đường. Cắt sợ hãi khỏi người được cứu. Cắt đời mới khỏi người ngươi nhớ. Cắt hết cho nhẹ.” Tần Mạc siết Câu Hồn Ấn. Tước Nhi ngẩng phắt lên. Cát Sầm cũng nhìn hắn. Không ai trong phòng biết Tô Vãn như hắn, vậy mà oán đạo nói trúng chỗ hắn không muốn ai nghe.
“Ta chưa làm,” hắn nói.
Oán đạo cười bằng tiếng nhiều người sặc nước. “Chưa là cửa mỏng nhất.”
Một đèn phía đông tắt. Tước Nhi hét lên, bò tới nhưng không kịp. Ngọn lửa tắt không biến mất ngay; nó rơi xuống như một giọt nước sáng rồi mắc ở rễ trận. Oán đạo vươn tay, đỡ giọt lửa, không ăn. “Thấy không,” nó nói. “Không có ta, chúng cũng tắt. Có ta, ngươi có thể phá.” Nó đưa giọt lửa về phía Tần Mạc. “Nuốt ta đi. Rồi nhớ thay bọn họ.”
Câu ấy không giống dụ dỗ. Nó giống một lời thách và một lời nguyền. Nhớ thay bọn họ nghĩa là không được dùng đau xong rồi gọi đó là lực. Nhớ nghĩa là sau này đang ăn cũng nghe tiếng người khác đói, đang ngủ cũng nghe cửa chưa cài, đang gọi Tô Vãn cũng bị chen bởi tên con của người không quen. Tần Mạc bỗng thấy sợ. Không phải sợ oán. Sợ mình sẽ quen với nó, biến trăm tiếng người thành tiếng nền cho con đường tới dòng sâu.
Tước Nhi bò đến đèn vừa tắt, ôm lồng đồng còn nóng. Nàng khóc: “Nó chưa nói tên.” Cát Sầm quỳ xuống bên cạnh nàng, đưa tay định chạm, rồi rút lại vì tay đầy máu dầu. Ông già từng cắt oán khỏi hồn bây giờ không dám chạm vào một lồng đèn trống. Cảnh ấy đáng đời, nhưng cũng quá muộn. Cấm Viện không sụp vì một người hiểu ra. Nó sụp vì những thứ bị ép im đã đủ nhiều để không ai giữ nổi nữa.
Tần Mạc hỏi oán đạo: “Nếu ta không nuốt?”
“Đèn tắt. Khóa khép. Cấm Viện thiêu chứng. Ngươi còn sống, nhưng sợi áo kia yếu thêm.” Nó nghiêng đầu không mặt. “Ngươi sẽ tìm cách khác. Cách khác sẽ ăn người khác. Ít nhất ta biết mình là gì.”
Câu cuối làm Tần Mạc lạnh. Oán đạo biết mình là oán. Còn hắn nhiều lúc không biết mình là cứu người hay thèm mạnh. Chu Bình từng hỏi có cần không, có muốn không. Câu hỏi ấy từ trên cống vọng xuống trong trí nhớ, bẩn vì bùn, khàn vì bệnh, nhưng còn nguyên sức kéo. Tần Mạc không được trả lời bằng chữ đẹp. Hắn phải nhìn thẳng vào phần muốn.
“Ta cần,” hắn nói. “Và ta muốn.”
Tước Nhi ngừng khóc. Cát Sầm ngẩng đầu. Oán đạo im trong một nhịp, như hài lòng vì cuối cùng có người không bọc dao bằng lụa. Tần Mạc nói tiếp: “Nhưng ta không nuốt để các ngươi im. Nếu ta quên, cứ cắn.”
Oán đạo bật cười. “Bọn ta giỏi việc đó.”
Thiên Luật Tỏa trên cổ tay hắn sáng rực, như nhận ra thỏa thuận vừa lập không nằm trong bất cứ án nào. Tần Mạc bước vào giữa bóng đen. Sen đen trong ngực há miệng. Trước khi nuốt, hắn nghe Tô Vãn trong ký ức mắng rất khẽ: đừng nhận nhầm đau là quyền. Hắn gật đầu với một người không ở đây, rồi mở Câu Hồn Ấn. Oán đạo ùa lên, không thành dòng lực, mà thành hàng trăm câu đời thường đập vào miệng hắn.
Cơm khê. Áo chưa vá. Con tên Sênh. Mẹ ở bờ nam. Ta không ký. Ta muốn về.
Hắn chưa nuốt hết. Chỉ mới mở cửa. Nhưng trận tâm đã bắt đầu nứt sâu hơn, và tất cả đèn hồn quanh giếng cúi xuống như nghe thấy tiếng sông.
Tần Mạc chưa nuốt ngay. Hắn bắt oán đạo nói từng cụm một để Tước Nhi ghi. Đây là yêu cầu ngu ngốc giữa trận tâm sắp sập, nhưng hắn cần biết mình sắp mang cái gì. Oán đạo lúc đầu cười, bảo người sống luôn muốn biên mục nỗi đau trước khi dùng. Tần Mạc đáp: “Đúng. Nên ta phải làm chậm.” Cát Sầm nhìn hắn như nhìn một kẻ điên lãng phí thời gian. Nhưng Tước Nhi mở trang mới, tay run run viết: cơm khê, cửa chưa cài, tên Sênh, mẹ bờ nam, không tự nguyện. Những chữ ấy không cứu được ai ngay, nhưng chúng làm oán đạo chậm lại nửa nhịp.
Trong nửa nhịp đó, đèn Lạn sáng hơn. Nó nói một câu không rõ: “Củ cải… đừng cho nhiều muối.” Tước Nhi nghẹn. Nàng hỏi Cát Sầm có hồ sơ của đèn chín mươi ba không. Lão nói có thể đã cháy. Nàng chửi lão. Lần này chửi không vì ghét chung chung; vì một người thích củ cải muối bị ghi số lâu đến mức hồ sơ cũng có thể cháy trước tên. Tần Mạc nghe chữ củ cải muối, ký ức Tô Vãn nấu cháo khét lại chen vào. Người chết, người mất, người vào luân hồi không phải biểu tượng. Họ có khẩu vị dở, thói quen bướng, lỗi nhỏ đáng nhớ. Cấm Viện cắt những thứ đó ra trước, vì chúng làm người ta khó dùng.
Oán đạo đưa một bàn tay về phía Tước Nhi. Tần Mạc chắn lại. Nó nói: “Nó cũng cắt. Nó nhỏ dầu để bọn ta ngoan.” Tước Nhi không cãi. Nàng ôm sổ, môi trắng bệch. “Ta biết,” nàng nói. “Ta biết rồi.” Oán đạo hỏi: “Biết có trả không?” Nàng không trả lời được. Không ai trả lời được những năm đã qua bằng một câu. Tần Mạc nhìn cảnh ấy và hiểu nếu hắn nuốt oán đạo, hắn cũng không trả thay được. Nhớ thay không phải trả thay. Nó chỉ ngăn thế gian giả vờ chưa từng nợ.
Một đèn khác xin tắt. Tước Nhi theo bản năng định nhỏ dầu giữ lại. Tần Mạc giữ cổ tay nàng. Nàng quay phắt lại, giận dữ: “Ngươi vừa bảo không cho người khác chọn thay!” Hắn buông ngay. Nàng nhìn đèn, rồi nhìn bình dầu. Bàn tay nàng run dữ dội. Cuối cùng nàng đặt bình xuống. Ngọn đèn tắt trong một tiếng thở dài nhỏ. Tước Nhi bật khóc như chính tay mình giết người. Cát Sầm nói: “Có khi đó là thả.” Nàng gào lên: “Ông im đi, ông nói câu nào cũng muộn!” Cát Sầm im.
Tần Mạc cảm ơn nàng trong lòng vì đã gào. Có những câu nếu không ai gào, hắn sẽ tưởng im lặng là hiểu. Oán đạo nghiêng về phía hắn, nói: “Ngươi thấy chưa, nhớ không làm người ta sạch. Nhớ chỉ làm họ đau có tên.” Tần Mạc đáp: “Vậy còn hơn đau không tên.” Câu này nghe quá giống đạo lý, hắn biết. Nhưng nó vừa được trả bằng một ngọn đèn tự tắt trước mắt, nên ít nhất không rỗng.
Rễ trận tiếp tục khép lại. Thiên Luật Tỏa lợi dụng chần chừ để siết vào thanh y. Vệt máu cũ trên áo nhạt đi một chút. Tần Mạc lập tức hoảng, và trong cơn hoảng ấy, hắn suýt quát Tước Nhi tránh ra để hắn nuốt cho nhanh. Miệng đã mở, chữ tránh đã tới đầu lưỡi. Hắn cắn chữ đó lại, cắn đến bật máu. Oán đạo cười: “Đó mới là ngươi khi nàng xa đi.” Tần Mạc không phủ nhận. Hắn chỉ lau máu, nói với Tước Nhi: “Đứng xa một chút. Không phải vì ta đúng. Vì ta sắp không ổn.”
Tước Nhi lùi. Cát Sầm cũng kéo Hạ Thất đang giả ngất ra khỏi vòng trận. Không ai nói tin hắn. Họ chỉ tin khoảng cách. Tần Mạc thấy vậy nhẹ hơn một chút. Người khác biết phòng hắn cũng là một kiểu giữ hắn lại. Hắn bước tới oán đạo, lần này không đòi thêm điều kiện. Càng kéo dài, khóa càng siết. Hắn đã nhìn đủ để biết thứ mình nuốt không phải lực vô danh. Chưa đủ, nhưng không bao giờ đủ. Người sống luôn bắt đầu hành động khi hiểu biết còn thiếu, rồi trả giá vì phần thiếu ấy.
Oán đạo kể đến một người bán bánh ở trấn dưới núi. Người ấy từng cho đệ tử Thái Huyền ăn chịu, sau bị ghi thiếu công đức vì không có chứng nhân. Tần Mạc không biết người này, nhưng trong ký ức oán có mùi mè rang và tay áo dính bột. Tô Vãn từng muốn xem chợ đêm phàm nhân; có lẽ nàng sẽ dừng trước quầy bánh như vậy, hỏi thứ nào ít ngọt. Ý nghĩ ấy làm hắn đau theo cách không dính tới Trấn Hồn Đài. Nàng đã bỏ lỡ cả những thứ tầm thường, và hắn đang đứng trước nguy cơ biến mọi tầm thường của người khác thành củi đốt cho việc tìm nàng.
Cát Sầm bỗng hỏi oán đạo có nhớ Cát Lan không. Giọng lão nhỏ đến mức gần bị nước đen nuốt. Oán đạo im một lúc, rồi nhiều miệng cùng cười. “Nó không oán ngươi theo cách ngươi muốn,” nó nói. Cát Sầm ngẩng đầu. “Nó oán chén trà đắng. Oán căn phòng không gió. Oán ngươi khóc nhưng không mở cửa. Oán cả việc nó thương ngươi nên không đập lồng.” Mỗi câu rơi xuống làm lão thấp thêm một chút. Tước Nhi nhìn lão, lần đầu không hả hê. Có những sự thật đánh một người già không làm người trẻ nhẹ hơn.
Tần Mạc nghe tới căn phòng không gió thì thanh y trong áo lạnh. Tô Vãn thích chỗ có gió vì khu cấm của nàng bí như hộp đá. Hắn chưa từng đưa nàng tới chợ đêm, chưa từng hỏi nàng thích loại bánh nào, chưa từng cho nàng một căn phòng tự mở cửa. Oán đạo không cần dùng hình nàng để dụ; nó chỉ cần nhắc đời nàng đã thiếu bao nhiêu thứ nhỏ. Sen đen lập tức biến nỗi thiếu ấy thành lý do: mạnh lên, hỏi trời, giành lại. Tần Mạc nắm chặt Câu Hồn Ấn. Giành lại cho ai, nếu người đã vào đời khác không còn muốn căn phòng cũ?
Tước Nhi đọc lại những dòng vừa ghi, giọng vấp liên tục. Nàng không phải đạo sĩ siêu độ. Nàng chỉ là canh dầu hạng ba, chữ xấu, mực lem. Nhưng khi nàng đọc, oán đạo bớt chồng tiếng. Một vài miệng trên thân nó khép lại. Cát Sầm nhìn cảnh ấy như thấy một pháp thuật mình chưa từng học: gọi đau bằng lời người, không phải chỉ số. Tần Mạc hiểu thêm một chút. Nuốt oán không được là câm hóa oán. Trước khi mang chúng đi, hắn phải để ít nhất vài câu được nói ra ngoài hắn.
Hạ Thất đứng ở cầu thang chưa chạy hết, nghe Tước Nhi đọc đến chữ mẹ bờ nam thì bỗng hỏi rất nhỏ: “Đọc xong rồi có hết đau không?” Không ai muốn trả lời đứa trẻ đó. Cát Sầm nhìn sổ. Tước Nhi nhìn đèn. Tần Mạc nhìn oán đạo. Cuối cùng hắn nói: “Không.” Hạ Thất nuốt nước bọt, nước mắt còn dính trên mặt. “Vậy đọc làm gì?” Oán đạo cười, nhưng lần này Tần Mạc trả lời trước: “Để không ai bảo chúng chưa từng đau.”
Câu trả lời ấy không làm ai nhẹ đi. Nó chỉ làm căn phòng thật hơn. Tước Nhi xé một mép áo, lau mực nhòe trên trang sổ. Cát Sầm đưa cho nàng cây bút dự phòng giấu trong tay áo. Nàng nhận, không cảm ơn. Có những thứ nhận từ kẻ mình ghét vẫn cần dùng, vì người được ghi không có thời gian chờ một cây bút sạch hơn.
Thiên Luật Tỏa lại siết. Vệt thanh y trong áo Tần Mạc lạnh đến mức hắn không đứng vững. Oán đạo vươn tất cả miệng về phía hắn. “Đủ chưa?” nó hỏi. Hắn muốn nói chưa. Chưa bao giờ đủ. Còn quá nhiều người chưa nói tên, quá nhiều câu chưa ghi, quá nhiều tội chưa bị chỉ mặt. Nhưng rễ khóa đang khép, đèn đang tắt, và chờ đến khi đủ chỉ là cách khác để không làm.
Tần Mạc cầm trang sổ Tước Nhi vừa viết, ép nó vào ngực mình một nhịp rồi trả lại. Không phải để sở hữu những cái tên ấy. Để trước khi nuốt, có một người sống ngoài hắn cũng đã nghe. Hắn nhìn Tước Nhi. Nàng gật, mặt tái nhưng không lùi. Cát Sầm ôm cánh tay cháy dầu, đứng cạnh lồng điều khiển như một cái bóng cũ. Tần Mạc mở Câu Hồn Ấn trong ngực. “Đến đây,” hắn nói.
Oán đạo hỏi: “Chắc không?”
“Không,” hắn đáp. “Nhưng cứ đến.”
Lần này, bóng đen không cười. Nó đổ vào hắn như một dòng nước đầy tro.