tinbc tinbc

Chương 117: Phá khóa

Trận tâm Cấm Viện nằm dưới phòng xả dầu, nơi tất cả rãnh nước đen gặp nhau trước khi chảy vào lòng núi. Không gian ấy tròn như đáy giếng, trần thấp, các dây đồng treo từ trên xuống như rễ cây chết. Mỗi dây nối với một hàng đèn hồn. Khi đèn run, dây cũng run. Khi người trên Thiên Luật Điện kéo khóa, dây trắng trong trận tâm sáng lên, hút một chút từ mỗi ngọn đèn để siết vào thanh y của Tần Mạc.

Tước Nhi vừa xuống tới đã nôn khan vì mùi dầu cháy. Lọ tóc không nhãn được nàng giấu trong áo, phồng lên một cục nhỏ rất dễ thấy. Cát Sầm nhìn thấy nhưng không nói. Lão bận chỉnh các van xả để đèn không tắt hàng loạt. Tần Mạc đứng giữa vòng trận, thấy rõ thứ mình phải làm: phá Thiên Luật Tỏa bằng cách cắt rễ trắng khỏi hệ đèn. Nhưng rễ đã ăn qua dầu, qua oán, qua công đức, qua những tiếng gọi còn sót. Không có chỗ nào sạch để đặt dao.

Sen đen trong hắn đưa ra một con đường gọn gàng: nuốt mười hai đèn yếu nhất, dùng lực đèn phá rễ. Những đèn ấy vốn khó giữ. Nuốt rồi đỡ đau cho họ, đỡ nguy cho người sống, đỡ chậm cho Tô Vãn. Lý lẽ hoàn chỉnh đến mức Tần Mạc ghét mình vì phải suy nghĩ. Tước Nhi như cảm được, lập tức chạy tới chắn trước cụm dây phía đông. “Không được,” nàng nói. “Đèn chín mươi ba ở đó. Nó mới nhớ được chữ về.”

“Ta chưa làm,” Tần Mạc đáp.

“Nhưng ngươi đang chọn.”

Câu ấy giống Chu Bình đến khó chịu. Tần Mạc quay sang Cát Sầm: “Rễ trận nào ăn đèn?” Lão cười nhạt: “Tất cả.” Hắn hỏi lại: “Rễ nào ăn nhiều nhất?” Lần này Cát Sầm im. Tước Nhi nhìn lão. Bên dưới phòng xả dầu, sự im lặng có tiếng rất rõ, giống tiếng một van đóng không khít. Cuối cùng lão chỉ vào vòng đá dưới chân Tần Mạc. “Rễ chính ăn phần oán bị tách. Đèn chỉ là vỏ giữ lửa. Nếu đánh rễ chính, oán bị nhốt sẽ trào ra.”

“Trào ra thì sao?”

“Nó sẽ tìm miệng. Tìm người nhớ được. Tìm kẻ đang đau nhất.”

Tần Mạc hiểu. Đó là lý do Cát Sầm không chọn đường này. Đánh rễ chính cứu đèn, nhưng thả oán đạo. Oán bị cắt khỏi hồn không còn đủ là người, nhưng cũng không phải khí bẩn. Nó là phần bị bắt im để người khác gọi hồn là ngoan. Nếu thả, nó sẽ gào qua bất cứ ai có khe nứt. Ở đây, khe nứt lớn nhất là hắn.

Chuông trên cao đổi nhịp. Thiên Luật Tỏa siết mạnh, thanh y lạnh đến mức Tần Mạc không cảm được ngón tay. Hắn cắm Câu Hồn Ấn vào vòng đá. Trận lập tức cắn lại. Không phải đau ở da, mà đau trong ký ức: tiếng Kỷ Trầm đếm vận Giám, tiếng A Lạc hỏi A Mộc, tiếng Bùi Thập thở hổn hển dưới bùn cống. Những giọng hắn từng đi qua bị trận lôi lên làm nhiễu. Sen đen nói: nuốt đèn đi, đỡ hơn.

Tần Mạc không nuốt đèn. Hắn nhắm vào rễ chính. Lực phản phệ đánh bật hắn quỳ xuống một gối. Tước Nhi kêu lên vì hàng đèn phía đông cùng tắt một nửa rồi sáng lại. Cát Sầm lao tới mở van phụ, tay bị dầu trắng đốt cháy. Lão nghiến răng không kêu, chỉ quát Tước Nhi ghi mức dầu. Thói quen vận hành còn sống trong cảnh đổ nát. Chính thói quen ấy giữ đèn chưa tắt.

Một đệ tử Cấm Viện chạy xuống từ cầu thang phụ, nhìn thấy Tần Mạc giữa trận liền bóp phù báo động. Tần Mạc có thể giết hắn trước khi phù sáng. Nhưng người đó quá trẻ, áo còn dính cơm trưa, tay kia cầm một túi hạt dẻ ăn vụng. Tước Nhi hét: “Đừng!” Không rõ hét với ai. Tần Mạc đổi hướng Câu Hồn Ấn, đánh vào phù thay vì cổ người. Phù nổ, mảnh lửa cắt qua vai hắn. Đệ tử trẻ ngã ngồi, ôm túi hạt dẻ như Khưu Nhị ôm giày.

Cát Sầm thấy vậy, ánh mắt rất lạ. “Ngươi mềm tay không đúng lúc,” lão nói.

Tần Mạc đáp: “Đúng lúc thì khỏi cần học.”

Câu ấy không làm hắn cao thượng. Vì ngay sau đó, khi rễ chính mở ra, luồng oán đầu tiên tràn lên, hắn suýt kéo đệ tử trẻ kia làm khiên. Ý nghĩ hiện rất nhanh: người này thuộc Cấm Viện, dùng hắn chắn oán hợp lý. Hợp lý đến buồn nôn. Tần Mạc tự đập Câu Hồn Ấn vào ngực mình, mở khe cho oán đánh vào hắn thay vì lan sang người kia. Đau làm mắt hắn tối sầm.

Trong bóng tối, hắn nghe vô số tiếng không thành lời. Không phải ma gào. Là những câu sinh hoạt bị cắt ngang: cơm khê rồi, cửa chưa cài, con đừng chạy, áo còn phơi, ta không ký, ta muốn về, ta đau, ta không tự nguyện. Oán đạo chưa có hình, nhưng đã có đời. Tần Mạc chống tay đứng dậy, máu chảy từ mũi xuống môi. Thiên Luật Tỏa trên tay nứt một đường nhỏ.

“Cắt tiếp,” Tước Nhi nói, giọng run nhưng rõ. Nàng đã mở sổ canh, không ghi số hao hụt nữa mà ghi tên những gì nghe được: cơm khê, cửa chưa cài, con đừng chạy. Chữ nàng xấu vì tay run. Nhưng lần đầu trong Cấm Viện, oán đạo được ghi như lời người, không như mức bẩn.

Cát Sầm nhìn sổ ấy, môi mím lại. Lão không ngăn nàng. Có thể vì không kịp. Có thể vì một phần nào đó trong lão đã mệt vì chỉ ghi số. Tần Mạc cắt rễ thứ hai. Trận tâm vỡ nửa chừng. Từ dưới vòng đá, một bóng người không mặt trồi lên, ghép bằng khói đen và hàng trăm cái miệng. Tất cả đèn hồn nghiêng xuống. Bóng ấy quay về phía Tần Mạc, nói bằng giọng của rất nhiều người cùng lúc: “Cuối cùng cũng có kẻ đủ đói để nghe.”

Oán dưới vòng đá chưa trồi hẳn lên, nhưng trận tâm đã bắt đầu nói bằng đồ vật. Một dây đồng rung, đèn ở xa rơi khỏi móc. Một van dầu phụ kẹt, dầu trắng phun ra, cháy trên mặt nước đen thành lửa xanh thấp. Tước Nhi lao tới khóa van. Lửa liếm qua tay nàng, nàng chửi một câu rất tục. Cát Sầm quát nàng lùi lại. Nàng quát ngược: “Ông còn nhớ van nào không hay chỉ nhớ con ông?” Câu ấy độc. Nói xong nàng tái mặt. Nhưng đã nói rồi. Cát Sầm không đáp, chỉ đưa nàng chìa khóa van còn lại.

Tần Mạc nghe hai người cãi trong lúc cắt rễ trận. Tiếng cãi làm hắn tỉnh. Nếu nơi này chỉ có tiếng oán, hắn sẽ chìm vào oán. Nếu chỉ có tiếng đạo lý, hắn sẽ phát điên. Tiếng Tước Nhi chửi đau tay, tiếng Cát Sầm ho, tiếng đệ tử trẻ khóc vì hạt dẻ đổ xuống nước, tất cả kéo trận tâm trở lại thành một nơi có người đang sống qua tai họa. Hắn không được phép gọi tất cả là giá cần trả.

Đệ tử trẻ tên Hạ Thất, khai ra vì sợ. Hắn mới vào Cấm Viện ba tháng, việc chính là chuyển than và bóc hạt dẻ cho trưởng ca. Hắn không biết phòng mổ hồn, nhưng biết cầu thang nào không sập. Tần Mạc ném chìa khóa cho hắn, bảo dẫn người trực thấp ra ngoài. Hạ Thất hỏi nếu trưởng lão hỏi thì nói sao. Tần Mạc nhìn hắn một nhịp, suýt nói cứ đổ cho ma tu. Rồi nhận ra câu đó sẽ đẩy hắn vào án chết. “Nói ngươi bị ta đánh ngất,” hắn đáp. “Nhưng ta chưa đánh,” Hạ Thất lắp bắp. “Vậy nằm xuống.” Tần Mạc dùng chuôi ấn gõ nhẹ vào vai hắn. Hạ Thất tự ngã, diễn dở đến mức Tước Nhi giữa cơn lo vẫn bật cười.

Nụ cười ấy chỉ kéo dài nửa hơi. Rễ chính mở thêm, một luồng oán tràn ra và lập tức tìm tới người yếu nhất: Hạ Thất đang nằm giả ngất. Tần Mạc chặn lại bằng lưng. Oán đập vào hắn, không xuyên da mà xuyên qua những chỗ hắn từng xấu hổ. Hắn thấy mình bóp bình thuốc của Mạnh bà tử, thấy ánh mắt Khưu Nhị ôm giày, thấy tay mình suýt chạm đèn yếu. Oán đạo không cần bịa tội. Nó chỉ nhặt những điều có thật và đặt cạnh nhau.

Cát Sầm mở van thứ ba, làm nước đen hạ xuống nửa thước. Dưới nước lộ ra xương trận làm bằng thẻ đồng đúc chảy. Tần Mạc nhìn rõ một số thẻ vẫn còn nét chữ: Lưu, Cam, Bành, những họ người phàm từng qua hệ thống. Không biết là họ nào, nhưng họ đã bị đúc thành chân trận. Hắn muốn hỏi Cát Sầm có biết không. Lão nhìn mặt hắn, tự trả lời: “Biết sau khi đã quá muộn. Rồi tự nhủ nếu dừng thì những người đã bị đúc sẽ thành vô ích. Đó là câu nói dối nuôi được rất nhiều năm.”

Tần Mạc cắt vào chân trận. Tiếng người bật ra, không thành oán lớn mà thành từng hơi ngắn. Một hơi hỏi mùa này lúa chín chưa. Một hơi xin đừng bán con trâu. Một hơi chỉ ho. Hắn run đến mức Câu Hồn Ấn lệch khỏi rãnh. Tước Nhi nhảy xuống giữ cổ tay hắn cho thẳng. Nàng sợ hắn, vẫn sợ, nhưng lúc đó nếu tay hắn lệch, đèn phía đông tắt. Sợ không ngăn nàng làm việc cần làm. Cũng như biết ơn không bắt nàng phải tha thứ.

“Giữ được không?” nàng hỏi.

“Không biết,” hắn đáp thật.

“Không biết thì nói không biết. Đừng gồng mặt như trưởng lão.”

Cát Sầm ở bên kia nghe thấy, cười khục một tiếng rồi ho ra máu. Tần Mạc không rõ nàng mắng ai nhiều hơn. Có lẽ cả ba. Hắn giữ Câu Hồn Ấn lại đúng rãnh. Rễ chính rạn ra. Từ khe rạn, bóng không mặt thò một bàn tay lên, lòng bàn tay có ba cái miệng đang cười. Oán đạo không thoát bằng tiếng nổ. Nó thoát như một người bị nhốt lâu cuối cùng tìm được khe cửa và hỏi người mở cửa có chắc muốn nghe không.

Trận tâm rung thêm một lần, làm cầu thang phụ sập nửa. Hạ Thất dù đang giả ngất cũng bật dậy chạy đỡ một tạp dịch khác bị đá kẹp chân. Cậu vừa kéo vừa khóc, miệng lặp lại rằng mình không biết phòng dưới làm gì, mình chỉ chuyển than. Tạp dịch kia chửi cậu im để còn nghe đường đá nứt. Hai đứa trẻ áo xám, một túi hạt dẻ, một chân bị kẹp, nằm ngay giữa trận phá khóa lớn lao. Tần Mạc muốn quát họ tránh xa. Nhưng họ không có chỗ tránh. Đây là chỗ làm việc của họ.

Tước Nhi ném chìa khóa cho Hạ Thất để mở chốt chân. Chìa khóa ấy vốn mở dãy đèn phía đông. Nếu mất, lát nữa nàng không mở kịp lồng. Nàng biết, nhưng vẫn ném. Cát Sầm nhìn thấy, không mắng. Tần Mạc cắt rễ thứ ba trong lúc Hạ Thất loay hoay mở chốt. Cả trận tâm nghiêng, dầu trắng dồn về phía hai tạp dịch. Tần Mạc đổi hướng ma khí đẩy dầu, làm Câu Hồn Ấn lệch khỏi rễ. Thiên Luật Tỏa lập tức siết ngược. Sợi nhân quả trên thanh y nhạt đi một chút. Hắn gần như nghe thấy sen đen thở dài vì hắn chọn quá chậm.

“Nếu vì cứu hai đứa chuyển than mà ngươi mất đường tìm nàng thì sao?” Cát Sầm hỏi. Không phải mỉa, lần này thật sự hỏi.

Tần Mạc đáp bằng một câu không đủ đẹp: “Thì ta sẽ hận chúng một nhịp.” Hạ Thất nghe thấy, mặt cắt không còn máu. Tần Mạc nói tiếp, khó hơn: “Rồi hận mình nếu để chúng chết.” Câu này không làm Hạ Thất đỡ sợ. Nhưng nó thật. Người được cứu không cần được bọc trong lời nhân nghĩa. Có khi họ chỉ cần biết kẻ cứu mình cũng ghét cái giá, nhưng vẫn không đẩy họ xuống.

Chốt mở. Hai tạp dịch bò ra khỏi vùng dầu. Tước Nhi mất chìa khóa dãy đông vì nó rơi xuống khe nước. Nàng chửi Hạ Thất, Hạ Thất khóc to hơn. Cát Sầm dùng dao bạc cạy lồng điều khiển thay chìa, tay bị cắt thêm một đường. Cả ba người trong Cấm Viện đều đang trả giá cho một lựa chọn không ai có thời gian gọi tên. Tần Mạc nhìn họ, rồi cắm ấn trở lại rễ. Lần này hắn không cắt bằng giận, mà bằng sự bực bội rất thật vì cứu người làm mọi việc khó hơn. Bực bội ấy giúp hắn không tự tô mình thành người tốt.

Rễ thứ ba gãy, nhưng không tan. Nó quẫy như một sợi gân bị rút khỏi thân sống, đập vào vòng đá làm toàn bộ trận tâm rung lắc. Dãy đèn phía đông nghiêng xuống, lửa liếm gần chạm dầu. Tước Nhi lao tới dùng cả thân người giữ giá đèn. Nàng nhỏ con, bị kéo đi một đoạn, gót giày cọ trên đá bật máu. Hạ Thất bò lại phụ, vừa phụ vừa khóc rằng hắn chưa từng học giữ đèn. Tước Nhi rít qua kẽ răng: “Không học thì giữ bằng tay.”

Cát Sầm tìm được then phụ dưới lớp nước đen. Trên then khắc tên những người từng vận hành trận này. Một nửa tên đã bị mài mất, một nửa còn rõ đến đau mắt. Lão đặt tay lên then, không dám kéo. Tần Mạc hỏi: “Kéo thì sao?” Lão đáp: “Oán bị nhốt có đường ra thẳng.” Tần Mạc lại hỏi: “Không kéo thì sao?” Lão nhìn dãy đèn đang nghiêng. Lần này câu trả lời không cần nói.

Tần Mạc đặt Câu Hồn Ấn lên tay Cát Sầm, ép lão kéo cùng mình. Ông già phản kháng theo bản năng, rồi dừng. Có lẽ lão hiểu không thể tiếp tục đứng ngoài chính cỗ máy mình từng giữ. Then phụ bật xuống. Nước đen dưới vòng đá rút sạch trong một hơi, để lộ một hố tối không đáy. Từ trong hố, một bàn tay ghép bằng khói, chữ cháy và tiếng người thò lên, đặt lên mép trận.

Nó không lao ra. Nó chờ. Chính sự chờ ấy khiến Tước Nhi nín thở. Tần Mạc nghe trong người mình có tiếng sen đen mở rộng, đói đến mức gần như vui. Hắn bảo Hạ Thất đưa hai tạp dịch lên cầu thang. Hạ Thất hỏi còn hắn thì sao. Tần Mạc đáp: “Ngươi ở lại cũng chỉ làm ta có thêm cớ xấu.” Cậu thiếu niên không hiểu hết, nhưng đủ sợ để kéo người chạy.

Bóng dưới hố chống tay đứng dậy. Không có mặt. Trên vai, trên ngực, trong lòng bàn tay đều có miệng. Nó nhìn quanh trận tâm, nhìn các đèn, nhìn Cát Sầm, rồi cuối cùng quay về phía Tần Mạc. Thiên Luật Tỏa trên cổ tay hắn nứt thêm một đường mỏng. Cái khóa đã vỡ gần đủ. Cái giá vừa tìm được miệng để hỏi.