Chương 116: Mẫu thanh y
Kho mẫu vật của U Minh Cấm Viện nằm sau phòng mổ hồn, lạnh đến mức hơi thở vừa ra đã thành sương mỏng. Những lọ băng xếp trên kệ cao, mỗi lọ giữ một thứ từng thuộc về người sống: một nhúm tóc, một mẩu móng tay, nửa chiếc vòng đồng, một cái răng sữa, một vết máu đã được ép khô. Tất cả đều có số. Không có tên. Tần Mạc đi giữa các kệ, nghe thanh y dưới áo lạnh lên từng đợt, như một người bị gọi sai quá nhiều lần cuối cùng nghe thấy phần áo của mình trong đống đồ câm.
Tước Nhi cầm chìa khóa đi trước. Nàng biết đường vì từng tới đây lấy dầu băng, nhưng mỗi lần vào kho đều tránh nhìn kệ bên phải. Trên đó có những lọ ghi “thân thuộc chưa xác nhận”. Nàng nói nhỏ rằng mẹ nàng có thể ở một trong các lọ ấy. Cấm Viện từng thu người bệnh không qua xét duyệt, trong đó có một phụ nhân cùng quê nàng. Sổ ghi mẫu không đủ chứng. Không đủ chứng nghĩa là không ai phải trả lời. Tước Nhi vừa nói vừa bước nhanh hơn, như sợ nếu nhìn kỹ sẽ nhận ra một sợi tóc quen.
Tần Mạc hỏi: “Ngươi chưa từng tìm?”
“Tìm thấy thì sao?” nàng đáp. “Ta chuộc được à? Ta đem về chôn được à? Hay ta lại bị bắt viết thêm một dòng đã kiểm?” Nàng nói độc hơn mọi lần. Nói xong chính nàng cũng im. Người ta không chỉ sợ sự thật vì nó đau; đôi khi sợ vì sau sự thật vẫn không có đường sạch để làm gì cả.
Vụn vải thanh y nằm trong ngăn thứ bảy, nhưng quanh nó còn bốn lớp băng trận. Cát Sầm theo sau, một tay ôm ngực, một tay vẫn cầm dao bạc. Lão không ngăn nữa, chỉ nhìn Tần Mạc như nhìn một người đang chạm vào chỗ bỏng. “Đừng bóp nát,” lão nói. “Nếu băng vỡ, cộng hưởng sẽ đánh thức toàn kho. Mỗi mẫu ở đây đều có nhân quả lệch. Ngươi không muốn một trăm thứ gọi về cùng lúc đâu.”
Tần Mạc muốn hỏi ông còn biết sợ gọi nhầm à. Nhưng hắn giữ lại. Câu mắng đúng sẽ rơi lên các lọ quanh đây trước khi rơi tới Cát Sầm. Hắn đặt tay lên lớp băng. Lạnh xuyên qua da. Trong một nhịp, hắn thấy Trấn Hồn Đài không phải cảnh lớn, mà là một chi tiết nhỏ: Tô Vãn cúi đầu tự khâu mép tay áo vì không thích phiền tạp dịch. Mũi kim hơi lệch. Nàng cau mày, cắn chỉ bằng răng, rồi giấu chỗ khâu vào nếp áo như thể không ai thấy. Vụn vải trong băng có đúng chỗ khâu ấy.
Hắn suýt mất bình tĩnh. Không phải vì vật chứng xác nhận nàng đã vào dòng sâu; vì chỗ khâu lệch bị dán nhãn mẫu số bảy. Một thói quen rất người bị ép phẳng thành bằng chứng. Sen đen mở ra, đề nghị phá hết kệ, nuốt hết trận băng, lấy mọi thứ liên quan đến nàng. Rất nhanh. Rất đã. Cũng rất giống cách Cấm Viện thu mọi thứ của người khác về làm kho.
Tước Nhi thấy tay hắn run. Nàng không dám chạm vào hắn, bèn chạm vào kệ bên cạnh. “Kệ này có người khác,” nàng nói. “Nếu ngươi đập, họ cũng mất.” Câu ấy kéo hắn lại. Không dịu dàng, không an ủi. Chỉ đặt người khác vào cùng khung hình. Tần Mạc nhắm mắt, để cơn muốn phá đi qua. Khi mở mắt, hắn dùng Câu Hồn Ấn cắt đúng một đường trên băng trận, mỏng như cắt sợi tóc.
Băng không vỡ. Vụn vải rời ra, bay tới thanh y dưới áo hắn. Hai phần vải chạm nhau, không sáng rực như pháp bảo nhận chủ. Chúng lạnh đi, đau đi, rồi trên nền kho hiện ra những đường nước đen mảnh. Bản đồ tới trận tâm mở ra bằng cách làm tất cả mẫu vật trong kho run một nhịp. Từ lọ tóc bên phải vang lên tiếng phụ nữ gọi tên ai đó. Tước Nhi trắng mặt. Nàng không biết có phải mẹ mình không, và chính việc không biết làm nàng đứng không vững.
Cát Sầm đỡ nàng theo bản năng. Tước Nhi hất tay lão ra, rồi lại vịn vào kệ vì chân mềm. Cử chỉ ấy không sạch. Nàng ghét lão, cần lão, sợ lão, từng học cách thay dầu từ lão. Tần Mạc nhìn quan hệ ấy và hiểu phá một nơi không chỉ là phá tường. Có những sợi dây mục vẫn đang giữ người sống khỏi rơi xuống.
Chuông báo động bắt đầu từ xa, rất thấp. Không phải chuông đuổi bắt, mà là chuông kiểm kho. Những lọ băng đổi màu. Trên mỗi nhãn hiện thêm một dòng: nguy cơ cộng hưởng. Cát Sầm chửi một tiếng già nua, kéo Tước Nhi khỏi kệ bên phải. “Đi. Kho sẽ tự khóa và xả băng độc.” Tước Nhi hoảng: “Còn các mẫu?” Lão đáp: “Mẫu không chết thêm được.” Tần Mạc quay đầu nhìn lão. Lão biết mình vừa nói sai, nhưng không sửa kịp.
Tần Mạc dùng Câu Hồn Ấn chặn cửa xả trong ba nhịp để Tước Nhi kéo ra một lọ tóc không nhãn. Nàng ôm lọ đó, không biết có phải mẹ mình, nhưng không buông. Cát Sầm gầm lên rằng chậm nữa tất cả sẽ bị khóa. Tần Mạc không đáp. Ba nhịp ấy làm Thiên Luật Tỏa trên tay siết sâu, nhưng hắn vẫn giữ. Nếu hắn chỉ cứu thứ của mình, hắn không khác cái kho này bao nhiêu.
Khi cửa kho sập xuống sau lưng, băng độc phủ trắng khe cửa. Bản đồ trên thanh y dẫn xuống trận tâm rõ hơn, nhưng toàn Cấm Viện đã thức. Tước Nhi ôm lọ tóc, vừa chạy vừa khóc không ra tiếng. Cát Sầm nhìn cái lọ trong tay nàng, lần đầu không mắng. Tần Mạc đi sau cùng, tay cầm chìa đồng, ngực lạnh vì vụn vải đã nhập lại vào thanh y. Hắn đã tìm được đường phá khóa, nhưng mỗi bước tới đường đó đều kéo thêm người khác vào hậu quả.
Đường tới trận tâm không đi thẳng. Bản đồ trên nền chỉ hiện từng đoạn khi thanh y chạm vào vách có nước đen. Cứ mỗi lần hiện đường, một lọ mẫu gần đó lại run. Tần Mạc phải đi chậm để không đánh thức cả kho. Chậm làm hắn phát điên, vì chuông báo động phía xa đang dày hơn. Nhưng Tước Nhi ôm lọ tóc chạy sau lưng hắn, hơi thở đứt quãng, và Cát Sầm bị thương ở tay không mở khóa nhanh được. Tốc độ của cả nhóm bị kéo xuống bằng tốc độ của người yếu nhất. Tần Mạc ghét điều đó trong ba nhịp, rồi tự ghét mình ở nhịp thứ tư.
Một cửa phụ bị khóa bằng tên người trực. Cát Sầm đưa tay định ấn máu mình, nhưng Tước Nhi ngăn lại. “Tên ông đang bị báo động,” nàng nói. “Dùng sẽ khóa ngược.” Nàng lấy thẻ canh dầu của mình ra. Cát Sầm nhìn nàng: “Dùng thẻ đó, ngươi không quay lại ca được.” Tước Nhi cười khô: “Ca của ta còn à?” Không ai đáp. Nàng đặt thẻ vào rãnh. Cửa mở. Trên thẻ hiện một vết nứt đỏ, như đời làm công của nàng bị bẻ đôi bằng một tiếng cạch rất nhỏ.
Sau cửa là hành lang mẫu lỗi. Những thứ ở đây không đủ giá trị để giữ lạnh tốt: áo trẻ con cháy mép, một chiếc lược gãy, ba cái bát sứt, một túi hương rẻ. Tần Mạc suýt đi qua, nhưng Tước Nhi dừng lại trước chiếc lược. Nàng không biết có phải của mẹ mình không. Lược nào của người nghèo cũng giống nhau, gãy ở răng giữa, buộc dây gai ở chuôi. Nàng muốn lấy, rồi không dám. Cát Sầm nói nếu lấy quá nhiều mẫu, trận kho sẽ nhận là cướp. Tước Nhi bật cười: “Một cái lược gãy cũng là cướp à?” Lão không trả lời.
Tần Mạc lấy chiếc lược đưa cho nàng. Cửa kho lập tức hú nhỏ. Một vệt băng độc trườn từ trần xuống. Hắn dùng tay chặn, da bị đông cứng một mảng. Tước Nhi ôm lược, mắt mở to. “Ta chưa chắc…” nàng nói. “Chưa chắc thì giữ đến khi chắc,” hắn đáp. Câu đó nói cho nàng, nhưng cũng đâm ngược vào hắn. Hắn giữ thanh y đâu phải vì chắc sẽ tìm được Tô Vãn. Hắn giữ vì chưa thể để thứ còn lại của nàng bị người khác dán số. Người khác cũng có quyền ngu ngốc như vậy với một chiếc lược gãy.
Ở cuối hành lang, bản đồ thanh y hiện rõ hơn. Nó không chỉ dẫn đường phá khóa; nó cho thấy Thái Huyền đã từng đo sợi nhân quả của Tô Vãn bằng bảy loại ấn. Một dòng chú thích nổi trên vách: phản ứng với dòng sâu, không gọi về được, có thể dùng làm vật dẫn. Tần Mạc đọc đi đọc lại dòng không gọi về được. Đau và nhẹ cùng lúc. Không gọi về được nghĩa là Cấm Viện chưa nắm được nàng. Nhưng có thể dùng làm vật dẫn nghĩa là họ định dùng vết nàng để mở cửa cho kẻ khác nhìn.
Sen đen trong ngực hắn thì thầm bằng cảm giác: lấy hết đi, đốt hết đi, để không ai dùng nàng nữa. Hắn gần như đồng ý. Rồi lọ tóc trong tay Tước Nhi va vào tường, phát ra tiếng rất nhỏ. Chiếc lược gãy trong áo nàng cũng kêu theo. Hai tiếng ấy kéo hắn khỏi ý định đốt kho. Nếu đốt, hắn bảo vệ thanh y nhưng thiêu luôn những thứ người khác vừa dám giữ. Hắn cắn răng, chỉ xóa dòng vật dẫn khỏi vách bằng máu mình, không phá kệ. Máu gặp chữ, bốc khói trắng. Cảnh báo tăng thêm một cấp.
Cát Sầm nhìn dòng chữ bị xóa, nói khàn: “Xóa một dòng không xóa được bản sao.” Tần Mạc đáp: “Ta biết.” Lão hỏi: “Vậy làm để làm gì?” Tần Mạc nhìn tay mình đang cháy lạnh. “Để người viết dòng này biết có người từng không cho phép.” Câu ấy nhỏ, vô dụng về mặt chiến thuật, nhưng Tước Nhi nghe xong siết chiếc lược gãy. Có những việc không đủ thắng hệ thống, chỉ đủ làm người trong hệ thống nhớ rằng mình đã từng thấy một chữ bị phản đối.
Khi họ chạy qua hành lang mẫu lỗi lần thứ hai, băng độc đã phủ một nửa sàn. Tần Mạc đi sau cùng để chặn cửa, nhưng Tước Nhi cứ ngoái đầu nhìn các kệ bị bỏ lại. Nàng không biết mẹ mình có nằm trong số đó không. Mỗi lần ngoái đầu, bước chân nàng chậm đi. Cát Sầm cáu: “Không mang hết được.” Tước Nhi bật lại: “Câu đó các ông dùng quen quá rồi.” Lão cứng họng. Tần Mạc không chen vào. Có những câu phải để người trong hệ thống ném vào mặt nhau, người ngoài nói thay sẽ nhẹ đi.
Một lọ băng rơi khỏi kệ, vỡ ngay trước chân hắn. Bên trong không phải tóc hay vải, mà là một tiếng cười bị đóng thành tinh thể. Tinh thể vỡ, tiếng cười bật ra rất ngắn rồi tan. Tất cả dừng một nhịp. Không ai biết người cười là ai. Không ai kịp ghi. Tần Mạc cảm thấy oán chưa nuốt đã cắn vào ngực. Một tiếng cười cũng có thể bị lưu kho, bị làm rơi, bị tan mất không kịp hỏi tên. Hắn cúi xuống định gom lại, nhưng chỉ chạm vào nước lạnh. Không phải thứ gì cũng cứu được bằng tay.
Cát Sầm kéo hắn đứng dậy. “Đi,” lão quát. “Ở lại thương từng cái thì chết hết.” Tần Mạc hất tay lão ra, nhưng vẫn đi. Đây là phần đau nhất: có lúc kẻ mình ghét nói đúng về tốc độ. Hắn ghi nhớ tiếng cười vỡ bằng cách lặp nó trong đầu ba lần. Đến lần thứ ba, âm đã sai. Hắn biết mình sẽ quên. Vậy nên khi chạy tới vách đá kế tiếp, hắn dùng máu viết một dấu nhỏ lên tay áo: tiếng cười trong lọ vỡ. Dấu máu lem, không thành tên, nhưng hơn trống không.
Trước cửa xuống trận tâm, Tước Nhi đưa lại lọ tóc và chiếc lược cho Tần Mạc giữ hộ để nàng mở khóa. Hắn không nhận ngay. Nếu nhận, chỉ một ý nghĩ xấu là hắn có thể dùng chúng ép nàng. Tước Nhi hiểu sự chần chừ ấy, mặt trắng đi. “Ta biết,” nàng nói. “Nhưng tay ta cần rảnh.” Sự tin tưởng ở đây không phải tin hắn tốt, mà là không còn lựa chọn nào ít xấu hơn. Tần Mạc nhận lọ tóc, cầm bằng hai tay, xa thanh y và xa sen đen nhất có thể. Trong vài nhịp ngắn, vật người khác thương nằm trong tay hắn, và hắn phải chứng minh bằng việc không dùng nó.
Tước Nhi mở khóa bằng tay trái. Tay phải nàng vẫn giơ ra sau, như sợ chỉ cần buông mắt khỏi lọ tóc thì nó sẽ biến mất vào kệ khác, thành một dòng chưa xác nhận mới. Cửa đá không mở ngay. Nó đòi người mở đọc mã ca trực. Tước Nhi đọc sai hai lần vì khóc khô cổ. Cát Sầm định đọc thay, nàng quay lại lườm lão đến mức lão nuốt chữ xuống. Lần thứ ba, nàng đọc chậm từng âm, không đẹp, không tròn, nhưng là giọng của chính nàng. Cửa đá nhận.
Khi tay nàng rảnh, Tần Mạc trả lọ tóc và chiếc lược ngay. Tước Nhi nhìn hắn, bật ra một tiếng cười ngắn. “Sợ à?” Hắn đáp thật: “Sợ mình.” Câu ấy làm Cát Sầm quay mặt đi. Dưới khe cửa vừa mở, gió nóng thổi lên mùi dầu trắng, mùi đá ẩm và mùi những ngọn đèn bị kéo quá lâu. Bản đồ thanh y trên vách tắt dần, chỉ còn một mũi sáng chỉ xuống dưới.
Từ đáy cầu thang vọng lên tiếng dây đồng run. Không phải một dây, mà hàng trăm dây cùng rung, giống cả khu canh đèn đang bị một bàn tay vô hình kéo về một điểm. Cát Sầm khàn giọng: “Trận tâm đang ăn đèn.” Tước Nhi ôm lọ tóc vào ngực, mặt lập tức mất hết máu. Tần Mạc nhét chìa đồng vào tay nàng, tự bước xuống trước. Hắn không quay lại nhìn kho mẫu nữa, vì nếu quay lại, hắn sợ mình sẽ muốn cứu thêm một thứ và làm tất cả chết ở cửa này.