Chương 115: Bàn mổ hồn
Phòng mổ hồn lạnh hơn hành lang đèn. Lạnh theo kiểu được giữ sạch bằng trận pháp, không cho mùi thối ở lại, không cho máu khô thành vết. Dao bạc đặt trong khay theo thứ tự dài ngắn, dưới mỗi khay có nhãn: tách oán, tách ký ức, tách công đức, tách duyên nợ. Trên tường treo giấy tự nguyện đã ố vàng ở mép. Nhiều tờ chỉ có dấu tay, không có chữ ký. Tần Mạc nhìn một dấu tay nhỏ đến mức tưởng của trẻ con, cổ họng nghẹn lại.
Cát Sầm không giải thích ngay. Lão để hắn nhìn. Có lẽ đó cũng là một cách thao túng: để người khác nhìn đủ lâu rồi mới đưa lý lẽ vào. Tước Nhi đứng ngoài ngưỡng cửa, không dám bước qua. Nàng nói canh dầu không vào phòng mổ. Nói xong lại tự xấu hổ, vì không vào không có nghĩa không biết. Ở Cấm Viện, người ta luôn có thể sống bằng câu “việc đó không thuộc ca của ta” thêm một ngày.
Trên bàn đá có rãnh dẫn nước đen. Rãnh ấy nối thẳng xuống trận tâm. Cát Sầm chỉ vào rãnh: “Oán nặng quá thì hồn không qua được Giám. Công đức lẫn bẩn thì pháp khí phản phệ. Ký ức quá sâu thì tái sinh mang bệnh. Tách ra, họ nhẹ hơn.” Lão nói không vấp. Tần Mạc hỏi: “Nhẹ cho ai?” Cát Sầm nhìn hắn. “Cho người vận hành. Cho người còn sống. Đôi khi cho chính họ. Ta sẽ không giả vờ câu nào cũng sạch.”
Tần Mạc bước tới bàn. Câu Hồn Ấn trong tay nóng lên. Pháp ấn ấy từng dùng để bắt hồn, từng bị hắn ép đảo chiều để khâu Chu Bình. Nếu một ngày hắn tin mình biết phần nào nên giữ, phần nào nên bỏ, nó sẽ thành dao bạc rất nhanh. Hắn đã có đủ đau để tự cấp quyền cho mình. Cát Sầm nói đúng ở chỗ đáng ghét nhất: người dựng bàn mổ thường bắt đầu từ một câu hỏi không ai trả lời.
Một lọ ký ức trên kệ bỗng sáng. Trong lọ có tiếng cười trẻ con vỡ ra rồi tắt. Nhãn ghi: mẫu thử số mười bảy, ký ức bếp, không rõ tên. Tước Nhi ở cửa thì thầm: “Có người tỉnh dậy sau tách oán sẽ ngoan hơn. Họ không đập đầu vào tường nữa.” Tần Mạc quay lại. Nàng vội nói thêm: “Nhưng họ cũng không hỏi nhà nữa.” Hai câu đứng cạnh nhau, không câu nào xóa được câu nào.
Tần Mạc nhớ Tô Vãn từng nấu cháo cho Chu Bình khi gã bệnh, cháo khét đến mức cả phòng mở cửa mà vẫn còn mùi. Nàng bối rối nhưng không chịu đổ đi, nói khét cũng là công sức, bỏ thì phí. Ký ức ấy chen vào giữa phòng mổ hồn một cách kỳ quặc. Nếu bị đặt lên bàn này, người ta sẽ tách được gì? Mùi khét vào lọ ký ức, sự xấu hổ vào lọ oán, chút công đức chăm người bệnh vào khay riêng? Sau khi tách xong, Tô Vãn còn là người từng nấu cháo dở hay chỉ là một mẫu nhẹ hơn để đưa qua dòng?
Cơn giận của hắn dâng lên. Hắn quét tay, một khay dao bạc bay khỏi bàn, cắm vào tường. Tước Nhi kêu lên vì một mũi dao sượt qua bình ký ức. Cát Sầm không né, chỉ nhìn khay trống. “Đập đi,” lão nói. “Đập mạnh nữa. Vỡ bình thì ký ức tan trước, người trong đèn khỏi nhớ. Ngươi sẽ đỡ phải nghe họ xin.”
Tần Mạc đứng khựng. Cơn giận bị bẻ gãy giữa đường, để lộ phần xấu bên dưới: hắn không chỉ muốn phá. Hắn muốn có ai đó chịu đau cho vừa với đau của mình. Hắn vừa suýt làm tan ký ức của một người không biết tên chỉ để chứng minh mình ghét Cấm Viện. Tước Nhi ôm bình ký ức vào ngực, mắt đỏ. Nàng không chửi. Sự không chửi ấy làm hắn khó thở hơn.
“Xin lỗi,” hắn nói. Hai chữ khô, không đủ. Tước Nhi đáp: “Đừng xin lỗi ta. Nhớ cái lọ đó.” Nàng đặt bình lại lên kệ, chỉnh nhãn ngay ngắn. Tay nàng run, nhưng nhãn thẳng. Người thấp trong hệ thống đôi khi giữ người chết bằng những động tác nhỏ đến mức chẳng ai phong công đức.
Ở cuối phòng có một tủ sắt khóa bằng ba vòng bùa. Cát Sầm không định cho hắn xem, nhưng khay dao vừa cắm vào tường làm một vòng bùa nứt. Từ khe tủ lọt ra hơi lạnh quen thuộc. Thanh y dưới áo Tần Mạc đáp lại. Không phải sáng rực; chỉ lạnh một cái, như có người chạm ngón tay ướt vào xương sống hắn. Cát Sầm biến sắc lần đầu. Tước Nhi lùi khỏi tủ.
Tần Mạc bước tới. Cát Sầm chắn trước tủ, giọng trầm xuống: “Kho mẫu vật không liên quan đến khóa.”
“Mở.” Tần Mạc nói.
“Ngươi đang dùng giọng của kẻ có dao.”
“Ta biết.” Hắn đáp, và ghét việc mình vẫn không đổi giọng. “Mở.”
Cát Sầm nhìn hắn rất lâu, rồi bật cười mệt mỏi. “Thấy chưa? Đau cho ngươi quyền. Ta chỉ hơn ngươi ở chỗ ta đã sống đủ lâu để đặt quyền ấy vào tủ có nhãn.” Lão mở khóa. Ba vòng bùa tắt lần lượt, để lộ những lọ băng nhỏ, mảnh kim loại, tóc, vải, xương vụn, tất cả được dán số.
Trong ngăn thứ bảy có một vụn vải thanh y bị ép phẳng giữa hai miếng băng mỏng. Nhãn ghi: mẫu số bảy, Trấn Hồn Đài, đã nhập dòng sâu, phản ứng với cấm tế. Không có tên Tô Vãn. Không có chữ người. Không có máu, chỉ có phân loại.
Tần Mạc không chạm vào ngay. Nếu chạm, hắn sợ mình sẽ bóp nát cả ngăn tủ. Hắn nhìn bốn chữ đã nhập dòng sâu cho đến khi mắt đau. Đây là lần đầu một hồ sơ của Thái Huyền thừa nhận điều hắn biết bằng máu: Tô Vãn không quanh đây, không trong đèn, không ở âm phủ để gọi. Nàng đã xuống dòng sâu. Nhưng cách họ viết nàng như viết mẫu vật khiến sự xác nhận ấy bẩn đến mức hắn không biết nên mừng hay nên giết.
Tước Nhi nói rất nhỏ: “Đó là áo của người à?”
“Áo của nàng.” Tần Mạc đáp. Rồi sửa lại, vì câu đầu vẫn nghe như sở hữu. “Áo nàng từng mặc.”
Thanh y dưới áo hắn và vụn vải trong băng cùng lạnh lên. Trên tường sau tủ, một đường trận mờ hiện ra, dẫn xuống sâu hơn phòng mổ. Cát Sầm vươn tay định che, nhưng đã muộn. Thiên Luật Tỏa trên cổ tay Tần Mạc siết mạnh, như rễ khóa nhận ra thứ có thể phá mình vừa bị tìm thấy. Từ dưới nền, hàng đèn hồn đồng loạt rung. Cấm Viện thức dậy.
Chuông báo động không vang lớn. Nó vang bằng cách tất cả giấy tự nguyện trên tường cùng lật mặt, dấu tay đỏ hướng về Tần Mạc. Cát Sầm rút dao bạc khỏi tường. Tước Nhi ôm bình ký ức số mười bảy chạy về phía hành lang. Tần Mạc cuối cùng chạm vào lớp băng chứa vụn vải. Cái lạnh xuyên qua tay, kéo ra một bản đồ mơ hồ đến trận tâm, nơi Thiên Luật Tỏa ăn vào đèn hồn. Và ở cuối bản đồ ấy, có thứ gì đó bị nhốt sâu hơn oán của từng người.
Bản ghi Trấn Hồn Đài không chỉ có vụn vải. Trong tủ còn có một thẻ ngọc mỏng ghi đường vận chuyển: Thương Lan giao mẫu, Thái Huyền xác nhận, Công Đức Khố phân loại, Cấm Viện lưu. Dưới mỗi mục là tên người nhận, dấu tay, ngày tháng. Tô Vãn bị xé khỏi đời hắn bằng nghi thức điên cuồng, nhưng sau đó phần còn lại của nàng đi qua những bàn tay rất tỉnh táo. Có người cân, người đóng băng, người dán nhãn, người đặt vào ngăn thứ bảy. Không ai cần biết nàng thích chỗ có gió.
Tần Mạc đọc đến tên người nhận ở Công Đức Khố thì dừng. Tạ Dung. Người từng cân thanh y như vật cấm tế, từng phong lều Chu Bình bằng giọng lịch sự. Tên ấy làm mọi chuyện nối lại thành dây. Ruột mục của đại tông không nằm ở một phòng riêng. Nó có đường vận chuyển, biên nhận, người trực, chữ ký thay ca. Nếu hắn chỉ đập phòng mổ, ngày mai sẽ có phòng khác nhận mẫu khác bằng tủ khác. Cơn giận muốn phá hết bỗng gặp một bức tường rất rộng.
Tước Nhi quay lại khi chuông báo động vừa nhú. Nàng thấy vụn vải trong băng, không hỏi thêm. Nàng chỉ đặt bình ký ức số mười bảy vào hốc tường an toàn, rồi nói: “Nếu đánh nhau, đừng làm vỡ kệ bên trái. Bên đó là ký ức còn tên.” Tần Mạc nhìn nàng. Nàng đang nhờ một ma tu bảo vệ tài sản của nhà giam. Nhưng trong tài sản ấy là tên người. Mọi việc ở đây đều méo như vậy. Hắn gật đầu.
Cát Sầm rút dao bạc, nhưng không tấn công ngay. Lão đạp vào một ô gạch, làm dây khóa trong phòng đổi hướng. Các dao trên khay tự rung, mũi dao hướng về thanh y. “Mẫu số bảy không thể rời kho,” lão nói. “Nếu nó cộng hưởng với áo chính, Giám sẽ ghi Cấm Viện từng chạm dòng sâu. Thái Huyền sẽ thiêu cả tầng này để xóa lỗi.” Tần Mạc nghe được nỗi sợ thật trong giọng lão. Không phải sợ chết. Sợ đèn Cát Lan bị thiêu cùng hồ sơ.
“Vậy ông tránh ra,” Tần Mạc nói.
“Ta tránh thì con ta chết.”
“Ông không tránh thì nhiều người khác tiếp tục bị cắt.”
Cát Sầm cười, lần này khàn hơn: “Ngươi thấy chưa? Cuối cùng ai cũng chọn người mình thương trước. Khác nhau là ai có sức bắt người khác trả tiền cho lựa chọn đó.” Lão lao tới. Dao bạc không nhanh bằng kiếm Tạ Vô Cữu, nhưng hiểm ở chỗ mỗi nhát đều nhắm vào thanh y, không nhắm vào người. Tần Mạc đỡ ba nhát, nhát thứ tư phải nghiêng vai để tránh kệ ký ức bên trái. Dao cắt qua da, máu rơi xuống nhãn ‘mẹ gọi cơm’.
Máu hắn làm lọ ký ức sáng lên. Trong một nhịp, cả phòng nghe thấy tiếng phụ nữ gọi: “Về ăn đi, canh nguội rồi.” Không phải Tô Vãn, không phải ai hắn biết. Nhưng câu ấy làm Tước Nhi bật khóc. Cát Sầm cũng khựng lại. Một căn phòng quen tách ký ức thành mẫu bỗng bị một ký ức gọi thẳng vào mặt, không cho ai đứng ngoài. Tần Mạc nhân nhịp đó kéo vụn vải ra khỏi băng, ép vào thanh y trong áo.
Cộng hưởng không đẹp. Nó đau như hai vết thương bị bắt nhận nhau. Thanh y lạnh buốt, vụn vải tan thành một đường chỉ xám chui vào vết máu cũ. Trên nền hiện bản đồ xuống trận tâm, nhưng bản đồ không phải đường sáng; nó là những rãnh nước đen, các van dầu, các đèn bị dùng làm chốt. Nếu đi sai, đèn tắt. Nếu đi đúng, rễ khóa lộ ra. Tần Mạc nhìn bản đồ một lần, cố nhớ bằng mắt người đi trong cống, không chỉ bằng mắt kẻ phá trận.
Chuông báo động chuyển từ thấp sang cao. Cát Sầm lùi về phía lồng đèn Cát Lan. Tần Mạc không đuổi. Hắn có thể bắt lão dẫn đường bằng cách chạm vào đèn con gái. Ý nghĩ ấy hiện ra rõ ràng, đầy đủ, có hiệu quả. Hắn để nó đi qua rồi không làm. Cát Sầm thấy. Lão lần đầu không nói câu châm chọc nào. Chỉ trong một nhịp, hai kẻ chấp niệm nhìn nhau và cùng biết đối phương vừa không dùng con tin.
Tước Nhi mở cửa phụ. “Trận tâm dưới phòng xả dầu,” nàng nói. “Em ta ở ngoại viện. Nếu ta chết, hắn không biết ai đóng tiền thuốc.” Nàng đưa Tần Mạc một chìa đồng. Đây không phải lòng tin; là đánh cược vì không còn cửa sạch. Tần Mạc nhận chìa, trên tay vẫn dính máu và lạnh của thanh y. Phía dưới, hàng đèn hồn rung càng mạnh. Cấm Viện đã thức, và thứ bị cắt khỏi các hồn bắt đầu gõ từ bên dưới nền đá.
Sau khi bản đồ hiện ra, phòng mổ không còn là phòng mổ nữa mà thành một cái bụng đang co thắt. Rãnh nước đen dưới bàn đá đổi dòng, kéo theo những vụn giấy tự nguyện rơi khỏi tường. Một tờ dính vào giày Tần Mạc. Trên đó có dấu tay rất nhạt và dòng chữ: đồng ý tách oán để nhẹ kiếp sau. Dấu tay run, mực lem. Không biết người điểm chỉ có được đọc câu ấy không. Tần Mạc cúi xuống gỡ tờ giấy ra khỏi giày, nhưng không xé. Hắn gấp lại, đặt lên kệ cao để nước không cuốn. Tước Nhi nhìn thấy, hỏi: “Giấy giả cũng giữ?” Hắn đáp: “Giả cũng từng chạm tay người thật.”
Cát Sầm nghe vậy bật ho. Trong tiếng ho có máu. Lão đã già hơn vẻ ngoài sau khi trận báo động hút lực từ phòng canh đèn. “Ngươi mà sống lâu,” lão nói, “sẽ khổ vì nhớ quá nhiều.” Tần Mạc cất vụn vải đã hòa vào thanh y, nhìn lão: “Ta đã quên quá nhiều rồi.” Đây không phải câu đối đáp để thắng. Hắn nghĩ tới A Khê, tới những tên nhỏ bắt đầu trượt khỏi đầu sau lần nuốt Kỷ Trầm. Cấm Viện tách ký ức bằng dao, còn Sát Đạo mài ký ức bằng đói. Hai con đường khác nhau, cùng có thể để lại một người chỉ nhớ mục tiêu lớn.
Tước Nhi thúc hắn đi. Nàng sợ đổi ý, sợ Cát Sầm đổi ý, sợ chính mình đổi ý. Trước khi rời phòng, nàng nhìn lại lồng đèn Cát Lan qua khe cửa. “Nếu phá trận tâm, đèn riêng đó cũng bị kéo,” nàng nói. “Ta không thích ông ấy, nhưng…” Nàng không nói hết. Tần Mạc hiểu. Ghét một người không có nghĩa muốn con gái người đó tan trong đau. Hắn gật đầu: “Ta sẽ không nhắm vào đèn.” Cát Sầm cười khô: “Lời hứa của ma tu.” Tần Mạc quay lại: “Không. Lời hứa với người canh dầu đang mở cửa cho ta.” Tước Nhi chớp mắt, rồi cúi đầu giấu mặt.