Chương 112: Trở xuống đất
Cống âm khí cũ mở dưới một phiến đá phủ rêu, miệng cống thấp đến mức Tần Mạc phải nghiêng vai mới lọt qua. Nước đen dâng tới gối, lạnh không giống nước mưa mà giống thứ đã ngâm nhiều năm trong sổ án. Trên tường có vạch canh giờ bằng phấn trắng: mở, rửa, khóa, xả. Chữ viết ngay ngắn. Ngay ngắn đến mức nếu một người bị cuốn chết ở đây, cái chết cũng có thể được ghi là chậm chân sai lịch.
Chu Bình không xuống sâu được. Gã ngồi ở bậc đá thứ ba, lưng tựa vào tường cống, trong tay cầm một con dao cắt thuốc nhỏ xíu. Tề lão đạo bôi bùn lên trán gã để che hơi người sống, vừa bôi vừa càu nhàu rằng thuê lão làm việc này phải tính thêm tiền nhục nhã. Chu Bình mặc kệ, chỉ bẻ đôi miếng bánh khô còn lại. Một nửa hắn giữ, nửa kia nhét vào tay Tần Mạc. “Lúc về ăn nửa kia,” gã nói. “Không về thì ta khỏi chia.”
Câu ấy nghe như đùa, nhưng ngón tay gã bấu vào bánh đến vỡ vụn. Tần Mạc nhìn những vụn bánh rơi xuống nước đen. Sen đen trong ngực hắn rất yên. Sự yên đó còn nguy hiểm hơn tiếng dụ dỗ. Nó như một kẻ biết chắc cánh cửa dưới đất rồi sẽ cần máu mở ra. Hắn cất bánh vào trong áo, cạnh thanh y. Vụn bánh chạm vải máu cũ, một thứ phàm đến thô ráp đặt cạnh thứ duy nhất nối với luân hồi.
Hai tạp dịch canh cống ngủ gà ngủ gật cạnh bếp than nhỏ. Một người tên Khưu Nhị, răng cửa sứt, đang hơ đôi giày vải trên que sắt. Đôi giày đã vá nhiều lần, mũi bên trái lệch màu. Khi thấy bóng Tần Mạc, Khưu Nhị sợ đến mức chụp đôi giày trước khi chụp phù báo động. Phản xạ ấy làm Tần Mạc khựng lại. Người này không nghĩ mình sắp chết trước; hắn nghĩ đôi giày bị nước cuốn trước.
Tề lão đạo thì thầm rằng đánh ngất là nhanh nhất. Chu Bình nghe thấy, lập tức cười một tiếng không vui: “Nhanh nhất luôn là câu mở đầu của chuyện xấu.” Tần Mạc biết đánh ngất Khưu Nhị không giết ai. Chỉ một chưởng nhẹ, không mất máu, không ma khí. Nhưng trong đầu hắn, người kia đã biến thành cái khóa cửa có hơi thở. Sự biến đổi ấy xảy ra quá tự nhiên. Tự nhiên đến mức hắn lạnh gáy.
Khưu Nhị run run nói cửa dưới hôm nay không mở cho người lạ. Hắn nói xong lại tự cãi mình: thật ra không mở cho ai cả, vì Cấm Viện đang kiểm đèn. Rồi hắn nhìn thanh y lộ dưới áo Tần Mạc, mặt tái đi. “Ngươi là người trong cáo lệnh?” Tần Mạc không đáp. Khưu Nhị lùi về phía bếp, làm rơi một củ khoai nướng. Củ khoai lăn qua nước bẩn, vỏ nứt ra, mùi ngọt rất không hợp với cống âm khí.
Tần Mạc hỏi: “Cửa mở thế nào?”
Khưu Nhị cắn răng. “Ta nói thì chết.”
“Không nói cũng có thể chết,” Tần Mạc đáp. Câu nói ra quá lạnh. Chu Bình ở bậc đá sau lưng ho một tiếng. Không phải ho vì bệnh; là nhắc. Tần Mạc nghe được tiếng của chính mình trong lòng cống, nghe nó giống người Thiên Luật Điện hơn mình muốn. Hắn hạ tay khỏi chuôi kiếm. “Ta đổi.” Hắn lấy ra một thẻ ngọc thấp của Vạn Pháp Các, thứ có thể đổi ba ngày cơm trong ngoại viện. “Cửa, đổi thẻ. Ngươi chưa thấy ta.”
Khưu Nhị nhìn thẻ ngọc, rồi nhìn đôi giày. Hắn không cao thượng. Hắn cần thẻ. Anh hắn chết ở đường xả nước năm ngoái, để lại đôi giày và một khoản nợ than. Hắn nói rất nhanh, như sợ mình hối hận: canh rửa thứ ba, lệnh gõ hai dài một ngắn, đi sát tường trái vì giữa cống có khe hút. Nói xong hắn giật thẻ ngọc, ôm giày vào ngực. “Ta không giúp ma tu,” hắn lắp bắp. “Ta chỉ không thấy gì.”
Tần Mạc gật đầu. Chu Bình bật cười, đau đến nhăn mặt: “Nghe chưa, ngươi còn thua đôi giày.”
Cửa cống mở bằng một âm thanh rất nhỏ. Không có cổng lớn, không có trận pháp rực rỡ, chỉ một thanh sắt rút khỏi đá, một dòng nước đổi hướng. Chính sự nhỏ ấy làm Tần Mạc khó chịu. Bao nhiêu người bị đưa xuống đây cũng chắc đi qua những tiếng nhỏ như vậy: tiếng khóa, tiếng nước, tiếng người trực ghi canh. Không cần ai gào ‘hi sinh vì đại nghĩa’. Lịch canh đủ nuốt người nếu người ta đứng sai chỗ.
Trước khi vào, hắn quay lại nhìn Chu Bình. Gã đang cố buộc một sợi dây đỏ vào cổ tay mình và cổ tay Tần Mạc. Sợi dây ngắn, đã cũ, có lẽ lấy từ túi thuốc. “Ta kéo không nổi ngươi đâu,” Chu Bình nói. “Nhưng nếu dây nóng lên mà ngươi chưa về, ta sẽ chửi. Chửi tới khi đám trong đó tưởng có quỷ ngoài cống.”
“Giữ sức,” Tần Mạc nói.
“Đừng ra lệnh cho người sắp chửi ngươi.”
Tần Mạc muốn nói một câu nhẹ hơn. Không tìm được. Từ sau khi Giám nứt, lời nhẹ trong hắn ít đi như nước bị rút qua đá lọc. Hắn chỉ đặt nửa miếng bánh khô của mình vào tay Chu Bình rồi lại lấy về. Động tác ngớ ngẩn ấy làm Chu Bình mắng thật. Mắng xong, gã thở được sâu hơn một chút. Có khi người bệnh cần chửi hơn cần lời hứa.
Trong cống sâu, nước đen bắt đầu có ánh đèn. Không phải ánh đèn soi đường; ánh đèn bị treo xa xa như mắt người không ngủ. Tần Mạc đi sát tường trái theo lời Khưu Nhị. Mấy lần khe hút giữa dòng kéo vào chân, sen đen lập tức mở ra đề nghị hút lại thứ trong khe. Hắn không làm. Hắn dùng tay bám đá, móng bật máu. Cách chậm hơn luôn làm thân thể nhớ lâu hơn.
Một xác chuột trắng trôi qua, trên tai buộc vòng số. Cống này cũng có vật thử nghiệm. Tần Mạc nhìn vòng số xoay trong nước, bỗng nhớ Tô Vãn từng nói nàng sợ bị gọi bằng thể chất hơn bị mắng là yêu nữ. Thể chất xóa tên sạch hơn thù hận. Trong Cấm Viện, hắn sắp bước vào nơi người ta gọi hồn bằng số. Hắn siết thanh y. Không phải thề. Chỉ là một động tác để tay mình không rảnh mà chạm vào thứ không nên chạm.
Sau lưng, cửa cống đóng lại. Tiếng Chu Bình, Tề lão đạo, Khưu Nhị và bếp than nhỏ bị cắt khỏi thế giới. Trước mặt, hàng trăm ngọn đèn treo sau song sắt hiện ra, mỗi ngọn có một thẻ đồng bé bằng móng tay. Không tên. Chỉ số. Nước đen chạm bậc đầu tiên của U Minh Cấm Viện, và tất cả đèn hồn trong hành lang đồng loạt nghiêng về phía thanh y dưới áo hắn.
Khưu Nhị không biến mất khỏi câu chuyện sau khi mở cửa. Hắn cứ đứng ở bếp than, ôm đôi giày, mắt dính vào lưng Tần Mạc như sợ người này quay lại đòi thêm. Khi Tần Mạc đi qua, Khưu Nhị bỗng nói: “Bên dưới có phòng thay dầu. Nếu thấy một cô bé tết tóc lệch, đừng giết. Nó hay đổi than cho bọn ta.” Nói xong hắn lập tức cúi đầu, như vừa phản bội cả Cấm Viện lẫn chính nỗi sợ của mình. Tần Mạc gật. Một cái tên chưa có, chỉ có tóc lệch và đổi than, nhưng vẫn là một người cụ thể hơn chữ canh dầu trong sổ.
Càng xuống sâu, cống càng có nhiều dấu người. Trên tường ai đó khắc một vạch ngang mỗi lần trực đêm. Có chỗ để bát sứt, có chỗ giấu một túi muối, có một câu chửi trưởng quản viết rất nhỏ dưới bậc đá. Tần Mạc đi qua những thứ ấy, thấy U Minh Cấm Viện không phải chỉ là cái bụng quái vật. Nó là nơi nhiều người thấp bị bắt sống trong bụng quái vật, nấu khoai, giấu muối, chửi cấp trên, rồi sáng mai vẫn thay dầu cho đèn hồn. Nếu hắn phá bừa, những dấu người này cũng sẽ bị nước đen nuốt.
Một lần nước âm dâng bất ngờ, kéo hắn trượt khỏi tường trái. Sen đen lập tức mở lối: hút sinh khí từ rêu âm trên đá, dễ như uống nước. Nhưng rêu âm bám đầy xác côn trùng nhỏ dùng để lọc độc cho đường cống; hút sạch thì khí độc sẽ tràn ngược lên chỗ Chu Bình. Tần Mạc cắm Câu Hồn Ấn vào khe đá thay vì hút, để ấn cắn vào tay mình làm móc. Máu chảy ra, bị nước đen kéo thành sợi dài. Đau đơn giản hơn lựa chọn, nên hắn chịu được.
Ở một khúc ngoặt, hắn nghe tiếng Chu Bình vọng qua dây đỏ. Không thành lời, chỉ là một tiếng ho bị bóp méo bởi nước và đá. Tần Mạc dừng lại lâu hơn cần thiết. Nửa miếng bánh khô trong áo cấn vào ngực. Hắn nhớ Chu Bình từng trộm bánh nếp cho hắn rồi tự ăn phần lớn, sau đó còn trách hắn ăn chậm. Ký ức ấy không liên quan tới Cấm Viện, vậy mà lại giữ hắn khỏi đưa tay về phía một con chuột trắng còn thoi thóp trên bờ cống. Nó cũng có vòng số. Nó cũng là vật thử. Nó cũng còn thở.
Khi đến cửa cuối, cơ quan yêu cầu một giọt máu người trực. Tần Mạc có thể dùng máu Khưu Nhị dính trên thẻ ngọc khi hắn run tay cào xước, nhưng làm vậy sẽ kéo Khưu Nhị vào hồ sơ mở cửa. Hắn dùng máu mình. Cửa đá nhận máu, lập tức hiện chữ đỏ: kẻ ngoài biên mục. Cả cống rung nhẹ. Tần Mạc biết từ giây phút này, việc lẻn vào đã thành việc bị ghi. Hắn bước qua trước khi cửa đổi ý.
Sau lưng cửa đóng, tiếng nước bị cắt phăng. Trước mặt là hành lang đèn hồn. Hắn đã tưởng mình chuẩn bị sẵn. Nhưng nhìn hàng trăm ngọn lửa nhỏ cùng nghiêng tới, hắn vẫn suýt lùi. Không phải vì sợ ma. Vì mỗi ngọn đèn đều giống một hơi thở bị buộc phải chờ người khác quyết định có được tắt hay không. Tô Vãn đã bị luân hồi cuốn đi trong một nhịp hắn không giữ nổi. Những người này bị giữ lại qua vô số canh trực. Mất và bị giữ, hai kiểu đau trái nhau, cùng nằm dưới một nền đá.
Ở bậc giữa cống, Tần Mạc thấy một mâm gỗ nhỏ bị nước đẩy mắc vào rễ cây. Trên mâm có ba hòn đá trắng, một nửa cây nhang và mấy hạt cơm khô. Ai đó từng cúng người chết ngay trong đường xả nước, lén lút đến mức không dám đốt hết nhang. Khưu Nhị chắc biết chỗ này. Có thể anh hắn chết ở đây. Tần Mạc không chạm vào mâm, chỉ đẩy một nhánh rễ khỏi mép để nước không cuốn nó đi. Việc ấy tốn vài nhịp, vô ích với Cấm Viện, vô ích với Tô Vãn, nhưng nếu hắn không làm, hắn biết mình sẽ càng dễ coi mọi vật trong cống là rác.
Cửa lọc thứ hai có khắc danh sách người trực cũ. Nhiều tên đã bị gạch, có tên gạch rất mạnh, có tên chỉ xóa bằng móng tay. Tần Mạc nhìn thấy chữ Khưu Đại bên cạnh một vết gạch bị nước ăn mòn. Khưu Nhị không nói dối về anh trai. Dưới tên ấy có dòng nhỏ: trả giày cho em. Không ai trả. Đôi giày đang ở bếp than phía trên, được em hắn ôm như chứng cứ rằng một người từng tồn tại. Tần Mạc bỗng hiểu vì sao Khưu Nhị chụp giày trước khi chụp phù báo động. Có những người sống bằng di vật nhỏ đến mức người trên sổ không buồn ghi.
Khi chuông trong cống báo xả nước, Tần Mạc phải ép mình chạy. Nước dâng sau lưng đen và đặc, kéo theo bùa mục, xác chuột trắng, vài mảnh thẻ đồng không đọc được số. Hắn có thể dùng ma khí phá tường để đi tắt, nhưng phía sau tường là kho than của tạp dịch canh cống; phá ra, khí độc sẽ tràn lên bếp than của Khưu Nhị. Hắn chạy theo đường vòng, vai đập vào đá đến bật máu. Đau làm hắn tức. Tức làm sen đen sáng. Hắn cắn nửa miếng bánh khô, nhai cả bùn. Vị bánh dở tệ kéo hắn về đúng việc: sống để quay lại ăn nửa kia với Chu Bình, không phải sống bằng cách biến người gác cống thành giá rẻ.
Ngay sau cánh cửa, hắn quay lại nhìn một lần dù biết không thấy gì. Dây đỏ trên cổ tay đã ướt, màu nhuộm lem vào da như một vết thương trẻ con. Dây không đủ kéo hắn khỏi Cấm Viện, nhưng đủ nhắc rằng phía trên có người sẽ chửi nếu hắn chậm. Tần Mạc bỗng thấy buồn cười rất nhẹ. Trong đời hắn, những thứ cứu hắn khỏi thành quái vật hiếm khi là pháp bảo lớn; thường là nửa cái bánh, một sợi dây xấu, một người bệnh mắng rất dai. Hắn nắm sợi dây một nhịp rồi buông ra trước khi đèn hồn thấy tay mình run.
Phía sau lớp đá, Chu Bình kéo sợi dây đỏ thử một cái. Tần Mạc cảm được lực kéo rất nhẹ ấy trên cổ tay, nhẹ đến buồn cười giữa cả tòa Cấm Viện. Nhưng chính cái nhẹ ấy chứng minh người phía trên còn thức. Hắn bước tiếp, lần này đặt chân chậm hơn để nước không bắn lên đèn đầu hàng.
Dây đỏ nóng thêm một nhịp, như người phía trên vừa mắng mà chưa thành tiếng.