Chương 111: Thiên Luật Tỏa
Rừng đá phía bắc Thái Huyền sáng lờ mờ vì mưa đọng trên từng mũi đá. Ánh trắng của Thiên Luật Tỏa không chiếu ra ngoài, nó chui dưới da Tần Mạc, quấn quanh cổ tay rồi men theo thanh y như một con rắn biết đọc tội. Mỗi lần hắn nhấc tay, sợi nhân quả mỏng với Tô Vãn lại rung lên yếu hơn một chút. Không phải đau kiểu kiếm chém. Đau kiểu ai đó đang bóp dần tiếng gọi cuối cùng mà hắn còn giữ được, bóp rất chậm để hắn nghe rõ.
Chu Bình nằm trong xe thuốc, mặt xám như tro bếp. Gã vẫn tỉnh, nhưng tỉnh bằng phần bướng hơn phần sống. Mạnh bà tử đang đếm lại bình thuốc vỡ, miệng chửi bọn trẻ tuổi đánh nhau không biết nhìn đường. Một bình cao cầm máu bị Tần Mạc bóp nát lúc cơn khóa siết qua xương. Cao đen tràn xuống đá, mùi đăng đắng lan trong mưa. Mạnh bà tử nhìn bình thuốc, rồi nhìn hắn, không hề nể ma khí: “Bình đó ghi tên người khác. Ngươi đau thì đau, đừng lấy thuốc người bệnh làm đá kê chân.”
Tần Mạc suýt đáp rằng nếu sợi nhân quả tắt, mọi thuốc trên đời cũng vô nghĩa. Câu ấy đã lên tới cổ họng, sắc và ích kỷ. Hắn nuốt xuống không kịp; một nửa vẫn lọt ra thành ánh mắt. Mạnh bà tử lùi nửa bước. Lùi rất nhỏ, nhưng Chu Bình thấy. Gã cười khàn, máu dính ở khóe môi: “Hay lắm, vừa thoát một cái Giám đã học được cách nhìn người như đồ cản đường.”
Tề lão đạo quỳ bên một tảng đá, phơi mấy lá bùa ướt lên lưng con ngựa. Lão không nói đạo lý. Lão đang tiếc tiền thật. Lá bùa che hơi tốt nhất bị mưa làm nhòe, nếu không hong kịp thì cả đám sẽ hiện trên sổ tuần tra như vết mực trên áo trắng. Tần Mạc nhìn đôi tay gầy của lão run vì lạnh, nhìn Mạnh bà tử gom vụn bình thuốc bằng vạt áo, nhìn Chu Bình giả vờ không đau. Rừng đá không phải cảnh nền cho nỗi đau của hắn. Nó có thuốc, bùa, ngựa, người bệnh và một bà già đang tính xem bình cao kia đổi được mấy mạng đêm nay.
Thiên Luật Tỏa siết thêm. Trên thanh y, vết máu cũ của Tô Vãn lạnh đi. Tần Mạc bỗng nhớ nàng từng cầm bát thuốc đắng, uống rất nhanh rồi nhăn mặt mắng Chu Bình cho quá nhiều cam thảo. Nàng không dịu dàng trong ký ức ấy. Nàng khó chịu, cụ thể, có vị thuốc trên lưỡi và nếp cau ở mày. Chính vì vậy hắn không thể biến nàng thành một lý do sạch để đạp qua bình thuốc của người khác. Một người từng mắng thuốc quá ngọt sẽ không muốn tên mình dùng để bịt miệng một bà y tu đang tiếc thuốc.
Hạc giấy của Lâm Tịnh Dao cháy trên đầu ngón tay Tề lão đạo lúc canh ba. Con hạc không bay thẳng đến Tần Mạc; nó lảo đảo rơi vào chậu nước mưa, cánh giấy cháy mất một góc. Tề lão đạo vớt lên, chửi một tiếng vì mực pháp chảy vào móng tay. Trong giấy chỉ có bốn dòng, chữ Lâm ngắn hơn mọi lần: khóa không nằm ở điện. Rễ ở U Minh Cấm Viện. Dưới đèn hồn. Đừng tin cửa sạch.
Chu Bình đọc xong, im lâu đến mức tiếng mưa thành tiếng người đếm. Gã biết Tần Mạc sẽ quay lại. Ai ở đó cũng biết. Vấn đề chỉ là hắn quay lại như người hay như một lưỡi dao. Mạnh bà tử cột lại hòm thuốc, cố tình buộc nút thật chậm trước mặt hắn. “Muốn đi thì đi,” bà nói. “Nhưng đền bình thuốc trước. Không có tiền thì nhớ tên người bệnh. Người ta họ Lưu, con trai mới mười ba tuổi, không liên quan tới Tô Vãn của ngươi.”
Tần Mạc mở miệng định nói không nhớ nổi hết. Đó là sự thật, và là lời bào chữa. Hắn đã có quá nhiều tên trong đầu: A Lạc, Bùi Thập, Kỷ Trầm, những người qua Giám, tiếng nước dòng sâu, bóng thanh y quay lưng. Nhưng khi nghe họ Lưu, hắn phát hiện mình có thể nhớ nếu chịu đau thêm một chút. Hắn lấy tấm vải ghi nợ ra, viết Lưu gia, cao cầm máu, một bình. Chữ bị mưa làm nhòe, hắn viết lại. Mạnh bà tử nhìn đến lần thứ hai mới chịu thôi mắng.
Thiên Luật Tỏa lại giật. Lần này sợi trắng chạy từ cổ tay vào ngực, kéo theo cảm giác thanh y nhẹ đi. Tần Mạc ho khan, trong miệng có vị kim loại. Sen đen mở một cánh, không nói, chỉ cho hắn thấy một cách rất đơn giản: nuốt chút sinh khí của con ngựa, bẻ khóa tạm thời, đường xuống Cấm Viện sẽ dễ hơn. Con ngựa đang thở khò khè, chẳng hiểu gì, chỉ cạ mõm vào vai Tề lão đạo tìm muối.
Tần Mạc nhìn nó ba nhịp. Ba nhịp đủ lâu để Chu Bình chống tay ngồi dậy. “Ngươi vừa tính gì?” Gã hỏi không to. Tần Mạc đáp: “Không làm.” Chu Bình cười nhạt: “Ta hỏi ngươi vừa tính gì.” Câu thứ hai mới làm đau. Vì không phải bạn hắn cần nghe lời đúng; gã cần nghe phần xấu chưa kịp thành việc. Tần Mạc quay mặt đi. “Tính mượn hơi nó.” Tề lão đạo lập tức ôm cổ ngựa, mắng một tràng vừa tục vừa run.
Không ai tha thứ cho hắn ngay. Mạnh bà tử tiếp tục xếp thuốc xa tay hắn. Tề lão đạo không cho hắn chạm vào dây cương. Chu Bình nằm xuống, nhắm mắt, nhưng bàn tay vẫn nắm nửa miếng bánh khô trong túi áo. Tần Mạc đứng giữa những sự phòng bị ấy, hiểu rằng cái giá của Sát Đạo không chờ đến khi hắn thật sự nuốt. Đôi khi chỉ một ý nghĩ bị người khác nhìn thấy đã đủ làm quan hệ rạn ra.
Gần sáng, Tề lão đạo tìm được lối cống cũ trên bản đồ mốc. Cống dẫn xuống vùng dưới của Thái Huyền, nơi nước âm khí rửa qua đá lọc trước khi đổ vào kho Cấm Viện. Cửa chỉ mở lúc thay ca dầu đèn. Chu Bình không đi nổi. Mạnh bà tử càng không cho gã đi. Tần Mạc buộc thanh y sát vào ngực, rồi cúi xuống trước hòm thuốc của bà. Hắn không quỳ; nàng từng ghét người ta quỳ vì mình. Hắn chỉ đặt tấm vải ghi nợ bên cạnh bình vỡ.
“Ta sẽ đền,” hắn nói.
Mạnh bà tử hừ lạnh: “Sống rồi hãy đền. Chết thì đừng để bạn ngươi thiếu thuốc vì ngươi.”
Chu Bình gọi hắn lại khi hắn bước vào khe đá. Gã ném nửa miếng bánh khô qua. Bánh rơi xuống bùn, Tần Mạc nhặt lên, lau bằng tay áo, không ăn. “Mang theo,” Chu Bình nói. “Trong đó nếu toàn đèn với hồn, ngươi nhớ ngoài này còn người ăn thứ này được.”
Thiên Luật Tỏa trắng lên như nghe thấy. Ở xa, chuông Thái Huyền đổi canh. Tần Mạc đi xuống khe cống, sau lưng là tiếng Tề lão đạo dỗ con ngựa bị hắn dọa, tiếng Mạnh bà tử đếm thuốc còn lại, tiếng Chu Bình ho nghẹn trong xe. Những âm thanh ấy không làm hắn bớt đau vì Tô Vãn. Chúng chỉ làm con đường quay lại Cấm Viện hẹp hơn, đủ hẹp để hắn không thể đem cả thế gian nghiền dưới chân cho nhanh.
Tề lão đạo sau đó bắt Tần Mạc ngồi xuống để vẽ lại đường cống từ trí nhớ của lão. Bản đồ không giống bản đồ tu sĩ; nó có ghi chỗ đá trơn, chỗ từng có rắn, chỗ lão năm xưa trốn nợ bị kẹt nửa đêm. Tần Mạc nhìn những ghi chú vụn vặt ấy, ban đầu thấy phiền. Rồi hắn nhận ra chính những chỗ phiền ấy mới cứu mạng người. Một bản đồ chỉ ghi trận pháp sẽ bỏ qua chỗ Chu Bình không bước nổi, chỗ Mạnh bà tử cần quay xe, chỗ con ngựa sợ mùi lưu huỳnh. Hắn đã quá quen nhìn đường bằng điểm mạnh yếu; bây giờ phải học nhìn bằng mắt người đi qua đó với chân đau và bụng đói.
Mạnh bà tử đun lại thuốc bằng nước mưa hứng từ khe đá. Bà không cho Tần Mạc giúp nhóm lửa vì sợ ma khí làm hỏng dược tính. Câu ấy nói thẳng, không vòng vo. Hắn ngồi cách bếp ba bước, nghe tiếng nồi sôi lục bục và thấy mình bị đặt ra ngoài một việc rất nhỏ. Không được giúp cũng là hậu quả. Trước kia hắn sẽ nghĩ người ta không hiểu mình vừa chịu gì. Bây giờ hắn hiểu họ hiểu đủ để sợ. Chu Bình uống thuốc, nhăn mặt bảo đắng như lòng chính đạo. Mạnh bà tử tát nhẹ vào trán gã, nói người bệnh bớt văn vẻ thì thuốc mới xuống.
Trong lúc chờ canh cống, một đội tuần tra Thái Huyền đi qua rìa rừng đá. Họ không phát hiện bọn hắn. Họ dừng lại cứu một người tiều phu bị đá lăn kẹp chân, băng bó rất nhanh, còn để lại phù giảm đau. Tần Mạc nhìn cảnh ấy qua khe đá, tay vô thức siết chặt thanh y. Một đệ tử trẻ trong đội cõng tiều phu lên lưng, vừa đi vừa dặn về nhà đổi thuốc đúng giờ. Không giả. Không diễn. Chính đạo vẫn đang cứu người thật ngay trong đêm họ siết tắt đường hắn tìm Tô Vãn.
“Khó chịu không?” Chu Bình hỏi.
Tần Mạc đáp: “Ừ.”
“Tốt. Nếu thấy dễ ghét quá thì ngươi lại dễ chém quá.”
Câu đó không phải lời khôn đúng lúc. Chu Bình nói xong liền ho đến tím môi, làm nửa câu sau thành tiếng rên. Tần Mạc đưa tay đỡ, gã né một chút rồi mới để hắn chạm. Cái né ấy nhỏ hơn lưỡi dao, nhưng ở lại lâu hơn. Tần Mạc không hỏi vì sao. Người vừa nghe bạn mình thừa nhận muốn mượn hơi ngựa có quyền né.
Trước khi đi, hắn xé một đoạn vải sạch buộc lên bình thuốc đã vỡ, như đánh dấu món nợ. Mạnh bà tử nhìn thấy, hừ một tiếng: “Đừng làm như buộc vải là trả rồi.” Hắn gật đầu. Bà lại nói: “Cũng đừng chết. Người chết nợ phiền lắm.” Tần Mạc không biết đáp gì với thứ quan tâm được bọc trong câu chửi ấy. Hắn cầm bánh khô, bản đồ bẩn và lời nhắn của Lâm Tịnh Dao. Thiên Luật Tỏa vẫn siết, nhưng lần này mỗi bước xuống cống không chỉ vì Tô Vãn. Còn vì nếu không phá khóa, những bình thuốc, sổ tên, ngọn đèn và người đang sợ hắn sẽ bị kéo vào cùng một án.
Ở khe đá cuối cùng, hắn dừng lại vì nghe Mạnh bà tử gọi với. Bà không gọi tên hắn, chỉ gọi “này” như gọi một người khuân đồ vụng. Bà ném cho hắn một túi vải chống nước, bên trong có hai gói thuốc bột, một gói cầm máu, một gói làm người tỉnh khi bị âm khí ép tim. “Không miễn phí,” bà nói. “Một gói tính hai bình cao.” Tần Mạc nhận túi thuốc, ngón tay chạm vào nút buộc thô. Bà già ấy sợ hắn, ghét hắn làm vỡ thuốc, nhưng vẫn chuẩn bị đúng thứ hắn có thể cần. Người thật không đứng gọn ở một phía nào cả.
Tề lão đạo cũng dúi thêm một lá bùa rách. Lá bùa vẽ sai một nét, mép bị rượu làm lem. “Đừng dùng nếu còn đường khác,” lão nói. “Dùng rồi dưới đó sẽ nghe mùi người sống trên người ngươi rõ hơn. Nhưng nếu gặp cửa nước xả, không dùng thì ngươi thành cá chết.” Lão nói xong lại đòi tiền trước, như sợ một câu tử tế đứng một mình sẽ làm lão mất mặt. Tần Mạc cất bùa cạnh bánh khô. Bên trong áo hắn bỗng có quá nhiều thứ phàm tục: thuốc nợ, bùa rách, bánh bùn, tấm vải ghi tên. Chúng cộm vào ngực, làm thanh y không còn là vật duy nhất hắn cảm thấy.
Thiên Luật Tỏa siết thêm một lần ngay khi hắn đặt chân vào khe. Lần này trong ánh trắng hiện ra vài chữ án: nhiễu Giám, đoạt hồn, cấm tế. Những chữ ấy không sai hết. Hắn đã đoạt. Hắn đã nhiễu. Hắn đã cầm thứ bị gọi là cấm tế. Cái bẩn của Thiên Luật nằm ở chỗ nó dùng một phần sự thật để khóa hết phần còn lại. Tần Mạc không cãi với chữ. Hắn chỉ rút tấm vải ghi nợ ra, thêm bên dưới chữ Lưu gia một dòng: con ngựa của Tề lão đạo, chưa mượn. Viết xong, hắn mới đi. Có những cánh cửa phải mở bằng sức mạnh; có những cánh khác chỉ mở bằng việc ghi lại mình đã suýt làm gì.
Khi bóng hắn khuất xuống khe, Mạnh bà tử mới cúi nhặt túi thuốc cũ của Chu Bình lên và phát hiện trong đó có thêm một viên linh thạch. Tần Mạc để lại lúc nào không ai thấy. Bà nhìn viên đá, rồi nhìn miệng cống. “Trả tiền mà cũng như ăn trộm,” bà mắng. Chu Bình nhắm mắt cười, nhưng cười xong lại hỏi rất nhỏ liệu hắn có về không. Không ai trả lời. Con ngựa khịt mũi, Tề lão đạo vỗ cổ nó và nói người còn nợ thì khó chết lắm. Câu ấy dối vụng, nhưng trong rừng đá lúc đó, một lời dối vụng còn ấm hơn mọi lời thề lớn.
Tần Mạc nghe thấy, nhưng không quay lại. Nếu quay lại, hắn sợ mình sẽ muốn nhận câu dối vụng ấy như một lời chúc. Người như hắn bây giờ không nên nhận quá nhiều lời chúc; nhận rồi dễ tưởng mình được tha trước khi trả nợ.
Hắn vẫn đi tiếp xuống dưới.