Chương 110: Chạy khỏi ánh sáng
Cầu treo phía bắc Thái Huyền sáng đến mức không giống đường chạy trốn.
Hai bên cầu treo đèn luật trắng, mỗi ngọn đèn khắc một chữ “minh”. Mưa rơi qua ánh đèn, thành những sợi bạc mảnh. Dưới cầu là vực gió và rừng đá. Xa hơn, cổng ngọc Thái Huyền vẫn sạch, vẫn cao, vẫn khiến người dưới núi tin rằng trên đó có công bằng.
Tần Mạc chạy qua ánh sáng ấy, máu nhỏ sau lưng.
Hai bên cầu, những bảng công đức nhỏ treo theo gió. Trên đó khắc tên người từng góp hương sửa cầu, phát cháo, cứu dịch. Mưa làm nước chảy qua từng tên sáng. Tần Mạc chạy qua chúng, tự nhiên nghĩ tới những người thật đã tin khi góp tiền. Cây cầu này không chỉ là mặt nạ. Nó đã đưa xe bệnh qua vực, đưa dân tị nạn vào ngoại viện, đưa cả những người như Trần thị tới nơi họ tưởng sẽ cứu con mình.
Hắn ghét việc một thứ có ích cũng có thể dẫn người vào lò.
Tề lão đạo chạy trước, vừa chạy vừa chửi vì bùa ướt không cháy đúng ý. “Ta bảo ngươi chạy từ lúc Giám nứt! Ngươi cứ đứng đó nhìn người ta đóng dấu lên mặt!”
“Ông vào bằng đường nào?”
“Đường người già không nên đi.”
“Nói thật.”
“Cống thoát nước dưới bếp Thiên Luật.” Lão ho sặc. “Bẩn muốn chết. Chính đạo ăn sạch quá, cống thì không sạch nổi.”
Tần Mạc suýt cười, nhưng máu trào lên cổ.
“Phương Ký đâu?” hắn hỏi.
“Đang làm việc người sống làm.” Tề lão đạo đáp. “Sửa sổ ca trực để không ai biết ai mở cửa cống.”
“Trương Hạ Nhi?”
“Khóc. Vẫn chép. Đừng hỏi nữa.”
Tần Mạc ngậm miệng. Mỗi cái tên được đáp lại là một cục đá nhét thêm vào tay áo. Hắn muốn tất cả họ đi. Muốn tất cả người từng giúp mình biến khỏi Thái Huyền trước khi Tạ Vô Cữu khép lưới. Nhưng muốn là một chuyện, kéo họ khỏi đời họ là chuyện khác. Hắn vừa bị Lâm Tịnh Dao mắng về điều đó chưa đầy nửa khắc sau.
Sau lưng, chuông truy ma vang lần thứ nhất.
Không phải chuông cảnh báo nhỏ. Là chuông toàn tông. Tiếng chuông trắng, cao, lan qua mưa như dao. Dân ở sân Giám sẽ nghe. Ngoại viện sẽ nghe. Chu Bình ở y viện sẽ nghe.
Chu Bình.
Tần Mạc dừng bước.
Tề lão đạo quay phắt. “Không.”
“Ta phải đón hắn.”
“Mạnh bà tử đã đưa ra cửa tây.”
“Ông chắc?”
“Không chắc thì ta chạy hướng bắc làm gì? Đường này gặp cửa tây sau rừng đá.”
Tần Mạc nhìn lão.
Tề lão đạo bực: “Đừng nhìn ta như nhìn người tốt. Ta chỉ không muốn bạn ngươi bị bắt rồi ngươi quay lại giết hết. Phiền.”
Một lời xấu, nhưng tay lão đang run vì mệt thật. Tần Mạc không cảm ơn. Cảm ơn lúc này nghe rẻ.
Hai người chạy tiếp.
Đến giữa cầu, một bóng áo trắng đứng chờ.
Lâm Tịnh Dao.
Nàng không bị trói nữa. Hoặc đã tự cắt dây buộc tay. Cổ tay có vết đỏ. Áo trắng không đai ướt mưa, dính vào người. Trong tay nàng cầm một túi hồ sơ bọc vải dầu.
Tề lão đạo chửi nhỏ: “Lại thêm một người biết chọn chỗ chết.”
Tần Mạc bước tới. “Đi.”
Lâm Tịnh Dao nhìn hắn. “Ta không nói sẽ đi.”
“Ở lại họ phế ngươi.”
“Có thể.”
“Tạ Vô Cữu sẽ biến tờ trắng của ngươi thành lời nhận tội.”
“Có thể.”
“Vậy còn đứng đó làm gì?”
Nàng đưa túi hồ sơ ra. “Bản sao lệnh vận Giám, danh sách mười hai người, ghi chú của Từ Hành, và nửa trang sổ ta viết trong phòng tự kiểm. Cầm đi.”
Tần Mạc không nhận ngay. “Ngươi cầm thì có ích hơn. Ngươi biết luật.”
“Chính vì biết luật, ta biết cầm cái này chạy theo ngươi thì nó thành tang vật của đồng phạm. Ở lại, nó còn có thể là hồ sơ bị mất cần truy.”
“Ngươi tự lừa mình.”
“Có.”
Câu đáp quá nhanh làm hắn nghẹn.
Lâm Tịnh Dao nói tiếp: “Ta cũng sợ. Ta sợ đi với ngươi rồi một ngày phát hiện Tạ trưởng lão đúng về một nửa. Ta sợ ở lại rồi phát hiện mình chỉ đang giúp họ sửa lời nói dối cho đẹp hơn. Ta không cao thượng như ngươi tưởng.”
“Ta không tưởng ngươi cao thượng.”
“Ngươi có.” Nàng nhìn thẳng hắn. “Ngươi muốn kéo ta theo vì cần một người áo trắng đứng cạnh để chứng minh ngươi không hoàn toàn là ma.”
Tần Mạc cứng lại.
Tề lão đạo huýt sáo rất nhỏ, rồi lập tức ngậm miệng khi Tần Mạc liếc sang.
Lâm Tịnh Dao nói đúng.
Hắn cần nàng. Không chỉ cần hồ sơ. Cần một người của Thái Huyền nói hắn đã thấy đúng, đã cứu người, đã không hoàn toàn bẩn. Nếu nàng đi cùng, đường trốn có lý hơn. Nếu nàng ở lại, hắn chỉ còn là kẻ vừa nuốt Kỷ Trầm trước dân.
Hắn cũng cần nàng vì nàng biết cách đọc những thứ hắn ghét. Dấu đỏ, lệnh phụ, lối vào Cấm Viện, cách Tạ Vô Cữu sửa một câu mà không đổi chữ. Nói “ta không muốn ngươi chết” là thật, nhưng chưa đủ. Một phần trong hắn muốn đem nàng theo như đem một chìa khóa sống.
Nhận ra điều đó làm bàn tay hắn đang vươn ra cứng lại.
“Đi với ta.” Hắn nói.
Không phải hỏi.
Lâm Tịnh Dao nghe ra. Mắt nàng lạnh xuống. “Đó.”
Tần Mạc im.
“Ngươi vừa nói như Thiên Luật Điện.” Nàng nói. “Thấy đường mình đúng nên định kéo người khác vào.”
Câu ấy đau hơn dây luật.
Tần Mạc muốn cãi rằng hắn không giống họ. Rằng hắn không ép nàng ký giấy. Rằng nếu ở lại nàng sẽ chết. Nhưng hắn vừa ra lệnh bằng giọng người mạnh. Không có dây trói, nhưng vẫn là kéo.
Hắn nhận túi hồ sơ.
“Ta muốn ngươi đi.” Hắn nói lại, khó khăn hơn. “Vì cần ngươi. Vì không muốn ngươi chết. Vì ta sợ sau này không ai nói lại phần ta không thấy.”
“Câu đó đỡ hơn.” Lâm Tịnh Dao đáp. “Nhưng ta vẫn không đi.”
Chuông truy ma vang lần thứ hai.
Từ đầu cầu phía nam, đuốc luật hiện ra. Hình Đường tới.
Lâm Tịnh Dao nhìn về phía đuốc. Vai nàng run một lần rất nhỏ. Tần Mạc thấy. Nàng sợ thật. Không phải kiểu sợ danh dự bị hỏng; là sợ bị kéo về phòng trắng, sợ tờ giấy nhận lỗi, sợ Tạ Vô Cữu dùng em trai và quê cũ của nàng đặt lên bàn. Nàng đã nói mình không chắc chịu được. Bây giờ nỗi không chắc đó đứng ngay trên mặt nàng.
Tần Mạc lại muốn kéo.
Lần này hắn cắn răng giữ tay mình.
Tề lão đạo giậm chân. “Hai người muốn thành thơ tình chính đạo thì chọn ngày khác!”
Lâm Tịnh Dao lấy từ tay áo ra một thẻ gỗ nhỏ, ném cho lão. “Cửa tây đổi khóa sau nửa khắc. Dùng cái này trước khi đổi.”
Tề lão đạo bắt lấy. “Ngươi không đi thật?”
“Ta còn nợ một tờ tự kiểm.”
“Nợ xấu.”
“Ừ.”
Tần Mạc hỏi: “Nếu họ ép ngươi viết ta hại A Lạc?”
Lâm Tịnh Dao nhìn mưa ngoài cầu. “Có thể ta sẽ ký một phần.”
Tần Mạc ngẩng phắt đầu.
Nàng không né. “Nếu họ dùng em trai ta, dùng trấn ta, dùng những người từng được Thiên Luật cứu, ta không chắc mình chịu được. Ta nói trước để sau này ngươi đừng biến ta thành người tốt trong đầu.”
Tần Mạc nắm túi hồ sơ đến vải dầu nhăn lại.
“Vậy ta phải tin ngươi kiểu gì?”
“Đừng tin trọn.” Nàng đáp. “Đọc hồ sơ.”
Đó là lời chia tay tệ.
Và thật.
Tiếng bánh xe gỗ vang lên từ đường rừng phía bắc. Mạnh bà tử xuất hiện trên một xe thuốc nhỏ, tay cầm roi, miệng mắng con ngựa gầy. Chu Bình nằm trong xe, mặt trắng như giấy, nhưng mắt mở. Thấy Tần Mạc, gã không cười.
Xe thuốc chất đầy những thứ không nên dùng để vượt cầu: hòm kim, bình thuốc, chăn bệnh nhân, hai bao rễ đắng, một thùng cháo loãng đậy vội. Mạnh bà tử chắc đã quét nửa y viện lên xe trong lúc chạy. Trên đầu xe còn treo tấm biển “bệnh nhân không được xóc”. Nó đang xóc đến mức chữ muốn rơi.
“Bà trộm xe?” Tề lão đạo hỏi.
Mạnh bà tử quất roi. “Xe của y viện. Ta là y tu. Ta dùng.”
“Có lệnh không?”
“Có.” Bà chỉ Chu Bình. “Lệnh của thằng sắp chết.”
Chu Bình yếu ớt giơ ngón giữa.
“Lên.” Mạnh bà tử quát. “Đừng để ta cứu ma tu quá lâu, xui.”
Tần Mạc chạy tới xe.
Chu Bình nhìn hắn từ đầu đến chân, dừng ở vệt máu đen trên miệng. “Ngươi nuốt.”
Không phải câu hỏi.
Tần Mạc đáp: “Ừ.”
Chu Bình nhắm mắt một nhịp. Khi mở ra, trong mắt gã có giận. Giận thật, nóng hơn sốt. “Có cần không?”
“Có.”
“Có muốn không?”
Tần Mạc không đáp ngay.
Chu Bình cười khàn. “Đấy.”
“Ta cứu họ.”
“Ta chưa nói ngươi không cứu.” Gã ho, Mạnh bà tử mắng câm, gã vẫn nói tiếp. “Ta hỏi ngươi có muốn không.”
Tần Mạc nhìn tay mình.
“Có.”
Chu Bình quay mặt đi.
Cử chỉ ấy nhỏ, nhưng làm Tần Mạc thấy tim mình rơi. “Chu Bình.”
“Đừng gọi như ta là sổ nợ của ngươi.” Chu Bình nói. “Ta đang giận.”
“Ta biết.”
“Không. Ngươi chưa biết đâu. Ngươi lúc nào cũng nghĩ người khác giận để kéo ngươi lại, để ngươi còn người. Ta giận vì ta sợ ngươi, được chưa?”
Tần Mạc đứng chết.
Chu Bình thở khó, nhưng mắt không mềm. “Lên xe. Ta sợ ngươi cũng không muốn ngươi bị bắt. Hai việc không cắn nhau.”
Tề lão đạo ở đầu xe lẩm bẩm: “Cuối cùng cũng có người nói tiếng người.”
Mạnh bà tử quát: “Ông cũng câm. Ông già rồi còn chui cống, lát nữa chết ta không vá.”
“Có giảm tiền không?”
“Tăng.”
Giữa tiếng chuông truy ma, cuộc cãi vặt ấy làm Tần Mạc muốn cười mà mắt cay. Đời sống vẫn cố chui qua khe hở, thô, bẩn, đòi tiền, mắng cháo, sợ hãi và không chịu thành anh hùng.
Mạnh bà tử nhìn hai người, rồi quất roi vào thùng xe. “Xong chưa? Cãi nhau cũng phải sống rồi cãi.”
Tần Mạc lên xe.
Xe thuốc lao qua cầu bắc, bánh xe nghiến lên ván gỗ ướt phát ra tiếng rên như người bệnh trở mình. Rừng đá phía trước mở ra thành những cột xám cao thấp, mỗi cột treo rêu đen và bùa cảnh giới cũ. Mạnh bà tử không đi đường lớn. Bà đánh xe chui vào một khe hẹp đến mức thùng thuốc quẹt đá, làm bình sứ trong xe kêu loảng xoảng.
“Bà biết đường này?” Tần Mạc hỏi.
“Ta từng chở xác giả qua đây.” Bà đáp.
Chu Bình mở mắt. “Xác giả?”
“Người nghèo không có tiền rời tông, phải giả chết.” Mạnh bà tử quất roi. “Im. Câu chuyện cảm động tính tiền sau.”
Tề lão đạo ôm thẻ gỗ Lâm đưa, lẩm bẩm tính giờ đổi khóa. “Nửa khắc. Nửa khắc mà bà đánh xe như đưa dâu.”
“Ông xuống đẩy?”
“Ta già.”
“Vậy câm.”
Lâm Tịnh Dao đứng giữa cầu, không theo.
Hình Đường đã gần tới. Tống Nghiêm ở đầu đội, dây luật trong tay. Hắn thấy Lâm Tịnh Dao, thấy xe thuốc, thấy Tần Mạc. Trong một nhịp, hắn có thể hô ngay. Hắn không hô.
Tạ Vô Cữu chưa tới.
Một nhịp ấy là của Tống Nghiêm.
Rồi hắn giơ tay: “Khóa cầu!”
Không phải “bắn xe”.
Dây luật phóng về hai đầu cầu, chặn đường truy trực tiếp nhưng cũng khóa lại lối quay về. Mạnh bà tử hiểu nhanh, quất ngựa lao khỏi cầu bắc. Xe thuốc xóc mạnh. Chu Bình rên, rồi chửi một câu rất bẩn. Tề lão đạo cười hềnh hệch vì sống sót thêm được một đoạn.
Tần Mạc nhìn lại.
Lâm Tịnh Dao bị Hình Đường giữ. Nàng không vùng. Tống Nghiêm không nhìn xe nữa. Hắn nhìn sổ.
Nàng quay đầu một lần về phía xe.
Không vẫy tay.
Chỉ nhìn túi hồ sơ trong tay Tần Mạc, rồi nhìn chính tay hắn. Có lẽ muốn nhắc hắn đọc. Có lẽ muốn chắc hắn không dùng nó làm bùa tha tội. Sau đó nàng quay về phía Hình Đường, tự đưa hai tay ra.
Chu Bình thấy qua khe vải, giọng khàn: “Nàng can đảm hơn ngươi.”
Tần Mạc đáp: “Ừ.”
“Ta nói để chọc ngươi.”
“Ta biết.”
“Ngươi không cãi làm ta càng bực.”
Từ trên Thiên Luật Điện, một đạo ánh sáng trắng bay tới.
Không phải kiếm.
Là một sợi khóa.
Nó mảnh như chỉ, sáng như lời thề, xuyên qua mưa, vượt qua xe thuốc, nhắm thẳng cổ tay Tần Mạc nơi sợi chỉ xanh giấu trong bùa thuyền giấy.
Tần Mạc lập tức che thanh y.
Quá muộn.
Thiên Luật Tỏa quấn vào sợi nhân quả trên thanh y.
Không siết cổ hắn.
Siết thứ nối hắn với Tô Vãn.
Cơn đau không nằm ở da. Nó nằm ở khoảng trống giữa tên nàng và ký ức hắn. Sợi chỉ xanh nóng lên rồi lạnh phắt, như bị nhúng vào nước băng. Tần Mạc khụy xuống trong xe, tay bấu vào ván gỗ.
Chu Bình hoảng, quên giận trong một nhịp. “Tần Mạc!”
Tần Mạc không trả lời được.
Trong đầu hắn, vệt thanh y ở dòng sâu vừa xa thêm một chút.
Trên cầu, Tạ Vô Cữu đứng dưới mưa, tay còn giữ đầu khóa trắng.
Giọng hắn theo khóa truyền tới, rất bình tĩnh:
“Ngươi muốn nhìn luân hồi, trước hết học cảm giác bị luật nhìn lại.”
Xe thuốc lao vào rừng đá.
Ánh sáng Thái Huyền khuất sau màn mưa.
Tần Mạc ôm cổ tay, lần đầu sau khi nuốt Kỷ Trầm thấy sợ không phải vì mình bẩn.
Mà vì sợi đường duy nhất về phía nàng đang bị người khác siết tắt.