tinbc tinbc

Chương 110: Vào ổ cùng nhau

“Câu trả lời của anh không phải ‘không’.” Tần Mạc nói, và cậu cảm cả người mình lạnh khi nói nó. “Nhưng cũng không phải ‘ừ, em làm đi’. Nghe anh, Tô Vãn, vì anh chỉ nói một lần, và cái đói-cửa đang chờ.”

Trên đỉnh, bức tường băng của cái đóa sen trắng rung lên dưới sức ép từ đường nứt; cái quầng-Trạm dồn lại, gắng thêm. Vài khắc. Cậu có vài khắc.

“Em bảo em sợ tra mình vào ổ thì bị nuốt, thành cái chìa của kẻ gieo mầm.” Cậu nói nhanh. “Em sợ đúng. Một mình em vào cái ổ ấy, đối cái hút của một cái gì bốn tỉ năm tuổi — em không đủ mạnh, em nói rồi. Nhưng em không vào một mình. Anh vào cùng em.”

Anh không phải chìa. Nàng nói, hoảng. Anh vào không được — cửa không nhận anh, cái ổ không—

“Anh không vào bằng cách làm chìa.” Cậu cắt lời. “Anh vào bằng cái anh với em có mà kẻ gieo mầm không tính tới. Em ở trong ngực anh hai mươi bốn mảnh cộng cốt. Suốt hành trình này, em với anh không phải hai kẻ — em ở trong anh, anh cõng em, giọng em là giọng trong ngực anh. Kẻ gieo mầm rèn một cái chìa để tra vào ổ. Nó không rèn hai kẻ dính vào nhau tới mức không tách được. Em vào ổ, anh giữ đầu dây từ ngoài — như cái cốt giữ các mảnh em khỏi tán, anh giữ em khỏi bị ổ nuốt. Em vặn khóa; anh là cái neo cho em vặn xong còn quay ra được.”


Tô Vãn lặng. Rồi nàng hỏi, khẽ, cái câu cậu biết nàng sẽ hỏi: Nếu ổ nuốt cả hai thì sao? Anh làm neo, mà neo bị kéo theo — thì mất cả anh lẫn em. Anh nghĩ tới cái đó chưa?

“Rồi.” Cậu nói thật. “Anh nghĩ rồi. Và anh chọn cái đó còn hơn để em vào một mình. Vì nếu em vào một mình mà bị nuốt, anh đứng ngoài nhìn — thì anh sống nốt đời với cái đã đẩy em vào. Anh thà bị kéo theo em còn hơn sống sót mà đã buông tay em ở cái ngưỡng cửa.” Cậu áp tấm thanh y lên môi, một cử chỉ cậu chưa từng làm. “Với lại — em nhớ cái đóa sen trắng không. Nó mở cửa vì nó cô độc, vì cái Chu Bình của nó chết, để nó một mình. Cái làm nó thành quái không phải nó mất người thương — mà nó mất người thương một mình. Anh không để em vào cái ổ ấy một mình. Không phải vì anh anh hùng. Vì anh biết cái một-mình làm gì với một kẻ. Anh thấy nó, đứng đó, mặc áo trắng.”


Từ ngực cậu, Tô Vãn phát ra một cái gì như tiếng nấc, rồi một cái gì như tiếng cười, rồi nàng nói, giọng ướt mà chắc: Cái thằng ngốc. Cả đời đi tìm em, tới cái ngưỡng cuối, vẫn cứ chọn cái khó nhất cho mình. Một khoảng ngừng. Được. Cùng nhau. Em vặn ổ, anh làm neo. Nếu về được, ta về cùng. Nếu không— nàng không nói hết, và cậu không bắt nàng nói hết.

“Nếu không,” cậu nói thay, “thì mình cũng không một mình. Đủ rồi. Làm đi.”

Cậu ngoảnh lại nhìn Chu Bình một cái — gã Dược phong chân gãy, sau mỏm gương, đang nhìn cậu với cái mặt của một kẻ biết bạn mình sắp làm cái gì rất nguy. “Nếu ta bị kéo qua,” Tần Mạc nói với gã, “ông xuống. Ông sống. Ông về hang ba trăm hồn, kể cho thằng Đàm cái đã xảy ra trên đỉnh. Đừng theo ta qua cái nứt ấy — ông không có dây neo nào, ông qua là mất.” Chu Bình mở miệng cãi, nhưng Tần Mạc đã quay đi. Gã đành gào theo: “Ta không hứa! Ta chưa bao giờ hứa cái gì ngoan với ngươi cả! Làm cho xong rồi về, đừng bắt ta phải kể chuyện buồn cho một thằng nhóc!”

Cậu bước tới đường nứt — nơi cái đóa sen trắng và cái quầng-Trạm đang ghì — và cậu cảm cái hút vồ lấy các mảnh trong ngực ngay khi cậu tới gần. Nhưng lần này cậu không chống cái hút. Cậu thả — thả cho cái chìa tới cái ổ, nhưng giữ chặt đầu dây: cậu buông cho các mảnh của Tô Vãn men theo cái hút tới đường nứt, thành cái chìa cái ổ gọi, trong khi chính cậu bám lấy cái cốt — cái trung tâm là nàng — bằng tất cả cái thương cậu có, để cái chìa ấy, dù vào ổ, vẫn còn một sợi buộc về cậu.

Cái cảm giác ấy khủng khiếp hơn mọi cái cậu từng chịu. Nuốt một con thú, hàn người thành thang, gỡ mảnh khỏi máng — tất cả đều là cái cậu làm với thân thể mình. Cái này là cái cậu để một người cậu thương bước ra khỏi chỗ an toàn nhất — lồng ngực cậu — và đi vào một cái miệng cổ hơn trời đất, trong khi cậu chỉ có thể đứng ngoài, giữ một sợi dây không nhìn thấy, làm bằng trí nhớ và tình thương. Ngực cậu, chỗ hai mươi bốn mảnh vừa rời đi, khuyết ra một cái đau cậu chưa từng biết — cái đau của một cái tổ vừa trống, một lần nữa, sau bao lâu cậu nhặt từng cọng rơm lấp nó đầy.


Đường nứt đón cái chìa. Tần Mạc cảm nó — cảm khoảnh khắc các mảnh của Tô Vãn chạm vào cái ổ khóa bốn tỉ năm, cảm cái ổ khép quanh nàng như một bàn tay khổng lồ khép quanh một chiếc chìa cuối cùng được trao. Và cậu cảm cái hút — không còn là một cái kéo khẽ nữa, mà một cái nuốt, mãnh liệt, cổ xưa, muốn kéo cả nàng lẫn cậu qua đường nứt, sang cái phía-bên-kia.

Nó đang cố nuốt em! Tô Vãn gào, xa dần, giọng nàng như vọng từ đáy một cái giếng. Nó không cho em vặn — nó dùng em, nó muốn em thành cái mở! Tần Mạc — giữ em! Cái neo — giữ chặt!

Tần Mạc ghì. Cậu ghì bằng hai tay ôm tấm thanh y, ghì bằng chân trụ trên mặt gương, nhưng nhất là cậu ghì bằng cái không nắm được: cậu nhớ. Cậu nhớ cho nàng, dồn dập, tất cả — con chim non, gốc cây mài kiếm, cái đêm nàng nói muốn một cái bếp, cái ngày mưa nàng cười mà giờ nàng quên mất vì sao, cái tên Chu Bình, cái hòn sỏi, con chong chóng — cậu dội tất cả cái nàng-là-ai vào cái đầu dây cậu giữ, để cái ổ kéo được cái chìa nhưng không kéo được cái người. Vì một cái chìa thì cái ổ nuốt được. Một người được nhớ tới mức này thì không.

“KHÔNG PHẢI CHÌA!” Tần Mạc gào lên, cho cả cái mênh mông phía bên kia nghe. “Nàng là Tô Vãn! Ngươi khép ổ quanh một cái chìa — nhưng cái ta buộc vào đầu dây là một người, và người thì không tra vừa ổ nào! Vặn đi, Tô Vãn! Ngươi không phải cái nó rèn — ngươi là cái ta nhớ! VẶN NGƯỢC ĐI!”

Và trong cái giếng sâu nơi giọng nàng vọng lên, cậu nghe — giữa cái nuốt, giữa cái kéo — một tiếng nàng, không còn hoảng, mà chắc lại, cái giọng mài kiếm không cho cãi: Em nghe rồi. Em nhớ em là ai rồi. Giữ chặt, Tần Mạc. Em vặn đây.

Và nàng vặn.

Tần Mạc cảm nó qua sợi dây — cảm cái khoảnh khắc Tô Vãn, ở trong cái ổ bốn tỉ năm, thay vì để cái hút xoay nàng theo chiều mở, gồng ngược lại, xoay nàng theo chiều đóng. Cả cái đỉnh trời rung lên. Đường nứt, đang rỉ, khựng lại — rồi, chậm chạp, đau đớn, bắt đầu khép. Cái mênh mông phía bên kia, cảm thấy cái chìa của nó phản lại, gào lên — không phải bằng âm thanh, mà bằng một cái ép dội ngược qua đường nứt, một cái ép muốn nghiền nát cái chìa dám vặn sai chiều.

Đau… Tô Vãn rên, xa xăm. Nó ép em… nó không cho em xoay… Tần Mạc, cái neo, em cần thêm—

“Anh đây!” Cậu ghì tới mức máu ứa ra khóe miệng, tới mức cậu cảm chân mình bắt đầu trượt trên mặt gương về phía đường nứt — cái hút đang thắng, đang kéo cả cậu theo. Nhưng cậu không buông. “Anh còn đây! Em không một mình trong đó! Nghe anh nhớ nè —” và cậu dội tiếp, dội cả những cái nhỏ nhất, những cái riêng nhất, những cái chỉ hai người biết: cái cách nàng hâm cơm hai lần, cái lọn tóc rơi xuống trán, cái nàng gọi cậu là thằng ngốc bằng cái giọng chỉ nàng có. Mỗi cái nhớ là một vòng dây cậu quấn thêm quanh cổ tay mình, buộc mình vào nàng, để nếu ổ kéo nàng đi thì phải kéo cả cậu, và nếu kéo cả cậu thì phải kéo cả cái núi ký ức cậu đang dội — mà một cái núi ký ức của hai người thương nhau thì nặng hơn cả cái hút bốn tỉ năm.


Cái đóa sen trắng, thấy chân Tần Mạc trượt, thấy cậu sắp bị kéo qua, làm một cái cuối cùng. Nó buông bức tường băng ghì cửa — cái tường đang là thứ duy nhất giữ đường nứt khỏi hé rộng — và thay vào đó, nó chồm tới, vòng hai tay quanh người Tần Mạc từ phía sau, ghì cậu lại, làm cái neo cho cái neo. “Đi mà giữ nàng!” Nó gào, và trong giọng nó, lần đầu, có cái ấm của một đóa sen dừng lại. “Ta giữ ngươi! Trạm giữ cửa! Ngươi giữ nàng! Cả một hàng — ai cũng giữ kẻ trước mình — thử xem cái bốn tỉ năm ấy kéo nổi cả một hàng người bám nhau không!”

Và Trạm, hiểu ra, dồn nốt cái đói vào việc ghì đường nứt mà đóa sen trắng vừa buông. Chu Bình, sau mỏm gương, lết tới, bám lấy chân đóa sen trắng, thêm một mắt xích — một gã què vô dụng trong một trận đấu thần, nhưng gã bám, vì bám là cái gã làm được. Một hàng: Chu Bình giữ đóa sen trắng, đóa sen trắng giữ Tần Mạc, Tần Mạc giữ Tô Vãn, Tô Vãn vặn cái ổ. Bốn kẻ và một ông trời, bám nhau thành một sợi dây sống, kéo ngược lại cái hút của một cái gì cổ hơn cả trời đất.

Cái hàng ấy ghì. Đường nứt khép thêm một phần — rồi khựng. Vì cái phía-bên-kia, cảm thấy cái chìa của nó phản lại và một chuỗi kẻ yếu đang giữ nhau, đổi cách: nó thôi kéo bằng sức. Nó bắt đầu nói — cùng cái giọng dửng dưng như đá, nhưng giờ rót thẳng vào từng kẻ trong hàng, tìm mắt xích yếu nhất để bẻ.

Gã què. Nó nói, vào Chu Bình. Ngươi bám làm gì? Ngươi vô dụng, ngươi biết mà. Buông ra, ngươi cũng chả làm hàng yếu thêm bao nhiêu. Chu Bình cười khẩy, không buông. “Ta vô dụng, ừ. Nhưng ta vô dụng mà bám. Ngươi thử vô dụng mà bám xem, khó hơn hữu dụng mà buông nhiều.”

Đóa sen lạc. Nó nói, vào cái áo trắng. Ngươi ghì cái này để làm gì? Chi vẫn hết. Cửa đóng hay mở, nàng vẫn không về. Ngươi ghì cả cõi để cứu một cái không cứu được nàng. Cái đóa sen trắng run, nhưng nó đáp, giọng vỡ mà không buông: “Ta ghì không phải cho Chi về. Ta ghì cho ta lại là cái Chi từng thương. Đó là cái duy nhất còn của nàng — và ta giữ nó, ngay đây, bằng hai tay này.”

Và cái giọng ấy quay sang Tần Mạc, tìm chỗ mềm nhất của cậu, cái chỗ nó đã ngửi thấy: Đứa nhặt chim non. Ngươi đang giữ nàng — nhưng ngươi cũng đang giữ nàng trong đau. Nàng đang bị ép, ngươi nghe nàng rên đấy. Buông ra, để nàng thành chìa cho xong, thì nàng hết đau ngay. Ngươi ghì nàng lại chỉ kéo dài cái đau của nàng thôi. Kẻ thương thật thì cho người mình thương hết đau — buông đi.

Cái ấy đâm trúng, vì nó đúng cái Tần Mạc sợ: rằng cái giữ của cậu là ích kỷ, rằng cậu kéo dài cái đau của nàng vì cậu không chịu mất nàng. Cậu chao một nhịp. Chân trượt thêm một tấc về phía nứt.

Nhưng từ trong cái giếng, Tô Vãn — nghe được cái giọng ấy dỗ cậu — gào lên, chắc hơn cả cơn đau: Đừng nghe nó! Cái đau này là em CHỌN, Tần Mạc! Em thà đau mà vặn cho cửa đóng, còn hơn hết đau mà thành cái mở cho nó ra! Nó bảo anh cho em hết đau — cái nó gọi là “hết đau” là em thôi là em! Anh mà buông, anh cho nó đúng cái nó muốn! GIỮ CHẶT! Và Tần Mạc, nghe nàng, trụ lại — vì cậu nhận ra cái bẫy: cái phía-bên-kia đang dùng chính lòng thương của cậu làm dây thòng lọng, y như cái vực từng làm, y như cái đói từng làm. Mọi cái cổ xưa và đói khát đều dỗ người ta buông bằng cách gọi cái buông là lòng tốt.

“Cái đau em chọn thì anh không có quyền cắt.” Cậu gằn, trụ chân, ghì lại. “Anh giữ. Em vặn. Ta không nghe cái giọng gọi buông-tay là thương nữa. Ta nghe cái ấy đủ rồi, cả đời rồi.”

Rất nhiều năm về sau, khi các tầng trời kể lại cái đêm trên đỉnh, họ sẽ không kể về sức mạnh. Chưa ai từng mạnh hơn cái phía-bên-kia. Họ sẽ kể về một cái hàng — một gã què, một đóa sen từng lạc, một kẻ nhặt chim non, và một cô gái là cái chìa — mỗi kẻ giữ chặt kẻ trước mình, mỗi kẻ bị cái giọng cổ ấy dỗ buông bằng đúng cái mềm nhất của mình, và không kẻ nào buông. Và họ sẽ kể rằng cái đêm ấy chưa kết thúc ở đây — vì ghì được một cái hút thì chưa phải là đóng được một cái cửa, và cái ổ bốn tỉ năm còn một điều chưa ai trên đỉnh biết, một điều sẽ chỉ lộ ra khi Tô Vãn vặn tới vòng cuối.