Chương 109: Kẻ mất lý do
Trên đỉnh trời, dưới một đường nứt đang rỉ ra cái phía-bên-kia, ba kẻ và một giọng cổ hơn trời đất — và Tần Mạc chỉ có ít khắc Trạm mua cho.
Mặt gương đỉnh trời dưới chân cậu rung theo từng đợt cái đói-Trạm dồn lực ghì đường nứt; mỗi đợt, một vệt rạn chạy qua gương, một tòa sáng thần xa xa chớp rồi lịm. Không khí trên đỉnh đặc lại, khó thở, mang cái vị kim loại của một cái gì sắp gãy. Chu Bình, sau mỏm gương, thở khò khè, tay bấu chặt mép đá. Và cái đóa sen trắng đứng đó, giữa đỉnh, sau khi nghe kẻ gieo mầm gọi nó là con chó dẫn đường — đứng bất động, mắt trống, như một pho tượng vừa bị rút mất cái linh hồn từng khiến nó đứng.
Cậu phải quyết. Cái ý của Tô Vãn — vặn ổ ngược, khóa cửa từ phía chìa — là một canh bạc có thể mất nàng vĩnh viễn, mất theo cái cách tệ nhất: không phải chết, mà thành công cụ của đúng cái cậu đang chống. Cậu ghét cái ý ấy tới tận xương. Nhưng cậu chưa nghĩ ra cái nào khác, và cái đồng hồ Trạm mua đang cạn.
Nhưng trước khi cho Tô Vãn làm cái đáng sợ, cậu phải biết một điều: cái đóa sen trắng sẽ ngả về đâu. Vì nếu nó ngả về phía kẻ gieo mầm, thì mọi cái Tô Vãn làm cũng vô ích — cửa sẽ mở trước khi nàng kịp khóa. Cậu quay sang nó, cái kẻ vừa mất cả một đời tin, và cậu đặt cược mấy khắc quý giá của mình vào việc nói chuyện với một quả bom chưa biết ngòi cháy về đâu.
Và cậu còn một ẩn số nữa: cái đóa sen trắng.
Nó đứng đó, kẻ vừa mất cả một đời tin. Mấy trăm năm nó đi về phía cái cửa vì tin sau cửa là người nó thương. Giờ kẻ gieo mầm vừa nói vào mặt nó: không có ai sau cửa, chỉ có một cái muốn ra, và ngươi là con chó dẫn đường. Một kẻ mất lý do sống là một kẻ không đoán được. Nó có thể ngã về bất cứ đâu.
Tần Mạc nhìn nó, và cậu thấy cái nguy: nếu cái đóa sen trắng, trong cơn tuyệt vọng “chẳng còn gì nghĩa nữa”, quyết giúp kẻ gieo mầm mở cửa — vì hư vô, vì “kệ, cho cháy hết đi” — thì với sức nó cộng cái đói, cửa sẽ mở trước khi Tô Vãn kịp vặn ngược. Cái đóa sen trắng vừa thành quân bài lớn nhất trên bàn, và không ai biết nó sẽ lật về phía nào.
Cái đóa sen trắng đưa hai bàn tay lên nhìn — hai bàn tay đã hút cạn bao xóm hồn cho một cái cửa hóa ra chẳng có nàng ở sau. Rồi nó nói, không phải với ai, mà với chính nó, giọng nhẹ tênh cái nhẹ đáng sợ của một kẻ vừa buông hết: “Nếu nàng không ở sau cửa… thì mọi cái ta làm là vô nghĩa. Mà nếu đã vô nghĩa cả rồi, thì mở hay không mở — khác gì nhau.” Nó ngước lên đường nứt. “Có khi cứ mở. Cho cái kia tràn ra. Cho cái cỗ máy lừa ta mấy trăm năm này chấm dứt. Ừ. Có khi thế lại đỡ nhất.”
Tần Mạc lạnh sống lưng — vì nó nói cái ấy như bàn chuyện thời tiết, và cái logic hư vô trong giọng nó chặt chẽ tới mức không cãi bằng lý được. Một kẻ đã mất hết lý do thì cái phá-hủy-tất-cả nghe rất có lý.
“Đừng.” Tần Mạc nói với nó, khẽ. “Ta biết ngươi đang nghĩ gì. Ta biết cái ý ‘chẳng còn gì nghĩa’ nó ngọt tới đâu lúc này. Ngươi vừa mất cái ngươi dựng cả đời quanh nó. Cái dễ nhất bây giờ là buông tay, để mọi thứ cháy, vì nếu không có nàng sau cửa thì cái gì cũng như nhau.” Cậu bước một bước về phía nó. “Nhưng nghe ta. Cái ngươi vừa mất không phải người ngươi thương — ngươi mất nàng từ lâu rồi. Cái ngươi vừa mất là một câu chuyện ngươi kể để khỏi phải chịu nàng đã hết. Câu chuyện ấy vỡ, đau lắm, ta biết. Nhưng nàng — nàng thật, nàng ngươi từng thương — nàng không nằm sau cái cửa ấy. Nàng nằm trong cái ngươi từng là, trước khi ngươi cắt nó đi. Đóa sen dừng lại. Kẻ nhặt chim non. Ngươi muốn gặp lại nàng, thì đừng mở cửa. Hãy là lại cái kẻ nàng từng thương.”
Cái đóa sen trắng nhìn cậu, và trên mặt nó, cái băng mấy trăm năm nứt thêm — không phải vì cậu đâm, mà vì cậu vừa chìa cho nó một cái nó chưa từng được chìa: một lối về không đi qua cái cửa. “Ngươi không hiểu.” Nó nói, từng chữ cạo ra khàn đặc. “Ta đã cắt cái kẻ ấy đi. Ta hút cạn bao xóm hồn. Ta không quay lại làm đóa sen dừng lại được nữa. Ta đã làm quá nhiều điều. Cái kẻ nàng thương — nó chết trong ta lâu rồi, chính tay ta giết.”
“Nó không chết.” Tần Mạc nói, và cậu nói bằng cái cậu học được từ chính Tô Vãn, dưới đáy vực. “Nó chỉ bị chôn dưới mấy trăm năm băng. Ta biết, vì ta cũng suýt chôn cái đứa nhặt chim non trong ta dưới Sát Đạo. Nàng — Tô Vãn của ta — moi nó lên lại cho ta, bằng cách nhắc ta những lần ta không ngã. Cái đứa ngươi từng là không chết. Nó đang đứng đây, ngay lúc này, hỏi ngươi cái câu ta hỏi: ngươi có hỏi họ chưa? Cái đứa tử tế ấy hỏi được câu đó thì nó chưa chết. Ngươi nghe được câu ấy, thấy nó đúng — thì nó chưa chết.”
“Ngươi tưởng dễ thế.” Cái đóa sen trắng bật ra, và lần đầu trong giọng nó có giận — không phải giận cậu, mà giận cái hy vọng cậu vừa chìa ra, cái hy vọng đau hơn cả tuyệt vọng vì nó đòi nó phải thử. “Ngươi mới đi một quãng. Ta đi mấy trăm năm. Ngươi chưa tới cái chỗ ta đứng — cái chỗ ngươi làm nhiều điều tồi tệ tới mức quay đầu lại thì cái đống ngươi để sau lưng nó cười vào mặt ngươi. Ba đứa ta hút ở xóm ngươi vừa qua. Những xóm vỏ rỗng. Ngươi bảo ta quay về làm đóa sen dừng lại — nhưng đóa sen dừng lại không hút cạn xóm hồn. Ta không quay về được, vì cái ta phải quay về đối diện là một núi xác ta gây ra.”
“Thì đối diện nó.” Tần Mạc nói, không lùi. “Ta không nói quay về là dễ, là được tha. Ta nói nó là cái duy nhất còn lại đáng làm. Ngươi không xóa được cái núi xác ấy — không cái cửa nào xóa được. Nhưng ngươi chọn được: chất thêm cả một vũ trụ lên cái núi ấy bằng cách mở cửa, hay dừng lại, và sống nốt đời ngươi trả từng chút một cho cái núi ấy, biết mình không trả hết nổi mà vẫn trả. Cái thứ hai không cứu chuộc ngươi. Nhưng nó là cái một kẻ tử tế làm khi đã lỡ thành kẻ không tử tế: không phải xóa cái đã làm, mà thôi làm thêm, và mang cái đã làm đi cho tới hết đời.”
Cái đóa sen trắng khuỵu xuống, giữa đỉnh trời, một kẻ mấy trăm năm không khóc được giờ rung lên như sắp khóc mà vẫn không ra được giọt nào — cái khô của một kẻ đã quên cách. “Ta không biết ta còn là ai.” Nó thì thào. “Nếu không phải kẻ đi mở cửa cứu nàng, thì ta là gì. Ta đã là cái ấy lâu quá rồi.”
Chu Bình, từ sau mỏm gương, lên tiếng — gã không hiểu hết chuyện chìa với cửa, nhưng gã hiểu người, và gã nói cái gã thấy: “Ê, cái thằng áo trắng. Ta nghe ngươi bảo ngươi làm nhiều điều tồi tệ quá, quay đầu không được. Ta bốc thuốc cả đời, ta nói ngươi nghe: ta gặp cả trăm kẻ nói y ngươi — ‘tôi hư quá rồi, cứu chi nữa’. Biết ai nói câu đó không? Không phải kẻ hết thuốc chữa. Là kẻ còn cắn rứt. Kẻ hết thuốc chữa thì nó không cắn rứt, nó thấy mình đúng. Ngươi đứng đây kể tội mình ra, giọng run, thì ngươi chưa hư tới mức ngươi tưởng đâu. Cái phần biết mình tồi tệ — cái phần ấy chính là cái chưa tồi tệ. Nó còn đấy. Ta thấy nó.”
Anh ấy đúng. — và giọng cất lên không phải của Tần Mạc, mà của Tô Vãn, vọng ra từ ngực cậu, đủ lớn cho cái đóa sen trắng nghe. Lần đầu nàng nói thẳng với nó. Ta là kẻ ngươi đang đi tìm sau cửa — không phải ta, mà một người con gái như ta, một người từng được một kẻ như ngươi thương. Ta nói ngươi nghe, thay cho nàng, cái nàng hẳn muốn nói: nàng không ở sau cửa. Và nàng không muốn ngươi mở cửa. Nàng muốn ngươi dừng lại — như cái ngày ngươi còn dừng lại nhặt kẻ yếu. Nếu ngươi thương nàng thật, thì cái ngươi nợ nàng không phải một cánh cửa. Là sống nốt cái đời nàng không sống được, và sống nó tử tế.
Cái đóa sen trắng ngẩng lên, nhìn cái ngực Tần Mạc nơi giọng ấy vọng ra, và trong mắt nó, lần đầu sau mấy trăm năm, một cái gì ẩm ướt dâng lên — chưa thành nước mắt, nhưng gần.
“Nàng ta thương…” nó nói, rất khẽ, “…tên là Chi. Ta chưa nói tên nàng với ai từ khi nàng chết. Ta sợ nói ra thì nàng thành thật, mà thật thì đau. Ta gọi nàng là ‘người ta mất’, ‘cái ta tìm’, ‘lý do’ — cái gì cũng được, trừ tên nàng.” Nó nhắm mắt. “Chi hay cười. Nàng cười cả khi không có gì buồn cười. Ta… ta quên mất tiếng cười ấy lâu rồi, dưới bao nhiêu năm băng. Vừa nãy, khi cái giọng kia bảo không có nàng sau cửa, cái đầu tiên ta nghĩ không phải ‘vậy ta mở cửa làm gì’ — mà là ‘vậy nếu Chi thấy ta bây giờ, nàng có còn nhận ra ta không’.” Nó mở mắt, và cái ẩm ướt tràn ra — một giọt, chỉ một, giọt nước mắt đầu tiên sau mấy trăm năm, chảy trên gương mặt một kẻ đã quên mình từng khóc được. “Nàng sẽ không nhận ra ta. Cái ta thành — Chi sẽ sợ nó. Nàng thương một đóa sen dừng lại, không phải cái thứ hút cạn xóm hồn này.”
Vậy thì đừng để nàng phải sợ ngươi. Tô Vãn nói, dịu. Ngươi không đưa Chi về được. Nhưng ngươi giữ được cái Chi từng thương — bằng cách, ngay bây giờ, trên đỉnh này, chọn làm cái đóa sen dừng lại một lần nữa. Không phải cho cả một đời. Chỉ một lần. Ngay bây giờ.
Cái đóa sen trắng đứng dậy, chậm, và Tần Mạc nín thở — vì cậu biết cái đứng dậy này quyết tất cả. Một kẻ mất lý do vừa được chìa cho hai lối: xuôi theo hư vô, giúp mở cửa cho cái mênh mông tràn ra kết thúc mọi thứ; hay níu lấy cái tên Chi, cái tiếng cười đã quên, và làm lại, một lần, cái kẻ Chi từng thương.
Nó quay về phía đường nứt — và trong một khoảnh khắc dài như một đời, Tần Mạc không biết nó sẽ bước tới giúp cậu ghì cửa, hay bước tới đẩy cửa mở. Cái đói-Trạm gợn. Đường nứt rỉ. Chu Bình, sau mỏm gương, nín thở. Tô Vãn, trong ngực, lặng.
Rồi cái đóa sen trắng giơ hai bàn tay — hai bàn tay đã hút cạn bao xóm hồn — về phía đường nứt. Nhưng không phải để mở. Tần Mạc thấy cái lạnh quanh nó đổi hướng: thay vì tỏa ra hút, nó quặt vào, dồn thành một bức tường băng áp lên đường nứt, ép nó khép lại. “Ta không biết ta làm được bao lâu.” Cái đóa sen trắng nói, giọng căng vì gắng sức, cái băng mấy trăm năm giờ lần đầu dùng để che thay vì để cắt. “Ta không mạnh bằng cái muốn ra. Nhưng ta cộng với ông trời của ngươi, cộng thêm chút thời gian — có lẽ đủ cho cái cô gái trong ngực ngươi làm cái nàng định làm. Đi đi, đóa sen dừng lại. Ta với ông trời ghì cửa. Ngươi lo phần chìa. Và…” giọng nó vỡ, “…nếu cái này là cái cuối cùng ta làm, thì ít ra ta làm nó như cái kẻ Chi từng thương, không phải cái ta đã thành.”
Tần Mạc nhìn hai đóa sen — một trắng ghì cửa bằng bức tường băng, một là cái quầng-Trạm dồn lực cái đói ngược lên chống cái đích của chính nó — cùng chống cái mênh mông, và cậu thấy cổ mình nghẹn. Hai kẻ mạnh nhất trên đỉnh trời, một kẻ cậu từng coi là thù, một kẻ cậu từng coi là cái mình có thể thành, giờ cùng đứng chắn giữa cả cõi và một cái cửa không nên mở — để mua cho cậu và một người con gái trong ngực vài khắc.
Tần Mạc. Tô Vãn nói khẽ, và giọng nàng đã lấy lại cái bình tĩnh của kẻ đã quyết. Chúng nó ghì được cửa, nhưng không đóng được nó — chỉ chìa mới đóng được ổ. Nghĩa là chúng chỉ mua thời gian. Cái đóng thật, chỉ em làm được. Anh còn muốn cãi em không? Hay anh cho em làm cái em sinh ra để làm — nhưng làm theo cách của em, không phải của kẻ gieo mầm?
Tần Mạc nhìn xuống ngực, nơi nàng đập, gần trọn, gần chạm được — cái nàng cậu đi cả một hành trình để giành lại, giờ xin cậu cho phép nàng bước vào chính cái miệng cậu thề không để ai đẩy nàng vào. Cậu áp cả hai bàn tay lên ngực, lên cái nhịp ấy, và cậu không đáp ngay — vì cậu biết cái sắp thốt ra khỏi miệng mình sẽ định đoạt tất cả, và cậu muốn giữ cái nhịp ấy dưới tay thêm một khắc nữa, trước khi mở lời.