Chương 109: Gương đóng
Tần Mạc phun máu lên sân đá trắng.
Máu không còn đỏ hoàn toàn. Trong đó có những sợi đen mảnh và những hạt sáng trắng xám của hồn lực Kỷ Trầm cháy dở. Mưa đập xuống, kéo máu chảy qua chữ “minh chứng” dưới bệ Giám. Chữ sáng buổi sáng bị nhuộm thành một màu không ai muốn gọi tên.
Luân Hồi Giám vẫn rung.
Tạ Vô Cữu tự tay đặt ba thẻ luật lên khung ngọc. Cái thứ nhất cháy. Cái thứ hai nứt. Cái thứ ba giữ được nửa nhịp, đủ để mặt nước đen thu lại một vòng. Tống Nghiêm và hai chấp sự Hình Đường kéo dây luật neo bệ. Vạn Pháp Các đem tới thẻ khóa dự phòng. Từ Hành cầm một thẻ, tay run đến mức suýt cắm ngược.
“Đúng chiều.” Lâm Tịnh Dao nói.
Từ Hành nhìn nàng.
Nàng vẫn bị giữ, nhưng mắt không rời khung Giám. “Hoa văn úp xuống. Đúng chiều mới đóng.”
Một nữ đệ tử giữ nàng quát: “Ngươi im.”
Từ Hành cắm thẻ theo lời nàng.
Mặt Giám khép thêm.
Tạ Vô Cữu không nhìn Lâm Tịnh Dao, nhưng tất cả đều biết hắn đã nghe. Có những lúc một người đang bị tự kiểm vẫn cứu được pháp khí của tông môn, và tông môn vẫn sẽ phạt nàng sau đó. Sự trớ trêu ấy đứng giữa mưa mà không ai gọi tên.
Tần Mạc chống Câu Hồn Ấn xuống đất, cố đứng.
Đứng không nổi.
Hồn lực nuốt từ Kỷ Trầm không còn ngọt. Nó để lại vị tro và nước gạo thiu trong cổ. Trong đầu hắn có tiếng người rì rầm: mẹ ta đâu, bát của ta, ta không ký nữa, ruộng nhà ta. Không câu nào chịu xếp hàng. Mỗi câu cào một chỗ.
Kỷ Trầm chưa chết.
Hai đệ tử vận trận nâng hắn lên, nhưng không biết đặt tay vào đâu. Chỗ nào trên người trưởng lão cũng có hồn lực rách. Một người gọi y tu. Một người gọi Tạ trưởng lão. Kỷ Trầm mở mắt, nhìn bàn khóa vỡ, môi run. Không ai nghe hắn nói gì trong mưa. Tần Mạc nghe được, vì một phần hồn lực của người kia còn trong đầu hắn.
Kỷ Trầm đang đếm.
Một, hai, ba… hai mươi bảy.
Đếm những lần Giám không loạn.
Đếm đến hai mươi bảy, hắn mắc lại. Lần thứ hai mươi tám nằm ngay trước mắt hắn, nứt, vỡ, đầy máu. Một đời người có thể bị đánh gục bằng đúng con số người ấy tự hào nhất.
Tần Mạc không thấy hả hê.
Hắn chỉ thấy mệt.
A Lạc khóc khàn.
Tần Mạc nhìn sang.
Con bé còn sống. Dây trên cổ tay đã rơi. Y tu đang bôi thuốc vào vết cứa. Trần thị ôm con chặt đến mức A Lạc khó thở, nhưng không ai trách. A Mộc nằm giữa hai cánh tay nhỏ, đầu vải ướt, chỉ khâu bung thêm. Bùi Thập ngồi cách đó ba bước, muốn tới hỏi, lại không dám.
Y tu trẻ bôi thuốc chính là người lúc sáng cho A Lạc viên đường. Nàng vừa bôi vừa khóc, nước mắt rơi lẫn mưa. A Lạc thấy vậy càng sợ. “Tỷ tỷ cũng đau à?”
Y tu vội lau mặt. “Không. Mưa thôi.”
Nói dối rất vụng.
A Lạc nhìn vết máu trên tay nàng, rồi giấu mặt vào A Mộc. “Người lớn toàn nói mưa.”
Y tu nghẹn lại.
Không ai trong các bảng luật có mục sửa một câu như thế.
Trần thị bỗng nhìn Tần Mạc.
Ánh mắt nàng không còn hoang như lúc con sắp chết. Nó tỉnh hơn, nên đau hơn. Nàng biết hắn đã làm gì đó để dây rơi. Cũng biết hắn đã làm sân này thành địa ngục. Biết con mình sợ hắn. Biết nếu không có hắn, có thể con mình đã bị Giám kéo sâu hơn. Những điều ấy không chịu đứng thành một hàng dễ đọc.
Nàng đặt A Lạc xuống một chút, rồi cúi đầu về phía hắn.
Không phải lạy trọn.
Chỉ một cái cúi rất nhanh, như trả một món nợ nàng ghét.
Ngay sau đó, nàng kéo A Lạc lùi ra sau lưng y tu, tránh xa Tần Mạc hơn.
Tần Mạc thấy.
Hắn tưởng mình đã chuẩn bị cho chuyện đó.
Không.
A Lạc thò đầu qua vai mẹ, nhìn hắn một cái. Khi mắt họ chạm nhau, con bé giấu A Mộc ra sau lưng.
Tần Mạc cúi mắt trước.
Ngô Tân ở bậc đá được một y tu băng ngực. Hắn vẫn ôm túi rách. Khi Tần Mạc nhìn tới, Ngô Tân quay mặt đi. Không chửi nữa. Sự quay mặt ấy còn khó chịu hơn câu ma tu giả nhân giả nghĩa.
Ngô Tân hỏi y tu bằng giọng nhỏ: “Túi này vá được không?”
Y tu nhìn cái túi thấm máu và mưa. “Được.”
“Đừng nói dối.”
Nàng im một chút. “Vá được, nhưng xấu.”
Ngô Tân gật đầu. “Muội ta thêu vốn đã xấu.”
Nói xong hắn bật khóc, không thành tiếng. Một đệ tử Hình Đường đứng cạnh lúng túng quay mặt đi, như nhìn một túi vải rách còn khó hơn nhìn ma khí.
Bùi Thập khàn giọng: “Ngô Tân.”
Ngô Tân không đáp.
“Ta… thẻ của ngươi cứu ta.”
“Không phải ta đưa.” Ngô Tân nói.
Bùi Thập im.
Một lời cảm ơn cũng có thể không có chỗ đặt.
Mặt Giám cuối cùng khép còn một khe. Tạ Vô Cữu dùng ấn trắng đóng xuống. Lần này ấn thành. Nước đen phẳng lại, nhưng không còn sâu im như trước. Trên mặt Giám có một vết nứt rất mảnh, chạy từ góc trái xuống giữa khung. Dân thấy. Đệ tử thấy. Tạ Vô Cữu cũng thấy.
Một đệ tử Vạn Pháp Các run rẩy mang vải trắng tới phủ Giám. Tạ Vô Cữu giơ tay ngăn.
“Không phủ.”
Đệ tử sững sờ.
“Dân đã thấy nó nứt.” Tạ Vô Cữu nói. “Phủ lại giống giấu.”
Lời ấy nghe minh bạch. Vài người dân nghe xong lập tức dịu hơn. Tần Mạc nhìn Tạ Vô Cữu, lần đầu trong ngày muốn cười mà không còn sức. Hắn vừa nhìn thấy một cách giấu cao hơn: để thứ nứt ở đó, rồi nói mình không giấu.
Hắn lau mặt ấn.
Khăn trắng rách.
Tạ Vô Cữu nhìn khăn rách một nhịp, rồi gấp nó lại như không có gì.
“Tần Mạc.” Lâm Tịnh Dao gọi.
Hắn quay sang.
Nàng đứng trong mưa, hai tay vẫn bị giữ. Vệt mực trên má loang xuống cổ. Áo trắng không đai làm nàng trông trẻ hơn và mệt hơn nhiều. Hắn chờ nàng nói một câu rõ ràng. Tin hắn. Hoặc kết tội hắn. Bất cứ thứ gì có hình.
Nàng nói: “Ta chưa biết ngươi có đáng bị bắt không.”
Câu ấy làm hắn bật cười, nhưng cười không ra tiếng.
Tần Mạc hỏi: “Sau mọi thứ, đó là câu ngươi chọn?”
“Ừ.”
“Ngươi thấy dây.”
“Ta thấy.”
“Ngươi thấy Kỷ Trầm.”
“Ta thấy.”
“Vậy còn chưa biết?”
Lâm Tịnh Dao nhìn Kỷ Trầm nằm dưới bệ, rồi nhìn A Lạc, rồi nhìn Ngô Tân ôm túi rách, rồi nhìn tay Tần Mạc. “Ta cũng thấy ngươi nuốt.”
Tần Mạc im.
“Ta thấy ngươi cứu người. Ta cũng thấy người được cứu sợ ngươi.” Nàng nói. “Nếu ta nói ta tin ngươi đúng, ta lại đang dùng một câu sạch để che phần bẩn ta chưa dám nhìn.”
Tần Mạc muốn mắng nàng lạnh.
Nhưng câu ấy không lạnh.
Nó chỉ không cho hắn thứ hắn muốn.
Tạ Vô Cữu bước xuống bậc cuối. “Lâm Tịnh Dao, ngươi sẽ trở lại phòng tự kiểm.”
“Vâng.”
“Và viết thêm phần vừa thấy.”
Nàng nhìn hắn. “Tờ trắng không đủ.”
“Vậy viết trên tờ nhận lỗi.”
“Lỗi gì?”
Tạ Vô Cữu đáp rất nhẹ: “Không biết im đúng lúc.”
Lâm Tịnh Dao cười. Một nụ cười nhỏ, mệt, không đẹp. “Lỗi đó chắc đúng.”
Tạ Vô Cữu nhìn nàng thêm một nhịp. “Ngươi nghĩ nói một câu tự giễu là can đảm?”
“Không.” Lâm Tịnh Dao đáp. “Là thói xấu. Ta sợ quá nên miệng nhanh hơn đầu.”
Một nữ đệ tử giữ nàng suýt bật cười, rồi lập tức nén lại. Tạ Vô Cữu nghe thấy hơi thở ấy. Hắn không quở trách, nhưng nữ đệ tử đã tự cúi đầu. Quyền lực đôi khi không cần đánh, chỉ cần làm người ta tự thu lại tiếng cười.
Tần Mạc nhìn Lâm Tịnh Dao. Nàng cũng sợ. Vẫn nói. Nói không đẹp. Vậy mà còn giống người hơn những câu vững vàng trên bậc cao.
Tạ Vô Cữu quay sang dân.
Giọng hắn vang lên, rõ ràng, có lực, được phù trận còn lại đẩy tới từng góc sân:
“Luân Hồi Giám bị Nghịch Chủng mang cấm tế nhiễu loạn. Trưởng lão vận trận Kỷ Trầm trọng thương vì bảo hộ Giám. Nhóm phàm nhân được y viện tiếp quản. Thiên Luật Điện sẽ tra lại toàn bộ dây hồn lực để trả công bằng cho người bị ảnh hưởng.”
Một nửa sân thở ra.
Câu ấy cho họ chỗ đứng. Có người bảo hộ, có người tra lại, có tên tội. Không ai muốn đứng mãi giữa hỗn loạn không biết tin ai.
Người bán hương nhặt bó hương ướt lên, lẩm bẩm: “Tra lại là tốt rồi.” Bà lão bán bánh nhìn hắn. “Tra lại thì con bé hết đau à?”
Người bán hương cáu: “Vậy bà muốn sao? Theo ma tu à?”
Bà lão ôm rổ bánh, không trả lời. Bà cũng không theo Tần Mạc. Bà chỉ không nuốt nổi câu “tra lại” nhanh như người khác. Sự chậm ấy làm người bên cạnh tránh xa bà một chút.
Bà thấy, nên cúi đầu.
Ở phía khác, một người đàn ông bế con nói với vợ: “Đi thôi.” Người vợ hỏi nhỏ: “Nhưng còn nhóm người kia?” Hắn gắt: “Mình còn con mình.” Câu ấy không ác. Nó là cách người sống rút khỏi nơi quá lớn so với tay họ. Họ rời sân, bước qua vũng máu pha mưa, cố không nhìn Tần Mạc.
Một thiếu niên khác ở lại. Bành Sơ. Hắn vừa được trả hồn lực, mặt còn xám, nhưng mắt nhìn Tạ Vô Cữu chằm chằm. Khi một chấp sự bảo hắn theo y viện, hắn hỏi: “Hộ tịch của ta còn không?”
Chấp sự nghẹn.
Sau mọi thứ, hắn vẫn hỏi hộ tịch.
Vì ngày mai hắn vẫn phải sống dưới giấy.
Một đứa trẻ kéo áo bà lão bán bánh. “Bà ơi, hắn cứu con bé phải không?”
Bà lão nhìn quanh. Mẹ đứa trẻ vội bịt miệng con. Bà lão cúi xuống nhặt một cái bánh đã ướt, bẻ đôi, đưa cho đứa nhỏ. “Ăn đi.”
“Nhưng phải không?”
Bà lão không đáp. Tay bà run, bánh vỡ vụn. Có những câu đúng mà người nghèo không đủ tiền nói ở sân đại tông. Tần Mạc nhìn mẩu bánh rơi xuống nước, bỗng hiểu lời hứa tra lại không chỉ làm người mệt buông sự thật. Nó còn làm người yếu tự cân xem một câu thật đáng giá bao nhiêu bữa sống.
Đứa trẻ ăn bánh ướt, vẫn nhìn hắn.
Ánh mắt ấy không sợ bằng A Lạc, không tin bằng người được cứu. Nó chỉ chờ một người lớn trả lời. Không ai trả lời.
Sự im lặng ấy dài hơn tiếng chuông vừa tắt trên sân rất nhiều, dài đến khó thở vô cùng nữa.
Bà lão bán bánh mở miệng, rồi khép lại. Có lẽ bà muốn nói dây con bé rơi trước khi Giám đóng. Có lẽ bà thấy Tạ Vô Cữu hứa tra lại nên thôi. Một lời hứa sạch có thể làm người mệt mỏi buông câu thật trên đầu lưỡi.
Tần Mạc nhìn bà.
Bà tránh mắt.
Hắn không trách được.
Tạ Vô Cữu nâng tay. “Bắt sống Tần Mạc.”
Hình Đường tiến lên.
Tống Nghiêm đứng đầu hàng. Mưa chảy xuống mặt hắn. Sổ trong tay hắn phồng nước, nhưng hắn không buông. Hắn nhìn Tần Mạc, giọng thấp hơn lệnh:
“Buông ấn.”
Tần Mạc hỏi: “Ngươi ghi đủ chưa?”
“Chưa.”
“Vậy tránh ra.”
“Không được.”
“Lại không được.”
Tống Nghiêm cắn răng. “Đúng. Lại không được.”
Dây luật của hắn bay tới.
Tần Mạc không còn lực đánh lâu. Hồn lực Kỷ Trầm đã cháy gần hết. Mắt hắn nhòe. Nhưng sen đen vẫn còn trong ngực, no bẩn và đói thêm. Nó đưa ra một đường: nuốt Tống Nghiêm, phá vòng vây, mở Giám lần nữa trước khi khung đóng kín.
Tần Mạc nhìn Tống Nghiêm.
Chỉ một nhịp.
Tống Nghiêm thấy.
Không chỉ thấy. Hắn hiểu mình vừa bị cân.
Tống Nghiêm từng cân nghi phạm bằng luật, cân lời khai bằng sổ, cân một người chết bằng hiện trường. Bây giờ hắn đứng trên đĩa cân trong mắt ma tu. Cảm giác ấy làm hắn lạnh từ gáy xuống lưng. Hắn ghét Tần Mạc vì điều đó. Cũng ghét chính mình vì đã hiểu quá nhanh.
Mắt hắn co lại.
Tần Mạc quay Câu Hồn Ấn, không nhắm vào Tống Nghiêm, mà đập xuống khe nứt dưới bệ. Đá vỡ. Hơi nước đen từ khoang dưới phun lên, che cả sân. Dây luật mất hướng.
Trong màn hơi, một bàn tay già túm cổ áo hắn.
Tề lão đạo.
Lão ướt như vừa bò qua cống, miệng còn ngậm nửa lá bùa.
“Chạy, đồ ngu.” Lão rít. “Định đứng đây chờ người ta viết bia à?”
Tần Mạc nhìn A Lạc lần cuối.
Con bé không nhìn hắn.
Trần thị nhìn.
Chỉ một cái nhìn rất nhanh, gần như bị nàng tự ghét. Trong đó có nợ, sợ, hận, và một câu không nói được: con ta còn sống. Rồi nàng cúi xuống che mắt A Lạc, như che con khỏi thấy hắn thêm một lần.
Tần Mạc đi.
Hắn để Tề lão đạo kéo mình vào màn hơi đen.
Sau lưng, Tạ Vô Cữu nói lớn:
“Từ hôm nay, Tần Mạc là Nghịch Chủng mang cấm tế, đoạt hồn lực, nhiễu Luân Hồi Giám. Ai chứa chấp, đồng tội.”
Câu ấy đuổi theo hắn qua khe đá, lạnh và sạch hơn mưa.