Chương 108: Dòng sâu
Dòng sâu không tối hơn dòng người.
Nó yên hơn.
Sự yên ấy làm Tần Mạc lạnh gáy. Ở dòng ngoài, người chết còn mang tiếng gọi, bát vỡ, cục đất, áo trẻ con. Đến mép dòng sâu, những thứ ấy bị rửa nhanh hơn. Một người vừa trôi vào vùng nước yên liền mất tiếng khóc trước, rồi mất tư thế ôm đồ vật, rồi mất cả vẻ đang tìm ai. Không phải tan. Là bị làm cho dễ trôi.
Sợi sáng từ thanh y run trong tay hắn.
Tần Mạc bước thêm một bước.
Nước lập tức ngập tới ngực.
Ngoài sân, có lẽ hắn chỉ đứng trước Giám. Trong đây, hắn thấy xương mình bị nước soi qua. Hồn lực Kỷ Trầm cháy sau lưng như dầu ít trong đèn. Mỗi bước xuống sâu, một ký ức nhỏ bị gió nước bẻ ra: tiếng Chu Bình chửi cháo hành, nét chữ Trương Hạ Nhi sửa tên, mùi củ cải muối Nghiêm Lục đưa. Hắn cắn răng giữ, nhưng nước không tranh cướp bằng lực. Nó chỉ hỏi từng thứ: thật sự cần mang theo sao?
Ở dòng sâu, người không trôi nhiều như dòng ngoài. Những gì trôi qua đây đều bị buộc thêm thứ gì đó: một sợi lệnh, một vệt thiên mệnh, một lời nguyền, một phần công đức bị đóng dấu, một cái tên bị người sống gọi quá mạnh. Có bóng vừa xuống đã bị nước cuốn nhanh như đá chìm. Có bóng dừng lại giữa chừng, bị một sợi dây từ đâu đó kéo ngược, rồi dây đứt, bóng ấy xoay vòng đến mất hướng.
Tần Mạc thấy một tu sĩ ôm ngực, trên ngực khắc chữ “tội”. Người ấy cứ cố cào chữ ra, nhưng mỗi lần cào, chữ sáng hơn. Thấy một phụ nữ mặc áo cưới đỏ đã phai, cứ quay đầu về phía sau như nghe ai gọi nhầm tên. Thấy một đứa bé không khóc nữa, trên cổ tay có vòng bạc bị nước rửa đến trong suốt.
Hắn không biết ai trong số họ đáng ở đây.
Luân hồi cũng không giải thích.
Một chiếc đèn hồn nhỏ trôi ngang qua chân hắn, lửa bên trong đã gần tắt. Trên thân đèn không ghi tên, chỉ có một vệt dao cạo qua nhiều lần. Ai đó từng cố xóa số. Ai đó khác lại khắc số mới lên trên. Đèn xoay một vòng, trong ánh lửa còn lại hiện ra căn bếp rất nhỏ: một người đàn bà lấy phần cháy dưới đáy nồi, giấu cho đứa trẻ ngủ cạnh bếp. Cảnh ấy vừa hiện đã bị nước ép mỏng.
Tần Mạc đưa tay giữ đèn.
Đèn run lên như vật sống.
Từ trong đèn có tiếng nói: “Đừng giữ. Ta mệt.”
Hắn buông tay.
Đèn trôi vào vùng yên, lửa tắt. Không nổ, không kêu. Chỉ tắt. Dòng sâu nhận lấy nó nhẹ nhàng đến tàn nhẫn.
Tần Mạc đứng im, tay còn giữ tư thế vừa buông. Không phải ai cũng muốn được kéo lại. Điều ấy hắn đã nghe nhiều lần. Nhìn một ngọn đèn tắt vì chính nó xin tắt vẫn là chuyện khác.
Vệt thanh y ở xa dừng lại.
Tần Mạc nín thở.
Không rõ là người, bóng, hay ký ức của hắn bị nước kéo dài. Màu xanh ấy đứng nghiêng trong dòng sâu, như ai quay nửa vai rồi lại không quay. Hắn không thấy mặt. Không thấy tay. Nhưng sợi nhân quả dưới cổ tay nóng đến đau.
“Tô…”
Tên vừa lên môi, nước quanh hắn động.
Những người đang trôi gần đó bị đẩy lệch. Một ông già mất nửa tên xoay vòng, hoảng hốt bám vào một ký ức không còn hình. Người phụ nữ có vết sẹo bị kéo ngược, mắt mở to. Cục đất của thanh niên áo nâu tan nhanh hơn. Chỉ một âm đầu của cái tên hắn muốn gọi đã làm dòng quanh hắn đau.
Tần Mạc ngậm miệng lại.
Nước vẫn rung.
Sen đen thì thầm: Gọi hết đi. Chỉ một lần.
Hắn nhìn vệt xanh.
Chỉ một lần.
Ba chữ ấy đã giết nhiều thứ trong đời hắn hơn cả kiếm.
Hắn đưa tay về phía trước, không gọi nữa, nhưng ý muốn trong tay còn mạnh hơn tiếng. Dòng nước lập tức nhận ra. Vệt xanh ở xa sáng lên một chút. Cùng lúc đó, người phụ nữ có vết sẹo hét lên:
“Đừng kéo ta!”
Tần Mạc quay lại.
Một sợi nước từ tay hắn vô thức móc vào vết sẹo trên trán nàng. Không phải Câu Hồn Ấn. Không phải pháp quyết. Chỉ là ham muốn tìm một người đã làm nước quanh hắn thành tay. Người phụ nữ bị kéo khỏi hướng trôi, ký ức con nàng lóe lên rồi rạn.
Tần Mạc chém xuống sợi nước.
Sợi nước đứt. Người phụ nữ văng về dòng ngoài, ôm trán, nhìn hắn bằng mắt căm phẫn. “Ngươi cũng vậy thôi.”
Tần Mạc không cãi.
Hắn không dám.
Vệt xanh xa xa lại động. Lần này nó giống một người bước qua cửa gió. Tần Mạc bỗng nhớ một buổi chiều trong khu cấm Thương Lan, gió hiếm hoi thổi qua song đá. Tô Vãn đứng trước cửa, nhìn chợ dưới núi xa đến mức chỉ còn đốm đèn, rồi nói nàng muốn xem chợ đêm phàm nhân hơn xem tiên sơn. Hắn lúc đó cười nàng kỳ lạ.
Nàng lạnh mặt. “Ngươi cười cái gì?”
“Thánh nữ muốn xem người bán mì cãi nhau.”
“Ta không phải thánh nữ.”
Nàng nói câu đó rất sắc, như ném dao.
Hắn im. Nàng lại nói tiếp, giọng bực: “Với lại ta không muốn xem người bán mì cãi nhau. Ta muốn xem người mua mì mặc cả. Người bán còn có quán. Người mua mới buồn cười.”
Hắn không hiểu vì sao nàng giận đến vậy.
Sau này mới hiểu. Nàng ghét hắn trêu vào chữ thánh nữ hơn ghét bị trêu chuyện chợ đêm. Khi ấy hắn xin lỗi rất qua loa. Nàng không nhận, còn cố ý không nhìn hắn suốt ba ngày. Đến ngày thứ tư, nàng hỏi Chu Bình cháo cho người bệnh bỏ bao nhiêu nước, vẫn không nói với hắn.
Ký ức ấy làm vệt xanh ở xa bớt giống thần tích.
Giống một người từng giận dai.
Rồi một đoạn khác chen vào, không mời.
Đêm trước một lễ tụng đạo, Tô Vãn từng bị trưởng lão bắt đứng trên đài cho đệ tử xa xa bái. Hắn thấy nàng sau đó ở hành lang, mặt lạnh đến mức ai cũng tránh. Một tạp dịch nhỏ vấp ngã trước mặt nàng, làm đổ chậu nước. Tần Mạc tưởng nàng sẽ đỡ. Nàng không đỡ ngay. Nàng đứng nhìn chậu nước chảy qua giày mình, mắt trống rỗng, như đã mệt đến không muốn tốt với ai nữa.
Tạp dịch sợ phát khóc.
Một lúc sau Tô Vãn mới cúi xuống kéo người kia dậy, động tác cứng và vụng. Nàng đưa khăn, rồi nói: “Đi đi. Ta hôm nay không muốn làm người tốt.”
Tần Mạc khi ấy nghe thấy, nhưng chưa từng nhớ lại. Hắn thích nhớ nàng lén cho thuốc, nhớ nàng kéo người bị phạt đứng dậy. Ít thích nhớ lúc nàng cũng mệt, cũng lạnh, cũng có một ngày không muốn cứu ai ngay.
Vệt xanh trước mặt vì thế càng đau.
Nếu là nàng, nàng không phải một câu trả lời sạch.
Tần Mạc đau đến mức muốn cười.
Nước sâu đột nhiên ép xuống.
Hồn lực Kỷ Trầm cháy mạnh. Sen đen trong hắn mở cánh, lấy phần lực vừa nuốt làm cầu. Tần Mạc bước thêm một bước. Dòng sâu không cho. Một lực lạnh đẩy vào trán, không đánh, chỉ đặt một quy tắc: cảnh giới không đủ, hồn lực không đủ, quyền không đủ.
Hắn nghiến răng, dồn toàn bộ lực.
Mặt nước trước mắt tách ra một khe rất nhỏ.
Qua khe, vệt xanh rõ thêm.
Một cổ tay.
Không biết có phải cổ tay nàng không.
Trên cổ tay ấy hình như có vết đỏ. Hình như không. Dòng nước làm mọi thứ mơ hồ vừa đủ để người đau tự lừa mình.
Tần Mạc đưa tay ra.
Ngoài sân, tiếng Tạ Vô Cữu càng lúc càng gần: “Hắn chạm dòng sâu! Cắt liên hệ!”
Luật trắng từ ngoài Giám ép vào lưng hắn. Hình Đường, Thiên Luật, Vạn Pháp Các, tất cả đang đóng mặt gương. Nếu hắn muốn giữ khe nước, phải có thêm lực.
Nguồn lực ở ngay quanh hắn.
Người phụ nữ có vết sẹo. Thanh niên áo nâu. Những linh hồn còn nhớ tên. Họ sáng trong nước như đèn nhỏ.
Sen đen không cần nói.
Tần Mạc nhìn họ.
Người phụ nữ có vết sẹo cũng nhìn hắn. “Ngươi định lấy à?”
“Không.”
“Ngươi nghĩ rồi.”
“Ừ.”
Nàng cười, không vui. “Cảm ơn vì chưa làm.”
Một người khác nghe thấy, quay đầu chậm chạp. Đó là tu sĩ có chữ “tội” trên ngực. Hắn nhìn Tần Mạc, rồi nhìn sen đen mờ sau lưng hắn.
“Lấy ta đi.” Người ấy nói.
Tần Mạc khựng lại.
“Ta không muốn mang chữ này nữa.” Tu sĩ cào ngực, móng xuyên qua bóng mà không làm chữ mờ đi. “Nếu ngươi cần lực, lấy ta. Ta mệt rồi.”
Sen đen động.
Tự nguyện.
Hai chữ cũ trồi lên, bẩn vì quá quen.
Tần Mạc hỏi: “Ngươi tên gì?”
Người ấy mở miệng, rồi ngẩn ra.
Không nhớ.
“Không nhớ tên thì lời tự nguyện của ngươi ký bằng gì?” Tần Mạc hỏi.
Tu sĩ nhìn hắn, hận ý dâng lên vì bị từ chối cả quyền biến mất. “Vậy ngươi đi tìm người của ngươi đi. Ai cũng vậy. Hỏi tên chỉ để khỏi giúp.”
Câu ấy cắm vào lưng Tần Mạc khi hắn quay đi.
Câu ấy làm hắn thấy nhục hơn một lời mắng.
Khe nước trước mặt bắt đầu khép. Vệt xanh xa dần.
Tần Mạc bỗng muốn bất chấp.
Không gọi tên, không lấy hồn lực người khác, chỉ dùng chính mình. Hắn đập Câu Hồn Ấn vào ngực, kéo sen đen mở sâu hơn. Đau như xé linh đài. Hồn lực Kỷ Trầm trong người hắn bị đốt sạch từng mảng. Mùi nước gạo trắng xám biến thành mùi thịt cháy. Ngoài sân, thân hắn có lẽ đang phun máu.
Khe nước mở lại một chút.
Vệt xanh quay đầu.
Không thấy mặt.
Nhưng hắn nghe một tiếng rất nhỏ, không biết từ dòng sâu hay từ ký ức:
“Đừng đứng ngoài cửa nhìn trộm nữa.”
Tần Mạc chết lặng.
Câu ấy là của nàng.
Hoặc là của Giám dùng ký ức của hắn trả lại.
Hai khả năng cùng đâm vào ngực. Nếu là nàng, nàng còn đâu đó. Nếu là Giám, nó biết cách dùng nàng để kéo hắn.
Hắn không phân biệt nổi.
Và chính vì không phân biệt nổi, hắn không được bước tiếp.
Tần Mạc buông Câu Hồn Ấn khỏi ngực.
Khe nước đóng lại.
Vệt xanh biến mất.
Luân Hồi Giám phản phệ ngay lập tức.
Dòng sâu đẩy hắn bật ra như nhổ một cái gai. Nước lạnh xé qua mắt, qua tai, qua từng ký ức hắn cố giữ. Hắn thấy tên A Khê rung lên rồi mờ. Hắn thấy mặt bà lão bán hương mất một nửa. Hắn thấy Tô Vãn trong ký ức quay đi, mép tay áo lướt qua gió, rồi tất cả tối sầm.
Trước khi bị hất khỏi Giám, hắn nghe người phụ nữ có vết sẹo nói:
“Lần sau hỏi trước khi kéo.”
Không biết nàng nói với hắn, hay nói với chính mình ngày xưa.
Tần Mạc rơi khỏi dòng sâu.
Sân Luân Hồi Giám ập trở lại: mưa, máu, tiếng dân, dây luật, Tạ Vô Cữu, Tống Nghiêm, A Lạc, Trần thị, Kỷ Trầm co giật.
Hắn quỳ xuống, phun ra một ngụm máu đen.
Không chỉ máu.
Một cái tên rơi khỏi miệng hắn mà hắn không kịp giữ. “A…”
Hắn biết có một tạp dịch ở Thương Lan từng được Tô Vãn cho thuốc. Biết người đó dẫn hắn qua đường mộ sau núi. Biết người đó có mắt rất sáng trong đêm. Nhưng trong một nhịp, phần sau của cái tên biến mất. A gì?
Tần Mạc hoảng hơn cả lúc Giám đẩy hắn.
Hắn cào tấm vải sổ nợ trong tay áo, tìm dòng chữ cũ. Mưa và máu làm chữ loang, nhưng vẫn còn: A Khê.
“A Khê.” Hắn lặp lại, như người chết đuối vừa chạm gỗ. “A Khê.”
Bùi Thập ở gần đó nghe thấy, tưởng hắn gọi ai khác, sợ đến lùi một bước.
Tần Mạc không giải thích. Hắn chỉ nắm tấm vải chặt hơn, móng tay đâm thủng một góc.
Hắn kiểm tiếp những tên khác bằng hơi thở đứt đoạn. Chu Bình. Lâm Tịnh Dao. A Lạc. Bùi Thập. Ngô Tân. Trương Hạ Nhi. Nghiêm Lục. Phương Ký. Mỗi tên còn ở đó, nhưng vài tên trơn như đá ướt. Hắn phải gọi hai lần mới bám được.
Đến tên Từ Hành, hắn suýt gọi thành Tiểu Từ. Hai cái tên chồng lên nhau, làm hắn đau đầu. Người kia là sao án run tay, cũng có thể là kẻ từng đưa khăn cho Ngạn. Nếu hắn nhớ sai, một người sẽ bị nuốt vào chức năng của người khác. Tần Mạc cắn đầu lưỡi, buộc mình gọi đủ: Từ Hành. Tiểu Từ chỉ là phần hắn chưa chắc.
Đến tên Số 78, hắn khựng lại.
Nàng vốn không có tên. Chỉ có số. Chỉ có ký ức giày ướt, mèo màu bánh cháy, tay mùi bột. Hắn cố nhớ những thứ ấy. Mùi bột hiện lên rất nhạt, suýt bị mùi máu Kỷ Trầm che mất.
Tần Mạc cúi xuống nôn khan.
Nuốt một người không chỉ thêm tiếng vào đầu.
Nó cũng làm những tiếng nhỏ hơn bị chen mất.
Trong máu có một hạt sáng rất nhỏ.
Hồn lực Kỷ Trầm đã cháy gần hết.
Giám vẫn chưa đóng hẳn.
Nhưng Tần Mạc biết một điều rõ như vết cắt:
Muốn nhìn dòng sâu, hắn còn thiếu quá nhiều.
Thiếu cảnh giới.
Thiếu hồn lực.
Và thiếu một cách chạm mà không làm nước đau.