Chương 107: Ba kẻ trên đỉnh
Tần Mạc leo lên tới đỉnh trời, và cái cậu thấy làm cậu khựng lại ở bậc cuối.
Cái đói — cái quầng là Trạm — không còn là một vòng sáng dịu như lần cậu rời đi. Nó cuộn, méo, từng đợt co giật như một tấm màng bị kéo căng từ nhiều phía. Và đứng trước nó, nhỏ bé mà vững, là cái đóa sen trắng — không ép bằng sức, không đánh, mà chỉ đứng đó, nói. Nói không ngừng, khẽ, đều, vào cái quầng đang co giật.
Tần Mạc không nghe được từng lời. Nhưng cậu cảm được cái giọng ấy làm gì: nó không dọa Trạm. Nó dỗ. Cùng cái giọng cái vực dưới đáy từng dỗ cậu, cùng cái giọng dùng chính nỗi mệt của nạn nhân làm vũ khí. Chỉ có điều lần này nó dỗ một ông trời.
“…ngươi mệt rồi.” Cậu nghe được, khi tới gần hơn. Giọng đóa sen trắng, dịu như tuyết rơi. “Bốn nghìn năm ngươi đánh cờ một mình. Giờ ngươi thành trời, ngươi gồng giữ cái đói mỗi khắc, giữ cả cái cửa. Ngươi có nhớ lần cuối ngươi được nghỉ không? Ta không tới để hại ngươi. Ta tới để cho ngươi nghỉ. Buông cái đói ra. Để nó làm cái nó khát. Cửa mở, mọi thứ xong, và ngươi — ngươi cuối cùng được thôi gồng. Ngươi đã giữ đủ lâu rồi. Không ai trách ngươi buông đâu. Ngươi xứng đáng được nghỉ.”
Và cái quầng-Trạm co giật mạnh hơn — vì lời ấy không dối. Trạm mệt thật. Bốn nghìn năm cô độc, rồi gánh cả một cái đói, cả một cái cửa. Cái “ngươi xứng đáng được nghỉ” là cái dỗ ngọt nhất có thể ném vào một kẻ đã gồng quá lâu.
Tần Mạc. Giọng Trạm vọng ra, và nó yếu — yếu hơn cậu từng nghe, như một sợi dây sắp đứt. Ngươi tới rồi. Tốt. Ta… ta không chắc ta giữ được bao lâu nữa. Nó nói đúng. Ta mệt. Cái phần trong ta muốn buông… nó lớn lắm.
Tần Mạc bước lên đỉnh, đặt Chu Bình xuống một chỗ vững sau một mỏm gương, và cậu bước tới, đứng giữa — giữa cái quầng co giật và cái đóa sen trắng. Cái đóa sen trắng quay lại nhìn cậu, và trong mắt nó không có bất ngờ. “Ngươi tới kịp.” Nó nói, gần như hài lòng. “Ta mừng. Ta không muốn làm việc này khi ngươi vắng mặt. Ta muốn ngươi thấy. Ta muốn ngươi hiểu, trước khi cửa mở.”
“Ngươi muốn ta thấy.” Tần Mạc lặp lại, và cậu bắt được cái lạ trong đó. “Một kẻ chỉ cần mở cửa thì đã mở rồi, lúc ta còn dưới các tầng. Ngươi tới chỗ Trạm mấy con nước trước ta. Ngươi thừa thời gian ép ông ấy buông. Sao ngươi chưa làm? Sao ngươi đợi ta lên?”
Cái đóa sen trắng im một nhịp. “Vì ta không muốn mở cửa một mình.” Nó nói, và lần đầu có cái gì trần trụi trong giọng. “Mấy trăm năm ta đi tới cái cửa này, một mình. Ta không muốn cái khoảnh khắc lớn nhất đời ta — cái khoảnh khắc trả lại cho cõi mọi cái nó mất — lại là một khoảnh khắc ta đứng một mình, không một ai hiểu ta vừa làm gì. Ta muốn một kẻ ở đó. Một kẻ hiểu. Ngươi là kẻ duy nhất, trong bốn tỉ năm, đi đủ xa để hiểu. Ta đợi ngươi, vì mở cửa mà không có ngươi ở đó thì… vẫn cô độc như cũ.” Nó nói câu ấy rồi như hối, vì nó vừa để lộ cái nó giấu kỹ nhất: nó không chỉ muốn cứu người nó mất. Nó muốn thôi cô độc.
“Ngươi đang giết ông ấy.” Tần Mạc nói, giọng run vì giận và vì gắng sức. “Cái ngươi gọi là cho nghỉ — ngươi biết nó là gì. Ông ấy buông cái đói, cái đói nuốt ông ấy, rồi dồn lên đẩy cửa. Ông ấy không được nghỉ. Ông ấy tan.”
“Ừ.” Đóa sen trắng thừa nhận, bình thản. “Ông ấy tan. Ta không giấu. Nhưng nghe ta, Tần Mạc — ta đã hứa cho ngươi một lời đề nghị, lần sau gặp. Giờ là lần sau. Đây là lời đề nghị ta chờ vài trăm năm để có ai đủ tư cách nghe.”
Cái đóa sen trắng chìa tay về phía cậu, lòng bàn tay ngửa, như ở miệng vực — nhưng lần này trong mắt nó có một cái gì gần như khẩn thiết, cái khẩn thiết của một kẻ đã cô độc với một ý nghĩ quá lâu và cuối cùng gặp một kẻ có thể hiểu.
“Đứng cùng ta.” Nó nói. “Không phải đưa ta mảnh nữa. Đứng cùng ta, ở cái cửa. Ngươi nghĩ ta chỉ muốn đưa người ta mất về. Đúng. Nhưng cửa ấy không mở cho một người. Nó mở cho tất cả. Mọi hồn cỗ máy này từng vắt, bốn tỉ năm — Cò, Đũa, ông Tư câm của ngươi, cái xóm vỏ rỗng, ba trăm hồn trong hang, tất cả những kẻ chết vô nghĩa — cửa mở, chúng về được. Không phải ghép mảnh. Về nguyên vẹn, như chưa từng bị vắt. Ta không tính mở cửa cho một mình ta. Ta tính mở nó cho cả cái nghĩa địa bốn tỉ năm này.” Giọng nó vỡ, lần đầu, một vết nứt thật trong băng. “Ngươi cả đời dừng lại nhặt kẻ yếu. Ta cho ngươi cách nhặt tất cả bọn họ lại, một lần, mãi mãi. Đó là cái ta chờ vài trăm năm để đề nghị một kẻ đủ thương để nói có. Đứng cùng ta, và ta với ngươi mở cái cửa trả lại cho cõi này mọi cái nó đã bị cướp.”
Tần Mạc đứng chôn chân giữa đỉnh trời, giữa một ông bạn đang tan và một kẻ vừa chìa ra cái cám dỗ khủng khiếp nhất cậu từng nghe — không phải quyền năng, không phải một người, mà tất cả những kẻ chết oan được sống lại. Và cái tệ nhất: một phần trong cậu, cái phần đã đếm Cò, Đũa, ông Tư câm, cái phần đã khắc từng cái tên không cứu được — cái phần ấy, trong một khoảnh khắc, muốn nói có.
Cậu để mình đứng trong cái muốn ấy một khắc, không chối vội. Cậu nghĩ tới cái xóm vỏ rỗng, đứa bé đứng cạnh đồ chơi không biết chơi — về được. Ba trăm hồn trong hang, Đàm, con chong chóng — về được. Cái đứa trẻ cho cậu hòn sỏi, chết vì canh đường cho cậu — về được. Cò, Đũa, ông Tư câm — về được. Cả cái nghĩa địa bốn tỉ năm, mọi cái tên cậu và mọi kẻ khác từng khắc — đứng dậy, thở lại. Cái đóa sen trắng không đề nghị cậu một tội. Nó đề nghị cậu cái thiện lớn nhất có thể tưởng tượng. Và nó chìa cái ấy ra bằng đúng cái tay đã hiểu cậu tới tận xương — nó biết cậu là kẻ không cưỡng nổi một lời mời cứu người.
Tần Mạc. Tô Vãn nói trong ngực cậu, khẽ, và giọng nàng run. Em cũng nghe. Và em… em cũng muốn tin nó. Nghĩ mà xem — nếu thật, thì cả cái khổ bốn tỉ năm này được xóa. Em không dám bảo anh nói không. Cái nó hứa lớn quá, em không dám.
“Em có tin nó thật không?” Cậu hỏi khẽ, cho riêng nàng.
Nàng lặng một lúc lâu. Em tin nó tin. Cuối cùng nàng nói. Nó không dối. Nó thật lòng tin cửa mở ra cái nó nói. Nhưng anh nhớ ở miệng vực không — nó thú nhận nó chưa bao giờ dám để cái cảnh mở-cửa chạy tiếp trong đầu, tới lúc thấy cái gì bước ra sau người nó thương. Nó tin, nhưng nó tin bằng cách không dám nhìn hết. Cái tin ấy… em sợ nó.
Cái đóa sen trắng thấy cậu do dự, và nó không giục — nó khôn hơn thế. Nó chỉ đứng, tay vẫn chìa, và để cái im lặng làm việc của nó. “Ngươi đang thấy họ.” Nó nói khẽ, đọc đúng cái đang chạy trong đầu cậu. “Từng gương mặt. Ta biết, vì ta cũng thấy họ, mỗi đêm, mấy trăm năm. Ngươi nghĩ ta làm cái này vì ích kỷ — vì một người ta mất. Không. Ta bắt đầu vì một người. Nhưng đứng trước cái cửa, ta thấy nó lớn hơn: ta cứu được tất cả. Và một kẻ cứu được tất cả mà không cứu, vì sợ một cái ‘sau đó’ mơ hồ — kẻ ấy có khác gì cái đói ngồi trên đỉnh, khoanh tay nhìn cả cõi khổ?”
Câu ấy đâm trúng. Vì nó đảo ngược thế cờ đạo đức: nó làm cái từ chối của Tần Mạc thành cái ích kỷ, cái hèn, cái khoanh tay. Cậu mở miệng, chưa biết đáp gì, thì Chu Bình — từ sau mỏm gương — lên tiếng, khàn và cộc:
“Ta hỏi cái thằng áo trắng một câu.” Gã nói. “Ngươi bảo mở cửa cứu tất cả. Được. Thế ngươi có hỏi họ chưa? Cái đám bốn tỉ năm ấy — ngươi có hỏi đứa nào trong bọn họ có muốn được lôi về không? Hay ngươi tự quyết giùm cả bốn tỉ năm người chết, y như cái cỗ máy tự quyết giùm họ chuyện bị vắt? Ngươi chửi cái đói khoanh tay. Ta thấy ngươi với cái đói giống nhau ở một chỗ: cả hai đều tưởng mình có quyền quyết giùm người khác cái gì tốt cho họ.”
Cái đóa sen trắng quay sang Chu Bình, và lần đầu cái bình thản của nó gợn một cái gì như bối rối — cái bối rối của một kẻ đã sống mấy trăm năm với một ý nghĩ mà chưa ai hỏi nó đúng cái câu ấy. “Một cái xác thì muốn gì?” Nó nói, nhưng giọng đã kém chắc. “Chết là hết muốn. Ta trả lại cho họ cái sống — cái ai cũng muốn.”
“Sai.” Chu Bình nói. “Ta bốc thuốc cả đời, ta ngồi bên nhiều người chết. Không phải ai cũng muốn níu lại. Có người chết trong yên. Có người mệt rồi, muốn nghỉ. Ngươi lôi hết bọn họ về, ngươi tưởng ngươi cho quà — mà có khi ngươi giật cái nghỉ khỏi tay một nửa bọn họ. Ngươi không biết ai muốn ai không. Ngươi chỉ biết ngươi muốn cái người của ngươi về. Rồi ngươi khoác cái muốn của ngươi lên cả bốn tỉ năm, gọi nó là lòng tốt.” Gã nhổ xuống mặt gương. “Ta nghe quen cái điệu ấy lắm. Cái đói cũng nói y thế: ‘ta nuốt các ngươi vì cái lớn hơn’. Ngươi với nó, một giọng.”
Cái đóa sen trắng lặng đi. Và trong cái lặng ấy, Tần Mạc thấy — lần đầu — một vết nứt thật trên cái băng, không phải do cậu, mà do một gã Dược phong chân gãy vừa hỏi nó cái câu nó trốn mấy trăm năm: ngươi có hỏi họ chưa?
Tần Mạc bước tới, và cậu nói — không phải để đâm sâu vào vết nứt, mà cái ngược lại, dịu: “Ta không nói không với cái ngươi muốn. Nghe cho kỹ: ta cũng muốn họ về. Cò, Đũa, ông Tư câm. Cái đứa cho ta hòn sỏi. Ta muốn, muốn tới mức vừa nãy ta suýt nói có. Ngươi không sai khi tưởng ta là kẻ dễ gục trước một lời mời cứu người — ta là kẻ ấy thật.” Cậu đặt tay lên ngực. “Nhưng đây là chỗ ta với ngươi rẽ. Ngươi muốn họ về tới mức ngươi thôi hỏi cái giá, thôi hỏi họ có muốn không, thôi dám nhìn cái gì bước ra sau lưng họ. Ta muốn họ về — mà ta vẫn phải hỏi những cái ấy. Vì nếu ta thôi hỏi, thì cái về không còn là họ nữa; nó là cái ta ép lên chỗ trống họ để lại. Ta không cứu họ. Ta lấp cái nhớ của ta bằng một cái mang mặt họ.”
“Ngươi hèn.” Đóa sen trắng nói, nhưng giọng đã mất cái chắc. “Ngươi lấy chữ ‘cẩn thận’ che cái hèn không dám liều.”
“Có thể.” Tần Mạc gật, không cãi. “Có thể ta hèn. Nhưng ngươi để ý chưa — ngươi vừa phải gọi ta hèn để khỏi phải nghe cái Chu Bình hỏi. Ngươi đang làm với ta cái ngươi làm với chính ngươi mấy trăm năm: dán một cái nhãn lên một câu hỏi, để khỏi phải trả lời nó. ‘Nó hèn’ — dán xong, ngươi khỏi phải hỏi ‘mình đã hỏi họ chưa’. Ta không nhận cái nhãn ấy. Ta để cái câu hỏi treo đó, cho cả ngươi lẫn ta.”
Cái quầng-Trạm, nãy giờ co giật, bỗng gợn một đợt khác — không phải đợt tan, mà một đợt như một kẻ đang chìm nghe được một tiếng gọi. Đóa sen. Giọng Trạm vọng ra, yếu nhưng rõ hơn. Ta nghe hai ngươi cãi. Và cái cãi ấy… nó giữ ta. Cái đóa sen trắng dỗ ta buông bằng cách bảo ta mệt, ta xứng được nghỉ. Ta gần tin. Nhưng nghe hai ngươi nói về ‘hỏi họ chưa’, ta nhớ ra: ta ngồi giữ cái đói này cũng vì ta không dám quyết giùm cả cõi cái gì tốt cho họ. Ta giữ, không phải vì ta mạnh, mà vì ta không tin mình có quyền thả một cái sẽ đổi mọi thứ mà không ai đồng ý. Cái quầng vững lại một chút. Ta chưa buông. Nhờ hai ngươi tới. Nhưng ta không giữ được lâu — cái đóa sen trắng vẫn đứng đây, vẫn dỗ, và ta mỏi lắm rồi. Hai ngươi phải nghĩ ra cái gì đó. Nhanh. Vì lời dỗ của nó, mỗi khắc, lại ngọt thêm.
Tần Mạc nhìn cái đóa sen trắng, nhìn cái quầng-Trạm chực tan, nhìn Chu Bình chân gãy tựa mỏm gương, và cậu biết cái thế này không thể kéo dài: ba kẻ trên một đỉnh trời, một cái cửa chực mở dưới chân họ, và không bên nào lùi. Cậu chưa có cách. Cậu chỉ có một câu hỏi treo lơ lửng — ngươi có hỏi họ chưa — và một linh cảm rằng cái cách thoát khỏi thế này, nếu có, nằm đâu đó trong chính cái câu hỏi ấy: không phải mở cửa, không phải cấm cửa, mà một cái thứ ba chưa ai trên đỉnh này nghĩ tới.