tinbc tinbc

Chương 107: Dòng người

Tần Mạc đứng bên bờ một dòng sông không có bờ.

Hắn biết thân mình vẫn ở sân Luân Hồi Giám. Biết mưa vẫn rơi, Kỷ Trầm vẫn thở đứt quãng dưới chân bệ, dân vẫn la hét, dây luật vẫn kéo về phía hắn. Nhưng tất cả như bị đặt sau một tấm màn nước. Trước mắt hắn chỉ còn dòng người.

Không phải bóng ma xếp hàng ngoan ngoãn.

Họ trôi.

Người già, trẻ nhỏ, tu sĩ, phàm nhân, người còn ôm bát, người còn nắm nửa cái lược, người không còn tay nhưng vẫn giữ tư thế bế con. Có người trôi nhanh, tên trên người bị rửa sạch trong vài nhịp. Có người trôi chậm hơn, quanh họ còn mùi khói bếp, tiếng chó sủa, tiếng ai đó gọi về ăn cơm. Nhưng dù nhanh hay chậm, tất cả đều đi về phía nước sâu hơn.

Không có tiếng khóc lớn.

Điều đó làm dòng sông đáng sợ. Những tiếng kêu ở đây bị nước mài mỏng, thành tiếng thở, tiếng gọi ngắn, tiếng đồ vật va vào nhau. Một cái lược gãy chạm vào bát vỡ. Một chuông đồng nhỏ không còn lưỡi chuông lăn qua chân hắn. Một người đàn ông mất nửa mặt vẫn cố nhặt chiếc dép trẻ con, nhưng dép trôi qua tay như ánh trăng.

Tần Mạc muốn bịt tai.

Không có tai nào đủ để bịt.

Tần Mạc lập tức tìm màu xanh.

Không thấy.

Hắn bước một bước vào nước.

Nước không ướt chân. Nó chạm vào ký ức. Một buổi sáng ở Thương Lan bị rửa qua mắt hắn, nhòe đi. Tên một tạp dịch từng đưa cơm cho hắn run lên rồi biến mất khỏi đầu. Hắn giật mình lùi lại.

Sen đen trong ngực vừa no vừa đói. Hồn lực Kỷ Trầm mở cho hắn quyền đứng ở mép này, nhưng không làm nước bớt lạnh. Sau lưng, hắn nghe loáng thoáng tiếng Tạ Vô Cữu ra lệnh. Phía trước, dòng người không quan tâm.

“Tô Vãn.” Hắn gọi.

Âm thanh rơi xuống nước, vỡ thành vô số vòng nhỏ.

Một người phụ nữ đang trôi qua quay đầu. Mặt nàng mờ, tóc xõa, trên tay ôm một cái áo trẻ con. “Ai gọi?”

Không phải nàng.

Tần Mạc không đáp. Người phụ nữ nhìn hắn thêm một nhịp, rồi bị dòng nước kéo đi. Cái áo trẻ con trong tay nàng tan trước, nàng hoảng hốt vớt lại, nhưng càng vớt càng mất.

Tần Mạc quay đi.

Hắn không có thời gian.

Ý nghĩ ấy vừa hiện lên, hắn đã thấy ghê.

Không có thời gian cho ai? Một người đang mất áo con mình không kém đau hơn hắn. Nhưng hắn vẫn quay đi vì nàng không mặc thanh y.

Hắn tiếp tục tìm.

Một ông lão trôi ngang, miệng còn nhai trầu. Một thiếu niên bị nước rửa mất nửa mặt vẫn lẩm bẩm mình không trộm ngựa. Một nữ tu sĩ ôm kiếm gãy, mắt mở lớn như chết chưa kịp chớp. Một đứa trẻ cười vì tưởng nước là trò chơi, rồi tiếng cười mỏng dần.

Nhiều quá.

Quá nhiều.

Tần Mạc bực.

Cơn bực đến đột ngột, bẩn và thật. Hắn muốn gạt họ ra. Muốn dòng người tách đôi để hắn thấy vệt xanh. Hắn vừa nuốt Kỷ Trầm, vừa chịu tiếng ma tu, vừa trả hồn lực về cho mười hai người, không phải để đứng nhìn những người xa lạ trôi qua che mất nàng.

Một bàn tay nhỏ chạm vào cổ tay hắn.

Đứa trẻ cười lúc nãy nhìn hắn. “Ca ca, mẹ ta đâu?”

Tần Mạc giật tay ra.

Đứa trẻ sợ, bị dòng nước kéo lùi.

Nó không khóc. Có lẽ quên khóc trước khi kịp khóc. Mắt nó mờ đi rất nhanh.

Tần Mạc muốn đưa tay lại.

Không kịp.

Đứa trẻ trôi qua.

Nó để lại trên cổ tay hắn một vệt lạnh rất mảnh. Không phải thương tích. Là chỗ câu hỏi “mẹ ta đâu” từng chạm vào. Vệt lạnh ấy nhỏ hơn vết dao, nhỏ hơn vết dây luật, nhưng nó làm Tần Mạc không cầm nổi Câu Hồn Ấn trong một nhịp.

Ngoài sân, có lẽ thân hắn vẫn đang cầm ấn.

Trong đây, tay hắn trống rỗng.

Trong ngực hắn, sen đen cuộn một cánh, không phải vì thương. Vì hồn lực quanh đứa trẻ yếu, dễ lấy.

Tần Mạc tự tát mình.

Cú tát vang trong tầm nhìn Giám và có lẽ cả ngoài sân. Má rát. Không đủ.

“Tìm nàng đi.” Một giọng nói vang bên cạnh.

Tần Mạc quay lại.

Kỷ Trầm đứng đó.

Không phải thân thật. Là một phần ký ức và hồn lực bị nuốt chưa tan hết. Áo trưởng lão vận trận của hắn khô ráo giữa dòng nước, chuỗi ngọc hai mươi bảy hạt vẫn còn nguyên trên cổ tay. Mặt hắn nhợt nhạt, nhưng mắt tỉnh.

“Ngươi chưa chết.” Tần Mạc nói.

“Phần đủ ghét ngươi thì chưa.”

Kỷ Trầm nhìn dòng người, sắc mặt không đổi. “Ngươi thấy chưa? Quá nhiều. Giám cần khóa vì quá nhiều. Luật cần người quyết vì quá nhiều. Nếu ai cũng được đau theo cách riêng, không thứ gì vận hành nổi.”

Tần Mạc không muốn nghe.

“Ngươi rút hồn lực trẻ con.”

“Ta rút điểm neo yếu nhất để giữ Giám không nổ.”

“Nó là A Lạc.”

“Trong tay mẹ nó, đúng. Trong trận, là điểm neo.”

Tần Mạc nắm quyền. Kỷ Trầm chỉ là tàn ảnh trong hồn lực, nhưng hắn vẫn muốn đánh.

Kỷ Trầm cười nhạt. “Ngươi muốn giết ta lần nữa vì ta gọi nó là điểm neo. Nhưng vừa rồi ngươi nhìn dòng người này và muốn họ tránh ra.”

Tần Mạc cứng lại.

Kỷ Trầm nói tiếp: “Ngươi cũng biết đổi người thành vật khi cần.”

“Câm.”

“Không thích nghe tiếng của thứ mình nuốt?”

Tần Mạc đánh tới.

Nắm đấm xuyên qua tàn ảnh Kỷ Trầm, chỉ đập vào nước. Dòng sông rung lên. Những người gần đó chao đảo. Một bà cụ đánh rơi cái bát vỡ trong tay, hoảng hốt cúi xuống mò. Bát vỡ bị nước cuốn đi.

Bà cụ nhìn Tần Mạc. “Bát của ta…”

Hắn lùi lại.

Kỷ Trầm biến mất, nhưng tiếng hắn còn trong đầu: ít nhất chúng ta còn có sổ.

Tần Mạc ghét câu đó hơn.

Hắn cúi xuống nhặt bát vỡ cho bà cụ. Tay hắn chạm nước, ký ức trong bát tràn lên: một căn nhà đất, cháo loãng, đứa cháu ăn vụng phần cháy dưới đáy nồi, bà cụ mắng rồi lại để thêm muối. Chỉ một cái bát vỡ mà cũng có đời.

Hắn đưa bát lại.

Bà cụ nhận, mặt dịu xuống một chút. “Con trai ta đâu?”

Tần Mạc không biết.

Hắn không thể tìm giúp bà.

Hắn nói thật: “Ta không biết.”

Bà cụ gật đầu, như đã quen với việc không ai biết, rồi trôi tiếp.

Đi được vài bước, bà cụ quay lại. “Nếu thấy nó, bảo nó về ăn cháo.”

“Tên gì?”

Bà cụ há miệng.

Nước đi qua môi bà.

Bà đứng sững. Cái bát vỡ trong tay rơi xuống. Bà nhớ có con trai, nhớ cháo, nhớ chờ cửa, nhưng cái tên đã bị nước lấy trước khi kịp đưa cho hắn.

Tần Mạc cúi xuống nhặt bát lần nữa.

Lần này bà cụ không nhận. Bà nhìn cái bát như không biết vì sao mình cần nó, rồi trôi đi.

Tần Mạc cầm bát vỡ, đứng giữa dòng người, và lần đầu thật sự sợ rằng một ngày nào đó hắn sẽ chỉ nhớ mình đang tìm ai, nhưng không còn nhớ nàng thích gì, giận gì, ghét bị nhìn trộm ra sao.

Nỗi sợ kéo lên một ký ức khác.

Tô Vãn từng giận hắn vì hắn nhớ sai thứ nàng thích. Hắn mua một gói mứt hạnh từ chợ dưới núi, nghĩ nàng sẽ vui vì từng thấy nàng ăn hạnh nhân. Nàng nhìn gói mứt, rồi hỏi: “Ngươi thấy ta ăn một lần, liền nghĩ ta thích?”

Hắn khi đó cãi: “Không thích thì thôi.”

Nàng ném gói mứt lại cho hắn. “Ngươi không hỏi. Ngươi chỉ thích mình đoán đúng.”

Hai ngày sau nàng vẫn ăn một viên, nhăn mặt vì ngọt quá, rồi bảo lần sau nếu hắn nhất định mua thì mua loại cay. Hắn đã nhớ loại cay. Nhưng trước khi Giám kéo ký ức ấy lên, hắn gần như chỉ nhớ nửa đầu: nàng nhận đồ của hắn.

Tần Mạc siết cái bát vỡ trong tay.

Nhớ cũng có thể ích kỷ.

Tần Mạc đứng im rất lâu.

Hoặc tưởng là lâu. Trong Giám, thời gian không đi như ngoài sân.

Sau lưng hắn vang tiếng A Lạc rất xa: “Mẹ, con muốn về.”

Âm thanh ấy kéo hắn khỏi dòng một chút. Hắn quay đầu, thấy trên mặt nước hiện bóng sân mưa. A Lạc còn sống. Trần thị ôm con, nhưng cứ liếc Tần Mạc như sợ hắn quay lại đòi thứ gì. Bùi Thập được Lâm Tịnh Dao giữ cổ, đang ho. Ngô Tân ôm túi rách. Kỷ Trầm thân thật co giật dưới bệ. Tất cả đều do hắn vừa chạm qua.

Và hắn vẫn chưa thấy Tô Vãn.

Tần Mạc muốn gào.

Không công bằng.

Ý nghĩ ấy vừa nổi, hắn lại thấy một người đàn ông bị nước kéo qua, miệng cũng đang nói không công bằng. Một thiếu nữ khác nói ta mới mười sáu. Một đứa trẻ nói mẹ đâu. Một tu sĩ nói ta còn chưa báo thù. Một người phàm nói ruộng chưa gặt. Cả dòng sông đầy những câu không công bằng, mỗi câu đều thật, mỗi câu đều bị nước rửa tới nhỏ dần.

Một thanh niên áo nâu va vào vai hắn. “Tránh.”

Tần Mạc nhìn người đó.

Thanh niên ôm một cục đất trong tay, đất đã tan gần hết. “Ruộng nhà ta. Ta phải mang qua cho cha xem.”

“Mang qua đâu?”

“Không biết.” Thanh niên cáu. “Nhưng ta phải mang. Ngươi đứng chắn làm gì?”

Tần Mạc lùi.

Hắn đã bực vì người khác chắn đường mình. Bây giờ chính hắn chắn đường người khác mang một cục đất sắp tan. Cục đất ấy vô nghĩa với luân hồi, nhưng không vô nghĩa với người đang ôm nó.

Tình yêu của hắn không làm câu của hắn lớn hơn trong tai luân hồi.

Hắn ghét nhận ra điều đó.

Hắn ghét đến mức muốn mạnh hơn để làm nó sai.

Thanh y dưới cổ tay bỗng nóng lên.

Không phải nóng như máu. Là nóng như người chạm vào áo đã phơi nắng. Từ sợi chỉ xanh hắn giấu dưới cổ tay, một đường sáng mảnh kéo ra. Nó không lao thẳng vào giữa dòng, không ra lệnh cho nước tách ra. Nó chỉ run, rồi hướng về phía sâu hơn.

Dòng sâu.

Tần Mạc nín thở.

Đường sáng rất mảnh. Nếu không có hồn lực Kỷ Trầm, hắn không thấy nổi. Nếu không có thanh y, nó không hiện. Nếu không có những cái tên trên sổ nợ kéo hắn lại, hắn có thể đã nhảy xuống đuổi theo trước khi hiểu.

Một người phụ nữ trôi gần đó nhìn đường sáng, rồi nhìn hắn. Nàng còn nhớ mặt khá rõ, trên trán có vết sẹo nhỏ. “Ngươi tìm người?”

Tần Mạc gật.

“Ta cũng từng tìm.” Nàng nói. “Tìm con ta. Tìm đến khi quên mất nó mấy tuổi.”

Hắn không biết đáp gì.

Nàng cười mệt mỏi. “Nếu gặp nó, ta cũng không biết có nên nhớ không. Đau lắm.”

“Ngươi muốn quên?”

Nàng ôm ngực, như trong đó còn một vết rỗng. “Có lúc muốn. Có lúc sợ mình muốn.”

“Nếu có người kéo ngươi nhớ lại?”

Nàng nhìn hắn lâu hơn. Nước đã rửa mất một phần lông mày nàng, nhưng ánh mắt còn sắc. “Ta sẽ hận người đó trước. Có thể sau này cảm ơn. Có thể không.”

“Nếu người đó yêu ngươi?”

Nàng bật cười. Tiếng cười tan một nửa trong nước. “Yêu thì không đau thay được.”

Dòng nước kéo nàng đi. Trước khi trôi xa, nàng nói: “Đừng bắt người ngươi tìm phải nhớ chỉ vì ngươi không chịu nổi một mình.”

Câu ấy không phải Tô Vãn nói.

Nhưng đau như nàng nói.

Tần Mạc nhìn đường sáng từ thanh y. Nó vẫn hướng xuống dòng sâu, kiên nhẫn và yếu ớt.

Sau lưng, tiếng Tạ Vô Cữu xuyên qua mặt nước: “Đóng Giám! Hắn đang vào dòng sâu!”

Mặt sông rung chuyển.

Luật từ bên ngoài bắt đầu ép xuống. Nếu Giám đóng bây giờ, hắn bị văng ra. Nếu cố đi, hồn lực Kỷ Trầm sẽ cháy hết. Nếu cháy hết, hắn có thể phải nuốt thêm.

Hắn nhìn quanh theo bản năng.

Nguồn hồn lực ở đây nhiều hơn ngoài sân. Những người còn mang ký ức rõ sáng như đèn nhỏ. Bà cụ với bát vỡ, thanh niên áo nâu, người phụ nữ có vết sẹo, đứa trẻ hỏi mẹ. Chỉ cần một ý nghĩ, sen đen có thể móc vào họ. Trong dòng này, không ai đủ sức chống.

Tần Mạc lùi một bước vì chính ý nghĩ đó.

Nước sau lưng lạnh buốt.

Người phụ nữ có vết sẹo thấy hắn lùi thì cười buồn. “Ngươi sợ mình à?”

“Ừ.”

“Tốt. Người không sợ mình mới đáng sợ nhất.”

Nàng trôi xa thêm, rồi bỗng quay lại như nhớ ra điều gì. “Nhưng đừng lấy cái sợ đó làm bằng chứng ngươi tốt. Ta từng làm vậy. Vô dụng lắm.”

Tần Mạc chưa kịp hỏi nàng đã làm gì, nước đã kéo mất nửa gương mặt nàng.

Lời ấy ở lại lâu hơn người nói, mắc vào ngực hắn như một cái gai nhỏ không chịu tan, dù nước cứ chảy qua mãi không ngừng.

Sen đen rất yên.

Yên như chờ hắn tự nói ra.

Tần Mạc nắm sợi sáng từ thanh y.

Hắn không gọi tên Tô Vãn nữa.

Lần này, hắn bước theo đường sáng, giữa dòng người không nhường đường cho hắn.

Nước sâu hơn mở ra phía trước.

Ở rìa tối ấy, một vệt thanh y rất xa lướt qua như người vừa quay lưng.