tinbc tinbc

Chương 106: Lần nuốt có ý thức

Tần Mạc lao về phía Kỷ Trầm trong tiếng mưa và tiếng người tắt dần.

Không phải sân im.

Là hắn không còn nghe đủ.

Tiếng dây luật quất qua vai biến thành tiếng vải bị xé. Tiếng Tống Nghiêm quát lệnh biến thành tiếng bút gãy. Tiếng A Lạc ho trong tay Trần thị chỉ còn một mũi kim rất nhỏ đâm vào tai. Tất cả bị một tiếng khác nuốt lấy: tiếng hồn lực mắc trong khung Giám đang bị kéo căng tới mức sắp đứt.

Kỷ Trầm đứng sau bàn khóa, một tay kết ấn, một tay đẩy Bùi Thập ngã về phía đám đệ tử để rảnh tay. Bùi Thập lăn trên đá, ho khạc, nhưng còn sống. Kỷ Trầm không cần khiên nữa. Hắn đã kéo Tần Mạc tới mức phải ra tay.

“Khóa tam tầng.” Kỷ Trầm nói.

Bàn khóa ngọc mở ra ba vòng sáng xám. Mặt Giám đáp lại bằng một tiếng trầm, như đáy giếng có cánh cửa đóng. Mười hai sợi hồn lực bị kéo lên cùng lúc. Từ Bá đã ngất nhưng tay vẫn co giật. Cam Nương cào mặt đá, móng bật máu. Bành Sơ vừa nôn vừa lẩm bẩm mình không trộm gì. A Lạc không khóc nữa.

Không khóc nữa mới đáng sợ.

Tần Mạc giẫm lên mép dây luật đang kéo chân mình, dùng Câu Hồn Ấn đóng xuống. Dây trắng nứt, phản lực cắt vào cổ chân. Hắn không dừng.

Một đệ tử Hình Đường chắn trước Kỷ Trầm.

Là người đeo băng lúc nãy.

Mặt hắn trắng bệch, kiếm run. Hắn biết mình không ngăn được. Nhưng sau lưng hắn là trưởng lão vận trận, trước mặt là ma tu, hai bên là dân. Lùi một bước, cả đời hắn bị ghi.

“Ta không muốn đánh ngươi.” Tần Mạc nói.

Người kia cười méo. “Vậy đừng đánh.”

Câu ấy làm Tần Mạc khựng nửa nhịp.

Nửa nhịp ấy khiến dây của Cam Nương rút thêm.

Người phụ nữ hét lên.

Tần Mạc nghiến răng, đánh vào kiếm của đệ tử. Kiếm gãy. Sóng lực đập người kia văng sang bên, không chết nhưng vai trật hẳn. Hắn gào lên đau đớn. Tần Mạc không nhìn nữa.

“Ngươi vừa đánh.” Người kia rít qua kẽ răng.

Tần Mạc nghe.

Vẫn đi.

Kỷ Trầm nâng bàn khóa. “Muộn rồi.”

Tần Mạc đập Câu Hồn Ấn vào vòng sáng thứ nhất.

Vòng sáng nứt. Hồn lực phàm nhân trào ra như hơi nước lạnh. Một phần chạm vào da hắn, lập tức hiện thành những hình ảnh vụn: Từ Bá đút cháo cho con trai, Cam Nương ôm hộ tịch cháy thành tro, Bành Sơ bị trói trước cổng quan. Những hình ảnh ấy không vào đầu theo thứ tự. Chúng chen nhau, cắn nhau, đòi được trả về.

Kỷ Trầm đánh chưởng xuống.

Chưởng lực mang theo quyền vận Giám, không nóng, không lạnh, mà sạch đến mức da thịt bị nó chạm vào cảm thấy mình mới là thứ bẩn. Tần Mạc dùng vai trái đỡ. Xương vai vốn rạn từ Ch105 vỡ thêm. Mắt hắn tối sầm.

Sen đen mở rộng.

Nuốt hắn.

Lần này Tần Mạc không nói không.

Hắn chỉ hỏi chính mình một câu rất nhỏ: nếu không vì Tô Vãn, ta có làm không?

Cam Nương lại hét.

A Lạc không thở ra tiếng.

Bùi Thập ở mép sân gào khản: “Dây trẻ! Dây trẻ lại sáng!”

Câu trả lời đến không sạch.

Có.

Và không.

Hắn sẽ làm để cứu họ. Hắn cũng sẽ làm vì Giám đang mở. Hai sự thật đứng cạnh nhau, không bên nào chịu lùi.

Tần Mạc lao vào vòng sáng thứ hai.

Kỷ Trầm cuối cùng biến sắc. Hắn buông một tay khỏi bàn khóa, rút từ tay áo ra một kim lệnh màu xám, đâm thẳng vào ngực Tần Mạc. Kim xuyên qua áo, cắm giữa xương sườn. Không sâu bằng dao, nhưng đau lạ: nó khóa linh lực quanh tim, ép sen đen chậm lại.

“Sát Đạo chưa thành, ngươi tưởng muốn nuốt là nuốt được?” Kỷ Trầm nghiến răng. “Ta giữ Giám hai mươi bảy lần. Ma tu như ngươi, ta từng thấy.”

“Ngươi từng kéo dây trẻ con hai mươi bảy lần?”

Kỷ Trầm giận thật. “Ta giữ Giám khỏi loạn!”

Tần Mạc nắm lấy cổ tay hắn.

Lần này không phải kéo vào trận như Ch100.

Là giữ để nuốt.

Kỷ Trầm lập tức hiểu. Hắn dùng tay kia kết ấn đánh vào trán Tần Mạc. Ấn chưa tới, Tần Mạc đã cắn nát viên thuốc giữ máu Mạnh bà tử từng nhét trong tay áo Chu Bình, không biết từ lúc nào hắn giữ lại. Vị đắng nổ trong miệng. Máu ngừng trào một nhịp. Một nhịp đủ.

Câu Hồn Ấn áp vào ngực Kỷ Trầm.

Không còn lỡ tay.

Không còn đoạt dao, đoạt lệnh, mượn lực.

Tần Mạc móc xuống.

Kỷ Trầm thét lên.

Tiếng thét của trưởng lão vận trận không giống tiếng dân. Nó bị pháp ấn làm méo, bị hồn lực sạch che một lớp, bị kiêu ngạo cắn lại ở cuối. Nhưng dưới tất cả, nó vẫn là tiếng một người sợ chết.

Tần Mạc nghe thấy.

Vẫn kéo.

Hồn lực của Kỷ Trầm vỡ ra.

Nó không đen. Không hôi. Nó sáng trắng xám, dày như nước gạo đặc. Trong đó có hai mươi bảy lần mở Giám không tai biến, có đệ tử cúi đầu gọi trưởng lão, có một buổi mưa nhiều năm trước hắn tự tay cứu một đứa trẻ khỏi phản phệ vì chấp sự dưới quyền làm sai. Có cả niềm tự hào thật: nếu không có hắn, Giám từng giết nhiều người hơn.

Tần Mạc thấy Kỷ Trầm trẻ hơn, đứng trong một khoang trận khác, tay run vì lần đầu vận Giám. Khi đó một phàm nhân già bị phản phệ, mắt chảy máu. Kỷ Trầm đã cắt lệnh của sư huynh mình để cứu người ấy, rồi bị phạt quỳ ba ngày. Hắn từng biết sợ một người chết trước mặt mình. Hắn từng nghĩ sau này nếu mình cầm bàn khóa, sẽ không để trận mất kiểm soát.

Ký ức ấy không tha cho hắn.

Nó chỉ làm cú nuốt khó chịu hơn.

Rồi lớp dưới trồi lên.

Những dây bị kéo mạnh hơn mức cần thiết để kịp giờ lễ. Những người phàm chóng quên tên con sau khi ký giấy. Một tàn hồn bị gọi lại ba lần vì “thử phản ứng”. Một cô bé không phải A Lạc, khóc vì búp bê gỗ rơi vào rãnh trận, bị ghi là phản ứng tâm thần không đáng kể.

Còn có bữa cơm của Kỷ Trầm trong phòng trực, ăn vội vì Giám sắp mở. Có một học trò thấp giọng hỏi liệu có thể giảm mức kéo cho trẻ nhỏ không, hắn đáp “đã có mẹ ký”. Có một lần hắn đứng ngoài Ngoại viện thấy dân lạy vì Giám tìm được tên người mất, lòng hắn ấm lên thật. Ngay tối đó, hắn ký tăng ngưỡng hồn lực cho nhóm không hộ tịch vì “mệnh yếu khó soi”.

Tốt và bẩn không tách thành hai dòng.

Chúng trộn trong cùng một người, rồi trôi vào miệng sen đen.

Tần Mạc muốn nôn.

Sen đen thì uống.

Hắn cảm thấy lực tràn vào kinh mạch. Vai trái bớt đau. Vết kim quanh tim vỡ ra. Mưa rơi chậm lại. Dây luật trước mắt hiện từng nút có thể cắt. Hắn biết nếu vung tay lúc này, có thể đánh ngã nửa sân.

Và trong một nhịp rất ngắn, hắn thích.

Thích đến mức sợ hãi đến sau.

Hắn nghe một tiếng cười trong cổ mình.

Không biết của sen đen hay của chính hắn.

Tống Nghiêm lao tới bằng dây luật. Tần Mạc chỉ nghiêng tay, chưa kịp nghĩ chiêu, dây đã đứt ở đúng chỗ yếu. Một động tác nhỏ. Quá dễ. Tống Nghiêm lùi lại, bàn tay bị phản lực làm rách. Trong mắt chấp sự Hình Đường lần đầu hiện thứ không phải nghi, không phải giận, mà là kiêng sợ.

Tần Mạc thấy ánh mắt ấy.

Một phần trong hắn muốn ánh mắt đó ở lại.

Hắn lập tức buồn nôn.

Thân thể vừa kiệt được lấp đầy. Thế giới vừa mờ trở nên rõ. Hắn không còn là kẻ Luyện Khí sắp bị dây luật kéo gục. Hắn là kẻ đang giữ cổ một trưởng lão vận trận và uống quyền mở Giám của hắn. Cảm giác ấy mạnh, thẳng, dễ hiểu hơn mọi câu đạo lý. Nó nói: nhìn đi, chỉ cần nuốt, mọi thứ bớt bất lực.

Kỷ Trầm bấu vào tay hắn. “Ma… ma…”

Tần Mạc nhìn mắt hắn.

Trong mắt Kỷ Trầm có sân mưa, có Tạ Vô Cữu, có bàn khóa, có chính hắn phản chiếu. Không có ăn năn rõ ràng. Chỉ có sợ và giận vì mình thua thứ mình khinh.

Tần Mạc kéo tiếp.

Một tiếng rắc vang lên, không biết từ xương hay từ bàn khóa ngọc.

Bàn khóa vỡ.

Kỷ Trầm ngã xuống.

Không chết ngay. Hắn nằm co trên sân, tóc dính mưa, miệng trào bọt máu. Hồn lực bị rút quá nửa, phần còn lại tan loạn quanh kinh mạch. Tần Mạc không nuốt sạch. Không phải vì từ bi. Vì nếu nuốt sạch, mười hai dây phàm nhân sẽ bị cuốn theo phần hắn chưa kịp tách.

Kỷ Trầm cố bò về phía một hạt ngọc rơi gần tay. Ngón tay hắn cào trên đá, móng gãy, không chạm tới. Hắn nhìn hạt ngọc như nhìn hai mươi bảy lần mình từng đúng. Tần Mạc suýt đá hạt ấy xa hơn, chỉ để người kia khỏi bám vào một thứ làm mình thanh sạch.

Hắn không đá nó nữa.

Không phải vì thương. Vì hắn sợ nếu đá, hắn sẽ thích.

Nhưng đủ.

Đủ để Giám mở.

Mặt nước đen trong khung ngọc rung lên, mở thành một vòng sâu. Không ai ra lệnh. Không ai đủ sức đóng. Hồn lực của Kỷ Trầm, hồn lực phàm nhân mắc trong khung, ma khí sen đen, sợi chỉ xanh dưới cổ tay Tần Mạc, tất cả va vào nhau.

Tần Mạc dùng lực mới kéo mười hai sợi hồn lực xuống.

Không dịu.

Không đẹp.

Nhưng mạnh hơn trước.

Mạnh nên thô.

Dây của người bệnh thứ nhất về quá nhanh, làm hắn co giật như bị ném từ nước lạnh lên bờ. Y tu trẻ vội đè vai hắn, chửi Tần Mạc một câu không thành tiếng. Dây của một phụ nữ không tên nhập sai vào ký ức Cam Nương trong một nhịp, khiến Cam Nương bật khóc gọi một cái tên không phải chồng mình rồi lập tức hoảng hốt bịt miệng. Tần Mạc phải dùng móng tay cắt phần lẫn ấy ra. Mỗi lần cắt, đầu hắn nghe thêm một tiếng khóc.

Bành Sơ không chịu nhận dây. Thiếu niên giãy như người bị trói lại trước cổng quan. “Ta không ký nữa!” hắn hét lên, dù không ai hỏi. “Ta không ký, ta không cần hộ tịch!”

Tần Mạc kéo dây về ngực hắn.

Bành Sơ nhìn hắn bằng mắt căm thù. “Đừng chạm ta!”

“Không chạm ngươi chết.”

“Thì kệ ta!”

Tần Mạc vẫn chạm.

Sau đó hắn không dám nhìn Bành Sơ nữa.

Dây của Từ Bá rơi về ngực ông, làm ông giật mình hít một hơi dài. Dây của Cam Nương về sai nửa nhịp, khiến nàng nôn ra máu lẫn tiếng chửi chồng chết. Dây của Bành Sơ đập vào trán hắn, làm hắn khóc vì bỗng nhớ rõ tên mẹ mình. Dây của A Lạc mỏng nhất, Tần Mạc phải dùng ngón tay dẫn. Khi nó chạm lại vào con bé, A Lạc mở mắt và hét:

“Đừng!”

Tần Mạc rụt tay như bị bỏng.

Trần thị ôm con, nhìn hắn bằng mắt không còn phân biệt được cứu và hại.

Tạ Vô Cữu cuối cùng biến sắc. “Đóng Giám!”

Không ai đóng được.

Một chấp sự Thiên Luật chạy tới bàn khóa vỡ, tay run đến mức không cắm nổi thẻ dự phòng. Tạ Vô Cữu giật thẻ từ tay hắn, tự mình đặt xuống khung ngọc. Thẻ vừa chạm đã cháy đen. Mặt Tạ Vô Cữu lần đầu có vết mưa hay mồ hôi không phân biệt được.

Tống Nghiêm đứng giữa sân, dây luật trong tay chùng xuống. Hắn nhìn Kỷ Trầm bị rút hồn lực, rồi nhìn mười hai người phàm hít lại được hơi. Hai việc cùng xảy ra trong một khung mắt, không việc nào xóa được việc nào.

“Ghi đi.” Tần Mạc nói với hắn, giọng khàn.

Tống Nghiêm ngẩng lên.

Tần Mạc cười rất nhạt. “Lần này đừng để ai cắt.”

Tống Nghiêm không đáp. Nhưng bút hắn chạm xuống trang sổ ướt.

Kỷ Trầm nằm dưới chân bệ, bàn khóa vỡ thành nhiều mảnh. Chuỗi ngọc hai mươi bảy hạt đứt, từng hạt lăn trên sân. Một hạt dừng cạnh bánh đậu nát của Ngô Tân.

Tần Mạc đứng giữa mưa, hồn lực Kỷ Trầm còn ngọt trong miệng.

Ngọt.

Hắn ghét chữ ấy.

Nhưng không thể phủ nhận.

Ngô Tân nhìn Kỷ Trầm, rồi nhìn Tần Mạc. Hắn không biết nên hả hê vì trưởng lão dùng hắn làm công cụ đã ngã, hay sợ vì người làm trưởng lão ngã vừa xé túi của hắn. Cuối cùng hắn chỉ nhặt miếng bánh đậu nát lên, ôm cùng túi rách, như nhặt thứ còn lại của một ngày không ai xin lỗi hắn.

Bùi Thập bò tới cạnh A Lạc, không dám quá gần. “Dây… dây còn đau không?” hắn hỏi.

A Lạc trốn sau vai mẹ.

Bùi Thập cười khổ, máu ở cổ làm tiếng cười khàn. “Ta cũng sợ hắn.”

Tần Mạc nghe thấy.

Không quay lại.

Luân Hồi Giám mở ra.

Tần Mạc ngẩng đầu, gần như theo bản năng tìm vệt xanh.

Mặt Giám không cho hắn.

Nó mở một tầng rộng hơn, lạnh hơn, và thứ đầu tiên hiện ra không phải Tô Vãn.

Là người.

Vô số người.

Những dòng người không mặt, không tên, không biết hắn là ai, đang trôi qua luân hồi như đêm trôi qua một con sông không bờ.