Chương 106: Trèo lại
Trèo lại chín tầng trời, lần thứ hai, khác lần đầu ở một chỗ: lần đầu Tần Mạc không biết mình trèo tới đâu, lần này cậu biết quá rõ — và cái biết ấy vừa cho cậu tốc độ, vừa gặm cậu bằng cái đồng hồ đếm ngược trong đầu.
Cậu đi qua những chỗ cậu từng đi qua, và chúng đổi.
Cái hang ba trăm hồn, khi cậu ghé ngang — vì nó nằm trên đường lên — không còn nép sợ. Cái trường che Trạm giương từ đỉnh vẫn ấm, lũ trẻ chơi ngoài cửa, và Đàm, thằng bé mót ấm ngày nào, chạy ra khi thấy cậu. Nó vẫn giữ con chong chóng đất. “Ngài lên lại đỉnh à?” Nó hỏi, đọc được cái hướng cậu đi. Rồi nó nói, cái khôn trước tuổi của nó: “Ngài đi đi. Ở đây được ông trời che rồi, an. Nhưng ngài — cháu nghe nói có một đóa sen lạnh đang lên đỉnh. Cả các tầng đồn. Ngài lên cứu ông trời của ngài hả?” Tần Mạc gật. Đàm dúi vào tay cậu con chong chóng — lần này cậu không trả lại. “Ngài cầm. Lần trước ngài bảo ngài có con bé trong ngực để nhắc rồi, không cần nó. Nhưng lần này ngài lên gặp cái lạnh. Cầm con chong chóng đi — để giữa cái lạnh ấy ngài nhớ dưới này có đứa làm chong chóng đất chờ ngài về.” Cậu cầm, và cậu cột nó cạnh hòn sỏi trong túi áo, hai vật vô dụng của hai đứa trẻ, hai cái neo.
Cái thang bằng người trên Cửu Thiên — cái thang cậu từng suýt chai đi để leo — giờ vẫn là đá trắng thường, cái thang Trạm đã thả những hồn bị hàn làm bậc. Cậu bước trên đá, không trên lưng người, và cậu vẫn dừng ở mỗi bậc nói khẽ một tiếng “cảm ơn” — không phải vì cần, mà vì cậu không muốn quên cái thang này từng là gì, và cậu suýt thành gì khi leo nó.
Anh còn nhớ. Tô Vãn nói khẽ trong ngực. Cái thang này. Lần đầu anh leo, em ở trong ngực anh, em sợ anh chai mất. Giờ anh leo lại, dừng cảm ơn từng bậc trống. Anh không quên. Cái không-quên ấy là cái giữ anh khác cái đóa sen trắng.
Cậu dừng ở một bậc, đặt tay lên mặt đá trắng lạnh, chỗ từng là một hồn bị hàn làm bậc thang. “Cái đóa sen trắng leo cái thang này trước ta mấy trăm năm.” Cậu nói khẽ. “Hồi ấy nó còn là người. Nó có leo trên lưng người như ta từng suýt không? Hay nó cũng dừng, cũng cảm ơn từng bậc, như ta bây giờ?” Cậu không có câu trả lời, nhưng cậu ngờ: cái đóa sen trắng, thuở còn là một đóa sen dừng lại, hẳn cũng từng đứng đúng chỗ này, cũng từng dừng cảm ơn một bậc thang bằng người. Rồi một cái gì đã bẻ gãy cái dừng ấy trong nó. Và cậu leo tiếp, mang cái ngờ ấy như một lời nhắc: cái khác nhau giữa cậu và nó không phải bẩm sinh, mà là một cái mong manh có thể gãy bất cứ lúc nào — nên phải giữ, từng bậc một.
Nhưng cậu không được dừng lâu. Trên bản đồ trong đầu, cái đốm lạnh vẫn nhích lên, đều, nhanh — nó ở tầng cao hơn cậu nhiều, gần đỉnh hơn cậu nhiều. Mỗi lần cậu liếc cái đốm ấy, cậu lại thấy khoảng cách giữa nó và cái quầng-Trạm trên đỉnh ngắn đi. Cậu đang đua, và cậu đang thua cuộc đua ấy — đúng như Trạm đã cảnh báo.
Và trên đường lên, cậu bắt đầu thấy dấu của kẻ đi trước. Một xóm hồn ở tầng bảy, khi cậu ghé qua, đã lạnh ngắt — không phải vỏ-rỗng như xóm bị hút, mà lạnh cái lạnh của một chỗ cái đóa sen trắng vừa đi qua và để lại một vệt băng dọc lối. Một hồn còn thức kể: “Một đóa sen áo trắng qua đây, nhanh lắm, không dừng. Nó không lấy ai — nó vội. Nó chỉ hỏi một câu, hỏi trống không, như hỏi chính nó: ‘còn bao xa nữa tới cái đói.’ Rồi nó đi. Mắt nó, ngài ạ, mắt nó như mắt một kẻ sắp tới đích sau mấy trăm năm. Vừa mừng vừa sợ. Tôi chưa thấy ai mang cái mặt ấy.” Tần Mạc nghe, và cậu biết: cái đóa sen trắng không còn bận tâm gom mảnh, hại xóm, dạy bài nữa. Nó đã thấy đích. Một kẻ đã thấy đích sau mấy trăm năm thì không gì cản được — trừ một kẻ khác tới đích trước.
Cậu trèo nhanh hơn.
Chu Bình, trên lưng, cảm được cái căng trong từng bước cậu. “Ngươi đang tính bỏ ta lại lần nữa trong đầu, phải không.” Gã nói, không trách, chỉ đọc. “Ta thấy ngươi liếc cái đốm ấy, rồi liếc cái chân gãy của ta. Ngươi tính: bỏ gã già này thì nhanh hơn, có khi kịp.”
Tần Mạc không đáp ngay — vì gã nói đúng, cái ý ấy có lóe qua. “Có.” Cậu thừa nhận, vì cậu không nói dối Chu Bình. “Ý ấy lóe qua. Rồi anh dập nó. Vì anh vừa gặp cái kẻ đã làm đúng cái ý ấy — bỏ cái Chu Bình của nó để nhanh — và anh thấy nó thành gì rồi.”
“Ta cho ngươi một cách khác.” Chu Bình nói. “Ngươi không bỏ ta, ngươi cũng không cõng ta nữa. Ngươi đặt ta xuống một xóm an toàn trên đường — không phải bỏ, mà gửi. Ta ngồi đó, chân ta lành dần, ta chờ. Ngươi trèo nhanh hơn. Xong việc, ngươi quay lại đón ta, hoặc Trạm chỉ ngươi chỗ ta. Gửi khác bỏ, thằng ngốc ạ. Bỏ là để mặc. Gửi là có hẹn quay lại.”
Tần Mạc bước chậm lại, cân câu ấy. Nó khôn — nó giữ được cả tốc độ lẫn cái không-bỏ-rơi. Nhưng cậu lắc đầu. “Không. Nghe hay, mà không. Vì nếu anh gửi ông ở một xóm, thì cái đóa sen trắng — nó theo dõi anh kỹ tới mức biết tên ba đứa dẫn đường — nó sẽ biết anh gửi ông ở đâu. Và nó sẽ tới cái xóm ấy, không phải để hại ông, mà để dùng ông: bắt ông, rồi nhắn anh ‘xuống đây đổi gã già lấy mười chín mảnh’. Anh gửi ông đi là anh tạo cho nó một con tin. Anh giữ ông trên lưng, trong tầm mắt anh, thì nó không chạm được ông mà anh không thấy.” Cậu xốc gã lên chặt hơn. “Ông ở trên lưng anh. Chậm thì chậm. Ít nhất anh biết ông an toàn ngang anh.”
Chu Bình im một lúc, rồi càu nhàu, giọng nghẹn cái nghẹn gã hay giấu sau càu nhàu: “Cái thằng… lúc nào cũng có lý cho việc không bỏ ta. Được. Ta trên lưng ngươi. Nhưng ta báo trước: ta mà thấy ngươi vì cõng ta mà tới trễ cứu ông trời, ta sẽ ám ngươi cả đời. Nên trèo cho nhanh vào, đừng lấy ta làm cớ đi chậm.”
Họ trèo. Qua tầng thiên tướng, nơi Tần Mạc từng lấy miếng đạo giờ nằm câm dưới lưỡi cậu. Qua cõi Từ Quân, nơi cậu từng suýt chết trong một giấc mơ đẹp. Qua những tầng cậu đã trả giá để đi qua lần đầu — và lần này, nhờ tấm bản đồ, nhờ cái ấm Trạm cho chỉ xóm an toàn, cậu đi thẳng, không lạc, không vòng.
Nhưng đi thẳng không có nghĩa là dễ. Cỗ máy, dù Trạm đang cầm, vẫn chạy — sứ tuần vẫn đi, các máng vẫn nghiến, và một kẻ sống cõng một kẻ chân gãy trèo ngược lên chín tầng thì vẫn là một kẻ sống giữa một cỗ máy không ưa cái sống. Có khúc cậu phải nép sau một cột đá cả buổi chờ một đoàn sứ đi qua, đếm từng nhịp cái đốm lạnh trên bản đồ nhích thêm trong lúc cậu buộc phải đứng im. Có khúc cậu phải cõng Chu Bình lội qua một dòng lực hồn xiết, nước lực bào vào chân cậu như ngàn cái kim, mà gã trên lưng thì cắn răng không kêu để cậu khỏi phân tâm. Mỗi khúc như thế lấy của cậu thời gian cậu không có — và cậu cảm cái xa xỉ của việc cõng một người trong một cuộc đua, cảm nó như một sức nặng thật trên vai và một sức nặng thật trong lòng. Nhưng cậu không đặt gã xuống. Cái sức nặng ấy, cậu đã chọn nó, và cậu mang.
Cậu gỡ thêm được vài mảnh nằm trên đường — hai mươi ba, hai mươi bốn mảnh cộng cốt — không phải đi lệch tìm, mà nhặt cái nằm ngay lối lên.
Chu Bình, trên lưng cậu suốt cái đoạn khổ ải ấy, biết cậu đang vắt mình tới ngưỡng. Gã không giục — giục thì thêm gánh. Gã làm cái gã giỏi: gã kể. Kể lảm nhảm những chuyện Dược phong cũ, chuyện một con bệnh nhân đòi gã bốc thuốc trị “cái bệnh ghét vợ”, chuyện gã từng nhầm rễ độc với rễ lành suýt giết một ông lý trưởng. Những chuyện vô thưởng vô phạt, kể bằng cái giọng khàn đều đều — và Tần Mạc hiểu gã kể để làm gì: để cho cậu một cái gì của cõi-người-bình-thường bám vào, giữa một cuộc leo tuyệt vọng lên nóc trời. Cái giọng gã là một sợi dây thừng quăng xuống cho cậu, mỗi câu chuyện nhảm là một mắt dây. “Ông im được không.” Tần Mạc thở dốc, nhưng cậu cười. “Không.” Chu Bình đáp. “Ta im thì ngươi nghe thấy tim ngươi đập gấp, rồi ngươi sợ. Ta nói thì ngươi nghe ta, ngươi bực ta, ngươi quên sợ. Bực một gã già dễ chịu hơn sợ một cái đỉnh trời. Nghe ta kể tiếp đây…” Và cậu leo, nghe gã kể, bực gã, quên sợ, lên từng bậc.
Và Tô Vãn, với mỗi mảnh, đậm thêm, gần thật thêm. Ở một chỗ nghỉ ngắn, nàng hiện ra, và lần này khi nàng đặt bàn tay lên tay cậu, cậu cảm được — không còn là một cái ấm mờ, không còn là một sức ép qua lụa — mà gần như một bàn tay thật, chỉ còn thiếu chút hơi. Sắp rồi. Nàng nói, mắt sáng. Em đếm được rồi, Tần Mạc. Còn không nhiều mảnh nữa. Em sắp chạm được anh thật. Nàng thử — nàng gắng cho bàn tay khói của mình đặc thêm một chút, ép nó áp vào lòng bàn tay cậu, và trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, cậu cảm được một cái gì gần như hơi ấm thật của da người, một cái ấm cậu chưa cảm từ đêm hợp Thiên. Cả hai cùng nín thở trước cái ấm ấy. Rồi nó nhạt, vì nàng chưa đủ mảnh để giữ. Nhưng nó đã ở đó, một khắc. Một lời hẹn của cái sắp tới.
Rồi cái mừng trong mắt nàng chùng, vì nàng nhìn lên bản đồ, thấy cái đốm lạnh gần cái quầng-Trạm tới đâu. Nhưng em sợ mình trọn không kịp. Sợ tới lúc em đủ để nắm tay anh, thì đã không còn cái đỉnh nào để bọn mình leo tới — vì nó đã tới đó trước, và làm cái nó tới để làm.
Tần Mạc nắm bàn tay gần-thật của nàng, cái nắm lần đầu gần chạm được, và cậu nói: “Vậy thì bọn mình leo. Không nghỉ thêm. Anh muốn cái ngày em nắm được tay anh thật, có một cái đỉnh còn nguyên để anh dẫn em lên chào một ông bạn. Đi.”
Họ lên tới Cửu Thiên — tầng cao nhất trước đỉnh, cái mặt gương trải ra chói lòa, những tòa sáng cô độc của các thần gần-đỉnh nằm rải như những hòn đảo. Tần Mạc nhớ lần đầu cậu tới đây: cậu đã kiệt, đã suýt thành con thú, đã leo cái thang bằng người. Giờ cậu tới lại, vẫn kiệt, nhưng khác — cậu cõng một người bạn, mang một người con gái gần trọn trong ngực, và cậu không leo để giành một cái gì cho mình nữa, mà để cứu một kẻ khác. Cái khác ấy, cậu nhận ra, là cả một đời người gói trong khoảng cách giữa hai lần đứng trên cùng một mặt gương.
Và từ đây, lần đầu, Tần Mạc nhìn thấy cái đỉnh bằng mắt thật, không phải qua bản đồ: cái quầng là Trạm, xa trên cao, tỏa cái ánh dịu của một ông trời còn nhớ.
Nhưng quầng ấy không còn dịu như lần cậu rời đi.
Cậu thấy nó gợn — từng đợt, như một mặt nước bị ai đó khuấy từ bên dưới. Và ở rìa cái quầng, một chấm trắng. Nhỏ. Lạnh. Đang áp vào cái quầng từ một phía, như một mũi kim áp vào một quả bóng căng. Cái đóa sen trắng đã tới. Nó đã tới chỗ Trạm, và nó đang làm cái nó tới để làm — ép, dụ, hay phá, cậu chưa biết; cậu chỉ thấy cái quầng gợn dữ hơn mỗi khắc, và cái chấm trắng bám riết không rời.
Muộn rồi. Tô Vãn thì thào, và giọng nàng vỡ. Nó tới trước. Đúng như Trạm nói.
“Chưa muộn.” Tần Mạc gằn, dù tim cậu thắt. “Trạm còn giữ. Cái quầng còn đó, còn gợn — nghĩa là ông ấy còn chống, chưa buông. Chừng nào cái quầng chưa vỡ, chưa muộn.” Cậu nhìn quãng đường cuối từ Cửu Thiên lên đỉnh — cái quãng cậu từng leo, cái thang giờ là đá trắng — và cậu tính: còn một quãng. Một quãng cậu phải leo trong lúc trên kia, một ông bạn đang một mình gồng chống một kẻ tới bảo ông buông tay. “Bám chắc.” Cậu nói với Chu Bình, và cậu lao lên cái quãng cuối, không còn giữ sức, đổ hết cái còn lại vào chân. “Ta không để ông ấy chống một mình thêm một khắc nào ta có thể rút ngắn.”
Và cậu leo cái quãng cuối lên đỉnh trời — cõng một kẻ chân gãy không chịu bị gửi, mang một người con gái gần chạm được, lao về phía một cái quầng đang gợn và một chấm trắng đang ép, về phía người bạn duy nhất của cậu trên nóc trời, kẻ đang một mình giữ cả một cánh cửa đóng trước một kẻ chỉ muốn nó mở.