tinbc tinbc

Chương 105: Khiên người

Bùi Thập không phải người quan trọng.

Ít nhất đó là điều cả sân đang cư xử.

Hắn bị Kỷ Trầm bóp cổ trước bệ Giám, chân quẫy trên nền đá ướt, máu ở hai bàn tay nhỏ xuống từng giọt. Không ai trong dân biết tên hắn. Hình Đường chỉ thấy một tạp dịch vận trận thấp. Thiên Luật Điện có thể ghi hắn là người bị Nghịch Chủng uy hiếp, hoặc sơ suất đứng sai vị trí, hoặc chết vì phản chấn tùy trang nào cần sạch hơn.

Tần Mạc biết tên hắn.

Bùi Thập.

Một cái tên vừa khóc vì sợ lỗi đổ lên đầu mình, vừa tát vào cổ tay Tần Mạc để hắn đừng dùng A Lạc.

Và cái tên ấy vừa tự nói ra trước cả sân, nhỏ đến mức gần như bị mưa nuốt. Tần Mạc nghe thấy. Lâm Tịnh Dao nghe thấy. Có lẽ Tống Nghiêm cũng nghe, vì bút hắn động rất nhẹ trên sổ ướt. Nhưng người dân phía xa không nghe. Với họ, Bùi Thập vẫn chỉ là thằng tạp dịch bị bóp cổ.

Một cái tên muốn sống phải chen qua quá nhiều tiếng lớn.

Kỷ Trầm giữ cổ Bùi Thập bằng tay trái, tay phải vẫn đặt trên bàn khóa ngọc. Hắn biết cách bóp để người không chết ngay. Bùi Thập còn thở được từng mẩu nhỏ, đủ để sợ lâu hơn.

“Lùi.” Kỷ Trầm nói.

Tần Mạc không lùi.

Bùi Thập nhìn hắn, mắt đỏ vì nghẹn. Miệng hắn mấp máy. Lần này Tần Mạc nghe được:

“Đừng… để con chết…”

Câu ấy không đẹp. Không phải “mặc kệ ta”. Không phải “cứu mọi người trước”. Nó là lời cầu sống trần trụi, ích kỷ, đúng lúc. Tần Mạc thấy nhẹ đi một cách kỳ lạ. Ít nhất có một người trên sân không giả làm anh hùng.

Kỷ Trầm nói: “Ngươi nghe chưa? Hắn muốn sống. Nếu ngươi đánh ta, hắn chết.”

Tạ Vô Cữu đứng trên bậc không ngăn. Tống Nghiêm siết dây luật, nhưng không ra tay. Lâm Tịnh Dao bị giữ ở mép sân, mặt trắng như giấy. Trần thị ôm A Lạc trong đám y tu, vừa muốn nhìn vừa không dám nhìn.

Mạnh bà tử không ở sân, nhưng một y tu trẻ của bà đang đứng gần Trần thị. Nàng cắn môi đến bật máu, tay cầm kim bạc mà không dám phóng. Khoảng cách quá xa. Phóng trượt, Bùi Thập chết. Phóng trúng, nàng phạm lệnh trước mặt trưởng lão. Cây kim trong tay nàng run như một ý nghĩ hèn chưa kịp thành hành động.

Tần Mạc thấy cây kim.

Hắn bỗng ghét tất cả những người đang chỉ “suýt” làm đúng, dù hắn biết mình cũng vừa suýt làm điều tệ hơn.

Tần Mạc hạ Câu Hồn Ấn xuống một chút.

Kỷ Trầm thấy vậy, mắt lạnh hơn. “Đặt ấn xuống.”

Tần Mạc nhìn bàn khóa ngọc.

Hồn lực của mười hai người vẫn mắc ở đó. Kỷ Trầm dùng Bùi Thập làm khiên, nhưng không hề buông công việc chính. Trong mắt hắn, Bùi Thập là cổ họng để ép Tần Mạc, hồn lực là vật phải giữ, Giám là thứ không được bẩn. Mọi thứ đều có vị trí.

“Đặt xuống.” Kỷ Trầm nhắc.

Tần Mạc thả Câu Hồn Ấn.

Nó rơi xuống nền đá, kêu một tiếng nặng.

Dân xôn xao. Một vài người thở phào. Tạ Vô Cữu hơi nghiêng đầu, như muốn nhìn xem Tần Mạc thật sự chịu đến đâu.

Kỷ Trầm nói: “Đá ra xa.”

Tần Mạc dùng chân đá Câu Hồn Ấn đi. Nó trượt qua nước mưa, dừng gần cái bánh đậu nát của đệ tử trẻ bị hắn đánh lúc trước. Người đệ tử ấy vẫn ngồi bên bậc, ôm ngực, nhìn hắn bằng mắt vừa sợ vừa hận.

Tần Mạc nhìn lại.

Người kia phun ra một câu rất nhỏ: “Ma tu giả nhân giả nghĩa.”

Không ai mắng hắn im.

Tần Mạc cũng không.

Kỷ Trầm siết cổ Bùi Thập thêm một chút. “Quỳ.”

Bùi Thập hoảng đến mức nước mắt trào ra. “Đừng nghe hắn! Không, nghe đi! Con không biết! Đừng để con chết!”

Hắn nói lộn xộn. Sợ làm lời cầu sống thành một mớ bẩn. Tần Mạc quỳ một gối xuống.

Đá dưới đầu gối hắn có khắc chữ “minh chứng”. Nửa chữ bị mưa và máu che mất, chỉ còn nét “minh” sáng lờ mờ. Sáng nay dân đứng quanh đây để xem một buổi xét án minh bạch. Bây giờ một tạp dịch bị dùng làm khiên trên chữ minh, một ma tu quỳ trước Giám, một trưởng lão bóp cổ người thấp để giữ pháp khí sạch.

Bùi Thập nhìn chữ dưới đầu gối Tần Mạc, rồi bật ra một tiếng cười nghẹn. Có lẽ hắn cũng thấy buồn cười. Có lẽ chỉ thiếu khí.

Đầu gối chạm đá lạnh.

Trong khoảnh khắc đó, vệt xanh trong Giám lướt qua sau lưng Kỷ Trầm. Nó xa hơn lúc trước. Nếu hắn mất thêm thời gian, nó sẽ chìm. Nếu hắn nhặt ấn và đánh, Bùi Thập chết. Nếu hắn không đánh, hồn lực tiếp tục mắc. Không có đường nào không dính máu.

Sen đen im lặng rất lâu.

Rồi nó đưa cho hắn một hình ảnh: Bùi Thập chết, Kỷ Trầm bị nuốt, Giám mở, mười hai hồn lực về lại thân. Một đổi mười hai. Một tạp dịch thấp đổi một nhóm người và một nhịp dòng sâu.

Tần Mạc thấy mình tính.

Thật sự tính.

Bùi Thập nhìn hắn, có lẽ cũng thấy. Mặt thằng bé méo đi vì một nỗi sợ khác hẳn. Không phải sợ Kỷ Trầm. Sợ người đang quỳ trước mặt quyết định nó đáng đổi.

“Đừng nhìn con như vậy.” Bùi Thập khàn giọng.

Tần Mạc giật mình.

Kỷ Trầm bật cười. “Hắn hiểu ngươi hơn dân đấy.”

Tần Mạc đứng bật dậy.

Kỷ Trầm lập tức siết tay.

Nhưng Tần Mạc không lao vào hắn. Hắn lao sang bên trái, nơi đệ tử trẻ bị đánh đang ngồi. Người kia tưởng hắn tới giết, hoảng sợ giơ tay chắn. Tần Mạc túm lấy cổ áo hắn.

“Cho ta thẻ khóa.”

Đệ tử trẻ run lên. “Không…”

“Đưa.”

“Ta không có.”

Tần Mạc nhìn túi vải nhỏ bên hông hắn. Đệ tử trẻ vội ôm lại. Trong túi không chỉ có bánh đậu. Có một thẻ phụ màu xám, dùng để ngắt bàn khóa khi trưởng lão vận trận rời vị trí.

Tần Mạc kéo mạnh.

Đệ tử trẻ hét vì đau ngực. “Đừng!”

Tần Mạc dừng nửa nhịp.

Không đủ.

Hắn giật túi.

Đường chỉ vụng đứt. Túi vải rách làm đôi. Bánh đậu rơi xuống nước, thẻ xám lộ ra. Đệ tử trẻ nhìn cái túi rách như nhìn một thứ thân thuộc bị giết.

“Đó là của muội ta.” Hắn nói, giọng vỡ. “Nàng thêu cho ta.”

Tần Mạc cầm thẻ xám.

Tay hắn khựng lại trên cái túi rách.

“Ta…”

“Câm!” Đệ tử trẻ hét lên, nước mắt trào ra vì đau và nhục. “Đừng nói ngươi bất đắc dĩ! Các ngươi ai cũng bất đắc dĩ!”

Tên hắn thêu trên góc túi: Ngô Tân. Hai chữ xiêu vẹo, một chữ còn thiếu nét. Có lẽ người thêu thật sự còn nhỏ. Tần Mạc nhìn cái tên ấy, rồi nhìn thẻ xám trong tay. Nếu trả lại, Bùi Thập chết. Nếu dùng, Ngô Tân mất một thứ không đáng mất trong một ngày vốn không phải chiến trường của hắn.

Tần Mạc dùng.

Câu ấy làm vài người áo trắng quay mặt đi.

Tần Mạc không trả lời. Hắn ném thẻ xám vào bàn khóa ngọc.

Kỷ Trầm biến sắc lần đầu.

Thẻ xám không phá được bàn khóa. Nó chỉ khiến bàn khóa ngừng nhận lệnh trong ba hơi thở. Ba hơi thở ấy đủ để tay Kỷ Trầm đặt trên khung Giám bị phản lực cắn ngược. Hắn buộc phải buông cổ Bùi Thập để giữ bàn khóa.

Bùi Thập rơi xuống nền.

Tần Mạc lao tới.

Kỷ Trầm giơ tay chém xuống đỉnh đầu Bùi Thập. Một đòn rất nhanh, rất thực dụng. Nếu Tần Mạc cứu, hắn lộ sườn. Nếu không cứu, khiên chết, sân thấy ma tu bỏ người thấp.

Tần Mạc dùng thân chắn.

Chưởng lực đánh vào vai bị dao đâm cũ.

Xương vai kêu răng rắc.

Tần Mạc phun máu, nhưng tay đã túm được áo Bùi Thập, ném hắn về phía Lâm Tịnh Dao. Ném quá mạnh. Bùi Thập lăn trên sân, đập vào chân nữ đệ tử giữ Lâm, lại kêu lên. Lâm Tịnh Dao cúi xuống kéo hắn dậy, cổ tay bị máu hắn làm đỏ.

“Ta cứu ngươi còn muốn gì?” Tần Mạc gằn lên.

Cả sân nghe thấy.

Bùi Thập vừa thở được, mặt vẫn tím, nhìn hắn bằng mắt ướt và đầy sợ. “Con… con có xin ngài ném con như bao cát đâu.”

Lâm Tịnh Dao đang đỡ Bùi Thập khựng lại. Nàng ngẩng đầu nhìn Tần Mạc. Ánh mắt ấy không giống lúc nàng nhìn một nghi phạm, cũng không giống nhìn một đồng minh. Nó giống nhìn một người vừa cứu và vừa làm sai trong cùng một hơi thở.

“Hắn không nợ ngươi cách biết ơn.” Nàng nói.

Giọng nàng khàn, có lẽ vì vừa bị kéo khỏi phòng tự kiểm, có lẽ vì câu này cũng tự nói với chính nàng. Nàng từng nghĩ dân phải biết ơn luật vì luật cứu họ. Hôm nay Trần thị mắng áo trắng, và nàng không cãi được.

Vài tiếng cười nghẹn bật ra từ đám dân, rồi tắt ngay vì không đúng lúc.

Tần Mạc đứng chết một nhịp.

Câu của hắn vừa rồi xấu như một cái tát. Hắn cứu Bùi Thập, rồi lập tức đòi người được cứu cư xử đúng. Tô Vãn từng mắng hắn chuyện nhỏ hơn thế nhiều: cứu người không phải mua nợ.

Ký ức hiện lên không đúng lúc.

Năm đó ở Thương Lan, một tạp dịch bị phạt quỳ vì làm đổ thuốc. Tần Mạc lén kéo người kia dậy, còn bực vì đối phương sợ không dám đi. Tô Vãn đứng sau rặng trúc, lạnh mặt nói: “Ngươi giúp người ta rồi giận vì người ta sợ, vậy ngươi giúp ai? Giúp hắn hay giúp cái hình ảnh tốt đẹp của ngươi?”

Hắn đã cãi nàng cả buổi.

Nàng bỏ đi trước.

Sau đó vẫn để thuốc trị đầu gối ngoài cửa phòng tạp dịch.

Tần Mạc nhìn Bùi Thập, cổ họng nghẹn. “Ta…”

Kỷ Trầm không cho hắn nói hết.

Trưởng lão vận trận cười lạnh, một tay giữ bàn khóa, một tay lau máu ở khóe miệng. “Ngươi muốn làm người tốt bằng Sát Đạo?”

Mặt Giám sau lưng hắn mở rộng thêm. Hồn lực mắc trong khung bắt đầu cháy xanh. Mưa rơi vào vùng sáng ấy bốc hơi thành sương lạnh.

Kỷ Trầm nói tiếp, giọng to đủ cho dân nghe:

“Ngươi cướp thẻ của trẻ, đánh đệ tử, dọa tạp dịch, dùng ma khí cắt dây, rồi muốn mọi người gọi ngươi là cứu tinh. Ngươi khác Thiên Luật ở điểm nào? Ít nhất chúng ta còn có sổ.”

Tần Mạc nhìn hắn.

Câu ấy không hoàn toàn sai.

Đó mới là phần khiến Tần Mạc muốn giết hắn hơn.

Ngô Tân ôm túi rách bên bậc, giọng nghẹn: “Sổ của các ngươi có ghi túi của ta không?”

Không ai trả lời.

Câu hỏi nhỏ ấy rơi giữa sân như một hạt đậu bị giẫm. Tạ Vô Cữu không nhìn xuống. Kỷ Trầm không nghe hoặc giả vờ không nghe. Tống Nghiêm nhìn trang sổ của mình, bút dừng. Nếu ghi, hắn ghi ở mục nào? Vật riêng bị hủy do ma tu đoạt thẻ? Hay tổn thất phụ khi bảo hộ Giám? Không có mục “muội muội thêu sai nét”.

Tần Mạc cúi mắt.

Hắn không có sổ nào đủ tốt hơn.

Tống Nghiêm bước lên nửa bước, dây luật trong tay rung. “Kỷ trưởng lão, bàn khóa đang quá tải.”

“Ta biết.”

“Người phàm chịu không nổi.”

“Bắt Nghịch Chủng thì Giám mới đóng được.”

Tống Nghiêm cứng lại. Hắn nhìn Từ Bá đang co giật, nhìn Cam Nương ôm ngực, nhìn A Lạc được y tu giữ nhưng vẫn run. Rồi hắn nhìn Tạ Vô Cữu.

Tạ Vô Cữu nói: “Ưu tiên giữ sân.”

Tống Nghiêm nhắm mắt một nhịp.

Lần này, hắn không phản bác.

Tần Mạc thấy hết.

Hắn cúi xuống nhặt Câu Hồn Ấn.

Đệ tử trẻ bị giật túi hét: “Đừng để hắn cầm ấn!”

Hình Đường lao lên.

Bùi Thập cũng hét, nhưng câu của hắn khác: “Đừng đánh ở chỗ dây trẻ!”

Không ai nghe rõ giữa tiếng mưa.

Tần Mạc nhặt ấn lên.

Vai trái gần như không nâng nổi. Lệnh lực trong người cào rát. Sen đen đói đến im lặng. Hồn lực của Kỷ Trầm nối với Giám, dày, bẩn ở lõi, sạch ở vỏ, ngay trước mặt hắn.

Tần Mạc không còn đường đẹp.

Hắn từng nghĩ đặt luật đầu tiên sẽ làm đường bẩn có mép. Không nuốt vô tội. Không dùng trẻ. Không kéo nàng bằng đau của người khác. Nhưng luật trong đầu hắn vừa va vào một túi vải rách, một tạp dịch bị ném như bao cát, một cô bé sợ người ghi tên búp bê. Luật chưa đủ. Luật chỉ cho hắn biết vực ở đâu, không dạy hắn đi qua mà không đẩy ai rơi.

Và phía bên kia vực, Kỷ Trầm vẫn đang kéo dây.

Không ai đợi hắn nghĩ xong. Người trên sân đang mất hồn lực theo từng hơi thở. Từng hơi rất ngắn.

Hắn nhìn đệ tử trẻ đang ôm túi rách, rồi nhìn Bùi Thập đang sợ mình hơn sợ Kỷ Trầm, rồi nhìn A Lạc giấu mặt vào A Mộc.

“Ta không phải cứu tinh.” Hắn nói.

Không biết nói cho ai nghe.

Kỷ Trầm kết ấn, bàn khóa sáng dữ dội. “Vậy quỳ như ma.”

Mặt Giám đột nhiên kéo toàn bộ hồn lực về phía khung.

Từ Bá ngất.

Cam Nương phun máu.

A Lạc ngừng khóc.

Tần Mạc lao về phía Kỷ Trầm.

Lần này, hắn không nghĩ tới lời thanh minh nữa.