Chương 105: Cửa ở trên đỉnh
Trèo được một quãng lên khỏi tầng đáy, ngồi nghỉ trên một triền đá giữa hai tầng, Chu Bình duỗi cái chân gãy bên cạnh, Tần Mạc gọi lên đỉnh và hỏi cái cậu chưa từng dám hỏi.
Suốt cả hành trình cậu tránh câu ấy — không phải vì không muốn biết, mà vì một phần cậu sợ câu trả lời. Con đường gom mảnh, dù đau, vẫn rõ ràng: một việc cậu làm được, từng bước. Cái cửa là một cái mù mịt, lớn hơn cậu, thuộc về một tầng câu chuyện cậu chưa với tới. Cậu đã định cứ nhặt mảnh, để cái cửa lại sau cùng, khi cậu đủ mạnh. Nhưng cái đốm lạnh trên bản đồ vừa đổi hướng, bỏ mọi mảnh, đi thẳng lên — và cái đổi ấy tước mất cái quyền hoãn của cậu. Nếu đối thủ thôi đua mảnh mà đi thẳng tới đâu đó, cậu phải biết cái “đâu đó” ấy là gì. Nên cậu hỏi: “Cái cửa ở đâu, Trạm?”
Cái quầng xa lặng rất lâu — lâu hơn mọi lần, và Tần Mạc biết không phải vì Trạm không nghe, mà vì Trạm đang cân xem có nên trả lời không. Rồi giọng ông vọng xuống, chậm, nặng:
Ta đã mong ngươi đừng hỏi ta câu ấy. Trạm nói. Vì trả lời nó, ta phải cho ngươi biết một điều ta ngồi đây, làm trời, mới hiểu ra — và biết nó rồi, ngươi sẽ không quay lại được cái ngươi trước khi biết.
Ngươi tưởng cái đói này là đỉnh. Trạm nói. Ta cũng tưởng, hồi ta còn trèo như ngươi. Chín tầng trời, rồi cái đói trên cùng, rồi hết — đỉnh của cỗ máy. Nhưng ngồi trong nó, làm nó, ta thấy cái ngươi đứng dưới không thấy: cái đói không phải đỉnh. Cái đói là một cái ngưỡng. Cỗ máy tầng tầng thiên đạo vắt hồn nuôi cái đói, bốn tỉ năm — không phải để nuôi nó béo. Mà để, một ngày, cái đói tích đủ để trở thành một cái chìa-lực, một cái đủ lớn để đẩy mở một cái cửa nằm NGAY TRÊN nó. Trên cả ta. Trên cả cái đói. Giọng ông chùng. Ta ngồi đây, làm cái đói, và ta cảm được cái cửa ấy ngay trên đầu mình. Cả bốn tỉ năm cỗ máy chạy là để nuôi cái ta đang là, tới lúc nó đủ nặng để bửa cái cửa trên đỉnh.
Tần Mạc ngồi thụp xuống một tảng đá, vì hai chân cậu không đỡ nổi cái vừa nghe. Suốt chín tầng trời cậu leo, cậu tưởng cậu leo qua một cái ác — một cỗ máy tàn nhẫn vắt hồn nuôi một cái đói vô độ. Giờ cậu nghe: cái ác ấy không vô độ. Nó có mục đích. Bốn tỉ năm khổ đau của vô số hồn không phải để nuôi một cái miệng tham — mà để rèn một cái đòn bẩy đẩy mở một cánh cửa. Ai đó đã tính rằng bốn tỉ năm hồn người bị vắt là một cái giá chấp nhận được để mở một cái cửa. Và cái tính toán ấy làm cậu buồn nôn hơn cả sự tàn nhẫn.
“Cái cửa ấy,” cậu hỏi khẽ, cổ khô, “mở ra cái gì mà đáng bốn tỉ năm?”
Ta không biết. Trạm đáp. Ta ngồi ngay dưới nó, ta cảm được nó, mà ta không biết cái sau nó. Cái ta biết là: kẻ dựng cỗ máy này cho rằng cái sau cửa đáng cả một vũ trụ đau để mở. Một kẻ tính như thế thì hoặc là điên, hoặc biết một cái ta không biết. Ta sợ nó không điên.
“Vậy tại sao cửa chưa mở?” Tần Mạc hỏi. “Nếu chìa với lực đều sẵn — em bị xé thành chìa từ đêm hợp Thiên, cái đói tích đủ từ lâu — sao cái cửa còn đóng?”
Vì chìa chưa hoàn chỉnh, và lực chưa được thả. Trạm đáp. Em bị xé — chìa vỡ thành trăm mảnh, không tra được. Đó là cái giữ cửa đóng bấy lâu: không ai ghép nổi chìa. Rồi ngươi tới, ngươi ghép. Ngươi tưởng ngươi cứu nàng — mà ngươi cũng đang, từng mảnh một, làm lại cái chìa. Còn lực: cái đói tích đủ rồi, nhưng nó cần được thả đúng lúc, dồn đúng hướng. Ta ngồi giữ không cho nó thả. Hai cái khóa an toàn của cả cõi, đóa sen: một là chìa vỡ, hai là ta giữ lực. Ngươi đang gỡ cái khóa thứ nhất mà không biết. Và cái đóa sen trắng đang trèo lên gỡ cái khóa thứ hai.
Tần Mạc lạnh toát. Cậu đi cả một hành trình để ghép nàng lại vì thương — và mỗi mảnh cậu ghép cũng là một mảnh cậu lắp lại cái chìa. Cậu vừa cứu người thương, vừa vô tình làm lại cái công cụ mở cửa. Cái nghịch lý ấy đè lên cậu như một tảng đá.
Trong ngực Tần Mạc, Tô Vãn — người là cái chìa của cái cửa ấy — lặng đi, rồi nói rất khẽ: Vậy em là cái chìa, cái đói là cái lực đẩy. Hai nửa. Kẻ gieo mầm gieo em xuống đáy để làm chìa, và dựng cỗ máy vắt hồn để làm lực. Cả cõi này là một cái ổ khóa khổng lồ, và em… em là cái được sinh ra để tra vào nó. Giọng nàng run, nhưng không vỡ. Nhưng em đã bảo anh rồi. Cái chìa mọc chân. Em sẽ không tra vào ổ nào cả.
“Ông ngồi trên nó bao lâu rồi?” Tần Mạc hỏi khẽ. “Từ khi ông thành cái đói tới giờ — ông vừa chống cái đói, vừa giữ nó khỏi đẩy cửa. Cả hai. Một mình.”
Từ khoảnh khắc ta thành trời. Trạm đáp, và trong giọng ông có cái mỏi của một kẻ gánh một sức nặng không được đặt xuống. Ngươi nhớ ta nói cầm cái đói mệt hơn ta tưởng không? Ta chưa nói hết. Cái đói kéo ta buông để nó nuốt — cái đó ta chống được, vì ta còn nhớ ta từng là người, ta không muốn nuốt. Nhưng còn một cái kéo thứ hai, ngầm hơn: cái đói muốn làm đúng cái nó được sinh ra để làm — đẩy cửa. Nó không chỉ đói ăn. Nó đói cái đích của nó. Bốn tỉ năm nó được nuôi cho một việc, và nó khát được làm cái việc ấy như một mũi tên khát được buông khỏi dây cung. Ta ngồi giữ nó lại khỏi cái đích của chính nó. Ngươi hiểu cái mỏi ấy không — giữ một thứ khỏi làm đúng cái nó khát nhất?
Tần Mạc hiểu, hiểu tới tận xương. Cậu đã cõng cái mỏi ấy suốt chín tầng: giữ chính mình khỏi làm cái Sát Đạo trong cậu khát nhất — nuốt, giết, mạnh lên. “Tôi biết cái mỏi ấy.” Cậu nói khẽ với cái quầng. “Tôi giữ một cái nhỏ hơn nhiều. Nhưng tôi biết. Và tôi tới để giữ cùng ông.”
Giờ ngươi hiểu tại sao ta phải cân trước khi nói. Trạm tiếp. Ta đang NGỒI trên cái lực đẩy cửa. Ta LÀ nó. Mỗi khắc ta gồng giữ cái đói khỏi nuốt thêm, ta cũng đang gồng giữ nó khỏi làm cái việc nó được sinh ra để làm — đẩy cửa. Ta không chỉ giữ cái đói cho nó thôi đói. Ta giữ nó cho nó đừng đủ nặng để bửa cái cửa trên đầu ta. Ta là cái chốt cuối cùng, đóa sen. Chừng nào ta còn ngồi đây, còn nhớ mình là ai, cái cửa còn đóng — vì ta không cho cái lực dưới thân mình dồn lên đẩy nó.
Ta mong là ngươi giữ được lời ấy. Trạm nói với nàng, dịu hơn Tần Mạc từng nghe một ông trời nói. Vì có một kẻ đang trèo lên đây để chứng minh điều ngược lại.
Cái đóa sen trắng. Trạm nói tiếp, và lần đầu trong giọng ông trời có một cái gì như lo. Ta thấy nó rồi. Nó bỏ cuộc gom mảnh. Nó trèo thẳng lên đỉnh, về phía ta.
“Sao nó lại lên chỗ ông?” Tần Mạc hỏi. “Nó cần chìa — cần nàng. Nàng ở trong ngực tôi, dưới này. Sao nó lại lên?”
Vì nó hiểu ra cái ngươi vừa nghe. Trạm đáp. Cửa ở trên ta. Và một cái cửa, nếu có đủ lực, thì cạy được — không nhất thiết cần chìa. Chìa mở khóa êm; lực thì bửa toang. Nó không có chìa hoàn chỉnh, nó thua ngươi cuộc gom mảnh. Nhưng nó không cần chìa nữa nếu nó có đủ lực để bửa. Và cái lực ấy… giọng Trạm nặng xuống, …là ta. Là cái đói ta đang ngồi giữ. Nó lên đây không phải để gặp ngươi. Nó lên để tới ta — để ép ta, dụ ta, hay phá ta, cốt làm ta buông cái đói ra, cho cái đói dồn lên bửa cửa. Nó thôi cần nàng làm chìa. Nó chuyển sang định dùng ta làm búa.
Tần Mạc cảm cả một mạch lạnh chạy dọc sống lưng. Suốt Quyển này cậu tưởng cuộc đua là ai gom Tô Vãn trước. Giờ cậu hiểu cuộc đua đã đổi: cái đóa sen trắng không đua gom mảnh nữa. Nó đua tới chỗ Trạm — kẻ bạn duy nhất của cậu ở trên cao, kẻ đang một mình gồng giữ cả cái cửa đóng. Và nếu nó tới được Trạm trước cậu…
“Trạm.” Cậu nói, giọng gấp. “Ông giữ được nó không? Nếu nó tới ép ông?”
Ta không biết. Trạm đáp thật, và cái thật ấy lạnh hơn mọi lời dọa. Ta đang gồng chống cái đói mỗi khắc. Ta còn phải chống thêm một kẻ tới ép ta buông — ta không chắc. Cái đói đã kéo ta rồi; nó rót vào ta mỗi ngày cái ý ‘buông đi, đẩy cửa đi, hết mệt’. Ta chống được, tới giờ, vì ta còn nhớ. Nhưng nếu cái đóa sen trắng tới, thêm giọng nó vào giọng cái đói, cả hai cùng dụ ta buông… ta là một ông trời, đóa sen, không phải một ông trời không mỏi.
Trạm ngừng, rồi nói cái làm Tần Mạc lạnh toát: Ngươi hứa lên chơi cờ với ta, nhớ không? Ta e ngươi phải lên sớm hơn ngươi tính. Không phải để chơi cờ. Để giúp ta giữ cái chốt — trước khi cái đóa sen trắng tới làm ta buông nó.
Tần Mạc ngước lên cái quầng xa trên đỉnh trời, cái quầng là bạn cậu, là kẻ vừa thú nhận nó có thể không giữ nổi.
“Ông cầm cự được bao lâu?” Cậu hỏi. “Từ giờ tới lúc cái đóa sen trắng tới chỗ ông — ta có bao nhiêu thời gian?”
Ta không đếm được chính xác. Trạm nói. Nó trèo nhanh — nó không cõng ai, không dừng ai, ngươi biết rồi. Ta đoán… vài chục con nước, không hơn. Ngươi ở tầng đáy, dưới cả cõi người. Ngươi phải trèo ngược lên chín tầng trời để tới ta. Ngươi từng trèo, ngươi biết nó lâu tới đâu. Một khoảng ngừng. Ta nói thật, đóa sen: ngươi có thể không kịp. Nó ở gần đỉnh hơn ngươi nhiều. Nó gần như chắc chắn tới ta trước.
Cái tin ấy đáng lẽ làm Tần Mạc gục. Một kẻ khác, nghe “ngươi gần như chắc chắn tới trễ”, sẽ hoặc bỏ cuộc, hoặc làm liều — bỏ Chu Bình, cắt mọi thứ vướng chân, lao đi như cái đóa sen trắng từng làm. Nhưng cậu đã học, ở cái thang bằng người, ở cái vực, rằng cái “có thể không kịp” không phải lý do để không đi — nó là lý do để đi ngay, và đi mà vẫn còn là mình. Cậu đứng dậy, và cậu cảm cái mệt trong từng khớp xương, cái mệt của một kẻ vừa leo khỏi một cái vực và giờ được bảo phải leo tiếp chín tầng trời. Nhưng cậu đứng.
“Chu Bình.” Cậu nói. “Ta phải trèo lại chín tầng. Nhanh. Ông đi với ta thì ta chậm — ông chân gãy, ta cõng ông, ta không leo nhanh được. Ta…” cậu ngừng, vì cậu ghét cái cậu sắp nói, “…ta phải cân xem có nên để ông lại một xóm an toàn không. Để ta leo nhanh hơn.”
Chu Bình im một lúc. Rồi gã cười, cái cười khàn quen thuộc. “Ngươi vừa nghe cái thằng áo trắng kể chuyện gì? Nó để cái Chu Bình của nó chết chắn đường cho nó leo nhanh, rồi nó cắt luôn cả cái tử tế, thành cái quái vật băng giá kia. Giờ ngươi định để cái Chu Bình của ngươi lại một xó cho nhanh chân?” Gã gõ gõ lên vai cậu. “Ngươi biết cái khác nhau giữa ngươi với nó không nằm ở chỗ ngươi leo nhanh hơn. Nó nằm ở chỗ ngươi không bỏ ta lại. Ngươi bỏ ta để nhanh, ngươi thắng cuộc đua mà thua cái làm ngươi là ngươi. Cõng ta lên. Ta là cái phanh của ngươi, nhớ chưa? Lên tới đỉnh mà gặp cái thằng ép ông trời buông tay, ngươi sẽ cần cái phanh hơn bao giờ hết — cần một thằng già bên tai nhắc ngươi đừng thành nó.”
Tần Mạc nhìn gã, gã Dược phong chân gãy đã đi cùng cậu qua chín tầng trời và một cái vực, và cậu thấy cổ mình nghẹn. Nó nói đúng. Cái đóa sen trắng bỏ lại cái Chu Bình của nó, và cái bỏ ấy là bước đầu tiên biến nó thành cái nó bây giờ. Nếu cậu bỏ Chu Bình để leo nhanh hơn — dù vì một lý do tốt, dù để cứu Trạm — thì cậu đã đặt chân lên đúng cái con đường đã dẫn cái đóa sen trắng tới chỗ băng giá.
“Ừ.” Cậu nói, xốc gã lên lưng, chặt. “Ta cõng ông. Chậm thì chậm. Ta thà lên tới đỉnh chậm mà còn cõng ông, còn hơn tới kịp mà đã thành cái ta lên đó để ngăn.” Cậu quay mặt về phía cột hồn gần nhất dẫn lên tầng trên, cái đường ngược lên chín tầng trời. “Với lại — nếu ta tới không kịp, thì ta tới không kịp có ông bên cạnh, còn hơn tới không kịp một mình. Đi thôi.”
Và cậu bước vào cột hồn, cõng Chu Bình, mang trong ngực hai mươi mốt mảnh cộng cốt và một người con gái là cái chìa của cả một vũ trụ — trèo ngược lên chín tầng trời, về phía một ông bạn đang một mình gồng giữ cái cửa đóng, và về phía một kẻ áo trắng đang trèo nhanh hơn cậu, tới cùng cái đỉnh ấy, để bảo ông bạn kia buông tay.