Chương 104: Chọn kẻ để nuốt
Dây luật quất tới từ bốn phía.
Tần Mạc không tránh hết.
Một dây siết vào cánh tay trái, nơi kinh mạch từng nứt khi cắt dây thiên mệnh ở Trấn Hồn Đài. Đau cũ bị lôi dậy như người chết bị gọi tên. Một dây khác quấn qua eo, kéo hắn khỏi bệ Giám. Hai đệ tử Hình Đường lao lên theo dây, kiếm chưa rút khỏi vỏ nhưng chuôi kiếm đã nhắm vào khớp gối hắn.
Tần Mạc đạp vỡ mép bệ.
Đá trắng nứt, mảnh vụn bắn vào mặt một đệ tử. Người kia kêu lên, che mắt. Tần Mạc giật dây luật trên tay, kéo đệ tử còn lại mất thăng bằng, dùng vai húc hắn ngã vào bàn ghi lời đã đổ. Bàn gỗ gãy thêm một chân. Mực đen bắn lên áo trắng.
Không ai chết.
Nhưng có tiếng xương cổ tay rạn.
Đệ tử kia hét lên. Tần Mạc nghe rõ, nhưng không quay lại.
Dân phía sau dây xanh dạt ra. Có người ngã, bị người khác kéo dậy. Một gã bán hương ôm thùng hương chạy, vừa chạy vừa chửi vì hương ướt hết. Một đứa trẻ lạc mẹ đứng giữa sân khóc. Y tu nữ chạy tới bế nó ra, rồi bị một chấp sự mắng không giữ vị trí. Nàng mắng lại: “Vị trí của ta là người còn thở!”
Tần Mạc nhìn quanh trong mưa.
Hồn lực lơ lửng quanh bệ vẫn chưa về hẳn. Mười hai người phàm được kéo khỏi vị trí, nhưng dây mỏng còn mắc trong khung Giám. Nếu Giám đóng thô, phản phệ. Nếu Giám mở tiếp, nó hút nốt. Nếu hắn bị bắt, không ai dưới sân đủ dịu để khâu. Nếu hắn nuốt một nguồn hồn lực đủ mạnh, hắn có thể làm.
Nguồn ở khắp nơi.
Dân sợ hãi. Đệ tử thấp. Chấp sự bị thương. Tống Nghiêm. Tạ Vô Cữu. Và sau rèm bệ Giám, một người vừa bước ra từ cửa phụ Thiên Luật Điện.
Tần Mạc thấy các nguồn ấy như thấy đèn trong đêm. Đây là điều làm hắn buồn nôn: trước kia hắn nhìn người là người, bây giờ trong một nhịp nguy cấp, hắn nhìn thấy độ dày hồn lực trước. Tống Nghiêm sáng chắc, dây luật quấn quanh hồn như vòng sắt. Tạ Vô Cữu sâu hơn, nhưng bị pháp ấn che kín. Một đệ tử thấp đứng gần hắn lại mỏng, dễ bẻ, dễ dùng, như que củi khô.
Tần Mạc quay mắt khỏi đệ tử ấy.
Nhưng hắn đã nhìn.
Đệ tử đó nhận ra. Cậu ta ôm kiếm lùi nửa bước, mặt cắt không còn giọt máu.
Người đó mặc áo trưởng lão vận trận, viền cổ thêu chỉ xám, tay cầm một bàn khóa ngọc nối thẳng vào khung Giám. Râu hắn ướt mưa, mắt sâu và lạnh. Không cao bằng Tạ Vô Cữu, không sáng bằng Tạ Vô Cữu, nhưng bàn khóa trong tay hắn làm mặt Giám nghe lời hơn bất kỳ chấp sự nào.
Tống Nghiêm gọi: “Kỷ trưởng lão.”
Kỷ Trầm.
Tên này Tần Mạc chưa nghe, nhưng nhìn bàn khóa là biết hắn chính là người đổi hướng kéo dây A Lạc vừa rồi.
Trên bàn khóa của hắn treo một chuỗi ngọc nhỏ, mỗi hạt khắc một con số. Không phải trang sức. Là số lần Giám được mở không xảy ra tai biến. Hai mươi bảy hạt. Người quanh hắn nhìn chuỗi ngọc ấy với vẻ tin tưởng kỳ lạ. Một người giữ Giám hai mươi bảy lần không loạn chắc chắn đáng tin hơn một kẻ áo kho đầy máu bò từ dưới đất lên.
Kỷ Trầm biết ánh mắt đó thuộc về mình. Hắn không cần xin lòng tin. Hắn đeo nó trên cổ tay.
Kỷ Trầm liếc qua sân. Không nhìn A Lạc trước. Không nhìn dây đứt. Hắn nhìn khung Giám, rồi nhìn vệt hồn lực lơ lửng, như người chủ kho kiểm hàng bị hỏng.
“Đừng để hồn lực tản.” Hắn nói. “Khóa lại.”
Một y tu nữ quỳ cạnh Từ Bá ngẩng phắt đầu. “Ông ấy đang tắt mạch!”
Kỷ Trầm không nhìn nàng. “Khóa lại rồi chữa.”
“Chữa sau khi hồn lực về đâu?”
“Về đúng chỗ.”
“Đúng chỗ nào? Trong người ông ấy hay trong Giám?”
Không khí quanh câu hỏi ấy lạnh xuống. Y tu nữ lập tức biết mình quá lời. Nàng cúi đầu, nhưng không rút tay khỏi cổ tay Từ Bá. Kỷ Trầm cuối cùng liếc nàng một cái. Ánh mắt ấy không giận dữ, chỉ ghi nhận. Một cái ghi nhận đủ để nàng mất vị trí sau hôm nay.
Tần Mạc thấy nàng run.
Nàng vẫn giữ mạch.
Một đệ tử trẻ đứng gần đó khựng. “Nhưng người phàm còn trên sân…”
Kỷ Trầm quay sang. “Ngươi muốn hồn lực phản phệ vào họ?”
“Không.”
“Vậy khóa.”
Lý lẽ đúng. Giọng đều. Tay không run.
Đệ tử trẻ nuốt nước bọt, giơ thẻ khóa. Hắn chỉ khoảng mười sáu, mưa làm tóc dính lên trán. Tần Mạc thấy trong tay áo hắn có một túi vải nhỏ thêu chữ “Tân”, đường kim vụng. Có lẽ mẹ hoặc em gái thêu. Một người có túi vải vụng cũng có thể đang khóa hồn lực người khác theo lệnh.
Tần Mạc lao về phía Kỷ Trầm.
Không phải vì hắn đã suy xét xong.
Vì giận.
Giận người đổi dây trẻ nhỏ. Giận cái bàn khóa ngọc sạch sẽ. Giận giọng “khóa lại” như đang nói đóng tủ. Giận cả chính mình vì vừa nhìn A Lạc như cửa. Cơn giận cần một mặt để đập, và Kỷ Trầm đứng đúng chỗ.
Tạ Vô Cữu lập tức nói: “Bảo vệ trưởng lão vận trận.”
Đệ tử trẻ cầm thẻ khóa bước lên theo bản năng.
Tần Mạc không dừng.
Hắn chỉ cần nghiêng Câu Hồn Ấn một chút là có thể đánh văng thẻ trong tay đứa trẻ. Nhưng lực đang chạy trong hắn từ dao lệnh bị đoạt, từ máu, từ Giám. Hắn đánh mạnh hơn cần thiết.
Thẻ khóa vỡ. Sóng lực quất vào ngực đệ tử trẻ.
Người kia bay ngược, đập xuống bậc đá, túi vải nhỏ rơi ra. Trong túi có hai miếng bánh đậu đã mềm vì mưa.
Tần Mạc khựng lại.
Hai miếng bánh đậu lăn một vòng rồi dính vào vết mực đen. Một miếng vỡ đôi, lộ nhân vàng đã nhão. Đệ tử trẻ đưa tay với theo trước khi nhớ ngực mình đang đau. Động tác ấy nhỏ đến mức chỉ vài người thấy. Tần Mạc thấy. Bánh đậu không liên quan gì đến Luân Hồi Giám, không liên quan Tô Vãn, không liên quan đại cục. Chính vì vậy nó làm cú đánh của hắn bẩn hơn.
Đệ tử trẻ ôm ngực, ho ra máu.
Dân thấy. Hình Đường thấy. Kỷ Trầm cũng thấy.
“Ma tu thương người vô tội.” Kỷ Trầm nói ngay.
Câu ấy đúng.
Tần Mạc nhìn đệ tử trẻ. Người kia nhìn hắn bằng mắt không hiểu nổi: ta chỉ giơ thẻ, sao ngươi đánh ta như vậy?
Tần Mạc muốn nói tránh ra. Muốn nói ta không nhắm ngươi. Muốn nói ngươi đứng trước kẻ đáng chết. Nhưng một cái bánh đậu lăn đến chân hắn, bị máu pha mưa làm nát. Lời nào cũng nghe như tự tha.
Sen đen không nói.
Nó để hắn tự nghe tiếng ho của người kia.
Kỷ Trầm lùi nửa bước, giơ bàn khóa. Mặt Giám sáng lên, kéo hồn lực lại. Dây của Cam Nương rung dữ dội. Nàng ôm ngực, quỵ xuống. Từ Bá ngã theo, miệng gọi tên con trai. A Lạc vừa được cắt dây lại co người vì dây phụ quanh hồn chưa tan hết.
Tần Mạc ngẩng lên.
“Kỷ Trầm.”
Trưởng lão vận trận nhìn hắn. “Ngươi biết tên ta thì sao?”
“Ta sẽ nuốt ngươi.”
Sân im một nhịp.
Ở mép sân, A Lạc rúc vào Trần thị, hỏi rất nhỏ: “Nuốt là ăn hả mẹ?”
Trần thị bịt tai con, nhưng câu hỏi đã lọt ra. Vài người dân nghe thấy, sắc mặt càng khó coi. Một ma tu nói sẽ nuốt người trước mặt trẻ con; dù hắn có lý do gì, hình ảnh ấy không thể sạch lại.
Tần Mạc nghe câu hỏi của A Lạc.
Lưng hắn cứng.
Chính Tần Mạc cũng nghe rõ câu ấy vừa ra khỏi miệng mình.
Không phải “ta sẽ giết”. Không phải “ta sẽ ngăn”. Là nuốt.
Một đứa trẻ trong đám dân khóc ré. Tống Nghiêm biến sắc. Lâm Tịnh Dao nhắm mắt một nhịp như bị câu đó tát vào mặt. Tạ Vô Cữu không bỏ lỡ.
“Các ngươi nghe rõ.” Hắn nói với dân. “Đây là đạo của hắn.”
Tần Mạc không phản bác.
Vì trong khoảnh khắc ấy, hắn thật sự muốn nuốt Kỷ Trầm. Muốn nghe xương luật vỡ trong miệng sen đen. Muốn dùng hồn lực của kẻ kia khâu lại những dây đang run, rồi mở Giám, rồi nhìn dòng sâu. Muốn đến mức câu nói ra trước cả lý do.
Kỷ Trầm cười nhạt. “Luyện Khí mà dám nói nuốt trưởng lão vận trận.”
“Ngươi vừa kéo dây trẻ con.”
“Ta khóa điểm yếu của trận.”
“Nó là trẻ con.”
“Trong trận, nó là điểm yếu.”
Không có tiếng quát. Không có ác ý lộ liễu. Chỉ hai cách gọi khác nhau.
Tần Mạc bước lên.
Dây luật từ Hình Đường ập tới. Hắn dùng Câu Hồn Ấn móc một dây, kéo ngược vào bệ Giám. Dây trắng va khung ngọc, tóe lửa. Một chấp sự bị phản lực làm ngã. Tần Mạc chém ngang bằng ấn, không có lưỡi nhưng có lực hồn. Kỷ Trầm lùi sau hai đệ tử.
Hai đệ tử ấy không đáng chết.
Một người thậm chí vừa nãy giữ dân khỏi chen vào dây. Người kia trên cánh tay còn đeo băng y tu buộc vội. Họ rút kiếm vì lệnh, mặt tái vì sợ.
Tần Mạc thấy rõ.
Vẫn lao lên.
Người đeo băng lắp bắp: “Ta không đánh trẻ con.”
“Tránh.”
“Ta không được tránh.”
Câu ấy làm Tần Mạc muốn chửi. Không được tránh. Không được nói. Không được cứu trước. Những chữ không được đẻ ra cả sân máu này. Nhưng người trước mặt hắn không phát minh ra chúng. Người này chỉ đứng trong chúng, tay run.
Tần Mạc vẫn giơ ấn.
“Tránh.”
Họ không tránh.
Tần Mạc đánh vào nền trước chân họ. Đá nổ, hai người bị hất văng. Một người rơi vào vũng mực, một người đập vai vào cột bệ. Không chết. Nhưng đau. Và sợ.
Người đeo băng nhìn hắn, môi run: “Ta không kéo dây trẻ.”
Tần Mạc đi qua hắn.
Không đáp.
Lời không đáp ấy cũng là một vết.
Kỷ Trầm cuối cùng cau mày. Hắn đặt bàn khóa lên khung Giám, hai tay kết ấn. Mưa quanh hắn bị lực trận đẩy ra, tạo thành một khoảng khô lạnh giữa sân. Hồn lực lơ lửng lập tức tụ về phía hắn.
Tần Mạc cảm thấy cơ hội.
Nếu đánh lúc này, Kỷ Trầm phải buông bàn khóa hoặc dùng thân chịu. Nếu giết, Giám mất người vận. Nếu nuốt, đủ lực.
Hắn bước thêm một bước.
Đúng lúc đó, Kỷ Trầm kéo một người từ bên cạnh vào trước mặt.
Không phải đệ tử cầm kiếm.
Là Bùi Thập vừa bò lên từ khe nứt, hai tay còn máu, mặt lấm bùn.
Bùi Thập bị bóp cổ, mắt trợn lên. Hắn không hiểu mình vừa thành gì. Hắn chỉ lên sân vì dây A Lạc đã rơi, vì tưởng việc của mình xong, vì muốn chạy khỏi khoang trước khi bị ghi lỗi. Bây giờ cổ hắn nằm trong tay trưởng lão vận trận.
Kỷ Trầm nói: “Ngươi muốn nuốt kẻ rút hồn dân? Ta ở đây.”
Bùi Thập đập tay vào cổ tay hắn, phát ra tiếng nghẹn.
“Nhưng ngươi đi qua người thấp rất nhanh.” Kỷ Trầm siết thêm. “Đi tiếp đi.”
Tần Mạc dừng lại.
Mưa rơi giữa hai người.
Bùi Thập nhìn hắn, miệng mấp máy không thành tiếng.
Tần Mạc đọc được.
Đừng.
Không biết là đừng cứu, đừng bỏ, hay đừng làm đổ lỗi lên con.
Kỷ Trầm cười.
“Ngươi muốn làm ma có luật, Tần Mạc? Vậy chọn cho sạch xem.”
Bùi Thập cố cào tay Kỷ Trầm, móng rách bật máu. Hắn nhìn Tần Mạc rồi nhìn dân, như bỗng hiểu tên mình quá nhỏ. Hắn từng sợ bị ghi lỗi. Bây giờ có lẽ hắn sợ hơn: chết mà không ai ghi đúng. Môi hắn mấp máy thêm một câu.
“Con tên Bùi Thập.”
Lần này không phải cầu cứu.
Là tự ghi tên mình trước khi người khác biến hắn thành khiên.
Kỷ Trầm nghe thấy, nhưng chỉ nhấc hắn cao hơn một chút. “Tên ngươi sẽ vào sổ nếu ngươi sống.”
Bùi Thập nghẹn cười hay nghẹn khóc không rõ. “Nếu chết thì sao?”
“Cũng vào.”
“Mục nào?”
Kỷ Trầm không đáp.
Không phải vì không biết. Vì có quá nhiều mục đều dùng được.
Tần Mạc nhìn bàn tay đang bóp cổ Bùi Thập. Cơn giận trong hắn không còn nóng. Nó chuyển sang lạnh, gọn, dễ dùng. Điều đó còn đáng sợ hơn.
Người đệ tử đeo băng ngồi dưới chân bệ nhìn thấy ánh mắt ấy, vội kéo bạn mình lùi. Hắn không muốn bị Tần Mạc nhìn như nhìn hồn lực nữa.
Tạ Vô Cữu trên bậc đá vẫn không ra tay. Hắn để Kỷ Trầm nói, để Bùi Thập nghẹn, để Tần Mạc bị ép vào lựa chọn xấu. Nhưng khăn trắng trong tay hắn đã bị vò thành một cục. Lần đầu từ khi mở Giám, nghi thức không còn nằm gọn trong lời hắn. Dân phía sau dây xanh nhìn Kỷ Trầm bóp cổ tạp dịch, rồi nhìn Tạ Vô Cữu. Có người vẫn tin. Có người bắt đầu cúi đầu, không phải vì kính mà vì không muốn bị ai thấy mình nghi.
Một sân công khai đáng sợ nhất khi mọi người bắt đầu học cách không nhìn.
Kỷ Trầm hiểu điều đó, nên càng đứng thẳng. Hắn không cần giấu tay bóp cổ. Chỉ cần mọi người tự thuyết phục rằng đó là việc phải làm.