tinbc tinbc

Chương 103: Gương nhìn lại

Luân Hồi Giám không phản chiếu mặt Tần Mạc.

Nó phản chiếu tay hắn.

Trong mặt nước đen, bàn tay ấy lớn hơn thật, đầy máu, các khớp ngón trắng bệch vì nắm Câu Hồn Ấn quá chặt. Dưới lòng bàn tay là dây A Lạc vừa đứt. Trên đầu ngón tay còn vương lệnh lực đoạt từ dao lệnh. Vệt đen của sen trong linh đài bò ra theo mạch máu, không thành hoa, cũng không thành khói. Nó giống mực đổ vào nước giếng.

Dân trên sân nhìn thấy.

Không ai cần Tạ Vô Cữu giải thích ngay. Một người mẹ ôm con lùi lại. Ông lão bán nến đánh rơi bó nến xuống mưa. Đứa trẻ lúc sáng được bế xem công bằng khóc ré lên: “Mẹ ơi tay hắn đen!”

Một đệ tử Vạn Pháp Các đánh rơi khay thẻ, những thẻ nhỏ trượt trên đá như cá chết. Người bán bánh kéo rổ về sát ngực, nhưng vẫn liếc xuống chỗ A Lạc, như muốn biết con bé còn thở không. Cam Nương ôm ngực ngồi cạnh túi thuốc rỗng, mặt trắng bệch, miệng lẩm bẩm rằng mình không ký để bị ma tu ăn. Bành Sơ thì nhìn Tần Mạc như nhìn một con đường trốn khỏi hộ tịch lẫn một cái hố. Sợ và hi vọng trộn trên mặt thiếu niên ấy khiến hắn trông già đi mấy tuổi.

Không ai trên sân là tờ giấy trắng. Ai cũng lấy thứ vừa thấy vá vào nỗi sợ sẵn có của mình.

Tần Mạc nghe tiếng trẻ con ấy.

Hắn muốn quay lại nói nó không hiểu. Muốn nói người áo trắng mới kéo dây A Lạc. Muốn nói hắn vừa cứu con bé. Nhưng mặt Giám vẫn nhìn tay hắn, và chính hắn cũng không thích thứ đang bò dưới da mình.

Tạ Vô Cữu bước xuống một bậc.

“Giám không nói dối.” Hắn nói.

Câu ấy rơi vào sân rất vừa vặn. Không quát, không mắng, không cần thêm chữ ma. Dân vừa thấy mặt nước phản chiếu sen đen, liền tự nối phần còn lại.

Lâm Tịnh Dao đột nhiên nói: “Giám phản chiếu nhân quả, không phản chiếu toàn án.”

Tạ Vô Cữu nhìn nàng. “Ngươi đang tự kiểm.”

“Vâng.”

“Tự kiểm nên ít nói.”

“Vâng.”

Nàng đáp hai chữ vâng, rồi im. Không phải phục. Là biết nếu nói thêm, tờ trắng trong phòng tự kiểm sẽ bị xé trước mặt dân. Tần Mạc nhìn nàng. Hắn bực nàng chỉ nói được vậy. Bực đến mức gần như muốn mắng. Rồi hắn nhớ chính mình vừa không nói được câu thanh minh nào tử tế.

Tống Nghiêm bước tới gần bệ. Mưa làm sổ hắn ướt, nhưng hắn vẫn dùng tay áo che trang đang viết.

“Tần Mạc.” Hắn gọi.

Không phải Tần mười bảy.

Cái tên thật đi qua sân như một lưỡi dao.

Dân xôn xao. Trương Hạ Nhi ở mép Vạn Pháp Các che miệng. Phương Ký không thấy đâu, nhưng một góc rèm sau bàn ghi lời động nhẹ. Bùi Thập dưới khe nứt ngẩng lên, mắt tròn.

Tần Mạc nhìn Tống Nghiêm. “Ngươi ghi tên thật nhanh hơn ghi dây trẻ.”

Mắt Tống Nghiêm tối lại. “Ta hỏi ngươi. Tô Vãn chết ở Trấn Hồn Đài có phải vì ngươi động Câu Hồn Ấn?”

Lâm Tịnh Dao quay phắt sang hắn.

Câu hỏi ấy sai cách. Nó lấy một nửa hiện trường bị cắt, một nửa cáo thị, trộn thành lưỡi câu. Tống Nghiêm biết. Tần Mạc cũng biết hắn biết.

Nhưng dân không biết.

Tên Tô Vãn vừa vang lên, mặt Giám gợn nhẹ. Thanh y dưới cổ tay Tần Mạc nóng lên như bị ai chạm vào từ xa. Trong nháy mắt, sân Giám biến thành Trấn Hồn Đài. Máu trên áo nàng. Cổ tay nàng tự xoay về phía dây thiên mệnh. Giọng nàng khàn: cắt cái dây kia.

Tần Mạc bước lên một bước.

Dây luật quanh sân lập tức dựng.

Tống Nghiêm không lùi. Hắn cầm bút như cầm dao. “Trả lời.”

“Ngươi muốn nghe gì?” Tần Mạc hỏi. “Muốn nghe ta nói ta hại nàng, để sổ của ngươi đỡ thiếu ba dòng?”

Câu ấy đánh trúng. Tống Nghiêm siết bút gãy đôi. Mực đen dính lên tay hắn.

“Ta hỏi theo án.”

“Án của ai?”

“Án đã đóng dấu.”

“Dấu đóng trước điều tra.”

Đám đông nghe không hiểu hết, nhưng nghe thấy hai chữ điều tra. Tạ Vô Cữu đưa mắt sang Tống Nghiêm. Ánh mắt không nặng, nhưng đủ. Tống Nghiêm mím môi.

Hắn đã lỡ.

Hắn muốn ép Tần Mạc lộ ma khí, nhưng kéo theo vết nứt hồ sơ Thương Lan. Một câu sai có thể cứu sân khỏi loạn, cũng có thể làm sổ của hắn rách thêm.

Tần Mạc biết mình nên dừng.

Nhưng hắn không dừng.

“Ngươi từng thấy bình hồn dưới Trấn Hồn Đài.” Hắn nói. “Ngươi từng thấy thẻ Diệp Chẩn. Ngươi từng ghi. Rồi ngươi để họ cắt.”

Tống Nghiêm quát: “Câm miệng!”

Tiếng quát ấy không giống hắn. Quá nhanh. Quá giận. Dân giật mình. Một đệ tử Hình Đường nhìn chấp sự của mình bằng mắt lạ.

Tần Mạc cười. Nụ cười làm chính hắn thấy miệng mình lạnh.

“Ngươi cũng biết nói sai vì sợ.”

Tống Nghiêm rút dây luật.

Lần này hắn đánh thật.

Dây trắng vút qua mưa, nhắm cổ tay cầm Câu Hồn Ấn. Tần Mạc nghiêng người tránh, nhưng không đủ. Dây cắt qua mu bàn tay hắn, để lại một vệt trắng cháy. Sen đen lập tức bốc lên. Mặt Giám mở rộng hơn, như được mùi máu và oán khí cho ăn.

Trong mặt nước, hình ảnh đổi.

Không còn chỉ bàn tay.

Cả sân thấy một bóng áo xanh rất xa trong dòng sâu. Không rõ mặt, không rõ dáng. Chỉ một vệt màu. Nhưng đủ để mọi người nghe tiếng Tần Mạc thở gấp.

Rồi Giám cho họ thấy một điều khác.

Không phải Tô Vãn.

Là Tần Mạc nhìn Tô Vãn.

Một ký ức bị kéo lên từ chỗ hắn giấu kỹ: khu cấm Thương Lan, gió lùa qua khe cửa, Tô Vãn ngồi bên bàn đá vá một mép áo rách. Hắn đứng ngoài, tay cầm bát thuốc nguội. Nàng không biết hắn nhìn bao lâu. Trong ký ức ấy, Tần Mạc không bước vào ngay. Hắn đứng đó, tham lam giữ một khoảnh khắc nàng không phòng bị, như thể nhìn lâu hơn sẽ có thêm một phần nàng thuộc về hắn.

Tô Vãn trong ký ức bỗng ngẩng đầu, cau mày.

“Ngươi nhìn trộm đủ chưa?”

Dân không nghe được câu ấy. Nhưng họ thấy dáng nàng quay lại, thấy Tần Mạc giật mình giấu bát thuốc sau lưng như một thiếu niên bị bắt lỗi. Họ cũng thấy sau đó nàng đưa tay, không nhận thuốc ngay, mà gõ lên bàn hai cái, ý bảo đặt xuống rồi đi. Không dịu dàng. Không bi thương. Rất sống.

Ký ức không dừng ở đó. Giám kéo thêm một đoạn hắn từng cố quên vì nó quá nhỏ, quá không hợp với một người đã chết bi thảm.

Hôm ấy Tần Mạc đặt thuốc xuống mạnh tay, bát va bàn kêu cạch. Tô Vãn nhíu mày vì thuốc sánh ra mép. Hắn nói: “Ta chỉ sợ nàng quên uống.”

Nàng đáp ngay: “Ta có quên hay không cũng không biến ngươi thành người được phép đứng ngoài cửa nhìn ta như vật quý.”

Câu đó làm hắn giận. Hắn quay đi, không nói lời nào, còn cố ý để cửa khép mạnh hơn cần thiết. Tới tối, hắn mới thấy trên bậc cửa có một viên kẹo gừng bọc giấy. Tô Vãn ghét thuốc đắng, nhưng vẫn để phần kẹo duy nhất lại cho người vừa làm nàng bực.

Không ai trên sân nghe được lời, nhưng Giám cho họ thấy mặt Tần Mạc lúc trẻ: bị thương tự ái, tức tối, rồi lén nhặt kẹo gừng sau khi chắc không ai nhìn.

Tần Mạc muốn đập mặt Giám.

Tần Mạc tái mặt.

Giám không chỉ phơi ma khí. Nó phơi cả phần hắn không muốn nhận: từ rất lâu trước khi mất nàng, hắn đã có những khoảnh khắc muốn giữ nàng trong mắt mình lâu hơn nàng cho phép.

Tạ Vô Cữu hạ giọng: “Đó là thứ hắn muốn.”

Không cần nói thêm.

Giám phơi ra Tần Mạc không chỉ cứu A Lạc. Hắn muốn nhìn. Muốn đến mức dây trẻ con, dân chúng, luật, máu, tất cả có thể thành bậc thang nếu không ai kéo hắn lại.

Tần Mạc nhìn vệt xanh.

Lần này hắn không thể nói đó chắc chắn không phải nàng. Hắn cũng không thể nói đó chắc chắn là nàng. Chính khoảng giữa ấy làm hắn đau đến phát điên.

Từ trong đám đông, một người đàn ông hét: “Hắn dùng con bé mở đường tìm nữ nhân!”

Không ai biết câu đó đúng bao nhiêu.

Tần Mạc biết nó không sai hoàn toàn.

A Lạc nghe thấy. Con bé đang ôm A Mộc trong lòng Trần thị, mặt còn trắng. Nó ngẩng lên nhìn hắn. Trong mắt nó không có hận. Chỉ có một câu hỏi trẻ con không nói ra: ca ca ghi tên A Mộc sao lại làm con đau?

Tần Mạc tránh mắt nó.

Tránh xong, hắn thấy mình hèn.

Trần thị kéo A Lạc sát hơn, nhưng con bé vẫn nhìn theo khoảng trống hắn vừa để lại. Nó không hiểu người lớn cãi nhau bằng chữ gì, không hiểu Tô Vãn là ai. Nhưng nó hiểu một việc rất nhỏ: người từng biết tên A Mộc có thể khiến nó đau. Sự thật nhỏ ấy đủ làm một phần thế giới của nó rạn.

Tần Mạc muốn quay lại nói xin lỗi với nó.

Hắn không làm.

Một là vì dây luật đang vây. Hai là vì hắn sợ nghe nó đáp rằng không cần.

Tạ Vô Cữu giơ tay. Bốn chấp sự Thiên Luật lập tức mở một vòng phù quanh Giám. Khăn trắng trong tay hắn lau qua mặt ấn. Khăn đã ướt mưa, lau không sạch, nhưng hắn vẫn lau.

“Nghịch Chủng mang cấm tế, dùng hồn lực phàm nhân nhiễu Luân Hồi Giám.” Hắn nói. “Bắt sống. Trước dân, rửa ma khí, trả Giám trong sạch.”

Dân sau dây xanh có người hô bắt. Có người im. Có người nhìn A Lạc trước rồi mới nhìn Tần Mạc. Sự im lặng ấy làm Tạ Vô Cữu cau mắt rất nhẹ.

Hắn muốn sân đồng thanh.

Sân không đồng thanh.

Một bà lão bán bánh bỗng nói nhỏ, nhưng mưa và im lặng làm câu ấy lọt ra: “Nhưng dây con bé rơi rồi.”

Người bên cạnh kéo bà. “Đừng nói.”

“Ta thấy mà.” Bà lão lẩm bẩm, sợ nhưng bướng. “Hắn đập cái nút, dây rơi.”

Tạ Vô Cữu nhìn sang.

Bà lão lập tức cúi đầu, ôm rổ bánh đã ướt. Không nói nữa.

Tần Mạc nhìn bà. Một câu nhỏ không cứu được hắn. Nhưng nó làm sân không sạch như Tạ Vô Cữu muốn.

Hình Đường dưới khoang kéo lên thêm hai dây luật. Tần Mạc lùi tới sát bệ Giám. Sau lưng là mặt nước đen. Trước mặt là Tống Nghiêm, Tạ Vô Cữu, dân sợ hãi, Lâm Tịnh Dao bị giữ, A Lạc co trong tay mẹ.

Từ Hành ở hàng sao án bỗng bước lên nửa bước.

Không ai bảo hắn bước. Có lẽ chính hắn cũng chưa quyết định. Trong tay hắn cầm tờ danh sách mười hai người, mép giấy đã nhòe mưa. Bên lề, dòng nhỏ hắn viết về A Lạc không tự gật loang thành một vệt mực xám.

Tạ Vô Cữu nhìn sang. “Từ Hành.”

Hai chữ đủ làm hắn đứng lại.

Từ Hành cúi đầu. “Đệ tử chỉ muốn thu giấy khỏi nước.”

Một lời nói dối hèn. Hắn bước lên vì muốn nói điều gì đó, rồi rút lại dưới một cái gọi tên. Tần Mạc thấy hắn xấu hổ đến đỏ tai. Sân này không chỉ có người đúng và kẻ sai. Có cả người muốn làm đúng nhưng sợ, và nỗi sợ ấy làm sự thật ướt mưa.

Từ Hành nhặt tờ giấy lên, nhưng không dám đọc.

Phía sau hắn, Trương Hạ Nhi bị Nghiêm Lục kéo vào dưới mái hiên. Nàng ôm chồng giấy giao mục trước ngực, mắt đỏ, cứ nhìn về phía tên A Lạc trên danh sách như muốn chạy ra sửa gì đó. Nghiêm Lục giữ tay nàng, miệng nói rất nhỏ: “Sửa tên lúc này là chết.” Nàng đáp: “Không sửa cũng chết.” Nhưng chân nàng không bước.

Không ai trên sân thiếu lý do để sợ.

Vì vậy khi họ im, sự im lặng ấy không trong sạch. Nó đầy những việc chưa dám làm, và chưa dám nhận.

Trong mặt Giám, vệt xanh vẫn lướt.

Sen đen nói: Bắt họ im, rồi nhìn.

Tần Mạc nhắm mắt một nhịp.

Khi mở ra, hắn nhìn Tạ Vô Cữu. “Rửa ma khí?”

Tạ Vô Cữu đáp: “Trước dân.”

“Dùng nước gì?”

“Thiên Luật.”

Tần Mạc bật cười. Lần này tiếng cười thật sự làm vài người lùi lại.

“Vậy đem Thiên Luật xuống dưới khoang rửa chỗ các ngươi buộc dây trẻ con trước.”

Tạ Vô Cữu không đổi sắc. “Bắt.”

Tống Nghiêm giơ dây luật, rồi dừng một nhịp khi thấy tờ giấy trong tay Từ Hành. Trên giấy, vệt mực xám bên cạnh tên A Lạc vẫn chưa tan hẳn. Có thể hắn đọc được. Có thể không. Nhưng nhịp dừng ấy làm dây của hắn chậm hơn dây người khác.

Tạ Vô Cữu thấy.

“Tống chấp sự.” Giọng hắn rất nhẹ.

Tống Nghiêm siết tay. Dây luật sáng lên.

Dây luật bốn phía quất tới.

Luân Hồi Giám phía sau Tần Mạc mở sâu thêm một vòng, không phải vì ai ra lệnh, mà vì sen đen trong người hắn vừa đáp lại nó.

Trong khoảnh khắc ấy, cả sân thấy bóng Tần Mạc trên mặt nước không còn giống người đứng một mình.

Giống một kẻ ôm áo xanh trong ngực, sau lưng mọc một đóa sen đen.

Và mặt Giám đang nhìn lại hắn như nhìn một cánh cửa.