Chương 102: Cô bé không phải nàng
Cửa khoang trận bị phá từ hai phía.
Từ lối cầu thang kỹ thuật, Hình Đường tràn xuống với dây luật sáng trắng. Từ mặt sân, vòng đá quanh bệ Giám nứt ra vì phản lực, để ánh trời xám và tiếng dân đổ xuống như nước vỡ bờ. Mưa bắt đầu rơi. Không lớn. Chỉ lấm tấm trên mặt đá sạch, đủ làm máu loãng ra thành đường hồng.
Trên sân, những thứ được đặt ngay ngắn từ đầu buổi xét án bị xô lệch hết. Bàn ghi lời đổ nghiêng, mực đen chảy theo khe đá. Ấm nước nóng vỡ, hơi trắng bốc lên rồi bị mưa dập tắt. Một y tu quỳ cạnh Từ Bá, vừa bắt mạch vừa mắng đệ tử Hình Đường giẫm lên khăn thuốc. Đứa trẻ trong đám dân lúc sáng được mẹ bế lên xem công bằng, bây giờ khóc đến nấc vì tưởng tất cả người áo trắng đều sắp đánh nhau.
Không ai còn hiểu vụ xét án đang xét ai.
Tần Mạc kéo Bùi Thập khỏi dây luật đầu tiên.
Dây trắng quất qua cột, khắc vào phù đá một rãnh sâu. Bùi Thập ngã dúi vào thùng thẻ phụ, ôm bàn tay rách, miệng vừa chửi vừa nấc. Người thiếu đốt út kéo dây A Lạc lùi về phía vòng trận phụ, mặt tái xanh.
“Đưa dây lên sân!” Tần Mạc nói.
“Lên bằng đường nào?” người kia gào lại. “Trên đó toàn kiếm!”
“Vậy ở đây chờ Giám kéo nốt?”
Người kia cứng họng.
Hắn không có tên trong đầu Tần Mạc. Chỉ là người thiếu đốt út, nốt ruồi bên cằm, người từng sợ rồi nói. Tần Mạc ghét việc mình chưa hỏi tên hắn. Ghét hơn là lúc này không kịp hỏi.
Một đệ tử Hình Đường lao tới. Tần Mạc tránh dây luật, dùng vai húc người kia vào cột. Không đánh chết. Nhưng lực mạnh hơn hắn tưởng. Đệ tử kia đập đầu vào đá, máu chảy xuống thái dương. Tần Mạc khựng một nhịp.
Đệ tử ấy còn rất trẻ.
Trẻ hơn hắn khi nhập Thương Lan.
Sen đen nói: Đường lên sân.
Tần Mạc bước qua người đó.
Hắn không xin lỗi.
Mưa rơi qua khe nứt trên đỉnh khoang, chạm vào mặt hắn lạnh buốt. Trên sân, A Lạc đã ngã quỵ bên cạnh bệ Giám. Trần thị bị hai đệ tử giữ lại, tay nàng vươn về phía con, móng cào rách cổ tay người giữ. A Mộc rơi giữa sân, bị mưa thấm ướt một bên mặt vải.
“Con ta!” Trần thị gào. “Trả con ta!”
Một y tu muốn chạy tới A Lạc, nhưng bị chấp sự chặn. “Chưa khóa dây hồn lực, không được chạm.”
Trần thị quay đầu, mắt đỏ ngầu, rồi cắn vào tay đệ tử giữ mình.
Nàng cắn thật. Máu đệ tử bật ra. Người kia đau quá vung tay, suýt đánh vào mặt nàng, nhưng dừng lại vì dân đang nhìn. Trần thị nhân lúc đó giật được nửa bước. Tóc nàng bung khỏi khăn, dính vào má. Nàng không còn nghe chữ Giám, chữ luật, chữ tự nguyện. Miệng nàng chỉ gọi tên con, gọi sai cả nhịp thở.
Đệ tử kêu lên. Nàng vùng ra, xô thẳng vào Cam Nương đang đứng gần đó. Cam Nương loạng choạng ngã, túi thuốc rỗng văng xuống mưa.
“Tránh ra!” Trần thị hét. “Đừng chắn con ta!”
Cam Nương ngã đau, nhìn nàng bằng ánh mắt vừa tức vừa sợ. “Ta có chắn đâu!”
Trần thị không nghe. Nàng bò về phía A Lạc như con vật bị dồn vào lửa. Không còn người mẹ biết cúi đầu trước đại tông, không còn người phụ nữ run rẩy ký giấy tự nguyện. Chỉ còn hai bàn tay bẩn bùn cố với tới đứa con đang thở yếu.
Tần Mạc nhìn cảnh ấy từ dưới khe nứt.
A Lạc nằm nghiêng, tay vẫn tìm A Mộc. Môi con bé tím, hàng mi ướt mưa. Dây hồn lực của nó nối xuống khoang qua khe đá, nhỏ và căng.
Một khoảnh khắc rất ngắn, Tần Mạc không thấy A Lạc.
Hắn thấy một người con gái mặc thanh y nằm trên Trấn Hồn Đài, cổ tay cũng lạnh, môi cũng mất sắc, cũng bị một hệ thống sạch sẽ giữ lại vì chưa đến lượt chạm.
Cổ họng hắn nghẹn lại.
A Lạc là cửa.
Ý nghĩ ấy không phải sen đen đưa tới.
Là hắn.
Nếu qua dây của A Lạc, hắn vừa rồi đã thấy vệt xanh. Nếu giữ thêm, nếu dùng thêm hồn lực, nếu mặc kệ tiếng khóc một nhịp, hắn có thể nhìn rõ hơn. Hắn có thể biết vệt xanh kia có phải nàng không. Một đứa trẻ đang ở ngay trước mặt. Một người hắn tìm đang ở ngoài tầm mọi kiếp. Cái cân trong lòng hắn nghiêng đi trước khi hắn kịp ghê tởm nó.
Tần Mạc bám vào mép khe, kéo mình lên sân.
Hình Đường phía sau hô: “Hắn lên rồi!”
Dân thấy hắn từ dưới bệ Giám bò ra, áo kho rách, máu đen đỏ dính đầy, Câu Hồn Ấn trong tay. Tiếng xôn xao biến thành tiếng thét. Một người đàn ông ném chén nước vào hắn. Chén vỡ bên chân, nước lẫn mưa bắn lên mặt A Mộc.
“Ma tu!”
“Hắn dùng trẻ mở Giám!”
“Giữ con nít lại!”
Tần Mạc nghe hết.
Hắn đáng lẽ phải cãi. Nhưng tay hắn vừa chạm dây A Lạc đã run vì vệt xanh kia còn sót trong cảm giác. Cãi gì? Rằng hắn chỉ nhìn một chút? Rằng hắn chưa dùng nó? Rằng nếu không ai tát hắn thì hắn cũng sẽ dừng?
Không chắc.
Trần thị nhìn thấy hắn, lập tức kéo A Lạc lùi lại. “Đừng chạm con ta!”
Tần Mạc dừng.
Lời ấy đâm thẳng hơn dao lệnh.
“Dây còn nối.” Hắn nói. “Không cắt sẽ phản phệ.”
“Ta không cần ngươi!” Trần thị ôm con, mắt hoang dại. “Ngươi tránh ra!”
A Lạc mở mắt một khe. Con bé nhìn Tần Mạc.
Lần trước ở ngoài viện, nó từng hỏi hắn có ghi tên A Mộc không. Lần này, nó không hỏi. Nó chỉ co người lại trong tay mẹ, môi run:
“Mẹ, con sợ ca ca đó.”
A Mộc bị ôm ép vào ngực con bé, cái đầu vải méo đi. Một bên chỉ khâu Tần Mạc từng sửa bung lại vì mưa và tay trẻ con run. A Lạc nhìn thấy chỉ bung, khóc càng dữ, như búp bê đau là bằng chứng rằng mọi người lớn đều nói dối. Nó không biết ai kéo dây, ai cắt dây. Nó chỉ biết người đầy máu đang đứng trước mặt nó từng cầm búp bê, từng ghi tên, bây giờ làm mặt nước đen nhìn xuống.
“Đừng cho ca ca đó lấy A Mộc.” Con bé thì thào.
Nó giấu cả bàn tay bị dây cứa vào bụng búp bê, như sợ vết đau cũng bị hắn nhìn thấy.
Tần Mạc thấy rồi, nhưng không dám nhìn lâu.
Tần Mạc đứng giữa mưa.
Trong lòng hắn có thứ gì đó rơi xuống rất yên.
Không phải ai được cứu cũng phải nhận ra người cứu.
Hắn biết câu này. Biết từ trước. Nhưng biết không làm nó bớt đau.
Tạ Vô Cữu đứng trên bậc, áo trắng dính mưa mà vẫn thẳng. Hắn không vội ra lệnh. Hắn để dân nhìn Tần Mạc, để Trần thị ôm con tránh hắn, để A Lạc nói sợ hắn. Một cái sân đầy người tự động viết cáo trạng thay Thiên Luật Điện.
Tống Nghiêm đứng cách bệ ba trượng, tay cầm sổ đã ướt. Hắn nhìn dây A Lạc, nhìn vết nứt dưới bệ, nhìn máu trên tay Tần Mạc. Ánh mắt hắn không ngu. Nhưng hắn không bước tới giải thích.
Tần Mạc nhìn Tống Nghiêm. “Dây trẻ chưa cắt.”
Tống Nghiêm siết bút. “Ngươi lui khỏi nàng.”
“Lui thì nó chết.”
“Tiến thì dân loạn.”
“Dân loạn quan trọng hơn dây nó?”
Tống Nghiêm quát: “Ta bảo ngươi lui!”
Câu ấy sai.
Hắn biết sai ngay khi nói. Tần Mạc thấy trong mắt hắn. Nhưng tiếng dân sau lưng, Tạ Vô Cữu trên bậc, Hình Đường dưới khoang, tất cả ép Tống Nghiêm chọn câu có thể giữ sân trước câu có thể cứu một dây nhỏ.
Tần Mạc cười lạnh. “Sổ của ngươi lại mất ba dòng.”
Mặt Tống Nghiêm đổi sắc.
Dây luật trong tay hắn bật sáng.
Không khí nứt ra.
Lâm Tịnh Dao xuất hiện ở mép sân tự kiểm, bị hai nữ đệ tử giữ hai bên. Nàng không mặc áo chấp sự, chỉ áo trắng không đai, tóc buộc vội. Có lẽ bị kéo tới làm chứng. Có lẽ nàng tự xin ra khi nghe Giám loạn. Mặt nàng trắng, nhưng mắt nhìn thẳng dây A Lạc.
Một bên má nàng có vệt mực khô. Không biết trong phòng tự kiểm nàng viết tới đâu thì bị kéo ra. Cổ tay áo còn dính một sợi giấy vụn, bị mưa làm mềm. Nàng nhìn thấy A Lạc, nhìn Tần Mạc, rồi nhìn Tạ Vô Cữu. Trong ba cái nhìn ấy, không cái nào nhẹ hơn cái nào.
“Dây phải cắt từ nút phụ dưới bệ.” Nàng nói.
Một chấp sự quát: “Lâm Tịnh Dao, ngươi đang tự kiểm!”
“Tự kiểm không làm ta mù.”
Câu đó khiến vài đệ tử quay đầu. Tạ Vô Cữu nhìn nàng. Ánh mắt hắn không giận. Chỉ như nhìn một vết nứt vừa tự hiện trên bát trắng.
Tần Mạc nhìn Lâm Tịnh Dao. “Nút nào?”
Nàng chỉ tay. “Bên phải bệ, dưới chân tượng luật. Nhưng ngươi chạm sẽ bị ghi là đoạt hồn trẻ.”
“Đã ghi rồi.”
“Ta nói để ngươi biết, không phải để tha ngươi.”
Giọng nàng lạnh. Không có câu đẹp. Không có tin tưởng. Chỉ có một người biết luật đang không chịu giả mù.
Trần thị ôm A Lạc lùi thêm. “Không. Không cho hắn tới.”
Lâm Tịnh Dao quay sang nàng. “Nếu không cắt, dây sẽ kéo ngược vào Giám.”
“Ngươi là người của họ!” Trần thị hét. “Ngươi cũng nói tự nguyện! Các ngươi đều mặc áo trắng!”
Lâm Tịnh Dao im.
Một nữ đệ tử giữ nàng cúi đầu. Người kia thì đỏ mặt, như muốn cãi thay cả tông môn. Nhưng không ai cãi được. Sáng nay chính áo trắng buộc dây. Áo trắng đọc giấy. Áo trắng cho viên đường. Áo trắng giữ người mẹ lại khi con ngã. Trần thị không có nghĩa vụ phân biệt ai trong đó còn đau.
Lâm Tịnh Dao khẽ nói: “Ừ. Ta mặc áo trắng.”
Câu ấy làm Tần Mạc nhìn nàng.
Nàng không nhìn lại. “Nhưng dây vẫn phải cắt.”
Câu ấy bất công, nhưng không hoàn toàn vô lý. Trần thị không phân biệt được ai trong áo trắng đã ký, ai giữ, ai nghi. Với nàng, tất cả cánh tay giữ con nàng đều trắng.
A Lạc nức nở. “A Mộc…”
Con búp bê nằm cách nàng hai bước, bị một đệ tử vô tình giẫm lên mép áo vải.
Tần Mạc nhìn A Mộc.
Thanh y dưới cổ tay nóng nhẹ. Không phải vì A Lạc là Tô Vãn. Vì hắn vừa suýt dùng A Lạc làm đường, và con bé vẫn chỉ muốn búp bê của mình.
Hắn nhặt A Mộc lên.
Trần thị lập tức gào: “Bỏ xuống!”
Tần Mạc không bỏ. Hắn ném búp bê về phía Lâm Tịnh Dao. Nàng sững một nhịp rồi bắt lấy. Tần Mạc nói:
“Đưa cho nó.”
Ném xong hắn mới thấy mình dùng lực quá mạnh. Lâm Tịnh Dao phải lùi một bước mới giữ được búp bê. A Lạc cũng giật mình khóc ré. Tần Mạc cứng lại. Đến cả trả một con búp bê hắn cũng làm người ta sợ.
Lâm Tịnh Dao bước tới. Trần thị muốn tránh, nhưng A Lạc vươn tay. Búp bê về lại ngực con bé. Trong nhịp ấy, dây hồn lực bớt căng một chút, như nỗi sợ có chỗ bấu.
Chỉ một chút.
Đủ để Tần Mạc động.
Hắn lao tới chân tượng luật.
Hình Đường lập tức kéo dây. Tống Nghiêm cũng kéo, nhưng chậm nửa nhịp. Nửa nhịp đó cứu Tần Mạc khỏi bị siết cổ ngay. Hắn lăn qua nền đá ướt, Câu Hồn Ấn đập xuống nút phụ Lâm Tịnh Dao chỉ.
Nút phụ nứt.
Dây A Lạc bật lên như bị kéo khỏi nước sâu.
Con bé thét một tiếng.
Trần thị lao tới theo bản năng, nhưng Cam Nương, người vừa bị nàng xô ngã, lại nắm áo kéo nàng lại. “Đừng chạm dây!” Cam Nương hét, vừa tức vừa khóc. “Ta không muốn chết chung với con ngươi!”
Trần thị quay lại như muốn đánh nàng.
Cam Nương cũng trừng mắt. “Ta cũng có người chờ thuốc! Không phải chỉ con ngươi biết đau!”
Hai người phụ nữ nhìn nhau trong mưa, thở hổn hển, căm nhau trong một nhịp ngắn ngủi vì cùng bị đặt vào một chỗ quá hẹp. Rồi A Lạc thét lần nữa, Trần thị quay phắt đi. Cam Nương vẫn giữ mép áo nàng, tay run bần bật.
Tần Mạc nghe tiếng thét ấy cùng lúc với tiếng gì đó rất xa trong Giám. Vệt xanh lại hiện. Không rõ mặt, không rõ người, chỉ một nét tay áo lướt qua dòng sâu. Nó gần hơn lúc trước.
Không ai cản hắn nhìn.
Không ai tát tay hắn.
A Lạc khóc đến khàn.
Tần Mạc nhắm mắt, đập Câu Hồn Ấn xuống lần thứ hai.
Nút phụ vỡ hẳn.
Dây trên cổ tay A Lạc rơi xuống nền đá như sợi chỉ chết. Trần thị ôm con, không lạy, không cảm ơn, chỉ bò lùi khỏi hắn. A Lạc giấu mặt vào A Mộc, vai run từng đợt.
Tần Mạc quỳ một gối trên sân, máu từ vai chảy xuống tay cầm ấn.
Mặt Giám trên bệ đột nhiên sáng đen.
Tất cả dây luật quanh sân dựng lên.
Tạ Vô Cữu nói, rất rõ:
“Ma khí lộ trước Giám.”
Trong khung ngọc, mặt nước đen xoáy lại. Nó không nhìn A Lạc nữa.
Nó nhìn Tần Mạc.
Lần này, cả sân đều thấy sen đen trong bóng hắn.