Chương 101: Kẻ đợi ở miệng vực
Leo lên khỏi cái vực khó hơn xuống gấp trăm lần.
Xuống, Tần Mạc chỉ cần buông mình theo cái dốc mềm. Lên, cậu phải cãi lại từng bước cái níu của cái nền, cái nền như tro ướt bám lấy chân cậu, cái ánh xám nhờ như dây leo quấn quanh cổ chân, và dưới tất cả, cái giọng dỗ vẫn vọng, mỏi mệt mà bền: ở lại đi. Ngươi biết cái cửa rồi. Ngươi biết cả cõi này chỉ là cái máy rèn một cái chìa. Biết thế rồi mà leo lên làm gì.
Cậu leo. Mỗi bước, cậu sờ hòn sỏi trong tay một cái, và mỗi lần sờ, cái ánh xám lùi lại một chút quanh cậu. Chu Bình trên lưng, chân gãy thõng, đếm bước giùm cậu — “một… hai… ba…” — không phải để biết còn bao xa, mà để cho cậu một cái gì của người sống bám vào giữa cái vắng.
Có những khúc dốc dựng đứng, Tần Mạc phải bám tay vào cái nền mềm, và cái nền lún theo tay cậu, không cho cậu điểm tựa, như thể cái vực không muốn cho cậu cái gì để bám mà lên. Có khúc cậu trượt lại ba bước sau khi leo được năm, và mỗi lần trượt, cái giọng dỗ lại reo lên khe khẽ, mừng rỡ: thấy chưa, lên khó lắm, xuống mới dễ, buông đi. Cậu không đáp nó. Cậu chỉ đổi cách: thay vì cãi cái mệt, cậu đếm cùng Chu Bình, mỗi con số một bước, và cậu buộc mình chỉ nghĩ tới con số kế tiếp, không nghĩ tới cả cái dốc còn lại. Một bước. Rồi một bước. Cái cửa không dỗ được một kẻ chỉ nghĩ tới đúng một bước trước mặt.
Đã có lúc — cậu thú nhận với mình sau này — cậu suýt nghe cái giọng. Ở một khúc dốc, kiệt sức, tay run, Chu Bình nặng trĩu trên lưng, cậu dừng lại thở, và cái ý “đặt xuống một chút thôi, nghỉ một chút thôi” ngọt tới mức cậu đã chùng gối. Nhưng đúng lúc ấy Tô Vãn, trong ngực, khẽ hát — không lời, chỉ một giai điệu, cái giai điệu của một người ru một người khác qua chỗ tối — và cậu đứng thẳng lại. Nàng không nói “đừng nghỉ.” Nàng hát. Và cái hát nhắc cậu: dưới xương ngực cậu có một người, và người ấy đang hát cho cậu leo.
Cái chấm sáng gần hơn rồi. Tô Vãn nói trong ngực, giọng nàng, có mười chín mảnh cộng cốt, giờ gần như một giọng người trọn vẹn. Cái vòng Trạm giữ. Miệng đường. Anh sắp lên tới.
Cậu lên tới miệng vực khi cái “một trăm con nước” Trạm cho gần cạn — cậu cảm được điều đó qua cái vòng sáng trên miệng vực đã bắt đầu mỏng đi, Trạm giữ nó tới giới hạn của một ông trời còn phải gồng chống cái đói. Cậu bấu tay lên mép vực, cái mép đá cuối cùng giữa cái vắng và cái cõi có ánh, và cậu gắng người, kéo cả mình lẫn Chu Bình lên khỏi cái miệng tối.
Ánh tro của tầng đáy — cái tầng thấp nhất dưới cõi người — chưa bao giờ cậu thấy nó sáng tới thế. Sau cái ánh xám nhờ của vực, cả một tầng tro xám cũng chói như bình minh. Cậu nằm vật ra mặt đất một khắc, thở, để cái cõi-có-ánh thấm lại vào cậu, để cái giọng dỗ dưới vực nhạt dần sau lưng.
“Lên rồi.” Chu Bình khàn giọng, và gã đấm nhẹ vào lưng cậu, cái đấm mừng. “Lên thật rồi. Ta tưởng… thôi, không nói cái ta tưởng. Lên rồi là được.”
Rồi Tần Mạc ngồi dậy, và cậu thấy nó.
Ở giữa cái tầng tro, cách miệng vực chừng trăm bước, một bóng người đứng đợi.
Không, không phải đợi kiểu một kẻ tình cờ có mặt. Đợi kiểu một kẻ đã đứng đó rất lâu, biết chắc cậu sẽ ngoi lên từ đúng cái miệng vực ấy, và kiên nhẫn chờ tới khi cậu lên. Một dáng người mảnh, khoác một tấm áo trắng — trắng cái trắng của sương giá, của một đóa sen nở giữa băng. Quanh nó, cái tầng tro lạnh đi, không phải cái lạnh của trời mà cái lạnh cậu đã cảm qua bản đồ, qua cái xóm vỏ rỗng: cái lạnh của một kẻ đã cắt sạch trong mình mọi thứ vướng víu.
Đóa sen lạnh. Kẻ đi trước cậu một bước suốt bao con nước. Kẻ hút cạn cả một xóm hồn rồi gọi là lòng tốt. Giờ đứng đây, ở miệng cái vực, đợi cậu.
Cậu nhìn kỹ nó lần đầu — suốt cả cuộc đua, nó chỉ là một đốm lạnh trên tấm bản đồ trong đầu, một tin đồn từ miệng bà lão, một cái bóng thằng Đàm kể. Giờ nó đứng đó, thật, trong tầm mắt. Và cái làm cậu lạnh không phải nó dữ tợn — nó không dữ tợn chút nào. Nó bình thản. Cái bình thản của một mặt hồ đóng băng, cái bình thản đáng sợ hơn mọi cơn giận, vì cơn giận thì còn có đáy, còn cái bình thản kia thì không biết sâu tới đâu.
Tần Mạc đứng dậy, chậm, đặt Chu Bình xuống sau lưng mình, và cái tay cậu tự tìm về chỗ ngực nơi mười chín mảnh cộng cốt đập — không phải để rút vũ khí, mà để che. Chu Bình, sau lưng, không nói gì, nhưng Tần Mạc nghe gã lết người dựa vào một tảng đá, tay quờ tìm một hòn đá vừa nắm — cái phản xạ của một kẻ chân gãy vẫn không chịu là kẻ đứng ngoài một trận sắp tới.
Cái đóa sen trắng không tiến tới. Nó chỉ đứng đó, và khi nó nói, giọng nó — Tần Mạc giật mình — không phải cái giọng gằn ác cậu tưởng. Một giọng bình thản, mỏi, gần như dịu, cái dịu của một kẻ đã đi qua mọi cảm xúc tới bên kia của chúng:
“Ta đợi ngươi ở đây, vì ta biết ngươi sẽ lên. Cái vực giữ được mọi kẻ, trừ kẻ còn một cái để về. Ngươi còn.” Nó nghiêng đầu, nhìn cậu, cái nhìn không thù hằn mà chỉ… đánh giá. “Ta cũng từng còn một cái để về. Nên ta biết cái mặt của kẻ ấy. Ngươi đeo nó.”
Tần Mạc không đáp. Cậu đo khoảng cách trăm bước giữa hai người, đo cái lạnh tỏa ra từ nó, đo xem nếu nó lao tới thì cậu có kịp xoay người chắn giữa nó và Chu Bình không. Cả người cậu căng như một sợi dây. Nhưng cái đóa sen trắng không có vẻ định lao tới. Nó đứng yên, tay buông, như một kẻ tới nói chuyện chứ không tới đánh.
“Ngươi không định giết ta à?” Tần Mạc hỏi thẳng, vì cái không-tấn-công của nó làm cậu bất an hơn cả một cú đánh. “Ta giữ cái ngươi cần. Giết ta thì lấy được.”
“Giết ngươi thì mười chín mảnh trong ngực ngươi tán loạn.” Đóa sen trắng đáp, bình thản như giảng một bài tính. “Ngươi giữ chúng bằng cái cốt làm trung tâm. Ngươi chết, cái trung tâm mất chỗ tựa của một kẻ sống, mảnh bay tứ tán khắp các tầng lần nữa. Ta lại phải đi nhặt từ đầu. Ta không giết ngươi vì giết ngươi là tự làm khó mình — chưa kể…” nó ngừng một nhịp, “…chưa kể ta không thích giết một kẻ đeo cái mặt ta từng đeo. Ngươi cho ta cái cảm giác giết ngươi là giết cái ta-đã-từng. Ta không đủ lạnh cho việc ấy. Chưa đủ.”
Nó không giống em tưởng. Tô Vãn thì thào trong ngực, và giọng nàng có một cái gì run rẩy cậu chưa nghe. Tần Mạc… cái đóa sen ấy… em cảm được nó, gần thế này. Nó không rỗng như em tưởng. Nó không phải không có tha thiết. Nó có — nó có một cái tha thiết lớn khủng khiếp, lớn tới mức nó dồn hết vào một điểm, và cắt sạch mọi cái khác để nuôi cái điểm ấy. Nó không phải kẻ không biết thương. Nó là kẻ thương một cái tới mức đốt cả cõi để có lại.
Em sợ nó hơn khi em tưởng nó rỗng. Nàng nói tiếp, và cậu nghe cái sợ thật trong giọng nàng. Một kẻ rỗng thì dễ — nó không hiểu anh, anh không thương nó được, cứ thế mà chống. Nhưng kẻ này thương. Nó hiểu anh, vì nó từng là anh. Nó không tới để ép anh. Nó tới để dụ anh — dụ bằng cái nó biết chắc anh cũng muốn: em, trọn vẹn, nhanh, đỡ đau. Cái nguy của nó không phải sức mạnh. Là nó nói đúng vài phần.
Tần Mạc nghe, và cậu biết nàng nói đúng. Một kẻ thù hoàn toàn sai thì dễ chống. Một kẻ thù đúng vài phần — đúng cái phần cậu mệt nhất, cái phần cậu sợ mình tới muộn — mới là kẻ thù thật sự nguy.
“Ngươi muốn gì ở ta?” Tần Mạc hỏi, giọng đề phòng, gót chân trụ lại một thế sẵn sàng. “Ngươi tới thẳng đây. Suốt bao lâu ngươi đi vòng nhặt mảnh, tránh ta. Giờ ngươi tới thẳng. Tại sao?”
“Vì ngươi vừa làm một điều.” Đóa sen trắng nói. “Ta cảm được nó, từ xa. Cái mảnh dưới đáy — cái mầm — nó vừa đổi. Nó có một cái ánh nó không nên có. Bốn tỉ năm nó nằm dưới đáy, câm, đen, đợi được rèn thành chìa. Ngươi xuống, và ngươi làm gì đó khiến nó sáng lên.” Lần đầu, một cái gì như cảm xúc gợn qua giọng nó — không phải giận, mà một nỗi lo lạnh lẽo. “Ngươi đang làm hỏng cái chìa. Và ta không cho phép ngươi làm hỏng nó. Ta cần cái chìa ấy. Ta cần nó nguyên vẹn là chìa, không phải một cô gái nào đó ngươi đang biến nó thành.”
Tần Mạc cảm cái lạnh chạy dọc người — không phải cái lạnh sợ, mà cái lạnh của một kẻ vừa hiểu ra mình đang đứng trước cái gì. Cái đóa sen trắng này không đến để cướp mảnh. Nó đến vì cậu đang làm cái nó sợ nhất: biến cái chìa thành một con người. Và một con người thì không mở được cửa.
“Nàng không phải chìa của ngươi.” Cậu nói, chậm, rõ. “Nàng là Tô Vãn. Và ta sẽ tiếp tục làm cái ngươi gọi là ‘làm hỏng’ — biến nàng lại thành người, từng mảnh một, cho tới khi không còn một chỗ nào trong nàng là chìa nữa.”
“Làm hỏng một cái chìa.” Đóa sen trắng lặp lại, và một cái gì gần như buồn cười thoáng qua giọng nó. “Ngươi biết ngươi đang nói gì không? Cái mầm ấy được gieo trước khi có trời đất. Cả cõi này được dựng để nó thành chìa. Ngươi — một đứa từng quét sân — định cãi lại cả cái thiết kế bốn tỉ năm bằng cách… yêu thương một mảnh hồn cho tới khi nó quên mình là chìa.” Nó lắc đầu chậm. “Ngươi biết cái gì buồn cười nhất không? Ta nghĩ ngươi làm được. Ta cảm cái mầm sáng lên rồi. Đó chính là cái làm ta phải tới. Nếu ngươi không có cơ làm được, ta đã mặc ngươi. Ta tới vì ngươi đang thắng cái ta cần ngươi thua.”
Đóa sen trắng nhìn cậu rất lâu. Rồi nó nói, và câu nói ấy làm cả Tần Mạc lẫn Tô Vãn lặng đi: “Ta cũng từng nói đúng câu ấy. Về người ta thương. ‘Ta sẽ không để nàng thành cái chúng định biến nàng thành.’” Cái đóa sen trắng khép mắt một khắc. “Rồi ta thua. Và ta học được một điều ngươi chưa học: có những cái, muốn giữ nó là người, ngươi phải làm cả những việc vô-nhân nhất. Ngươi tưởng ngươi khác ta. Ta đứng đây để nói cho ngươi biết: ta là ngươi, muộn hơn vài trăm năm. Và ta tới để hoặc giúp ngươi, hoặc cản ngươi, trước khi ngươi thành ta mà không kịp chọn.”
Nó không đánh. Nó không đe. Nó chỉ lùi một bước, và cái tầng tro quanh nó đọng băng dày thêm một lớp, như để đánh dấu chỗ nó vừa đứng. “Ta cho ngươi một lời đề nghị, lần sau ta gặp ngươi.” Nó nói. “Ngươi có thời gian tới lúc ấy để nghĩ. Nghĩ kỹ, Tần Mạc. Vì cái ta sắp đề nghị, ta đã chờ vài trăm năm để có ai đó đủ tư cách nghe. Ngươi là kẻ đầu tiên đi xa được như ta từng đi. Kẻ đầu tiên ta không muốn phải cản.” Rồi nó quay đi, tan vào cái lạnh, để lại một khoảng tro đóng băng và một Tần Mạc đứng chôn chân, tim đập mạnh, tay vẫn che ngực.
“Tần Mạc.” Chu Bình, sau lưng, lên tiếng, giọng khàn và cảnh giác. “Ta không nghe được con bé trong ngực ngươi, nhưng ta nghe được cái thằng áo trắng ấy. Và ta nói ngươi nghe một câu của một gã già bốc thuốc: cái kẻ nguy nhất không phải kẻ ghét ngươi. Là kẻ hiểu ngươi, và dùng cái hiểu ấy để kéo ngươi về phía nó. Cái thằng ấy hiểu ngươi tới tận xương. Ngươi phải cẩn thận với nó gấp mười một kẻ thù thường.” Tần Mạc gật, chậm, vì gã nói đúng cái Tô Vãn vừa nói, bằng lời của một kẻ chưa từng nghe nàng — và khi hai người, một trong ngực một sau lưng, cùng cảnh báo cậu một điều, thì điều ấy đáng cậu khắc vào xương.
Cậu ngồi xuống bên tảng đá cạnh Chu Bình, cho cả hai một khắc lấy lại hơi sau khi ngoi khỏi vực và giáp mặt cái ấy. Cậu nhìn cái khoảng tro đóng băng nơi đóa sen trắng vừa đứng, cái băng chưa tan, một cái dấu lạnh nó cố tình để lại. “Nó nói nó sẽ đề nghị ta một cái, lần sau.” Cậu nói khẽ, với Chu Bình, với nàng trong ngực. “Và nó bảo ta có thời gian nghĩ. Ta không thích cái đó. Một kẻ cho ta thời gian nghĩ là một kẻ tin chắc cái nó sắp đề nghị đủ mạnh để ta không từ chối nổi, dù nghĩ kỹ tới đâu.” Chu Bình gật gù. “Vậy thì đừng nghĩ theo hướng nó muốn ngươi nghĩ. Nghĩ theo hướng của ngươi. Ngươi có cái nó không có — ngươi có con bé còn nói chuyện được với ngươi, và ngươi có ta càu nhàu bên tai. Nó chỉ có một cái xác để đòi về. Nghĩ từ chỗ ấy mà nghĩ.”