tinbc tinbc

Chương 101: Cách khác

Chấp sự Thiên Luật nằm ngay trước tay Tần Mạc.

Người kia còn thở. Hơi thở ngắn, mùi máu nóng và thuốc giữ thần trộn vào nhau. Dao lệnh rơi bên cạnh, lưỡi dao dính máu Tần Mạc, chuôi ngọc trắng bị va nứt một đường. Trong khe nứt, lệnh lực vẫn sáng, sạch như chưa từng đâm vào vai người.

Mười hai sợi hồn lực lơ lửng quanh vòng trận vỡ.

Chúng không kêu, nhưng Tần Mạc nghe được tiếng bên trong từng sợi. Từ Bá ho như cố nén trước mặt con trai. Cam Nương chửi một người đã đốt trấn nha rồi bỗng khóc vì không nhớ mặt hắn. Bành Sơ chạy qua một cổng gỗ, bị gọi là đạo tặc, quay lại muốn cãi mà không có tên để cãi. Dây của A Lạc nhỏ nhất, cứ co về phía con búp bê rách trên sân.

Sen đen mở trong ngực hắn.

Không phải tiếng cười. Không dụ dỗ bằng lời ngọt. Nó chỉ đẩy tới một cảm giác rất rõ: nếu nuốt chấp sự, tay hắn sẽ đủ ấm để khâu từng dây lại. Nếu nuốt chấp sự, Giám sẽ mở sâu thêm một nhịp. Nếu nuốt chấp sự, vệt xanh kia có thể không kịp trôi mất.

Tần Mạc nhìn cổ họng người đang ngất.

“Ta làm để cứu họ.” Hắn nghe chính mình nói, nhỏ tới mức gần như không phải lời.

Bùi Thập đang ôm dây của A Lạc ở góc trận nghe thấy. Hắn quay phắt lại, mặt trắng bệch, hai tay vẫn giữ sợi dây như giữ một con rắn lạnh.

“Đừng.” Bùi Thập lắp bắp. “Đừng làm ở đây.”

Tần Mạc ngẩng lên.

Bùi Thập nuốt nước bọt. “Nếu… nếu chấp sự chết trong khoang, lỗi vận trận đổ lên bọn con. Con không biết gì hết. Con chỉ giữ phù. Mẹ con còn ở trấn Nam Dương, mỗi tháng chờ tiền công. Ngài muốn giết thì kéo hắn ra chỗ khác.”

Nói xong, chính hắn cũng biết câu ấy nghe thế nào. Mặt hắn đỏ lên giữa màu trắng bệch. Bàn tay rách vẫn giữ dây A Lạc, máu chảy vào rãnh phù. Trong túi áo hắn lòi ra nửa cái bánh gạo đã cứng, có lẽ để dành sau ca trực. Một người vừa nghĩ tới mẹ, tới tiền công, tới cái bánh gạo nguội, và tới việc đứa trẻ trên sân có thể chết. Những thứ ấy chen nhau trong cổ họng, thứ nào ra trước thì ra.

Lời ấy xấu xí.

Nó xấu hơn câu xin đừng giết người. Nó không nói A Lạc. Không nói mười hai người. Nó chỉ nói đừng làm đổ lỗi lên con.

Tần Mạc nhìn Bùi Thập. Trong một nhịp, hắn ghét thằng bé đó.

“Ngươi sợ lỗi hơn sợ nó chết?”

Bùi Thập run lên. “Con sợ hết! Con sợ nó chết, sợ ngài, sợ Tạ trưởng lão, sợ chấp sự tỉnh lại, sợ mai người ta treo bảng tên con trước kho. Sợ thì sai à?”

Người thiếu đốt út kéo dây bên cạnh im bặt. Mồ hôi chảy qua nốt ruồi trên cằm hắn. Hai đệ tử vận trận bị Tần Mạc đánh ngã bò dậy, nhưng không dám tiến vào vòng trận nứt. Trên sân, tiếng dân càng lúc càng loạn. Có người hô ma tu. Có người hô trẻ con ngất rồi. Có người gọi y tu.

Trẻ con ngất rồi.

Tần Mạc nhìn dây A Lạc.

Sợi dây vừa tối xuống lại bị kéo lên. Không phải do chấp sự đang ngất. Từ trên bệ Giám, một lệnh mới đang đi xuống qua khung ngọc. Tạ Vô Cữu không cần chấp sự này đọc nữa. Trên sân có người khác đang giữ quyền mở Giám.

Dây A Lạc giật mạnh.

Bùi Thập hét lên, buông một tay vì bị cứa rách lòng bàn tay. “Nó lại rút!”

Sen đen nói, rất nhẹ: Nuốt đi.

Tần Mạc đặt tay lên ngực chấp sự.

Hồn lực của người kia nằm dưới da như nước trong bình kín. Sạch, dày, có dấu Thiên Luật Điện. Chỉ cần Câu Hồn Ấn móc xuống, bình sẽ vỡ. Tần Mạc tưởng mình sẽ ghê tởm ngay. Nhưng cái đầu tiên hắn cảm được lại là thèm.

Thèm đến mức miệng hắn tiết nước bọt.

Hắn thấy cả đường đi của sức mạnh ấy trước khi nó tới tay: chấp sự quỳ nhận chức trong Thiên Luật Điện, được thầy vỗ vai; những buổi trực đêm ký lệnh sạch; vài lần hắn dùng quyền chặn đám thế gia chen hàng, vài lần khác ký giấy không đọc kỹ vì tin người trên. Một đời người không nằm gọn trong một nhát dao. Nhưng hồn lực thì gọn. Chỉ cần nuốt, tất cả trở thành lực.

Hắn cắn mạnh vào má trong. Máu tràn ra, mặn và nóng, nhưng không át được vị ngọt tưởng tượng đang dâng từ cổ họng chấp sự. Hắn ghét mình. Nhưng tay vẫn không rời.

Người thiếu đốt út bỗng nói: “Nếu ngài nuốt hắn, dây trẻ nhỏ phản chấn.”

Tần Mạc nhìn sang.

Người kia cúi đầu, giọng run. “Lệnh của hắn đang ghim vào mười hai dây. Giết thì dứt. Nuốt thì kéo. Con… con từng thấy một lần ở thử trận. Dây nhỏ sẽ bị kéo theo.”

“Sao lúc nãy không nói?”

Người thiếu đốt út mím môi. “Lúc nãy con sợ.”

“Bây giờ hết sợ?”

“Không.” Hắn đáp. “Nhưng Bùi Thập nói xấu quá nên con thấy mình còn tệ hơn.”

Bùi Thập vừa khóc vừa chửi: “Ngươi im đi! Dây nó cắt tay ta rồi!”

Câu chửi ấy kéo khoang trận khỏi vẻ trang nghiêm giả tạo. Hai tạp dịch thấp nhất, một đứa sợ mất tiền công, một đứa sợ mình tệ hơn bạn, đang giữ dây một đứa trẻ vì không còn ai khác chịu cúi xuống.

Tần Mạc rút tay khỏi ngực chấp sự.

Sen đen khựng lại.

Không phải vì hắn không muốn.

Hắn muốn đến mức móng tay cắm vào lòng bàn tay. Muốn nuốt, muốn đủ lực, muốn khỏi phải nghe Bùi Thập khóc, muốn khỏi phải chọn từng sợi một như người vá áo trong lửa. Muốn nhìn thấy vệt xanh kia một lần cho rõ, dù chỉ để biết mình đau không uổng.

Hắn không nuốt vì dây A Lạc sẽ bị kéo theo.

Lý do ấy không đẹp.

Nếu người thiếu đốt út không nói, hắn có thể đã làm.

Tần Mạc cười khàn một tiếng, không biết cười ai.

Bùi Thập nhìn nụ cười đó, mặt càng trắng. “Ngài… ngài đừng cười.”

“Giữ dây.”

“Tay con rách rồi.”

“Giữ.”

“Con không phải người của ngài!”

Tần Mạc đứng dậy, Câu Hồn Ấn trượt trong lòng bàn tay đầy máu. “Ta nói giữ.”

Giọng hắn không lớn. Nhưng Bùi Thập lập tức ngậm miệng. Sợ hãi đi qua mặt thằng bé nhanh hơn máu chảy xuống cổ tay. Trong khoảnh khắc ấy, Tần Mạc thấy rõ chính mình trong mắt nó: không phải người cứu trẻ con, không phải kẻ bị oan, mà là một thứ áo rách, máu đầy tay, có thể bóp nát nó nếu nó không nghe.

Hắn ghét ánh mắt ấy.

Nhưng cũng dùng nó.

Bùi Thập cắn răng giữ dây.

Tần Mạc quay về vòng trận. Hắn không nuốt người, nhưng cần lực. Hắn đặt Câu Hồn Ấn lên dao lệnh rơi dưới đất. Dao lệnh không có hồn. Nó chỉ là vật dẫn, còn dính một phần quyền vận trận của chấp sự. Nếu rút lệnh lực trong dao, không đủ khâu mười hai dây, nhưng có thể chống thêm vài nhịp.

Câu Hồn Ấn móc xuống.

Dao lệnh rít lên.

Lệnh lực trắng chảy vào tay hắn, lạnh và ngọt. Không phải ngọt của máu. Là vị ngọt của thứ được gọi là đúng quá lâu. Tần Mạc suýt rên lên vì đỡ đau. Vết dao ở vai khép lại nửa phân. Mắt hắn sáng hơn. Vòng trận hiện rõ từng nút phụ, từng vết nứt, từng nơi hồn lực mắc như tóc rối.

Bùi Thập nhìn hắn, sợ đến quên khóc. “Ngài vừa làm gì?”

“Mượn dao.”

“Dao cũng có thể mượn?”

“Không.”

Tần Mạc nói xong mới biết câu đó thật. Hắn không mượn. Hắn đoạt.

Bùi Thập nghe chữ “không” thì co vai như bị tát. Người thiếu đốt út lặng lẽ kéo hộp thẻ ngừng khẩn xa khỏi chân Tần Mạc, động tác nhỏ đến mức gần như buồn cười. Hắn sợ Tần Mạc đoạt luôn thứ đó. Tần Mạc thấy, nhưng không ngăn. Cái sợ ấy đúng. Nếu cần, hắn có thể sẽ đoạt.

Dao lệnh tắt đi, vỡ thành ba mảnh. Trong khoang, một tiếng chuông nhỏ vang lên từ đâu đó. Không phải chuông cảnh giới lớn, mà là chuông báo mất vật lệnh. Trên sân lập tức có tiếng Tống Nghiêm quát: “Ai làm vỡ dao lệnh?”

Tạ Vô Cữu đáp gì đó. Giọng hắn không còn đều như trước.

Tần Mạc không có thời gian nghe.

Hắn dùng lệnh lực vừa đoạt ép vào nút chính, không khâu ngay mà chặn hướng rút lên Giám. Mười hai sợi hồn lực rung mạnh. Dây của Từ Bá tản ra như hơi. Dây của Cam Nương cháy cạnh vì ký ức trấn nha. Dây A Lạc rít một tiếng rất nhỏ, giống sợi chỉ bị kéo qua móng tay.

Trên sân, A Lạc khóc không ra tiếng.

Bùi Thập hoảng: “Nó đau!”

“Ta biết.”

“Biết thì nhẹ tay!”

Tần Mạc quay phắt lại. “Ngươi làm được thì ngươi làm.”

Bùi Thập cứng đờ.

Lời vừa ra, Tần Mạc đã biết nó bẩn. Bùi Thập là tạp dịch giữ phù. Hắn không làm được. Chính vì không làm được mới phải cầu người đang dọa hắn. Tần Mạc muốn xin lỗi, nhưng một lệnh mới từ trên sân đánh xuống vòng trận.

Mặt Giám kéo hồn lực lần nữa.

Lần này nó không kéo đều mười hai dây.

Nó chọn dây nhỏ nhất.

Dây A Lạc bật sáng xanh trắng.

Người thiếu đốt út hét: “Trên sân đổi hướng! Họ lấy trẻ làm điểm neo!”

“Ai đổi?”

“Không biết! Lệnh từ khung Giám!”

Tần Mạc nhìn lên. Qua lớp đá, hắn chỉ thấy bóng đen của Luân Hồi Giám và vệt áo trắng trên bệ. Tạ Vô Cữu hay trưởng lão vận trận khác, ai cũng được. Kẻ đó đã hiểu Tần Mạc chặn dây chính, nên dùng dây dễ rách nhất làm điểm kéo.

Bùi Thập ôm dây A Lạc, bị giật ngã xuống nền. Lòng bàn tay hắn rách toác, máu dính vào dây. Hắn gào: “Con bé sẽ chết! Mẹ kiếp, nó sẽ chết thật!”

Câu chửi thô làm cả khoang khựng lại.

Tần Mạc lao tới. Hắn dùng Câu Hồn Ấn chặn ngay trên dây A Lạc, không đủ dịu. Dây nhỏ rung lên trong tay hắn, lạnh như cổ tay người sốt cao. Trong một nhịp, qua sợi dây, hắn thấy A Lạc trên sân: mặt tái, mắt trợn, tay vẫn tìm A Mộc. Trần thị bị đệ tử giữ lại, tóc xổ ra, miệng há thành tiếng gọi nhưng âm thanh bị dân xôn xao nuốt mất.

Rồi trong run rẩy của dây, một màu xanh lướt qua.

Không phải thanh y của A Lạc.

Không phải áo ai trên sân.

Một vệt xanh rất xa trong Giám, bị dây trẻ con kéo thành đường.

Tần Mạc đứng sững.

Nếu giữ dây này thêm một nhịp, hắn có thể thấy rõ hơn.

Bùi Thập hét: “Này!”

Tần Mạc không động.

“Này! Ngài nhìn cái gì vậy?”

Sợi dây A Lạc run lên, mỏng đi.

Tần Mạc siết Câu Hồn Ấn. Hắn biết mình phải cắt hướng kéo ngay. Nhưng mắt hắn vẫn nhìn vào vệt xanh kia. Hắn ghét mình, nhưng vẫn nhìn.

Bùi Thập dùng bàn tay rách tát vào cổ tay hắn.

Cú tát yếu, vụng, làm máu văng lên tay áo Tần Mạc.

“Đừng dùng nó!” Bùi Thập gào. “Ngài nhìn ai thì kệ ngài, đừng dùng nó!”

Không khí trong khoang nứt ra.

Tần Mạc nhìn thằng bé, rồi nhìn dây A Lạc đang mỏng.

Hắn kéo Câu Hồn Ấn lệch xuống.

Hướng kéo từ Giám bị cắt ngang.

Đổi lại, toàn bộ phản lực đập vào ngực hắn. Tần Mạc phun máu lên nền trận. Lệnh lực vừa đoạt từ dao vỡ trong người hắn như sành sắc cào qua kinh mạch. Vai hắn lại rách. Mắt tối đi. Sen đen không vui, không giận, chỉ im lặng như một cái miệng vừa bị giật mất miếng ăn.

Dây A Lạc rơi xuống tay Bùi Thập.

Nó còn sáng.

Rất yếu, nhưng còn.

Trên sân, tiếng Trần thị gào lên xuyên qua đá: “A Lạc!”

Rồi tiếng A Lạc đáp lại, nhỏ đến mức gần như không nghe:

“Mẹ…”

Bùi Thập ngồi bệt xuống, ôm dây, vừa khóc vừa cười. “Còn sống. Còn sống rồi. Mẹ ta khỏi phải nhận tiền tang của ta.”

Tần Mạc chống tay trên nền, máu từ miệng nhỏ xuống vòng trận.

Người thiếu đốt út nhìn hắn. Lần đầu trong mắt người kia không chỉ có sợ. Có một thứ gần như biết ơn, nhưng vừa ló lên đã bị cảnh giác dập tắt.

Trên sân, Tạ Vô Cữu cất giọng. Lần này từng chữ đi thẳng xuống khoang qua thẻ lệnh còn lại:

“Dưới trận có Nghịch Chủng đoạt lệnh, nhiễu Giám, dùng trẻ làm che chắn. Hình Đường, bắt sống.”

Bùi Thập ngẩng phắt lên. “Dùng trẻ làm che chắn? Là bọn họ kéo dây trẻ!”

Không ai trên sân nghe hắn.

Tần Mạc lau máu ở môi, đứng dậy.

Hắn muốn nói vừa rồi không phải hắn. Nhưng hắn nhớ khoảnh khắc mình nhìn vệt xanh qua dây A Lạc. Nếu Bùi Thập không tát, hắn đã nhìn thêm.

Cho nên lời thanh minh mắc lại trong cổ.

Dây A Lạc lại rung.

Không phải do Giám.

Là do Hình Đường đang mở cửa khoang từ phía ngoài. Gió mưa đầu hạ tràn xuống cùng tiếng giày nhiều người, tiếng kiếm rút, tiếng dây luật kéo trên đá.

Tần Mạc nắm Câu Hồn Ấn.

Trong lòng hắn vẫn còn vị ngọt của dao lệnh.

Và hắn biết điều đáng sợ nhất không phải mình suýt nuốt chấp sự.

Là một phần trong hắn tiếc vì chưa nuốt.