tinbc tinbc

Chương 100: Hồn lực

Khi Luân Hồi Giám nhìn xuống, khoang ngầm mất hết tiếng người.

Không phải im lặng bình thường. Tiếng nước, tiếng thở, tiếng phù cháy, tiếng tim trong tai, tất cả bị ép phẳng như bị đặt dưới mặt gương. Tần Mạc đứng giữa khói hương trắng, ngẩng đầu nhìn lên. Hắn không thấy bầu trời. Hắn thấy mặt đen của Giám xuyên qua bệ đá, như một con mắt không cần mí.

Trong mắt ấy có hắn.

Không phải mặt hắn. Là một bóng đen Luyện Khí, áo kho rách, cổ tay buộc vải tên người, dưới vải có sợi chỉ xanh, trong linh đài có sen đen chưa nở hết. Sau lưng bóng ấy là rất nhiều dòng nhỏ: Lý Phúc, Trương Hạ Nhi, Ngạn, A Lạc, Chu Bình, Lâm Tịnh Dao, Diệp Chẩn, một cái tên không được viết ra nhưng kéo tất cả dòng về phía nước sâu.

Giám không phán hắn thiện hay ác. Nó chỉ cho thấy các dòng bị hắn chạm qua đều đổi hướng. Lý Phúc chết ở Trấn Hồn Đài. Trương Hạ Nhi bắt đầu biết sửa tên là nguy hiểm. Ngạn tan khỏi nước đen. Chu Bình sống thêm bằng kim đau. Lâm Tịnh Dao ngồi trong phòng trắng viết điều chưa đủ chứng cứ. A Lạc ôm búp bê dưới sân Giám. Mỗi dòng là một người, nhưng khi đi vào mặt nước, chúng hiện ra như dấu mực. Tần Mạc sợ nhất chính mình cũng bắt đầu nhìn chúng như dấu mực.

Giám không mở dòng sâu.

Nó chỉ liếc.

Một cái liếc đã làm Tần Mạc đau sau mắt như bị kim cắm.

Chấp sự Thiên Luật hét: “Có người dưới trận!”

Đệ tử vận trận hoảng loạn. Bùi Thập lùi vào cột, mặt không còn máu. Người thiếu đốt út nhìn Tần Mạc, nhìn dây A Lạc, rồi không biết nên giữ trận hay chạy. Trên sân, tiếng dân xôn xao như sóng dội xuống. Tạ Vô Cữu nói gì đó, giọng vẫn ổn, nhưng Giám đang nhìn xuống nên mọi âm thanh méo đi.

Tần Mạc ném Câu Hồn Ấn vào nút phụ của dây A Lạc.

Không bắt hồn.

Chỉ chặn một nhịp.

Dây xanh của con bé tối lại. Hồn lực mức ba chưa kịp rút qua nó. Đổi lại, vòng trận phản chấn vào tay Tần Mạc. Da tay hắn nứt, máu bắn lên phù trắng xanh. Máu gặp phù, sen đen trong linh đài lập tức ngửi thấy.

Trên sân, A Lạc đang há miệng khóc bỗng sặc một tiếng rồi hít được hơi. A Mộc trong tay Trần thị không còn lạnh như đá. Trần thị tưởng con qua cơn, vội ôm lấy, miệng lặp đi lặp lại: “Không sao, không sao.” Từ Bá ngồi khuỵu xuống, tay bấu vào đầu gối, mặt bớt xám. Cam Nương nôn khan một lần nhưng mắt tỉnh hơn. Những thay đổi ấy nhỏ đến mức dân ngoài dây xanh chỉ thấy nhóm người phàm rối loạn. Dưới khoang, Tần Mạc biết đó là một nhịp hồn lực chưa bị lấy đi.

Một nhịp còn lại trong người họ, còn hơn một lời thanh minh.

Chấp sự Thiên Luật rút thẻ lệnh. “Bắt hắn!”

Hai đệ tử vận trận lao tới. Tần Mạc không đánh họ. Hắn đá vào thùng thẻ phụ dưới chân, làm hàng thẻ trượt khắp nền. Một đệ tử vấp ngã. Người kia chém bằng kiếm ngắn, Tần Mạc nghiêng vai, để kiếm cắt áo kho. Không sâu. Hắn dùng khuỷu tay đánh vào cổ tay người kia, kiếm rơi. Không gãy xương.

Chấp sự cầm lệnh bắt đầu đọc pháp quyết khởi mức ba trực tiếp, bỏ qua nhịp an toàn.

Trên dây của ông già và thiếu niên, hồn lực bị kéo mạnh.

Một tiếng rên vọng từ trên sân xuống.

Tần Mạc biết không còn thời gian.

Hắn lao vào vòng trận, dùng Câu Hồn Ấn đập lên điểm giao giữa mười hai dây. Phù nứt. Hồn lực đang rút bị nghẹn lại. Mặt Giám trên cao rung dữ dội. Tần Mạc thấy trong một chớp vô số hình ảnh không thuộc về hắn: A Lạc chạy dưới mưa, Trần thị giấu giấy trong áo, Lưu Lan đếm mười hòn đá, Ngạn nôn nước trong phòng trắng, Từ Hành đặt khăn cạnh giường, Chu Bình tự châm kim, Tô Vãn vuốt mép áo ba lần.

Tô Vãn?

Không.

Ký ức của hắn chen vào.

Không gọi.

Tần Mạc cắn răng, kéo Câu Hồn Ấn lệch khỏi hướng mặt Giám, nhắm vào vòng trận dưới chân. Hắn không được dùng phản chấn này để nhìn nàng. Nếu nhìn, hắn đang dùng hồn lực của A Lạc và những người kia. Dù chỉ một nhịp, cũng là ăn người bằng mắt.

Chấp sự Thiên Luật đánh tới sau lưng.

Một chưởng sạch, trắng, đúng luật, mang theo lệnh trấn áp kẻ phá trận. Tần Mạc xoay người đỡ. Lực đánh vào ngực, làm hắn phun máu. Sen đen lập tức chồm lên, muốn nuốt lực lệnh.

Nuốt.

Không.

Nếu không nuốt, hắn ngã. Nếu ngã, mức ba chạy. Nếu mức ba chạy, A Lạc mất gì đó. Nếu nuốt lực lệnh, hắn có thể đứng. Lực lệnh của chấp sự này đang vận trận rút hồn phàm nhân. Không vô tội. Nuốt hắn có vẻ đúng.

Tần Mạc nhìn chấp sự.

Người kia không phải trưởng lão lớn. Mặt hắn tái, mắt đầy giận và sợ. Có lẽ hắn tin mình đang bảo vệ Giám, bảo vệ quỹ cứu nguy. Có lẽ hắn biết mình rút hồn lực thật. Có lẽ cả hai.

“Ngươi biết mức ba cần hồn lực thật.” Tần Mạc nói.

Chấp sự lạnh giọng: “Họ đã tự nguyện.”

“Trẻ con không gật.”

“Bảo hộ gật.”

“Người mẹ không biết mức ba.”

“Luật cho phép.”

Đủ.

Không đủ để hắn giết vì giận.

Đủ để hắn biết người trước mặt không vô tội.

Chấp sự không phải cánh tay bị lừa hoàn toàn. Hắn nghe chữ trẻ nhỏ, nghe chữ hồn lực thật, thấy dây lệch, vẫn chọn đọc lệnh. Nhưng hắn cũng không phải con quái vật sinh ra từ bùn đen để Tần Mạc chém cho nhẹ lòng. Hắn có tên trên một thẻ chức, có lẽ có sư phụ từng khen hắn làm việc cẩn thận, có lẽ từng tin Thiên Luật cứu nhiều người hơn nó hại. Sự thật ấy không rửa lỗi cho hắn. Nó chỉ khiến bàn tay Tần Mạc không được phép run vì khoái ý.

Tần Mạc không nuốt. Hắn cũng không tha bằng cách để trận chạy. Hắn nắm cổ tay chấp sự, kéo người kia vào vòng trận nứt. Chấp sự hoảng, lập tức tự ngắt lệnh để khỏi bị phản phệ. Mức ba dừng nửa nhịp.

Nửa nhịp ấy đủ để Tần Mạc đập Câu Hồn Ấn xuống nút chính.

Vòng trận vỡ một khe.

Trên sân, mười hai dây xanh đồng loạt tối đi.

A Lạc khóc lớn.

Trần thị gào tên con.

Dân xôn xao thành tiếng. Tạ Vô Cữu quát lệnh giữ sân, giọng lần đầu nặng hơn. Hình Đường bắt đầu xuống khoang. Tống Nghiêm hét: “Không giẫm dây!”

Hắn vẫn ghi hiện trường trong hỗn loạn.

Trên sân, y tu bốn góc không bỏ chạy. Nữ y tu từng cho A Lạc viên đường quỳ xuống giữ vai Từ Bá, tay kia ra hiệu người dân lùi khỏi dây xanh. Một y tu khác đỡ Cam Nương, mắng đám đệ tử đang chen rằng người hiến hồn lực không phải cọc gỗ. Những tiếng mắng ấy bị tiếng “ma tu” át gần hết, nhưng Tần Mạc vẫn nghe. Đại tông mục ruỗng không có nghĩa mọi người trong đó đã mục. Chính vì còn những người chưa mục, mọi chuyện mới khó chém đứt bằng một đường.

Tống Nghiêm nhảy xuống bậc, không rút kiếm ngay. Hắn chỉ nhìn khe sân, nhìn hướng dây đứt, rồi quát lại lần nữa: “Ai giẫm dây, ta ghi tên kẻ đó trước!” Trong hỗn loạn, câu ấy cứu được ít nhất hai dây khỏi bị đạp lên. Tần Mạc không biết Tống Nghiêm đang cứu hiện trường hay cứu người. Có lẽ cả hai. Có lẽ người như hắn luôn sống giữa hai lý do.

Luân Hồi Giám trên cao chưa đóng. Nó rung như mặt nước bị đá ném. Trong mặt đen, Tần Mạc thấy một vệt rất xa, rất sâu, xanh nhạt như tay áo. Không phải trên sân. Không phải trong ký ức vừa trào. Ở dưới tất cả những dòng đang loạn, có một dòng sâu lướt qua.

Chỉ một nhịp.

Sợi chỉ xanh dưới cổ tay nóng lên lần đầu.

Tần Mạc gần như đưa ý thức về phía đó.

A Lạc khóc: “Mẹ ơi, A Mộc không lạnh nữa!”

Tiếng ấy kéo hắn lại như một cái tát.

Hắn quay khỏi mặt Giám.

Không nhìn bằng hồn lực của trẻ con.

Không.

Mặt Giám rung thêm, như tức giận vì con mồi quay đi.

Chấp sự Thiên Luật nhân lúc đó rút dao lệnh, đâm vào vai Tần Mạc. Dao xuyên qua áo kho, máu nóng chảy xuống. Sen đen gầm lên trong linh đài. Không còn dịu. Không còn lý lẽ. Nó đói vì máu, vì Giám, vì hồn lực quanh đó, vì một vệt xanh vừa lướt qua dòng sâu.

Nuốt hắn.

Chấp sự ở ngay trước mặt. Tay hắn còn đặt trên dao. Sau lưng hắn là vòng trận. Trong người hắn có lệnh vận mức ba, có hồn lực sạch của Thiên Luật, có quyền nối Giám. Nếu nuốt hắn, Tần Mạc có thể làm ba việc cùng lúc: dừng trận, cứu phàm nhân, lấy đủ hồn lực mở Giám một nhịp thật sự.

Lần này lý lẽ không chỉ đúng một nửa.

Nó gần như đúng hoàn toàn.

Tần Mạc nắm cổ tay cầm dao. Máu chảy qua ngón hắn, dính lên tay chấp sự. Người kia hoảng sợ thật sự.

“Ma tu!” hắn hét.

Hai chữ ấy vọng lên sân.

Dân nghe thấy, loạn hơn. Trên bệ, Tạ Vô Cữu lập tức nói lớn: “Nghịch Chủng phá trận hồn lực, bảo hộ dân!”

Một câu xoay cả sân.

Tần Mạc không có thời gian phản bác.

Bùi Thập bỗng lao tới, không phải đánh Tần Mạc, mà ôm dây của A Lạc kéo ra khỏi khe nứt. “Dây trẻ nhỏ kẹt!” hắn hét, giọng vỡ.

Người thiếu đốt út cũng lao tới giúp. Hai tạp dịch vận trận thấp nhất đang làm việc mà chấp sự không làm: gỡ dây khỏi phản phệ.

Tần Mạc nhìn họ.

Nếu hắn nuốt chấp sự ngay, phản chấn có thể cuốn cả hai người này.

Sen đen nói: Đáng.

Không.

Tần Mạc buông cổ tay chấp sự, dùng vai húc hắn vào cột, làm hắn ngất. Không nuốt. Không giết. Chỉ ngất.

Mức ba mất người đọc lệnh, tạm dừng.

Nhưng Luân Hồi Giám vẫn mở hé vì vòng trận nứt. Hồn lực bị kéo ra nửa chừng không về ngay, lơ lửng trong khoang như sợi tóc sáng. Nếu không xử lý, chúng sẽ hoặc bị Giám hút nốt, hoặc phản phệ về người phàm.

Tần Mạc có thể dùng Câu Hồn Ấn khâu lại.

Nhưng khâu hồn lực của mười hai người khác khó hơn khâu Chu Bình. Cần lực. Cần hồn lực dẫn. Cần thứ hắn không có nếu không nuốt.

Hắn thử dùng linh lực Luyện Khí.

Không đủ.

Hắn thử khâu dây của Từ Bá trước. Hồn lực già yếu tản ra như hơi thở cuối ngày, mỗi lần kéo lại đứt thành hai đoạn nhỏ hơn. Hắn thử chuyển sang Cam Nương, lập tức nghe tiếng lửa cháy trong tai, mùi tro làm mắt cay. Dây của Bành Sơ giật mạnh, phản kháng mọi thứ giống bàn tay bắt giữ. Dây của Trần thị quấn vào dây A Lạc, kéo một cái là cả mẹ lẫn con đều đau. Dây của A Lạc thì quá mảnh. Nó không chịu lực thô của Câu Hồn Ấn, chỉ cần sai một chút sẽ rách như chỉ mục.

Khâu hồn lực không phải buộc lại mấy sợi dây.

Nó cần biết thứ gì là của ai, nỗi sợ nào trả về người nào, ký ức nào không được trộn vào ký ức nào. Chu Bình sống sót vì còn thân, còn mạch, còn người mắng hắn đừng làm bậy. Mười hai người này chỉ có những sợi sáng lơ lửng, và Tần Mạc thì chỉ là Luyện Khí vừa bị dao đâm, tay đầy máu, trong đầu có sen đen đang mở.

Hắn thiếu lực.

Hắn cũng thiếu dịu.

Máu từ vai chảy xuống. Mắt hắn tối đi. Hắn nghe trên sân A Lạc khóc, Trần thị gọi, ông già rên, thiếu niên nôn. Hắn nghe Tống Nghiêm ra lệnh không đạp dây. Hắn nghe Tạ Vô Cữu ổn định dân. Hắn nghe Hình Đường đang xuống.

Sen đen lại lên tiếng.

Lần này không cười.

Nó nói như đọc một bài toán:

Một chấp sự vận trận. Có tội. Có hồn lực. Nuốt hắn, hồn lực đủ trả về mười hai người, mở Giám một nhịp, thấy dòng sâu. Không nuốt, ngươi cứu không kịp. Ngươi thích sạch, hay thích họ sống?

Câu hỏi ấy đánh trúng nơi hắn ghét nhất trong mình. Hắn đã từng khinh những người dùng đại cục để ép kẻ yếu. Bây giờ trước mặt hắn cũng là một đại cục nhỏ hơn, cụ thể hơn, cấp bách hơn: mười hai sợi hồn lực đang rơi, một kẻ có tội đang ngất, một Giám đang mở hé. Nếu hắn không nuốt, có thể có người mất ký ức, mất thọ, mất đường luân hồi bình thường. Nếu hắn nuốt, hắn có thể cứu họ, nhưng cũng có thể nhân tiện nhìn sâu hơn về phía Tô Vãn.

Nhân tiện.

Hai chữ ấy bẩn hơn máu trên tay hắn.

Tần Mạc cúi đầu, buồn nôn. Không phải vì sợ giết. Vì trong một hơi thở rất ngắn, hắn thật sự đã muốn câu trả lời của sen đen đúng. Muốn đến mức có thể gọi ham muốn của mình là cứu người.

Tần Mạc quỳ một gối giữa vòng trận nứt.

Chấp sự Thiên Luật ngất bên cột, hơi thở còn. Bùi Thập và người thiếu đốt út đang kéo dây A Lạc. Dân trên sân vẫn tin một phần vào Tạ Vô Cữu. Luân Hồi Giám nhìn xuống như mặt nước đêm.

Tô Vãn ở đâu đó bên kia luân hồi.

A Lạc ở ngay trên đầu hắn.

Mười hai sợi hồn lực lơ lửng, chờ rơi về hoặc bị nuốt.

Tần Mạc đặt tay lên ngực, nơi sen đen đang mở cánh.

Cách khác đã ở đó từ đầu.

Chỉ là hắn biết, nếu bước qua, hắn sẽ không còn được phép nói mình chỉ là người đi tìm nàng.

Hắn sẽ là kẻ đã chọn nuốt.

Mặt Giám rung thêm một nhịp.

Trong dòng sâu, vệt xanh xa xôi lại lóe lên.

Sen đen thì thầm:

Chọn đi.