Chương 99: Dưới sân xét án
Lối xuống khoang ngầm nằm sau tượng chuông phụ.
Không ai gọi nó là cửa. Nó chỉ là một phiến đá có vòng đồng, bên trên đặt chậu hoa trắng để che. Người qua lại trước sân Giám nhìn thấy hoa, không thấy vòng đồng. Tần Mạc đợi Tề lão đạo gây thêm một đợt ồn ở mép dây xanh, rồi cúi xuống như nhặt thẻ rơi, kéo vòng đồng.
Phiến đá nhấc lên vừa đủ một khe.
Mùi dưới đó lập tức tràn ra.
Không hôi. Không tanh. Nó giống mùi phòng bệnh sau khi người bệnh vừa qua cơn sốt: thuốc, mồ hôi, vải ẩm, và thứ gì đó bị rút khỏi người nhưng chưa có tên.
Tần Mạc lách xuống.
Khoang ngầm dưới sân thấp hơn hắn tưởng. Trần chỉ cao hơn đầu một chút, chống bằng cột đá khắc phù. Trên mỗi cột có dây xanh đi từ mặt sân xuống, nhập vào một vòng trận lớn giữa khoang. Vòng trận không đỏ như trận ma, không đen như cống U Minh. Nó trắng xanh, sạch, sáng đều. Chính vì vậy, những sợi hồn lực mỏng chảy trong đó càng khó nhìn nếu không biết tìm.
Tần Mạc đứng trong bóng cột, nhìn mười hai sợi dây.
Dưới khoang có một bàn dụng cụ nhỏ: kéo ngọc, kẹp dây, bát nước thuốc, khăn lau phù, ba thẻ “ngừng khẩn” đặt trong hộp khóa. Hộp khóa ở ngay đó, nhưng chìa nằm trên thắt lưng chấp sự Thiên Luật. Quy trình nhìn qua rất đầy đủ. Có dụng cụ, có thuốc, có thẻ dừng. Chỉ là người thấy trẻ con đau không có chìa, còn người có chìa lại đang chờ lệnh trên sân.
Một con sâu nước trắng bò dọc rãnh thoát ẩm, bị ánh phù làm trong suốt. Bùi Thập ở góc thấy nó, theo phản xạ dùng que gạt ra để nó không chui vào khe dây. Động tác nhanh, quen tay. Tần Mạc nhìn mà chua chát: hắn biết bảo vệ một con sâu khỏi làm hỏng trận, nhưng lát nữa phải xin phép mới được bảo vệ đứa trẻ khỏi trận.
Mỗi sợi nối với một người trên sân.
Dây của ông già đục, yếu, nhưng bền. Dây của thiếu niên run liên tục. Dây của Trần thị dày hơn A Lạc, vì người mẹ gật thay con. Dây của A Lạc rất nhỏ, lúc sáng lúc tắt, trên đó có một nút lạ giống sợi chỉ buộc búp bê A Mộc.
Nhìn lâu hơn, hắn phát hiện hồn lực không phải ánh sáng vô danh. Dây của Từ Bá có tiếng ho khan và mùi dầu xoa cũ, có bàn tay già đếm từng đồng thuốc cho con. Dây của Cam Nương có vị khói nhà cháy, có tiếng nàng gọi tên chồng trong trấn nha trống. Dây của Bành Sơ sắc như dây diều đứt, lúc nào cũng giật về phía cửa như muốn chạy. Dây của một người bệnh có tiếng mẹ ru rất xa, lặp đi lặp lại một câu đã mòn. Dây của Trần thị nặng nhất ở đoạn cổ tay, vì nàng đã quen ký thay, xin thay, chịu thay. Dây của A Lạc nhẹ đến mức gần như không nên bị chạm vào.
Tần Mạc bỗng hiểu vì sao người ta gọi chung là hồn lực. Gọi chung thì dễ rút. Nếu gọi đúng từng âm, từng mùi, từng nỗi sợ, không ai có thể nói một nhịp là ít.
Tần Mạc không chạm.
Trong khoang có bốn đệ tử vận trận. Họ mặc áo trắng ngắn tay, mặt đổ mồ hôi dù dưới này lạnh. Một người cầm bảng nhịp, một người kiểm thẻ, hai người đặt tay lên vòng trận. Ở góc xa có một chấp sự Thiên Luật, tuổi trung niên, mắt hẹp, tay cầm lệnh của Tạ Vô Cữu.
Chấp sự nói: “Mức một.”
Người cầm bảng nhịp gõ một cái.
Vòng trận sáng lên.
Quy trình mức một có ba câu xác nhận. “Người trên sân đã nghe giấy.” “Y tu đã đứng góc.” “Dân chứng đã vào sổ.” Mỗi câu được một đệ tử đáp lại. Chấp sự không bỏ bước nào. Hắn làm đúng đến mức không ai có thể nói hắn cẩu thả. Chính sự đúng ấy làm Tần Mạc thấy lạnh. Khi cái sai được đi qua đủ bước đúng, nó không còn giống tội nữa; nó giống công vụ.
Trên dây của mười hai người, hồn lực rút xuống một đường rất mảnh. Mảnh đến mức nếu nhìn từ trên sân, không ai biết. Dây xanh chỉ sáng hơn một chút, Giám gợn một chút, Tạ Vô Cữu nói vài câu, dân thấy công khai.
Dưới này, Tần Mạc nghe tiếng người.
Không rõ lời. Chỉ là những âm rất ngắn: mẹ, đau, nóng, đừng, A Mộc.
A Mộc.
Hắn nhìn dây của A Lạc.
Con bé trên sân có lẽ chỉ thấy búp bê lạnh. Dưới này, một phần hồn lực mỏng từ nỗi sợ của nó đang bị kéo để làm Giám sáng. Không ai cắt thịt. Không ai đổ máu. Không ai ngã ngay. Cái giá sạch sẽ đến mức có thể phủ nhận.
Sen đen trong linh đài động.
Tần Mạc tự cắn lưỡi trước khi nó nói.
Chấp sự Thiên Luật kiểm bảng. “Tốt. Mức hai.”
Một đệ tử vận trận do dự. “Có trẻ nhỏ.”
Chấp sự nhìn hắn. “Bảo hộ đã ký.”
“Nhưng dây của trẻ không ổn.”
“Mức hai không tổn thân.”
“Nếu nó sợ?”
“Y tu trên sân xử lý.”
Đệ tử kia cắn môi, nhưng vẫn đặt tay xuống trận.
Trước khi đặt tay, hắn lau mồ hôi vào vạt áo, rồi lén đẩy bát nước thuốc gần phía dây A Lạc hơn. Một hành động vô ích gần như buồn cười: nước thuốc ở dưới này không thể chảy lên cổ họng con bé trên sân. Nhưng hắn vẫn làm, vì tay cần làm điều gì đó để không thấy mình chỉ đang nghe lệnh. Tần Mạc nhìn cái bát dịch chuyển nửa tấc và nhớ câu Lâm Tịnh Dao hỏi: phá luật có khiến người phá thành ma không. Còn không phá luật thì sao? Có khi người ta vẫn phải tìm những nửa tấc vô dụng để khỏi hóa đá.
Chấp sự thấy bát lệch, cau mày. “Để đúng vị trí.”
Đệ tử thiếu đốt út vội kéo bát về. Nửa tấc cũng bị đưa vào quy củ.
Lại một người trong hệ thống thấy lệch mà không dừng được. Tần Mạc ghi mặt hắn: mắt tròn, nốt ruồi bên cằm, tay trái thiếu một đốt út. Không biết tên. Nhưng phải nhớ.
Mức hai bắt đầu.
Dây của A Lạc run mạnh.
Trên sân vọng xuống tiếng trẻ con nghẹn khóc. “Mẹ, A Mộc đau.”
Trần thị nói gì đó, giọng run. Dân xôn xao. Tạ Vô Cữu trên sân cất giọng trấn an, tiếng qua đá không rõ lời, nhưng nhịp rất ổn. Mỗi khi hắn nói, dây công đức quanh bệ sáng hơn, như lòng tin của dân đang giữ mặt sân khỏi loạn.
Dưới này, chấp sự Thiên Luật nói: “Ổn. Tiếp.”
Tần Mạc lấy từ ngực ra bột hương còn sót của Tề lão đạo. Không đủ phá trận. Nhưng có thể làm một dây nhiễu. Hắn cần biết nút nào nối với A Lạc, nút nào có thể chặn mà không làm phản phệ lên con bé.
Hắn bò theo bóng cột, đến gần vòng trận.
Một tạp dịch vận trận ở góc phát hiện bóng hắn. Người này chính là Bùi Thập giữ phù trên sân, bị điều xuống kiểm phụ. Bùi Thập mở to mắt.
Tần Mạc đặt ngón tay lên môi.
Bùi Thập nhìn áo kho của hắn, nhìn mặt, nhìn bột hương trong tay. Miệng hắn run. Nếu hô, Tần Mạc bị bắt. Nếu không hô, hắn phạm luật.
“Dây trẻ lệch.” Tần Mạc nói rất khẽ.
Bùi Thập nhìn dây A Lạc. Dây thật sự lệch, rung như sắp cứa vào cổ tay người trên sân.
Người thiếu đốt út cũng thấy. Tay hắn đang đặt trên bảng nhịp, ngón còn lại run đến mức gõ lệch một tiếng rất nhỏ. Hắn nhìn chấp sự, nhìn Bùi Thập, rồi cúi đầu. Cái cúi ấy không phải đồng ý. Nó là thói quen của người đã học rằng thấy đúng chưa chắc được nói đúng.
“Ta… ta không có quyền dừng.”
“Có quyền báo.”
“Báo thì chấp sự mắng.”
“Không báo, đứa trẻ đau.”
Bùi Thập mồ hôi chảy xuống cằm. Hắn chỉ là tạp dịch giữ phù. Tên hắn nếu vào sổ, có lẽ ở mục sơ suất. Nhưng trong nhịp này, hắn có thể làm một việc nhỏ.
Khoảng cách giữa một việc nhỏ và phạm luật chỉ bằng một hơi thở. Tần Mạc nhìn Bùi Thập tự nuốt hơi thở ấy xuống, rồi lại đẩy nó ra thành lời. Hắn từng nghĩ chính đạo mục từ trên cao. Nhưng ở dưới này, ruột mục còn được giữ bằng nỗi sợ của những người thấp: sợ mất bát cơm, sợ bị ghi lỗi, sợ cha mẹ dưới núi nghe tin con bị đuổi khỏi đại tông.
Hắn run rẩy giơ thẻ phụ. “Dây mười hai lệch.”
Chấp sự quay phắt. “Ai bảo?”
“Con… con thấy.” Bùi Thập gần như khóc. “Dây trẻ nhỏ lệch.”
Chấp sự bước tới xem. Đúng lúc đó, Tần Mạc rắc bột hương lên nút phụ dưới dây A Lạc. Bột không phá, chỉ làm nút trơn đi. Dây bớt siết, hồn lực rút chậm lại một nhịp.
Trên sân, tiếng A Lạc khóc dịu xuống.
Chấp sự cau mày. “Điều lại. Không dừng.”
Bùi Thập thở ra, chân mềm. Hắn không thấy Tần Mạc đã làm gì, hoặc thấy mà giả vờ không thấy. Tần Mạc lùi về bóng cột.
Một nhịp cứu được một đứa trẻ khỏi đau thêm.
Nhưng trận vẫn chạy.
Mức hai hoàn tất. Luân Hồi Giám trên sân sáng đủ để đối chiếu lệch mệnh. Từ trên vọng xuống tiếng Tạ Vô Cữu:
“Nhân quả tai dịch xác nhận. Hồn lực hiến có thể mở quỹ cứu nguy.”
Dân ồ lên.
Dưới khoang, mười hai sợi dây mỏng đi một chút.
Không ai trên sân thấy họ vừa mất gì. Có lẽ chính họ cũng không biết. A Lạc chỉ ôm A Mộc, nói búp bê lạnh. Ông già chỉ thấy hơi mệt. Thiếu niên chỉ chóng mặt. Tất cả đều có thể được ghi là phản ứng bình thường.
Tần Mạc nhìn vòng trận, hiểu ra điều đáng sợ nhất:
Đây mới là mức xét mệnh.
Nếu mở dòng sâu, nếu muốn nhìn Tô Vãn, lượng hồn lực cần sẽ lớn hơn nhiều.
Và nếu hắn không tìm cách khác, cái giá sẽ rơi lên những người giống A Lạc.
Chấp sự Thiên Luật nhận một thẻ truyền âm. Hắn nghe xong, nói: “Tạ trưởng lão yêu cầu chuẩn bị mức ba thử phản ứng Giám. Chỉ một nhịp.”
Đệ tử thiếu đốt út tái mặt. “Mức ba cần hồn lực thật.”
“Một nhịp.”
“Trẻ nhỏ…”
“Đã điều dây.”
Bùi Thập cúi đầu, không dám nói nữa.
Tần Mạc đặt tay lên Câu Hồn Ấn.
Mức ba sẽ rút thật. Không còn chỉ là dây lạnh, chóng mặt, búp bê đau. Một nhịp cũng đủ để người yếu mất ký ức nhỏ, mất tuổi sau này, hoặc bị đẩy gần dòng sâu hơn. Nếu để chạy, A Lạc có thể mất thứ gì đó mà không biết gọi tên.
Một nhịp.
Ở Trấn Hồn Đài, một nhịp là lúc hắn nghe Tô Vãn ngã mà chưa kịp quay đầu. Một nhịp là lúc người ta quyết định ai được cứu trước. Một nhịp là khoảng trống để cả đời đổi hướng rồi sau đó ai cũng nói không kịp. Từ đó đến nay, hắn ghét nhất những chữ “chỉ một nhịp”, “chỉ một lần”, “chỉ chút hồn lực”. Chúng nhỏ trên giấy, nhưng khi rơi xuống người sống thì nặng như núi.
Hắn siết Câu Hồn Ấn đến vết nứt cũ trên lòng bàn tay mở ra. Máu thấm vào cán ấn. Sen đen lập tức động, dịu dàng như kẻ đã chờ đúng lúc.
Hắn có thể phá trận.
Phá trận ở đây sẽ làm sân trên loạn. Tạ Vô Cữu chờ hắn. Hình Đường chờ hắn. Nhưng nếu không phá, mười hai người bị rút.
Sen đen trong linh đài mở cánh, rất chậm.
Nó không nói ngay.
Nó đợi hắn tự nhìn thấy.
Chấp sự Thiên Luật đặt tay lên vòng trận, bắt đầu đọc lệnh mức ba.
Tần Mạc nhìn các đệ tử vận trận. Người thiếu đốt út không muốn. Bùi Thập sợ. Hai người còn lại cắn răng làm theo. Chấp sự cầm lệnh mới là nút chính. Hắn không phải phàm nhân vô tội. Hắn biết mức ba cần hồn lực thật, vẫn đọc.
Hai người còn lại cũng không giống nhau. Người cao hơn nhắm mắt khi đặt tay, môi mấp máy đọc chú quá nhanh, như muốn làm xong trước khi lòng mình đuổi kịp. Người thấp hơn nhìn chằm chằm vào hộp “ngừng khẩn”, nhưng không dám nhìn chìa khóa. Tất cả đều bị đặt vào những vị trí vừa đủ gần để tham dự, vừa đủ xa để tự nhủ mình không quyết định.
Tần Mạc bỗng thấy rõ bẫy của Tạ Vô Cữu: nếu hắn giết bừa, những người này thành nạn nhân trong lời kể của đại tông. Nếu hắn không làm gì, họ thành bánh răng rút hồn phàm nhân. Dù hắn chọn thế nào, luật cũng có giấy để viết.
Nếu giết hắn, trận dừng.
Nếu nuốt hắn, hồn lực bị rút từ phàm nhân có thể đảo ngược.
Nếu không làm, A Lạc khóc.
Tần Mạc nghe tiếng Chu Bình trong đầu: đừng đổi ta lấy Giám.
Hắn nghe tiếng Tô Vãn: đừng nhận nhầm.
Hắn nghe Ngạn: đừng để ta tái sinh bằng tay họ.
Những câu ấy không cho hắn đáp án. Chúng chỉ làm mọi đáp án đau hơn.
Mức ba sắp khởi.
Tần Mạc bước ra khỏi bóng cột.
Bùi Thập thấy hắn, mặt trắng bệch.
Chấp sự Thiên Luật quay đầu.
“Ai?”
Tần Mạc không đáp. Hắn ném bột hương cuối cùng vào vòng trận.
Khói trắng bùng lên.
Trên sân, Luân Hồi Giám rung mạnh.
Và lần đầu tiên, mặt gương đen quay xuống phía dưới, như con mắt nhìn thấy kẻ đang đứng trong khoang ngầm.