Chương 98: Gương chưa mở
Luân Hồi Giám im lặng đến đáng sợ.
Nó nằm trong khung ngọc trắng, mặt đen phẳng như nước không gió. Không có ánh hào quang, không có tiếng tiên nhạc, không có phù văn bay quanh để người đời trầm trồ. Nếu bỏ khung ngọc đi, nó giống một cái giếng nằm ngang, một miệng đêm được đặt lên bệ đá giữa sân sáng.
Tần Mạc nhìn nó, trong một nhịp quên thở.
Đây là vật có thể nhìn về phía nàng.
Ý nghĩ ấy đến trước mọi cảnh giác.
Hắn nhớ bữa cơm đầu tiên Tô Vãn đưa hắn sau khi hắn bị thương ở rừng trúc. Cơm nhão, canh nhạt, nàng đặt bát xuống rồi nói nếu chê thì tự nấu. Hắn khi ấy còn cười được, còn nghĩ một người chịu mắng hắn vì ăn ít chắc chắn sẽ sống rất lâu. Ký ức ấy không có ánh sáng thần kỳ, chỉ có hơi cơm bốc lên và nàng dùng ngón tay đẩy mép bát lại vì sợ hắn với xa động vết thương.
Luân Hồi Giám làm ký ức ấy nhói lên như mới xảy ra sáng nay.
Nếu mặt nước này có thể cho hắn biết nàng còn ở đâu, đang lạnh hay ấm, đang mang tên gì, có còn nhíu mày khi thấy cơm nhão không, thì một phần trong hắn sẵn sàng quỳ xuống trước nó. Không phải vì tin Thái Huyền. Vì người đi quá lâu trong đêm thấy một cửa sáng sẽ muốn lao vào, dù cửa ấy dẫn vào lửa.
Tấm vải sổ nợ cọ vào da, nhắc hắn bằng chữ xấu: không kéo nàng chỉ vì ta đau.
Sau bao nhiêu sổ, bao nhiêu giấy, bao nhiêu cống nước, bao nhiêu người bị gọi nhầm, cuối cùng trước mắt hắn có một thứ cụ thể. Không phải lời đồn của bà lão bán hương. Không phải mục dẫn trong Vạn Pháp Các. Không phải tiếng nước xa trong Câu Hồn Ấn. Nó ở đó, cách hắn một sân đá, dưới vải trắng vừa rơi.
Sợi chỉ xanh dưới cổ tay lạnh đến đau.
Tấm vải sổ nợ cọ vào da, nhắc hắn bằng chữ xấu: không kéo nàng chỉ vì ta đau.
Tề lão đạo ở xa ho một tiếng rất giả.
Tần Mạc ép mình nhìn khỏi Giám.
A Lạc đang sợ. Trần thị đang run. Những người phàm khác đứng quanh bệ, dây xanh trên cổ tay nối xuống khe đá. Một ông già liếm môi liên tục. Một phụ nữ ôm túi vải đựng giấy thuốc. Thiếu niên không hộ tịch công đức nhìn đám dân sau dây xanh với vẻ xấu hổ, như mình đang bị phơi trước chợ.
Họ không phải cánh cửa để hắn nhìn Tô Vãn.
Nhìn họ trước.
Tần Mạc tự ép.
Tạ Vô Cữu bước tới bên Giám. “Luân Hồi Giám không gọi hồn, không trả người chết, không cho phép thân thuộc kéo người đã nhập dòng. Nó chỉ đối chiếu nhân quả. Người xem không đủ hồn lực sẽ bị dòng nước phản phệ. Vì vậy hôm nay Thiên Luật Điện chỉ mở mức xét mệnh, không mở dòng sâu.”
Dân nghe không hiểu hết, nhưng nghe chữ “không kéo người chết” thì có vài người thở dài thất vọng. Có lẽ họ từng hy vọng đứng gần Giám sẽ nghe được tiếng thân nhân. Thái Huyền biết hy vọng ấy, nên phải nói trước. Điều đó đúng. Nhưng đúng không làm mặt Giám bớt giống một cơn đói.
Ngay sau lưng Tần Mạc, một ông lão bán nến lẩm bẩm: “Không gọi được thật à?” Con dâu ông kéo tay áo, bảo đừng nói bậy trước đại tông. Ông im, nhưng mắt vẫn dán vào mặt nước đen. Trong đám đông có rất nhiều người như vậy: người mất con vì dịch, người mất chồng ngoài núi, người còn chưa tìm được xác cha. Họ đến xem xét án, nhưng trong lòng mang theo một câu hỏi riêng. Nếu Giám có thể soi nhân quả, liệu nó có thể chỉ một lần cho họ biết người chết đã qua sông chưa?
Tạ Vô Cữu cấm kéo người chết, và lời cấm ấy bảo vệ luân hồi khỏi hỗn loạn. Nhưng nó cũng biến hắn thành người duy nhất có quyền đứng gần thứ mọi người đều muốn hỏi. Quyền ấy sáng sạch trên bệ đá, và lạnh hơn cả mặt Giám.
Từ Hành đọc danh sách người hiến hồn lực. Giọng hắn ổn hơn hôm qua, nhưng khi đọc đến “Trần thị, A Lạc”, mắt hắn dừng rất nhẹ.
A Lạc ngẩng đầu. “Có A Mộc không?”
Từ Hành im một nhịp, rồi nói: “Không.”
Con bé thất vọng rõ ràng.
Một đệ tử giữ dây cười nhỏ, không ác. “Búp bê không có mệnh.”
A Lạc phản bác rất nhỏ: “Có tên.”
Tần Mạc thấy thanh y lạnh lên lần nữa.
Tên không đủ làm hộ tịch. Tên không đủ làm công đức. Tên không đủ để búp bê có mệnh. Nhưng với A Lạc, được ghi tên nghĩa là không bị bỏ lại. Người lớn có thể cười. Tần Mạc không cười nổi.
Từ Hành cũng không cười. Hắn cúi xuống tờ danh sách, bút dừng ở khoảng trắng sau tên A Lạc. Một nét rất nhỏ được thêm vào bên lề, nhanh đến mức nếu không nhìn kỹ sẽ tưởng mực dây ra. Tần Mạc không đọc được từ xa, nhưng hắn đoán đó không phải chữ của quy trình. Có thể Từ Hành ghi “mang búp bê”, có thể ghi “không tự gật”. Một dòng bên lề chưa cứu được ai. Nhưng trong một hồ sơ bị đóng dấu trước sự thật, dòng bên lề là cách một người yếu nói: ta đã thấy.
A Lạc không biết có người vừa cố giữ lại một chút sự thật cho nó. Con bé chỉ nhón chân nhìn danh sách, hỏi Từ Hành lần nữa bằng mắt. Hắn không được phép thêm A Mộc. Hắn chỉ gập nhẹ góc giấy, như chào một thứ không có hộ tịch.
Tạ Vô Cữu giơ tay.
Mười hai dây xanh sáng lên. Ánh sáng không mạnh, chỉ như tơ dính nước. Chúng nối từ cổ tay nhóm phàm nhân xuống khe đá quanh bệ, rồi biến mất dưới sân. Mặt Giám vẫn chưa mở, nhưng nước đen bên trong có một vòng gợn rất nhỏ.
Tần Mạc nghe tiếng nước.
Không phải tiếng nước dưới cống. Tiếng này sâu hơn, xa hơn, như tất cả dòng cống chỉ là rễ phụ của nó. Trong tiếng nước có vô số tên bị rửa, vô số bữa cơm cúng, vô số giọng gọi cuối cùng trước khi quên.
Hắn muốn bước tới.
Không.
Hắn cắn vào má trong.
Máu tan trong miệng.
Tạ Vô Cữu nói: “Trước khi mở, hỏi lần cuối. Các ngươi tự nguyện hiến hồn lực tương lai để đổi bình an cho thân thuộc, thuốc cứu nguy, và hộ tịch công đức?”
Ông già gật. Phụ nữ khóc gật. Thiếu niên gật vì mọi người nhìn. Trần thị gật vì A Lạc đang ôm tay nàng. A Lạc không gật. Con bé đang nhìn A Mộc.
Tống Nghiêm ghi rất nhanh. Khi thấy A Lạc không gật, bút hắn dừng.
“Trẻ vị thành niên do bảo hộ quyết.” Một chấp sự Thiên Luật nhắc.
Tống Nghiêm ghi tiếp.
Tần Mạc nhìn câu ấy đi vào sổ. Một đứa trẻ không gật, nhưng giấy vẫn có đường để gật thay. Luật không cần ghét trẻ con. Nó chỉ cần một mục “bảo hộ quyết”.
Tề lão đạo bỗng chen qua đám đông, rao giấy bình an rất lớn: “Giấy bình an đây! Đốt trước khi soi Giám, người sống nhớ đường về!”
Một đệ tử chặn lão. “Sân xét án không bán.”
“Ta không bán, ta tặng. Tích công đức.” Lão nhét giấy cho vài người dân. Đám đông xao động một chút. Tạ Vô Cữu nhìn sang. Tống Nghiêm cũng nhìn.
Tần Mạc hiểu lão đang kéo mắt khỏi hắn.
Hắn lùi khỏi hàng tạp dịch, men theo mép sân đến gần một khe đá. Trương Hạ Nhi viết “khoang dưới sân”. Khe này có gió lạnh thổi lên, mang mùi nước đen rất nhạt. Trên mặt sân, Giám chưa mở. Dưới sân, trận đã bắt đầu hít.
Một tạp dịch giữ phù đứng gần khe, tuổi khoảng mười bảy, mặt tái. Hắn cầm thẻ kiểm trận nhưng tay run. Có lẽ lần đầu đứng vụ lớn.
Tần Mạc ghé qua, giả giọng kho thuốc: “Phù phụ số ba lệch.”
Tạp dịch kia giật mình. “Lệch đâu?”
“Góc trái.”
Hắn cúi xuống xem. Tần Mạc nhân lúc đó nhìn qua khe. Dưới khe không phải đất đặc, mà là khoảng rỗng có cầu thang kỹ thuật. Trận dẫn hồn nằm bên dưới thật. Các dây xanh đi xuống đó, nhập vào một vòng phù ngầm trước khi nối lên Giám.
Tần Mạc lùi lại trước khi tạp dịch ngẩng lên.
“Không lệch.” Người kia nói.
“Ta nhìn nhầm.”
“Ngươi dọa ta chết khiếp.” Tạp dịch ôm ngực. “Vụ lớn mà phù lệch, ta bị đánh chết.”
“Tên?”
“Bùi Thập.” Hắn đáp theo bản năng, rồi cau mày. “Hỏi làm gì?”
“Nếu phù không lệch, phải biết ai giữ đúng.”
Bùi Thập ngẩn ra, mặt đỏ. “Ta chỉ đứng đây.”
“Đứng đúng cũng là việc.”
Tần Mạc đi trước khi người kia hỏi thêm. Một cái tên nữa. Bùi Thập. Có thể là họ hàng Bùi Tam bảo trì cống, có thể không. Nhưng nếu lát nữa sân loạn, người đứng phù này có thể bị ghi thành sơ suất. Hắn phải nhớ.
Lúc Bùi Thập cúi xuống nhặt thẻ, Tần Mạc thấy bùn đen còn đóng dưới móng tay hắn. Không phải bùn sân sạch. Là bùn cống kỹ thuật, thứ bùn chỉ người thấp nhất mới phải cạy bằng móng khi đường dẫn tắc. Áo hắn giặt trắng nhưng cổ tay áo sờn, mép thẻ kiểm trận bị mồ hôi làm cong. Một người như vậy nếu trận lỗi sẽ bị ghi “giữ phù bất cẩn”, không ai hỏi hắn đã đứng từ canh mấy, ăn sáng chưa, có được đọc toàn bộ lệnh không.
Tần Mạc ghi thêm hắn vào trí nhớ, không phải vì Bùi Thập quan trọng với đại cục, mà vì đại cục thường bắt đầu bằng việc quên những cái tên như vậy.
Trên bệ, Tạ Vô Cữu đặt tay lên khung Giám.
“Mở mức xét mệnh.”
Bốn đệ tử Vạn Pháp Các đặt thẻ ngọc vào bốn góc. Từ Hành là một trong số đó. Tay hắn không run, nhưng môi mím chặt. Khi thẻ vào khung, mặt Giám rung lên một vòng nước đen.
Không ai trong dân thở.
Trong mặt Giám, đầu tiên hiện lên không phải người. Là những đường nhân quả như sợi tóc chìm trong nước. Chúng quấn quanh mười hai người trên sân, có sáng, có tối, có đứt, có bện vào nhau. Dân xôn xao. Họ chưa từng thấy mệnh được biến thành thứ mắt nhìn.
Đường quanh Từ Bá có một chỗ sáng hướng về trạm thuốc dưới núi. Đường quanh Cam Nương xoắn qua tro xám của trấn nha cháy. Đường quanh Bành Sơ lúc hiện lúc tắt, như một cái tên chưa từng được ghi đủ ba lần. Dân không hiểu các đường ấy, nên mỗi khi Giám gợn, họ nhìn Tạ Vô Cữu để biết nên sợ hay nên mừng. Tạ Vô Cữu không vội giải thích. Hắn để họ nhìn cái huyền diệu trước, để lòng tin tự mọc lên.
Tần Mạc lạnh sống lưng. Khi một thứ quá lớn biến đời người thành đường nét, người xem rất dễ quên dưới mỗi đường là một bữa đói, một cơn sốt, một lần bị đuổi khỏi cửa quan.
Tần Mạc nhìn A Lạc.
Quanh con bé có một sợi rất lạ. Nó không giống thanh y. Nó giống dấu của người từng bị giấy tờ đẩy tới gần dòng sâu: cha mất tích, mẹ ký giấy, búp bê có tên nhưng không có mệnh, nỗi sợ trẻ con bị buộc vào quyết định người lớn.
Thanh y lạnh vì điều đó.
Không phải vì A Lạc là Tô Vãn.
Không phải.
Tần Mạc tự nói, từng chữ.
Mặt Giám bỗng gợn mạnh hơn.
Trong gợn nước, một bóng tay áo xanh rất mờ lướt qua.
Không ai khác thấy. Hoặc nếu thấy, họ chỉ nghĩ đó là màu nhân quả.
Tần Mạc đứng bất động.
Tim hắn tin trước đầu.
Tô Vãn?
Tấm vải sổ nợ siết vào cổ tay vì hắn nắm quá mạnh.
A Lạc bỗng kêu lên: “A Mộc lạnh!”
Tiếng trẻ con kéo hắn lại.
Bóng áo xanh biến mất.
Tần Mạc nhắm mắt một nhịp, mồ hôi lạnh chảy dọc lưng.
Đó có thể là phản chiếu của hắn.
Có thể là thanh y trên cổ tay.
Có thể là Giám nhìn lại người nhìn.
Không được gọi.
Tạ Vô Cữu quay đầu rất nhẹ, như cảm thấy dao động từ đám tạp dịch. Tần Mạc cúi xuống nhặt một thẻ rơi, che mặt.
Trên bệ, Giám chưa mở sâu. Chỉ mức xét mệnh đã suýt kéo hắn.
Nếu mở dòng sâu, hắn sẽ ra sao?
Hắn gần như đã có câu trả lời khi bóng tay áo xanh lướt qua. Không cần ai đẩy. Chỉ cần Giám mở sâu hơn một chút, chỉ cần hắn tin thêm một chút, hắn sẽ tự bước tới. Vì vậy hắn bắt đầu đọc thầm những cái tên trên sổ nợ như tụng chú vụng về.
A Lạc.
A Mộc.
Trần thị.
Ngạn.
Chu Bình.
Lâm Tịnh Dao.
Từ Hành.
Bùi Thập.
Mỗi cái tên kéo hắn khỏi mặt nước một đoạn. Đến khi đọc tới Tô Vãn, hắn dừng lại, không dám dùng tên nàng như neo. Nàng không phải vật để hắn bám cho khỏi chìm. Hắn chỉ đặt tay lên thanh y, rất nhẹ, như sợ làm đau một người đang ở xa.
Thanh y không đáp. Nó chỉ lạnh đều, giống vải từng phơi qua sương. Tần Mạc bỗng nhớ một việc rất nhỏ: Tô Vãn ghét người khác kéo tay áo nàng khi nàng đang bận. Ngày xưa hắn từng kéo để hỏi một câu vô nghĩa, nàng quay lại gõ đũa lên mu bàn tay hắn, bảo muốn nói thì gọi tên, đừng giật áo. Ký ức ấy làm hắn rút tay khỏi thanh y. Ngay cả nhớ nàng, hắn cũng phải học cách không giật.
Tạ Vô Cữu nói: “Nhân quả lệch mệnh xác nhận sơ bộ. Chuẩn bị hồn lực.”
Dân xôn xao mạnh hơn. Một số người vỗ tay, nghĩ Giám đã chứng minh. Trần thị ôm A Lạc, vừa sợ vừa hy vọng. Nếu xác nhận, có lẽ họ được hộ tịch, được thuốc, được bình an.
Tần Mạc nhìn khe đá dưới sân.
Chuẩn bị hồn lực.
Nghĩa là phần thật sự bắt đầu bên dưới.
Hắn lùi khỏi sân, tìm lối xuống khoang ngầm.
Sau lưng, mặt Giám đen phẳng lại, như một con mắt vừa chớp.