tinbc tinbc

Chương 97: Vụ lớn

Sáng hôm sau, sân trước Thiên Luật Điện sạch đến mức không giống nơi sắp xét người sống.

Đá được lau từ canh năm. Cờ luật thay mới. Hai hàng đệ tử áo trắng đứng dọc bậc, kiếm không rút, tay đặt trên thẻ luật. Dân được phép đứng sau vạch dây xanh, đủ xa để không chạm vào trận, đủ gần để thấy đại tông làm việc công khai. Phía trên bậc, một bệ đá tròn được dựng giữa sân. Trên bệ phủ vải trắng. Dưới vải có một hình lớn, phẳng, đen mờ.

Luân Hồi Giám.

Tần Mạc đứng trong nhóm tạp dịch giao thẻ, đội nón tre, mặt bôi bụi thuốc. Tề lão đạo đứng xa hơn, giả làm người bán giấy bình an. Nghiêm Lục không được ra sân, nhưng hắn nhét cho Tần Mạc một miếng củ cải muối trước khi đi, nói ăn mặn đỡ ngất. Trương Hạ Nhi đưa một tờ danh sách vật phụ, trong đó có ba chữ bị nàng viết đậm hơn: khoang dưới sân.

Dưới sân.

Lâm Tịnh Dao nói trận hồn lực nằm dưới, không phải trên mặt.

Tần Mạc nhìn các khe đá quanh bệ. Sạch, kín, không thấy gì.

Chuông Thìn vang.

Tạ Vô Cữu bước ra trước.

Hắn không mặc áo lễ quá rực. Chỉ áo trắng viền bạc, tay cầm thẻ luật, mặt bình tĩnh. Dân sau dây xanh lập tức im. Người ta im không chỉ vì sợ. Tần Mạc nghe vài người thì thầm: Tạ trưởng lão từng cứu Nam Độ, từng xử thế gia, từng mở kho cứu dịch. Danh của hắn có thật. Người như vậy đứng trên bậc, lời nào cũng nặng hơn một kẻ ác bình thường.

Tống Nghiêm đứng bên trái, sổ hiện trường trong tay. Từ Hành đứng sau hàng sao án, mặt trắng hơn hôm qua. Mạnh bà tử không có trên sân; bà ở y viện giữ Chu Bình. Lâm Tịnh Dao không thấy. Có lẽ vẫn trong phòng tự kiểm.

Trước bậc còn đặt ba bàn dài. Một bàn ghi lời, một bàn giữ vật chứng, một bàn phát nước cho người phàm chờ xét. Trên bàn nước có ấm đồng thật sự nóng, chén gốm sạch, khăn lau tay gấp vuông. Một chấp sự trẻ nhắc dân không chen lấn, giọng không hề hách dịch. Hai đứa trẻ trong đám đông được đẩy lên phía trước để nhìn cho rõ, mẹ chúng thì thầm rằng phải học đại tông làm việc, sau này mới biết thế nào là công bằng.

Tần Mạc nhìn cảnh ấy, trong lòng nặng xuống. Một buổi xét án được dựng tốt sẽ khiến người ta tin vào nó trước khi nghe nội dung. Đá sạch, nước nóng, bút mực đủ, trưởng lão bình tĩnh, dân được đứng xem. Nếu phía dưới có người bị rút hồn, tiếng rút ấy phải xuyên qua bao nhiêu lớp sạch sẽ mới đến được tai người trên sân?

Tạ Vô Cữu cất giọng:

“Hôm nay Thiên Luật Điện xét vụ lệch mệnh liên trấn. Ba trấn dưới núi gặp yêu dịch liên tục, công đức cứu nguy không đủ, thọ lực treo quá nhiều. Có nhóm người tự nguyện hiến hồn lực tương lai để đổi bình an cho thân thuộc và mở quỹ thuốc. Vì vụ này liên quan luân hồi, Vạn Pháp Các mở Luân Hồi Giám đối chiếu nhân quả.”

Tự nguyện.

Hai chữ ấy đi qua đám đông như gió lạnh.

Một số người thở phào. Có Giám đối chiếu nghĩa là công khai. Có trưởng lão, có gương, có dân chứng kiến, chắc không thể sai quá nhiều. Tần Mạc thấy niềm tin ấy trên mặt họ, và đau vì hiểu nó.

Nhóm phàm nhân được đưa ra từ cửa bên.

Mười hai người.

Người già, phụ nữ, một thiếu niên, hai người bệnh, ba người không hộ tịch công đức, và Trần thị ôm A Lạc.

Họ đi không đều. Ông già đi đầu tên Từ Bá, lưng còng, tay áo khâu bằng chỉ khác màu; người ta nói con trai ông còn nằm ở trạm thuốc, cần ba thang Hồi Dương Tán mới qua đêm. Người phụ nữ ôm túi thuốc là Cam Nương, chồng chết vì yêu dịch, hộ tịch công đức bị cháy trong trấn nha. Thiếu niên không hộ tịch tên Bành Sơ, cổ còn vết dây thừng cũ, vì từng bị bắt nhầm làm đạo tặc vặt. Hai người bệnh được dìu đi, mỗi bước ho một tiếng. Ba người còn lại cúi mặt, giống những kẻ đã quen xin chữ ký ở cửa quan và quen bị bảo thiếu một dấu.

Tự nguyện của họ không giống nhau. Từ Bá tự nguyện vì con trai. Cam Nương tự nguyện vì nếu không có hộ tịch, nàng chết cũng không ai nhận xác. Bành Sơ tự nguyện vì lần đầu có người áo trắng hỏi tên hắn trước đám đông. Trần thị tự nguyện vì A Lạc còn nhỏ, còn sốt về đêm, còn hỏi cha. Mỗi lý do đều thật. Chính vì thật, nó mới đau hơn một lời ép trắng trợn.

A Lạc mặc áo vải sạch hơn lần trước, tóc buộc gọn, nhưng búp bê A Mộc vẫn rách một mắt. Con bé nhìn quanh, sợ hãi nhưng cố không khóc. Trần thị mặt xám, một tay ôm con, một tay cầm tờ giấy tự nguyện đã điểm chỉ. Nàng thấy sân đông người thì run. Có lẽ nàng được bảo đây là vụ lớn, nếu qua được, A Lạc và thân thuộc sẽ có bình an.

Tần Mạc siết miếng củ cải trong tay đến mức nước mặn dính ra.

Thanh y dưới cổ tay lạnh lên.

Không phải lạnh kiểu gặp Tô Vãn.

Lạnh kiểu thấy dòng nước quanh A Lạc bị động.

Hắn tự nhắc: cô bé là A Lạc. Không phải nàng. Không phải bóng thay nàng. A Lạc thích A Mộc, sợ hắn, từng nhờ ghi tên búp bê, từng hỏi cha có tìm được đường về không.

Tề lão đạo ở xa nhìn hắn, môi mấp máy: Đừng nhận nhầm.

Tần Mạc gật rất nhẹ.

Tạ Vô Cữu cho người đọc giấy tự nguyện.

Người đọc là Từ Hành.

Giọng hắn rõ, nhưng càng đọc càng khàn. Giấy viết: nhóm người tự nguyện hiến một phần hồn lực tương lai, không tổn thân ngay, đổi lấy bảo hộ công đức cho thân thuộc, thuốc cấp cứu, và quyền hộ tịch sau khi vụ án hoàn. Mỗi câu đều có lợi. Mỗi cái lợi đều móc vào một cái thiếu của họ: thiếu thuốc, thiếu hộ tịch, thiếu bình an, thiếu người đứng tên.

Đọc xong, Tạ Vô Cữu hỏi: “Các ngươi có hiểu không?”

Một ông già gật đầu. Một phụ nữ khóc. Trần thị nhìn A Lạc rồi gật. A Lạc không hiểu, chỉ ôm A Mộc.

Tống Nghiêm ghi: đã đọc trước dân, người tự nguyện gật đầu.

Tống Nghiêm không ghi ẩu. Tần Mạc thấy hắn tách từng dòng: Từ Bá gật lúc nghe thuốc, Cam Nương gật lúc nghe hộ tịch, Bành Sơ gật sau khi nhìn đám đông, Trần thị gật thay A Lạc. Người giữ sổ này không biến mọi thứ thành một câu nhanh. Nhưng sổ dù chi tiết đến đâu vẫn có khung của nó. Trong khung ấy, nỗi đói, bệnh, mất nhà, sợ con chết đều có thể bị ép vào hai chữ tự nguyện.

Một bà bán bánh ngoài dây xanh thở dài: “Có thuốc là may rồi.” Người bên cạnh đáp: “Đúng, thời loạn ai cho không ai.” Những câu nói ấy không ác. Chúng là cách người nghèo tự làm quen với việc cái gì cũng có giá. Tần Mạc từng nghe những câu như vậy ở chợ trấn nhỏ, ở bến đò, ở cửa hiệu thuốc. Chính vì quen, người ta càng khó nhận ra lúc giá bị đẩy qua phần hồn.

Tần Mạc muốn bước ra.

Sen đen cũng muốn.

Nhưng dưới sân có trận. Nếu hắn ra ngay, Giám chưa mở, phàm nhân bị giữ, hắn thành ma tu phá án công khai. Cần nhìn đường trước. Cần cứu người bằng cách không đạp chết người khác trong sân.

Một đệ tử Thiên Luật dẫn từng người tới bệ. Không trói. Chỉ buộc dây xanh vào cổ tay, gọi là dây định mệnh để Giám không nhận nhầm. Dây buộc lên A Lạc quá rộng, tuột xuống bàn tay con bé. Đệ tử trẻ cúi xuống buộc lại nhẹ hơn. A Lạc lí nhí: “Đau.”

Đệ tử trẻ lập tức nới dây.

Việc tốt nhỏ.

Tần Mạc nhìn thấy. Hắn bắt mình nhìn thấy. Người buộc dây không phải Tạ Vô Cữu. Người ấy có thể chỉ tin mình đang giúp một cô bé không bị Giám làm đau. Trong hệ thống ăn người, vẫn có bàn tay buộc dây nhẹ.

Bốn góc sân còn có y tu đứng sẵn. Họ mang hòm thuốc, khăn ấm, kim bạc, bình nước đường. Một nữ y tu đi qua từng người phàm, xem mạch trước khi Giám mở. Đến Từ Bá, nàng đỡ ông ngồi nghỉ một nhịp, không để ông quỳ quá lâu. Đến Cam Nương, nàng đổi dây khỏi cổ tay sưng. Đến A Lạc, nàng ngồi xuống ngang mắt con bé, lấy từ túi ra một viên đường nhỏ.

“Ngậm đi, lát nữa đỡ buồn nôn.”

A Lạc nhìn mẹ. Trần thị gật, con bé mới nhận.

Dân sau dây xanh thấy cảnh ấy thì dịu xuống. Một bà lão thì thầm: “Đại tông vẫn thương người.” Tần Mạc nghe được, và không thể nói bà hoàn toàn sai. Nếu hắn nhảy ra lúc này, trong mắt bà, hắn là kẻ phá một buổi xét án có y tu, có trưởng lão, có nước đường cho trẻ nhỏ.

Thái Huyền không cần giả nhân giả nghĩa trong từng bàn tay. Nó chỉ cần đặt những bàn tay thật sự dịu dàng đúng chỗ, rồi giấu cái giá ở dưới sân.

Trần thị được hỏi lần nữa. “Ngươi tự nguyện?”

Nàng nhìn A Lạc. “Nếu sau này con ta có hộ tịch công đức, có thuốc khi bệnh…”

“Trả lời tự nguyện hay không.”

Nàng run. “Tự nguyện.”

A Lạc kéo áo mẹ. “Mẹ, A Mộc có hộ tịch không?”

Vài người bật cười nhỏ. Không khí căng nứt một khe. Tạ Vô Cữu cũng nhìn con bé, ánh mắt không ác.

“Búp bê không cần hộ tịch.” Trần thị thì thầm.

A Lạc ôm A Mộc chặt hơn. “Nhưng ca ca ghi tên nó rồi.”

Tần Mạc thấy tim mình đập mạnh.

Tống Nghiêm ngẩng đầu.

“Ca ca nào?” một chấp sự hỏi.

Trần thị vội bịt miệng con. “Trẻ con nói bừa.”

A Lạc sợ, mắt đỏ lên.

Tần Mạc đứng trong hàng tạp dịch, không động. Nếu động, con bé chết trong lời khai. Hắn cúi đầu, móng tay cắm vào lòng bàn tay.

Tạ Vô Cữu nhìn quanh sân. Có lẽ hắn không biết “ca ca” là ai. Có lẽ hắn biết và chờ. Hắn chỉ nói: “Trẻ con nhớ tên đồ vật vì sợ mất. Người lớn nhớ luật để khỏi mất người. Tiếp tục.”

Câu ấy làm dân gật gù. Một câu dịu, hợp lý, kéo sự chú ý khỏi cái tên A Mộc được Tần Mạc ghi.

Trước khi đứng lên bệ, A Lạc bỗng tháo A Mộc khỏi ngực, dúi vào tay Trần thị.

“Nếu con quên, mẹ nói nó tên A Mộc.”

Trần thị sững lại. “Con không quên.”

“Nếu nước làm quên.” Con bé thì thầm.

Trần thị ôm búp bê rách bằng tay đang run. Nàng muốn nói nước sẽ không làm gì, nhưng ngay cả lời dỗ ấy cũng mắc ở cổ. Nàng chỉ cúi xuống hôn lên tóc con. A Lạc ngượng vì có nhiều người nhìn, nhưng không tránh. Một đứa trẻ không hiểu hồn lực, không hiểu công đức, nhưng hiểu mất tên là điều đáng sợ nhất mà nó biết.

Tần Mạc cúi đầu thấp hơn. Hắn sợ nếu nhìn thêm, hắn sẽ ra tay quá sớm.

Luân Hồi Giám vẫn phủ vải.

Trước khi mở Giám, Thiên Luật Điện đưa ra một người làm chứng: Lưu Lan.

Nàng ôm Tiểu Sênh, đứa bé đã khá hơn. Tần Mạc không ngờ nàng xuất hiện. Nàng đứng trước dân, run rẩy kể Thái Huyền đã cứu con nàng, giấy mượn thọ đã được đọc lại, nàng hiểu và vẫn ký. Tạ Vô Cữu dùng nàng để chứng minh cơ chế tự nguyện có thể công bằng nếu đọc rõ.

Tiểu Sênh không hiểu mình đang làm chứng cho điều gì. Đứa bé ngậm ngón tay, mắt dõi theo dây xanh trên sân vì nó sáng đẹp. Khi Lưu Lan nói “ta vẫn ký”, nó kéo áo mẹ, đòi xuống đất. Lưu Lan đặt con xuống, nhưng tay vẫn giữ sau lưng nó, sợ nó chạy vào trận. Một động tác nhỏ ấy làm nhiều người mềm lòng. Người mẹ được cứu, đứa trẻ còn sống, đại tông có công. Ai muốn phản đối phải phản đối qua tiếng cười khanh khách của Tiểu Sênh khi được y tu cho thêm viên đường.

Tần Mạc thấy cái bẫy sắc nhất không phải lời nói dối. Là một nửa sự thật được đặt ở chỗ đủ sáng.

Lưu Lan nói thật.

Con nàng được cứu thật.

Nàng hiểu hơn lần đầu thật.

Nhưng sự thật ấy được đặt lên sân để che một sự thật khác: không phải ai cũng có đường hiểu, và hiểu trong tuyệt lộ vẫn không làm lựa chọn thành tự do.

Tần Mạc nhìn Tiểu Sênh. Tên đứa bé lần này không trượt khỏi đầu hắn. Hắn đã ghi.

Tống Nghiêm ghi lời Lưu Lan. Mặt hắn không đổi, nhưng khi Lưu Lan nói “ta vẫn ký”, bút hắn dừng nửa nhịp. Có lẽ hắn cũng biết lời chứng thật có thể được dùng như tường che.

Tạ Vô Cữu nói: “Thiên Luật không cưỡng ép. Giám sẽ đối chiếu nhân quả. Nếu nhóm này thật sự lệch mệnh và tự nguyện, hồn lực hiến sẽ mở quỹ cứu nguy. Nếu không, Thiên Luật hủy giấy.”

Dân sau dây xanh xôn xao.

Nghe rất công bằng.

Tần Mạc cũng nghe ra. Nếu hắn là dân, nếu không thấy cống nước đen, nếu không nghe Ngạn, nếu không biết giấy thiếu tên, hắn có thể tin.

Vải trắng trên bệ bắt đầu được tháo.

Tề lão đạo lùi một bước, mặt nghiêm hẳn.

Thanh y lạnh như băng.

A Lạc nhìn mặt bệ, hỏi rất nhỏ: “Mẹ, đó là nước à?”

Không ai trả lời.

Trần thị muốn che mắt con, nhưng dây định mệnh trên tay kéo nàng đứng đúng vị trí. A Mộc nằm trong tay nàng, đầu vải lệch sang một bên, mắt còn lại nhìn lên trời. A Lạc không khóc nữa; trẻ con đôi khi sợ quá sẽ im. Từ Bá lẩm bẩm tên con trai. Cam Nương nắm túi thuốc rỗng như nắm hộ tịch. Bành Sơ nhìn bóng mình trên đá sạch, lần đầu được đứng giữa sân đại tông mà không bị đuổi, nên vừa kiêu hãnh vừa sợ.

Tần Mạc ghi từng người vào mắt. Nếu lát nữa phải phá sân này, hắn cần biết mình phá vì ai. Không phải vì một khái niệm phàm nhân, không phải vì hận Thái Huyền, càng không phải để dùng họ mở đường tới Giám. Vì Từ Bá, Cam Nương, Bành Sơ, Trần thị, A Lạc, và những người hắn còn chưa kịp hỏi tên.

Vải trắng rơi xuống.

Luân Hồi Giám lần đầu hiện ra trước mắt Tần Mạc.

Nó không giống gương.

Nó giống một mặt nước đêm bị ép phẳng trong khung ngọc, sâu đến mức ánh sáng ban ngày rơi vào cũng không chạm đáy.