tinbc tinbc

Chương 96: Người bị kẹt giữa luật

Phòng giam tạm của Lâm Tịnh Dao không có song sắt.

Nó là một căn phòng trắng trong hành lang sau Thiên Luật Điện, cửa gỗ trắng, bên ngoài treo bùa cấm thanh. Người bị đưa vào đó không bị gọi là phạm nhân. Họ là người tự kiểm. Không ai trói tay, không ai tháo thẻ tên, không ai mắng. Chính vì vậy, khi cửa khép lại, người bên trong phải tự hỏi mình đang bị giam hay đang được luật soi.

Tần Mạc biết vị trí căn phòng nhờ Trương Hạ Nhi.

Nàng không vẽ bản đồ lần này. Nàng chỉ chép cho hắn một danh mục giao giấy: phòng tự kiểm ba, nhận cơm không hành, nước nóng một bình, giấy tự thuật ba tờ. Cạnh chữ “không hành”, Nghiêm Lục vẽ một dấu rất nhỏ, giống mặt Chu Bình tức giận. Trong Vạn Pháp Các, ngay cả tin mật cũng phải giả làm việc vặt.

Đêm sau vụ Chu Bình, Thiên Luật Điện đổi ca vì chuẩn bị mở Luân Hồi Giám. Người người bận. Bận là khe hở.

Tần Mạc mặc áo kho cũ Phương Ký đưa, ôm thùng giấy tự thuật đi theo một tạp dịch giao cơm. Tạp dịch kia tên Sầm Tứ, lưng hơi gù, chỉ quan tâm cơm có nguội không. Nghiêm Lục nói Sầm Tứ từng làm ở phòng giam tạm ba năm, quy tắc sống là không nghe người trong phòng nói gì, không nhìn người ngoài phòng làm gì.

Đến cửa phòng tự kiểm ba, Sầm Tứ đặt khay cơm xuống, gõ hai tiếng. “Cơm.”

Bên trong không đáp.

Hắn nhún vai, ký vào sổ treo cửa, rồi đi. Tần Mạc đặt thùng giấy xuống, giả vờ kiểm số. Khi Sầm Tứ khuất ở góc, hắn lấy mảnh thẻ giao giấy Trương Hạ Nhi đưa, đặt vào khe cửa.

Bùa cấm thanh không mở.

Nó chỉ nới một đường đủ truyền âm.

“Lâm Tịnh Dao.”

Bên trong im một nhịp.

“Ngươi không nên tới.” Giọng nàng rất thấp, qua bùa nghe như qua nước.

“Chu Bình sống.”

Lần này nàng thở ra rất nhẹ. “Tốt.”

“Ngươi?”

“Tự kiểm.”

“Họ ép nhận?”

“Chưa. Họ đưa ba tờ giấy. Tờ thứ nhất: tự nhận bị nghi phạm mê hoặc, xin giảm chức. Tờ thứ hai: tự nhận sơ suất làm mất thẻ kiểm ẩm. Tờ thứ ba để trắng.”

“Ngươi viết gì?”

“Tờ trắng.”

Tần Mạc gần như thấy nàng ngồi sau cửa, lưng thẳng, trước mặt ba tờ giấy. “Viết gì trên tờ trắng?”

“Những điều chưa đủ chứng cứ.” Nàng nói. “Dây xám, thọ lực, hồ sơ Trấn Hồn Đài, lệnh chuyển viện thiếu tên, ngày xác nhận trước điều tra.”

“Họ cho ngươi giữ?”

“Không. Nhưng ta viết. Họ lấy đi cũng phải đọc.”

Câu ấy rất Lâm Tịnh Dao. Nếu không còn quyền nộp án, biến tờ tự kiểm thành hồ sơ.

Sau cửa vang tiếng giấy cọ lên mặt bàn. Tần Mạc nghe nàng đặt bút xuống, rồi lại nhấc lên. Căn phòng tự kiểm không có roi, nhưng nó có cách khiến người cầm bút tự đánh mình. Ba tờ giấy được đặt sẵn để nàng chọn một lỗi vừa đủ nhỏ, ký tên, bước ra, mất chức nhưng còn danh. Tờ trắng là cái bẫy ngược: nếu viết sự thật, nàng tự biến mình thành kẻ cố ý chống lại kết luận đang thành hình.

“Trên bàn có chén trà nguội.” Lâm Tịnh Dao nói, như biết hắn đang tưởng tượng sai. “Có đèn, có chăn, có bút tốt. Mỗi canh có người hỏi ta còn cần gì không. Không ai thô bạo.”

“Vì vậy nếu ngươi nói bị ép, không ai tin.”

“Ừ. Họ chỉ làm mọi thứ sạch đến mức người ngoài không thấy tay đang bóp cổ.”

Tần Mạc nhìn bùa cấm thanh. Trên bề mặt bùa có một đường nứt rất nhỏ, bị sáp trắng trám lại. Có lẽ không phải lần đầu căn phòng này nghe một người viết quá nhiều. Hắn bỗng nhớ phòng thẩm vấn ở Trấn Hồn Đài: máu, roi, tiếng người kêu. Nơi đó dễ hận. Căn phòng này khó hận hơn, vì nó cho nước nóng và giấy tốt.

“Chấp sự đọc thử chưa?”

“Có. Hắn bảo ta lạc đề.”

“Ngươi nói gì?”

“Ta xin thêm giấy để viết đúng đề hơn.”

Tần Mạc suýt cười, nhưng cổ họng khô. Lâm Tịnh Dao còn biết châm chọc, nghĩa là nàng chưa bị nghiền nát. Nhưng châm chọc cũng là thứ dễ bị ghi vào sổ: thái độ không hối cải.

Tần Mạc nhìn hành lang. Không ai. Nhưng bùa cấm thanh có thể tự ghi dao động. Thời gian không nhiều.

“Ngày mai mở Giám?”

“Ừ. Vụ lớn. Một nhóm phàm nhân bị ghi lệch mệnh, mệnh đáng hiến. Thiên Luật Điện muốn dùng Luân Hồi Giám chứng minh họ có nhân quả tai dịch, hiến hồn lực mở quỹ cứu nguy là hợp luật.”

“Hiến?”

“Trên giấy là tự nguyện đổi đời sau bình an cho thân thuộc còn sống.”

Tần Mạc nhắm mắt. Lại là tự nguyện.

“Trong nhóm có ai?”

“Ta chưa thấy hết danh sách. Có dân từ các trấn bị yêu dịch, vài người không hộ tịch công đức, một mẹ con từng ở ngoại viện…” Nàng dừng. “Có thể là Trần thị và A Lạc.”

Tần Mạc đặt tay lên cửa.

Bùa cấm thanh lạnh ngắt.

A Lạc ôm A Mộc, sợi chỉ đỏ buộc trên búp bê. Trần thị từng phủ chăn cho Chu Bình dù sợ hắn. Một đứa trẻ hỏi cha có tìm được đường về không. Nếu họ bị đưa vào vụ lớn, thanh y lạnh không phải vì cô bé giống Tô Vãn. Nó lạnh vì một đứa trẻ có tên lại sắp bị ghi thành hồn lực.

Lâm Tịnh Dao nói: “Ngươi nghe rõ. Nếu ngươi đến sân Giám, đó là bẫy.”

“Ta biết.”

“Biết không đủ. Tạ Vô Cữu biết ngươi biết. Hắn sẽ đặt thứ khiến ngươi không thể không đến.”

“A Lạc.”

“Không chỉ nàng. Luân Hồi Giám thật. Ngươi muốn nhìn nó.”

Tần Mạc im.

Nàng nói đúng. Nếu chỉ có bẫy, hắn có thể vòng. Nếu chỉ có phàm nhân, hắn sẽ cứu. Nhưng Luân Hồi Giám thật ở đó. Mặt nước có thể nhìn về phía Tô Vãn. Cái muốn ấy không mất vì hắn viết “không kéo”. Nó chỉ bị buộc dây lại. Dây có thể đứt.

“Ta sẽ không dùng họ để nhìn nàng.” Hắn nói.

“Nói sau cửa dễ hơn trước Giám.”

“Ừ.”

“Vậy mang theo người mắng ngươi.”

“Chu Bình chưa đi được.”

“Tề lão đạo.”

“Ông ấy mắng lấy tiền.”

“Vẫn tính.” Lâm Tịnh Dao nói. “Và Tần Mạc, nếu luật sai, phá luật có khiến người phá thành ma không?”

Câu hỏi ấy đứng giữa họ.

Tần Mạc có thể nói không. Nói phá luật vì cứu người là đúng. Nhưng hắn nghĩ tới sen đen, nghĩ tới ý nghĩ nuốt Tống Nghiêm, nuốt chấp sự, nuốt ngựa kéo xe. Phá luật không tự làm người thành ma. Nhưng người phá luật rất dễ dùng cái đúng của mình để không nghe tiếng người dưới chân.

“Có thể.” Hắn đáp.

Bên trong im lâu.

“Ngươi nói thật.”

“Ừ.”

“Vậy làm sao không thành?”

Tần Mạc nhìn tấm vải sổ nợ trong tay áo. “Ghi tên người mình có thể dẫm lên. Để người khác mắng. Không nuốt cho nhanh nếu còn đường khác. Và nếu không còn đường khác…”

“Thì?”

“Vẫn phải chọn ai bị đau, nhưng không được gọi cái đau đó là sạch.”

Lâm Tịnh Dao thở rất khẽ. “Câu này ghi được.”

“Ngươi còn ở trong đó bao lâu?”

“Ba ngày, nếu ta ký tự kiểm. Lâu hơn nếu không.”

“Ta đưa ngươi ra.”

“Không.” Giọng nàng lập tức cứng. “Nếu ngươi phá phòng giam tạm, mọi thứ ta viết thành lời của đồng phạm. Ta ở đây có ích hơn ở ngoài chạy cùng ngươi.”

“Ngươi sẽ bị ép.”

“Ta biết.”

“Tạ Vô Cữu sẽ dùng luật nghiền ngươi.”

“Ta cũng biết luật.” Nàng nói. “Ta chưa thắng, nhưng chưa đến mức không biết đau ở đâu.”

Tần Mạc không đáp. Người bị kẹt giữa luật có cách chiến đấu của họ. Ép nàng ra ngoài cũng là dùng ý hắn thay ý nàng. Hắn vừa nói Tô Vãn không phải vật để kéo. Không thể lập tức kéo Lâm Tịnh Dao vì hắn thấy đau.

“Ta cần lịch mở Giám.”

“Giờ Thìn. Sân đặt Giám trước Thiên Luật Điện. Người phàm được đưa từ y viện phụ lên. Trận hồn lực nằm dưới sân, không phải trên mặt. Nếu muốn cứu, tìm dưới trước.”

“Ngươi biết nhiều hơn người bị giam nên biết.”

“Từ Hành để rơi giấy.” Nàng nói. “Hắn sợ, nhưng vẫn làm.”

“Hắn có phải Tiểu Từ?”

“Tiểu Từ nào?”

“Một người từng đưa khăn cho tàn hồn thử Giám.”

Lâm Tịnh Dao im. “Ta không biết. Nhưng Từ Hành từng bị điều khỏi U Minh Cấm Viện hai năm trước vì ghi sai mục.”

“Ghi sai?”

“Hắn ghi ‘người’ thay vì ‘mẫu’.”

“Chỉ một chữ?”

“Trong U Minh Cấm Viện, một chữ là tường.” Lâm Tịnh Dao nói. “Ghi mẫu thì có thể thử, có thể rửa, có thể đưa vào nước rồi kéo lên. Ghi người thì phải có thân thuộc, có cách an táng, có câu hỏi vì sao bị giữ lại. Hắn không cãi. Hắn chỉ sửa một chữ, rồi bị điều về sao án cấp thấp.”

“Vì cảm tính?”

“Hồ sơ ghi vậy. ‘Không thích hợp xử lý vật chứng luân hồi do cảm tính quá nặng’.”

Tần Mạc nhìn thùng giấy trong tay. Cảm tính quá nặng. Một tội sạch sẽ khác. Từ khi nào nhớ một kẻ trong nước từng là người lại thành lỗi? Hắn nghĩ tới Ngạn, tới bàn tay nắm cổ tay hắn trong cống, tới câu xin đừng bị tái sinh nữa. Nếu Từ Hành là Tiểu Từ, hắn đã trả giá hai năm chỉ vì một cái khăn và một chữ.

“Lạnh lùng mới được ở lại?”

“Không.” Lâm Tịnh Dao đáp. “Tin mình lạnh lùng vì đại cục mới được ở lại.”

Tần Mạc khép mắt.

Một chữ có thể làm người bị điều đi. Một chữ cũng có thể giữ người trong trí nhớ.

Tiếng bước chân vang lên cuối hành lang.

Tần Mạc nhấc thùng giấy.

Lâm Tịnh Dao nói nhanh: “Ngày mai nếu thấy cô bé, đừng nhận nhầm.”

“Ta biết.”

“Không. Nghe lại. Đừng nhận nhầm.”

Tần Mạc nắm thùng. “Ta nghe.”

Bùa cấm thanh khép lại.

Sầm Tứ quay lại từ góc hành lang, thấy Tần Mạc vẫn ở đó thì cau mày. “Giấy đếm xong chưa?”

“Thiếu một tờ.”

“Phòng nào cũng thiếu tờ.” Sầm Tứ lẩm bẩm, lấy từ tay áo ra một tờ giấy nhàu. “Bù đi. Đừng ghi lỗi, ta lười giải thích.”

Tần Mạc nhận giấy. Tờ giấy có mùi cơm nguội. Một người giao cơm không nghe gì, không nhìn gì, nhưng vẫn biết phòng nào cũng thiếu giấy vì người bị tự kiểm thường viết nhiều hơn được phát. Đời sống trong phòng giam tạm tiếp tục bằng những tờ giấy nhàu như vậy.

Ra khỏi hành lang, Tần Mạc gặp Từ Hành ở cửa tủ hồ sơ. Từ Hành không dừng, chỉ nói:

“Ngày mai đừng đứng trên sân quá lâu. Gương nhìn lại người nhìn.”

“Vì sao giúp?”

Từ Hành nhìn thẳng phía trước. “Ta từng đưa khăn cho một người bị gọi là mẫu. Người ấy biến mất hôm qua.”

Ngạn.

Tần Mạc không nói tên. Chỉ đáp: “Hắn không bị dùng làm nhiên liệu.”

Bước chân Từ Hành khựng một nhịp.

Rồi hắn đi tiếp.

Đêm ấy, Tần Mạc trở lại hẻm sau y viện. Chu Bình ngủ sau một ngày tự châm kim và bị Mạnh bà tử mắng. Tề lão đạo ngồi dưới mái hiên, đang hong giấy mã bằng bếp than của bà bán mì.

“Mai mở Giám.” Tần Mạc nói.

“Biết.”

“Có A Lạc.”

“Đoán được.”

“Ông biết hết thì nói trước được không?”

“Nói trước ngươi cũng đi.” Tề lão đạo lật giấy mã. “Nhưng nghe này: cứu cô bé vì cô bé. Nhìn Giám vì cần biết. Hai việc không được trộn. Trộn là ngươi bắt đầu ăn người bằng lý do đẹp.”

Tần Mạc ngồi xuống cạnh bếp than.

Tề lão đạo đưa cho hắn nửa củ khoai nướng. “Ăn. Mai muốn không nhận nhầm, tối nay đừng để bụng rỗng.”

Khoai cháy vỏ, ruột vàng, nóng đến bỏng tay. Tần Mạc ăn từng miếng nhỏ. Không ngon. Nhưng thật.

Tề lão đạo nhìn hắn ăn được ba miếng mới nói: “Ta từng gặp một người đi tìm vợ chết. Người ấy nghe nói mưa tháng bảy có thể soi mặt người dưới âm, bèn hứng nước cả đêm. Đến canh tư, trong chậu thật sự có bóng áo vợ hắn.”

Tần Mạc ngẩng đầu.

“Có phải không?”

“Không biết.” Lão nhặt que than, gạt tro khỏi mép khoai. “Có thể là vợ. Có thể là hắn nhớ quá nên nước nào cũng thành mặt vợ. Hắn cúi xuống gọi. Đứa con ba tuổi thấy cha khóc, cũng cúi xuống. Suýt chết đuối trong cái chậu rửa mặt.”

Tần Mạc cầm củ khoai nóng, không nói.

“Về sau người ấy không hứng nước nữa. Không phải vì hết thương vợ. Vì hắn sợ một ngày thương vợ bằng cách nhấn đầu con mình xuống nước.” Tề lão đạo liếc hắn. “Ngươi hiểu ta nói gì.”

“Hiểu.”

“Không. Ngươi chỉ thấy câu chuyện dễ hiểu. Mai trước Giám mới biết có hiểu không.”

Tần Mạc cắn thêm một miếng khoai. Ruột khoai khô, nghẹn ở cổ. Hắn bắt mình nuốt xuống. Cơn đói của sen đen thích máu và hồn lực. Cái bụng người sống lại cần khoai nướng, muối, nước nóng. Hai thứ không thể lẫn.

Hắn lấy tấm vải sổ nợ ra dưới ánh than. Những dòng chữ chen nhau: Chu Bình, Lý Phúc, Ngạn, A Lạc, A Mộc, Lưu Lan, Tiểu Sênh. Hắn thêm một dòng bằng mũi dao cùn, nét xấu vì tay đau:

Lâm Tịnh Dao trong phòng trắng. Không kéo ra nếu nàng chưa chọn.

Viết xong, hắn nhìn dòng ấy rất lâu. Cứu người không phải lúc nào cũng là bế họ chạy khỏi chỗ đau. Có khi là để họ ở lại nơi họ chọn chiến đấu, dù hắn ghét cánh cửa đang đóng trước mặt họ.

Trong Thiên Luật Điện, Lâm Tịnh Dao đang viết trên tờ giấy nhàu thứ tư.

Trong y viện, Chu Bình còn sống.

Trong U Minh, Ngạn đã tan.

Trong sân Giám, bẫy đang được dựng.

Tần Mạc nhìn lửa than, tự nhắc lại câu của nàng:

Đừng nhận nhầm.

Lần này, câu ấy không chỉ dành cho Tô Vãn.