tinbc tinbc

Chương 95: Không đổi bạn lấy đường

Nửa khắc trong mưa có thể dài hơn một đêm trong kho thẻ.

Tờ lệnh thiếu tên nằm trong tay Tống Nghiêm. Dân quanh cầu đá không hiểu hết quy trình, nhưng họ hiểu một điều: giấy có lỗi. Chỉ cần giấy có lỗi, xe bệnh sạch sẽ kia không còn sạch tuyệt đối. Những ánh mắt bắt đầu đổi. Không ai dám nói Hình Đường sai. Nhưng họ nhìn Mạnh bà tử nhiều hơn, nhìn Chu Bình trên xe lâu hơn, nhìn chấp sự cầm lệnh với vẻ nghi ngờ.

Tống Nghiêm đọc tờ lệnh hai lần.

Chấp sự y viện mặt trắng. “Có thể bổ ngay.”

Mạnh bà tử cười lạnh. “Bổ tên sau khi đóng dấu? Hay thật. Sau này ta cũng bốc thuốc trước, hỏi bệnh sau.”

Tề lão đạo từ sạp mì la lên: “Nếu giấy thiếu tên vẫn kéo được người, mai kéo ta nhớ viết tên ta đẹp chút!”

Bà bán mì đang tức bát vỡ cũng phụ họa: “Đúng đó! Tên còn chưa viết xong đã chuyển, nhỡ chuyển nhầm thì sao?”

Đám đông có tiếng xì xào.

Tống Nghiêm không quát họ im. Hắn biết quát lúc này chỉ làm giấy lỗi lớn hơn. Hắn gấp lệnh, nói với chấp sự: “Theo quy trình, dừng xe, đối chiếu tại chỗ.”

Mạnh bà tử lập tức leo lên xe. “Ta cần kiểm phổi.”

“Một khắc.” Tống Nghiêm nói.

“Nửa canh.”

“Một khắc rưỡi.”

“Hai khắc.”

Tống Nghiêm nhìn bà.

Mạnh bà tử nhìn lại. “Ngươi muốn người bệnh chết trên xe vì tiết kiệm nửa khắc, cứ ghi vào sổ.”

Tống Nghiêm đáp: “Hai khắc.”

Hai khắc.

Tần Mạc đứng dưới mái hiên đối diện, giỏ giấy mã trống trong tay. Hắn vừa mua được hai khắc bằng một tờ giấy thiếu tên, một bát mì vỡ, nửa giỏ giấy mã, và thuốc của Chu Bình. Nhưng hai khắc không phải cứu. Nó chỉ là khoảng thở trước khi lưới đổi cách khép.

Trong hai khắc ấy, phố chợ bắt đầu tự kể chuyện. Người bán rau nói lệnh thiếu tên. Bà bán mì nói giấy mã cháy vì xe chạy quá gấp. Một gã viết đơn nói chuyển viện phải có đủ tên, hắn từng bị trả đơn vì thiếu tên xã. Mỗi người chỉ dám nói một câu nhỏ, nhưng nhiều câu nhỏ làm sự sạch sẽ của Hình Đường bị dính bùn. Tần Mạc nhận ra đôi khi dân không cần biết toàn bộ sự thật để làm bẫy chậm lại. Họ chỉ cần thấy một vết sai đủ gần đời mình.

Tống Nghiêm cũng thấy. Hắn không nhìn đám đông như nhìn đám ngu. Hắn nhìn như người biết lời đồn là nước, chặn càng thô càng tràn. Vì vậy hắn chọn dừng đúng quy trình. Một lựa chọn đúng, nhưng cũng là cách giữ Hình Đường không mất mặt. Người này luôn đi giữa hai bờ như vậy.

Tề lão đạo lảo đảo tới cạnh hắn, giả vờ nhặt giấy. “Giỏi. Cắn giấy không cắn người. Có tiến bộ.”

“Chưa xong.”

“Đương nhiên chưa. Đời mà xong dễ vậy thì ta đã giàu.” Lão nhét vào tay hắn một mảnh bùa ướt. “Bùa đổi mùi. Dán lên xe, mùi bệnh nhân lệch sang lều thuốc cũ. Hình Đường lần theo mùi sẽ chậm.”

“Còn Chu Bình?”

“Hỏi bạn ngươi. Gã có vẻ nhiều trò hơn ngươi.”

Tần Mạc nhìn xe.

Mạnh bà tử kéo rèm che lại, nhưng cố ý để một khe nhỏ. Qua khe, Chu Bình nâng tay rất chậm. Gã cầm trong tay một cây kim bạc.

Tần Mạc nhớ Chu Bình là đệ tử Dược phong. Trước khi thành người bệnh mắng cháo, gã biết thuốc, biết mạch, biết dùng kim. Gã không chỉ là thứ để hắn cứu.

Chu Bình dùng kim châm vào cổ tay mình.

Mặt gã lập tức trắng hơn. Hơi thở yếu xuống. Phù ổn hồn trên xe đổi màu, báo bệnh nhân không thích hợp chuyển. Đây là cách nguy hiểm. Gã tự làm mạch mình loạn để xe phải dừng. Nếu làm quá, gã chết thật. Nếu làm nhẹ, Hình Đường phát hiện.

Tần Mạc siết tay đến giỏ giấy mã gãy nan.

Sen đen nói: Ngươi thấy chưa? Người sống vì ngươi tự làm mình đau. Nuốt một người, kết thúc trò này.

Tần Mạc nhìn Tống Nghiêm. Chỉ cần nuốt hắn, Hình Đường loạn. Chỉ cần giết chấp sự cầm lệnh, không ai đối chiếu ngay. Chỉ cần một lần dùng Sát Đạo, Chu Bình không cần tự châm kim.

Nhưng nếu hắn làm vậy, Chu Bình tự châm kim để giữ hắn khỏi thành gì?

Không đổi bạn lấy đường.

Không đổi bạn lấy một Tần Mạc nhanh hơn, mạnh hơn, bẩn hơn.

Tần Mạc dán bùa đổi mùi của Tề lão đạo vào mặt dưới xe khi giả vờ nhặt giấy cuối cùng. Bùa ướt dính vào gỗ, tan thành một vệt mùi thuốc cũ. Mạnh bà tử trong xe ho một tiếng, như báo đã thấy.

Tống Nghiêm bước quanh xe, kiểm bánh, kiểm phù, kiểm dấu giấy mã. Hắn dừng gần chỗ Tần Mạc vừa dán bùa. Tần Mạc nín thở.

Một đứa trẻ trong đám đông bỗng khóc ré lên vì dẫm phải mảnh bát vỡ. Mẹ nó hoảng, bế lên. Tống Nghiêm quay đầu. Mạnh bà tử lập tức quát: “Ai để mảnh bát ở đó? Chảy máu rồi, đưa đây!”

Sự chú ý lệch một nhịp.

Một nhịp đủ.

Chu Bình bên trong xe thả từ tay áo ra một viên thuốc nhỏ khác. Viên thuốc lăn xuống khe sàn, chạm bùa đổi mùi, bốc lên mùi giống bệnh nhân nôn ra máu. Phù ổn hồn báo đỏ.

Mạnh bà tử hét thật: “Không chuyển được! Phổi nghịch!”

Chấp sự y viện luống cuống. “Nhưng lệnh…”

“Lệnh thiếu tên, bệnh nhân nghịch phổi, ngươi muốn kéo xác vào điện à?”

Dân nghe chữ xác thì lùi lại. Không ai muốn thấy xe bệnh thành xe xác trước cổng tông.

Tống Nghiêm nhìn Chu Bình qua rèm. Gã nằm im, môi tím, nhưng mắt còn tỉnh một đường rất nhỏ. Tống Nghiêm có lẽ biết có trò. Nhưng trò nằm trong y thuật, trong giấy thiếu tên, trong bệnh thật. Muốn phá, hắn phải dùng lực cưỡng chế trước mặt dân.

Hắn không muốn.

“Đưa về y viện ngoại viện kiểm lại.” Tống Nghiêm nói.

Mạnh bà tử lập tức đáp: “Ta đi cùng.”

“Hình Đường cũng đi.”

“Đi thì đi. Đừng thở lên bệnh nhân.”

Xe quay đầu.

Không phải tự do. Chỉ là từ đường vào Thiên Luật Điện quay lại y viện ngoại viện. Nhưng ở y viện, Mạnh bà tử có phòng, có sổ bệnh, có người của mình. Chu Bình từ mồi sạch trở lại người bệnh có giường. Hai khắc thành một ngày, nếu biết giữ.

Tống Nghiêm ký lại biên bản ngay tại cầu: lệnh chuyển viện tạm dừng vì thiếu tên đầy đủ và bệnh nhân phát chứng nghịch phổi. Hắn đọc to cho chấp sự y viện nghe, cũng là cho dân nghe. Không có chữ “bẫy”, không có chữ “mồi”, nhưng có hai chữ “thiếu tên”. Hai chữ ấy đủ khiến chấp sự cầm lệnh cúi đầu như đội một thùng nước.

Mạnh bà tử bắt hắn ký thêm vào sổ bệnh: “Hình Đường chứng kiến bệnh nhân không đủ điều kiện chuyển.” Tống Nghiêm nhìn bà một lúc rồi ký. Hắn ký rất đẹp. Bà thổi mực, cất sổ vào ngực như cất dao.

Tần Mạc thở ra rất nhẹ.

Tề lão đạo bên cạnh cũng thở. “Già rồi, tim không chịu nổi mấy trò trẻ con.”

“Ông gọi đây là trẻ con?”

“Không ai chết. Vậy là trẻ con so với đám trên điện.”

Tần Mạc nhìn xe quay đầu. “Ta phải vào y viện.”

“Không. Bây giờ ngươi vào, bẫy khép lần hai. Bạn ngươi vừa tự châm kim để kéo ngươi ra khỏi xe, đừng phụ công bằng cách chui vào cửa trước.”

“Vậy làm gì?”

“Làm việc ngươi ghét.” Tề lão đạo nhét giỏ rỗng lại cho hắn. “Chờ.”

Chờ.

Tần Mạc ghét chữ này.

Nhưng Chu Bình trên xe mở mắt, nhìn qua khe rèm, gần như không động môi:

Đừng vào.

Tần Mạc đứng trong mưa, không vào.

Xe đi về y viện. Hình Đường đi theo. Mạnh bà tử ngồi trên xe, một tay giữ mạch Chu Bình, một tay đặt lên túi thuốc. Tống Nghiêm cưỡi ngựa phía sau, nhiều lần quay đầu nhìn đám đông. Tần Mạc cúi đầu như người nhặt giấy mã thuê, để hắn nhìn qua.

Khi xe khuất, chân Tần Mạc mềm đi một chút.

Không phải vì sợ. Vì hắn vừa không làm điều dễ nhất.

Tề lão đạo nhìn hắn. “Ngươi thấy chưa? Cứu người bằng mưu mệt hơn giết.”

“Ừ.”

“Còn mất mặt hơn. Không ai vỗ tay.”

“Ừ.”

“Và vẫn chưa cứu xong.”

“Ừ.”

“Tốt. Nhớ cảm giác này. Sau này sen đen bảo nuốt một cái là xong, ngươi đem cái mệt này ra so.”

Tần Mạc cất giỏ giấy. “Lâm Tịnh Dao bị giam.”

“Biết.”

“Ông biết nhiều thật.”

“Người già bán giấy mã nghe nhiều người than.” Tề lão đạo lau mưa trên mặt. “Nhưng cứu nàng lúc này cũng là bẫy.”

“Ta biết.”

“Biết mà vẫn muốn?”

“Ừ.”

“Vậy ngươi càng phải chờ.”

Tần Mạc nhìn cổng y viện xa xa. “Chờ đến khi nào?”

“Đến khi bẫy nghĩ ngươi đã nhịn không nổi ở chỗ khác.”

Tề lão đạo nói xong, lảo đảo quay lại sạp mì, tiếp tục cãi tiền bát vỡ. Người xung quanh bắt đầu tản. Bà bán mì lượm các miếng bát. Đứa trẻ bị xước chân được Mạnh bà tử sai một y tu nhỏ băng lại. Chấp sự y viện đứng dưới mưa, mặt như vừa nuốt giấy.

Tần Mạc lặng lẽ rời chợ.

Hắn không về Vạn Pháp Các ngay. Hắn đi vòng qua hẻm sau y viện, tới bức tường nơi có thể nghe tiếng phòng bệnh. Không nhìn thấy Chu Bình, chỉ nghe Mạnh bà tử mắng:

“Tự châm kim giỏi lắm hả? Muốn chết thì báo trước để ta khỏi phí thuốc!”

Chu Bình ho, rồi đáp yếu đến mức gần như không nghe:

“Không hành…”

Mạnh bà tử gầm: “Câm miệng.”

Tần Mạc dựa vào tường, lần đầu trong đêm muốn cười mà không cười nổi.

Gã còn mắng cháo.

Vậy còn sống.

Một lát sau, một viên đá nhỏ từ trong tường ném ra, rơi cạnh chân hắn. Trên đá buộc giấy thuốc. Chữ Chu Bình run rẩy:

Không đổi ta lấy Giám. Nếu đổi, ta tự chết cho ngươi xem.

Tần Mạc cầm giấy, tay run.

Đây là lời mắng độc nhất Chu Bình từng viết. Cũng là lời giữ mạng.

Hắn mở tấm vải sổ nợ, viết thêm: không đổi Chu Bình lấy đường vào Giám.

Chữ này hắn viết dưới dòng không kéo nàng chỉ vì ta đau.

Hai dòng nằm cạnh nhau, như hai cánh cửa đóng trước mặt sen đen.

Đêm ấy, Tần Mạc mất cơ hội bám theo Tống Nghiêm vào Thiên Luật Điện. Lệnh chuyển viện lỗi khiến Hình Đường tăng kiểm soát, Vạn Pháp Các khóa chặt hơn, Lâm Tịnh Dao bị giam tạm. Đổi lại, Chu Bình sống thêm một ngày, không bị đưa vào tay Tạ Vô Cữu.

Một ngày.

Trong truyện của thần tiên, một ngày rất ngắn.

Trong phòng bệnh, một ngày đủ để người bệnh mắng thêm một bát cháo.

Tần Mạc không thể gặp Lâm Tịnh Dao, nhưng tin về nàng tới qua đường rất nhỏ: Đinh Tiểu Khánh mang thùng thuốc ngang hẻm, giả vờ trượt chân làm rơi một tờ giấy gói. Trên giấy chỉ có bốn chữ: tự kiểm, chưa nhận. Nghĩa là nàng bị giam nhưng chưa nhận tội.

Hắn nhặt giấy, đốt bằng lửa thường, không dùng linh lực. Tro giấy bay vào mưa, bết xuống đất ngay. Bốn chữ ấy không cứu được nàng. Nhưng nó nói nàng vẫn đang đứng, ít nhất trong ngày này.

Một ngày cho Chu Bình.

Một ngày cho Lâm Tịnh Dao chưa bị ép nhận.

Một ngày cho hồ sơ thiếu tên lan trong miệng dân.

Tần Mạc mở sổ nợ, muốn ghi hết, nhưng vải đã gần kín. Hắn phải viết chữ nhỏ hơn. Viết nhỏ làm hắn sợ, vì chữ nhỏ dễ mất. Hắn nhớ Phương Ký nói chữ nhỏ cũng là mạng người. Vì vậy hắn lấy một mảnh vải mới từ áo kho rách, khâu vào mép sổ nợ bằng kim Chu Bình để lại. Đường khâu xấu, xiêu vẹo, nhưng thêm được chỗ.

Hắn viết lên mảnh vải mới: một ngày cũng là nợ.

Rồi hắn viết tiếp: Lâm Tịnh Dao, tự kiểm, chưa nhận. Đinh Tiểu Khánh, bột chống sốt. Mạnh bà tử, sổ bệnh giữ người. Tề lão đạo, cắn giấy không cắn người. Những dòng ấy không oai. Không có dòng nào nói phá thiên. Nhưng nếu thiếu chúng, ngày mai hắn sẽ chỉ nhớ mình đã nhẫn nhịn, mà quên nhẫn nhịn được là nhờ bao nhiêu người nhỏ đẩy một chút.

Viết đến đây, tay hắn dừng ở tên Chu Bình. Hắn không viết “mồi”. Hắn viết: Chu Bình tự châm kim, còn mắng cháo. Gã không phải mồi. Gã là người bệnh tự cứu mình và kéo hắn khỏi làm chuyện ngu.

Mưa làm mép vải ẩm, chữ than hơi loang. Tần Mạc che nó bằng tay áo. Hắn từng nghĩ giữ tên là việc của người còn đứng ngoài chiến trường. Bây giờ hắn hiểu ghi tên cũng là đánh. Chỉ là đánh rất chậm, rất bẩn tay, và không có tiếng reo.

Từ trong y viện lại vọng ra tiếng Mạnh bà tử mắng. Lần này có cả tiếng Chu Bình ho lẫn tiếng cười khàn. Tần Mạc đặt tay lên tường, không vào. Không vào cũng là một việc phải làm.

Rất khó.

Tần Mạc đứng dưới mái hẻm, nghe mưa rơi, lần đầu thấy một ngày cũng có thể là chiến thắng.

Rồi từ phía Thiên Luật Điện, chuông lệnh vang ba tiếng.

Ngày mai, Vạn Pháp Các mở Luân Hồi Giám để xét một vụ lớn.

Bẫy không chờ hắn lâu.