tinbc tinbc

Chương 94: Đổi tay che

Tần Mạc không leo lại lên đỉnh để nhờ Trạm. Cậu không cần.

Từ khi Trạm thành cái quầng trên đỉnh, ông ta ở khắp cỗ máy theo cái cách một ông trời ở khắp cõi mình — không phải một thân thể, mà một sự hiện diện thấm qua mọi tầng. Tần Mạc chỉ cần đứng giữa cái hang, đặt tay lên mảnh-Chốt, và gọi lên — như gọi một người bạn ở phòng bên, không phải một vị thần ở chín tầng trên.

Cậu đặt lòng bàn tay lên mảnh-Chốt giữa hang — cái mảnh sáng dịu đã đứng đây gánh che ba trăm hồn suốt bao con nước — và cậu cảm nó rung khẽ dưới tay, như một kẻ nhận ra người quen. Rồi cậu ngước lên, về phía cái quầng xa trên đỉnh trời, và gọi — không phải bằng thần thức căng lên như gọi qua chín tầng, mà khẽ, gần, như gọi một người ở phòng bên.

“Trạm. Ông nghe không?”

Một lúc lâu. Rồi cái trường che quanh hang gợn, ấm lên, và một giọng vọng xuống — giọng Trạm, giờ mang âm hưởng của cả một cỗ máy, nhưng dưới nó vẫn cái ấm của kẻ đánh cờ một mình tám trăm năm: Ta nghe. Ta nghe mọi chỗ giờ, đóa sen. Cái này mệt hơn ta tưởng — nghe cả một cỗ máy cùng lúc. Nhưng ta nghe ngươi. Ngươi cần gì?


“Cái hang này.” Tần Mạc nói. “Ba trăm hồn. Chúng sống được nhờ một mảnh của nàng làm Chốt che. Tôi cần lấy mảnh ấy về. Nhưng lấy nó đi thì cái che tan, ba trăm hồn lộ ra trước mắt trời — trước ông. Nên tôi nhờ ông: che cái hang này, từ trên đỉnh, thay cho cái Chốt. Ông là trời; giấu một cái hang khỏi chính mình, với ông, dễ. Ông che, tôi lấy mảnh nàng, ba trăm hồn vẫn an toàn.”

Cái quầng — Trạm — lặng một nhịp. Ngươi nhờ ta giấu một cái hang khỏi cỗ máy ta đang cầm. Ông ta nói, và trong giọng có một tiếng gì như cười. Ngươi biết ngươi vừa nhờ gì không? Ngươi nhờ ông trời mới làm cái ngược hẳn việc của ông trời cũ. Ông cũ săn mọi hồn trốn. Ngươi bảo ông mới: giấu chúng đi. Che chở thay vì thu hoạch. Một khoảng ngừng. Đó chính xác là cái ta lên đây để làm, đóa sen. Ngươi vừa cho ta việc tử tế đầu tiên có địa chỉ cụ thể. Ba trăm hồn, một cái hang. Ta che. Từ giờ, cái hang này là điểm mù của trời — không phải vì một mảnh hồn gánh, mà vì ông trời chọn không nhìn.

Ngay khi cái trường che mới trùm xuống hang, Tần Mạc cảm được cỗ máy phản ứng. Cái không khí trong hang đặc lại, một tiếng rít rất khẽ chạy dọc vách đá — như thể cỗ máy, phát hiện có một chỗ nó bỗng không nhìn thấy, đang dồn lực vào đó để nhìn cho bằng được. Cái quầng trên đỉnh gợn mạnh một cái, và giọng Trạm căng lên như một sợi dây bị kéo: Ngươi cảm thấy chứ. Nó ép vào ngay. Cỗ máy này được dựng để đếm mọi hồn — một chỗ nó không đếm được làm nó điên lên. Tiếng rít dịu đi khi Trạm dồn sức chặn. Ta giữ được. Nhưng ngươi thấy đấy — cái che này không miễn phí. Chỉ là cái giá không đặt lên ba trăm hồn nữa. Nó đặt lên ta, mỗi khắc, và ta trả.

“Vậy tôi nợ ông thêm một cái nữa.” Tần Mạc nói khẽ.

Ngươi không nợ. Trạm đáp. Ngươi chìa tay cho ta khi cả vĩnh hằng không ai chìa. Cái ta làm cho cái hang này, cả nghìn cái hang nữa, cũng chưa trả hết cái đó. Đi đi. Để ta che. Một khoảng ngừng, rồi giọng ông ta thêm, khẽ hơn, gần như cho riêng mình: Với lại — ngươi biết không, che một cái hang cho ta một việc để làm khác cái việc nuốt. Bốn nghìn năm ta chỉ biết một việc: cỗ máy vắt, ta ngồi trên đỉnh nhìn nó vắt. Giờ ta có một việc thứ hai: giữ một chỗ cho nó đừng vắt tới. Ngươi tưởng ngươi xin ta một ơn. Ngươi cho ta một lý do. Ở trên đỉnh này, một lý do quý hơn ngươi tưởng.

Tần Mạc ngước lên cái quầng, và cậu hiểu: cái cậu vừa cho Trạm không phải một gánh nặng, mà một cái neo — một chỗ cụ thể để một ông trời mới bám vào mà nhớ mình còn là ai, giữa cái đói bốn tỉ năm đang gặm dần trí nhớ ông ta. “Vậy tôi sẽ cho ông thêm nhiều lý do.” Cậu nói. “Mỗi cái hang tôi đi qua, tôi gửi ông một cái. Để ông có đủ neo mà nhớ.”

Ta trông chờ. Trạm nói, và trong giọng cái-đói-mới lại có cái tiếng như cười.

Và Tần Mạc cảm được nó: cái trường che quanh hang đổi nguồn. Trước, nó tỏa ra từ mảnh-Chốt, từ một mảnh hồn bị bắt gánh. Giờ nó tỏa xuống từ trên đỉnh, từ Trạm — không phải một gánh nặng đặt lên một hồn, mà một cái ô một ông trời giương ra che một cái hang. Lần đầu trong cỗ máy này, sự che chở không tốn một ai.

Cái đổi ấy hiện ra ngay trên hang. Ánh sáng trong hang, vốn là cái sáng gắng gượng mệt mỏi của một mảnh hồn cố gánh, đổi thành một thứ dịu và đều hơn, như ánh chiều lọt qua một mái hiên rộng. Lũ trẻ đang chơi ngoài cửa khựng lại, ngước nhìn lên, và một đứa reo: “Ấm hơn rồi!” — vì cái che mới không chỉ giấu, nó còn ấm, cái ấm của một cái gì che mà không gồng. Một con bé chạy vào kéo áo bà lão, chỉ lên: “Bà ơi, cái nóc sáng lạ.” Bà lão ngước lên, và cái mặt bà — cái mặt đã quen co ro dưới một tấm che mong manh chực rách — từ từ giãn ra, lần đầu không còn cái nếp lo thường trực nơi khóe mắt.

Tần Mạc đứng nhìn cái hang giãn ra dưới cái ô trời mới, và cậu không nói gì. Cậu chỉ để mình nhìn — vì đây là cái hiếm hoi cậu làm được mà không phải trả bằng máu ai, không phải bằng một mảnh nào của nàng, không phải bằng một hồn bị bắt gánh. Một cái che, cho không.


Mảnh-Chốt, được cởi khỏi việc gánh, khẽ rung — nhẹ nhõm, như một kẻ canh gác cuối cùng được đổi ca sau quá lâu. Tần Mạc đặt tay lên nó, và cậu nhớ lại cái lần đầu tới hang này, khi cậu phải chọn: nuốt ba trăm hồn để có mảnh, hay để lại mảnh mà giữ ba trăm hồn. Cậu đã để lại. Cái mảnh này, suốt bao con nước từ đó, đã đứng đây gánh cái cậu không nỡ để ai gánh. Giờ cậu về đón nó, không phải giật, không phải đổi bằng một cái chết nào.

“Về thôi.” Cậu nói khẽ với nó, như nói với một người. “Ngươi làm đủ rồi. Có kẻ khác che rồi. Về với những mảnh kia đi.”

Cậu không cần dùng cái kỹ thuật chuyển-tải khó nhọc như trên Cửu Thiên nữa; cái Chốt giờ không giữ lực gì, nó chỉ là một mảnh của nàng, tự do, chờ về. Cậu chỉ mở lòng bàn tay, và nó tự tới — không bị kéo, mà tới, cái cách một con vật nuôi cũ nhận ra chủ.

Cậu gọi nó — như cậu vẫn gọi, không giật. Và mảnh-Chốt, mảnh thứ sáu cậu từng để lại, mảnh đã tự nguyện ở lại che ba trăm hồn, giờ đáp lời cậu và bay về, sà vào tấm thanh y, về với tám thứ kia. Chín mảnh, giờ, cộng cái cốt, xoay trong ngực cậu — và cái hình mờ của Tô Vãn, khi mảnh này về, đậm thêm một chút, rõ thêm một nét.

Nó về rồi. Nàng nói, và giọng nàng ấm. Cái mảnh ở lại che người lạ. Cái mảnh làm em tự hào nhất — vì nó là em, chọn che kẻ yếu, ngay cả khi không còn ý thức. Giờ nó về, mang theo cả cái tự hào ấy. Em thấy mình… tốt hơn một chút, khi có nó.

Và mảnh thứ sáu này về khác với những mảnh trước. Những mảnh khác cho cậu một ký ức, một nét mặt, một giọng nói. Mảnh này cho cậu một cảm giác, ập vào lồng ngực cậu như một hơi ấm lạ: cái cảm giác của nàng ở khoảnh khắc nàng, đã vỡ, đã không còn ý thức, vẫn nằm lại che ba trăm kẻ lạ — không phải một quyết định, mà một cái gì sâu hơn quyết định, một cái nghiêng mình về phía kẻ yếu vẫn còn nguyên ngay cả khi cái nghĩ đã tan. Cậu ngồi im, ôm cái cảm giác ấy, để nó nói với cậu cái nó nói.

Anh nghĩ gì mà lặng thế? Nàng hỏi.

“Anh nghĩ tới con chim non.” Cậu nói. “Cái sân tông môn. Anh cúi xuống nhặt nó, không ngăn được mình. Em, vỡ tan rồi vẫn nằm che người lạ, cũng không ngăn được mình.” Cậu khẽ cười. “Hai đứa cùng một cái tật, giữa một cái cõi coi cái tật ấy là ngu. Có khi mình tìm ra nhau chỉ vì thế.”

Bà lão, thấy mảnh-Chốt bay đi mà cái hang vẫn sáng dịu, vẫn được che, quỳ sụp xuống khóc — không phải khóc vì mất, mà vì lần đầu trong không biết bao lâu, ba trăm hồn được che bởi một cái gì không phải một tù nhân bị bắt gánh, mà bởi một lòng tốt tự nguyện từ trên cao.

“Bao lâu nay,” bà nói, nước mắt hồn chảy không thành giọt mà thành một thứ sương mờ trên má, “tôi vẫn dặn lũ trẻ: đừng quen được che, vì cái gì cũng có giá, rồi tới lúc phải trả. Giờ ngài bảo cái che mới không đặt lên ai cả.” Bà lắc đầu, không nói hết câu, chỉ nhìn lũ trẻ đang chơi ngoài cửa hang dưới cái ô trời mới giương, và cái nhìn ấy nói cái miệng bà không nói nổi.

Tần Mạc đỡ bà dậy. “Bà kể cho tụi nhỏ.” Cậu chỉ nói thế. “Kể là có một ngày cái hang được che mà không ai phải trả. Để tụi nó lớn lên còn biết có thứ ấy.”


Đàm tiễn Tần Mạc ra cửa hang. Ra tới chỗ ánh xám ngoài cửa — cái chỗ trước kia không đứa trẻ nào dám đứng vì sợ bị mắt trời thấy, giờ lũ trẻ chơi được — thằng bé dừng lại, móc trong cái túi da ra một thứ, đưa cho cậu. Con chong chóng đất. Cái đồ chơi méo mó nó từng dúi cho cậu lần trước, cái đã theo cậu lên tận đỉnh trời và về.

“Ngài cầm lại đi.” Nó nói.

Tần Mạc nhìn con chong chóng, rồi nhìn thằng bé. “Lần trước ngươi cho ta nó,” cậu nói, “để ta nhớ ta từng tử tế. Ta đã cầm nó suốt chín tầng. Có những lúc ta suýt quên mình là ai, ta sờ vào nó trong ngực áo, và nó nhắc ta.” Cậu định đưa trả. “Nhưng giờ—”

“Cháu biết.” Đàm cắt lời, cái khôn trước tuổi lại hiện ra. “Giờ ngài có con bé thật trong ngực rồi, ngài không cần con chong chóng để nhớ mình tử tế nữa. Nhưng cháu…” nó nắm con chong chóng lại, siết chặt tới mức cái đất khô kêu khẽ trong tay nó. “…cháu thì cần. Ngài đi rồi, cái hang này buồn. Cháu giữ nó.”

Tần Mạc nhìn cái tay nhỏ siết quanh con chong chóng đất, và cậu thấy cổ mình nghẹn. Cậu không đòi lại nữa. Cậu chỉ khép hai bàn tay mình quanh nắm tay bé xíu đang ôm cái đồ chơi. “Ừ.” Cậu nói. “Ngươi giữ. Và nghe ta: cái đóa sen lạnh kia, nếu một ngày nó quay lại đây — nó sẽ quay lại, nó cần cách gỡ mảnh mà nó chưa học được — thì ngươi không phải sợ. Cái hang này giờ là điểm mù của trời. Nó tìm không ra đâu. Ông trời trên đỉnh vừa hứa che các ngươi, và ông ấy…” cậu nhìn lên cái quầng xa trên đỉnh, “…ông ấy là kẻ giữ lời. Ta biết, vì ta là kẻ ông ấy giữ lời với.”

“Ngài đi bắt nó đi.” Đàm nói, ôm con chong chóng vào ngực. “Trước khi nó gom con bé của ngài. Ba trăm hồn ở đây không cần ngài lo nữa. Ngài lo cho con bé của ngài.”

Tần Mạc gật. Cậu nhìn thằng bé một lần cuối — cái đứa mót ấm cậu từng cho một buổi chiều, giờ đứng thẳng, ôm một con chong chóng đất, ở cửa một cái hang được trời che. Cậu không nói gì thêm; có những lời nói ra làm mỏng đi cái nó định nói. Cậu chỉ đặt tay lên đầu nó một cái nữa, rồi quay đi.

Ra khỏi hang, Chu Bình trên lưng cậu im một lúc lâu, rồi gã nói, giọng cà rỡn mà nghèn nghẹn: “Ngươi biết không, cả đời ta ở Dược phong, ta bốc thuốc lấy tiền, sòng phẳng. Ta không tin ai giúp không công — ta tưởng đứa nào bảo giúp không công là đứa đang giấu cái giá ở đâu đó.” Gã cười khẽ. “Rồi ngươi vác ta chín tầng trời, chân ta gãy, ta chả trả ngươi được gì. Ta cứ đợi cái lúc ngươi đòi giá. Nó không tới.” Gã ngừng. “Cả đời ta không tin có cái đó. Giờ ta đang ngồi trên nó.”

Tần Mạc bước, không đáp ngay. Rồi cậu nói: “Ông trả rồi. Trả mỗi lần ông đấm ta tỉnh khi ta suýt chai. Ông tưởng ông là gánh, nhưng ông là cái phanh của ta suốt chín tầng.” Chu Bình không nói gì, chỉ siết vai cậu một cái, cái siết của một kẻ vừa được gọi tên đúng cái nó làm mà chưa từng dám nhận là mình làm.

Cậu bước vào cột hồn dẫn xuống tầng dưới, cõng Chu Bình, mang trong ngực chín mảnh cộng cái cốt. Trong đầu cậu, tấm bản đồ cháy đều: chín mươi hai đốm, và giữa chúng cái đốm lạnh lẻ loi kia, đang đi, đang tìm cùng một người con gái cậu tìm. “Ta phải tới nàng trước ngươi.” Cậu nói khẽ, với cái đốm lạnh trên bản đồ, với chính mình. “Không phải để mạnh hơn ngươi. Để nàng lại là một người, trước khi ngươi kịp biến nàng thành một cái khóa.”