Chương 94: Mồi
Mưa bắt đầu rơi khi Tần Mạc ra khỏi Vạn Pháp Các.
Không lớn. Chỉ là mưa bụi, đủ làm đá trắng trơn, đủ khiến đèn phù ngoài hành lang nhòe thành quầng. Tần Mạc mặc áo kho, thẻ giao thuốc của Nghiêm Lục giấu trong tay, đi qua cửa sau kho thuốc như một tạp dịch đổi ca. Hình Đường đã khóa cửa lớn, nhưng cửa sau vẫn phải mở cho thuốc xuống y viện. Đại tông dù muốn bắt người cũng không thể ngừng toàn bộ thuốc, vì ngừng thuốc thì dân thấy ngay.
Đó là khe sống.
Tần Mạc đi qua khe ấy.
Ở cửa sau, Đinh Tiểu Khánh đang bê một sọt rễ thuốc, thấy hắn thì sững. Đứa nhỏ bán thân ba năm đổi thuốc cho mẹ giờ gầy hơn trước, nhưng mắt vẫn nhanh.
“Tần ca?”
“Đừng gọi.”
Đinh Tiểu Khánh lập tức cúi đầu. Một đệ tử tuần gần đó nhìn sang. Đứa nhỏ vội nói: “Tần mười bảy, thẻ giao thuốc đâu?”
Tần Mạc đưa thẻ. Đệ tử tuần kiểm, thấy dấu kho thuốc, phất tay.
Khi đi ngang, Đinh Tiểu Khánh nhét vào tay hắn một gói nhỏ. “Bột chống sốt còn thừa. Mạnh bà tử bảo nếu thấy người áo xám chạy như ma đuổi thì đưa.”
“Bà biết?”
“Bà mắng từ chiều.” Đinh Tiểu Khánh ôm sọt, mặt rất nghiêm. “Bà nói người bệnh mà bị chuyển viện lúc mưa là đám làm giấy không có tim.”
Tần Mạc cất gói thuốc. “Mẹ ngươi?”
“Hôm nay uống được cháo.” Mắt đứa nhỏ sáng lên một chút, rồi lại hạ xuống. “Đừng làm con mất việc.”
“Ừ.”
“Nhưng nếu phải chạy thì chạy nhanh. Người mất việc còn tìm việc khác. Người chết thì mẹ con không biết mắng ai.”
Tần Mạc nhìn nó một nhịp, rồi gật đầu.
Thêm một người nhỏ bị kéo vào cơn lốc vì hắn. Không phải bằng lời thề, chỉ bằng một gói bột chống sốt và câu sợ mất việc. Càng nhiều người như vậy, hắn càng không được phép giải quyết mọi thứ bằng máu.
Hắn xuống ngoại thành bằng đường dốc sau y viện.
Phòng trọ của Chu Bình nằm ở phố sau cổng tây. Đường bình thường chỉ mất nửa khắc, nhưng hôm nay Hình Đường đặt trạm kiểm ở ba ngã. Tần Mạc không thể dùng mặt thật. Hắn bôi bột chống ẩm lên cổ tay che vết dây, kéo mũ áo kho thấp, lẫn vào nhóm tạp dịch đưa thuốc. Mỗi trạm kiểm đều hỏi: thuốc cho ai, từ kho nào, ai ký. Thẻ Nghiêm Lục đưa là thẻ cũ nhưng còn dấu, đủ qua hai trạm. Đến trạm thứ ba, một chấp sự nhìn thẻ lâu hơn.
“Thẻ này hết hạn sáng nay.”
Tần Mạc cúi đầu. “Mưa làm chậm. Y viện giục.”
“Ai giục?”
“Mạnh bà tử.”
Người kia lập tức nhăn mặt. “Đi.”
Tên Mạnh bà tử còn hữu dụng hơn nhiều phù chú.
Tần Mạc vừa qua trạm đã nghe tiếng xe tù.
Không phải xe tù thật. Đó là xe chuyển bệnh của y viện, có mái che, có phù ổn hồn, bánh xe bọc vải để không xóc. Nhưng bốn góc xe treo thẻ Hình Đường. Xe như vậy gọi là chuyển viện có kiểm soát. Người ngoài nhìn thấy sẽ nghĩ người bệnh được chăm sóc tốt hơn. Người trong nghề biết: cửa xe khóa từ ngoài.
Chu Bình nằm trên xe.
Mặt gã tái, nhưng mắt mở. Tay bị buộc bằng băng thuốc, không phải dây trói. Chính vì không phải dây trói, cảnh ấy càng bẩn. Hình Đường có thể nói họ không bắt. Họ chỉ chuyển người bệnh.
Tống Nghiêm cưỡi ngựa bên cạnh xe, áo viền đen không dính mưa. Mạnh bà tử đứng trước cửa trọ, tay chống nạnh, đang mắng một chấp sự y viện đến mức người kia không dám ngẩng đầu.
“Bệnh nhân luật thương chưa qua ba ngày ổn định, ai cho chuyển?”
Chấp sự cầm lệnh. “Thiên Luật Điện.”
“Thiên Luật Điện biết khâu phổi không?”
“Mạnh y tu, lệnh có dấu.”
“Dấu có biết ho ra máu không?”
Dân quanh phố nhìn. Không ai dám chen. Họ chỉ thấy một y tu già cãi với Hình Đường để giữ người bệnh, và một xe bệnh sạch sẽ chờ dưới mưa. Nếu có chuyện xảy ra, họ sẽ nhớ ai làm loạn: kẻ nhảy ra cướp xe.
Tần Mạc đứng dưới mái quán đối diện, tay đặt lên Câu Hồn Ấn.
Sen đen nói rất khẽ:
Nuốt Tống Nghiêm.
Không.
Nuốt chấp sự cầm lệnh.
Không.
Nuốt ngựa kéo xe, xe dừng.
Không.
Lý lẽ của sen đen chuyển rất nhanh, như nước tìm khe. Tống Nghiêm không vô tội, chấp sự cầm lệnh không vô tội hoàn toàn, ngựa không phải người. Mỗi phương án đều có vẻ ít bẩn hơn phương án trước. Nhưng tất cả đều đẩy hắn tới một việc: dùng Sát Đạo để đi nhanh.
Chu Bình nhìn quanh, như tìm hắn.
Tần Mạc không bước ra.
Trên xe, Chu Bình bỗng ho. Máu thấm khăn. Mạnh bà tử lập tức nhào tới, nhưng đệ tử Hình Đường chặn lại.
Tống Nghiêm nói: “Cho y tu kiểm.”
Hắn không ác đến mức để người bệnh chết ngay. Điều này làm hắn khó giết hơn. Mạnh bà tử lên xe, kiểm mạch, nhét thuốc vào miệng Chu Bình. Khi cúi xuống, bà nói gì đó rất nhỏ. Chu Bình nghe xong, mí mắt động.
Mạnh bà tử xuống xe, tay áo dính máu. Bà quay lưng về phía Hình Đường đúng một nhịp, để dân quanh phố thấy máu trên vải trắng. Đám đông xì xào mạnh hơn. Máu người bệnh là thứ giấy lệnh không che được. Một bà lão bán rau lẩm bẩm: “Bệnh thế kia còn chuyển à?” Con trai bà kéo tay, bảo im, nhưng câu đã ra.
Tống Nghiêm nghe thấy. Hắn không nhìn bà lão. Hắn chỉ ghi thêm gì đó vào sổ. Có lẽ ghi dân tụ tập. Có lẽ ghi bệnh nhân ho máu. Người như hắn luôn ghi. Vấn đề là trang nộp lên còn lại dòng nào.
Một người cha bế con bệnh đứng dưới mái hiên thấy cảnh ấy, lặng lẽ lùi khỏi hàng chuyển viện. Vợ hắn kéo tay, hỏi sao không đi. Hắn nói chờ đọc lại giấy đã. Chỉ một câu thôi, nhưng nó làm chấp sự y viện gần đó nghe thấy và cau mặt. Bẫy của Tạ Vô Cữu bắt Chu Bình, nhưng vết nứt giấy thiếu tên bắt đầu lan sang những người khác.
Một lát sau, gã quay đầu nhìn thẳng về quán đối diện.
Tần Mạc biết gã thấy mình.
Chu Bình nhếch môi, không thành cười. Miệng gã mấp máy:
Đừng ngu.
Tần Mạc muốn chửi lại.
Xe chuyển bệnh bắt đầu lăn.
Hắn đi theo từ xa.
Đường từ phố trọ vào cổng tây có một đoạn qua chợ đêm chưa mở. Các sạp hàng phủ vải, mưa gõ lên mái tre. Một bà bán mì đang thu bát, thấy xe bệnh thì tránh. Hai đứa trẻ chạy theo một đoạn rồi bị mẹ kéo lại. Một người viết đơn dưới mái hiên nhìn thẻ Hình Đường, lập tức gấp giấy, giả vờ không thấy.
Tần Mạc đi giữa những người giả vờ không thấy.
Hắn hiểu họ. Thấy thì sao? Nói thì sao? Một người bệnh được chuyển bằng xe sạch, có lệnh, có y tu đi theo. Người dân không có quyền biết đây là mồi.
Đến cầu đá nhỏ trước cổng, xe chậm lại vì bánh mắc rãnh. Tần Mạc thấy cơ hội. Nếu hắn dùng một chút linh lực làm rãnh nứt, xe nghiêng, Mạnh bà tử có cớ dừng, hắn có thể đưa Chu Bình đi. Không cần giết. Nhưng Hình Đường sẽ kiểm hiện trường, thấy dấu linh lực. Tống Nghiêm sẽ lần ra ngay.
Một tay chạm vai hắn.
Tần Mạc quay phắt, suýt động Câu Hồn Ấn.
Tề lão đạo đứng sau hắn, áo đạo ướt như giẻ lau, tay cầm một giỏ giấy mã. Lão nhe răng: “Mưa gió thế này còn đi dạo à?”
“Sao ông ở đây?”
“Bán giấy mã cho người còn sống. Dạo này dưới chân Thái Huyền ai cũng cần.” Lão nhìn xe bệnh. “Bạn ngươi?”
“Ừ.”
“Bẫy?”
“Ừ.”
“Định cắn?”
Tần Mạc không đáp.
Tề lão đạo thở dài. “Răng ngươi tốt thật, thấy bẫy nào cũng muốn thử.”
“Có cách?”
“Có cách bẩn, cách rất bẩn, và cách bẩn nhưng đỡ chết.” Lão đưa giỏ giấy mã cho hắn. “Chọn cái thứ ba.”
Trong giỏ có giấy tang, bùa dẫn đường, vài con thuyền giấy, và một túi bột trắng. Tề lão đạo nói nhanh: “Bột giấy hương. Rắc vào bánh xe, khói trắng, không có linh lực. Người ta tưởng giấy mã ướt cháy. Ta sẽ gây chuyện với bà bán mì. Mạnh bà tử biết nhìn, sẽ kéo dài. Ngươi không cướp xe ở cầu. Ngươi cướp giấy.”
“Cướp giấy?”
“Lệnh chuyển viện. Không có lệnh, xe vẫn đi, nhưng tới cổng phải đối chiếu lại. Chậm nửa khắc. Nửa khắc đủ cho người bệnh làm việc người bệnh.”
“Chu Bình?”
“Ngươi nghĩ chỉ mình ngươi có não à?”
Tần Mạc nhìn xe. Chu Bình đang nằm yên, nhưng tay dưới chăn hơi động. Gã có thể không đi được, nhưng còn tỉnh. Mạnh bà tử đã nói gì đó với gã.
Tần Mạc cầm giỏ.
“Nợ ông thêm.”
“Nợ nhiều rồi, không thiếu dòng này.” Tề lão đạo lùi vào mưa. “Nhớ, đừng cắn người. Cắn giấy.”
Xe qua cầu.
Tề lão đạo bỗng lao ra, trượt chân rất giả, đâm sầm vào sạp mì. Bát đũa đổ loảng xoảng. Bà bán mì chửi trời. Giỏ giấy mã của lão văng ra, giấy bay đầy đường. Một con thuyền giấy dính vào mặt ngựa kéo xe. Ngựa hí lên, xe khựng. Đệ tử Hình Đường lập tức giữ dây cương.
Tần Mạc lẫn trong đám người chạy nhặt giấy giúp. Hắn rắc bột hương vào bánh sau. Khói trắng bốc lên, không có linh lực, chỉ cay mắt. Mọi người tưởng giấy mã ướt gặp phù nóng.
“Cháy! Cháy giấy!”
Mạnh bà tử quát: “Dừng xe! Khói vào phổi bệnh nhân!”
Tống Nghiêm cau mày. “Dập khói.”
Chấp sự cầm lệnh nhảy xuống, một tay che mũi, một tay giữ túi giấy lệnh trước ngực. Tần Mạc đi ngang, vai va nhẹ. Không dùng linh lực. Chỉ dùng tay người ăn cắp ở chợ. Túi giấy lệnh trượt vào giỏ giấy mã.
Chấp sự không biết.
Tần Mạc lùi vào đám đông.
Trên xe, Chu Bình bỗng ho dữ dội, máu bắn lên khăn. Mạnh bà tử gào: “Ta nói rồi! Dừng kiểm phổi!”
Tống Nghiêm xuống ngựa. Hắn nhìn quanh, mắt quét qua đám đông. Tần Mạc cúi đầu nhặt giấy, tay dính hồ, trông như một tạp dịch bị sai vặt. Tống Nghiêm nhìn hắn một nhịp lâu hơn người khác.
Tần Mạc không ngẩng.
Tề lão đạo vẫn đang cãi với bà bán mì về việc bát vỡ do mặt đường trơn hay do mì quá dở.
Trong lúc đó, Chu Bình lén nhả ra từ miệng một viên thuốc nhỏ Mạnh bà tử vừa nhét. Viên thuốc rơi vào khe xe, tan thành khói nhạt. Phù ổn hồn trên xe nhiễu. Cửa khóa từ ngoài kêu tách một tiếng.
Chu Bình không thoát. Gã chỉ làm khóa phải kiểm lại.
Tống Nghiêm nghe tiếng, lập tức quay.
“Ai động phù?”
Mạnh bà tử đáp ngay: “Ta. Ngươi muốn bệnh nhân chết vì khói à?”
“Phù khóa bệnh nhân không thuộc y tu.”
“Phù ổn hồn thuộc y tu.”
Hai người nhìn nhau.
Tần Mạc đã lấy được lệnh. Nhưng xe vẫn còn đó, Chu Bình vẫn trên xe. Nếu hắn đi, bạn bị đưa vào điện. Nếu hắn lao ra, bẫy khép.
Sen đen nói: Một trưởng lão Hình Đường không có ở đây. Chỉ có Tống Nghiêm. Nuốt hắn, kết thúc.
Tần Mạc siết giỏ giấy mã.
Không đổi bạn lấy đường.
Nhưng cũng không đổi tất cả người ở đây lấy một cú cứu nhanh.
Hắn nhìn Chu Bình.
Chu Bình cũng nhìn hắn, mắt sốt nhưng tỉnh. Miệng gã mấp máy lần nữa:
Giấy.
Tần Mạc hiểu.
Hắn không cần cứu Chu Bình khỏi xe ngay tại cầu. Hắn cần làm tờ lệnh sạch trở nên bẩn, để quá trình chuyển viện phải dừng trong luật. Chu Bình muốn hắn đánh vào giấy, không đánh người.
Tần Mạc lùi khỏi đám đông, mở túi lệnh trong giỏ.
Trên lệnh, tên Chu Bình mới được viết nửa chữ. Người viết bị gọi đi trước khi hoàn thành. Dấu đã đóng. Tên chưa đủ.
Một tờ lệnh đóng dấu trước khi viết đủ tên.
Tần Mạc gần như bật cười.
Tạ Vô Cữu ký trước sự thật ở điện phụ. Chấp sự y viện viết tên sau con dấu ở ngoài mưa. Cùng một thói quen, chỉ khác kích cỡ. Một cái quyết định số phận tông môn, một cái kéo người bệnh lên xe. Bệnh của luật không nằm ở tầng cao riêng lẻ. Nó đã thành cách tay người cầm bút di chuyển.
Tần Mạc bỗng thấy việc khoanh đỏ chỗ thiếu tên còn sắc hơn một nhát kiếm. Kiếm chém người cầm bút. Vòng đỏ bắt mọi người nhìn bàn tay cầm bút đã làm gì.
Hắn lấy than trong giỏ giấy mã, không sửa tên, chỉ khoanh đỏ bằng bột hương quanh chỗ tên thiếu. Sau đó ném tờ lệnh vào giữa đường, nơi Tống Nghiêm chắc chắn thấy.
Gió mưa lật giấy.
Tống Nghiêm cúi xuống nhặt.
Mắt hắn dừng ở tên chưa đủ.
Mạnh bà tử lập tức nói to: “Lệnh chuyển viện không đủ tên bệnh nhân. Theo quy trình, dừng.”
Chấp sự cầm lệnh mặt trắng bệch, sờ túi trống.
Tống Nghiêm nhìn tờ lệnh, rồi nhìn đám đông.
Bẫy vẫn còn.
Nhưng dây sạch của nó đã bị bẩn trước mặt dân.
Chu Bình nằm trên xe, nhắm mắt như sắp ngất. Nhưng khóe miệng gã cong lên rất nhỏ.
Tần Mạc cầm giỏ giấy mã rỗng, lùi vào mưa.
Hắn đã cứu được nửa khắc.
Và nửa khắc ấy sẽ quyết định hắn có phải cắn người hay không.