tinbc tinbc

Chương 93: Người giữ luật

Tủ hồ sơ mở lúc chuông Tuất vang tiếng thứ hai.

Không phải do Tần Mạc mở.

Từ Hành từ hành lang phía trong bước ra, tay ôm một chồng bản án, mặt không đổi. Hắn đặt thẻ lên khóa, tủ tách làm hai. Khi đi ngang Tần Mạc, hắn không nhìn, chỉ nói rất nhỏ:

“Ba mươi nhịp.”

Rồi hắn bước tiếp như không có chuyện gì.

Ba mươi nhịp.

Tần Mạc không cảm ơn. Cảm ơn lúc này là hại người. Hắn lách vào khe tủ trước khi cửa tự khép. Bên trong tối hơn ban ngày, chỉ có phù dưới chân dẫn đường. Mùi gỗ đàn và sắt đậm hơn. Lối bí mật thẳng, hẹp, không có chỗ nấp. Nếu có người đi ngược, hắn chỉ có thể đánh hoặc bị bắt.

Hắn đếm nhịp.

Một.

Hai.

Ba.

Đến nhịp hai mươi, lối mở ra một khoang nghe nhỏ phía sau Thiên Luật Điện. Có lẽ nơi này dùng để chuyển án, không để nghe lén. Nhưng trên tường có khe thông khí, qua khe có thể nhìn xuống một điện phụ.

Trong điện phụ, đèn trắng không chói. Một người đàn ông ngồi sau bàn, áo trắng viền bạc, tóc đã điểm sương, tay đang lau một con dấu bằng khăn trắng. Động tác chậm, sạch, lặp đi lặp lại. Trên bàn trước mặt hắn là hồ sơ Trấn Hồn Đài, bản sao có dấu phụ, dây xám đứt trong ống chứng, và báo cáo Nghịch Chủng.

Tạ Vô Cữu.

Tần Mạc chưa từng nghe ai gọi tên, nhưng hắn biết ngay. Người này không cần tự giới thiệu. Cả điện phụ xoay quanh hắn như các dòng nước xoay quanh lỗ thoát. Sạch, yên, không vội.

Tống Nghiêm đứng dưới bàn.

Lâm Tịnh Dao cũng ở đó.

Nàng đứng bên phải, tay áo đã thay, nhưng Tần Mạc thấy mép cổ tay còn vệt xám rất nhạt. Nàng bị gọi tới vì ống chứng dây xám. Mặt nàng bình tĩnh, lưng thẳng.

Tạ Vô Cữu đặt dấu xuống. “Dây này lấy từ đâu?”

Lâm Tịnh Dao đáp: “Đường nước phụ dưới Vạn Pháp Các. Chưa xác định nguồn lệnh phù.”

“Ai lấy?”

“Đệ tử kiểm cửa sau chuông dưới đất, phát hiện dây mắc ở khe.”

Tống Nghiêm nhìn nàng, nhưng không ngắt.

Tạ Vô Cữu cầm dây xám bằng kẹp bạc. “Lệnh phù U Minh. Đúng là dùng để giữ tàn hồn phản ứng mạnh. Bị cắt bằng pháp khí bắt hồn.”

Tần Mạc cảm thấy Câu Hồn Ấn trong tay áo nóng lên rất nhẹ.

“Tàn hồn đâu?” Tạ Vô Cữu hỏi.

Lâm Tịnh Dao nói: “Không còn phản ứng.”

“Vậy là bị đoạt, hoặc tự tan.”

“Nếu tự tan, hồ sơ giữ cần xét lại.”

Tạ Vô Cữu nhìn nàng.

Không giận. Không cười. Chỉ nhìn như người cân một vật.

“Tịnh Dao, ngươi vào tông năm mười bốn. Nhà ngươi từng được Thiên Luật Điện trả ruộng.”

“Vâng.”

“Khi ấy nếu người giữ luật sợ phiền, nhà ngươi mất ruộng. Nếu người giữ luật sợ thế gia, em ngươi chết bệnh. Ngươi tin luật vì luật từng đến đúng lúc.”

“Vâng.”

“Vậy vì sao giờ ngươi nghi một lệnh giữ tàn hồn? Ngươi đã thấy nó bị giữ oan?”

“Chưa.”

“Đã thấy người cắt dây là ai?”

“Chưa.”

“Đã thấy Cấm Viện ăn người?”

Lâm Tịnh Dao im một nhịp. “Chưa đủ chứng cứ.”

“Nhưng ngươi đã muốn tin.”

Câu ấy nhẹ, nhưng làm nàng tái mặt.

Tần Mạc đứng sau khe, tay siết thành nắm. Tạ Vô Cữu không cần quát. Hắn đánh vào chỗ Lâm Tịnh Dao sợ nhất: sợ mình không còn là người tìm chứng cứ, mà đã bị hận của Tần Mạc kéo.

Tống Nghiêm mở sổ. “Tạ trưởng lão, tàn hồn bị giữ có thể liên quan thử Giám. Nếu dây xám đúng từ U Minh, nên đối chiếu hồ sơ số giữ.”

Tạ Vô Cữu quay sang hắn. “Ngươi cũng nghi?”

“Ta ghi hiện trường.”

“Hiện trường không tự nói. Người ghi chọn chỗ nghe.”

“Vâng.”

“Vậy chọn nghe cho đủ.” Tạ Vô Cữu đặt dây xám xuống. “U Minh Cấm Viện giữ những thứ nếu thả ra có thể thành oán, thành tà, thành nhiễu luân hồi. Một tàn hồn kêu đau không chứng minh việc giữ nó sai. Người bệnh bị cắt thịt cũng kêu đau. Y tu có vì vậy ngừng dao không?”

Lâm Tịnh Dao đáp: “Nếu người bệnh không biết mình bị cắt gì, y tu phải nói.”

“Nếu nói xong nó vùng lên làm chết cả phòng?”

“Vậy phải có người chứng.”

“Có.” Tạ Vô Cữu gõ nhẹ vào hồ sơ. “Thiên Luật Điện, Công Đức Khố, Vạn Pháp Các. Ba nơi cùng ký.”

“Ba nơi cùng sai thì sao?”

Điện phụ im.

Tống Nghiêm nhìn nàng. Lâm Tịnh Dao vừa nói câu vượt xa “nghi người thi hành”. Nàng đã chạm vào nền.

Tạ Vô Cữu không nổi giận. Hắn chỉ cầm khăn lau dấu lại một lần. “Ta từng thấy một thành chết vì người giữ luật đến chậm. Ma tu lấy trẻ con làm trận, dân cầu cứu ba ngày. Đến khi chúng ta tới, giếng đầy xác. Từ đó ta học một điều: luật chậm là ác. Luật do dự là ác. Một án oan nhỏ, nếu giữ được vạn nhà tin luật và chạy đến kịp khi chuông cầu cứu vang, không phải điều ta thích. Nhưng là điều ta chịu.”

Tần Mạc nghe câu ấy và hiểu vì sao người này nguy hiểm.

Hắn không nói “ta đúng vì ta mạnh”. Hắn nói “ta chịu bẩn để giữ trật tự”. Dân từng được cứu sẽ tin hắn. Đệ tử từng thấy thành chết sẽ tin hắn. Người sợ hỗn loạn sẽ bám vào hắn như bám cầu.

Tạ Vô Cữu mở ngăn bàn, lấy ra một thẻ gỗ cháy đen. “Thành ấy tên Nam Độ. Ba trăm bảy mươi hai hộ. Khi ta tới, một đứa trẻ còn sống dưới giếng, ôm thẻ cầu cứu đã gửi đi. Thẻ bị chậm ở ba trạm vì thiếu dấu xác nhận. Đứa trẻ chết trước mặt ta.”

Điện phụ im đến mức nghe được tiếng đèn cháy.

“Từ đó,” hắn nói, “ta thà ký nhanh rồi sửa, hơn chờ đủ dấu để nhặt xác.”

Lâm Tịnh Dao nhìn thẻ cháy. Nàng không thể nói câu chuyện ấy giả. Tần Mạc cũng không thể. Một người thật đã chết vì luật chậm. Nhưng dùng cái chết ấy để cho phép ký trước sự thật, rốt cuộc lại bắt người khác làm đứa trẻ dưới giếng theo cách khác.

Lâm Tịnh Dao nói: “Người bị oan có đồng ý làm cái giá đó không?”

“Nếu hỏi từng người, không ai đồng ý. Nếu không trả giá, nhiều người hơn chết.”

“Vậy ai cho trưởng lão quyền chọn người trả?”

Tạ Vô Cữu nhìn nàng rất lâu. “Người đứng ở chỗ phải chọn.”

Câu ấy làm Tần Mạc nhớ Ôn Sứ, nhớ Huyền Thanh Tử. Mỗi kẻ đứng trên cao đều nói mình ở chỗ phải chọn. Nhưng Tạ Vô Cữu khác. Hắn không run khi nói. Hắn đã tự cắt phần mềm trong mình để câu ấy không đau nữa.

Tống Nghiêm đặt bản án Trấn Hồn Đài lên bàn. “Dấu xác nhận của Thái Huyền trước ngày điều tra ba ngày.”

Tạ Vô Cữu nhìn dấu. “Tiếp nhận khẩn.”

“Là xác nhận tội danh.”

“Thương Lan là chính tông, Ôn Sứ có mặt, nghi phạm mang ma khí và vật cấm. Chúng ta cần chặn tin đồn trước khi các tông nhỏ hoảng.”

“Nếu tội danh sai?”

“Sau đó sửa.”

“Người chết sống lại không?”

Tạ Vô Cữu ngẩng đầu. “Tống Nghiêm, ngươi hỏi như Từ Hành.”

Tống Nghiêm im.

“Người chết không sống lại.” Tạ Vô Cữu nói. “Nhưng dân sống cần một câu trả lời trước khi sợ hãi sinh loạn. Câu trả lời tạm đôi khi cứu nhiều mạng hơn sự thật đến muộn.”

Tần Mạc gần như nghe sen đen cười.

Đây là chính đạo ruỗng bên trong: không phải không biết mình bẩn, mà đã chuẩn bị sẵn lý do vì sao bẩn là cần.

Lâm Tịnh Dao nói: “Tô Vãn trong hồ sơ bị ghi chết do ma khí. Không có biên bản nghiệm.”

“Ngươi biết nàng?”

“Không. Nhưng hồ sơ thiếu.”

“Thiếu sẽ bổ.”

“Bổ sau khi tội danh đã đi khắp Đông Vực?”

Tạ Vô Cữu đặt khăn xuống. “Ngươi đang đứng quá gần Tần Mạc.”

Lâm Tịnh Dao không lùi. “Ta đang đứng gần hồ sơ.”

Tống Nghiêm khép sổ, nhưng khóe mắt nhìn nàng như cảnh báo.

Tạ Vô Cữu cầm báo cáo Nghịch Chủng. “Nếu hắn đang trong Vạn Pháp Các, hắn cần gì?”

Không ai đáp.

“Luân Hồi Giám.” Tạ Vô Cữu tự trả lời. “Người mất người yêu, mang vật cấm tế, nhiễm Sát Đạo, lại chui vào nơi giữ vãng sinh. Hắn không đến để minh oan trước. Hắn đến để nhìn một người đã vào luân hồi.”

Tần Mạc lạnh sống lưng.

Tạ Vô Cữu nói đúng. Đúng một phần. Và phần đúng ấy đủ để hắn đặt bẫy.

“Muốn bắt hắn,” Tạ Vô Cữu nói, “không cần lục từng kệ. Người như vậy sẽ chịu đau vì hồ sơ, nhưng chưa chắc lộ. Sẽ chịu nhục vì cáo thị, nhưng chưa chắc lộ. Hãy dùng người còn sống.”

Tống Nghiêm nhíu mày. “Chu Bình?”

Lâm Tịnh Dao ngẩng phắt lên.

Tạ Vô Cữu mở một thẻ y viện. “Đệ tử Dược phong trọng thương, nghi đồng phạm hoặc con tin. Đang nhận thuốc ngoài thành. Hắn là người Tần Mạc đã cứu nhiều lần. Đưa vào Thiên Luật Điện hỏi bệnh, không cần tra tấn. Chỉ cần chuyển viện đúng quy trình.”

“Hắn đang bệnh.” Lâm Tịnh Dao nói.

“Vậy càng cần chuyển đến nơi tốt hơn.”

Câu ấy sạch đến mức đáng ghê.

Tống Nghiêm nhìn Tạ Vô Cữu. “Dùng người bệnh làm mồi dễ làm sai án.”

“Không dùng mồi.” Tạ Vô Cữu sửa. “Dùng chăm sóc có kiểm soát. Nếu Tần Mạc không tới, Chu Bình được chữa. Nếu Tần Mạc tới, ta bắt được Nghịch Chủng trước khi hắn phá Giám. Hai đường đều cứu người.”

Lâm Tịnh Dao nói: “Nếu Chu Bình không muốn?”

“Người bệnh nặng có thể được chuyển theo lệnh y viện.”

“Mạnh bà tử sẽ không ký.”

“Vậy lấy lệnh Thiên Luật.”

Tạ Vô Cữu đóng dấu lên một tờ giấy trắng.

Tần Mạc nhìn dấu rơi xuống trước khi tên Chu Bình được viết.

Chữ ký trước sự thật.

Lần này không phải hồ sơ xa. Là bạn hắn.

Dây trong lòng hắn căng đến mức muốn đứt.

Ba mươi nhịp đã qua từ lâu. Tủ phía sau có thể đã khóa. Nhưng hắn không thể rời ngay. Hắn cần nghe hết.

Tạ Vô Cữu giao giấy cho Tống Nghiêm. “Làm sạch. Không để dân hoảng. Không để y viện cãi quá lâu. Và Tịnh Dao.”

Lâm Tịnh Dao nhìn hắn.

“Từ giờ ngươi ngừng trực Vạn Pháp Các. Về phòng giam tạm tự kiểm ba ngày. Nếu ngươi trong sạch, ba ngày sau ra.”

“Nếu ta từ chối?”

“Thì ta xem là ngươi đã chọn đứng ngoài luật.”

Lâm Tịnh Dao cầm kiếm, nhưng không rút.

Tần Mạc đứng sau khe, không thể giúp. Nếu hắn lao ra, nàng thành đồng phạm ngay. Nếu hắn không lao, nàng bị giam. Đây là cách Tạ Vô Cữu đánh: đặt người ta vào lựa chọn nào cũng bẩn.

Lâm Tịnh Dao tháo kiếm, đặt lên bàn. “Ta tự kiểm.”

Tạ Vô Cữu gật đầu. “Tốt. Người tin luật phải dám để luật soi mình.”

Nàng không đáp.

Tống Nghiêm nhìn thanh kiếm trên bàn. Kiếm của Lâm Tịnh Dao không quý, chuôi đã mòn vì dùng lâu. Một đệ tử tin luật tự đặt kiếm xuống trước luật. Cảnh ấy đáng lẽ phải đẹp. Nhưng Tống Nghiêm thấy tay nàng run rất nhẹ, và hắn không ghi. Có những hiện trường người ta bỏ sót không phải vì không thấy, mà vì không biết ghi vào mục nào.

Khi nàng quay đi, tay áo nàng chạm vào mép bàn ba lần.

Không phải Tô Vãn.

Nhưng Tần Mạc vẫn thấy đau.

Tống Nghiêm cầm lệnh chuyển viện, đi ra. Tần Mạc lùi khỏi khe, chạy ngược lối bí mật. Tủ hồ sơ đã khép, nhưng chưa khóa hoàn toàn; có lẽ Từ Hành để chậm thêm. Hắn lách ra đúng lúc tiếng khóa đổi vang lên.

Ngoài phòng án phụ, Nghiêm Lục đang giả vờ xếp giấy, mồ hôi đầy trán. Thấy Tần Mạc, hắn thở phào rồi lập tức nói:

“Phương lão bảo nếu ngươi chết trong tủ, ông ấy không nhận áo kho của ngươi.”

“Chu Bình gặp nguy.”

Nghiêm Lục cứng lại.

Trương Hạ Nhi từ góc phòng bước ra. “Đi bằng cửa sau kho thuốc. Hình Đường khóa cửa lớn rồi.”

“Các ngươi…”

“Đừng nói cảm ơn.” Nghiêm Lục nhét vào tay hắn một thẻ giao thuốc cũ. “Nợ củ cải chưa trả, đừng chết.”

Trương Hạ Nhi đưa thêm một mảnh giấy gấp. “Bản đồ cổng phụ. Ta chép từ danh mục giao thuốc, không phải vẽ cho ngươi.”

“Nếu bị hỏi?”

“Ta nói ta luyện chữ.” Nàng cố giữ giọng bình tĩnh. “Chữ xấu cần luyện nhiều.”

Tần Mạc cầm bản đồ, thấy nét nàng run ở đoạn gần y viện. Người sợ vẫn đưa bản đồ. Can đảm đôi khi chỉ là tay run mà không rút lại.

Phương Ký từ trong buồng sổ ném ra một áo kho cũ. “Áo rách quá dễ bị nhớ mặt. Mặc cái này. Nếu chết, nhớ để lại áo, kho nghèo.”

Nghiêm Lục lập tức nói: “Phương lão, lúc này còn tính áo?”

“Lúc nào cũng phải tính áo.” Ông già không ngẩng đầu. “Người chết vì chuyện lớn, kho vẫn mất áo vì chuyện nhỏ.”

Tần Mạc khoác áo, thấy cổ họng nghẹn. Đó là cách Phương Ký nói sống mà về.

Hắn gật đầu.

Tần Mạc cầm thẻ, chạy.

Sau lưng, chuông Tuất kết thúc.

Trong tay Tống Nghiêm, một tờ lệnh sạch đang đi về phía phòng trọ ngoài thành.

Trên tờ lệnh ấy, tên Chu Bình còn chưa được viết đầy đủ.