tinbc tinbc

Chương 93: Kẻ tới trước

Cái hang ba trăm hồn, khi Tần Mạc trở lại, không còn tối như lần trước.

Cái trường che của mảnh-Chốt vẫn ở đó, vẫn giấu cái hang khỏi mắt trời. Nhưng có một cái gì đã đổi từ khi Trạm thành trời-còn-nhớ: cái áp lực săn lùng của cỗ máy, cái vẫn ép xuống mọi kẽ hở, đã dịu. Cái hang không còn phải nép sợ như một con thú bị săn.

Tần Mạc nhận ra điều ấy trước cả khi tới cửa. Lần trước, đứng cách hang một quãng, cậu đã cảm được cái sợ toát ra từ nó — cái sợ của ba trăm hồn nín thở dưới một tấm che mong manh, chờ ngày mắt trời quét tới. Lần này, cái toát ra khác: vẫn dè dặt, nhưng không còn cái nín thở ấy. Và tiếng — lần đầu cậu nghe thấy tiếng, từ một cái hang trốn: tiếng trẻ con. Lũ trẻ chơi ngoài cửa hang, dưới ánh xám, ở cái chỗ trước kia không đứa nào dám ra vì sợ bị thấy. Một đứa đang đuổi một đứa khác quanh một tảng đá, cười — cái tiếng cười trẻ con ở cõi chết, thứ Tần Mạc tưởng không tồn tại. Cậu đứng lại một nhịp chỉ để nghe nó, vì nó là bằng chứng nghe được của cái Trạm đang làm trên đỉnh: một ông trời còn nhớ, thả lỏng một chút, và ở tận một cái hang xó xỉnh, một đứa trẻ hồn dám cười to.

Bà lão nhận ra Tần Mạc trước khi cậu kịp gọi. Bà chạy ra, nắm tay cậu — bàn tay hồn lạnh mà siết chặt — và bà khóc. “Ngài quay lại thật rồi.” Bà nói. “Từ hôm ngài đi, cái trường che tự nhiên mạnh hơn, dịu hơn. Sứ tuần thưa hẳn. Chúng tôi tưởng ngài đã làm gì đó trên cao. Ba trăm hồn ở đây, đêm nào cũng nhắc tên ngài — cái tên chúng tôi không biết, nên chúng tôi gọi ngài là ‘đóa sen quay lại’.”


“Ta có làm gì đó trên cao.” Tần Mạc nói. “Cái trên đỉnh — cái các người sợ — giờ do một kẻ khác cầm. Một kẻ còn nhớ mình từng là người. Cái dịu các người cảm được là hắn, đang cố thả thay vì nuốt.” Cậu nhìn vào cái hang, nơi mảnh-Chốt của Tô Vãn vẫn sáng dịu giữa hang. “Và vì hắn cầm, giờ ta có thể làm cái lần trước ta không làm được. Lấy mảnh của nàng về, mà không sập cái hang.”

Bà lão khựng. “Ngài… ngài tới lấy Bà Che đi?”

“Nghe đã.” Tần Mạc quỳ xuống ngang tầm bà. “Lần trước ta không lấy, vì lấy là sập cái che, là giết ba trăm người. Giờ khác. Cái trên đỉnh đổi rồi. Ta lên nói với hắn — hắn nợ ta một việc — nhờ hắn giữ cái hang này khỏi mắt trời từ trên cao, thay cho cái Chốt. Hắn giữ được: hắn là trời, giấu một cái hang với hắn dễ như che một hạt bụi. Rồi ta lấy mảnh của nàng về, mà các người vẫn được che — bằng chính cái tay từng săn các người, giờ quay ra giấu các người.”

Bà lão nhìn cậu, nửa tin nửa ngờ, cái ngờ của kẻ đã bị săn quá lâu để tin vào lòng tốt của trời. Nhưng trước khi bà kịp đáp, một giọng khác vang lên từ sâu trong hang — giọng trẻ, run:

“Ngài đừng tin cái hang này an toàn. Có kẻ vừa tới. Trước ngài. Một đóa sen khác.”


Đàm bước ra từ bóng hang.

Thằng bé — cái thằng mót ấm Tần Mạc từng cho một buổi chiều — giờ trông khác: vẫn gầy, nhưng đứng thẳng hơn, mắt tỉnh hơn, cái buổi chiều-mưa cậu cấy vào nó vẫn giữ nó là người. Cậu nhận ra nó, và cái mặt cậu — đang căng vì tin dữ — giãn ra nửa nhịp, một cái gì gần như nụ cười, trước khi cậu thấy mặt thằng bé tái mét và cái nửa-cười ấy tắt. Nhưng lúc này mặt nó tái, và nó ôm khư cái túi da như lần đầu Tần Mạc gặp.

“Một đóa sen tới đây, hai con nước trước.” Đàm nói, gấp. “Hắn không giống ngài. Hắn… lạnh.” Thằng bé rùng mình, ôm túi da chặt hơn. “Ngài tới, cái hang ấm lên. Hắn tới, cái hang lạnh đi — không phải lạnh trời, mà lạnh cái kiểu ai cũng tự nhiên nín thở, lũ trẻ tự nhiên nép vào tường. Hắn đi qua chỗ con Tí đang ngồi, con Tí tè ra quần mà không dám khóc. Hắn không làm gì nó. Hắn chỉ đi qua. Vậy mà nó sợ tới thế.”

“Hắn hỏi gì?” Tần Mạc gặng.

“Hắn hỏi về mảnh hồn của một người con gái bị rải khắp trời.” Đàm nói. “Hắn biết cái Chốt là một mảnh — hắn nhìn một cái là biết, không phải dò lâu như ngài lần đầu. Hắn định lấy. Bà Cả” — nó hất đầu về phía bà lão — “quỳ xuống van hắn, nói lấy Bà Che đi là ba trăm hồn ở đây sập theo, chết sạch. Ngài biết hắn nói gì không?” Giọng Đàm run lên. “Hắn nói, tỉnh như nói chuyện thời tiết: ‘ba trăm hồn chết thì đã sao. Chúng là hồn người chết rồi, đằng nào cũng thành nguyên liệu cho cỗ máy. Ta lấy sớm hay cỗ máy vắt muộn, khác gì.’ Rồi hắn còn nói thêm — cái này làm cháu nhớ mãi — hắn nói: ‘các ngươi nên cảm ơn ta. Thành nguyên liệu cho một việc lớn còn hơn tan vào cái đói vô nghĩa.’”

Tần Mạc bất giác đưa lưỡi chạm vào chỗ dưới lưỡi mình, chỗ cậu giấu cái miếng đạo thiên tướng cậu từng nuốt. Cái lý của nó vẫn nằm đó, câm, chờ. “Ba trăm hồn chết thì đã sao” — chính cái miếng ấy, nếu cậu để nó nói, cũng sẽ nói y hệt kẻ đóa sen kia. Cậu đã từ chối cho nó nói, ở đúng cái hang này, lần trước. Kẻ kia thì không. Kẻ kia để cái lý ấy cầm lái, và một cái lý không vướng ba trăm cái tên thì đi được nhanh — nhanh như một kẻ không phải dừng, không phải quỳ, không phải cõng ai.

Chu Bình, trên lưng cậu, cảm cái người cậu cứng lại, và gã hạ giọng: “Ngươi đang nghĩ nó nhanh hơn ngươi, phải không. Ta thấy ngươi cứng cả vai.” Gã gõ gõ ngón tay lên vai cậu, cái nhịp quen gã vẫn dùng để kéo cậu về. “Ừ, nó nhanh hơn. Cứ để nó nhanh. Kẻ chạy nhanh nhất không phải lúc nào cũng tới đích trước — nó còn tùy đích ở đâu, và tùy dọc đường có ai giữ chân nó lại không. Đừng cuống. Lo cái hang trước đã.”

“Sao hắn không lấy?” Tần Mạc hỏi. “Nếu hắn không thèm đếm ba trăm mạng, sao Chốt còn đây?”

“Vì hắn không lấy được.” Đàm nói. “Hắn thử giật — như giật một mảnh thường. Cháu thấy hắn đặt tay lên Bà Che, và cả cái hang tối sầm lại, ba trăm hồn cùng rên lên một tiếng, vì cái che rung như sắp sập. Nhưng cái Chốt bám rễ vào cái hang, vào ba trăm hồn nó che; giật thô là nó nát, không dùng được — hắn giật một cái, Bà Che gần vỡ, mà chỉ ra được một mảnh vụn trong tay hắn, cái phần còn lại bám chặt không rời. Hắn nhìn cái mảnh vụn nát trong tay, ném đi, chửi một tiếng. Rồi hắn hiểu ra: cái này cần gỡ khéo, không phải giật. Cái ngài từng làm trên Cửu Thiên — gỡ mà không nát. Hắn chưa biết cách.” Thằng bé nuốt khan. “Nên hắn đi. Bảo sẽ quay lại khi học được cách. Trước khi đi hắn đứng ở cửa hang, nhìn lại ba trăm hồn một lượt, và hắn nói — không với ai cả, như nói với chính hắn: ‘gần đủ rồi. Còn mấy mảnh nữa. Rồi ta hoàn tất được cái việc mà cả trời này không ai dám nghĩ tới.’ Hắn không nói việc gì. Nhưng cách hắn nói…” Đàm rùng mình, “…không phải giọng một kẻ sắp làm điều ác. Tệ hơn. Giọng một kẻ tin chắc mình sắp làm một điều đúng — cái điều đúng mà để làm được, ba trăm hồn như bọn cháu chỉ là nhiên liệu bỏ vào lò.”


Trong ngực Tần Mạc, Tô Vãn động — cái cốt cho nàng đủ để nói, và giọng nàng căng: “Đúng cái đốm ta thấy trên bản đồ. Nó tới đây rồi đi. Nó đi trước anh một hang.” Một khoảng ngừng, lo. “Và nó biết cái anh biết — gỡ mảnh mà không nát. Nó chưa biết cách, nhưng nó biết cái cách ấy tồn tại. Nó đang học. Khi nó học được, mọi mảnh của em ở khắp trời đều thành mồi cho nó, gỡ được, gom được.”

Bà lão, nghe hai người — cậu và cái giọng trong ngực cậu — nói qua nói lại về một đóa sen lạnh, một cuộc đua, một cái cửa, thì run lên. “Ngài ơi.” Bà nắm tay áo cậu. “Cái kẻ lạnh ấy, nó bảo sẽ quay lại. Nếu ngài lấy Bà Che đi rồi, mà nó quay lại, thì bọn tôi… bọn tôi lấy gì che?” Câu hỏi ấy — câu hỏi của một bà lão hồn lo cho ba trăm cái mạng — kéo Tần Mạc về khỏi cuộc đua trong đầu, về cái hang thật, cái bổn phận thật trước mắt. Cậu nắm lấy bàn tay hồn lạnh của bà bằng cả hai tay mình. “Bà nghe con.” Cậu nói. “Con sẽ không lấy Bà Che đi mà bỏ các người trần trụi. Con lên trên, nhờ cái kẻ giờ cầm trời che cái hang này thay — che từ trên cao, chắc hơn một mảnh hồn nhiều. Rồi con mới lấy mảnh của nàng. Các người sẽ được che tốt hơn trước, không phải kém đi. Con hứa. Và con chưa từng hứa với ai ở cái hang này điều gì con không giữ.”

Bà lão nhìn vào mắt cậu thật lâu, cái nhìn của kẻ đã bị đời lừa đủ nhiều để không tin lời hứa suông. Nhưng cái bà thấy trong mắt cậu hẳn đủ, vì cuối cùng bà gật, buông tay áo cậu ra.

“Nó muốn gì ở em?” Tần Mạc hỏi khẽ, cho riêng nàng, khi đã đứng dậy. “Ghép em lại để dùng — dùng vào cái gì?”

“Em không biết.” Nàng đáp. “Nhưng em nhớ cái Trạm nói: em không bị xé ngẫu nhiên. Em bị chọn, làm trục, vì em thiết tha nhất. Nếu một đóa sen khác cũng biết điều đó — biết em đặc biệt, biết ghép em lại thì được một thứ gì đó đặc biệt — thì nó không gom em vì thương em. Nó gom em như gom một món vũ khí, một chìa khóa. Và cái ‘cửa không nên mở’ thằng Đàm nghe… em sợ nó liên quan tới cái mảnh dưới đáy tối kia — cái chỗ thấp hơn cả cõi người, cái ngay em cũng không nhìn rõ.”

Tần Mạc đứng lặng, và một câu hỏi cũ, câu hỏi cậu đã đẩy xuống đáy lòng suốt chín tầng, trồi lên: “Tô Vãn. Nếu em nguy hiểm tới thế — nếu ghép em lại là làm ra một cái chìa mở được một cánh cửa không nên mở — thì có khi nào… có khi nào cái tử tế nhất không phải ghép em lại, mà là để em rải mãi? Để không ai, kể cả anh, ghép được em thành một cái chìa?”

Cậu nói câu ấy mà tim đau như tự cắt. Nhưng cậu phải hỏi, vì cậu không muốn cứu nàng theo cái cách biến nàng thành mối nguy cho cả cõi.

Tô Vãn im lặng thật lâu. Rồi nàng nói, dịu: “Em đã nghĩ điều đó rồi. Nhiều đêm, khi anh ngủ, em nằm trong ngực anh nghĩ: có khi mình nên bảo anh dừng lại. Để mình rải mãi, an toàn cho tất cả.” Một khoảng ngừng. “Nhưng rồi em nghĩ thế này: một cái chìa nằm rải khắp trời thì bất cứ kẻ nào cũng có thể gom dần. Cái đóa sen kia đang gom đấy thôi. Em rải ra không làm em an toàn — nó chỉ làm em thành một cuộc thi ai gom nhanh hơn. Cái duy nhất giữ em không thành chìa cho kẻ xấu, là em nằm trọn trong tay một kẻ sẽ không bao giờ tra em vào ổ. Cái tử tế nhất không phải để em rải. Là ghép em lại — trong tay anh.”

Đàm, đứng bên, nghe hết. Thằng bé nhìn Tần Mạc một lúc, rồi nói, giọng nó cái thứ khôn trước tuổi của một đứa lớn lên ở cõi chết: “Ngài đi bắt nó đi. Nhưng ngài nghe cháu — cháu ở hang này, cháu thấy nhiều kẻ mạnh đi qua. Kẻ mạnh mà lạnh, chúng đi nhanh, nhưng chúng đi một mình. Không ai đi với chúng, vì đi với một kẻ lạnh thì lạnh lây. Ngài thì khác. Ngài có ông kia trên lưng” — nó hất đầu về Chu Bình — “có con bé trong ngực, có cả bọn cháu ở đây cầu cho ngài. Ngài đi chậm hơn nó, vì ngài cõng nhiều. Nhưng cõng nhiều thì ngã cũng có người đỡ. Nó ngã, không ai đỡ. Ngài đừng đua tốc độ với nó. Ngài đua cái đường dài.”

Tần Mạc nhìn thằng bé, và cậu thấy nó vừa nói đúng cái Chu Bình vẫn nói, cái Tô Vãn vẫn nói, chỉ bằng lời của một đứa mót ấm. Cậu đặt tay lên đầu nó một cái. “Ừ.” Cậu nói. “Ta đua cái đường dài.”

Ngoài cửa hang, lũ trẻ lại chạy chơi, cái tiếng cười trẻ con không nên có ở cõi chết vọng vào. Tần Mạc đứng nghe nó một nhịp, giữa ba trăm hồn vừa được một ông trời mới bắt đầu che, rồi cậu quay sang mảnh-Chốt sáng dịu giữa hang — cái mảnh của nàng cậu tới đây để đón về, cái mảnh một kẻ lạnh vừa thử giật mà không được. “Ta phải nhanh hơn nó.” Cậu nói khẽ, với mảnh, với nàng trong ngực. “Nhưng không nhanh theo cách của nó.” Cậu đặt tay lên chuôi ý định, chưa đón mảnh vội — vì trước hết cậu phải lên đỉnh, nhờ một ông trời đổi tay che. Sau lưng cậu, tiếng cười trẻ con vẫn vọng, cái thứ cậu đang chạy đua để giữ cho nó đừng tắt.