Chương 92: Chữ ký trước sự thật
Phòng sao án cấp cao nằm sau một tủ hồ sơ biết khóa miệng.
Tần Mạc biết điều đó vì sáng hôm sau, Vu Giản giao hắn và Trương Hạ Nhi mang giấy dự lưu lên tầng hai. Người ngoài nhìn vào chỉ thấy một tủ gỗ lớn, mùi trầm nhạt, trên tủ đặt bình hoa trắng. Nhưng khi Vu Giản đặt thẻ lên ổ khóa, tủ tự tách làm hai, để lộ một hành lang hẹp phía sau.
“Không nhìn trái phải.” Vu Giản nói.
Nghiêm Lục ôm giấy phía sau, lập tức nhắm mắt.
“Cũng không được nhắm mắt. Vấp làm rơi án, ta đánh gãy chân.”
Nghiêm Lục mở mắt, mặt đau khổ.
Hành lang sau tủ không dài, nhưng khiến người ta cảm thấy mình đang đi vào sau lưng của luật. Tường hai bên không treo khẩu hiệu. Chỉ treo bảng phân loại: án đã quyết, án chờ dấu, án cần lời chứng, án liên tông, án không công khai. Mỗi bảng đều sạch. Dưới chân tường có rãnh nhỏ để nước mực chảy đi khi rửa phòng. Rãnh ấy màu đỏ nhạt.
Trương Hạ Nhi đi rất chậm. Tần Mạc thấy nàng nhìn bảng “án không công khai” lâu hơn một nhịp.
Vu Giản gõ thước vào tay nàng. “Muốn giữ tên mới thì đừng nhìn nơi chưa đủ quyền.”
“Vâng.”
Phòng sao án cấp cao có mười hai bàn. Người ngồi trong đó đều mặc áo trắng viền tro, tóc buộc gọn, tay đeo bao mỏng. Họ không nói chuyện. Tiếng duy nhất là bút chạy trên giấy và tiếng con dấu đặt xuống vải mềm. Mỗi bàn có ba hộp: bản gốc, bản sao, bản hủy. Hộp bản hủy được niêm kín, chứng tỏ giấy sai cũng có nơi chôn.
Ở góc phòng có một kệ treo khăn lau dấu. Khăn mới ở trên, khăn đã dùng ở dưới, khăn dính mực đỏ phải bỏ vào hộp riêng chờ đốt. Một tạp dịch già phụ trách khăn cứ cách mười nhịp lại kiểm, sợ khăn bẩn chạm vào dấu sạch. Tần Mạc nhìn động tác ấy, nghĩ đến phòng ký ước mượn thọ. Khăn ở đâu cũng trắng trước khi chạm mực. Điều khác nhau chỉ là ai được phép nhìn mặt đỏ bị gấp vào trong.
Trên tường treo một bảng nhỏ: “Bản hủy cũng là án.” Vu Giản nói bảng ấy được treo sau một vụ bản nháp bị đốt làm mất lời khai có lợi cho người bị cáo. Từ đó giấy sai phải niêm, không được tự ý hủy. Thái Huyền có những quy tắc sinh ra từ vết thương thật. Chính vì vậy, khi người ta dùng quy tắc khác để che tội, sự phản bội càng sâu.
Tần Mạc đặt giấy lên bàn giao. Người nhận là một đệ tử mặt dài, tên Từ Hành, thẻ trước ngực ghi “sao án cấp hai”. Hắn nhìn giấy, nhìn dấu phụ Tần Mạc đánh hôm qua, lông mày nhíu rất nhẹ.
“Ai ghi thiếu biên bản nghiệm?”
Vu Giản đáp: “Tạp dịch sao án.”
Từ Hành nhìn Tần Mạc. “Ngươi?”
“Vâng.”
“Biết án liên tông không nên ghi thêm lung tung không?”
“Biết thiếu mục bắt buộc nên ghi.”
Từ Hành nhìn Vu Giản. “Bà dạy người mới sắc quá.”
“Ta dạy đọc bảng.” Vu Giản đáp. “Bảng treo trong phòng. Chữ của tổ sư, không phải của ta.”
Từ Hành không cãi. Hắn mở hồ sơ, kiểm ngày tháng. Khi thấy dấu xác nhận Thái Huyền đóng trước ngày điều tra, tay hắn cũng dừng một nhịp.
Rất nhỏ.
Nhưng Tần Mạc thấy.
Từ Hành lấy bút đỏ, không xóa dấu phụ của Tần Mạc. Hắn thêm một dấu khác ở ngày tháng. “Chuyển đối chiếu.”
Nghiêm Lục mở to mắt, như vừa thấy tảng đá biết gật đầu.
Ngay lúc ấy, một người ở bàn trong lên tiếng: “Đối chiếu làm gì? Án đã có dấu cấp điện.”
Người nói là chấp sự sao án họ La, tuổi khoảng năm mươi, tay đeo nhẫn ngọc trắng. Trên bàn hắn có một chồng dấu sẵn, mỗi dấu đặt trên khăn riêng. Hắn không nhìn Tần Mạc, chỉ nhìn Từ Hành.
Từ Hành cúi đầu. “Ngày tiếp nhận trước ngày điều tra.”
“Liên tông thường tiếp nhận tạm trước.”
“Nhưng đây là xác nhận tội danh.”
La chấp sự đặt bút xuống. “Người chết có sống lại nếu ngươi đổi ngày không?”
Phòng im.
Câu hỏi ấy không lớn, nhưng mọi bút đều chậm lại. Đây không phải lời độc ác thô. Nó là lời của một người đã sao quá nhiều án chết, biết giấy sửa xong thì người vẫn nằm dưới đất. Chính vì vậy nó nghe hợp lý.
Từ Hành đáp: “Không.”
“Vậy sửa ngày để làm gì?”
“Để lần sau người chưa chết không bị ký trước.”
Lần này, vài người ngẩng đầu.
Tần Mạc nhìn Từ Hành. Hắn nhớ tàn hồn Ngạn nói có một đệ tử trẻ từng đưa khăn, có người gọi Tiểu Từ. Không thể vội nhận là cùng người. Nhưng chữ Từ này làm lòng hắn động.
La chấp sự cười nhạt. “Người trẻ nói hay. Ghi đi. Ghi xong cấp điện gạch, đừng khóc.”
Từ Hành thật sự ghi.
Vu Giản không nói, nhưng mắt bà dịu hơn một chút.
Tần Mạc đứng bên cạnh, lần đầu thấy một dấu phụ sinh thêm dấu phụ khác. Một vết nứt nếu không bị lau ngay có thể kéo dài.
Nhưng phòng sao án cấp cao không chỉ có người như Từ Hành.
Ở góc trong, một bàn đang sao sẵn những tờ kết luận chưa điền tên. Trên đầu tờ có dòng: “nghi phạm nhiễm ma, cần tạm giam để tránh hại dân”. Dưới cùng đã đóng dấu Thiên Luật Điện, chỉ chừa khoảng trống cho tên và ngày. Một đệ tử dùng giấy thấm che phần dấu khi thấy Tần Mạc nhìn.
Tần Mạc hiểu ngay.
Không phải án nào cũng chờ sự thật. Có những kết luận được chuẩn bị như áo may sẵn, đợi người bị nhét vào.
Ở cạnh chồng kết luận ấy còn có các mẫu lời thú tội: “nhất thời bị ma khí mê tâm”, “vì tư oán làm trái luật”, “nguyện chịu giam để rửa tội”. Khoảng trống để điền tên rộng hơn khoảng trống để viết nguyên nhân. Một người bước vào đây, nếu không đủ mạnh, có lẽ sẽ được chọn sẵn câu mình phải hối hận.
Nghiêm Lục thấy một góc, lập tức cúi xuống nhìn chân mình. Tần Mạc biết hắn sợ. Không phải sợ cho Tần Mạc, mà sợ một ngày nào đó tên Nghiêm Lục cũng được điền vào mẫu. Nỗi sợ ấy rất hợp lý. Mẫu giấy tồn tại là để ai đó dùng.
Hắn nhìn Trương Hạ Nhi. Nàng cũng thấy. Mặt nàng trắng đi, nhưng nàng cúi đầu rất nhanh. Không có quyền nhìn, không có quyền thấy, không có quyền nói. Tần Mạc ép mình nhìn đi chỗ khác. Nếu hắn phản ứng, nàng sẽ bị kéo theo.
Vu Giản giao xong giấy, chuẩn bị đưa họ ra.
Ngay lúc đó, một cánh cửa nhỏ ở cuối phòng mở. Gió lạnh từ bên trong thổi ra, mang theo mùi gỗ đàn và sắt. Qua khe cửa, Tần Mạc thấy một lối đi bí mật, hẹp, lát đá trắng hơn cả phòng này. Trên tường có phù hiệu Thiên Luật Điện. Một người áo trắng từ trong bước ra, tay cầm hộp dấu.
Người ấy đi ngang La chấp sự, nói nhỏ: “Tạ trưởng lão cần bản án Trấn Hồn Đài trước giờ Dậu.”
Tạ.
Tần Mạc nhớ Ngạn: người tay sạch, họ Tạ, gương nhỏ, mẫu chịu được.
Từ Hành cũng ngẩng đầu. “Bản đó còn đối chiếu ngày.”
Người áo trắng nhìn hắn. “Tạ trưởng lão nói: đối chiếu không làm chậm trình điện.”
“Nhưng…”
La chấp sự cắt ngang: “Làm bản có dấu phụ kèm theo. Đừng cãi chữ với người giữ luật.”
Người giữ luật.
Tần Mạc cúi đầu, nhưng tai ghi từng chữ. Bản án Trấn Hồn Đài sắp vào tay một trưởng lão họ Tạ trước giờ Dậu. Nếu người này liên quan U Minh, liên quan Giám, thì hồ sơ giả không chỉ là chuyện Thương Lan đẩy sang. Thái Huyền đã có người muốn nó sạch theo hướng định sẵn.
Vu Giản dẫn họ ra hành lang sau tủ.
Nghiêm Lục vừa đi vừa thở nhỏ, như sợ hơi thở cũng bị sao án. Ra gần cửa, hắn không nhịn được nữa, nói rất khẽ:
“Bọn họ đóng dấu trước thật à?”
Vu Giản dừng.
Nghiêm Lục lập tức muốn tự bịt miệng.
Bà không mắng. “Ngươi thấy gì?”
“Không thấy.” Hắn nói theo bản năng.
Vu Giản nhìn hắn.
Nghiêm Lục nuốt khan, sửa: “Thấy tờ kết luận chưa điền tên đã có dấu.”
“Cảm giác?”
“Sợ.”
“Tốt. Sợ thì nhớ.” Vu Giản đi tiếp. “Nhưng đừng nói khi chưa biết nói với ai.”
Trương Hạ Nhi ôm chồng giấy, hỏi rất nhỏ: “Vu quản, nếu người chết không sống lại khi sửa ngày, vậy sửa để làm gì?”
Vu Giản đáp mà không quay đầu: “Vì người sống nhìn vào ngày tháng để biết mình có bị ký trước hay không.”
Câu ấy làm Tần Mạc nhìn bà thêm một lần.
Vu Giản không phải đồng minh. Bà giữ phòng án phụ, giữ quy tắc, giữ giấy. Nhưng trong một nơi mà người ta chuẩn bị kết luận trước, người giữ đúng ngày tháng cũng là kẻ nguy hiểm.
Họ trở về phòng án phụ. Tần Mạc tiếp tục sao các án nhỏ: mất bò, tranh thuốc, đệ tử gây rối. Mỗi vụ đều có người thật, việc thật, mực thật. Nhưng sau khi thấy tờ kết luận chưa điền tên, mọi dòng chữ đều như có bóng phía sau.
Một án nhỏ nói về người bán đậu bị vu dùng thuốc hỏng. Chứng cứ là mùi chua trong thùng. Người sao án trước ghi “đậu hỏng do để qua đêm”. Vu Giản bảo Tần Mạc đối chiếu vật chứng: thùng đậu được giao trễ vì cổng kiểm quá lâu. Nếu chỉ đọc kết luận, người bán đậu sai. Nếu đọc giờ giao, cổng sai. Một án nhỏ như hạt bụi cũng cần ngày giờ để khỏi giết nhầm người.
Tần Mạc sao án ấy rất chậm. Người bán đậu trong án làm hắn nhớ đến người vợ mùi đậu nóng của Ngạn. Không liên quan, nhưng ký ức con người vốn không đi theo danh mục. Một mùi đậu có thể nối một người sống bị vu với một tàn hồn không muốn bị kéo lên. Nếu luật cắt hết các mối nối lặt vặt ấy, thế gian sẽ rất gọn và rất lạnh.
Chiều muộn, Từ Hành tự mang bản đối chiếu xuống.
Hắn đặt trước Vu Giản, giọng thấp: “Dấu phụ giữ lại. Ngày tháng chờ Tạ trưởng lão quyết.”
Khi đi ngang Tần Mạc, hắn làm rơi một mảnh giấy thấm. Tần Mạc cúi xuống nhặt. Trên giấy thấm, chữ ngược hằn rất mờ:
Lối sau tủ thông Thiên Luật Điện, giờ Tuất đổi khóa.
Tần Mạc không ngẩng đầu.
Từ Hành đã đi xa.
Không biết hắn cố ý hay vô tình. Không biết hắn có phải Tiểu Từ từng đưa khăn cho Ngạn hay chỉ là một người trẻ khác còn chưa học cách giấu mắt. Nhưng mảnh giấy thấm nằm trong tay Tần Mạc, mỏng đến mức gần như tan.
Trên mép giấy còn dính một vệt mực xanh, loại mực dùng ghi vật chứng chưa đối chiếu. Tần Mạc bỗng nghĩ nếu Từ Hành thật sự là Tiểu Từ, hắn đã đi từ người đưa khăn cho “mẫu” đến người để rơi giấy cho một tạp dịch bị nghi. Đường ấy không làm hắn thành anh hùng. Chỉ là một người từng thấy một tàn hồn nôn nước không thể hoàn toàn tin phòng trắng nữa.
Đêm nay, lối sau tủ đổi khóa giờ Tuất.
Trước giờ Dậu, bản án Trấn Hồn Đài vào tay Tạ trưởng lão.
Giữa hai mốc giờ ấy, có một khe nhỏ.
Tần Mạc cất giấy thấm vào tấm vải sổ nợ, cạnh dòng “Ngạn, không dùng làm nhiên liệu”.
Đến cuối giờ, Hình Đường dán thêm một lệnh mới: mọi người liên quan sao án Trấn Hồn Đài không được rời Vạn Pháp Các.
Nghiêm Lục nhìn lệnh, mặt méo. “Ta chỉ mài mực.”
Phương Ký đi ngang, đáp: “Mực cũng có tội nếu dính đúng giấy.”
Không ai cười.
Tối đó, khi chuông Tuất chưa vang, Tần Mạc đứng trước tủ hồ sơ biết khóa miệng. Bên trong là lối tới Thiên Luật Điện. Trên cổ tay hắn không còn dây trắng của Lâm Tịnh Dao, chỉ còn tấm vải sổ nợ và sợi chỉ xanh.
Hắn không có quyền vào.
Nhưng hồ sơ đã vào trước hắn.
Và có những chữ ký đã đứng chờ sự thật từ trước khi sự thật kịp đến.
Từ phía bên kia tủ, tiếng con dấu lại rơi xuống một lần.
Tần Mạc đứng yên, đếm âm thanh ấy như đếm nhịp tim của một con thú bằng giấy.
Nghiêm Lục đứng cạnh hắn, thì thào: “Ta tưởng tầng cao sẽ ít sai hơn.”
“Vì sao?”
“Vì họ viết đẹp hơn.” Hắn nhìn đôi tay dính mực của mình. “Hóa ra chữ đẹp chỉ làm lỗi khó thấy hơn.”
Trương Hạ Nhi nghe được, khẽ đáp: “Cho nên tên mình phải tự nhìn.”
Không ai trong ba người nói thêm. Họ chỉ đứng trước tủ đóng kín, mỗi người ôm một loại sợ khác nhau.
Vu Giản từ phía sau đi tới, đặt ba tờ giấy mới vào tay họ. “Sợ xong thì sao án tiếp. Phòng này không nuôi người chỉ biết sợ.”
Nghiêm Lục nhận giấy, mặt như sắp khóc. “Vu quản, người ta sợ thì tay run.”
“Run thì viết chậm. Không được viết sai.” Bà nhìn Tần Mạc. “Các ngươi vừa thấy tầng cao không sạch hơn. Vậy càng phải giữ tầng thấp đừng nát theo.”
Câu ấy nặng hơn lời an ủi. Nó không cho họ quyền ngã vì đã thấy sự thật bẩn. Nó bắt họ quay lại với từng chữ nhỏ. Tần Mạc cầm giấy, bỗng hiểu đó cũng là một cách sống sót.