tinbc tinbc

Chương 92: Tấm bản đồ trong ngực

Cái hình mờ của Tô Vãn rút về thành nhịp đập trong ngực khi ba người tới chân cột hồn dẫn xuống. Nhưng trước khi tan hẳn, nàng để lại cho Tần Mạc một thứ cậu chưa từng có.

Một tấm bản đồ.

Cái cốt, khi về, không chỉ cho nàng một trung tâm để là nàng — nó cho nàng cảm được chính mình, tất cả các mảnh của mình, cùng lúc. Và qua nàng, Tần Mạc cảm được: chín mươi hai mảnh còn lại, không còn là những đốm mờ vô định mà la bàn phải dò từng cái, mà hiện lên trong đầu cậu như những đốm lửa trên một tấm bản đồ đen — cậu biết, giờ, từng mảnh ở đâu.

“Anh thấy chưa?” Nàng hỏi, giọng đã lại vọng trong ngực. “Em thấy hết em rồi. Cái cốt là con mắt. Anh không phải mò từng tầng nữa. Anh biết đường.”

Tần Mạc nhắm mắt, và tấm bản đồ mở ra sau mí mắt cậu như một bầu trời đêm lộn ngược: chín tầng trời cậu đã trèo, giờ nhìn từ trên xuống, và rải khắp chúng, chín mươi hai đốm lửa nhỏ — mỗi đốm một mảnh của nàng, mỗi đốm một nhịp đập cậu nhận ra như nhận ra tiếng tim mình. Cậu chưa từng thấy con đường mình rõ tới thế. Suốt chín tầng, cậu đi như một kẻ mù dò tường, để mặc la bàn thanh y kéo về một hướng mỗi lần. Giờ cậu thấy trọn bản đồ. Và cậu vừa mừng vừa lạnh.


Mừng, vì cậu thấy đường. Chín mươi hai đốm, rải khắp chín tầng, giờ có tọa độ. Cái mảnh ở cái hang ba trăm hồn, gần nhất, ngay tầng dưới. Nhiều mảnh ở Trung Thiên, ở cõi Từ Quân. Vài mảnh ở tầng thiên tướng. Con đường không còn vô định. Suốt chín tầng cậu đi như kẻ đuổi theo một mùi hương trong sương — la bàn thanh y ấm lên là cậu rẽ, nguội đi là cậu lạc, mất bao con nước dò tìm một mảnh mà lẽ ra cậu tới thẳng được. Cậu tính nhẩm những chặng đã phí: cái lần vòng cả một cõi Từ Quân vì không biết mảnh nằm ngay dưới chân; cái lần leo nhầm một tầng vì la bàn ấm mơ hồ. Với tấm bản đồ này, những cái phí ấy không còn. Cậu sẽ đi thẳng. Và trong một cuộc đua, đi thẳng là tất cả.

Lạnh, vì tấm bản đồ cho cậu thấy ba điều cậu không muốn thấy.

Thứ nhất: vài đốm không sáng như những đốm khác — chúng mờ, chập chờn, lịm rồi lóe rồi lại lịm, như đèn cạn dầu trong gió. Cậu đếm: bảy, tám đốm như thế, rải ở các tầng thấp, chỗ cỗ máy vắt lâu nhất. “Những mảnh ấy,” Tô Vãn nói khẽ, “bị vắt lâu quá, hoặc bị một cái miệng nào đó gặm dở. Chúng đang tàn. Anh không lấy kịp, chúng tan mất, và em… em thiếu chúng vĩnh viễn. Có những mảnh của em, dù anh có đi hết trời, cũng không về đủ nữa.”

Cái ấy làm Tần Mạc lạnh sống lưng theo một kiểu mới. Suốt chín tầng, cậu quen với ý nghĩ nàng bị rải, bị giam, bị dùng — nhưng luôn còn đó, còn để nhặt. Giờ cậu biết: có những mảnh cậu sẽ không kịp. “Bao lâu?” Cậu hỏi khẽ. “Những đốm mờ ấy — bao lâu thì tắt?” “Em không biết chính xác.” Nàng đáp. “Có cái còn vài chục con nước. Có cái… có cái em cảm được nó sắp. Nếu anh muốn cứu chúng, anh phải tới chúng trước những mảnh sáng khỏe. Nghĩa là con đường của anh không được đi theo thứ tự gần-xa nữa — mà theo thứ tự cái nào sắp tắt.” Tần Mạc gật, tay siết lại quai đãy đựng đồ trên lưng, một cái siết vô thức của kẻ vừa nhận ra mình đang chạy đua với đồng hồ.

Thứ hai: một đốm không ở trong chín tầng. Nó ở ngoài — dưới cõi người, thấp hơn cả cõi người, ở một chỗ tối mà tấm bản đồ không hiện thành một đốm sáng như những mảnh khác, mà thành một vệt đen, một chỗ khoét, như thể ánh sáng của mảnh ấy đang bị một cái gì lớn hơn nuốt vào. “Em không biết chỗ đó là gì.” Nàng nói, và lần đầu giọng nàng có cái sợ thật, không phải sợ cho cậu như mọi lần, mà sợ cái nàng không hiểu. “Nó thấp hơn mọi tầng. Cỗ máy tầng tầng thiên đạo — chín tầng, cái đói trên đỉnh — em đã hiểu nó rồi. Nhưng chỗ này không thuộc cỗ máy. Nó ở dưới cả cái đáy. Và một mảnh của em rơi xuống đó, và ngay cái cốt — cái cho em thấy tất cả các mảnh khác rõ mồn một — cũng chỉ thấy nó như một vệt tối. Như thể cái chỗ ấy ăn cả cái nhìn.”


Tần Mạc thử làm cái nàng vừa dạy. Cậu tập trung vào một đốm mờ gần nhất — một đốm ở tầng thấp, chập chờn như ngọn nến sắp lụi — và cậu để thần thức men theo cái sợi nối cậu với nó. Lập tức cậu cảm được: một cái khám đá, một cái máng dẫn lực, và mảnh của nàng nằm trong đó, bị vắt tới mức mỏng như một tờ giấy soi đèn. Nó không kêu. Nó chỉ mờ dần. Cậu giật thần thức về, thở hắt, mồ hôi lạnh túa ra. “Cái đốm ấy,” cậu nói khàn, “gần tắt thật. Anh vừa chạm tới nó. Nó không còn kêu nữa — nó chỉ mỏng đi.” “Đừng chạm lâu.” Tô Vãn nói, giọng nàng cũng run. “Mỗi lần anh men theo sợi, anh cũng làm nó hao thêm một chút. Cái nhìn của anh, ở khoảng cách này, cũng là một sức nặng. Chỉ nhìn đủ để biết đường. Đừng nhìn tới mức làm nó tàn nhanh hơn.” Cậu rụt thần thức lại thật nhanh, như rụt tay khỏi một ngọn nến sắp tắt mà hơi thở mạnh cũng thổi lụi.

Chu Bình, nghe hai người nói, chống cây gậy ngồi dậy. “Ta không đọc được cái bản đồ trong đầu ngươi.” Gã nói. “Nhưng ta đánh trận đủ để biết một điều: khi có nhiều chỗ cần cứu mà không cứu hết được, cái giết ngươi không phải kẻ địch — mà là ngươi đứng giữa ngã ba, không chọn nổi, rồi mất cả. Ngươi phải chọn. Cái nào sắp tắt, cứu trước. Cái nào còn khỏe, để sau. Nghe thì tàn nhẫn, nhưng do dự còn tàn nhẫn hơn — do dự là để cả hai cùng tắt.” Cậu nhìn gã, và cậu biết gã nói đúng, cái đúng của một kẻ từng đứng giữa những lựa chọn không có đường lành.

Và thứ ba — cái làm Tần Mạc mở mắt, tim thắt.

“Có một đốm,” cậu nói chậm, “không phải mảnh của em.”

Trên tấm bản đồ, giữa những đốm-Tô-Vãn, có một đốm khác — không cùng màu, không cùng nhịp, nhưng cậu nhận ra nó, vì nó mang một vị quen: vị của một đóa sen. Không phải Trạm; Trạm giờ là cái quầng trên đỉnh, và vị của Trạm cậu đã quen. Cái này khác. Một đóa sen khác. Ở một tầng dưới. Đang di chuyển — không nằm yên như một mảnh hồn, mà đi, có chủ đích.

Cậu men thần thức về phía nó, khẽ, như một kẻ hé cửa nhìn trộm. Và cái cậu chạm được làm cậu rụt lại ngay: một cái lạnh. Không phải cái lạnh của băng, mà cái lạnh của một kẻ đã cắt sạch trong mình mọi thứ vướng víu — không thương, không sợ, không do dự — để đi nhanh hơn. Cái lạnh cậu biết. Cái lạnh cậu suýt thành trên cái thang bằng người. “Anh thấy nó chưa?” Tô Vãn hỏi, và cậu biết nàng cũng cảm được, qua cậu. “Rồi.” Cậu nói. “Nó lạnh. Lạnh cái kiểu… anh biết cái kiểu ấy. Anh suýt thành nó.” Và hướng đi của đốm ấy — Tần Mạc nín thở khi nhận ra — trùng với hướng những mảnh của Tô Vãn. Nó không đi lang thang. Cậu nhìn nó nhích, trên tấm bản đồ trong đầu, từ một đốm-Tô-Vãn tàn sang gần một đốm-Tô-Vãn khác, chậm rãi, chắc chắn, như một ngón tay dò trên một trang giấy quen. Nó đi theo nàng. Nó đã đi theo nàng lâu rồi — chỉ có cậu, tới giờ mới thấy.

“Có kẻ khác đang đi nhặt mảnh của em.” Cậu nói. “Một đóa sen khác. Nó biết em bị rải. Nó cũng đang gom.”

Tô Vãn im lặng rất lâu. Rồi nàng nói, khẽ: “Vậy là anh không phải kẻ duy nhất tìm em. Và nếu nó gom mảnh của em trước anh, nếu nó nhặt được cái nó không nên có…” nàng ngừng. “Anh nhớ Trạm nói mảnh cốt là con mắt không? Kẻ nào có đủ mảnh của một hồn, có thể dùng hồn ấy. Nếu một đóa sen khác gom đủ mảnh em còn lại — nó không ghép em lại để cứu em. Nó ghép em lại để dùng em. Làm vũ khí. Làm chìa khóa. Làm cái nó cần.”

“Chìa khóa mở cái gì?” Tần Mạc hỏi.

“Em không biết.” Giọng nàng nhỏ lại, rồi ngừng hẳn một lúc, như một người vừa chạm phải một ý nghĩ mình không muốn nghĩ tới. “Nhưng em vừa nghĩ ra một điều, và em ước em đừng nghĩ ra. Cái vệt đen dưới đáy — cái mảnh của em rơi tận chỗ thấp hơn cả cõi người — em cứ hỏi mãi tại sao nó lại ở đó, xa mọi mảnh khác tới thế. Giờ em ngờ…” nàng nói chậm, từng chữ, “…có khi nó không rơi. Có khi nó bị đặt ở đó. Ai đó biết trước sẽ có ngày cần tới em, và giấu sẵn một mảnh của em ngay cạnh cái chỗ hắn định dùng em.”

Tần Mạc đứng lặng, để cái ý nghĩ ấy lắng xuống, và cậu không thích cái hình dạng nó hiện ra. “Vậy càng phải là anh nhặt em, không phải nó.” Cậu nói. “Nếu em là một cái chìa, thì cái chìa ấy phải nằm trong tay kẻ sẽ không tra nó vào bất cứ ổ nào. Anh nhặt em về để em sống, không để mở gì cả. Kể cả khi ghép xong em, có kẻ dí dao vào cổ anh bảo mở cửa — anh không mở. Anh thà em là một người con gái nấu cháo cho Chu Bình, còn hơn là một cái chìa mở được cả trời.”

Trong ngực cậu, nàng lặng đi rất lâu. Rồi nàng nói, rất khẽ: “Đó là lý do phải là anh. Không phải vì anh mạnh hơn nó. Anh có khi không mạnh hơn. Mà vì anh là kẻ duy nhất em tin sẽ cầm cái chìa mà không tra vào ổ.” Một khoảng ngừng. “Anh biết cái làm em sợ nhất về cái đóa sen kia không? Không phải nó lạnh. Mà nó tin. Một kẻ lạnh mà còn ngờ mình sai thì còn dừng được. Kẻ này không ngờ. Nó tin cái cửa nó định mở là một điều đúng, đúng tới mức đáng đổi cả ba trăm hồn, cả em, cả bất cứ ai. Cái đáng sợ nhất trên đời không phải kẻ ác biết mình ác. Là kẻ làm điều kinh khủng mà chắc mẩm mình đang cứu rỗi thế gian.”


Tần Mạc đứng ở chân cột hồn, tấm bản đồ cháy trong đầu, và cậu thấy con đường phía trước không còn chỉ là một cuộc đi tìm chậm rãi nữa. Nó thành một cuộc đua.

Chín mươi hai mảnh. Vài mảnh đang tàn, phải cứu trước khi tắt. Một mảnh ở dưới đáy tối không thuộc cỗ máy, mà ngay nàng cũng sợ. Và một đóa sen khác, đang đi, đang gom, có thể chạm tới nàng trước cậu — và gom nàng không để cứu, mà để dùng.

“Chu Bình.” Cậu nói, xốc gã lên lưng. “Nghỉ xong rồi. Ta không có thời gian như ta tưởng. Có kẻ khác đang tìm nàng.”

Chu Bình, nghe cái giọng gấp của cậu, không hỏi nhiều — gã đã học đọc nó. Nhưng gã chống gậy, đứng chắn trước mặt cậu một cái, buộc cậu nhìn gã. “Khoan. Nhìn ta đã.” Gã nói. “Ta biết cái ngươi đang nghĩ: có kẻ đua, phải nhanh hơn nó. Và ta biết cái đó dẫn tới đâu — ta vừa thấy ngươi trên cái thang bằng người, chai đi để leo nhanh. Nghe ta, một lần nữa: cái đóa sen lạnh kia nguy, ừ. Nhưng cái nguy lớn hơn nó là ngươi để cái ‘phải nhanh hơn nó’ biến ngươi thành chính nó — một đóa sen lạnh, gom mảnh không đếm ai chết. Nếu ngươi thành thế để thắng nó, thì nó thắng rồi, dù ngươi tới trước. Nhanh, mà đừng chai. Nhớ không?”

Tần Mạc gật, và cái gật ấy thật — cậu để lời gã lắng vào chỗ nó cần lắng. Rồi cậu quay nhìn tấm bản đồ trong đầu một lần cuối trước khi xuống, sắp lại thứ tự trong óc: cái hang ba trăm hồn gần nhất, ngay tầng dưới, nơi mảnh thứ sáu của nàng đang che chở kẻ lạ — đó là chặng đầu, không phải vì nó cấp nhất, mà vì nó nằm trên đường xuống, và vì cậu nợ cái hang ấy một lời hứa quay lại. Rồi những đốm mờ, xếp theo cái nào sắp tắt. Rồi mới tới cái vệt đen dưới đáy — cái cậu sẽ để lại sau cùng, khi cậu đủ mạnh, đủ tỉnh, đủ hiểu để bước xuống một chỗ mà ngay nàng cũng sợ. Cậu cột cái thứ tự ấy lại trong đầu như một người lính cột lại hành trang trước một chặng dài.

Cậu bước vào cột hồn, mang trong ngực một người con gái gần trọn, một tấm bản đồ chín mươi hai đốm, và một nỗi gấp gáp mới cậu phải canh chừng — vì cậu vừa học, ở cái thang bằng người, rằng gấp gáp là cái cửa dễ nhất để cái chai bước vào. Dưới chân, cột hồn kéo ba người xuống, về phía tầng dưới, về phía cái hang ba trăm hồn nơi một mảnh của nàng đang che chở kẻ lạ — và về phía một cuộc đua với một đóa sen cậu chưa từng gặp, kẻ cũng đang đi tìm người con gái trong ngực cậu.