tinbc tinbc

Chương 91: Cái bóng bên cạnh

Xuống tới một triền đá trôi giữa Cửu Thiên, ba người — giờ là hai người và một cái cốt trong ngực — dừng lại nghỉ, và Tô Vãn làm cái nàng chưa từng làm được.

Nàng hiện ra.

Không trọn — còn chín mươi hai chỗ khuyết, nàng không thể thành một thân thể đặc. Nhưng với cái cốt làm trung tâm, tám mảnh trong ngực Tần Mạc gom đủ để đẩy ra ngoài một hình: mờ, trong suốt như khói bắt nắng, chập chờn ở rìa như một ngọn nến trước gió, nhưng đứng đó — bên cạnh cậu, trên cái triền đá đen trôi giữa Cửu Thiên — dáng nàng, tấm áo lành lặn không nhuốm máu, mái tóc buộc cao, gương mặt.

Cái hình gợn khi mặt gương Cửu Thiên phản ánh sáng bạc lên nó, mờ đi rồi rõ lại theo nhịp tám mảnh đập trong ngực cậu. Nàng không chạm được vào đá, chân nàng lơ lửng cách mặt gương một tấc; nhưng nàng ở đó, quay về phía cậu, và đôi mắt — đôi mắt cậu nhớ rõ hơn cả mặt mình — nhìn cậu. Không đặc đủ để chạm, nhưng đủ để nhìn. Lần đầu kể từ đêm hợp Thiên, Tần Mạc thấy nàng — không phải trong mơ giả của Từ Quân, không phải một mảnh trong khám, mà nàng, thật, đứng cạnh cậu, nhìn cậu.

Cậu đứng chết lặng, sợ chớp mắt, sợ một cái thở mạnh cũng đủ thổi cái hình tan. Suốt chín tầng trời, cậu chỉ có nàng qua một tấm vải, qua những mảnh câm, qua một giọng đứt quãng trong ngực. Cậu đã quên nàng trông thế nào khi đứng — cái cách nàng hơi nghiêng người, cái cách một lọn tóc rơi xuống trán. Giờ nó ở đây, trước mắt cậu, và cậu không dám cử động vì sợ đánh thức mình khỏi cái mà một phần cậu vẫn ngờ là mơ.

Rồi cậu đưa tay ra — chậm, run — về phía cái hình. Bàn tay cậu xuyên qua vai nàng, không chạm được gì, chỉ một cái ấm mờ như hơi thở. Cậu thử lại, lần này chậm hơn, các ngón khép lại như định nắm lấy vai nàng — và các ngón khép vào nhau trong khoảng không, chẳng có gì để giữ. Cậu nhìn bàn tay mình nắm hụt, rồi buông thõng. Cả hai cùng khựng trước cái không-chạm-được ấy: cậu, vì nó nhắc cậu nàng còn xa trọn vẹn tới đâu; nàng, vì nàng thấy mặt cậu sụp xuống khi tay xuyên qua.

“Đừng nhìn em ghê thế.” Nàng nói — và lần này giọng không vọng trong ngực cậu nữa, mà ra từ cái hình, khẽ, run, như một người mới tập thở lại. “Em biết em trông như một cái bóng. Còn thiếu nhiều lắm. Nhưng cái cốt về, em gom được đủ để… để đứng đây một lúc. Để anh thấy em. Em muốn anh thấy em, một lần, không qua tấm áo, không qua một cái mảnh — thấy em, dù chỉ là cái bóng của em.”


Chu Bình, ngồi bên, cũng thấy — cái hình mờ ấy đủ đậm để cả gã, kẻ không có thần thức, cũng nhìn được. Và gã, gã Dược phong quê mùa đã đi cùng Tần Mạc suốt chín tầng trời nghe kể về một người con gái tên Tô Vãn mà chưa từng gặp, giờ lần đầu thấy nàng — dù là cái bóng — và gã bật khóc, quay mặt đi, lẩm bẩm: “Ra con bé là thế này. Ta đi theo thằng này chín tầng trời vì con bé này. Giờ mới thấy mặt. Đẹp thật. Xứng để một thằng ngốc trèo cả trời đi tìm.”

Tô Vãn quay sang Chu Bình, và nàng — cái bóng — cúi đầu, một cái cúi đầu thật. “Cảm ơn anh.” Nàng nói. “Em nghe hết. Suốt từ khi em đủ mảnh để nghe. Anh giữ anh ấy là người, mỗi lần anh ấy suýt ngã. Cái em không làm được từ trong ngực anh ấy, anh làm được từ bên ngoài. Em nợ anh cả cái anh ấy còn là anh ấy. Nợ một gã Dược phong dám cãi cả một đóa sen chín cánh.”

“Ậy, có gì đâu.” Chu Bình đưa mu bàn tay chai quệt ngang mặt, ngượng nghịu trước lời cảm ơn của một cái bóng đẹp. “Ta chỉ… ta chỉ hỏi nó cái câu ăn cơm với vì-cần-hay-vì-thèm thôi. Việc dễ. Ai chả làm được.”

“Không ai làm được.” Tô Vãn nói khẽ. “Vì không ai ở lại. Anh ở lại.”


Tần Mạc ngồi xuống đối diện nàng, và trong một lúc lâu cậu không nói gì — cậu chỉ nhìn. Nhìn cái nàng cậu đã đi chín tầng trời, trả bao nhiêu cái giá, suýt thành bao nhiêu con quái, để được thấy lại. Nàng ngồi đó — cái hình ngồi, chân vẫn lơ lửng cách gương một tấc — mờ, trong suốt, không chạm được, nhưng là nàng.

Cậu để cái im lặng ấy kéo dài. Xa xa, mặt gương Cửu Thiên trải ra chói lòa, những tòa sáng cô độc của các thần gần-đỉnh nằm rải như những hòn đảo; và trên đỉnh, cái quầng giờ là Trạm tỏa xuống một thứ ánh dịu hơn trước, cái dịu của một ông trời vừa bắt đầu học cách không nuốt. Giữa cái mênh mông lạnh ấy, hai người — một sống, một là cái bóng của một hồn — ngồi đối diện nhau trên một triền đá, và cái khoảng giữa họ ấm hơn cả Cửu Thiên.

“Anh xin lỗi.” Cuối cùng cậu nói. “Vì cái anh đã thành để tới đây. Em thấy hết rồi — em ở trong ngực anh suốt. Em thấy anh nuốt, anh giết, anh chai đi trên cái thang. Em thấy cái anh gần thành. Anh không phải cái đứa nhặt chim non nữa, Tô Vãn. Anh là một thứ mang trong mình cả một con thú, một miếng đạo trời lạnh, cả một biển đạo hạnh của những kẻ anh đã ăn. Em đi tìm một chàng trai, và cái tới cứu em là cái này.” Cậu cúi đầu. “Anh sợ, khi em đủ trọn để nhìn anh rõ, em sẽ thấy cái anh thấy trong gương: một con quái.”

Tô Vãn với tay — không chạm được, bàn tay khói lún vào vai cậu như lún vào một làn sương, chỉ để lại một vệt mát rất nhẹ nơi da cậu — và nàng giữ tay ở đó, dù không nắm được, như một người đặt tay lên vai một kẻ đang gục. Rồi nàng nói, giọng chắc lại, cái giọng mài kiếm không cho cãi: “Nghe em. Em thấy hết những cái anh vừa kể. Em thấy anh nuốt. Em thấy anh chai trên thang. Em cũng thấy cái anh bỏ qua khi anh kể: em thấy anh dừng lại mỗi lần. Thấy anh quay xuống nhặt Chu Bình. Thấy anh thả bà hồn-lõi thay vì nuốt. Thấy anh để lại một mảnh của em ở cái hang để cứu ba trăm người. Thấy anh từ chối cả cái đói cho anh trọn em. Anh chỉ nhớ những lần anh suýt ngã. Em nhớ cả những lần anh không ngã. Và những lần không ngã ấy nhiều hơn, Tần Mạc. Nhiều hơn hẳn.”


“Anh nhớ không,” nàng nói, “cái đêm trước khi tất cả xảy ra, anh hỏi em một câu ngốc nghếch: ‘sau này khi hết loạn, em muốn gì?’ Anh nhớ em trả lời gì không?” Tần Mạc lắc đầu — cậu đã quên, như cậu quên mọi thứ dịu dàng dưới bao lớp Sát Đạo. “Em nói: ‘Em muốn một cái nhà nhỏ, có bếp, và anh về nhà mỗi chiều đủ sớm để em không phải hâm cơm hai lần.’ Anh cười em tầm thường. Em bảo: cái tầm thường ấy mới khó có nhất, ở cái cõi này.” Cái hình mờ mỉm cười. “Đó vẫn là cái em muốn, Tần Mạc. Không phải trọn trời, không phải trả thù, không phải nghịch thiên. Một cái bếp, và anh về đủ sớm. Anh nhặt đủ em về, rồi ta đi tìm một cái bếp. Ở đâu đó dưới các tầng trời này, hẳn còn một chỗ có bếp.”

Tần Mạc — kẻ vừa đứng trên đỉnh trời từ chối cả một ngôi vị — cúi mặt xuống, hai vai rung. Cậu không nói được gì. Cậu chỉ đưa tay lên áp vào ngực, chỗ chín mảnh cộng cái cốt đang đập, như thể giữ lấy cái bếp tưởng tượng ấy cho khỏi tan.

“Cái đứa nhặt chim non không mất đi đâu cả.” Nàng nói tiếp, dáng khói nghiêng lại gần. “Nó chỉ học được cách cắn răng làm những việc kinh khủng để cứu người nó thương, mà không thôi ghê tởm chính mình khi làm. Đó không phải một con quái. Con quái là cái làm việc kinh khủng mà thấy dễ chịu — như cái đói, như Trạm suýt thành. Anh làm việc kinh khủng mà mỗi lần đều đau, đều hỏi, đều sợ mình thành quái. Cái sợ ấy chính là bằng chứng anh chưa thành. Con quái không sợ mình là quái. Anh sợ mỗi ngày. Nên mỗi ngày anh vẫn là người.”

Tần Mạc ngước lên, và lần đầu sau chín tầng trời, cậu thôi cãi lại nàng trong đầu. Nàng đã ở trong ngực cậu suốt. Nàng đã thấy hết. Nàng có mọi lý do để sợ cậu — và nàng ngồi đó, không sợ. Lời này không phải của cậu để mà ngờ.

“Anh cứ tưởng,” cậu nói chậm, “khi tìm được em, cái khó nhất đã qua. Rằng chỉ cần nhặt đủ em về là xong. Nhưng ngồi đây, nhìn em, anh mới hiểu cái khó thật chưa bắt đầu.” Cậu nhìn hai bàn tay mình — hai bàn tay đã bóp cổ, đã nuốt, đã hàn người thành thang. “Anh sợ nhất cái này: rằng anh nhặt đủ em về, ghép em lại, em đứng dậy được, chạm được — rồi em nhìn hai bàn tay này, biết chúng đã làm gì để đưa em về, và em không cầm nổi chúng nữa. Rằng cái giá anh trả để có em lại chính là cái làm em không còn muốn có anh.” Cái hình mờ của nàng lặng đi, rồi nàng nói, chậm và chắc: “Nghe em. Em sẽ cầm hai bàn tay ấy. Em đã thấy chúng làm gì rồi, từ trong ngực anh — em không cần đợi ghép xong mới biết. Và em nói với anh, ngay bây giờ, để anh mang nó xuống chín mươi hai chặng còn lại: em sẽ cầm chúng. Không phải dù chúng đã làm gì, mà — vì mỗi cái chúng làm, chúng đều làm để đưa em về, và mỗi lần làm chúng đều run. Em cầm được một bàn tay run. Em không cầm được một bàn tay chai. Nên anh giữ cho tay mình còn run, Tần Mạc. Đó là tất cả cái em xin.”

Chu Bình, nãy giờ ngồi im để hai người cái riêng ấy, giờ khẽ nói, giọng còn nghẹn: “Ta ngồi đây nghe hai người, mà ta nghĩ tới cái đêm ta gặp ngươi, Tần Mạc. Cái đêm hợp Thiên. Ngươi ôm tấm áo nhuốm máu, nhìn con bé vỡ tan, và ta tưởng ngươi sẽ chết theo, hoặc thành một cái gì không còn là người. Ta theo ngươi vì ta sợ để ngươi đi một mình.” Gã nhìn bóng nàng. “Giờ ta ngồi trên nóc trời, thấy con bé — dù là cái bóng — ngồi cạnh ngươi, mắng yêu ngươi như xưa. Ta không tiếc một bước nào trong chín tầng cả. Kể cả cái chân gãy này.”

Nàng quay sang gã, và nói, khẽ: “Anh sẽ được thấy em trọn vẹn, một ngày. Không phải cái bóng. Khi anh ấy nhặt đủ. Lúc đó em sẽ tự tay nấu cho anh một bữa — anh cứ đòi cháo suốt phải không? Em nấu cháo. Một bữa cháo thật, ở một cõi có bếp. Em hứa.” Chu Bình cười, cái cười méo xệch của kẻ đang cố không khóc thêm, và cúi xuống xoa cái chân gãy để khỏi phải nói gì nữa.

“Em còn đủ sức đứng thế này bao lâu?” Cậu hỏi khẽ, sợ câu trả lời.

“Không lâu.” Nàng nói. “Cái cốt cho em đứng được một lúc, nhưng thiếu chín mươi hai mảnh, em không giữ hình lâu được. Em sắp phải rút về thành cái nhịp trong ngực anh thôi.” Nàng mỉm cười, buồn mà ấm. “Nhưng mỗi mảnh anh nhặt về từ giờ, em sẽ đứng được lâu hơn một chút. Rõ hơn một chút. Cho tới khi… cho tới khi anh nhặt đủ, và em không phải là cái bóng nữa. Đó là cái đợi anh ở cuối đường, Tần Mạc. Không phải một cái xác để ghép. Là em, đứng dậy được, chạm được, ở lại được. Đi nhặt nốt em về đi. Em sẽ đứng đây chờ, mỗi lần anh cần thấy em.”

Cái hình mờ bắt đầu nhạt — nàng đã giữ nó quá lâu so với sức chín mảnh cho phép. Nàng nhìn cậu, và trước khi tan về thành nhịp đập trong ngực, nàng nói câu cuối, khẽ, gần như không thành tiếng: “Cảm ơn anh vì đã không nhận cái đói. Em nghe hết, trên đỉnh. Anh có thể có trọn em ngay, và anh nói không, để em còn là em, để anh còn là anh. Không ai từng yêu em tới mức từ chối có em. Anh là kẻ đầu tiên.” Rồi cái hình tan, mềm, thành cái ấm quen thuộc trong lồng ngực cậu.

Tần Mạc ngồi lại một lúc trên triền đá, tay áp ngực nơi chín mảnh cộng cái cốt giờ đập đều, ấm, có một trung tâm. Cậu không còn ôm một tấm vải và một lời thề trừu tượng nữa. Cậu cõng, trong ngực, một người gần trọn — một người vừa đứng dậy được đủ để cảm ơn cậu, đủ để hứa nấu cháo cho Chu Bình, đủ để mắng yêu cậu. Chín mươi hai mảnh, sáng nay, đếm khác hôm qua: mỗi mảnh không còn là một gánh nữa, mà là một lần nàng đứng lâu hơn với cậu một chút.

“Đi thôi.” Cậu nói với Chu Bình, đứng dậy, xốc gã lên lưng. “Còn chín mươi hai mảnh. Và giờ ta có bản đồ — nàng cho ta thấy đường. Ta biết đi đâu.”