tinbc tinbc

Chương 91: Hồ sơ bịa

Phòng án phụ của Vạn Pháp Các nằm giữa kho thẻ và Thiên Luật Điện.

Nó không thuộc hẳn về nơi nào. Sàn lát đá xám, tường treo kệ gỗ thấp, cửa phía bắc thông sang đường chuyển án của Hình Đường, cửa phía nam dẫn về kho thẻ. Người làm ở đây không được mặc áo trắng hoàn toàn, cũng không mặc áo xám thường. Họ mặc áo tro, như thể chính màu áo cũng thừa nhận công việc sao chép án không sạch như luật, không thấp như tạp dịch.

Tần Mạc ngồi ở bàn thứ bảy.

Trước mặt hắn là nghiên mực, bút nhỏ, giấy sao án, thẻ phân công Phương Ký đưa, và một cái bảng tre ghi quy tắc: sao đúng chữ, không tự sửa; thấy lỗi đánh dấu phụ, không xóa; vật chứng rời tay phải ký; người chép án không được khóc, cười, hoặc bình phẩm khi đang sao.

Nghiêm Lục đọc bảng, mặt nhăn. “Không được khóc cười thì sao sống?”

Người quản phòng án phụ là một phụ nữ trung niên tên Vu Giản, tóc búi chặt, mắt lúc nào cũng như đang so chữ. Bà không ngẩng đầu. “Sống sau giờ làm.”

Nghiêm Lục lập tức cúi xuống mài mực.

Trương Hạ Nhi được điều sang phụ chép danh mục vật chứng. Nàng ngồi cách Tần Mạc hai bàn, thẻ tên mới sáng trên ngực. Phương Ký nói để người biết sợ sai tên vào phòng án phụ là hợp nhất. Vu Giản nghe xong chỉ đáp: “Sợ sai mà tay không run thì giữ lại. Sợ sai mà run thì trả kho.”

Ở đây, mọi người đều bị nhìn bằng công dụng.

Tần Mạc nhận tập án đầu tiên: tranh chấp ruộng ngoài trấn Bắc Kiều. Một nhà phàm bị thế gia ép ký bán đất, Thiên Luật Điện xử trả. Bản án sạch, chứng cứ đủ, lời người làm chứng được ghi rõ. Người chép trước hắn để lại dấu mực nơi dòng “người nghèo không biết chữ phải có người đọc hộ”. Tần Mạc sao từng chữ. Một án đúng. Một gia đình thật sự được cứu.

Tập thứ hai: đệ tử nội môn đánh tạp dịch gãy tay, phạt bồi thuốc, trừ công. Bản án không nặng, nhưng có phạt. Tần Mạc sao đến tên tạp dịch, thấy bên cạnh có ghi “đã đọc lại tên trước khi đóng dấu”. Có lẽ Phương Ký từng mắng ai đó vào đúng lúc.

Tập thứ ba được đưa tới cuối giờ Ngọ.

Vu Giản đích thân đặt lên bàn Tần Mạc. “Án liên tông. Sao bản dự lưu. Không được rời bàn.”

Tần Mạc nhìn dây buộc hồ sơ.

Dây đỏ sẫm, dấu Thương Lan ở ngoài, dấu tiếp nhận Thái Huyền ở góc. Trên bìa ghi:

Án Trấn Hồn Đài, Thương Lan Tông. Nghi phạm: Tần Mạc.

Nghiêm Lục đang mài mực gần đó suýt làm đổ nghiên. Trương Hạ Nhi ngẩng đầu, sắc mặt đổi. Vu Giản nhìn cả hai. “Không phải việc của các ngươi.”

Không phải việc của họ.

Nhưng tên “Tần Mạc” đã rơi vào phòng như một viên đá rơi vào bát cháo loãng. Tần Mạc cúi đầu, tay đặt lên dây hồ sơ. Móng tay hắn cắm vào giấy bìa một chút rồi dừng.

Không xé.

Không đốt.

Đọc.

Hắn mở bìa.

Dòng đầu tiên: Tô Vãn, đệ tử đặc quản Thương Lan, chết do ma khí Tần Mạc kích phát trong lúc phá nghi thức trấn hồn.

Mực đen rất đều.

Tần Mạc nhìn chữ “chết”.

Tô Vãn không được chết như người thường. Nàng bị luân hồi nuốt, bản nguyên trôi xuống dòng sâu, thanh y rơi lại. Nhưng hồ sơ cần một người chết để khép án. Nó gọi nàng chết, rồi giao cái chết đó cho hắn. Một câu vừa xóa luân hồi, vừa xóa thiên mệnh, vừa xóa người thật sự đặt nàng lên đài.

Hắn nghe tiếng nước dưới cống.

Sen đen im lặng. Lần này nó không dụ. Có lẽ nó cũng biết cơn giận này không cần dụ.

Tần Mạc sao dòng ấy.

Nét đầu tiên run.

Vu Giản lập tức nói: “Tần mười bảy, tay.”

Hắn dừng bút.

“Rửa tay, đổi giấy.”

“Vâng.”

Không được khóc, cười, bình phẩm khi đang sao. Run tay cũng không được. Phòng án phụ không quan tâm vì sao chữ làm ngươi đau. Nó chỉ quan tâm bản sao có dùng được không.

Tần Mạc đứng dậy rửa tay trong chậu đồng. Nước lạnh. Trong chậu có vài giọt mực trôi như máu pha loãng. Trương Hạ Nhi đi ngang đưa cho hắn khăn khô, không nhìn mặt hắn. Trên khăn có viết nhỏ bằng than: đọc hết rồi mới đau.

Hắn nắm khăn.

Đọc hết.

Hắn quay lại bàn, đổi giấy, sao lại từ đầu.

Hồ sơ viết Tô Vãn là Ngưng Đạo Thể “bất ổn”, được Thương Lan trấn an nhiều năm. Viết Tần Mạc vì tư tình sinh oán, dùng ma khí kích động nàng tẩu hỏa. Viết Chu Bình trọng thương do ngăn cản hắn. Viết Diệp Chẩn là án cũ không liên quan. Viết Trấn Hồn Đài là pháp trận an hồn bị hắn phá.

Mỗi câu đều dùng một phần sự thật.

Tần Mạc từng có tư tình. Tô Vãn từng ở Trấn Hồn Đài. Chu Bình từng trọng thương vì ngăn một đòn. Diệp Chẩn đúng là án cũ theo thời gian. Trấn Hồn Đài đúng là có pháp trận hồn.

Sự giả đáng sợ nhất không phải bịa từ không. Nó lấy xương thật, lắp vào thân thể giả, rồi bảo người khác nhìn: đây là người.

Đến trang thứ bảy, hắn thấy lời chứng của Huyền Thanh Tử. Tông chủ Thương Lan viết bằng giọng đau buồn: “Bổn tông quản giáo không nghiêm, để nghịch đồ Tần Mạc sinh ma, hại Tô Vãn, phụ lòng chính đạo.”

Tần Mạc nhìn chữ phụ lòng.

Hắn nhớ Huyền Thanh Tử đứng trên Trấn Hồn Đài, để thiên mệnh kéo Tô Vãn xuống nước. Người phụ lòng viết lời phụ lòng đẹp hơn ai hết.

Trang thứ tám là lời chứng của vài đệ tử không có mặt trên đài. Họ chỉ nghe tiếng nổ, thấy ánh ma khí, thấy Tần Mạc cõng Chu Bình chạy. Hồ sơ không nói họ không thấy Tô Vãn chết. Chỉ ghi: “nhân chứng xác nhận nghi phạm rời hiện trường cùng vật cấm.”

Vật cấm.

Thanh y lại bị nhét vào một mục.

Một lời chứng khác là của đệ tử tạp dịch tên Lưu Thạch. Hắn khai thấy Tần Mạc đi qua nghĩa địa sau núi, tay ôm áo xanh. Câu ấy thật. Nhưng bên cạnh có thêm một dòng do người hỏi ghi: “thần trí nghi phạm hung lệ, có ý hủy chứng.” Lưu Thạch không hề nói vậy. Tần Mạc biết vì dưới dòng có dấu điểm chỉ run rẩy, không có chữ ký. Người không biết chữ chỉ đưa ra mắt mình. Người cầm bút đưa thêm ý.

Tần Mạc sao tới đây thì dừng rất lâu.

A Khê từng chỉ đường qua mộ sau núi vì nhớ Tô Vãn cho thuốc. Nếu một ngày A Khê bị hỏi, liệu lời của cậu cũng bị thêm một dòng “che giấu ma tu” không? Hồ sơ không chỉ giết người đã chết. Nó còn đặt bẫy dưới chân người sống từng làm một việc tốt.

Tần Mạc sao tới dòng ấy, tay không run nữa. Khi đau quá rõ, tay ngược lại rất chắc. Hắn hiểu nếu mình làm hỏng bản sao, họ sẽ đổi người khác chép. Chỉ khi chép hết, hắn mới biết hồ sơ giết nàng bằng những chữ nào.

Giờ Mùi, Vu Giản đưa nước cho cả phòng. Nghiêm Lục nhìn Tần Mạc, muốn hỏi nhưng không dám. Trương Hạ Nhi cúi đầu chép vật chứng, thỉnh thoảng viết chậm ở những tên người. Một đệ tử Hình Đường đứng ở cửa, mắt không rời bàn Tần Mạc.

Tập hồ sơ có phụ lục vật chứng.

Một: mảnh đá Trấn Hồn Đài nhiễm ma khí.

Hai: dấu Câu Hồn Ấn tại hiện trường.

Ba: thanh y nhuốm máu, tung tích chưa thu hồi.

Bốn: tàn trận bình hồn bị nghi phạm phá.

Không có “dây thiên mệnh”. Không có “miệng luân hồi”. Không có “Ôn Sứ”. Không có “Tang Cô”. Không có việc Tô Vãn nói đừng nhận nhầm. Không có bát cháo nàng từng muốn nấu, không có chợ đêm phàm nhân, không có thói quen vuốt mép áo ba lần.

Hồ sơ không cần nàng là người.

Nó chỉ cần nàng là nạn nhân phù hợp.

Tần Mạc sao xong trang cuối, đặt bút xuống. Theo quy tắc, hắn phải đánh dấu phụ nếu thấy lỗi. Nhưng lỗi ở đây không phải sai chữ. Nó là cả thế giới bị lật ngược. Một tạp dịch án phụ đánh dấu gì?

Hắn lấy bút đỏ, chấm rất ít, đánh một dấu nhỏ ở mép dòng “Tô Vãn chết do ma khí Tần Mạc kích phát”. Dấu phụ không sửa án, chỉ báo người kiểm lại: dòng này cần đối chiếu.

Vu Giản thấy.

Bà đi tới. “Lý do đánh dấu?”

Tần Mạc đáp: “Thiếu vật chứng xác nhận nguyên nhân chết.”

Đệ tử Hình Đường ở cửa lập tức nhìn sang.

Vu Giản hỏi: “Ngươi biết pháp y?”

“Tôi biết đọc. Hồ sơ không có biên bản nghiệm.”

Phòng im.

Nghiêm Lục cúi đầu đến mức sắp chui vào nghiên mực. Trương Hạ Nhi nắm chặt bút.

Vu Giản nhìn dòng hắn đánh dấu, rồi nhìn hồ sơ gốc. Bà không nói hắn đúng. Bà cũng không xóa dấu. Bà chỉ viết vào cột phụ: “Tạp dịch sao án ghi thiếu biên bản nghiệm. Chờ cấp trên quyết.”

Một dòng nhỏ.

Nhưng dòng nhỏ ấy nằm trong bản dự lưu của Thái Huyền.

Đệ tử Hình Đường bước tới. “Dòng này không cần ghi.”

Vu Giản ngẩng đầu. “Quy tắc phòng án phụ: người sao phát hiện thiếu mục bắt buộc được ghi phụ. Ngươi muốn xóa, mang lệnh.”

“Án liên tông có dấu tiếp nhận.”

“Dấu tiếp nhận không thay biên bản nghiệm.” Bà đóng nắp mực. “Ta không sửa án. Ta ghi thiếu mục.”

Đệ tử kia lạnh mặt nhưng không có lệnh.

Tần Mạc lần đầu nhìn Vu Giản lâu hơn. Bà không dịu, không thương hắn, có lẽ cũng không tin hắn. Nhưng bà giữ quy tắc nhỏ của phòng án phụ như giữ một cái đinh. Cái đinh nhỏ không chặn được xe lớn, nhưng có thể làm bánh xe rung.

Khi hồ sơ được niêm lại, Tần Mạc thấy ở trang tiếp nhận cuối cùng có một điều lạ.

Dấu xác nhận của Thái Huyền đóng trước ngày đoàn điều tra tới Thương Lan ba ngày.

Nói cách khác, Thái Huyền xác nhận hồ sơ trước khi kiểm hiện trường.

Hắn nhìn ngày tháng, tim lạnh xuống.

Vu Giản cũng thấy ánh mắt hắn. Bà cầm hồ sơ, đóng lại rất nhanh. “Hết giờ. Không bình phẩm.”

Nhưng không bình phẩm không có nghĩa không thấy.

Tối đó, Tần Mạc được trả về kho phụ. Nghiêm Lục bám theo hắn một đoạn, cuối cùng hỏi:

“Người trong cáo thị… thật sự là ngươi à?”

Tần Mạc nhìn hắn.

Nghiêm Lục vội nói: “Không cần trả lời. Ta chỉ… nếu là ngươi, hôm nay ngươi vẫn chép án của chính mình. Ta nghĩ nếu là ta, ta đã nôn lên giấy.”

“Ta nôn trong lòng rồi.”

Nghiêm Lục im, rồi đưa cho hắn nửa miếng củ cải muối. “Không giúp được gì. Ăn mặn đỡ nôn.”

Tần Mạc nhận.

Miếng củ cải mặn đến mức đầu lưỡi hắn tê. Hắn nhớ Tô Vãn từng ăn rất nhạt. Có lần Chu Bình đưa cháo mặn quá, nàng uống hết nửa ấm nước rồi vẫn nói không sao, vì không muốn người nấu lúng túng. Một ký ức nhỏ, không liên quan hồ sơ, bỗng làm dòng “Tô Vãn chết do ma khí” trong đầu hắn càng giả. Người trong hồ sơ không uống nước sau bát cháo mặn. Người trong hồ sơ không biết ngại làm người khác xấu hổ. Hồ sơ chỉ cần nàng chết đúng cách.

Trong kho phụ, Trương Hạ Nhi đặt một mảnh giấy nhỏ lên bàn hắn. Trên đó ghi: “Dòng phụ đã vào sổ. Ta thấy.”

Phương Ký không nói gì, chỉ đi ngang, đặt thêm một cây bút mới cạnh hắn.

Đêm xuống, Tần Mạc mở tấm vải sổ nợ, viết thêm: Hồ sơ nói nàng chết do ta. Sai.

Chữ “Sai” hắn viết rất mạnh, than gãy trong tay.

Nhưng ngay dưới chữ ấy, hắn viết thêm: phải chứng minh, không chỉ đau.

Viết xong, hắn nhận ra mình vẫn chưa ghi tên Lưu Thạch vào sổ nợ. Hắn thêm: Lưu Thạch, lời bị thêm ý. Rồi thêm một dòng trống sau tên ấy, để sau này nếu gặp được người thật, hắn còn có chỗ ghi câu chính miệng người ấy nói. Không để bút của kẻ khác lấp hết chỗ.

Tấm vải sổ nợ đã gần kín. Tần Mạc vuốt qua những dòng chữ chen nhau, bỗng hiểu hồ sơ giả mạnh hơn hắn ở một điểm: nó có giấy không hết, kệ không hết, người chép không hết. Còn hắn chỉ có một tấm vải rách và trí nhớ đang bị Sát Đạo mài. Muốn chống lại sổ lớn, hắn không thể chỉ viết khi đau. Hắn phải viết như Phương Ký: đều, bướng, từng dòng nhỏ.

Hắn lấy kim, khâu thêm mép áo kho rách vào một góc vải. Đường khâu xấu, nhưng thêm được chỗ cho vài tên nữa.

Khâu xong, hắn mới nhận ra mình đã dùng kim của Chu Bình. Cây kim từng cứu da thịt giờ giữ tên người. Nếu Chu Bình biết, gã chắc sẽ đòi tính phí y cụ. Nghĩ vậy, Tần Mạc thấy ngực bớt nghẹn một chút.

Ít nhất, đêm nay còn có một điều nhỏ để gã mắng.

Ngoài cửa kho, Hình Đường tăng thêm một người gác.

Trong Thiên Luật Điện, bản sao án Trấn Hồn Đài được chuyển sang phòng sao án cấp cao.

Và dấu xác nhận đóng trước sự thật bắt đầu chờ người giải thích.