tinbc tinbc

Chương 90: Mảnh cốt

Tần Mạc đón mảnh cốt vào lòng bàn tay, và trong một khoảnh khắc cậu chỉ giữ nó ở đó, nhìn nó — cái lõi của người con gái cậu đã đi chín tầng trời để tìm, đậm hơn, ấm hơn, thật hơn mọi mảnh trước. Rồi cậu áp nó vào tấm thanh y nơi bảy mảnh kia đang đập, và mảnh cốt sà vào, về với chúng. Và lần đầu kể từ đêm hợp Thiên — cái đêm cậu ôm tấm thanh y nhuốm máu nhìn nàng vỡ thành trăm đốm sáng bay lên các tầng trời — nàng gần trọn.

Không phải trọn — vẫn còn chín mươi hai mảnh rải khắp các tầng dưới, và một mảnh nữa ở cái hang ba trăm hồn, cái mảnh Tần Mạc tự nguyện để lại làm mái che. Nhưng cái cốt, cái lõi, cái làm nàng là nàng, giờ đã ở trong ngực cậu, giữa bảy mảnh kia. Và cái khác biệt tức thì: nếu bảy mảnh trước cho cậu một giọng nàng đứt quãng, thì cái cốt cho cậu nàng — không phải một phần, mà cái trung tâm mà mọi phần khác tỏa ra, cái mà quanh nó cậu có thể, một ngày, ghép lại tất cả.

Trong ngực cậu, tám thứ — bảy mảnh cộng cái cốt — không còn đập rời rạc như trước. Cậu cảm được chúng tự sắp lại: bảy mảnh, vốn xoay quanh một khoảng trống ở giữa suốt bao lâu, giờ có cái cốt lấp vào chỗ trống ấy, và chúng lập tức xoay về quanh nó như những mảnh sắt tìm được cực nam châm. Cậu cảm cái sắp-lại ấy như một cơn đau và một cơn dịu cùng lúc — cái cốt về làm ngực cậu, chỗ khuyết từ đêm hợp Thiên, nhói lên dữ dội rồi ấm ra, như một khớp xương lệch lâu ngày cuối cùng được nắn về đúng chỗ. Cậu gập người, tay ghì ngực, thở dốc; và giữa cơn ấy, một hình thành: không phải một mảnh hồn, mà một người, mờ, chưa đủ — còn chín mươi hai chỗ khuyết — nhưng lần đầu có một trung tâm, một cái quanh đó nàng có thể là nàng thay vì là một mớ mảnh chắp. Tô Vãn, ở phần lõi nhất của mình, lần đầu có thể nói không phải qua sự cộng hưởng chật vật, mà gần như trực tiếp.

Anh làm được rồi. Nàng nói, và giọng nàng, có cái cốt làm điểm tựa, vững hơn, tròn hơn hẳn cái giọng đứt quãng bảy mảnh cho cậu ở khe đá — gần như cái giọng cậu nhớ dưới gốc cây mài kiếm, cái giọng mắng yêu, cái giọng cười. Cái cốt về rồi. Em thấy mình rõ hơn. Không còn là một mớ mảnh cố nhớ mình là ai — em có một chỗ để đứng, ở giữa. Em nhớ nhiều hơn. Em nhớ cả cái em tưởng đã mất vĩnh viễn: em nhớ tại sao em yêu anh.


Tần Mạc quỳ trên mặt gương đỉnh trời, một tay ôm ngực nơi tám thứ xoay quanh cái cốt, và cậu khóc — không kìm được. Vì suốt chín tầng trời, suốt bao cái giá, cậu đi tìm cái này: không phải một mảnh, mà cái nàng đủ để nhớ tại sao nàng yêu cậu. Và giờ nó đây, trong ngực cậu, nói với cậu bằng giọng gần như trọn vẹn.

“Kể anh nghe.” Cậu thì thào, trán áp lên tấm thanh y. “Tại sao em yêu anh. Anh… anh quên mất rồi. Thật đấy. Sau ngần ấy tầng, ngần ấy kẻ anh nuốt, ngần ấy máu, anh soi mình xuống mặt gương này mà chỉ thấy một con thú mang mặt người. Anh quên mất mình từng là kẻ đáng ai yêu. Nhắc anh đi. Anh cần em nhắc, vì anh không tự nhớ nổi nữa.”

Vì hồi đó, nàng nói, và cậu nghe được cả nụ cười trong giọng, anh là đứa đệ tử ngoại môn quét sân, nghèo nhất tông, không pháp lực gì, mà là đứa duy nhất dừng lại nhặt một con chim non rơi khỏi tổ, giữa lúc cả tông chen nhau lên đài tỉ thí. Ai cũng cười anh ngốc — nhặt chim thì được gì, có lên bảng xếp hạng đâu. Em thì đứng ở hành lang nhìn xuống, và em nghĩ: cái đứa dừng lại vì một con chim non, giữa một thế giới ai cũng chen lên giẫm nhau, cái đứa ấy — nếu nó thương ai, nó sẽ thương tới cùng trời cuối đất. Một khoảng ngừng, ấm, và cậu cảm được nàng — cái cốt về — đang mỉm cười thật, không phải một mảnh nhớ mờ mà một người nhớ trọn. Em đã đúng. Anh thương em tới tận đây. Chín tầng trời. Tận mặt cái đói. Anh từ chối cả cái đói cho anh trọn em, chỉ để giữ cái đứa-nhặt-chim-non trong anh còn sống. Em đã đúng về anh, và em… em chưa từng vui vì mình đúng tới thế.

Nàng ngừng, rồi nói, khẽ hơn: Anh biết điều làm em sợ nhất suốt cả hành trình này không? Không phải anh không tìm được em. Mà anh tìm được em, mà tới lúc đó anh đã thôi là đứa nhặt chim non — anh thành một kẻ nhặt em như nhặt một món đồ, lạnh, hiệu quả, như Trạm, như cái lò. Em thà anh không tìm được em, còn hơn anh tìm được mà đã thành thế. Nhưng anh vừa, trên đỉnh này, từ chối cái đói. Anh vừa chứng minh cái em sợ sẽ không xảy ra. Nên giờ, lần đầu, em dám để anh nhặt nốt em — vì em tin cái anh nhặt em về sẽ vẫn là đứa nhặt chim non.

Tần Mạc gục đầu xuống, hai tay ôm lấy tấm thanh y áp vào ngực, và cậu để cái ký ức ấy — cái ký ức về chính mình mà cậu đã đánh mất dưới bao lớp Sát Đạo — trở về. Con chim non. Cái sân tông môn. Cậu mười tám tuổi, ngồi thụp xuống giữa đám đông đang chen lên đài, hai tay khum một con chim non rơi tổ, tìm chỗ đặt nó lại — và không biết có một cô gái đang đứng nhìn. Cậu đã quên hoàn toàn cái ngày ấy. Nó bị chôn dưới đêm hợp Thiên, dưới con thú, dưới Sát Đạo, dưới cái thang bằng người cậu vừa suýt chai đi để leo. Cậu từng là đứa nhặt chim non. Đó là cái nàng yêu. Đó là cái cậu suýt để cái miếng lạnh và cái đói ăn mất.

Chu Bình, ngồi bên, không nghe được nàng, nhưng thấy bạn mình gục đầu khóc trên đỉnh trời sau khi lấy được cái cậu tìm cả hành trình, và gã không hỏi. Gã chỉ đặt một tay lên lưng cậu, cái tay chai quê mùa, và để yên đó, như gã vẫn làm. “Được rồi.” Gã nói khẽ. “Được rồi. Ngươi lấy được con bé về tới chỗ này rồi. Khóc đi. Trên nóc trời khóc một trận cũng đáng.”

Và nàng, với cái cốt về, vừa trả lại cho cậu không chỉ mình nàng, mà cả cậu — cái cậu đáng được yêu, cái đứa nhặt chim non mà chín tầng trời máu me suýt xóa mất.


Trên đỉnh, cái quầng — giờ là Trạm — động, và giọng ông ta vang xuống, đã đổi: không còn là giọng người, mà một cái gì lớn hơn, mang âm hưởng của cả một cỗ máy, nhưng dưới nó vẫn còn cái ấm của kẻ đánh cờ một mình tám trăm năm.

Đi đi, đóa sen. Trạm nói. Ta giữ được cỗ máy — khó hơn ta tưởng, cái đói này lớn, nó kéo ta mỗi khắc, ta hiểu vì sao kẻ trước quên mất mình. Nhưng ta còn nhớ. Ta sẽ cố nhớ lâu nhất ta có thể. Và ta bắt đầu bằng một việc nhỏ: những hồn làm bậc thang bằng người dưới kia — ta thả chúng. Ngươi xuống, sẽ thấy cái thang không còn là người nữa. Đó là việc đầu tiên của một cái đói còn nhớ.

Tần Mạc ngước lên cái quầng, và cậu cúi đầu — sâu, thật — với một kẻ vừa thù, vừa gương, vừa bạn, giờ thành trời. “Tôi sẽ lên chơi.” Cậu nói. “Khi nào nhặt xong nàng. Tôi mang một bàn cờ. Và Chu Bình mang cơm — ông ấy sẽ càu nhàu là trên này chả có quán cháo, ông chịu nghe đấy.”

Ta trông chờ. Trạm nói, và trong giọng cái-đói-mới có một tiếng gì như cười — tiếng cười đầu tiên trên đỉnh trời trong bốn tỉ năm. Đi đi. Và đóa sen — cảm ơn ngươi. Vì đã chìa tay. Cả một vĩnh hằng không ai chìa tay cho cái trên đỉnh này. Ngươi là kẻ đầu tiên. Ta sẽ nhớ cái đó, kể cả khi cái đói làm ta quên mọi thứ khác.


Họ xuống thang — và Trạm giữ lời.

Cái thang không còn là người. Khi ba người bước tới bậc đầu, họ thấy nó đang đổi: từng hồn từng bị hàn làm bậc, một loạt, được tháo khỏi thành thang, và thay vì bị nuốt hay tan vào hư vô, chúng bay lên — những đốm sáng, hàng trăm, dâng qua đầu Tần Mạc về phía cái quầng giờ là Trạm, và cậu cảm được không phải chúng bị hút, mà chúng được đón: Trạm không nuốt chúng, ông ta nhận chúng vào rồi thả chúng về cái không, cho chúng cái kết thúc mà cỗ máy cũ tước đoạt. Đó là việc đầu tiên của một cái đói còn nhớ — và nó nhỏ, chỉ vài trăm hồn trong vô số, nhưng nó là một hướng ngược lại, lần đầu, dòng chảy bốn tỉ năm.

Cái thang giờ chỉ là đá trắng thường, một cầu thang trơn, vô hại. Tần Mạc, cõng Chu Bình, bước xuống trên đá — không phải trên lưng người nữa. Nhưng mỗi bậc, cậu vẫn dừng, vẫn nói khẽ “cảm ơn” với chỗ từng có một hồn — vì cậu không muốn quên cái thang này từng là gì, không muốn quên cái cậu suýt thành khi leo lên nó. Chu Bình, hiểu, không giục. Cả hai xuống chậm, một kẻ cõng một kẻ, cảm ơn từng bậc đá trống, như hai kẻ đi qua một nghĩa địa vừa được giải oan.

Xuống tới mặt gương Cửu Thiên, hai người ngồi nghỉ. Chu Bình, chân gãy vẫn chưa lành, duỗi ra, nhìn lên cái quầng xa trên đỉnh — giờ là Trạm — và gã im lặng một lúc lâu trước khi nói. “Ta cứ nghĩ mãi về ông thần.” Gã nói. “Lúc đầu ta sợ ổng. Ổng lạnh, ổng bốn nghìn năm, ổng là cái ngươi có thể thành. Ta canh ổng suốt. Vậy mà cuối cùng ổng lại là kẻ ở lại chỗ đáng sợ nhất, để bọn ta đi.” Gã quệt mắt. “Ta chưa kịp đánh với ổng ván cờ nào. Ta chả biết chơi cờ. Nhưng ta sẽ học. Để lần lên chơi, ta đánh với ổng một ván. Một ván dở tệ, cho ổng cười.” Cái câu quê mùa ấy, nói về một vị thần vừa thành trời, làm Tần Mạc vừa muốn khóc vừa muốn cười.

“Ổng không còn cô độc nữa.” Tần Mạc nói. “Bốn nghìn năm ổng đánh cờ một mình vì không có ai. Giờ ổng có việc, có bọn ta hứa lên chơi, và…” cậu ngẫm, “…và có cái đói già ổng vừa cho nghỉ. Có khi, trong cái quầng ấy, hai cái đói — cái già được nghỉ và cái Trạm còn nhớ — không còn cô độc như trước. Có khi ổng vừa đổi một cái ghế cờ trống lấy một cái gì đỡ trống hơn.”

Cậu đặt tay lên ngực nơi tám thứ xoay quanh cái cốt, cảm cái nhịp giờ có trung tâm, đều hơn, ấm hơn, và cậu đếm lại con đường phía trước: chín mươi hai mảnh còn rải khắp các tầng dưới, một mảnh ở cái hang ba trăm hồn. Còn nhiều. Còn rất nhiều. Nhưng giờ cậu có cái cốt — có cái trung tâm để ghép, có nàng đủ để nhớ tại sao nàng yêu cậu, đủ để làm cái phanh vững hơn bao giờ.

“Chín mươi hai mảnh nữa.” Cậu nói với Chu Bình, đứng dậy, xốc gã lên lưng. “Nghe thì nhiều. Nhưng ta vừa đứng trên đỉnh, được cho trọn nàng, và ta nói không. Nếu ta giữ được mình ở cái chỗ ấy, thì chín mươi hai chỗ còn lại — không chỗ nào dụ ta hơn cái ta vừa từ chối.” Chu Bình gật, và trong cái gật ấy có cả sự nhẹ nhõm của một kẻ vừa thấy bạn mình đi qua cái cửa nguy nhất mà chưa ngã.

Con đường đã đổi. Cậu không còn đi tìm những mảnh rời của một người xa lạ dần. Cậu đi gom nốt những phần của một người giờ đã đủ trọn để đồng hành cùng cậu gom chính mình — một người, dù còn chín mươi hai chỗ khuyết, đã nhớ tại sao mình yêu cậu, và đã dám tin cậu sẽ vẫn là đứa nhặt chim non tới bậc cuối.

Và cậu bước vào cột hồn dẫn xuống, cõng Chu Bình, mang trong ngực một người con gái giờ đã có lại cái lõi của mình.

Rất nhiều năm về sau, khi các tầng trời kể lại chuyện kẻ đã đứng trước cái đói và không quỳ, họ sẽ kể rằng hắn không thắng ông trời bằng cách mạnh hơn — chưa ai mạnh hơn cái đói cỗ hơn thời gian. Hắn thắng bằng cách làm cái chưa ai làm suốt một vĩnh hằng: hắn chìa tay cho cái cô đơn ngồi trên đỉnh, và trong khoảnh khắc cái cô đơn ấy dám nắm lấy, cả cỗ máy tầng tầng thiên đạo — lần đầu từ khi có thời gian — có một vết nứt của lòng thương chạy qua nó. Con đường của ma đế, người ta sẽ nói, kỳ lạ thay, bắt đầu nứt ra không phải từ một nhát chém, mà từ một bàn tay chìa ra.