Chương 90: Hình Đường vào cuộc
Hình Đường của Thái Huyền không ồn.
Nó nằm phía đông Thiên Luật Điện, tường trắng, mái thấp, cổng không treo cờ. Người qua lại trước cổng tự hạ giọng mà không cần ai nhắc. Trước sân có một cây hòe già, lá bị cắt gọn theo hình vuông, dưới gốc cây đặt ba chậu nước sạch để người vào rửa tay. Trên tường ngoài không khắc chữ chính nghĩa, chỉ treo một bảng nhỏ: “Lời khai sai làm án sai. Án sai làm người chết lần nữa.”
Nếu không biết bên trong có roi luật, người ta có thể tưởng đây là nơi rất công bằng.
Người vào Hình Đường phải rửa tay, rửa mặt, súc miệng. Không phải để sạch thân, mà để lời khai không bị viện cớ “ngươi bẩn nên ta khinh”. Quy trình ấy từng cứu người thật. Phương Ký kể có một tạp dịch bị vu trộm thẻ, nhờ Hình Đường buộc người tố cáo rửa tay trước khi cầm vật chứng mới phát hiện mực giả dính trong móng. Tạp dịch ấy sống.
Nhưng cũng trong Hình Đường, có roi luật treo sau màn. Roi không dùng thường xuyên. Chính vì không dùng thường xuyên, mỗi lần lấy xuống đều được gọi là cần thiết.
Tống Nghiêm tin vào phần rửa tay. Tần Mạc nhìn thấy điều đó khi hắn đặt sổ lên bàn. Vấn đề là người tin vào chậu nước sạch thường không muốn nhìn cái roi sau màn quá lâu.
Tống Nghiêm đứng trong phòng ghi hiện trường, đặt sổ cống âm khí lên bàn.
Trước mặt hắn có ba vật: bản sao lịch kiểm ẩm Phương Ký vừa sửa, mảnh ngọc dò linh ghi một tia đen trên cổ tay Tần mười bảy, và báo cáo từ U Minh Cấm Viện: “vật giữ số phụ bị phá, tàn hồn thử Giám mất phản ứng, nghi tự tan hoặc bị đoạt.”
Một chấp sự trẻ đọc báo cáo, cau mày. “Tự tan cũng báo chuông?”
Tống Nghiêm nói: “Nếu bị giữ bằng lệnh phù, tan nghĩa là lệnh bị cắt.”
“Tạp dịch Luyện Khí cắt được?”
“Không.”
“Vậy Tần mười bảy không phải tạp dịch thường.”
Tống Nghiêm không đáp ngay. Hắn mở trang sổ khác, nơi có bản sao cáo thị Thương Lan chuyển tới. Trên giấy là tên Tần Mạc, tội danh phản sư, giết Tô Vãn, cướp vật cấm, phá Trấn Hồn Đài. Dưới cùng có dấu Thương Lan và một dấu xác nhận tạm của Thiên Luật Điện Thái Huyền, đóng trước khi đoàn điều tra chính thức tới.
Dấu đỏ rất tròn.
Tống Nghiêm nhìn dấu ấy lâu hơn nhìn tội danh.
Hắn nhớ hầm Trấn Hồn Đài.
Khi đó máu còn ướt. Có người ra lệnh niêm phong nhanh, nói ma tu đã phá trận, hiện trường nguy hiểm. Nhưng trên nền đá, hắn thấy dấu kéo người bị thương rất cẩn thận, không giống kẻ chạy trốn bỏ mặc tất cả. Hắn thấy một bình hồn được đặt ngay ngắn trước cửa, như có người muốn Hình Đường nhìn thấy. Hắn cũng thấy một tấm thẻ tên vỡ bị ai đó lau sạch máu rồi đặt lên hồ sơ Diệp Chẩn.
Hắn đã ghi hết.
Bản nộp lên sau đó bị cắt mất ba dòng.
Tống Nghiêm biết ba dòng ấy. Hắn cũng biết mình đã im.
Chấp sự trẻ hỏi: “Tống chấp sự từng tham án Thương Lan?”
“Từng xuống hầm sau biến.”
“Vậy ngài thấy hắn?”
“Thấy dấu.” Tống Nghiêm đáp. “Máu kéo qua lối xả nước, bình hồn vỡ, hồ sơ Diệp Chẩn bị lật, người truy bắt bị đánh ngất nhưng không chết.”
“Không chết?”
“Không chết.”
Chấp sự trẻ im một chút. “Cáo thị nói ma tu giết người không chớp mắt.”
“Cáo thị không phải hiện trường.” Tống Nghiêm đóng sổ. “Nhưng hiện trường cũng không phải lòng người.”
Hắn nói câu ấy như tự nhắc mình.
Ở kho thẻ thấp, Tần Mạc đang chép danh mục dưới mắt hai đệ tử Hình Đường.
Phương Ký bắt mọi người làm việc như thường. “Hình Đường nhìn thì thẻ mốc sẽ tự sạch à? Lau tiếp. Ai dùng chuyện lớn để trốn việc nhỏ, ta ghi lỗi chuyện nhỏ.”
Nghiêm Lục lau một thẻ đến mức suýt mòn chữ. Trương Hạ Nhi chép tên chậm hơn thường ngày, vì mỗi lần bút dừng, đệ tử Hình Đường lại nhìn. Tần Mạc ngồi ở kệ mốc năm, trước mặt là thẻ phù gia cố cầu đường, nhưng tai nghe từng bước tuần tra.
Hắn không thể rời Vạn Pháp Các.
Chu Bình ở phòng trọ ngoài thành.
Thuốc thiếu một phần ba.
Hắn đã nhờ một tạp dịch y viện mang thuốc ra bằng đường đổi công, nhưng không biết có tới không. Nếu Hình Đường để ý, Chu Bình sẽ thành đầu dây dễ kéo nhất. Nghĩ đến đó, sen đen trong hắn lại thì thầm: đi ngay, đánh ra, trước khi họ tìm được.
Nhưng đánh ra lúc này sẽ thiêu sạch những gì Lâm Tịnh Dao vừa có trong tay. Dây xám chưa thành án. Trương Hạ Nhi, Phương Ký, Mạnh bà tử đều vừa che hắn một chút. Hắn chạy bằng máu bây giờ, tất cả trở thành chứng cứ chống họ.
Tần Mạc cầm khăn lau thẻ.
Chạm, đọc, đặt xuống.
Một đệ tử Hình Đường đi tới. “Tần mười bảy.”
“Vâng.”
“Tống chấp sự hỏi lại.”
Phương Ký dừng bút. “Đang giờ kho.”
“Hình Đường điều tra Nghịch Chủng.”
“Nghịch Chủng có biết đọc thẻ mốc không?” Phương Ký hỏi.
Đệ tử kia lạnh mặt.
Tần Mạc đứng dậy. “Tôi đi.”
Phương Ký nhìn hắn, ngòi bút gõ nhẹ lên sổ ba lần. Ba lần: nói ít.
Tần Mạc gật đầu.
Phòng hỏi tạm được đặt ngay trong Vạn Pháp Các, không đưa về Hình Đường. Có lẽ họ chưa muốn làm lớn. Có lẽ muốn giữ hắn trong lưới kín trước. Phòng chỉ có một bàn, hai ghế, một lư hương không khói, một thẻ ghi âm đặt giữa bàn.
Tống Nghiêm ngồi đối diện.
“Tên thật?”
“Tần.”
“Ta hỏi tên thật.”
“Ở viện dùng Tần.”
“Ngươi biết từ chối khai tên thật có thể ghi lỗi?”
“Tôi không có hộ tịch Thái Huyền.”
“Có hộ tịch Thương Lan?”
Tần Mạc im.
Tống Nghiêm đặt cáo thị Thương Lan lên bàn, nhưng úp mặt chữ xuống. “Ngươi từng thấy người trong cáo thị này chưa?”
“Chưa thấy mặt vẽ.”
“Ta chưa lật.”
“Ngài hỏi người trong cáo thị, không hỏi giấy.”
Tống Nghiêm nhìn hắn. “Miệng tạp dịch sắc quá.”
“Phương lão mắng nhiều, học được.”
Một vệt rất nhỏ lướt qua mắt Tống Nghiêm, gần như cười, nhưng tắt ngay. Hắn lật cáo thị. Khuôn mặt vẽ trên đó không giống Tần Mạc hoàn toàn. Thương Lan cố ý vẽ mắt hắn hung hơn, miệng mỏng hơn, thêm một vệt ma khí ở trán. Đó không phải chân dung. Đó là lời kết án bằng nét mực.
“Giống không?” Tống Nghiêm hỏi.
Tần Mạc nhìn bức vẽ. “Người vẽ chưa từng gặp hắn.”
“Sao biết?”
“Mắt vẽ sai.”
“Ngươi biết mắt hắn?”
“Ai cũng có thể thấy người vẽ muốn dân sợ, không muốn dân nhận.”
Tống Nghiêm đặt tay lên cáo thị. “Ngươi rất ghét cáo thị.”
“Tôi ghét chữ biến người thành thứ khác.”
Không khí trong phòng lạnh đi.
Tống Nghiêm đặt bút xuống. “Chữ cũng có thể cứu người.”
“Tôi biết.”
“Ngươi biết?”
“Một tạp dịch tên Trương Hạ Nhi vừa lấy lại tên nhờ chữ. Một người tên Kỷ An từng suýt mất trợ cấp vì chữ. Mạnh y tu bắt người nhà đọc đúng tên người chết. Tôi không ghét chữ.” Tần Mạc nhìn thẻ ghi âm trên bàn. “Tôi ghét người dùng chữ đẹp để che tay bẩn.”
Tống Nghiêm không động, nhưng thẻ ghi âm sáng hơn một nhịp, ghi lại câu ấy.
Tống Nghiêm hỏi: “Ngươi biết Tô Vãn?”
Tần Mạc không trả lời ngay. Trong một nhịp rất ngắn, căn phòng hỏi tạm biến thành Trấn Hồn Đài. Hắn thấy nàng trước dây thiên mệnh, thấy máu trên thanh y, thấy môi nàng động mà tiếng bị chuông tế nuốt mất. Hắn cũng thấy bàn tay mình bây giờ đặt trên đầu gối, móng cắm vào da, cố không để một cái tên biến thành cơn bão.
Thẻ ghi âm trên bàn không biết thương ai. Nó chỉ ghi độ rung trong giọng, độ ngừng giữa câu, lượng linh lực dao động. Nếu hắn để tên nàng kéo hắn vỡ, thẻ sẽ ghi ma khí bất thường. Nếu hắn nói như không biết, hắn sẽ tự tát vào người đã đi qua luân hồi.
“Nghe tên.” Hắn nói cuối cùng.
“Nghe ở đâu?”
“Cáo thị, quán trà, người xếp hàng. Người ta nhắc nàng như nhắc một tội.”
“Ngươi thấy bất công?”
“Tôi thấy người chết không nên chỉ còn trong miệng cáo thị.”
Tống Nghiêm ghi câu ấy. Lần này hắn không hỏi tiếp ngay. Có lẽ vì câu ấy không đủ bắt. Có lẽ vì nó chạm vào ba dòng bị cắt trong báo cáo của chính hắn.
Ngoài cửa, roi luật khẽ va vào tường.
Âm thanh rất nhỏ, nhưng đủ nhắc người trong phòng rằng chữ không phải công cụ duy nhất của luật.
Tên ấy đâm vào phòng.
Thẻ ghi âm trên bàn sáng nhẹ. Đây là bẫy. Nếu hắn phản ứng quá mạnh, ghi lại. Nếu hắn quá lạnh, cũng ghi lại. Tần Mạc đặt hai tay lên đầu gối, móng tay cắm vào da dưới bàn.
“Nghe cáo thị nói nàng bị ma tu giết.”
“Ngươi tin?”
“Tôi chưa thấy chứng cứ.”
“Lại câu đó.” Tống Nghiêm lật sổ. “Nếu ta đưa chứng cứ, ngươi tin?”
“Chứng cứ thật thì tin.”
“Ai quyết thật?”
“Hiện trường.”
Tống Nghiêm nhìn hắn rất lâu. “Hiện trường có thể bị người tới trước sửa.”
“Sổ cũng vậy.”
Lần này, Tống Nghiêm không phản bác.
Hắn lấy một vật khác ra: bản dập thẻ Diệp Chẩn. Không phải bản trong tay Tần Mạc. Một bản khác, có lẽ từ Thương Lan gửi. Trên đó vẫn là dòng giả “về phụng dưỡng song thân”.
“Ngươi thấy dòng này thế nào?”
Tần Mạc nhìn nó. Hắn có thể nói Diệp Chẩn mồ côi, nhưng làm sao biết? Cái bẫy xếp rất gọn.
“Rất sạch.” Hắn đáp.
“Sạch là tốt?”
“Chưa chắc.”
“Vì sao?”
“Người nghèo viết đơn thường bẩn tay.”
Tống Nghiêm cúi mắt xuống thẻ. Ngón tay hắn dừng ở chữ song thân. Rất lâu sau, hắn nói: “Diệp Chẩn không có song thân.”
Tần Mạc ngẩng mắt.
Tống Nghiêm biết.
Hắn biết, ít nhất biết một phần. Nhưng hắn vẫn ở Hình Đường. Vẫn hỏi. Vẫn giữ cáo thị trên bàn. Đây chính là loại người khó nhất: thấy vết sai nhưng chưa chịu buông hệ thống đã nuôi mình.
“Ngài đã sửa án?”
“Ta không có quyền sửa án Thương Lan.”
“Nhưng có quyền hỏi tạp dịch Luyện Khí.”
Tống Nghiêm đóng sổ. “Ta hỏi vì trong Vạn Pháp Các có dấu Nghịch Chủng, và ngươi có nhiều câu trả lời của người từng đứng gần án Thương Lan.”
“Vậy bắt tôi?”
“Chưa đủ chứng cứ.”
“Câu này tốt.”
“Đừng vội mừng.” Tống Nghiêm đứng dậy. “Ta sẽ tìm đủ.”
Hắn thu cáo thị, nhưng để bản dập Diệp Chẩn trên bàn thêm một nhịp. Như vô tình. Như cố ý. Tần Mạc không chạm.
“Tần mười bảy.” Tống Nghiêm nói ở cửa. “Nếu ngươi thật sự không phải người đó, tránh xa mọi thứ liên quan U Minh Cấm Viện. Nếu ngươi là người đó, cũng tránh xa. Nơi ấy không thả ai lên nguyên vẹn.”
“Ngài từng xuống?”
“Ta từng đưa người lên.” Tống Nghiêm đáp. “Họ không còn biết mình cần được cứu hay cần được thả.”
Hắn đi.
Tần Mạc ngồi lại trong phòng hỏi tạm, lòng bàn tay ướt máu vì tự bấm. Hắn nhìn bản dập Diệp Chẩn còn trên bàn, không cầm. Một lúc sau, đệ tử Hình Đường quay lại lấy, như nhớ ra bỏ quên.
Đến chiều, lệnh khóa Vạn Pháp Các được dán khắp các lối. Tạp dịch không được rời. Đệ tử không được vào tầng cống nếu không có hai người chứng. Lâm Tịnh Dao bị đổi khỏi ca trực đêm, điều sang phòng sao án phụ của Thiên Luật Điện. Trên giấy, đó là điều phối nhân sự sau chuông dưới đất. Trong mắt người biết nhìn, đó là kéo nàng khỏi cửa mà nàng đã mở.
Tần Mạc đứng sau kệ thẻ, nhìn bóng nàng đi qua sân. Nàng không nhìn hắn. Chỉ chỉnh lại tay áo ba lần.
Ba lần.
Tô Vãn cũng từng vuốt mép áo ba lần trước khi nói điều khó.
Không phải nàng.
Tần Mạc tự nhắc ngay.
Nhưng cử chỉ ấy vẫn làm hắn nhớ. Nhớ không phải để nhận nhầm. Nhớ để biết mỗi người có cách giữ mình trước khi bước vào điều đau.
Tối đó, Phương Ký gọi hắn vào buồng sổ.
“Tần mười bảy, từ mai ngươi chép án phụ.”
“Tôi bị nghi.”
“Chính vì bị nghi nên ngươi phải ở chỗ nhiều mắt. Chép án phụ dưới tầng một, Hình Đường nhìn được, ta nhìn được, ngươi cũng nhìn được.” Ông đẩy cho hắn một thẻ phân công. “Đừng cảm ơn. Ta không giúp ngươi. Ta giữ kho của ta khỏi bị lục tung.”
Tần Mạc nhận thẻ.
Án phụ.
Nơi các bản sao từ Hình Đường, Thiên Luật Điện và các tông liên hệ được chép lại để lưu. Nếu hồ sơ Trấn Hồn Đài được chuyển tới Thái Huyền, nó sẽ đi qua đó.
Phương Ký cúi đầu thổi khô mực. “Và Tần mười bảy.”
“Vâng.”
“Nếu ngươi thật sự là Nghịch Chủng gì đó, nhớ lau tay trước khi chạm sổ của ta.”
Tần Mạc nhìn ông.
Phương Ký không nhìn lại. “Máu dính vào giấy khó tẩy.”
Đêm ấy, Hình Đường gửi báo cáo đầu tiên lên Thiên Luật Điện:
Trong Vạn Pháp Các có kẻ mang dấu Sát Đạo, nghi liên quan án Thương Lan và vật giữ U Minh bị phá. Tạm đặt danh hiệu điều tra: Nghịch Chủng.
Báo cáo được đóng dấu đỏ.
Từ một tạp dịch một chữ, hắn thành một mục án.
Sổ bắt đầu sửa hắn.