Chương 89: Kẻ với tay ra
Tần Mạc chìa tay ra giữa cơn gió hút, và trong một khoảnh khắc dài không có gì đáp lại — chỉ có cái quầng đói khổng lồ lơ lửng, câm, và cơn hút gằn lên. Cậu tưởng mình vừa làm một cử chỉ vô nghĩa, chìa tay cho một cái bụng không có tay để nắm. Chu Bình trên lưng cậu nín thở. Trạm, xa xa, cũng ngừng vật lộn mà nhìn.
Rồi cái đói khựng. Và trong cái khựng ấy, sâu dưới cái quầng, cái tù nhân bên trong nó với tay ra.
Tần Mạc cảm được nó qua bàn tay đang chìa — không phải cái đói nắm lấy cậu, mà một cái gì bên dưới cái đói, cổ hơn cả nó, yếu ớt, gần như đã tắt, run rẩy vươn lên qua bốn tỉ năm bị chôn dưới cơn đói của chính mình. Cái phần mà cái đói bảo nó đã quên. Cái nó lên đỉnh với nó rồi để mất. Nó vẫn còn đó, dưới đáy, và nó đang cố nắm lấy bàn tay đầu tiên chìa cho nó trong cả một vĩnh hằng.
Và khi hai cái chạm nhau — bàn tay phàm của Tần Mạc và cái tù nhân cổ hơn thời gian — cả đỉnh trời chấn động.
Qua chỗ chạm ấy, trong một chớp, Tần Mạc thấy cái tù nhân từng là gì: không phải một cái đói, mà một cái muốn được ở cùng — cái nguyên thủy nhất, cái khiến một điểm trong hư không vươn ra tìm một điểm khác. Cái muốn-được-ở-cùng ấy, qua vô tận thời gian không tìm được ai, đã méo thành một cái muốn-nuốt-vào; sự cô đơn hóa thành cơn đói. Cái đói không phải kẻ thù của tình thương. Nó là tình thương không có ai để trao, thối rữa qua một vĩnh hằng thành ra thèm khát. Và cái tù nhân — cái muốn-được-ở-cùng nguyên thủy ấy — vừa, lần đầu trong tồn tại, được một bàn tay chìa ra. Nó nắm lấy như một kẻ chết đuối nắm phao.
Vì cái đói không cho phép.
Cái phần đói — cái lớp vỏ khổng lồ, cái miệng vũ trụ — cảm thấy tù nhân của nó cựa quậy, cảm thấy có kẻ tới cứu cái nó đã nhốt, và nó phản ứng: cả cái quầng co rúm rồi bùng nổ ra một cơn hút gấp mười, một cơn đói tuyệt vọng cố nuốt trọn tất cả về lại bóng tối để không gì thoát.
Đỉnh trời hóa thành một cơn bão hút vào một điểm. Mặt gương nứt toác, những mảng gương lớn bằng cả một cõi vỡ ra và bị cuốn về phía cái quầng. Vành nghìn mảnh cốt xoáy điên cuồng, vài mảnh va vào nhau vỡ thành bụi sáng. Trạm bị hất bay, chỉ kịp bám vào một mảnh cốt lớn trong vành, thân giáp bạc phần phật trong gió hút. Chu Bình, trên lưng Tần Mạc, hét lên, hai tay ghì cứng cổ cậu, chân đạp loạn tìm chỗ bám không có. Và Tần Mạc — một bàn tay giữ cái tù nhân, một bàn tay giữ Chu Bình, hai chân cắm xuống một khe gương đang rộng dần — bị xé giữa ba lực: cơn hút của cái đói kéo cậu vào, sức nặng của Chu Bình kéo cậu xuống, và cái tù nhân đang bám lấy cậu như bám sự sống. Cả người cậu là một sợi dây căng sắp đứt.
Và Tần Mạc, giữa cơn hút tuyệt vọng ấy, giữ chặt bàn tay cái tù nhân — không buông, dù cái đói xé cậu, dù bảy mảnh nàng trong ngực réo lên, dù con thú trong đan điền cậu gầm đòi cậu buông tay mà tự cứu mình.
Con thú trong đan điền cậu, lạ thay, ở khoảnh khắc này cựa mạnh nhất — không đòi ăn, mà một cái gì phức tạp hơn: nó nhận ra cái tù nhân là đồng loại, một cái đói cổ hơn nó vô hạn lần, và nó vừa muốn kéo Tần Mạc buông tay tự cứu, vừa — sâu thẳm, chỗ cậu ít khi nghe được — thèm chính cái thả mà cái tù nhân sắp được. Cậu cảm cả cái giằng ấy trong bụng mình, và cậu giữ tay chặt hơn. Buông lúc này là để cái tù nhân chìm lại bốn tỉ năm, để cái đói thắng như nó luôn thắng. Cậu giữ.
“Ta không buông!” Cậu gào vào cái quầng. “Ngươi — cái đói — ngươi bảo ngươi mệt, ngươi muốn nghỉ! Thì đây là cách nghỉ! Không phải trút cái đói sang ta! Mà để cái phần ngươi từng là được ai đó nắm lấy, lần đầu! Ngươi chống lại chính cái ngươi cầu xin!”
Ta không chống được. Giọng cái đói, giờ xé làm hai — một nửa là cơn đói gầm, một nửa là cái tù nhân thều thào. Ta đã nói. Cái đói là chủ. Ta muốn nghỉ, nhưng cái đói không cho ta nghỉ — nó sẽ nuốt ngươi, nuốt cả cái phần ta ngươi đang nắm, và mọi thứ trở lại như bốn tỉ năm qua. Ta không có sức tự thả. Chưa bao giờ có.
“Vậy cần một kẻ thay ngươi giữ.” Một giọng khác cắt vào, bình tĩnh lạ thường giữa cơn bão hút — Trạm.
Vị thần bốn nghìn năm vẫn bám vào mảnh cốt lớn, nhưng ông ta đã thôi vật lộn chống cơn hút. Ông ta nhìn cái quầng bằng một ánh mắt Tần Mạc chưa từng thấy ở ông ta suốt từ cái tòa cờ cô độc: không sợ, không thờ phụng, không cả cái mệt bốn nghìn năm — mà một sự bình thản trong veo của kẻ vừa nhìn thấy, sau cả một đời không biết mình sống để làm gì, đúng cái việc mình sinh ra để làm. Cái bình thản ấy đáng sợ hơn mọi tiếng thét, vì Tần Mạc nhận ra ngay nó nghĩa là gì. “Ngươi kẹt vì ngươi không có ai thay chỗ.” Trạm nói với cái đói. “Ngươi mời thằng bé thế chỗ, nó từ chối, đúng — vì nó còn cả một cuộc đời để sống, một người để cứu, nó không nên thành trời. Nhưng ta thì khác.”
Tần Mạc quay phắt sang. “Trạm—”
“Nghe ta, đóa sen.” Trạm nói, và giọng ông ta dịu, dứt khoát, giọng của một kẻ đã quyết. “Ta bốn nghìn năm. Ta đã leo gần hết cái thang này rồi — ta chỉ thiếu cái can đảm giẫm nốt. Ta không còn ai để cứu; người của ta ta đã thả vào hư vô tám trăm năm trước. Ta không có một cuộc đời như ngươi để sống tiếp. Nhưng ta có một thứ: ta hiểu cái đói này hơn bất cứ ai, vì ta gần thành nó nhất. Và ngươi — ngươi vừa nhắc ta rằng một cái đói có thể còn nhớ mình từng là ai.”
Ông ta buông mảnh cốt đang bám, để cái hút kéo mình trôi về phía cái quầng — không chống lại nữa, mà chủ động đi vào, cái đi của một kẻ đã đợi bốn nghìn năm mới tìm ra chỗ mình thuộc về. “Ta sẽ thế chỗ. Ta thành cái đói mới.” Ông ta nói, và trong tiếng ấy không có do dự, chỉ có sự nhẹ nhõm của một kẻ cuối cùng biết mình sinh ra để làm gì. “Kẻ này mời ngươi thế chỗ vì nó thấy ngươi ‘còn đánh nhau với mình’ — nhưng ngươi còn cả một đời để sống, một người để cứu; ngươi lên đây thì phí. Ta thì hết đời từ lâu. Ta gần thành cái đói nhất trong mọi kẻ còn lại — nên ta thế chỗ ít phí nhất. Nhưng khác kẻ này: ta lên đây không phải để quên, mà mang theo cái ngươi vừa cho ta — cái biết rằng mình từng là người, cái biết có những cách thắng làm cái thắng thành vô nghĩa. Ta sẽ là một cái đói còn nhớ. Có lẽ ta không đổi được cỗ máy trong một ngày. Nhưng ta sẽ giữ nó không sập khi ngươi rút mảnh cốt ra — và ta sẽ, từng chút một, trong cái vĩnh hằng ta sắp có, cố làm cái kẻ này không làm nổi: cố thả dần thay vì nuốt dần.”
“Ông không phải làm thế!” Tần Mạc gào, tay một bên vẫn giữ cái tù nhân, một bên chới với về phía Trạm đang trôi vào cái quầng, nhưng cơn hút không cho cậu với tới — cậu chỉ có thể nhìn ông ta trôi đi. “Ông vừa mới rời cái ghế cô độc! Ông vừa mới đi cùng bọn ta được có mấy tầng! Ông không phải đổi bốn nghìn năm cô độc lấy một vĩnh hằng cô độc trên cái đỉnh này!”
“Đi với ông!” Chu Bình cũng gào, và gã — kẻ ban đầu sợ Trạm, ngờ Trạm — giờ khóc, vì trong mấy tầng ngắn ngủi ấy gã đã quen cái vị thần lạnh lùng thành một người trong đoàn. “Ông thần! Bọn tôi vừa mới quen ông! Ai đánh cờ với ông? Ai—”
“Ta không đổi lấy cô độc.” Trạm nói, và lần đầu trong cả cuộc gặp, ông ta cười — một nụ cười thật, nhẹ, của một kẻ vừa tìm ra cái mình thiếu suốt bốn nghìn năm. “Ta đổi lấy một việc để làm. Bốn nghìn năm ta không có việc gì ngoài leo và tính. Giờ ta có một việc lớn nhất một kẻ như ta có thể có: cầm cái đói, và mỗi ngày, thay vì nuốt, thả một chút. Đó không phải cô độc. Đó là cái đầu tiên trong đời ta đáng làm.” Ông ta nhìn Tần Mạc, rồi Chu Bình. “Với lại — ta có đơn độc đâu. Ngươi trèo tới đỉnh trời rồi. Ngươi biết đường lên. Thi thoảng, khi ngươi nhặt xong nàng, ngươi lên chơi. Đánh với ta một ván cờ. Ta sẽ để bàn cờ sẵn — và lần này, nó có hai người chơi.”
Tần Mạc chồm về phía Trạm, tay chới với — nhưng cơn hút, kỳ lạ, không cho cậu tới gần ông ta, chỉ cho ông ta trôi đi; như thể cỗ máy đã chọn ai nó đón. Cậu cào cả gương, cắm gót, cố lết một bước về phía vị thần đang tan, và một mảng gương dưới chân cậu vỡ ra, cuốn đi mất; cậu suýt trôi theo, Chu Bình trên lưng hét, và cậu phải dồn chín cánh sen cắm mình xuống một khe nứt để không bị hút vào cùng.
Trạm trôi vào cái quầng, chậm, thân giáp bạc dần tan vào ánh sáng trắng, và ông ta không chống lại. Tới khoảnh khắc cuối, trước khi cái quầng nuốt trọn ông ta, ông ta quay lại nhìn Tần Mạc và Chu Bình một lần — và cái nhìn ấy không phải của một kẻ đi vào chỗ chết, mà của một kẻ cuối cùng về được nhà. “Rút mảnh cốt của con bé đi, đóa sen.” Ông ta nói, giọng đã bắt đầu hòa vào cái mênh mông của cái quầng. “Ngay bây giờ, khi ta còn đang vào, khi cái đói đang bận đón ta thay vì giữ mồi. Ta sẽ giữ kết cấu cho ngươi từ bên trong — cái ta đọc được suốt bốn nghìn năm, giờ ta sẽ dùng để giữ cả cỗ máy không sập lên đầu các tầng dưới. Đi đi. Nhặt nốt nàng. Và sống — sống cái đời ta không có, cái đời có một người để cứu và một gã dám cãi. Sống nó cho cả ta.”
Rồi ông ta tan hẳn vào cái quầng.
Và một điều xảy ra mà cả Tần Mạc lẫn cái đói già đều cảm được: cái quầng đổi. Cái ánh sáng trắng lạnh của nó, trong một khoảnh khắc, ấm lên một sắc — cái ấm của một kẻ vừa vào cầm nó mang theo cả một cái biết-mình-từng-là-ai mà cái đói cũ đã mất. Cỗ máy không đổi ngay; nó vẫn là cỗ máy. Nhưng lần đầu trong bốn tỉ năm, cái cầm nó không phải một cái đói thuần, mà một cái đói còn nhớ.
Cái tù nhân trong tay Tần Mạc bóp lại một cái — cái bóp cảm ơn của một kẻ cô đơn từ trước thời gian, cuối cùng được một bàn tay nắm lấy đúng vào phút được giải thoát — rồi buông ra, tan, được thả sau bốn tỉ năm; và giọng cái đói già, nửa gầm nửa thều thào, vang lên lần cuối, và trong nó, lần đầu, có một cái gì như nhẹ nhõm, như một hơi thở nén từ trước thời gian cuối cùng được thở ra: Một kẻ thay ta. Một kẻ còn nhớ. Sau bốn tỉ năm… ta được nghỉ. Và cái đói già — cái nguyên thủy, cái đã thành trời — lặng đi, tan vào chính cái nghỉ nó cầu xin suốt tồn tại.
Cơn hút dịu lại — không tắt, vì cỗ máy vẫn phải chạy, nhưng dịu, như một cơn bão có kẻ mới vào cầm lấy tay lái. Và trong cái dịu ấy, giữa vành nghìn mảnh cốt giờ xoay chậm lại dưới bàn tay Trạm, Tần Mạc thấy nó: mảnh cốt của Tô Vãn, không còn bị cơn hút cuốn về phía cái quầng, mà lơ lửng, tự do, ngay tầm với. Cái mới cầm cỗ máy — Trạm — vừa nới lỏng chỗ giữ nó, một món quà đầu tiên của một cái đói-còn-nhớ.
Tần Mạc đặt Chu Bình xuống chỗ mặt gương đã thôi rạn, và cậu vươn tới mảnh cốt. Bảy mảnh trong ngực cậu bật lên đón nó, ấm bừng. Nhưng cậu dừng, một khắc, tay cách nó một phân — vì cậu muốn khoảnh khắc này đúng. Đây không phải cướp từ tay cái đói nữa; đây là nhận lại, từ một chỗ vừa được một người bạn hy sinh để mở. Cậu không giật. Cậu đưa tay ra, chậm, như đón một người trở về, và nói khẽ, cho riêng nàng: “Về đi. Anh tới rồi. Cả cái cốt của em nữa. Về đi.”