Chương 89: Chuông dưới đất
Kho phụ thức dậy trước khi trời sáng.
Không phải vì lễ chuông. Lễ chuông còn một khắc nữa. Lần này là chuông dưới đất, bị đá và phù chặn lại nhưng vẫn bò lên từng kệ thẻ. Mỗi tiếng rung, những thẻ hồn thuật trên kệ mốc lại sáng lên một chấm rồi tắt. Người ngủ trong phòng tạp dịch lục tục ngồi dậy, mặt trắng, chưa ai dám hỏi.
Nghiêm Lục nhìn áo rách của Tần Mạc, rồi nhìn cổ chân hắn còn đóng sương, cuối cùng nhìn chỗ trống nơi thẻ kiểm ẩm đáng lẽ phải treo.
“Ngươi đi kiểm ẩm dữ thật.”
Tần Mạc thay áo kho trong góc, giọng khàn: “Ừ.”
“Thẻ đâu?”
“Mất.”
Nghiêm Lục ôm đầu. “Mất thẻ kiểm ẩm trong đêm chuông dưới đất. Ngươi có biết Phương lão sẽ mắng bao lâu không?”
“Biết.”
“Không, ngươi không biết. Phương lão mắng có tầng. Mắng thường, mắng ghi lỗi, mắng muốn đánh nhưng xương yếu, và mắng im lặng.” Nghiêm Lục run lên. “Mất thẻ vào lúc này chắc chắn là mắng im lặng.”
Tần Mạc kéo dây lưng. Gói thuốc cho Chu Bình còn lại hai phần ba nằm trong ngực, nóng như nợ. Hắn không có thời gian nghĩ nên nói gì với Chu Bình. Mỗi lần nhớ gói thuốc bị dùng bớt, hắn lại nghe tiếng Tiểu Sênh trượt khỏi trí nhớ một nhịp. Cái giá nhỏ đã bắt đầu cắn.
Trương Hạ Nhi từ bên kia rèm chạy ra, tóc chưa buộc xong. “Có người từ Hình Đường lên.”
Cả phòng im.
Hình Đường không thường vào kho thẻ thấp. Họ ở phía đông Thiên Luật Điện, nơi tường treo roi luật và án cũ. Khi Hình Đường đi qua, tạp dịch tự biết tránh. Không phải vì ai cũng có tội, mà vì Hình Đường biết cách hỏi khiến người không có tội cũng thấy mình sắp sai.
Phương Ký bước vào phòng tạp dịch. Ông không mắng.
Nghiêm Lục gần như tuyệt vọng.
Ông già nhìn từng người, cuối cùng dừng ở Tần Mạc. “Áo rách?”
“Ngã.”
“Thẻ?”
“Mất.”
“Ở đâu?”
“Cống kiểm ẩm.”
Phương Ký nhìn hắn rất lâu. Tần Mạc chuẩn bị nghe mắng. Nhưng ông chỉ nói: “Lát nữa họ hỏi, ngươi nói thẻ nứt vì âm khí ép, rơi vào hồ lọc. Đừng thêm chữ nào không ai hỏi.”
Nghiêm Lục há miệng.
Trương Hạ Nhi cũng sững.
Tần Mạc nhìn Phương Ký. “Vì sao?”
“Vì ta đã ghi lịch kiểm ẩm bổ sung vào sổ trước khi họ tới.” Ông già nhét một thẻ tre vào tay hắn. “Lâm Tịnh Dao gửi người báo chuông dưới đất có thể làm ẩm kệ mốc. Ta cho ngươi xuống kiểm. Sổ nói vậy.”
“Ông biết tôi xuống trước khi có sổ.”
“Sổ vừa được sửa.” Phương Ký mặt không đổi. “Sổ không nói nó sinh ra trước hay sau sự thật.”
Câu ấy nếu từ miệng Tạ Dung hay Tôn chấp sự, có thể là bẩn. Từ miệng Phương Ký, nó vẫn bẩn, nhưng bẩn để che một người mang dây xám đứt về làm chứng. Thái Huyền dạy người ta cách sửa sổ. Người tốt trong Thái Huyền cũng phải dùng chính cách ấy để giữ một sự thật khỏi bị giết trước khi kịp nói.
“Phương lão,” Trương Hạ Nhi nói nhỏ, “ông sẽ bị ghi lỗi.”
“Lỗi của ta nhiều rồi.” Ông cầm bút gõ vào bàn. “Các ngươi nhớ: ai hỏi gì đáp đó. Không ai hỏi thì ngậm miệng. Nghiêm Lục, nếu ngươi lanh mồm, ta khâu miệng ngươi bằng chỉ thẻ.”
Nghiêm Lục gật như gà mổ thóc.
Tiếng bước chân vang lên ngoài kho.
Ba người Hình Đường vào trước. Áo họ trắng nhưng viền tay áo đen, không mang kiếm lộ mà mang roi luật cuộn bên hông. Người đi đầu khoảng bốn mươi, mặt vuông, mắt sâu, tay cầm sổ hiện trường. Tần Mạc nhận ra hắn.
Tống Nghiêm.
Chấp sự Hình Đường của Thương Lan từng lần theo máu hắn xuống hầm, giờ đứng trong Vạn Pháp Các của Thái Huyền.
Không phải trùng hợp tốt.
Tống Nghiêm nhìn quanh kho phụ. Ánh mắt hắn không sắc kiểu trưởng lão, mà sắc kiểu người quen đếm vết chân trong bùn. Hắn thấy áo mới của Tần Mạc, thấy cổ tay buộc vải, thấy Nghiêm Lục căng thẳng, thấy thẻ tên Trương Hạ Nhi mới sửa còn sạch mực.
Sau lưng Tống Nghiêm là một đệ tử trẻ ôm hộp vật chứng và một nữ chấp sự cầm thước đo khí. Họ không đá cửa, không quát người quỳ. Họ đặt hộp lên bàn, trải khăn, chia bút, kiểm mực. Chính sự bình tĩnh ấy làm kho phụ lạnh hơn. Người tới đánh có thể né. Người tới ghi thì biến nỗi sợ của ngươi thành dòng có dấu.
Tống Nghiêm đi một vòng trước khi hỏi. Hắn nhìn kệ mốc bảy, cúi xuống xem dấu nước trên sàn, ngửi chiếc áo kho rách Tần Mạc vừa thay, rồi bảo đệ tử trẻ ghi: “không thấy máu người ngoài, có âm khí hồ lọc, có vết rêu cống phụ.” Hắn ghi cả điều có lợi lẫn bất lợi. Đây là điểm đáng ghét nhất ở hắn: hắn thật sự biết làm việc đúng.
“Phương Ký?” hắn hỏi.
Phương Ký bước ra. “Lão đây.”
“Canh tư có người dùng thẻ kiểm ẩm mở lối cống. Ai?”
“Tần mười bảy.” Phương Ký đáp ngay.
Tống Nghiêm nhìn Tần Mạc. “Lý do?”
Tần Mạc đưa thẻ tre Phương Ký vừa nhét. “Kệ mốc bảy phản ẩm sau chuông dưới đất.”
“Chuông vang sau khi ngươi xuống.”
“Kệ phản ẩm trước khi chuông rõ.”
Tống Nghiêm mở sổ. “Thẻ kiểm ẩm đâu?”
“Nứt vì âm khí, rơi vào hồ lọc.”
“Ai chứng?”
Tần Mạc im một nhịp. Theo lời Phương Ký: hỏi gì đáp đó. Không thêm.
“Tạp dịch hồ lọc.” Hắn nói.
“Tên?”
Tần Mạc nhớ ông già bên hồ lọc run rẩy kéo lưới. Hắn không biết tên. Nếu bịa, Tống Nghiêm sẽ tra. Nếu nói không biết, hợp với tạp dịch mới.
“Không biết.”
Tống Nghiêm ghi. “Ngươi xuống cống bao lâu?”
“Một canh.”
“Quá giờ kiểm ẩm thường.”
“Cống phụ có âm khí nặng.”
“Ngươi chỉ Luyện Khí?”
“Vâng.”
“Luyện Khí chịu được âm khí cống phụ một canh?”
Không khí trong kho căng lên. Nghiêm Lục cúi đầu đến mức trán gần chạm áo. Trương Hạ Nhi nắm chặt thẻ tên.
Tần Mạc đáp: “Tôi từng đưa tang nhiều, hơi âm không lạ.”
Tống Nghiêm nhìn hắn lâu hơn.
“Ngươi từ đâu tới?”
“Trấn dưới Thương Lan.”
Câu thật một nửa.
Tống Nghiêm ghi chậm. “Thương Lan vừa có án ma tu.”
“Nghe nói.”
“Nghe thế nào?”
“Cáo thị nói phản đồ giết người cướp vật.”
“Ngươi tin?”
Tần Mạc ngẩng mắt. Nếu nói tin, bẩn. Nếu nói không tin, nguy hiểm. Hắn nghĩ tới Lâm Tịnh Dao: chứng cứ trước hận.
“Tôi chưa thấy chứng cứ.”
Tống Nghiêm dừng bút.
Một đệ tử Hình Đường phía sau lạnh giọng: “Cáo thị chính đạo chưa đủ?”
Phương Ký ho một tiếng. “Tạp dịch kho thẻ được dạy không dùng cáo thị thay chứng cứ. Nếu Hình Đường muốn mắng, mắng ta.”
Tống Nghiêm không nhìn Phương Ký. Hắn vẫn nhìn Tần Mạc. Trong mắt hắn có một vệt nghi ngờ không mới. Có lẽ ở Thương Lan, hắn cũng từng thấy hồ sơ Diệp Chẩn sai mà chọn tin cấp trên. Người như hắn không ngu; chính vì không ngu nên càng nguy hiểm.
“Đưa tay.” Tống Nghiêm nói.
Tần Mạc đưa tay phải.
Tấm vải sổ nợ quấn dưới tay áo. Sợi chỉ xanh giấu sâu. Dây trắng của Lâm Tịnh Dao đã tháo, nhưng vết hằn còn. Tống Nghiêm cầm cổ tay hắn, đặt một mảnh ngọc lên mạch.
Ngọc dò linh sáng nhạt.
Luyện Khí.
Rồi dưới ánh nhạt ấy, một tia đen rất mảnh như sợi tóc lướt qua.
Tần Mạc ghì hơi thở.
Sen đen không bùng. Nhưng dấu vừa qua đủ cho người quen nhìn thấy.
Tống Nghiêm cau mày. “Ngươi từng nhiễm tà?”
“Yêu khí trên đường.” Tần Mạc đáp. “Đã rút cho người bệnh.”
“Ai chữa?”
“Y viện ngoại viện.”
Mạnh bà tử từ cửa kho bước vào đúng lúc ấy, tay cầm khay thuốc, mặt khó chịu như ai nợ bà ba đời. “Ta.”
Cả kho quay sang.
Bà đặt khay lên bàn Phương Ký. “Tần mười bảy làm công đêm y viện, đổi thuốc cho bệnh nhân. Trên người có yêu khí cũ, ta đã ghi. Hình Đường muốn tra thì qua y viện lấy sổ, đừng làm tạp dịch của ta trễ giờ khiêng nước.”
Tống Nghiêm nhìn bà. “Mạnh y tu.”
“Tống chấp sự.” Bà đáp lạnh. “Lần trước ngươi tra án dưới Thương Lan, người bị thương ngươi gửi tới còn sống nhờ ta khâu. Đừng nhìn ta như người không biết Hình Đường làm việc.”
Tống Nghiêm hỏi: “Người đó hiện ở đâu?”
“Người bệnh của ta không phải vật chứng của ngươi.”
“Nếu người bệnh liên quan án?”
“Mang lệnh có tên tới. Không có lệnh, ta chỉ biết hắn cần thuốc.” Mạnh bà tử đặt một thẻ y viện lên bàn. “Và nếu ngươi định hỏi Tần mười bảy về bệnh nhân của ta, nhớ ghi: thuốc hôm nay thiếu vì ta dùng một phần xử lý cặn hồn ở hồ lọc. Đừng để sau này Hình Đường viết thành hắn cắt thuốc người bệnh.”
Tần Mạc nhìn bà.
Mạnh bà tử không nhìn lại. Bà đang nói dối một nửa để che một nửa sự thật. Nhưng nửa sự thật nàng giữ là thuốc thật sự đã dùng xử lý cặn hồn. Người tốt trong Thái Huyền nói dối cũng phải bám vào một mẩu đúng, như người qua sông bám vào cọc mục.
Tần Mạc nghe tim mình đập chậm lại. Mạnh bà tử biết Tống Nghiêm. Thái Huyền, Thương Lan, Hình Đường, y viện, các đường dây chính đạo nối với nhau nhiều hơn hắn tưởng.
Tống Nghiêm thu ngọc dò linh. “Ta sẽ lấy sổ y viện.”
“Lấy thì lấy.” Mạnh bà tử cầm khay trống. “Nhớ ký nhận. Sổ của ta không tự chạy.”
Tống Nghiêm chuyển sang Nghiêm Lục. “Ngươi trực cùng phòng?”
Nghiêm Lục đứng thẳng quá mức. “Vâng.”
“Canh tư thấy Tần mười bảy rời phòng?”
“Thấy.”
“Vì sao không báo?”
“Vì hắn cầm thẻ kiểm ẩm.” Nghiêm Lục nuốt nước bọt. “Tạp dịch mới mà được giao việc đêm thì hoặc là xui, hoặc là Phương lão ghét. Cả hai đều không cần báo.”
Phương Ký ho một tiếng. “Câu cuối ghi là suy đoán cá nhân, không phải quy trình kho.”
Đệ tử trẻ Hình Đường thật sự ghi. Nghiêm Lục nhìn ngòi bút chạy, mặt như muốn tự cắn lưỡi. Nhưng câu trả lời vụng về ấy lại có vị thật: một tạp dịch sợ Phương lão hơn sợ cống, nên không báo. Đời sống đôi khi là tấm bình phong tốt hơn lời bịa hoàn hảo.
Một đệ tử Hình Đường bước tới, thì thầm vào tai Tống Nghiêm. Tống Nghiêm nhìn Tần Mạc lần nữa, rồi đóng sổ.
“Từ giờ đến khi chuông dưới đất kết án, mọi tạp dịch kho thẻ thấp không được rời Vạn Pháp Các. Ai từng xuống cống phải chờ hỏi lại.”
Phương Ký đáp: “Đúng quy trình.”
Tống Nghiêm quay đi.
Khi hắn ra đến cửa, hắn dừng một chút. “Tần mười bảy.”
“Vâng.”
“Ngươi nói chưa thấy chứng cứ thì chưa tin cáo thị. Tốt. Nhớ câu đó khi chứng cứ chỉ vào ngươi.”
Hắn rời kho.
Không khí sau lưng hắn vỡ ra rất chậm. Nghiêm Lục ngồi phịch xuống ghế. Trương Hạ Nhi thở ra như vừa khỏi chết. Phương Ký bắt đầu mắng, lần này là mắng thường, mắng rất to, mắng Tần Mạc mất thẻ, mắng Nghiêm Lục đứng như cột, mắng Hạ Nhi tóc chưa buộc. Tiếng mắng ấy kỳ lạ thay lại làm mọi người sống lại.
Mạnh bà tử đi ngang Tần Mạc, dúi vào tay hắn một gói thuốc nhỏ hơn hôm qua.
“Phần còn lại của Chu Bình. Thiếu một phần ba.”
“Tôi biết.”
“Biết thì đừng để gã hỏi ta vì sao thuốc nhạt.”
“Tôi sẽ nói.”
“Nói thật một nửa.” Bà nhìn hắn. “Người bệnh cần thuốc, cũng cần biết người cứu mình đã trả giá gì. Nhưng đừng đổ hết lên đầu gã. Gã đang bệnh, không phải thùng rác lương tâm của ngươi.”
Tần Mạc cúi đầu.
Sau lễ chuông sáng, một bản thông báo nội bộ được dán ở cửa Vạn Pháp Các: tạm khóa lối cống, kiểm toàn bộ thẻ kiểm ẩm, Hình Đường điều tra vật giữ bị mất trong U Minh Cấm Viện. Dưới cùng có một dòng đỏ:
Nghi có Nghịch Chủng xâm nhập.
Tạp dịch không hiểu chữ ấy, bắt đầu hỏi nhau. Nghịch Chủng là gì? Ma tu? Người lệch mệnh? Vật bị trời ghét?
Nghiêm Lục đọc xong, mặt nhăn lại. “Chữ này xấu.”
“Viết rất đẹp.” Trương Hạ Nhi nói.
“Ta không nói nét.” Nghiêm Lục hạ giọng. “Ta nói người bị gọi bằng chữ này chắc khó sống.”
Phương Ký đứng sau họ, nghe hết, nhưng không mắng. Ông chỉ lấy bút chấm mực, ghi vào sổ kho: “Ngày có thông báo Nghịch Chủng, tạp dịch hoang mang, công việc chậm nửa canh.” Sổ của ông không sửa được cáo thị, nhưng ít nhất nó ghi rằng chữ đỏ kia làm người sống chậm lại.
Trương Hạ Nhi nhìn dòng Phương Ký vừa ghi, bỗng hỏi rất nhỏ: “Nếu sau này họ hỏi vì sao công việc chậm, sổ này có cứu được chúng ta không?”
Phương Ký thổi khô mực. “Không biết.”
“Vậy ghi làm gì?”
“Để nếu không cứu được, cũng có người biết chúng ta từng chậm vì sợ, không phải vì lười.”
Nghiêm Lục nghe vậy lặng lẽ lau thẻ nhanh hơn, như muốn trả lại nửa canh vừa mất.
Trương Hạ Nhi cũng cúi xuống chép tiếp, nhưng lần này nàng viết tên mình chậm và rõ hơn.
Tần Mạc đứng trong đám đông, đọc dòng đỏ.
Trong ngực hắn, sen đen im lặng.
Nó không cần cười nữa.
Tên mới của hắn trong Thái Huyền đã bắt đầu thành hình.