tinbc tinbc

Chương 88: Câu trả lời

“Không.” Tần Mạc nói, sau một quãng lặng dài.

Chỉ một tiếng, và khẽ, nhưng cả đỉnh trời rung theo — không phải vì tiếng cậu lớn, mà vì trong vô số kẻ leo tới đây qua cái thang bằng người, cậu là kẻ đầu tiên nói không với cái đói khi nó chìa ra trọn cái họ khao khát. Bên cạnh, Trạm quay phắt sang nhìn cậu, mắt không tin — bốn nghìn năm ông ta chưa từng tưởng tượng một kẻ có thể nói tiếng ấy ở chỗ này. Trên lưng cậu, Chu Bình thở hắt ra một hơi dài, cái hơi của một kẻ vừa thấy bạn mình đứng vững trên đúng cái bờ vực gã sợ nhất.

Chính Tần Mạc cũng phải bám vào bảy mảnh trong ngực để giữ tiếng “không” ấy, vì nói nó ra trái với mọi thớ khát trong người cậu. Con thú gào phản đối. Cái miếng lạnh rít. Cái khát nàng xé cậu. Nhưng cậu nói không, và giữ nó.

“Nghe cho hết vì sao.” Cậu nói tiếp, vì cậu nợ cả nàng lẫn chính mình một lời từ chối có lý, không phải một cơn bốc đồng. “Ngươi cho ta trọn nàng, chắc chắn, ngay bây giờ. Ta thừa nhận: đó là cái ta muốn hơn mọi thứ. Ta suýt gật. Nếu ngươi hỏi ta cái đêm nàng vỡ, ta đã gật không cần nghĩ. Nhưng ta đã đi chín tầng trời từ cái đêm ấy, và ta học được một điều ngươi — cái đói — không hiểu nổi: có những cái, khi ngươi có được nó bằng cách sai, thì cái ngươi có không còn là cái ngươi muốn.”

Giải thích. Cái đói nói, và trong tiếng ấy không có ra lệnh, chỉ có một sự tò mò trần trụi — cái tò mò của một kẻ đã quên mất cách nghĩ như thế từ lâu tới mức việc muốn hiểu một điều cũng lạ lẫm với nó như một ngôn ngữ chết.


“Ngươi cho ta nàng, nếu ta thành ngươi.” Tần Mạc nói. “Nhưng nàng — cái nàng thật — yêu một kẻ còn đánh nhau với con thú. Đó là cái nàng yêu. Không phải sức mạnh của ta, không phải chín cánh sen, mà cái phần ta còn khổ, còn cãi, còn quay xuống nhặt lại một gã Dược phong. Ta thành ngươi, ta thôi đánh nhau với con thú — vì ta trở thành con thú. Cái phần nàng yêu tắt đi. Rồi ngươi đặt nàng vào tay cái-ta-đã-thành, và nàng nhìn nó, và nàng thấy cái con thú, không thấy kẻ nàng yêu. Y như nàng của Trạm nhìn Trạm mà bỏ chạy. Ngươi cho ta ‘trọn nàng’, nhưng ngươi lấy đi cái khiến việc có nàng còn nghĩa lý gì. Ta được cái xác của điều ta muốn, mất cái hồn của nó.”

Cậu áp tay lên ngực, nơi bảy mảnh đập. “Nàng vừa nói với ta, ngay khi ngươi mời: ‘anh gật đầu, anh có em, nhưng cái anh có em không còn là anh — thì em về với ai?’ Nàng hiểu cái ngươi không hiểu. Ngươi tưởng ta tới đây để nàng, như ngươi tới cái đỉnh này để quyền năng. Không. Ta tới để nàng được là nàng, và ta được là kẻ nàng yêu, cùng lúc. Ngươi cho ta cái thứ nhất bằng cách giết cái thứ hai.”

Cậu ngừng, và giọng cậu chùng xuống, thật. “Ta sẽ không giả vờ đây là một lựa chọn dễ. Ngươi vừa cho ta thấy nàng, trọn vẹn, cười cái cười dưới gốc cây. Ta sẽ mơ về cái hình ấy tới hết đời, và mỗi lần mơ ta sẽ tự hỏi mình có ngu không khi từ chối nó. Ta chọn cái khó không phải vì ta không thèm cái dễ. Ta thèm tới xé lòng. Ta chọn cái khó vì cái dễ ngươi cho không phải nàng — nó là một bức tranh nàng, treo trong một cái xác mang mặt ta. Và ta thà đi hết đời tìm nàng thật, đau thật, còn hơn ôm một bức tranh đẹp trong một cái xác. Đó không phải quà, cái đói ạ. Đó là cái bẫy đẹp nhất ta từng thấy — đẹp tới mức suýt nữa ta đã bước vào mà cảm ơn ngươi.”


Cái đói im lặng rất lâu. Cả vành nghìn mảnh cốt ngừng xoay, treo bất động quanh cái quầng như một hơi thở nén lại. Cả đỉnh trời lặng tới mức Tần Mạc nghe được tiếng bảy mảnh trong ngực mình đập, và tiếng tim Chu Bình sau lưng. Trong cái lặng ấy, cậu cảm được cái đói đang nghĩ — cái việc mà, theo Trạm, nó đã thôi làm từ trước khi có thời gian; và việc nó nghĩ lại, dù chỉ một khoảnh khắc, là bằng chứng cậu vừa chạm được cái gì đó cổ xưa dưới lớp đói.

Ngươi từ chối trọn nàng. Cuối cùng nó nói, và trong giọng nó có một cái gì Tần Mạc không ngờ: không phải giận, mà một nỗi buồn cổ tới mức gần như dịu dàng. Để giữ một cái ‘ngươi’ mà ngươi thậm chí không chắc mình giữ nổi tới cuối đường. Ngươi biết không, đóa sen — cái ngươi vừa nói, cái ‘có được bằng cách sai thì không còn là cái mình muốn’… ta từng biết nó. Rất lâu rồi. Cái ta quên mất — cái ta lên đây với nó rồi để cái đói gặm mất — ta nghĩ nó chính là cái ấy. Cái biết rằng có những cách thắng làm cái thắng thành vô nghĩa. Ta từng có nó. Ta đánh mất nó khi ta nhận đúng cái ta vừa mời ngươi.

Cái quầng động, chậm, và lần đầu Tần Mạc cảm được không phải sức nặng của nó, mà tuổi của nó — một sự cô đơn dài bằng tồn tại, một cái kẹt không lối ra, một kẻ đã đánh mất cái duy nhất làm nó còn là ai đó thay vì chỉ là một cái gì.

Trạm, nghe cái đói thú nhận nó từng có cái nó đã mất, chợt nói — giọng ông ta run, vì ông ta đang nói với cái ông ta thờ bốn nghìn năm: “Ta cũng thế. Ta cũng từng có, và mất. Ta gần thành ngươi hơn ai — tám trăm năm nữa thôi, có lẽ ta đã leo lên đây và thế chỗ ngươi mà không chớp mắt.” Ông ta nhìn Tần Mạc. “Cái thằng phàm này vừa cho cả ta lẫn ngươi thấy cái chúng ta quên: rằng có kẻ, đứng đúng chỗ chúng ta ngã, đã không ngã. Nó không chứng minh chúng ta lẽ ra phải khác. Nhưng nó chứng minh khác là có thể. Và cái ‘có thể’ ấy, với hai kẻ đã ngã như ta với ngươi, đau hơn mọi thứ.”

Ta ghen với ngươi. Cái đói nói. Ta, cái trên đỉnh mọi tầng trời, ghen với một hạt bụi. Vì ngươi còn cái ta mất. Và ngươi vừa chọn giữ nó, kể cả khi giữ nó nghĩa là mất nàng. Ta không làm được cái chọn ấy, bốn tỉ năm trước. Ngươi làm được, hôm nay.


Tần Mạc nghe cái “ta ghen với ngươi” ấy, và một cái gì trong cậu chú ý — không phải cái bẫy, mà một khe hở. Cái đói vừa để lộ nó có một chỗ ghen, một chỗ nhớ. Cậu ghi lấy chỗ ấy, chưa biết dùng thế nào, nhưng biết nó quan trọng.

“Vậy trả nàng cho ta.” Tần Mạc nói, bám lấy cái mềm vừa lóe trong giọng cái đói. “Không phải để ta thành ngươi. Chỉ trả. Ngươi mệt, ngươi cô đơn, ngươi ghen với cái ta còn giữ. Thì làm một việc của cái-ngươi-từng-là, chỉ một lần: trả lại một hồn ngươi đã xé. Không phải cả trăm. Chỉ mảnh cốt này, để ta gom nốt phần còn lại theo cách của ta. Một việc tử tế, sau cả một vĩnh hằng chỉ nuốt. Có khi nó là cái nhắc ngươi ngươi từng là ai.”

Cái quầng lơ lửng, và mảnh cốt của Tô Vãn treo giữa cậu và nó, run rẩy. Trong một khoảnh khắc dài, Tần Mạc tưởng cái đói sắp làm điều ấy — sắp, sau bốn tỉ năm, làm một việc tử tế.

Chu Bình, trên lưng cậu, thì thào — gã không nghe được cái đói, nhưng gã đọc được cái khoảnh khắc treo lơ lửng ấy: “Nó đang do dự. Cả cái đỉnh trời im. Ngươi vừa chạm được cái gì trong nó, Tần Mạc. Cứ chạm tiếp đi.” Tần Mạc siết chặt tay hơn, dám thở một hơi hy vọng.

Rồi cái đói nói, và giọng nó đã khép lại cái mềm, trở về bình thản: Không.

Không phải vì ta ác. Nó nói. Mà vì ta không làm được. Ngươi không hiểu cái kẹt của ta.

Và nó cho cậu cảm cái kẹt ấy — trong một chớp, Tần Mạc cảm được từ bên trong cái đói: một cái muốn-trả, nhỏ, cổ, gần như đã tắt, bị đè dưới một cái đói khổng lồ, vô tận, không điều khiển được; như một người bị trói trong chính thân mình, nhìn tay mình làm điều mình không muốn mà không ngăn được. Ta muốn trả — cái phần ta ghen với ngươi muốn trả. Nhưng cái đói trong ta lớn hơn cái muốn ấy, y như con thú trong ngươi từng lớn hơn ý chí ngươi những lần ngươi suýt ngã. Ta không tự cho đi được cái ta đã nuốt. Ta đã thử, một lần, rất lâu rồi — và cái đói không cho. Nó là chủ, ta là tù. Cái quầng động, và trong giọng nó có cái cay đắng của một kẻ tù bốn tỉ năm. Nếu ngươi muốn mảnh cốt của con bé, ngươi phải làm cái ta không tự làm nổi: ngươi phải lấy nó khỏi ta. Ta sẽ chống — không phải vì ta muốn chống, mà vì cái đói sẽ chống, tự động, như một cái miệng ngậm lại quanh miếng mồi. Lấy một thứ khỏi cái đói cổ hơn thời gian, ngay trên đỉnh của nó… thì đó không còn là một lời mời, đóa sen. Đó là một trận. Và ta báo trước: cái đói không thua trận bao giờ. Chưa từng.


Và cái đỉnh trời đổi.

Cái quầng, nãy giờ chỉ là một hiện diện tĩnh, bắt đầu động. Không phải một cú tấn công có hình — cái đói không cần đấm, không cần chém. Nó chỉ bắt đầu đói thật sự, và cái đói ấy thành một lực hút. Cái quầng co lại, đặc lại, sáng gắt lên, và cả vành nghìn mảnh cốt xoáy vào nó như lá bị cuốn vào một cái phễu. Không khí trên đỉnh rút về phía nó. Ánh sáng rút về phía nó. Chính cái sống trong ba người bắt đầu bị kéo — Tần Mạc cảm được nó lôi ở đan điền, ở bảy mảnh trong ngực, ở từng hơi thở, như thể cái đói đang cố hút cạn họ từ bên trong.

Mặt gương dưới chân rạn thành mạng nhện ánh sáng. Chu Bình, trên lưng Tần Mạc, hét lên khi cái hút kéo cả ba trượt về phía cái quầng, giày cào trên gương không bám được. Trạm cắm cả mười ngón xuống một khe rạn, ghì lại, và quát: “Nó đói thật rồi! Cuộc trò chuyện xong, giờ là bữa ăn — và ba chúng ta là món! Bám lấy cái gì đi!”

“Nó không cho.” Trạm quát qua tiếng gió, cả người nghiêng về sau chống lại lực hút. “Nó không cho được — nó vừa nói thật, nó kẹt trong cái đói của nó. Muốn mảnh cốt, phải giật khỏi nó. Và nó là cả một cái đói cỡ vũ trụ, Tần Mạc. Ta không biết ba chúng ta giật được không.”

Tần Mạc ghì Chu Bình, dồn bảy mảnh nàng ra chống cái hút, mắt nhìn mảnh cốt đang bị xoáy trở lại về phía cái quầng — mảnh cốt của nàng, suýt trong tầm tay, giờ sắp bị nuốt lại vào cái đói.

“Trạm!” Cậu quát qua tiếng gió hút. “Ông đọc được cỗ máy. Cái đói này — nó có lõi không? Có chỗ nào để cắt, như cái Chốt, như Thủ Vệ?”

“Không!” Trạm hét lại, ghì trên khe gương. “Nó không phải một kết cấu có lõi — nó là cái đói thuần, không có điểm nào để cắt! Ngươi không thắng được nó bằng cách phá! Nó lớn hơn ngươi vô hạn lần — ngươi mà lao vào hút với nó, nó nuốt ngươi trong một nhịp!”

“Vậy không phá.” Tần Mạc nói, và giữa cơn hút, cái đầu cả đời tìm-đường-thứ-ba của cậu chạy. Cậu đã học, qua chín tầng: cậu không bao giờ thắng bằng sức. Cậu thắng bằng cách tìm cái đối thủ không phòng. Cái đói này không phòng cái gì? Nó bảo nó là tù của chính cái đói nó. Nó bảo nó muốn trả mà không tự làm được. Nghĩa là bên trong nó có một đồng minh — cái phần muốn-trả, cái phần ghen với cậu, cái phần còn nhớ mình từng là ai. Cậu không đánh cái đói. Cậu tìm cái tù nhân bên trong nó.

Cậu buông một tay khỏi Chu Bình — liều, giữa cơn hút — và chìa nó ra, không về phía mảnh cốt, không về phía cái quầng đói, mà về phía cái khe hở cậu vừa nghe: cái phần trong cái đói còn ghen, còn nhớ, còn muốn trả. Cậu không lao vào giật. Cậu chìa tay ra, như chìa cho một kẻ chết đuối — như cậu từng chìa cho Thương, cho Trạm, cho từng mảnh của nàng. Một kẻ phàm, giữa đỉnh trời, chìa tay cho cái tù nhân bị nhốt bên trong chính ông trời.

“Ta không tới giật nàng khỏi ngươi.” Cậu gào lên, qua tiếng gió hút. “Ta tới gọi cái phần ngươi từng là. Cái phần ghen với ta. Cái phần muốn trả mà cái đói không cho. Ngươi bảo ngươi là tù — thì ta chìa tay cho cái tù nhân, không cho cái ngục. Nắm lấy đi. Chỉ một lần. Cho ta thấy cái ngươi từng là còn sống.”

Cái hút khựng lại. Không dừng — nhưng khựng, một nhịp, như một cái miệng đang nuốt bỗng ngập ngừng. Cái quầng chớp, và trong nó — sâu trong nó, dưới lớp đói — một cái gì cựa. Trạm hét: “Nó… cái gì đang xảy ra? Cái đói chưa từng khựng!” Và Tần Mạc, tay vẫn chìa giữa cơn gió xé, cảm được: sâu trong cái đói cỡ vũ trụ, một cái gì cổ hơn cả nó, một cái tù nhân bốn tỉ năm, vừa nghe thấy có người gọi mình — và đang, lần đầu trong tồn tại, cân xem có nên với tay ra nắm.