Chương 88: Không dùng ngươi làm nhiên liệu
Chuông dưới đất không vang như chuông trên quảng trường.
Chuông trên quảng trường gọi người hướng lên. Chuông dưới đất ép người cúi xuống. Mỗi tiếng rung qua cống đá, nước đen lại nổi gai nhỏ, phù văn hai bên tường chuyển từ xanh sang đỏ nhạt. Rêu đen co lại như bị lửa chạm. Từ cuối đường không bảng, phía U Minh Cấm Viện, có tiếng cửa sắt mở từng lớp.
Tần Mạc đứng dậy, máu trong lòng bàn tay nhỏ xuống đá.
Dây xám đứt nằm trong tấm vải sổ nợ. Nó lạnh, nhưng không lạnh như thanh y. Cái lạnh của nó là lạnh của vật bị dùng quá lâu, không còn biết mình từng buộc ai. Đây là thứ Lâm Tịnh Dao cần: một vật. Một bằng chứng có thể đặt lên bàn, không phải tiếng nước trong tai hắn.
Nhưng để mang nó lên, hắn phải sống qua cống này.
Dây trắng sau lưng giật mạnh hai lần. Lâm Tịnh Dao ở trên đã biết chuông. Nàng đang kéo hắn về.
Tần Mạc kéo lại một lần: còn sống.
Rồi hắn chạy.
Lối cống hẹp, đá trơn. Hắn không dùng linh lực nhiều vì dấu sen đen sẽ hiện trên phù. Chạy bằng chân người mệt hơn bay rất nhiều. Áo kho quét qua rêu ướt, nước bắn lên mắt cá. Những rãnh thọ lực hai bên bắt đầu đóng nắp, từng tấm đá trượt xuống, chặn dòng chảy như mí mắt khép lại. Nếu hắn chậm, lối không bảng sẽ bị khóa.
Ở ngã rẽ đầu tiên, hai bóng đèn xanh xuất hiện.
Đệ tử tuần cống.
Họ mặc áo xám đậm, không phải áo trắng ngoại viện. Mặt đeo khăn vải, tay cầm câu liêm dài dùng vớt vật khỏi nước. Một người quát:
“Ai đó?”
Tần Mạc cúi đầu, giơ thẻ kiểm ẩm nứt. “Tạp dịch kiểm ẩm! Cống phụ nứt!”
Người bên trái chạy tới, nhìn thẻ. “Sao thẻ nứt?”
“Âm khí ép.”
“Tên?”
“Tần mười bảy.”
Người kia cau mày. “Không có lịch kiểm cống phụ canh này.”
Chuông lại vang.
Đệ tử bên phải nhìn về cuối đường, lo lắng rõ ràng. “Hỏi sau. Cấm Viện báo thiếu vật giữ, trước hết khóa lối.”
Khóa lối.
Nếu họ khóa, Tần Mạc kẹt. Nếu hắn đánh, dấu ma khí bùng lên. Nếu hắn chạy, họ sẽ đuổi. Sen đen trong linh đài chậm rãi mở cánh.
Hai người. Không mạnh. Nuốt một người, người kia sợ.
Lý lẽ quá dễ.
Tần Mạc nhìn bàn tay cầm câu liêm của đệ tử bên trái. Móng tay người ấy có vết mực đen, không phải vết máu. Trên cổ tay buộc một dây vải nhỏ ghi chữ “thuốc mẹ”. Có lẽ Nghiêm Lục nói đúng: nhiều người trực đêm để đổi thuốc cho mẹ.
Không giết để đi nhanh.
Hắn ném thẻ kiểm ẩm xuống nước.
Thẻ nứt chạm nước đen, ánh xanh bùng lên, tạo một tiếng nổ nhỏ. Không đủ hại ai, nhưng đủ làm phù cống loạn một nhịp. Hai đệ tử tuần theo bản năng lùi lại, giơ câu liêm chắn mặt.
Tần Mạc lách qua giữa họ.
“Đứng lại!”
Câu liêm quét ngang. Hắn nghiêng người, để lưỡi móc xé rách áo kho nhưng không phản kích. Người bên phải chộp vai hắn. Tần Mạc xoay cổ tay, dùng dây trắng quấn vào cán câu liêm, kéo một vòng làm người kia mất thăng bằng ngã vào tường. Không gãy xương. Chỉ đau.
Người bên trái thổi còi.
Tiếng còi sắc hơn chuông, chui thẳng vào lối cống.
Tần Mạc chạy tiếp.
Sau lưng, đệ tử ngã ôm vai chửi: “Tạp dịch điên!”
Tần Mạc không quay lại. Chửi hắn là tạp dịch điên còn tốt hơn nhận ra hắn là ma tu mang cấm tế.
Đến ngã ba, bảng “hồ lọc âm khí” đã hạ một nửa. Lối không bảng phía sau đóng bằng đá đen. Dây trắng bị kẹt ở khe cửa, căng như dây đàn. Nếu hắn cứ chạy, dây sẽ đứt. Lâm Tịnh Dao đã nói: dây đứt vì hắn tự cắt, nàng đóng cửa. Dây đứt vì bị kéo, nàng mở chuông cứu.
Hắn không thể để nàng mở chuông cứu lúc Hình Đường chưa tới. Chuông cứu sẽ lộ nàng ngay.
Tần Mạc dừng lại, dùng Câu Hồn Ấn gõ vào khe đá.
Câu Hồn Ấn nóng lên, muốn cắn vào lệnh khóa. Hắn không cho nó cắn. Chỉ dùng cạnh ấn như dao, cắt phần đá kẹt dây. Việc này chậm và ngu trong lúc bị đuổi, nhưng giữ lời thường chậm và ngu.
Sau lưng, tiếng bước chân gần hơn.
“Ở đó!”
Tần Mạc cắt được dây ra, kéo mạnh. Dây trắng bật khỏi khe, quất vào cổ tay hắn đau rát. Hắn chạy sang lối hồ lọc.
Lối này sáng hơn, có nhiều phù hơn. Hồ lọc âm khí nằm cuối hành lang, mặt hồ phẳng như gương bẩn. Trên hồ treo những tấm lưới bạc, vớt các cặn hồn niệm từ nước đen. Một tạp dịch già đang ngủ gục bên bàn ghi cặn, bị chuông làm tỉnh, mắt còn mờ.
“Chuyện gì?”
Tần Mạc chạy qua, nói nhanh: “Cống phụ báo thiếu vật, khóa lối!”
Tạp dịch già lập tức đứng dậy kéo cần khóa. Không hỏi hắn là ai. Người sống lâu trong chỗ nguy hiểm tin quy trình trước, hỏi người sau. Tấm lưới bạc hạ xuống phía sau Tần Mạc, chặn hai đệ tử tuần đang đuổi.
Trên bàn của ông già có một quyển sổ cặn, mỗi dòng chỉ ghi ngày, loại cặn, mức nguy. Một bát cháo nguội đặt cạnh, trên mặt đã đóng váng. Khi ông kéo cần, cháo đổ, váng trắng chảy xuống sổ. Ông nhìn bát cháo một cái, đau lòng hơn nhìn hai đệ tử bị chặn.
“Bát cuối à?” Tần Mạc hỏi trong lúc thở.
“Ừ.” Ông già đáp theo bản năng, rồi mới nhận ra mình đang nói với kẻ lạ. “Chạy thì chạy đi! Đừng đứng thương cháo của ta.”
Tần Mạc ném cho ông nửa miếng bánh khô còn trong áo. Đó là phần hắn giữ để ăn sau ca đêm. Ông già chụp được, ngẩn ra.
“Đền cháo.”
“Không đủ!”
“Ta sẽ nợ.”
“Ai cũng nợ!” Ông già mắng, nhưng tay kéo cần khóa thêm một nấc, làm lưới bạc siết chặt hơn.
Một người quát: “Ai cho khóa?”
Tạp dịch già run nhưng vẫn đáp: “Chuông thiếu vật, quy trình khóa lưới trước!”
Tần Mạc không biết ông già đang cứu hắn hay chỉ cứu hồ lọc. Có lẽ cả hai. Có lẽ không cái nào. Nhưng nhờ tấm lưới, hắn có thêm mười nhịp.
Hắn chạy lên bậc đá.
Dây trắng kéo về phía trên. Lâm Tịnh Dao đã mở cửa sẵn.
Nhưng khi còn năm bậc, một bàn tay lạnh từ bóng tường chộp lấy cổ chân hắn.
Không phải người.
Một cặn hồn niệm mắc ở hồ lọc, bị chuông đánh thức, trườn theo nước lên bậc. Nó không có mặt, chỉ là một đám hơi xám, trong đó có nhiều tiếng người chồng lên:
Đừng khóa…
Ta ký rồi…
Cho ta nhớ…
Tần Mạc ngã một gối xuống bậc.
Sen đen lập tức trồi lên.
Đây không phải người. Chỉ là cặn. Uống đi.
Cặn hồn niệm bám vào cổ chân, lạnh đến mức xương tê. Nếu để nó kéo, hắn sẽ rơi xuống hồ lọc. Nếu dùng linh lực thường, chậm. Nếu dùng sen đen, một nhịp là xong.
Tần Mạc nhìn đám hơi xám. Trong đó có một tiếng trẻ con rất nhỏ: mẹ ơi.
Cặn cũng từng thuộc về người.
Hắn lấy gói thuốc Mạnh bà tử đưa cho Chu Bình trong ngực ra, rắc một ít bột thuốc lên cặn hồn niệm. Thuốc không phải pháp khí trừ tà. Nó là thuốc ổn hồn, dùng cho người bị yêu khí làm mê. Bột chạm hơi xám, không diệt, chỉ làm các tiếng chồng lên nhau tách ra một chút.
“Buông.” Hắn nói. “Ta không phải đường về.”
Cặn hồn niệm run lên. Tiếng trẻ con tan trước. Rồi tiếng “ta ký rồi” rơi xuống nước. Bàn tay xám buông cổ chân.
Gói thuốc mất một phần ba.
Chu Bình sẽ thiếu.
Tần Mạc nhắm mắt một nhịp. Giá của không nuốt không phải lúc nào cũng cao đẹp. Nó có khi là một người bạn phải chịu đau thêm.
Hắn gần như nghe Chu Bình mắng: “Ta bảo ngươi không nuốt, không bảo ngươi lấy thuốc của ta làm bột rắc đường.” Câu mắng tưởng tượng ấy làm hắn vừa đau vừa tỉnh. Nếu còn có thể tưởng tượng Chu Bình mắng, hắn chưa được phép chết ở bậc đá này.
Hắn đứng dậy, chạy tiếp.
Cửa trên mở ra. Lâm Tịnh Dao đứng ngoài, mặt trắng hơn bình thường. Nàng thấy áo hắn rách, cổ chân đóng sương, dây trắng dính máu, nhưng không hỏi. Nàng kéo hắn qua cửa, lập tức đóng phù cấm.
Cửa đá khép lại sau lưng họ.
Tiếng chuông dưới đất bị chặn, nhưng không tắt.
Lâm Tịnh Dao nhìn thẻ kiểm ẩm không còn trong tay hắn. “Chứng cứ?”
Tần Mạc lấy tấm vải sổ nợ ra, mở một góc. Dây xám đứt nằm trong đó, cạnh dòng tên Trương Hạ Nhi và số 78. Nước đen thấm vào vải, làm vài chữ than nhòe đi.
Lâm Tịnh Dao đưa tay, rồi dừng. “Đây là gì?”
“Dây giữ một tàn hồn trong cống. Nó nói đã bị kéo lên thử Giám ba lần. Nó xin tan tự nhiên. Ta cắt dây, không nuốt.”
Nàng nhìn hắn.
“Không nuốt?” nàng hỏi rất khẽ.
Không phải nghi ngờ hắn nói dối. Là nàng hiểu việc đó khó.
“Không.”
“Vậy chuông báo vì ngươi thả nó?”
“Ừ.”
Lâm Tịnh Dao lấy khăn trắng bọc dây xám, nhưng tay nàng cũng run một chút. “Nếu ta nộp vật này, họ sẽ hỏi vì sao ta có. Nếu không nộp, nó chỉ là thứ bẩn trong tay ta.”
“Ngươi có thể bỏ.”
“Không.” Nàng đáp quá nhanh. Sau đó chính nàng cũng nhận ra, nên chậm lại. “Không. Một vật giữ người dưới cống không nên biến mất lần thứ hai.”
Nàng lấy bút nhỏ, viết lên ống chứng: dây xám, nguồn chưa xác định, cần đối chiếu lệnh phù U Minh. Không viết tên hắn, không viết tên nàng, cũng không viết kết luận. Chữ của nàng thẳng, nhưng nét cuối đè rất mạnh.
“Ngươi đang học sửa luật?” Tần Mạc hỏi.
“Ta đang học không để luật giết chứng cứ trước khi ta hiểu nó.” Nàng cất ống chứng vào tay áo. “Khác nhau.”
Ngoài hành lang, có tiếng đệ tử đổi ca. Lâm Tịnh Dao lập tức lau vết nước trên nền bằng tay áo của chính mình. Áo trắng thấm nước đen, loang thành một vệt xám không giấu được nếu nhìn gần. Nàng nhìn vệt ấy, nhíu mày rất khẽ.
“Áo ngươi.”
“Giặt được.” Nàng đáp.
“Nếu không sạch?”
“Thì nói ta sơ ý khi kiểm ẩm.” Nàng cuộn tay áo lên. “Đệ tử áo trắng cũng được phép sơ ý. Chỉ là không được phép sơ ý đúng chỗ.”
Một câu đùa rất khô, nhưng Tần Mạc nghe ra mệt mỏi trong đó. Nàng đã bắt đầu tự bôi bẩn áo mình để giữ một vật chứng bẩn. Cái giá của nàng nhỏ hơn thuốc Chu Bình, nhưng không phải không có.
Và những cái giá nhỏ, nếu không ai ghi, thường bị đại tông gọi là không đáng kể.
Lâm Tịnh Dao nhắm mắt một nhịp. Khi mở ra, nàng đã trở lại giọng trực đêm. “Ngươi đi kho phụ. Thay áo. Ta xử lý cửa.”
“Ngươi sẽ bị liên lụy.”
“Đã bị rồi.” Nàng cầm dây xám bằng khăn, bỏ vào ống chứng nhỏ. “Nhưng giờ ít nhất ta có thứ để liên lụy cho đáng.”
Tần Mạc kéo gói thuốc trong ngực, nhìn phần còn lại. Lâm Tịnh Dao thấy.
“Gì đó?”
“Thuốc của Chu Bình. Ta dùng một phần để không nuốt cặn hồn.”
Nàng im.
Không ai nói câu đáng giá. Không ai khen hắn đúng. Bởi vì giá sẽ rơi lên người nằm trên giường bệnh.
Tần Mạc cất gói thuốc, đi về kho phụ.
Trên đường, hắn cố nhớ từng dòng trên tấm vải. Lý Phúc, bà chủ cháo, Tề lão đạo, chủ tiệm thuốc, mẹ con A Lạc, A Mộc, con chồn yêu khí, Chu Bình không hành, số 78, mèo, giày, Trương Hạ Nhi, Phương Ký, Lưu Lan…
Đến Lưu Lan, hắn khựng lại.
Tên đứa bé là gì?
Hắn nhớ đứa bé cười với Mạnh bà tử. Nhớ trán vàng. Nhớ mười hòn đá.
Nhưng tên đứa bé trượt khỏi đầu hắn một nhịp.
Sen đen trong linh đài cười rất khẽ.
Không nuốt cũng có giá.
Tần Mạc đứng giữa hành lang đèn xanh, mồ hôi lạnh chảy xuống lưng. Hắn ép mình nhớ. Tiểu… Tiểu…
Tiểu Sênh.
Tên bật trở lại, làm hắn gần như thở ra thành tiếng.
Hắn lấy than viết ngay lên vải: Lưu Lan, Tiểu Sênh.
Chữ run.
Viết xong, hắn thấy một dòng khác bị nước làm nhòe: con chồn yêu khí. Chữ “chồn” chỉ còn một vệt đen. Hắn đứng dưới đèn xanh, cố nhớ con vật ấy: lông ướt, mắt đục, hơi thở tanh, yêu khí bị hắn rút để cứu Chu Bình. Hắn đã không giết nó, nhưng cũng dùng nó. Nếu quên nó, việc không giết trở thành một thứ tự khen rỗng.
Tần Mạc viết lại dòng ấy, to hơn: con chồn yêu khí, còn sống hay chết chưa biết.
Rồi hắn thêm: tạp dịch già hồ lọc, nợ nửa bánh.
Tấm vải càng lúc càng chật. Chữ chen chữ. Có ngày nó sẽ không đủ chỗ. Ý nghĩ ấy làm hắn sợ hơn chuông. Nếu tên người còn không có chỗ trên một tấm vải, trong đầu hắn sẽ ra sao khi thật sự phải nuốt oán đạo lớn hơn?
Chuông dưới đất vẫn vang trong tường.
Sáng mai, Hình Đường sẽ hỏi vì sao một tàn hồn bị giữ trong cống biến mất. Và trong Vạn Pháp Các, một tạp dịch mới tên Tần mười bảy đã mất thẻ kiểm ẩm trong cùng canh đó.