Chương 87: Người sợ tái sinh
Tần Mạc không hỏi tên ngay.
Sau số 78, hắn đã học được rằng câu “ngươi tên gì” đôi khi giống một lưỡi dao. Người còn tên sẽ trả lời. Người mất tên sẽ bị câu hỏi ấy cắt vào chỗ trống. Tàn hồn dưới nước đen vừa nói mình đã sống lại ba lần. Nếu tên còn nguyên, nó đã không run như vậy khi nghe tiếng nước.
“Ngươi nhớ gì chắc nhất?” hắn hỏi.
Cái miệng mờ mở ra, đóng lại. Bàn tay bấu trên mép đá co giật.
“Mùi vôi.”
“Vôi ở đâu?”
“Tường mới.” Tàn hồn đáp. “Họ xây phòng trắng. Ta tỉnh dậy trên giường đá. Có người bảo ta đừng sợ, ta được cứu khỏi luân hồi lệch. Ta hỏi vợ ta đâu. Họ nói ta chưa có vợ.”
Nó run lên, như chính câu “chưa có vợ” còn lạnh hơn nước. “Ta cãi. Ta nói nàng buộc tóc bằng dây đỏ, mùa đông hay hơ tay trên nồi đậu. Người ghi sổ cười rất nhẹ, không ác, chỉ nói ký ức sau luân hồi thường nhiễu. Họ bảo nếu ta cứ giữ ký ức sai, ta sẽ hóa oán. Ta sợ hóa oán nên để họ viết.”
“Viết gì?”
“Viết: ký ức hôn phối không xác nhận, nghi nhiễu thân thuộc.” Cái miệng mờ méo đi. “Từ đó mỗi lần ta nhớ nàng, trong đầu lại có một giọng nói bảo không xác nhận.”
Tần Mạc nghe câu ấy mà lưng lạnh. Giết một ký ức không cần xóa sạch. Chỉ cần đóng lên nó một con dấu nghi ngờ, để chính người nhớ không dám tin mình.
Nước đen chảy qua cổ tay nó. Mỗi lần nước tràn, mặt nó mờ thêm một chút. Tần Mạc lấy thẻ kiểm ẩm của Lâm Tịnh Dao, đặt lên thành cống. Thẻ phát ánh xanh yếu, tạm đẩy nước khỏi bàn tay kia một đường mỏng.
Tàn hồn thở như người chết đuối vừa ngoi lên.
“Ngươi có vợ?”
“Có. Không. Có.” Nó ôm đầu bằng bàn tay còn lại, nhưng bàn tay ấy chỉ hiện nửa chừng rồi tan. “Nàng bán đậu hũ. Hay bán bánh? Ta nhớ tay nàng có mùi đậu nóng. Không, mùi bột. Không được, mùi của người khác trộn vào.”
Tần Mạc nghĩ tới số 78 nhớ tay bột. Những người bị dòng nước rửa tên có thể mượn ký ức của nhau, lẫn vào nhau, không vì muốn lừa mà vì ký ức đã bị xé rách rồi quăng vào cùng một chậu.
“Ba lần sống lại là thế nào?”
Tàn hồn nhìn xuống nước. “Lần đầu họ kéo ta từ dòng nông. Ta còn nhớ nhà. Họ hỏi đường qua nước thế nào, có thấy ánh đèn không, có nghe ai gọi không. Ta trả lời. Họ ghi. Sau đó họ bảo ta nên về lại luân hồi, nhưng trước khi về phải thử khóa mộng, để không bị tà gọi.”
“Khóa mộng?”
“Ta quên mặt vợ.” Giọng nó rỗng đi. “Nhưng còn nhớ mình có vợ. Đó là đau hơn.”
Tần Mạc không nói.
“Lần thứ hai, họ kéo ta lên bằng một cái gương nhỏ. Ta không nhớ nhà, nhưng nhớ sợ cái gương. Họ bảo ta phản ứng tốt với dòng sâu. Ta không biết dòng sâu là gì. Họ cho ta nghe tiếng chuông. Ta ói ra nước đen. Họ vui. Một người nói mẫu này chịu được.”
Mẫu.
Tần Mạc nghe máu trong tai nóng lên.
Thanh y bị gọi là vật cấm tế. Vải của Tô Vãn nếu rơi vào tay họ, có lẽ cũng sẽ thành mẫu. Số 78 là số. Tàn hồn này là mẫu. Những chữ sạch biến người thành thứ có thể lặp lại thí nghiệm.
“Người nói câu đó trông thế nào?”
“Tay sạch.” Tàn hồn đáp rất nhanh. “Móng tay cắt sát. Trước khi chạm gương, hắn lau tay ba lần. Không phải sợ bẩn tay, mà sợ tay làm bẩn gương. Ta nhớ điều đó vì lúc ấy ta đang nôn nước, còn hắn chỉ nhìn gương.”
“Tên?”
“Tạ…” Tàn hồn ôm đầu. “Không, không gọi được. Gọi là nước nghe thấy.”
Tần Mạc không ép. Một chữ Tạ đã đủ làm hắn nghĩ tới Tạ Dung ở Công Đức Khố, nhưng chưa đủ để kết án. Hắn ghi trong đầu: người tay sạch, họ Tạ, gương nhỏ, mẫu chịu được.
Tàn hồn bỗng nói: “Có một đứa trẻ trong phòng.”
“Trẻ?”
“Đệ tử trẻ. Không phải nhỏ tuổi lắm, nhưng mắt còn chưa biết giấu. Lần thứ hai ta nôn nước, nó đưa khăn. Người tay sạch mắng nó, nói mẫu không cần khăn. Nó vẫn để khăn cạnh giường. Sau đó ta không thấy nó nữa.”
“Ngươi nhớ tên?”
“Từ… Từ gì đó.” Tàn hồn rên lên. “Có người gọi nó Tiểu Từ. Không biết thật không.”
Tần Mạc khắc thêm trong đầu: Tiểu Từ, đưa khăn cho mẫu. Một người đưa khăn không phá được phòng trắng. Nhưng giống y tu khăn trắng ngoài cổng, giống Mạnh bà tử bắt đọc đúng tên, giống Lâm Tịnh Dao đọc giấy chậm. Những việc nhỏ ấy không cứu hết, nhưng chúng chứng minh hệ thống chưa nuốt sạch mọi người bên trong. Nếu một ngày hắn phá, hắn phải biết trong đống tường đổ có cả người từng đưa khăn.
“Lần thứ ba?”
Tàn hồn im lâu hơn. Thẻ kiểm ẩm của Lâm Tịnh Dao run lên, ánh xanh yếu dần.
“Lần thứ ba ta không muốn lên. Ta nghe họ gọi, ta bám vào đá dưới nước. Nhưng có dây kéo. Họ bảo chỉ mượn một nhịp để đối chiếu Giám. Ta bị kéo lên. Lần đó ta nhớ ra mình đã từng không muốn sống lại. Ta cầu họ để ta đi. Một đệ tử trẻ khóc. Trưởng lão mắng nó. Sau đó ta bị thả xuống đây, vì ta phản ứng nhiễu.”
“Ngươi muốn gì?”
“Đừng để ta tái sinh bằng tay họ.” Nó nói rất nhanh. “Nếu nước tự cuốn, ta chịu. Nếu quên, ta chịu. Nhưng đừng để họ kéo ta lên rồi gọi là cứu. Đừng để ta làm đường cho người khác nhìn người họ muốn tìm.”
Câu cuối đâm thẳng vào Tần Mạc.
Người họ muốn tìm.
Hắn đến đây vì Tô Vãn. Hắn muốn nhìn vào Luân Hồi Giám. Nếu không cẩn thận, hắn sẽ cần hồn lực, cần đường, cần một tàn hồn từng đi qua nước chỉ hướng. Khi đó, sự khác biệt giữa hắn và Thái Huyền còn lại bao nhiêu?
Sen đen trong linh đài lên tiếng, dịu hơn mọi khi:
Nó xin không bị dùng. Nuốt nó là hết bị dùng.
Tần Mạc bật cười rất khẽ, nhưng không vui. Lý lẽ của Sát Đạo càng ngày càng biết mặc áo từ bi.
“Ngươi cười?” tàn hồn hỏi, sợ hãi co lại.
“Không cười ngươi.” Tần Mạc nói. “Cười con thú trong ta.”
“Con thú biết uống nước này.” Tàn hồn nhìn hắn. “Ngươi có nó mà chưa uống?”
“Chưa.”
“Sẽ uống.”
Tần Mạc không đáp ngay.
Tàn hồn bấu mép đá, giọng bỗng rõ hơn: “Ai muốn nhìn dòng sâu đều sẽ uống. Người có luật uống bằng giấy. Người có ma uống bằng răng. Nước không quan tâm.”
Đây không phải lời nguyền. Đây là kinh nghiệm.
Tần Mạc lấy tấm vải sổ nợ ra. Nó ẩm vì hơi nước, chữ than hơi nhòe. “Ta đang học cách không uống thứ không phải của ta.”
“Học kịp không?”
“Không biết.”
“Vậy đừng hứa lớn.”
“Ta hứa nhỏ.” Tần Mạc nhìn bàn tay mờ. “Ta không dùng ngươi làm nhiên liệu.”
Tàn hồn bất động.
Nước đen chảy. Trên đầu họ, rất xa, chuông tuần của Vạn Pháp Các vang một tiếng. Dây trắng sau lưng Tần Mạc rung nhanh hơn. Lâm Tịnh Dao nhắc đã gần hết giờ.
“Lời hứa nhỏ dễ vỡ.” Tàn hồn nói.
“Ừ.”
“Ngươi có gì giữ?”
Tần Mạc mở tấm vải sổ nợ, để nó thấy những chữ than nhòe. “Những người này. Họ không mạnh. Nhưng họ làm ta xấu hổ nếu nuốt bừa.”
Tàn hồn nhìn không rõ chữ, nhưng có lẽ thấy cách hắn cầm vải. “Có tên của người ngươi tìm không?”
“Có trong lòng. Không viết ở đây.”
“Vì sợ trời nghe?”
“Vì sợ ta dùng tên nàng che tên người khác.”
Tàn hồn im rất lâu, rồi nói: “Vậy ngươi còn cứu được một chút.”
“Ngươi nói lại.” Tàn hồn thì thầm.
“Ta không dùng ngươi làm nhiên liệu.”
“Dù ngươi cần nhìn người kia?”
Tần Mạc thấy cổ họng khô. “Dù ta cần.”
“Dù nàng đang bị nước cuốn?”
Sợi chỉ xanh dưới cổ tay lạnh buốt. Trong một nhịp, hắn thấy Tô Vãn trên Trấn Hồn Đài, thanh y dính máu, môi nhợt nhưng mắt vẫn tỉnh. Nàng nói: nếu ta đã quên ngươi, đừng hận ta. Nàng không nói: hãy dùng người khác để tìm ta.
“Dù nàng đang bị nước cuốn.” Hắn nói.
Tàn hồn thả lỏng một chút. Chính sự thả lỏng ấy làm nó chìm xuống một phân. Nó hoảng, bấu lại.
“Ta muốn tan tự nhiên.” Nó nói. “Không bị kéo, không bị khóa, không bị gọi. Nếu tái sinh thì tự nước đưa. Nếu không còn thì thôi. Ngươi làm được không?”
Tần Mạc nhìn trận niêm phong quanh cổ tay xám của nó. Sợi dây không phải dây thật, mà là lệnh phù buộc tàn hồn vào cống để nước đen rửa đi rửa lại. Phá dây không khó nếu dùng Câu Hồn Ấn. Khó là phá mà không kéo hồn về phía mình.
Hắn chạm Câu Hồn Ấn.
Ấn nóng lên, rất háo hức.
Tề lão đạo từng nói: Câu Hồn Ấn sinh ra để bắt, không phải thả. Muốn dùng nó thả người, tay phải biết mình đang làm trái bản năng của pháp khí. Tần Mạc đặt ấn xuống thành đá, không nhắm vào tàn hồn, mà nhắm vào nút phù trên dây xám.
“Ta cần ngươi tự quyết một việc.” Hắn nói. “Khi dây đứt, nước sẽ kéo ngươi. Ta không giữ. Nếu ngươi sợ, ta cũng không giữ. Ngươi hiểu không?”
Tàn hồn run. “Không giữ?”
“Không giữ.”
“Ngươi không cứu ta?”
Câu ấy đau hơn lời cầu xin. Tần Mạc nhìn nước đen. “Nếu cứu nghĩa là bắt ngươi ở lại theo ý ta, thì không.”
Tàn hồn im rất lâu.
“Ta sợ.” Nó nói.
“Ừ.”
“Ta vẫn muốn.”
Tần Mạc gật đầu.
Hắn dùng Câu Hồn Ấn gõ nhẹ vào nút phù. Không rút hồn. Không kéo. Chỉ cắt lệnh giữ. Nút phù sáng lên, kháng lại. Sen đen lập tức chồm tới, muốn nuốt phần lực phản chấn.
Tần Mạc cắn đầu lưỡi.
Máu tan trong miệng. Hắn ghì sen đen xuống.
Không uống.
Nút phù nứt một đường.
Tàn hồn hét lên, không vì đau mà vì ký ức trào ra. Hình ảnh đứt đoạn đập vào cống: một bến sông mùa lũ, một người đàn bà cầm rổ đậu nóng, tường vôi trắng, gương nhỏ, đệ tử trẻ khóc, tiếng trưởng lão nói “mẫu này chịu được”, một đôi tay bị rửa đến trắng.
Tần Mạc thấy tất cả, nhưng không giữ.
Dây xám đứt.
Tàn hồn rơi khỏi mép đá.
Trong khoảnh khắc nó chìm xuống, cái mặt mờ của nó bỗng rõ hơn một chút. Không đủ để thành người sống, nhưng đủ thấy một nụ cười rất mệt.
“Ta tên…” Nó cố nói.
Nước đen cuốn qua.
Tên chưa ra.
Tần Mạc suýt đưa tay.
Không giữ.
Hắn ghì tay mình xuống đá đến móng bật máu.
Tàn hồn tan vào nước, không bị hút vào Câu Hồn Ấn, không bị sen đen nuốt. Dòng nước quanh đó sáng lên một nhịp rồi tối. Tiếng thì thầm “đừng để ta tái sinh nữa” biến mất.
Trong nhịp sáng ấy, một âm rất nhỏ va vào đá:
Ngạn.
Không biết là tên thật, tên vợ gọi, hay một bến sông trong ký ức. Tần Mạc không kịp hỏi. Hắn chỉ kịp dùng móng tay khắc chữ ấy lên mặt trong của bao tay vải. Một nét xấu, gần như không thành chữ. Nhưng tốt hơn không có gì.
Hắn viết thêm vào sổ nợ: Ngạn, không dùng làm nhiên liệu.
Viết xong, hắn phát hiện mình không nhớ rõ câu đầu tiên Ngạn đã nói. Là “đừng để ta tái sinh nữa” hay “đừng để ta sống lại nữa”? Hai câu khác nhau. Một câu sợ dòng tự nhiên, một câu sợ bàn tay người. Hắn ép mình nhớ lại tiếng nước, nhớ bàn tay bấu mép đá, nhớ giọng khàn.
Đừng để ta tái sinh nữa.
Nhưng sau đó Ngạn nói nếu nước tự cuốn thì chịu. Vậy câu thật phải là: đừng để ta tái sinh bằng tay họ.
Tần Mạc sửa trên vải, thêm bốn chữ: bằng tay họ. Chỉ thêm bốn chữ mà nghĩa sống chết đổi hẳn. Hắn bỗng hiểu vì sao Phương Ký sửa tên đến già. Sai một chữ, một người có thể bị kết án sai cả nỗi sợ của mình.
Nước dưới chân đen lại, như không thích sự sửa ấy.
Có lẽ nước thích chữ ngắn, vì chữ ngắn dễ nuốt hơn người.
Thẻ kiểm ẩm của Lâm Tịnh Dao nứt một góc.
Tần Mạc lập tức thấy người mình rỗng đi. Không phải mất linh lực nhiều, mà là mất một cơ hội. Nếu nuốt tàn hồn ấy, hắn có thể biết đường vào Cấm Viện rõ hơn, có thể có hồn lực sạch hơn nước cống, có thể tiến gần Giám. Giữ lời làm hắn yếu đi trong một nơi mà yếu là nguy hiểm.
Dây trắng sau lưng bỗng giật mạnh.
Ba lần.
Không phải Lâm Tịnh Dao gọi. Là tín hiệu cảnh giới trên dây.
Trên vách cống, phù xanh chuyển đỏ.
Tàn hồn vừa tan tự nhiên đã làm hệ thống nhận ra thiếu một vật bị giữ.
Tần Mạc cất thẻ kiểm ẩm nứt, nhặt sợi dây xám đứt còn sót lại, gói vào vải. Đây là chứng cứ. Không phải một lời kể. Một dây niêm phong từng buộc người vào cống.
Từ phía xa, chuông dưới đất ngân tiếng đầu tiên.
U Minh Cấm Viện đã thức.