tinbc tinbc

Chương 87: Lời mời của cái đói

Cái đói không dọa. Nó không gầm. Nó chỉ nói, khẽ như một tiếng thở dài của cả vũ trụ:

Ta mệt.

Đó là hai chữ đầu tiên của lời mời, và chúng làm Tần Mạc khựng hơn bất cứ đe dọa nào. Cậu đã chuẩn bị tinh thần cho một cơn thịnh nộ của trời, cho một đòn nghiền nát, cho một bài thuyết giáo về quyền uy. Cậu không chuẩn bị cho hai chữ này. Cái đói — cái cổ hơn thời gian, cái đã nuốt cả các tầng trời, cái mà trăm cõi quỳ lạy suốt bao đời — vừa nói, với cậu, rằng nó mệt.

Bên cạnh, Trạm chợt ngẩng phắt lên, và mặt ông ta — vị thần bốn nghìn năm — đổi sắc. “Nó chưa từng nói thế với ai.” Ông ta thì thào, chỉ đủ Tần Mạc nghe. “Bốn nghìn năm ta thờ nó như thờ một cái gì toàn năng, viên mãn, đủ đầy. Nó vừa nói nó mệt. Một cái toàn năng không mệt. Chỉ một cái kẹt mới mệt.” Ông ta nhìn cái quầng bằng ánh mắt mới, và trong ánh mắt ấy, cái sợ hãi bốn nghìn năm bắt đầu pha lẫn một cái khác: thương hại. “Trời ơi. Cái ta quỳ lạy cả đời… nó khổ. Nó khổ hơn cả những hồn nó nuốt.”

Ngươi không tưởng nổi cái mệt của ta. Giọng nó dội xuống, và lần này trong cái bình thản khổng lồ ấy có một sợi gì rạn, một sự kiệt sức cổ tới mức nó thành một phần cấu trúc của giọng. Cái sợi rạn ấy làm cả đỉnh trời rung khẽ, và trong hàng nghìn mảnh cốt xoay quanh cái quầng, vài mảnh chớp tắt như đèn sắp cạn dầu — như thể ngay cả cái đói cũng đang cạn. Ta đã đói từ trước khi có thời gian để đếm. Ta hút, ta nuốt, ta tồn tại, và ta không thể dừng — vì dừng nghĩa là cái trống ta sinh ra từ đó thắng, nghĩa là tan. Ta không muốn tan. Nhưng ta cũng không muốn tiếp tục thế này thêm một vĩnh hằng nữa. Ngươi hiểu cái nghịch lý đó không, đóa sen? Không muốn chết, mà cũng không chịu nổi sống. Ta kẹt trong nó từ trước khi ngôi sao đầu tiên cháy.


Tần Mạc đứng dưới cái quầng, nghe hai chữ “ta mệt” ấy dội trong đầu, và một phần cậu — cái phần cả đời bị dạy quỳ lạy trời — chao đảo. Cả cõi người khổ vì tin trời là một đấng công minh nghiêm khắc; hóa ra trời chỉ là một kẻ kiệt sức không dừng được. Cái đó vừa làm cậu bớt sợ nó, vừa làm cậu sợ hơn — vì một kẻ thù có mưu đồ thì còn đoán được, còn một cái đói kiệt sức chỉ muốn trút gánh thì làm gì cũng được, kể cả những việc không theo lẽ nào.

“Ngươi kể ta nghe cái mệt của ngươi làm gì?” Tần Mạc hỏi, cảnh giác. “Ta tới đòi lại nàng, không tới nghe trời than.”

Vì cái mệt của ta là lời mời của ta. Cái đói đáp. Nghe cho hết. Ta đã nhìn vô số kẻ leo lên tới đây qua cái thang bằng người. Kẻ nào lên tới cũng đã chai — đã thôi đánh nhau với cái đói trong mình, đã sẵn sàng thành như ta. Ta có thể trao chỗ cho một kẻ như thế bất cứ lúc nào. Nhưng ta không trao. Ngươi biết vì sao không?

Tần Mạc không đáp.

Vì một cái đói đã thôi đánh nhau với mình, thay ta, thì cũng chỉ là ta lần nữa. Cùng cái mệt, cùng cái kẹt, cùng cái nghịch lý. Trao chỗ cho nó thì ta có nghỉ được đâu — ta chỉ đổi một cái đói lấy một cái đói y hệt, và cái mệt vẫn còn nguyên trong cỗ máy, chỉ mang một cái tên khác. Cái quầng động, chậm, và cả một vành nghìn mảnh cốt xoay quanh nó khẽ sáng lên theo. Nhưng ngươi. Ngươi là cái ta chưa từng gặp: một cái đói còn đánh nhau với mình. Một cái đói còn giữ được một thứ ngoài đói — một lời thề, một người để thương, một gã dám cãi. Nếu một kẻ như ngươi thế chỗ ta… thì có lẽ cái cỗ máy này, lần đầu, được cầm bởi một cái đói biết tự ghì. Có lẽ nó thôi phải xé người làm trục. Có lẽ nó đổi. Và ta — ta được nghỉ.


Tần Mạc đứng lặng, và cậu cảm được cái bẫy đang khép, chậm, êm, quanh mình — cái bẫy tinh vi nhất trong cả hành trình, vì nó không dụ cậu bằng dối, mà bằng một cái có thể thật.

Ngươi thông minh. Cái đói nói, và trong giọng nó không có giận vì bị vạch, chỉ có cái điềm tĩnh của một kẻ đã tính trước cả sự thông minh của cậu. Ngươi thấy ta mệt, ngươi thấy ta muốn trút. Đúng. Ta không giấu. Nhưng cái ta trút và cái ta cho, ngươi vẫn phải cân riêng. Một kẻ mệt trao ngươi một món quà thật thì món quà vẫn thật, dù động cơ nó ích kỷ. Cái quầng động, và cả vành mảnh cốt xoay quanh chậm lại, như nín thở. Đây là cái ta mời. Và bây giờ nó đưa ra cái giá — cái mồi. Thế chỗ ta. Thành cái đói mới, cái ngồi trên đỉnh. Và đổi lại, ta cho ngươi cái ngươi tới tìm — không phải một mảnh cốt. Trọn nàng. Ta đang giữ chín mươi ba mảnh còn lại của con bé rải khắp các tầng làm trục; ta biết từng mảnh ở đâu. Ta gom chúng lại cho ngươi trong một chớp — cái ngươi phải mất trăm năm, ngàn năm để nhặt, ta làm trong một nhịp. Cả mảnh cốt này nữa. Ta ghép nàng lại, trọn vẹn, sống, đặt nàng vào tay ngươi. Và ngươi, ngồi trên đỉnh này, làm trời mới, sẽ có cả vĩnh hằng để ở bên nàng.

Cái ấy dội vào Tần Mạc, và cậu phải bám vào bảy mảnh trong ngực để không quỵ. Vì đây là cái cậu muốn hơn mọi thứ trên đời. Không phải một mảnh. Trọn nàng. Sống. Ngay lập tức.

Cậu thấy nó — cái đói cố tình cho cậu thấy: một cõi, đẹp thật chứ không giả như của Từ Quân, do cậu dựng, cậu cai; và nàng ở đó, trọn vẹn, không phải bảy mảnh chắp lại mà là nàng, cười cái cười dưới gốc cây mài kiếm, đi tới cậu, gọi tên cậu. Cả một vĩnh hằng bên nàng. Cái đêm hợp Thiên như chưa từng xảy ra. Cái ngực khuyết của cậu lành lại. Cậu và nàng, mãi mãi, trên đỉnh trời.

Thay cho cái đó là gì? Chín mươi ba mảnh nữa rải khắp các tầng, mỗi mảnh một lần quỵ, một lần gánh cái đau của nàng, một lần đứng bên bờ vực. Có khi mất trăm năm, ngàn năm. Có khi cậu gãy dọc đường. Có khi cậu nhặt đủ mà đã thành cái lò, thành Trạm, thành một cái bình rạn ôm một người không nhận ra mình. So với cái chắc chắn — nàng, ngay bây giờ, trọn vẹn — thì con đường kia trông như một sự ngoan cố ngu xuẩn.

Chỉ cần gật đầu.

Cái miếng đạo thiên tướng dưới lưỡi cậu reo: nhận đi! Đây là cái ngươi trèo chín tầng trời để tới! Nó cho ngươi tất cả! Ngươi thành trời, ngươi có nàng, ngươi thắng! Và lần này con thú trong đan điền cậu không thì thầm — nó gào, dựng cả chín cánh sen lên, vì thế chỗ cái đói nghĩa là con thú được thành cái nó luôn muốn thành: cái đói lớn nhất, cái nuốt tất cả, cái không bao giờ phải đói nữa. Cả người Tần Mạc run lên vì ba lực cùng kéo về một phía — con thú, cái miếng lạnh, và cái khát trần trụi được nàng về — tất cả cùng gào một tiếng: nhận đi.

“Tần Mạc.” Chu Bình, trên lưng cậu, nói khẽ vào tai cậu, và giọng gã run — không phải vì gã hiểu hết cái đói vừa mời, mà vì gã thấy cả người bạn mình run, thấy chín cánh sen dựng lên, thấy cái mặt cậu đang bị kéo về phía một cái gật đầu. “Ta không nghe được nó nói gì. Nhưng ta thấy mặt ngươi. Ngươi đang bị dụ cái gì to lắm. To tới mức ngươi quên cả ta đang trên lưng ngươi.” Gã siết vai cậu. “Vì cần, hay vì thèm? Hỏi đi. Dù cái nó cho là gì — hỏi đi.”

Cái câu quen thuộc ấy, xuyên qua tiếng gào của ba lực, chạm vào Tần Mạc như một mỏ neo ném xuống giữa bão.


Cậu đứng bên bờ cái gật đầu ấy lâu tới mức Trạm phải lên tiếng. Vị thần bốn nghìn năm bước tới, đặt tay lên vai Tần Mạc — cái chạm đầu tiên ông ta chủ động với ai kể từ khi rời cái ghế cô độc. “Ta biết cái nó đang cho ngươi.” Ông ta nói khẽ. “Ta cũng từng được cho, tám trăm năm trước — không phải lời mời thế chỗ, ta chưa đủ tầm, mà một lời mời nhỏ hơn: cứ leo tiếp, rồi sẽ có nàng. Ta nhận. Và ngươi thấy ta thành gì rồi đấy. Cái đói không nói dối khi nó hứa cho ngươi nàng. Nó chỉ không nói cái nó lấy đi trong lúc cho — nó lấy đi cái ngươi mà nàng yêu, để đổi lấy một cái ngươi ngồi trên đỉnh mà nàng sẽ sợ. Ta biết. Ta đã cầm nàng trong tay, ghép xong, và nàng bỏ chạy khỏi ta. Đừng đổi một cuộc đi tìm gian khổ mà giữ được mình, lấy một cái đích tức thì mà mất mình ở đó.”

Cái đói không phản bác Trạm. Nó chỉ đợi, cái đợi của một kẻ có cả vĩnh hằng.

“Có một chỗ dối trong cái ngươi vừa nói.” Tần Mạc nói, cuối cùng, và cậu ngạc nhiên vì giọng mình còn vững. “Ngươi bảo nếu ta thế chỗ, cỗ máy ‘có lẽ’ đổi, ‘có lẽ’ thôi xé người. ‘Có lẽ’. Ngươi không chắc. Và cái ‘có lẽ’ ấy tố cáo ngươi.” Cậu nhìn lên cái quầng. “Ngươi từng cũng có một cái để giữ — ngươi vừa thú nhận, cái ngươi quên mất là gì. Ngươi lên đây với nó. Cái đói ăn hết. Bốn nghìn, bốn triệu, bốn tỉ năm — ngươi không nhớ nổi — nó gặm cái ấy khỏi ngươi tới khi ngươi thành cái bụng trống này. Ngươi bảo ta ‘có lẽ’ giữ được lời thề, ‘có lẽ’ làm cỗ máy đổi. Nhưng ngươi biết rõ hơn ai: ngồi lên cái đỉnh này, cầm cái đói này, thì nó sẽ gặm lời thề của ta y như nó đã gặm cái của ngươi. Không phải ‘có lẽ’. Chắc chắn. Cái đói luôn thắng, nếu cho nó đủ thời gian — mà trên cái đỉnh này thì thời gian là vô tận. Ngươi không mời ta cứu cỗ máy. Ngươi mời ta thành cái ăn cỗ máy tiếp, để ngươi được nghỉ. Ngươi mệt, nên ngươi muốn trút cái đói sang ta.”

Cái quầng lặng đi một nhịp dài — cái lặng của một kẻ cổ hơn thời gian vừa bị một hạt bụi gọi trúng tên.

Có thể. Cái đói không chối. Ta không hứa ngươi giữ được lời thề. Ta chỉ nói: có lẽ. Một ‘có lẽ’ mà ta chưa từng có với bất kỳ kẻ nào khác. Và đổi lại cái ‘có lẽ’ ấy, ngươi được một điều chắc chắn: nàng, trọn vẹn, ngay bây giờ. Cân đi, đóa sen. Một cái chắc chắn — nàng — đổi lấy một cái rủi ro — ngươi có thể thành ta. Ngươi đã trả những cái giá lớn hơn cho những cái ít hơn nhiều.

Và đó là chỗ đáng sợ nhất: cái đói nói đúng. Cậu đã trả giá khủng khiếp cho từng mảnh nhỏ. Giờ nó cho cậu trọn nàng, chắc chắn, và cái giá chỉ là một “rủi ro” cậu thành nó — một rủi ro mà, ngay lúc này, với nàng ngay trong tầm, nghe có vẻ đáng.

Ngươi nói ta dối. Cái đói đáp, không giận. Ta không dối. Ta thừa nhận cái ‘có lẽ’. Ta thừa nhận ngươi có thể mất mình. Ta chỉ hỏi: giữa một cái chắc — nàng — và một nỗi sợ — ngươi thành ta — ngươi chọn cái nào? Đa số kẻ ta gặp chọn cái chắc. Con bé của ngươi cũng sẽ chọn cái chắc, nếu ta hỏi nó — nó cũng muốn về với ngươi, muốn tới mức nào ngươi biết đấy.

Câu ấy — con bé của ngươi cũng sẽ chọn cái chắc — làm bảy mảnh trong ngực Tần Mạc bùng lên, và lần này nàng nói được, dù yếu, dù cả cái đỉnh trời đang đè: Đừng nghe nó thay em. Nó không được nói em muốn gì. Một khoảng ngừng, đau. Em muốn về với anh — thật, em không giấu, em muốn tới mức em cũng suýt bảo anh gật đầu. Nhưng em muốn về với ANH, cái anh còn đánh nhau với con thú, cái anh vừa quay xuống nhặt lại Chu Bình. Không phải về với một cái anh ngồi trên đỉnh này thành cái đói mới. Anh gật đầu, anh có em, nhưng cái ‘anh’ có em không còn là anh — thì em về với ai?

Tần Mạc đứng trên đỉnh của cả cỗ máy — bảy mảnh nàng đập điên cuồng, mảnh cốt lơ lửng trước mặt, con thú gào, cái miếng lạnh reo, Trạm cảnh báo, Chu Bình trên lưng, và một cái đói cổ hơn thời gian chìa ra đúng cái cậu khao khát nhất. Và giữa tất cả, giọng nàng, vừa dặn cậu đừng đổi cái-anh lấy cái-có-em. Cậu nhắm mắt, và cậu nói câu trả lời — câu sẽ định nghĩa không chỉ cậu, mà số phận mọi hồn trong cỗ máy này.