Chương 86: Đường nước đen
Đường nước dưới Vạn Pháp Các không có ánh trắng.
Bậc đá dẫn xuống hẹp, hai bên tường phủ rêu đen, chạm tay vào là ẩm lạnh đến xương. Những phù văn trên tường không sáng đều như ngoài điện; chúng nhấp nháy từng đoạn, khi xanh, khi xám, như hơi thở của người bệnh. Mỗi mười bước có một lỗ thoát khí nhỏ, từ đó vọng xuống tiếng tụng luật trên quảng trường, mờ và xa, nghe như có người đọc kinh qua một lớp nước.
Tần Mạc đi xuống, dây trắng của Lâm Tịnh Dao buộc ở cổ tay kéo nhẹ sau lưng.
Tấm vải sổ nợ đè lên sợi chỉ xanh. Mỗi bước, ba thứ trên cổ tay cọ vào nhau: dây luật, dây nợ, dấu thanh y. Hắn chưa từng thấy mình bị buộc bởi nhiều thứ như vậy mà lại thấy yên hơn. Người không bị gì buộc rất dễ rơi.
Canh tư đã sâu. Nếu quá một canh không lên, Lâm Tịnh Dao sẽ đóng cửa. Nàng nói vậy. Nhưng Tần Mạc biết nếu dây bị thứ dưới này kéo đứt, nàng có thể sẽ gõ chuông cứu dù tự đưa mình vào tội. Câu ấy làm hắn không thể coi nàng là một chiếc chìa khóa dùng xong bỏ.
Xuống hết ba mươi bảy bậc, đường mở thành một cống đá.
Nước đen chảy giữa cống, không sâu, chỉ đến mắt cá nếu bước xuống. Nhưng nước không phản chiếu đèn. Nó nuốt ánh sáng như bùn nuốt máu. Hai bên có lối đi hẹp đủ một người, trên lối có những rãnh nhỏ dẫn từ phía trên xuống. Mỗi rãnh đổ vào nước một dòng khác nhau: có dòng vàng nhạt như hương cháy, có dòng xanh xám như thuốc cũ, có dòng trắng mờ như hơi thở người bệnh, có dòng đỏ rất loãng, tan ngay khi chạm nước.
Tần Mạc ngồi xuống cạnh một rãnh, không chạm.
Trên thành rãnh khắc chữ rất nhỏ: “thọ lực đối chiếu”.
Hắn nhìn dòng trắng mờ chảy xuống. Nó không có tiếng khóc. Không có mặt người. Nhưng khi đến gần, hắn nghe rất khẽ một câu:
Nó trước mười sáu không đau là được.
Lưu Lan.
Tần Mạc lùi lại.
Không phải hồn nàng. Không phải ký ức nguyên vẹn. Chỉ là một vệt quyết định bị rút ra từ giấy, từ dấu tay, từ nỗi biết ơn và nỗi không hiểu hết. Công Đức Khố gọi nó là đối chiếu. Vạn Pháp Các gọi nó là hồn lực tương lai. Nước đen gọi nó là thức ăn.
Sen đen trong linh đài rung lên.
Uống đi.
Không phải lệnh. Là lời mời. Rất hợp lý. Nếu uống dòng này, hắn sẽ biết đường. Nếu uống, hắn có thêm hồn lực để chạm gần Luân Hồi Giám. Nếu uống, hắn có thể cứu những người khác nhanh hơn. Dòng này đã bị lấy rồi. Không phải hắn lấy. Hắn chỉ dùng thứ hệ thống đã bẩn để đánh lại hệ thống.
Lý lẽ ấy sạch đến đáng sợ.
Tần Mạc lấy móng tay bấm vào lòng bàn tay. Đau bật lên. Hắn đọc tấm vải sổ nợ trong đầu: Lưu Lan chưa có trong đó. Hắn chưa kịp ghi. Chỉ mới nghe nàng nói ở phòng ký ước. Nếu giờ uống dòng này, hắn sẽ nhớ nàng bằng hồn lực bị lấy, không phải bằng tên nàng.
“Không.”
Tiếng của hắn rất nhỏ, bị cống nuốt gần hết.
Nước đen vẫn chảy.
Tần Mạc đi tiếp. Mỗi đoạn đường lại có một nhãn: công đức phụ lục, mộng khóa, oán công đức, thọ lực treo, hồ sơ vô chủ. Những chữ ấy nối với những cảnh hắn đã thấy: Quý bá nhường bánh không đủ sáng; người phụ nữ mất chồng không muốn khóa mộng; số 78 đói ký ức; Trương Hạ Nhi tìm đôi guốc của cha. Tất cả những gì trên mặt đất không đặt vừa vào sổ sạch đều có đường chảy xuống đây.
Ở một ngã ba, cống chia làm hai. Bên trái có bảng mới: “hồ lọc âm khí”. Bên phải không có bảng. Chỉ có vết bảng bị cạy đi, đinh còn rỉ trong đá.
Dây trắng sau lưng rung một lần. Lâm Tịnh Dao ở trên kiểm dây, nhắc thời gian. Tần Mạc kéo lại một lần để báo còn sống.
Hắn chọn lối không bảng.
Lối này thấp hơn. Hắn phải cúi người. Rêu đen dày, trên rêu có những vệt xước như móng tay. Không biết người đi xuống bấu để khỏi ngã, hay người bị kéo lên bấu để không xuống. Tiếng tụng luật trên đầu biến mất. Thay vào đó là tiếng nước đập từng nhịp, như tim lớn nằm dưới núi.
Trên tường có những thẻ bảo trì đã cũ. Thẻ mới nhất ghi ba tháng trước: “thay khóa rãnh thọ lực, người làm Bùi Tam, Đỗ Cửu”. Bên dưới, nét mực khác thêm một dòng rất nhỏ: “Bùi Tam trượt chân, chuyển y viện.” Không ghi sống hay chết. Không ghi vì sao một người bảo trì phải làm việc ở lối không bảng. Dòng ấy bị rêu phủ gần hết, như chính tường cũng không muốn nhớ.
Tần Mạc lấy than cào nhẹ lên giấy, dập lại tên Bùi Tam. Hắn không biết người ấy là ai, nhưng người từng sửa đường nước này có thể là chứng nhân sống, hoặc một tên đã bị đẩy xuống phụ lục. Ở Thái Huyền, tên nhỏ thường là đầu mối lớn hơn lời trưởng lão.
Dây trắng sau lưng rung một lần.
Hắn kéo đáp lại, rồi đi tiếp.
Một đoạn nữa, lối cống mở ra thành hốc tròn. Giữa hốc có một bánh xe đồng chậm rãi quay theo nước. Mỗi nan bánh xe có khắc chữ: hương, thọ, oán, mộng, vô chủ. Khi nước qua, bánh xe tách các dòng sang những rãnh khác nhau. Công Đức Khố cân ở trên, nhưng dưới này mới là nơi những thứ không cùng loại bị ép đi đúng đường. Không có ai đứng giám sát. Cơ chế tự chạy.
Tần Mạc nhìn bánh xe. Nó không ác. Nó chỉ quay. Chính sự vô tri ấy làm hắn lạnh hơn. Một người còn có thể dao động. Một cơ chế đã ăn quen thì không cần ghét ai để tiếp tục ăn.
Sợi chỉ xanh lạnh hơn.
Tần Mạc dừng trước một khe đá. Sau khe có ánh đèn xanh của U Minh Cấm Viện, xa hơn và thấp hơn lần trước. Đây không phải cổng chính nơi Tạ Dung mở khe nghe. Đây là đường ruột: nơi nước mang những thứ không sạch vào bên trong.
Một khay gỗ trôi chậm qua dòng nước.
Trên khay có ba thẻ nhỏ, bị nước làm mềm. Tần Mạc dùng kẹp gỗ treo bên tường vớt một thẻ lên. Chữ đã nhòe, nhưng còn đọc được: “Lưu Lan, thọ lực kỳ một, treo.” Thẻ thứ hai: “Tiểu Sênh, người được cứu, đối chiếu sau mười sáu.” Thẻ thứ ba không phải của họ: “Vô danh nữ, khóa mộng hỏng, chuyển Cấm Viện.”
Vô danh nữ.
Tần Mạc nghĩ tới số 78.
Hắn bỏ ba thẻ lại khay, không cất. Đây là chứng cứ, nhưng nếu lấy đi, khay thiếu thẻ, chuông có thể báo ngay. Hắn xé một sợi nhỏ từ mép áo kho, thấm chút nước trên thẻ Lưu Lan, rồi đặt lại đúng vị trí. Vải thấm nước trắng mờ, lạnh như hơi thở. Có thể không đủ làm chứng trước điện, nhưng đủ để Lâm Tịnh Dao biết hắn không chỉ nghe bằng tai.
Khay trôi tiếp, đi vào một khe thấp có màn phù che. Trước khi nó khuất, một thẻ khác lật lên vì nước: “khóa mộng tự nguyện, thất bại, chuyển xử lý”. Chữ thất bại bị đóng dấu chéo. Tần Mạc nhớ người phụ nữ mất chồng từng hỏi khóa xong còn nhớ giọng chồng không. Nếu nàng không chịu ký, có lẽ hồ sơ ghi tự rời. Nếu nàng ký rồi hối, có lẽ một ngày cũng thành thẻ thất bại.
Hắn gần như muốn chặn khay lại.
Dây trắng kéo căng sau lưng. Không đủ giờ. Nếu hắn chặn mọi khay, hắn sẽ chết ở đây cùng vài thẻ ướt, còn đường lớn vẫn chảy.
Tần Mạc buộc mình đứng dậy. Có những lúc không cứu ngay cũng là một cái tội. Nhưng chết vì ôm một cái tội nhỏ chưa chắc cứu được tội lớn hơn. Hắn ghét cách mình nghĩ câu đó. Nó quá giống người trong điện. Chính vì vậy hắn lấy than viết lên vải thêm bốn chữ: khóa mộng thất bại.
Đi thêm mười bước, hắn nghe tiếng thì thầm.
Không phải A Vãn.
Không phải Tô Vãn.
Lần này là nhiều tiếng lẫn vào nhau, mỗi tiếng chỉ còn nửa câu:
Đừng khóa mộng…
Ta ký rồi sao…
Con ta đâu…
Không tái sinh nữa…
Câu cuối rõ hơn.
Tần Mạc dừng lại.
Nước đen trước mặt phồng lên một chút, như có thứ gì dưới đó vừa thở. Một bàn tay mờ thò khỏi mặt nước, không phải tay thịt, cũng không hẳn tay hồn. Nó trong suốt, các ngón bị nước kéo dài. Cổ tay đeo một sợi dây xám đã mục.
Bàn tay nắm lấy mép lối đi.
Tần Mạc không đưa tay ngay.
Hỏi trước khi đưa tay.
“Ngươi là ai?”
Bàn tay run. Một giọng khàn vang lên từ dưới nước, không phân biệt nam nữ, nhưng có vẻ từng là đàn ông trẻ.
“Đừng để ta tái sinh nữa.”
Sen đen trong linh đài im bặt.
Không phải vì thương.
Vì đói hơn.
Một tàn hồn có đủ ý thức để cầu xin, lại ngâm trong nước thọ lực và oán công đức. Đối với Sát Đạo, đó là miếng thịt đã tự đặt lên bàn. Nuốt nó, hắn sẽ biết đường vào Cấm Viện, có hồn lực, có chứng cứ. Không cần giết người sống. Không cần kéo dân. Chỉ là dùng một thứ đang xin thoát.
Tần Mạc ngồi xổm xuống, tay phải đặt trên Câu Hồn Ấn, tay trái giữ dây nợ.
“Vì sao?”
Bàn tay bấu mạnh hơn, nước đen chảy qua kẽ ngón.
“Sống lại đau hơn chết.”
Tiếng ấy không giống triết lý. Nó giống một người đã bị đánh thức quá nhiều lần.
Dây trắng sau lưng rung thêm một lần. Thời gian đang cạn.
Tần Mạc không kéo bàn tay lên. Hắn cũng không đẩy xuống. Hắn chỉ đặt kẹp gỗ xuống trước mặt, để tàn hồn tự bám vào nếu còn sức.
“Nói rõ.” Hắn nói. “Nếu ngươi muốn ta chứng minh ngươi là người, trước hết đừng để ta biến ngươi thành lý do.”
Bàn tay dưới nước run rất lâu.
Rồi một phần mặt hiện lên.
Không có đủ mắt mũi. Chỉ có một cái miệng mờ, run rẩy như đèn sắp tắt.
“Ta đã sống lại ba lần.” Giọng ấy nói. “Lần nào họ cũng gọi là thử Giám.”
Tần Mạc nghe tiếng nước dưới Vạn Pháp Các dội vào xương.
Ba lần.
Luân hồi trong tay Thái Huyền không còn là dòng tự nhiên. Nó đã thành cửa người ta mở ra đóng vào để đo đạc.
Tàn hồn ngẩng cái mặt mờ lên, như ngửi thấy điều gì trong hắn.
“Ngươi có mùi người muốn tìm người trong nước.” Nó nói. “Đừng tìm bằng cách của họ.”
Tần Mạc siết tay.
Ở cuối cống không bảng, một tiếng chuông rất nhỏ bỗng rung.
Không phải báo động.
Là cảnh báo thời gian của dây trắng.
Một canh sắp hết.
Tần Mạc nhìn bàn tay ấy, rồi nhìn dòng nước phía sau nó. Trong nước có rất nhiều bóng tay khác không nổi lên được. Chúng không đủ sức bấu mép đá, chỉ lướt qua như cỏ dưới sông. Nếu hắn đưa tay cho một người, những người kia vẫn trôi. Nếu hắn không đưa, người này cũng trôi. Luân hồi trong miệng Thái Huyền đã bị thu nhỏ thành cống, nhưng cái bất lực trước số đông vẫn giống dòng sông thật.
Hắn nhớ Tô Vãn nói cắt dây kia, không phải cắt ta. Khi ấy trước mặt hắn cũng chỉ có một sợi dây trong vô số thứ đang kéo nàng. Hắn không cứu được hết. Hắn thậm chí không cứu được nàng. Nhưng nếu vì không cứu được hết mà không làm gì, hắn đã không còn đứng ở đây.
Dây trắng lại rung. Lần này không phải một nhịp báo giờ, mà là hai nhịp gấp. Lâm Tịnh Dao ở trên có lẽ nghe chuông đổi ca, hoặc có người đi ngang cửa. Tần Mạc tưởng tượng nàng đứng trong hành lang đèn xanh, một tay giữ khóa, một tay đặt trên chuông cứu, phải quyết định có nên kéo một kẻ bị nghi là ma tu lên trước khi bằng chứng đủ sạch.
Người trên bờ cũng đang trả giá.
Hắn lấy mảnh vải thấm thọ lực, thẻ dập tên Bùi Tam, và dòng khóa mộng thất bại nhét sâu vào áo. Ba thứ ấy cấn vào ngực, nhỏ bé đến đáng thương. Chúng chưa đủ lật đại tông, chưa đủ cứu tàn hồn, chưa đủ mở Luân Hồi Giám. Nhưng chúng là những vật có thể đặt lên bàn. Lâm Tịnh Dao cần vật, Phương Ký cần chữ, người chết cần tên. Hắn không được đi lên chỉ với cơn hận.
Tần Mạc thở ra, chậm hơn tiếng nước.
“Ta sẽ nghe.” Hắn nói với bàn tay dưới nước. “Nhưng trước khi nghe, ta phải biết ngươi không phải tiếng của ta tự bịa.”
Bàn tay kia bấu mạnh hơn, như câu đó đau mà cũng đúng.
Trong nước, một bóng khác trôi qua, chỉ kịp hiện nửa khuôn mặt rồi tan. Tần Mạc không biết người ấy có nghe được không, nhưng hắn vẫn cúi đầu một nhịp. Không phải bái. Chỉ là thừa nhận dưới dòng này không có thứ nào nên bị gọi gọn là cặn.
Một cái cúi đầu không cứu ai, nhưng nó giữ tay hắn khỏi biến mọi bóng trôi thành tài nguyên.
Nhưng bàn tay dưới nước vẫn bám trên mép đá, chờ một câu trả lời.