Chương 85: Bậc thang bằng người
Sau khi giọng cái cao nhất tắt và cái quầng đỉnh rút lên, ba người nghỉ lại một con nước cho Tần Mạc hồi sức sau trận gánh trục, rồi lên đường về phía đỉnh theo cái hướng giọng ấy chỉ. Và họ hiểu ngay lối lên đỉnh không phải một cột hồn như các tầng dưới. Nó là một cái thang.
Từ mặt gương Cửu Thiên, nơi cái quầng sáng đỉnh treo cao nhất, một dải bậc thang dựng lên, mờ trong sáng — và khi ba người bước tới chân nó, Tần Mạc thấy mỗi bậc thang là gì, và cậu đứng khựng. Mỗi bậc là một hồn người, nằm sấp, lưng làm mặt bậc, tay chân bị kéo căng hàn vào hai thành thang. Không phải hồn đã chết hẳn — chúng còn cựa, còn rên, mặt còn quay được, và khi ba người tới gần, mấy trăm gương mặt trên mấy trăm bậc cùng ngước lên nhìn, cùng một ánh mắt: van xin, không phải cứu, mà van xin đừng bước lên tôi nữa.
“Cái cao nhất mời ta lên.” Tần Mạc nói, giọng khản. “Và nó bắt ta leo lên bằng cách giẫm lên lưng mấy trăm người. Bậc thang lên gặp trời, làm bằng người. Nó cho ta thấy ngay từ bậc đầu tiên cái nó là.”
Trạm, bên cạnh, nhìn cái thang với vẻ mặt của một kẻ đã biết nhưng chưa từng phải bước. “Ta chưa lên tới đỉnh bao giờ.” Ông ta nói. “Giờ ta hiểu vì sao. Không phải vì đường khó. Vì đường đòi cái này — giẫm lên mặt người để lên. Bốn nghìn năm ta không leo, có lẽ vì cái phần người cuối trong ta không giẫm được.”
Chu Bình quỳ xuống bên bậc thang đầu tiên, nhìn gương mặt hồn làm mặt bậc — một người đàn ông trung niên, mắt trũng, miệng mấp máy — và gã lắc đầu, nước mắt ứa. “Ta không giẫm được.” Gã nói. “Tần Mạc, ta không đặt chân lên mặt một người còn đang nhìn ta được. Ta thà bò bên rìa, thà rơi xuống, chứ ta không giẫm.”
“Không có rìa.” Trạm nói khẽ. “Ta nhìn rồi. Cái thang là lối duy nhất. Hai bên là hư không nuốt hồn. Muốn lên, phải bước trên các bậc. Cái cao nhất thiết kế nó thế — nó không chặn ai bằng sức. Nó chặn bằng cách bắt kẻ leo phải chọn: hoặc giẫm lên người mà lên, hoặc quay về. Đa số quay về. Đó là hàng rào tốt nhất — một hàng rào bằng lương tâm của chính kẻ muốn vượt.”
Tần Mạc đứng trước bậc thang đầu, và cậu cảm cả ba sức kéo quen thuộc thức dậy cùng lúc. Con thú thì thầm: chỉ là bậc thang. Bước đi. Chúng đằng nào cũng bị hàn ở đó rồi, ngươi giẫm hay không, chúng vẫn khổ. Cái miếng đạo thiên tướng dưới lưỡi lạnh lùng cộng thêm: mục tiêu ở trên đỉnh. Mảnh cốt của nàng. Mấy trăm cái mặt này là chi phí. Đừng để chi phí cản mục tiêu. Và bảy mảnh trong ngực cậu — Tô Vãn — đập một nhịp phản đối, nhưng yếu, vì ngay cả nàng cũng không có câu trả lời cho một cái thang không có cách nào lên mà không giẫm.
Cậu bước bậc đầu tiên.
Cậu cố bước nhẹ nhất có thể, dồn trọng lượng vào mũi chân, đặt lên lưng người đàn ông trung niên như đặt lên một thứ dễ vỡ — và người ấy vẫn rên lên, một tiếng rên trầm, dài, tiếng của một kẻ đã bị giẫm không biết bao lần mà mỗi lần vẫn đau như lần đầu. Chu Bình quay mặt đi. Bậc thứ hai, một bà lão, tóc bạc xõa làm nhòe cả mặt bậc; chân Tần Mạc đặt lên vai bà, và bà thều thào một cái gì đó — có thể là một lời nguyền, có thể là một lời cầu, cậu không dám nghe rõ. Bậc thứ ba, một đứa trẻ, nhỏ tới mức cả bàn chân cậu phủ kín lưng nó.
Mỗi bậc một tiếng rên, mỗi tiếng rên một nhát vào cái phần người còn lại của cậu. Tần Mạc leo, mặt cắt không còn giọt máu, và cậu tự đặt cho mình một kỷ luật: đếm từng bước, và với mỗi bước, buộc mình nhìn xuống mặt cái hồn mình vừa giẫm, nhìn cho rõ, ghi cho nhớ — vì cậu biết cái nguy không phải việc giẫm, mà việc giẫm tới lúc thôi thấy nặng. Chừng nào cậu còn thấy từng gương mặt, cậu còn là người leo qua một tội, chứ chưa phải một kẻ coi tội là bậc thang.
Trạm leo sau cậu, và ông ta — vị thần bốn nghìn năm — bước từng bước với một sự nặng nề mà Tần Mạc chưa từng thấy ở ông ta. “Ta tưởng ta đã cứng.” Ông ta lẩm bẩm, hơn là nói với ai. “Ta tưởng bốn nghìn năm đã lấy hết cái mềm trong ta. Vậy mà cái thang này…” ông ta không nói hết, chỉ bước, hàm nghiến chặt tới mức Tần Mạc nghe được tiếng răng ông ta ken két theo mỗi bậc.
Nhưng cái thang dài. Mấy trăm bậc. Và tới bậc thứ trăm, một cái gì trong cậu bắt đầu mỏi — không phải chân, mà cái phần chịu đựng tiếng rên. Tới bậc thứ hai trăm, cậu nhận ra mình đã thôi đếm, thôi nhìn xuống mặt từng bậc. Tới đâu đó cao hơn, cậu nhận ra — với một nỗi kinh hoàng lạnh — rằng những tiếng rên dưới chân cậu đã nhòe thành một thứ tiếng nền, như tiếng ve, như tiếng suối, một thứ âm thanh cậu không còn nghe ra từng cái nữa.
Cái miếng lạnh dưới lưỡi cậu, cảm được cậu đang chai, dịu dàng khuyến khích: đấy. Dễ hơn rồi phải không? Đừng nghe từng cái. Nghe cả đám thì nó chỉ là tiếng nền. Cứ thế mà lên. Nhanh hơn nhiều.
Và Tần Mạc, kiệt sức, quá gần đỉnh, mảnh cốt của nàng ngay trên kia — cậu nghe theo. Cậu thôi cố nghe từng tiếng rên. Cậu để chúng nhòe thành tiếng nền. Cậu leo nhanh hơn.
Và nó dễ. Đó là cái cậu không lường được: cái chai không đến như một cơn đau, mà như một sự nhẹ nhõm. Bao bậc thang cậu đã leo trong khổ sở, cắn răng chịu từng tiếng rên — giờ, khi cậu thôi nghe, gánh nặng ấy tan, và cậu leo băng băng, hai bậc một bước, ba bậc một bước, cái thang mấy trăm bậc rút ngắn dưới chân cậu. Mỗi bước không còn là một nhát dao; nó chỉ là một bước. Cậu tiến nhanh gấp mấy lần, và một phần trong cậu — cái phần cậu không muốn thừa nhận — thấy khoan khoái vì cuối cùng cũng thôi phải đau.
Cái miếng lạnh dưới lưỡi cậu gần như reo: thấy chưa? Cả đời ngươi tự hành mình bằng cách bắt mình cảm mọi thứ. Buông cái đó đi, ngươi tự do. Ngươi mạnh. Ngươi nhanh. Ngươi lên tới đỉnh trong khi những kẻ như gã Dược phong còn lết dưới kia vì chúng không dám thôi cảm. Cái cảm xúc là xiềng, đóa sen. Ngươi vừa tháo nó ra. Đừng đeo lại.
Và điều kinh hoàng là cái lý ấy, lúc này, nghe đúng. Cậu đang lên nhanh hơn. Cậu đang mạnh hơn. Cậu sắp tới chỗ mảnh cốt của nàng. Mọi bằng chứng đều nói cái chai là tốt.
“Tần Mạc.” Chu Bình, leo sau, gọi — và giọng gã sợ. “Ngươi… ngươi đang bước khác rồi. Nãy ngươi bước như giẫm lên người. Giờ ngươi bước như giẫm lên đá. Ngươi thôi thấy chúng là người rồi.”
Tần Mạc không dừng. “Nếu ta thấy từng cái, ta không lên nổi.” Cậu nói, và cậu nghe giọng chính mình — phẳng, lạnh, cái giọng cậu từng nghe ở Thương, ở cái miếng đạo. “Ta phải lên. Mảnh cốt của nàng ở trên kia. Ta không lên tới thì cả cuộc đi này vô nghĩa. Vài trăm cái rên không cản được ta.”
“‘Vài trăm cái rên’.” Chu Bình lặp lại, và gã dừng hẳn trên bậc thang. “Ngươi vừa gọi mấy trăm con người là ‘vài trăm cái rên’. Tần Mạc. Nghe lại cái ngươi vừa nói đi.”
Nhưng Tần Mạc không nghe lại. Cậu leo. Và trong ngực cậu, bảy mảnh của Tô Vãn đập loạn lên — nàng đang gào, cậu cảm được, nàng đang cố nói, nhưng cậu… cậu vặn nhỏ cả nàng đi, cùng với những tiếng rên, thành một thứ tiếng nền, vì lúc này nghe nàng cũng làm cậu chậm lại, và cậu không chịu được chậm lại khi đỉnh đã gần thế.
Đó là lần đầu, kể từ khi nàng nói được, Tần Mạc không nghe Tô Vãn.
Cậu leo được thêm năm mươi bậc trong cái trạng thái ấy — nhanh, lạnh, hiệu quả, thôi thấy mặt người dưới chân, thôi nghe nàng trong ngực — trước khi một tiếng động chặn cậu lại.
Không phải tiếng rên. Tiếng ngã, và một tiếng gọi tắc nghẹn.
Sau lưng cậu, xa xuống dưới — xa, vì cậu đã bỏ gã lại mấy chục bậc khi cậu leo băng băng — Chu Bình đang vật lộn. Gã không chịu giẫm nhanh. Gã vẫn cố bước nhẹ trên từng mặt người, vẫn dừng ở mỗi bậc để lẩm bẩm một câu xin lỗi với cái hồn gã vừa đặt chân lên — cái việc mà Tần Mạc, khi còn nghe, cũng làm, và giờ đã thôi. Chính vì gã không chai, gã tụt lại; chính vì gã không thôi cảm, mỗi bậc với gã vẫn nặng gấp mấy lần. Và cái chân khập khiễng của gã, cái chân chưa lành từ đêm hợp Thiên, cuối cùng phản gã: nó trượt trên một mặt bậc trơn nước mắt hồn, và Chu Bình ngã, lăn xuống mấy bậc, đập lưng vào thành thang, nằm sõng soài trên lưng một hồn, ôm chân, mặt trắng bệch vì đau, không dậy nổi.
“Tần Mạc…” Gã gọi, yếu, ngước lên nhìn cái bóng bạn mình đã leo xa phía trên. “Ngươi… đi xa quá rồi. Ta theo không kịp nữa. Ngươi bỏ ta lại từ lúc nào mà ta không hay.”
Cái câu ấy — “ngươi bỏ ta lại từ lúc nào mà ta không hay” — có hai nghĩa, và cả hai đều đúng, và cả hai đều đâm vào Tần Mạc.
Và cái cảnh ấy — gã Dược phong quê mùa nằm bất động trên một bậc thang bằng người, vì gã đã không chịu chai đi để leo nhanh như cậu — dội vào Tần Mạc như một xô nước đá, và cậu tỉnh.
Cậu nhìn xuống chân mình: đang đặt trên mặt một đứa trẻ, và đứa trẻ đang ngước lên nhìn cậu, van xin, và cậu đã không thấy nó suốt năm mươi bậc. Cậu nhìn Chu Bình nằm dưới kia. Cậu cảm bảy mảnh của nàng trong ngực, giờ không gào nữa — mà lặng, một cái lặng cậu chưa từng nghe, cái lặng của một kẻ vừa bị người mình tin vặn nhỏ đi như vặn một ngọn đèn.
“Không.” Tần Mạc thì thào, và cậu quỳ xuống ngay trên bậc thang, giữa mấy trăm gương mặt người, kinh hoàng vì cái cậu vừa suýt thành. Cậu áp cả hai tay lên ngực, nơi bảy mảnh nàng đang lặng. “Tô Vãn. Em còn đó không? Anh xin lỗi. Anh vừa vặn nhỏ em đi. Anh vừa thôi nghe em, thôi nghe họ, để leo nhanh hơn. Nói với anh đi. Em còn giận anh không?”
Bảy mảnh trong ngực cậu không đáp ngay. Cái lặng kéo dài đủ lâu để Tần Mạc thấy sợ — sợ hơn cả lúc cậu nhận ra mình đã chai. Rồi, rất khẽ, yếu hơn mọi lần, nàng nói: Em không giận. Em sợ. Đó là hai chuyện khác nhau, và cái thứ hai tệ hơn. Một khoảng ngừng. Anh vặn em nhỏ đi dễ quá. Nhanh quá. Em vừa thấy anh làm cái Trạm mất tám trăm năm mới làm được, trong năm mươi bậc thang. Nếu anh làm được nhanh thế, thì cái ngăn anh thành hắn mỏng hơn cả anh với em tưởng.
Câu ấy — không giận, mà sợ — làm Tần Mạc gục đầu xuống, trán chạm lưng cái hồn làm bậc thang cậu đang quỳ trên. Cậu vừa, trong năm mươi bậc, là chính cái cậu thề đạp đổ: một kẻ leo lên gặp trời bằng cách thôi thấy người dưới chân là người, và thôi nghe cả tiếng người mình yêu. Và cái đáng sợ nhất không phải cậu đã làm được — mà cậu đã làm nó dễ dàng.
Cậu đứng dậy, và cậu làm cái điều mà cái miếng lạnh dưới lưỡi gào phản đối kịch liệt: cậu quay xuống. Xuống mấy chục bậc cậu vừa leo băng qua, về phía Chu Bình đang nằm. Cái miếng lạnh rít lên: điên à? Đỉnh ở trên kia! Bỏ gã lại, gã chỉ là một gã Dược phong, gã làm chậm ngươi! Ngươi vừa leo xa thế, giờ quay xuống là phí! Nhưng Tần Mạc đi xuống, và mỗi bậc đi xuống cậu buộc mình nhìn lại mặt cái hồn mình giẫm, nghe lại tiếng rên, nhận lại cái nặng cậu vừa trốn — như một kẻ tự nhặt lại gánh mình vừa quăng đi, vì cậu thà nặng mà là người.
Tới chỗ Chu Bình, cậu quỳ xuống, đỡ gã dậy, xốc cái chân gãy của gã lên vai mình. “Ta xin lỗi.” Cậu nói. “Ta bỏ ngươi lại. Ta thôi nghe ngươi, thôi nghe nàng, thôi thấy họ. Ta leo nhanh vì ta thôi làm người. Ngươi ngã vì ngươi không chịu thôi làm người — và cái ngã của ngươi là cái duy nhất kéo ta lại.” Cậu siết vai gã. “Từ đây ta leo chậm. Chậm bằng ngươi. Chậm đủ để còn nghe từng tiếng rên. Thà lên tới đỉnh muộn mà còn là ta, còn hơn tới sớm mà đã thành cái thang.”