tinbc tinbc

Chương 85: Lâm Tịnh Dao nghi ngờ

Lâm Tịnh Dao chờ Tần Mạc ở hành lang đèn xanh của Vạn Pháp Các.

Canh tư, kho phụ gần như ngủ hết. Chỉ còn một đèn tuần treo ở đầu hành lang, ánh sáng xanh quét qua từng tấm bảng: kho thẻ thấp, phòng phơi thẻ, buồng ghi lỗi, lối xuống hồ âm khí cấm vào. Gió đêm luồn qua khe cửa sổ cao, thổi mùi thuốc còn bám trên áo Tần Mạc thành mùi đắng lạnh.

Nàng đứng dưới bảng “lối xuống hồ âm khí cấm vào”, áo trắng không thêu, kiếm ngắn bên hông, tay cầm một quyển sổ mỏng.

“Ngươi xuống y viện quá lâu.” Nàng nói.

“Công đêm đổi thuốc.”

“Ta biết. Ta hỏi vì sao sau công đêm ngươi đứng trước phòng ký ước mượn thọ mười bảy nhịp.”

Tần Mạc nhìn nàng. “Ngươi đếm?”

“Ta trực đêm. Việc của ta là đếm những thứ người khác nghĩ không ai đếm.”

Câu ấy giống Lâm Tịnh Dao. Không mềm, không vòng. Tần Mạc bước tới, giữ khoảng cách ba bước. Ba bước đủ để nàng rút kiếm, đủ để hắn không phải động Câu Hồn Ấn trước.

“Ngươi biết thọ lực chuyển xuống đâu?”

“Công Đức Khố đối chiếu.”

“Sau đó?”

“Theo quy trình, phần bù không dùng ngay thì lưu vào khố, một phần chuyển y viện, một phần chuyển quỹ cứu nguy.”

“Còn phần bẩn?”

Nàng nhìn hắn. “Ngươi dùng chữ rất có định hướng.”

“Vì ta thấy đường dẫn xuống dưới.”

“Thấy bằng mắt?”

“Bằng tai.”

Lâm Tịnh Dao cau mày. “Tiếng nước?”

Tần Mạc không đáp ngay.

Nàng cũng không ép ngay. Thay vào đó, nàng mở sổ tới một trang kẹp lá khô. Trên trang ấy có sơ đồ tay của ngoại viện: y viện, phòng ký ước, Công Đức Khố, đường dẫn âm khí, ba dấu hỏi. Mỗi dấu hỏi đều được viết nhỏ, gọn, như nàng sợ chữ quá lớn sẽ thành tội.

“Ta kiểm lại sổ vận chuyển sau khi ngươi đi.” Nàng nói. “Hộp mượn thọ không chỉ chuyển đến Công Đức Khố. Một phần thẻ phụ được sao sang Vạn Pháp Các dưới mục ‘hồn lực tương lai’. Mục ấy không có trong danh mục công khai.”

“Ngươi lấy được bằng cách nào?”

“Ta không lấy. Ta đứng cạnh người sao sổ và đọc ngược trên mặt giấy thấm.” Nàng nói bình thản. “Luật không cấm mắt tốt.”

Tần Mạc nhìn nàng một nhịp. Lâm Tịnh Dao dùng kẽ hở của luật giống cách người nghèo dùng kẽ hở của mái dột: không đủ che cả nhà, nhưng đủ giữ một góc khô.

Nàng lật thêm một trang. Ở đó có một mảnh giấy thuốc cũ, chữ trẻ con viết xiêu vẹo: “Tỷ tỷ nhớ đem bánh về.” Mép giấy đã sờn.

“Em trai ta viết.” Nàng nói khi thấy hắn nhìn. “Năm đó y viện cứu nó. Tiền thuốc không đủ, Thiên Luật Điện xét nhà ta bị chiếm ruộng nên miễn một phần. Nếu không có Thái Huyền, nó đã chết hoặc bị bán đi. Cho nên mỗi lần ta nghi nơi này, ta cũng nghe tiếng nó trong đầu hỏi có phải ta đang cắn tay người cứu mình không.”

“Ngươi không nợ họ quyền nói dối.”

“Ta biết bằng đầu.” Lâm Tịnh Dao gấp mảnh giấy lại. “Nhưng người được cứu thường biết ơn bằng xương. Muốn nghi cũng đau.”

Tần Mạc nghĩ đến Chu Bình trên giường bệnh, thuốc một ngày đổi bằng công đêm. Nếu một ngày nào đó Mạnh bà tử hoặc y viện đứng bên kia kiếm hắn, hắn có thể vung tay không? Câu trả lời không còn dễ như lúc ở Trấn Hồn Đài.

Lâm Tịnh Dao nhìn hắn. “Vì vậy ta cần chứng cứ. Không có chứng cứ, ta chỉ là người quên ơn và bị ngươi kéo vào hận.”

Nàng mở quyển sổ mỏng. Trong sổ có vài dòng ghi rất gọn: đêm Ch72, phòng xét duyệt có âm gọi đứt; Ch76, Công Đức Khố phát hiện oán nhân quả; Ch77, U Minh Cấm Viện phản ứng với vật cấm tế; Ch84, hộp mượn thọ chuyển khố canh ba.

“Ta không ngủ nhiều mấy ngày nay.” Nàng nói. “Không phải vì tin ngươi. Vì có quá nhiều dòng không nên nối lại với nhau mà lại nối được.”

“Vậy ngươi nghi Thái Huyền?”

“Ta nghi một đường vận hành.”

“Khác nhau?”

“Có.” Nàng đóng sổ. “Nếu ta nói nghi Thái Huyền, ta sẽ phải giao kiếm hoặc phản tông. Nếu ta nói nghi một đường vận hành, ta còn quyền kiểm.”

Tần Mạc hiểu. Đây không chỉ là nàng tự lừa. Đây là cách người bên trong hệ thống còn sống đủ lâu để tìm vết nứt. Nói sai một chữ, nàng mất quyền đi lại, mất quyền đọc sổ, mất luôn khả năng giúp bất cứ ai.

“Ngươi muốn ta chứng minh?”

“Ừ.”

“Bằng cách nào?”

Nàng chỉ vào bảng sau lưng. “Lối xuống hồ âm khí nối với cống dẫn dưới Vạn Pháp Các. Theo quy trình, nó chỉ dẫn hơi ẩm và âm khí thừa về hồ lọc. Nhưng bản đồ cũ cho thấy một nhánh đã bị xóa khỏi danh mục sau khi U Minh Cấm Viện xây thêm tầng. Ta cần biết nhánh đó còn không, và nó dẫn thứ gì.”

“Ngươi tự xuống được.”

“Không được. Ta đi, thẻ trực của ta lưu dấu. Ngươi đi, dấu của ngươi là tạp dịch kiểm ẩm nếu ta mở quyền một đêm.”

“Ngươi đang dùng ta.”

“Đúng.” Lâm Tịnh Dao đáp ngay. “Ngươi cũng dùng ta để vào Vạn Pháp Các. Ít nhất chúng ta nói rõ.”

Tần Mạc bỗng nhớ Chu Bình sẽ thích câu này. Dùng nhau mà nói rõ còn tốt hơn mấy giấy tự nguyện.

“Đổi lại?” hắn hỏi.

“Ngươi không vào Cấm Viện nếu chưa có chứng cứ đường dẫn ăn người. Ngươi không động Luân Hồi Giám. Ngươi không giết người trong Vạn Pháp Các.”

“Nếu bị phát hiện?”

“Chạy. Không giết.”

“Nếu không giết thì Chu Bình chết?”

Lâm Tịnh Dao im một nhịp. “Ta không có quyền yêu cầu ngươi bỏ bạn.”

“Nhưng ngươi vẫn muốn ta hứa.”

“Ta muốn ngươi nhớ trước.” Nàng nhìn thẳng hắn. “Ngươi nói Tô Vãn không phải vật để kéo. Vậy những người áo trắng trong này cũng không phải chướng ngại để tiện tay giết. Có người xấu. Có người ngu. Có người chỉ đang trực đêm để nhận thêm điểm đổi thuốc cho mẹ.”

Câu ấy làm Tần Mạc nghĩ tới Đinh Tiểu Khánh, Nghiêm Lục, Trương Hạ Nhi, y tu khăn trắng. Lâm Tịnh Dao đang làm điều Chu Bình thường làm: đặt người cụ thể trước cơn giận của hắn.

“Nếu dưới đó thật sự có người bị ăn,” hắn hỏi, “ngươi sẽ làm gì?”

Lâm Tịnh Dao im rất lâu. Đèn xanh quét qua mặt nàng, làm nàng trông vừa trẻ vừa mệt.

“Ghi lại.” Nàng nói.

“Chỉ vậy?”

“Ghi lại là bước đầu để một điều không thể bị gọi là chưa từng có.” Giọng nàng cứng hơn, như tự chống vào câu ấy. “Sau đó tìm người ký cùng. Tìm sổ đối chiếu. Tìm điều luật bị dùng sai. Nếu không đủ, đưa ra Thiên Luật Điện.”

“Nếu Thiên Luật Điện chính là nơi sai?”

“Thì…” Nàng dừng. “Thì ta cần thấy trước khi trả lời.”

Tần Mạc không cười nàng. Câu “cần thấy trước khi trả lời” tốt hơn mọi lời thề trong sạch. Ít nhất nàng không giả vờ có một con đường đã trải sẵn.

“Ta hứa không giết người vô tội.” Hắn nói.

“Ai quyết vô tội?”

“Việc họ làm.”

“Không đủ. Người làm sai có khi vì không biết.”

“Vậy ta hứa không giết để đi nhanh.”

Lâm Tịnh Dao nhìn hắn lâu hơn. “Câu này tốt hơn.”

Nàng lấy từ tay áo một thẻ đồng nhỏ. “Một đêm. Từ canh tư tới chuông sáng. Qua giờ, thẻ tự cháy. Nếu ngươi bị bắt, ta sẽ nói thẻ mất. Hình phạt của ta là mất chức trực ba tháng, có thể nặng hơn nếu họ tra được.”

“Vì sao làm đến đây?”

Nàng không đưa thẻ ngay. “Nhà ta từng được Thiên Luật Điện cứu. Cha ta bị thế gia chiếm ruộng, mẹ ta bệnh, em trai ta suýt bị bán làm tạp dịch. Một bản án của Thái Huyền trả ruộng về. Một y tu của ngoại viện cứu em ta. Ta vào tông vì tin luật có thể làm kẻ yếu đứng thẳng.”

Đây là lần đầu nàng nói nhiều về mình.

“Cho nên nếu luật bị dùng để ép người yếu cúi đầu,” nàng nói tiếp, giọng thấp hơn, “ta phải biết. Không phải vì ngươi. Vì nếu ta không biết, những gì cứu nhà ta cũng biến thành lời dối.”

Tần Mạc nhận thẻ.

Thẻ đồng lạnh, trên mặt khắc chữ “kiểm ẩm”. Một vật nhỏ mở đường xuống nơi lớn.

“Ngươi cần gì từ dưới đó?” hắn hỏi.

“Bằng chứng sống.” Nàng đáp. “Không phải cảm giác, không phải tiếng nước. Một vật, một tên, một người, hoặc một đường dẫn có thể ghi vào án.”

“Nếu là người không còn nguyên?”

“Vẫn ghi.”

“Nếu người ấy không nhớ tên?”

Lâm Tịnh Dao nhìn hắn. “Vậy ghi rằng người ấy không nhớ tên vì sao.”

Câu ấy làm sợi chỉ xanh dưới cổ tay Tần Mạc dịu một chút.

Từ cuối hành lang có tiếng bước chân. Nghiêm Lục ôm thùng giấy đi tới, thấy hai người thì đứng khựng. Mặt hắn lập tức hiện đủ loại sợ: sợ bắt gặp chuyện không nên, sợ bị ghi lỗi, sợ phải làm chứng.

Lâm Tịnh Dao quay sang. “Nghiêm Lục, giờ này ngươi đi đâu?”

“Phương lão bảo… bảo đem giấy ẩm ra phòng phơi.” Hắn nhìn Tần Mạc, rồi nhìn thẻ đồng trong tay hắn, mặt càng trắng.

Tần Mạc không nói.

Lâm Tịnh Dao bước tới, lấy một tờ giấy trên thùng. “Giấy ẩm thật.”

“Vâng.”

“Ngươi thấy gì?”

Nghiêm Lục nuốt khan. “Thấy Lâm sư tỷ giao việc kiểm ẩm cho Tần mười bảy.”

“Còn gì?”

“Không còn.”

“Nếu ai hỏi?”

“Tần mười bảy đi kiểm ẩm. Con đi phơi giấy. Lâm sư tỷ trực đêm.” Nghiêm Lục nói một hơi, rõ ràng rất biết cách sống.

Lâm Tịnh Dao gật đầu. “Đi.”

Nghiêm Lục đi ngang Tần Mạc, gần như không động môi: “Ngươi nợ ta một củ cải.”

Tần Mạc đáp rất khẽ: “Ghi rồi.”

Khi Nghiêm Lục khuất sau góc hành lang, Lâm Tịnh Dao nói: “Người như hắn nhiều hơn trưởng lão ác.”

“Ta biết.”

“Biết bằng đầu hay bằng tay?”

Câu hỏi của Tề lão đạo, qua miệng nàng, lại đâm một lần. Tần Mạc siết thẻ đồng.

“Đang học.”

“Học nhanh. Đêm nay không chờ ngươi.”

Nàng bước tới cửa lối xuống, đặt thẻ trực của mình vào khóa chính, rồi đặt thẻ kiểm ẩm vào khóa phụ. Phù cấm trên bảng “cấm vào” sáng lên, tách thành một khe hẹp đủ một người đi.

Trước khi mở hẳn cửa, nàng lấy ra một cuộn dây trắng. Dây rất mảnh, trên đó có ba nút luật. “Buộc vào cổ tay.”

“Để kéo ta lên?”

“Để biết ngươi còn ở đâu. Dây này không giữ được Sát Đạo, không giữ được luân hồi. Nó chỉ ghi vị trí trong một canh.” Nàng đưa đầu dây cho hắn. “Nếu dây đứt vì ngươi tự cắt, ta đóng cửa. Nếu dây đứt vì thứ dưới đó kéo, ta mở chuông cứu.”

“Chuông cứu sẽ làm ngươi lộ.”

“Ừ.”

“Vậy vì sao vẫn mở?”

“Vì ta chưa học được cách để mặc người bị kéo xuống nước rồi nói đúng quy trình.” Nàng buộc đầu dây còn lại vào khóa cửa. “Đừng khiến ta hối hận vì câu này.”

Tần Mạc nhìn sợi dây trắng nằm trên tấm vải sổ nợ. Một dây luật, một dây nợ, một sợi chỉ xanh. Ba thứ chẳng giống nhau, vậy mà cùng nằm trên cổ tay hắn trong đêm này.

Hắn buộc xong, thử kéo nhẹ. Đầu dây trên khóa rung một tiếng rất nhỏ. Lâm Tịnh Dao cũng đặt tay lên dây, kiểm nút. Động tác của nàng cẩn thận như kiểm chứng vật chứng, không như trao bùa hộ thân. Chính sự cẩn thận đó làm Tần Mạc yên tâm hơn lời chúc may.

“Nếu ta lên muộn vì cứu người?” hắn hỏi.

“Kéo dây ba lần. Ta mở thêm nửa khắc.”

“Nếu vì đọc thẻ?”

“Ta đóng.”

“Rõ.”

“Tần Mạc.” Nàng hạ giọng. “Nếu dưới đó có thứ gọi tên Tô Vãn, ngươi phải coi nó như chứng cứ trước khi coi nó như hy vọng.”

Hắn nhắm mắt một nhịp. “Ta nhớ.”

Mùi ẩm lập tức tràn ra.

Không giống mùi kho thẻ. Đây là mùi nước lâu ngày chảy qua đá và thứ gì đó lạnh hơn nước: âm khí đã đi qua hồn.

Sợi chỉ xanh dưới cổ tay Tần Mạc siết lại.

Sen đen trong linh đài cũng mở mắt.

Uống đi.

Ý nghĩ không thành tiếng, nhưng rõ.

Tần Mạc lấy tấm vải sổ nợ ra, buộc quanh cổ tay đè lên sợi chỉ xanh. Trên vải có tên người sống, tên người chết, tên người mất tên. Hắn buộc chặt đến mức đau.

Lâm Tịnh Dao nhìn động tác ấy. “Đó là gì?”

“Dây kéo ta về.”

“Có đủ không?”

“Không biết.”

“Ta ở trên canh cửa một canh. Sau đó phải đổi trực. Nếu ngươi không lên, ta đóng.”

“Đúng luật?”

“Đúng sống.”

Tần Mạc bước xuống bậc đá đầu tiên.

Tiếng nước dưới sâu vang lên ngay.

Không phải tiếng gọi “A Vãn” lần trước. Lần này là tiếng nhiều dòng thọ lực, công đức, oán khí, hồn niệm bị ép vào cùng một cống. Chúng chảy dưới Vạn Pháp Các như máu chảy dưới da một người sạch sẽ.

Trước khi bóng tối nuốt hắn, Lâm Tịnh Dao nói:

“Tần Mạc.”

Đây là lần đầu nàng gọi tên thật của hắn trong Vạn Pháp Các.

Hắn dừng.

“Chứng minh cho ta thấy Cấm Viện ăn người.” Nàng nói. “Đừng chỉ chứng minh ngươi hận nó.”

Tần Mạc gật đầu, đi xuống.

Phía sau, cửa đá khép lại.

Trước mặt, đường nước đen mở ra như một câu hỏi không muốn có đáp án sạch.