tinbc tinbc

Chương 84: Giá của cứu người

Phòng ký ước mượn thọ nằm sau y viện, cách lều cấp cứu chưa đến ba mươi bước.

Ba mươi bước ấy được lát đá trắng, có mái che, hai bên treo phù trừ gió để người bệnh không bị lạnh. Một bên là tiếng trẻ con khóc vì thuốc đắng. Một bên là tiếng bút đỏ chạm giấy. Ở giữa có một chậu nước rửa tay, trong nước nổi vài cánh hoa khô để át mùi máu. Tất cả sạch sẽ đến mức người mới tới dễ tưởng đây là nơi làm việc thiện.

Tần Mạc khiêng thùng nước đi qua lần thứ ba, mùi hoa khô đã làm hắn buồn nôn.

Mạnh bà tử giao hắn công đêm y viện ngay sau lễ chuông. Ban ngày hắn vẫn là tạp dịch kho thẻ; khi hết việc, hắn xuống y viện đốt băng nhiễm yêu khí, khiêng nước rửa phòng, đổi lấy thuốc cho Chu Bình. Phương Ký biết chuyện chỉ hừ một tiếng, ghi vào sổ việc: “Tần mười bảy, công ngoài kho, tự chịu thiếu ngủ.”

Thiếu ngủ cũng được ghi.

Trong phòng ký ước, người mẹ của đứa bé vừa được cứu ngồi trước bàn đá. Nàng tên Lưu Lan, không phải người trong đoàn Trần thị. Chồng chết vì yêu dịch mùa trước, nàng bán gà, bán ruộng thuê, bán cả vòng bạc mẹ để lại để đưa con tới Thái Huyền. Đứa bé tên Tiểu Sênh, đang ngủ trong lều cấp cứu, trán đã bớt nóng. Chính vì con còn thở, Lưu Lan mới ngồi đây, hai tay đặt trên đầu gối, cố nghe từng chữ như nghe phán sinh tử.

Lâm Tịnh Dao đứng bên trái bàn, yêu cầu đọc chậm.

Chấp sự y viện họ Tôn, giọng vẫn ôn hòa nhưng mặt đã mệt. “Thuốc cấp hai trị yêu độc, giá gốc ba mươi công đức. Ngoại viện miễn cứu nguy mười hai. Người được cứu chưa có công đức tích lũy. Bên bảo hộ tự nguyện mượn thọ mười năm, chia hai kỳ, kỳ đầu năm năm tính sau khi người được cứu qua mười sáu tuổi.”

Lưu Lan nghe đến mười sáu tuổi thì mắt sáng lên. “Nghĩa là nó sống được tới mười sáu?”

Tôn chấp sự dừng một nhịp. “Không phải bảo đảm. Chỉ là kỳ tính.”

“Nhưng tiên sư nói sau mười sáu mới tính.” Nàng ôm mép áo. “Vậy trước mười sáu không lấy?”

“Đúng.”

Lưu Lan thở ra, như vừa được cho thêm một đời. “Vậy được. Nó trước mười sáu không đau là được.”

Lâm Tịnh Dao không để nàng điểm chỉ ngay. Nàng lấy một hòn đá nhỏ trên bàn, đặt trước mặt Lưu Lan.

“Đây là một năm.” Nàng lấy thêm chín hòn. “Mười năm là thế này. Nếu sau này con ngươi qua mười sáu tuổi, mà nhà ngươi không có công đức bù, những năm này sẽ được tính từ thọ của người bảo hộ hoặc công của con ngươi. Không phải hôm nay lấy ngay, nhưng không phải không lấy.”

Lưu Lan nhìn mười hòn đá, mặt chậm rãi trắng đi. Trước đó mười năm là một cụm chữ. Bây giờ nó là mười vật nằm trên bàn, đếm được, sờ được. Nàng đưa tay chạm hòn thứ nhất, rồi rụt lại.

“Nếu ta không ký?”

Tôn chấp sự đáp: “Thuốc đã dùng. Phần cứu nguy được miễn, phần còn lại chuyển nợ treo. Không ký thì hồ sơ không hoàn, lần sau con ngươi khó nhận thuốc cấp cao.”

“Tức là vẫn nợ?”

“Đúng.”

“Ký thì nợ rõ. Không ký thì nợ xấu.” Lưu Lan cười một tiếng rất nhỏ, không vui. “Người nghèo chúng ta cả đời chọn giữa hai loại nợ.”

Không ai trong phòng phản bác được câu ấy.

Tần Mạc đặt thùng nước xuống ngoài cửa. Vai hắn đau vì khiêng nhiều. Nhưng câu ấy làm vai đau biến mất. Một người mẹ nghe mình nợ mười năm thọ, điều đầu tiên không phải sợ mất, mà là mừng vì con trước mười sáu chưa bị lấy.

Lâm Tịnh Dao hỏi: “Ngươi hiểu mượn thọ nghĩa là gì không?”

Lưu Lan gật đầu rồi lại lắc. “Là… sau này già nhanh?”

“Có thể. Có thể bệnh cũ phát sớm. Có thể công đức sau chết bù thì không lấy đủ. Nếu con ngươi lớn lên vào tông làm công, cũng có thể trả dần.”

Tôn chấp sự nói thêm: “Đây là điều tốt. Nếu không có cơ chế mượn thọ, người không tiền như nàng không được dùng thuốc cấp hai.”

“Ta biết, ta biết.” Lưu Lan vội cúi đầu. “Ta cảm ơn đại tông.”

Nàng cảm ơn thật.

Không phải bị ép. Không phải diễn. Một người không có gì đứng trước thuốc cứu con, nghe mình được nợ tương lai thay vì trả hiện tại, đương nhiên cảm ơn. Cái bẩn của cơ chế không nằm ở chỗ nó không cứu. Nó nằm ở chỗ nó cứu bằng cách khiến người được cứu phải biết ơn cái giá mình chưa hiểu hết.

Tần Mạc cúi xuống xách thùng, nhưng tay siết quai gỗ quá mạnh.

Sen đen trong linh đài khẽ động.

Giết người cầm bút.

Một ý nghĩ rất nhỏ, rất ngọt.

Hắn lập tức nghĩ tới bát cháo của Chu Bình, nghĩ tới Trương Hạ Nhi giữ tên, nghĩ tới đứa bé Tiểu Sênh đang ngủ sau ba mươi bước. Nếu hắn giết Tôn chấp sự ở đây, ngày mai người ta sẽ nói ma tu phá phòng mượn thọ, khiến trẻ nghèo mất đường dùng thuốc cấp hai. Câu ấy không hoàn toàn sai. Chính vì không hoàn toàn sai, nó sẽ giết hắn bằng miệng dân.

Tần Mạc xách thùng đi qua phòng rửa băng.

Nghiêm Lục đang ở đó, bị phạt vì đếm sai thẻ thuốc ban sáng. Hắn bịt mũi, mặt xanh. “Ta thề thẻ hoàng liên kẹt thật, sao vẫn phạt ta?”

“Vì ngươi là người buộc dây.” Mạnh bà tử từ trong lều nói vọng ra. “Người sau cứu ngươi khỏi sai không xóa việc ngươi suýt sai.”

Nghiêm Lục nhăn mặt. “Luật ở đây sắc thật.”

Tần Mạc đổ nước vào chậu. “Sắc với ngươi còn nhẹ.”

“Ngươi nói nghe như từng bị luật chém.”

“Ừ.”

Nghiêm Lục nhìn hắn, rồi quyết định không hỏi. Hắn cầm kẹp gỗ nhấc đống băng nhiễm yêu khí vào lò. Băng cháy lên khói xanh, mùi tanh hôi. Hắn nôn khan. Tần Mạc đưa cho hắn bát nước.

“Đừng cười.” Nghiêm Lục nói.

“Không cười.”

“Ta tưởng làm ở Vạn Pháp Các chỉ lau thẻ, không ngờ phải đốt thứ này.”

“Thẻ sai thì thứ này nhiều hơn.”

Nghiêm Lục im một lúc, rồi hỏi: “Ngươi thấy mượn thọ là sai à?”

Tần Mạc nhìn lửa. “Ta thấy người ký phải biết mình ký gì.”

“Nếu biết rồi vẫn ký?”

“Vậy ít nhất đó là quyết định của họ.”

“Còn nếu không ký thì con chết?”

Tần Mạc không đáp ngay. Đây là câu hỏi hắn ghét nhất, vì không có đáp án sạch. Nếu thuốc cần giá thật, ai trả? Nếu đại tông miễn hết, ai nuôi thuốc? Nếu người giàu cúng hương nhiều được cứu trước, người nghèo chết. Nếu lấy tương lai người nghèo, người nghèo sống mà nợ. Chính đạo không mục vì đặt giá lên thuốc. Nó mục vì giấu cái giá trong chữ tự nguyện và gọi sự biết ơn là công đức sạch.

“Nếu không có lựa chọn tốt,” hắn nói, “thì đừng gọi lựa chọn đau là tự nguyện.”

Nghiêm Lục cúi đầu đẩy băng vào lò. “Ngươi nên nói câu đó nhỏ thôi.”

“Ta đang nói nhỏ.”

“Nhỏ hơn nữa.”

Phòng ký ước bên kia có tiếng khóc. Không phải khóc thảm, mà là khóc nhẹ sau khi quyết định xong. Lưu Lan đã điểm chỉ. Lâm Tịnh Dao cầm giấy, đọc lại lần cuối. Tôn chấp sự đóng dấu. Dấu đỏ rất tròn.

Tần Mạc nhìn dấu đỏ ấy qua cửa mở.

Một giọt mực đỏ thừa bám ở mép dấu, được Tôn chấp sự dùng khăn trắng lau đi. Động tác ấy sạch, đẹp, quen tay. Tần Mạc bỗng nhớ khăn lau ấn ở Thiên Luật Điện. Khăn trắng gấp phần đỏ vào trong.

Sau khi Lưu Lan rời đi, Lâm Tịnh Dao bước ra sân sau. Nàng thấy Tần Mạc đang đổ nước bẩn, không ngạc nhiên.

“Ngươi nghe hết?”

“Đủ.”

“Nàng hiểu hơn lần trước.”

“Ừ.”

“Vậy ngươi vẫn giận?”

Tần Mạc đặt thùng xuống. “Vì hiểu hơn không làm cái giá biến mất.”

Lâm Tịnh Dao nhìn phòng ký ước. “Nếu không có giá, thuốc cấp hai không tới tay nàng.”

“Nếu có giá, vì sao không để nàng nhìn thấy giá ngay từ cổng?”

“Vì nhìn thấy ngay, nhiều người sẽ bỏ cuộc trước khi con họ được cứu.”

“Cho nên giấu đến lúc thuốc đã dùng?”

Nàng mím môi.

Lâm Tịnh Dao có thể cãi, nhưng nàng không cãi câu ấy. Đây là vết nứt của nàng: không phải không biết lý lẽ của hệ thống, mà là bắt đầu thấy lý lẽ ấy dùng đúng nỗi đau của người ta.

“Ta đã yêu cầu sửa quy trình đọc giấy.” Nàng nói. “Từ hôm nay, giấy mượn thọ phải đọc sau cấp cứu, trước khi đóng dấu, có người thứ hai chứng.”

“Tốt.”

“Nhưng chưa đủ, đúng không?”

“Chưa.”

“Ngươi luôn nói như mọi thứ phải đủ ngay.”

Tần Mạc nhìn nàng. “Tô Vãn không chờ được đến lúc đủ.”

Tên ấy rơi xuống giữa sân sau. Lâm Tịnh Dao không nói ngay. Một y tu đi ngang, nghe tên nhưng không hiểu, chỉ vội mang thuốc vào lều.

“Người ngươi tìm đã vào luân hồi.” Nàng nói chậm. “Ngươi càng thấy những giấy này, càng muốn phá nhanh. Nhưng phá nhanh có thể làm những người như Lưu Lan mất thuốc.”

“Sửa chậm có thể làm những người như Tô Vãn mất tên.”

“Vậy ngươi muốn gì ở ta?”

“Ngươi hỏi ta Ch73 nàng từng muốn gì. Giờ ta hỏi ngươi: luật của ngươi muốn gì?”

Lâm Tịnh Dao sững lại.

Nàng nhìn về quảng trường, nơi cờ luật vẫn bay sau lễ chuông. “Luật muốn người yếu có chỗ nói.”

“Vậy phòng này có nghe họ nói không, hay chỉ nghe dấu tay?”

Lâm Tịnh Dao không đáp được.

Đêm xuống, công đêm y viện bắt đầu. Tần Mạc đốt hết băng nhiễm yêu khí, khiêng thêm sáu thùng nước, lau một phòng bệnh có người vừa mất. Người chết là một ông già không qua khỏi sau yêu thương. Con trai ông quỳ trước giường, không khóc lớn vì sợ ảnh hưởng người bệnh khác. Mạnh bà tử phủ vải trắng, ghi tên ông vào sổ tử, rồi bảo con trai đọc lại.

“Đọc được không?”

“Đọc được.”

“Đọc đúng tên.”

Người con đọc, giọng vỡ. Tên ông già được đọc trong phòng bệnh sạch, không phải bị đẩy vào mục vô danh. Tần Mạc đứng ở cửa, tay cầm giẻ lau, bỗng thấy cổ họng nghẹn.

Thái Huyền có thể làm điều đúng.

Và cũng chính Thái Huyền có thể dùng cùng bàn tay đó đẩy người khác xuống U Minh.

Canh ba, khi công đêm xong, Mạnh bà tử đưa cho hắn một gói thuốc nhỏ. “Một ngày cho Chu Bình.”

“Đủ?”

“Đủ một ngày là một ngày.” Bà lau tay. “Ngươi đừng lấy mạng mình đổi quá nhiều ngày. Người bệnh không thích nợ kiểu đó.”

“Bà ghi thế nào?”

Mạnh bà tử liếc hắn, rồi lấy thẻ phụ cho xem. Trên thẻ ghi đúng: công đêm y viện, đổi thuốc Chu Bình một ngày, không ghi hiến thọ, không ghi tự nguyện nợ thuốc.

“Ta cho ngươi đọc không phải vì ngươi không biết chữ.” Bà nói. “Vì người biết chữ cũng phải nhìn giấy liên quan tới mạng mình. Nhìn quen đi. Sau này ai đưa giấy sạch quá, ngươi biết đường nghi.”

“Bà dạy tạp dịch nghi giấy của đại tông?”

“Ta dạy người khiêng nước giữ mạng người bệnh.” Bà nhét thẻ vào hòm. “Đại tông mà sợ một tạp dịch đọc giấy thì đại tông ấy nên uống thuốc.”

“Ta biết.”

“Biết thì ngủ.”

Tần Mạc cầm thuốc rời y viện. Trên đường về kho phụ, hắn đi ngang phòng ký ước đã tắt đèn. Qua khe cửa, hắn thấy những tờ giấy mới được xếp vào hộp gỗ. Trên nắp hộp có nhãn: chuyển Công Đức Khố đối chiếu thọ lực.

Không phải lưu ở y viện.

Không phải lưu ở phòng ký.

Tuổi thọ mượn được chuyển đi.

Trong bóng tối bên cạnh hộp, Tôn chấp sự ngồi một mình, đang xoa cổ tay. Ban ngày hắn nói rất dịu, đóng dấu rất thạo; giờ không có dân, mặt hắn chỉ còn mệt. Trên bàn có một bát cơm nguội chưa ăn, cạnh bát là ảnh vẽ một đứa trẻ bằng than. Có lẽ con hắn. Có lẽ cháu. Hắn không phải quỷ từ dưới đất mọc lên. Hắn là người biết mệt, biết ăn, biết giữ hình trẻ con trên bàn, và vẫn đặt giấy mượn thọ vào hộp chuyển xuống khố.

Tần Mạc không ghét hắn ít hơn vì thấy điều đó.

Chỉ là cơn ghét không còn dễ dùng.

Nếu người ký giấy cũng có đứa trẻ để nhớ, vậy cái ác ở đây không nằm gọn trong một cổ họng để chém. Nó nằm trong đường ống làm một người cha có thể viết nợ thọ của con người khác bằng bàn tay vẫn vuốt tranh con mình.

Tôn chấp sự bỗng ngẩng đầu, thấy bóng Tần Mạc ngoài khe cửa. Hắn không gọi người. Chỉ đưa tay khép nắp hộp giấy, giọng khàn: “Tạp dịch, đi ngủ đi. Nhìn lâu cũng không đổi được chữ đã đóng dấu.”

Tần Mạc hỏi: “Vậy vì sao ngươi còn nhìn?”

Tôn chấp sự cứng lại. Một lúc sau hắn quay mặt đi. “Vì ngày mai ta còn phải đóng tiếp.”

Tần Mạc đứng trước cửa, mùi hoa khô trong chậu rửa tay đã nhạt. Dưới nền đá, rất sâu, có tiếng nước đen như đáp lại chữ “thọ lực”.

Hắn hiểu ra một đoạn của đường ống.

Thuốc cứu người ở trên.

Giá chảy xuống dưới.