Chương 83: Lễ chuông sáng
Giờ Mão, chuông Thái Huyền đánh thức cả núi.
Không phải một tiếng chuông. Là từng lớp chuông từ cao xuống thấp, từ nội viện ra ngoại viện, từ Vạn Pháp Các qua Thiên Luật Điện, qua Công Đức Khố, qua những cầu đá trắng còn ướt sương. Tiếng đầu tiên cao và trong, như giọt nước rơi vào chén ngọc. Tiếng thứ hai trầm hơn, kéo theo tiếng tụng luật của đệ tử. Tiếng thứ ba lan xuống chân núi, nơi dân chờ xét ngoài cổng ngẩng đầu như thấy trời mở.
Tần Mạc đứng trong hàng tạp dịch kho thẻ thấp, áo xám, bát cháo chưa ăn hết trên tay.
Nghiêm Lục thì thầm: “Lễ chuông sáng. Ngày nào cũng có, trừ khi có đại tang hoặc đại chiến. Ngươi đừng nhìn chằm chằm như lần đầu thấy người ta cầu đạo.”
“Lần đầu thấy ở Thái Huyền.”
“Thế thì nhìn vừa thôi. Nội môn không thích tạp dịch nhìn quá giống người.”
Câu ấy buồn cười mà không buồn cười. Tần Mạc cúi mắt xuống bát cháo. Cháo sáng có thêm vài hạt kê, tốt hơn cháo tối. Nghiêm Lục nói ngày lễ chuông có cháo đặc hơn một chút vì dân dưới núi nhìn lên, nếu tạp dịch ngất khi bê thẻ thì mất mặt đại tông.
Trên quảng trường trước Vạn Pháp Các, đệ tử áo trắng xếp thành mười hai hàng. Áo họ sạch, kiếm họ đặt bên trái, thẻ luật bên phải. Người đọc luật đứng dưới cờ trắng, giọng không lớn nhưng qua trận âm vang khắp sân:
“Luật lập để giữ người yếu khỏi bị kẻ mạnh nuốt. Thuật lập để cứu người khổ khỏi bị tai ách ép. Người tu Thái Huyền, trước cứu người, sau cầu đạo.”
Dân dưới sân ngoại viện quỳ xuống.
Không ai ép họ quỳ. Chính vì không ai ép, cảnh ấy càng khó nhìn. Một bà lão quỳ vì con trai từng được đệ tử Thái Huyền kéo khỏi yêu dịch. Một người đàn ông quỳ vì ruộng được Thiên Luật Điện trả. Trần thị đứng trong hàng nhận thuốc, ôm A Lạc, do dự rồi cũng cúi đầu. A Lạc không hiểu, búp bê A Mộc ép vào ngực, mắt nhìn những hàng áo trắng như nhìn truyện thần tiên.
Tần Mạc không quỳ.
Tạp dịch kho thẻ chỉ cần cúi đầu. Hắn cúi, nhưng mắt vẫn thấy qua bóng mi.
Trong kho ký danh cạnh quảng trường, Phương Ký cùng vài người ghi sổ cũng tham lễ bằng cách riêng. Họ không tụng luật. Họ mở cửa sổ, đặt ba quyển sổ lên bàn, để tiếng chuông đi qua giấy. Nghiêm Lục nói đó là lệ của Vạn Pháp Các: sách thẻ cũng phải nghe luật mỗi sáng, để người cầm bút nhớ thẻ không cao hơn người.
“Có tác dụng không?” Tần Mạc hỏi.
Nghiêm Lục nhún vai. “Nếu có tác dụng hết, đã không cần Hình Đường. Nhưng Phương lão bảo lệ tốt thì giữ, dù người giữ lệ chưa chắc tốt.”
Tần Mạc nhìn những quyển sổ mở dưới gió. Một nghi thức nhỏ, gần như ngây thơ, nhưng không vô nghĩa. Tô Vãn từng kéo tạp dịch đứng dậy dù biết ngày sau người ấy vẫn có thể bị phạt. Việc tốt nhỏ không sửa cả trời, nhưng nó làm một khoảnh khắc không còn hoàn toàn thuộc về bóng tối.
Từ phía y viện, Mạnh bà tử dẫn ba y tu xuống sân. Bà vẫn mặt lạnh, tay áo xắn lên, trên khay là thuốc phát miễn phí cho người sốt nhẹ. Một đệ tử thế gia chen hàng bị Lâm Tịnh Dao chặn lại. Nàng không quát. Chỉ chỉ vào bảng số, nói: “Số của ngươi sau người kia.”
Đệ tử thế gia cau mày. “Ta là nội môn Lưu thị.”
“Bệnh sốt không đọc gia phả.”
Người xếp hàng phía sau nín cười. Lưu thị đỏ mặt, nhưng lùi lại. Người đứng trước hắn là một lão phu áo vá, tay ôm đơn giấy run. Lão nhìn Lâm Tịnh Dao như không tin một câu nói có thể làm con cháu thế gia lùi một bước.
Tần Mạc thấy rõ vì sao dân tin Thái Huyền.
Không phải vì họ ngu. Vì trước mắt họ có người thật sự cứu, thật sự phát thuốc, thật sự bắt kẻ mạnh xếp sau người yếu. Một đại tông mục ruỗng vẫn có thể che mưa cho rất nhiều người dưới mái hiên. Người đứng dưới mưa không có quyền chê mái dột trước khi có mái khác.
Tiếng chuông thứ tư vang lên.
Một nhóm đệ tử từ nội viện bay xuống cầu đá, mỗi người mang hòm thuốc và phù bình an. Họ sẽ đi các trấn xung quanh kiểm dịch. Một đứa bé được bế ra từ lều cấp cứu, mặt vẫn vàng nhưng đã mở mắt. Mẹ nó khóc đến không thở nổi, vừa khóc vừa dập đầu với Mạnh bà tử.
Mạnh bà tử cau mày. “Đừng dập. Đầu vỡ ta còn phải băng.”
Đứa bé nhìn bà, bỗng cười yếu.
Ở mép sân, một đội đệ tử khác mang bản đồ cầu đường ra. Họ không đọc những lời lớn. Chỉ chia cuốc, dây thừng, bùa gia cố rồi xuống núi sửa cây cầu đá bị mưa làm nứt. Người dẫn đội là một thanh niên áo trắng mặt còn non, vừa đi vừa nhét bánh khô vào miệng. Một tạp dịch chạy theo đưa túi đinh đá, hắn quay lại cúi đầu cảm ơn rất thật.
Nghiêm Lục chép miệng. “Sư huynh đó tháng trước kéo cả xe gạo qua cầu ngập. Về sốt ba ngày.”
“Ngươi quen?”
“Hắn hay xuống kho tìm thẻ gia cố. Không nhớ tên ta, nhưng lần nào cũng trả thẻ đúng ngăn.” Nghiêm Lục nói như đó là phẩm hạnh lớn. “Người trả thẻ đúng ngăn thường không xấu quá.”
Tần Mạc nhìn người áo trắng trẻ kia biến mất dưới bậc đá. Một người có thể thuộc về đại tông mục ruỗng mà vẫn tự mình làm một việc sạch. Điều này không làm hệ thống bớt bẩn. Nhưng nó làm cơn hận của hắn phải có mắt. Nếu hận mù, người sửa cầu và người ký giấy hiến thọ sẽ cùng một màu.
Sân ngoại viện vang tiếng thở phào. Nhiều người chắp tay cảm tạ. Công Đức Khố phía sau điện sáng lên một dải trắng rất mảnh, như nhận được hương vô hình từ lòng biết ơn tập thể.
Nghiêm Lục nhỏ giọng: “Thấy chưa? Không phải chỗ nào cũng xấu.”
Tần Mạc đáp: “Ta thấy.”
“Ngươi nói nghe như không muốn thấy.”
“Vì thấy rồi thì khó hơn.”
Nghiêm Lục không hiểu, nhưng Trương Hạ Nhi đứng sau nghe được. Nàng nhìn xuống ngoại viện, nơi người mẹ kia ôm con, mắt cũng dịu đi. “Khó hơn nhưng thật hơn.”
Tần Mạc không phản bác.
Lễ chuông sáng kéo dài một canh. Sau phần tụng luật là phần ghi công. Những việc đã làm hôm qua được đọc trước sân: cầu phía đông sửa xong, ba nhà bị yêu khí được chữa, một án ruộng trả về dân, bảy mươi hai phần cháo phát thêm, hai giấy tự nguyện được xét lại vì điểm chỉ trong lúc nguy cấp. Khi đọc tới dòng cuối, Lâm Tịnh Dao đứng dưới mái hiên không đổi sắc, nhưng bàn tay cầm sổ siết nhẹ.
Hai giấy tự nguyện được xét lại.
Một dòng nhỏ, nhưng có thật.
Dân vỗ tay. Không ồn ào, chỉ là tiếng bàn tay người phàm chạm nhau trong gió sớm. Với họ, một đại tông biết xét lại là đại tông đáng tin hơn. Tần Mạc nghe tiếng vỗ ấy, nghĩ đến bà mẹ suýt mất mười năm thọ. Nếu nàng ở đây, có lẽ cũng vỗ. Vì con nàng còn sống. Vì ba năm công đức sau khi chết nghe vẫn nhẹ hơn mười năm thọ khi còn đang ôm con.
Sau lễ, tạp dịch được phân việc xuống ngoại viện chuyển thẻ thuốc. Phương Ký gọi Tần Mạc, Nghiêm Lục và Trương Hạ Nhi tới.
“Ba ngươi mang danh mục thuốc cấp thấp xuống y viện. Tần mười bảy mới tới, nhìn cho kỹ. Vạn Pháp Các không chỉ cất thẻ cho đẹp. Thẻ sai, thuốc sai, người chết.”
Ông đưa cho Tần Mạc một bó thẻ gỗ buộc dây. Trên dây có ba nút: số thẻ, loại thuốc, người nhận. “Đưa cho Mạnh bà tử. Nếu nàng mắng, cứ nghe. Đừng mắng lại, nàng từng khâu bụng quản sự Thiên Luật mà không run.”
Nghiêm Lục thì thầm: “Phương lão sợ Mạnh bà tử.”
Phương Ký ném một viên phấn vào đầu hắn.
Đường từ Vạn Pháp Các xuống y viện đi qua quảng trường vừa tan lễ. Dân chưa giải tán hẳn. Một đám trẻ chạy theo đệ tử phát phù, tay cầm dây đỏ. A Lạc cũng trong số đó, nhưng Trần thị giữ nàng lại vì còn phải nhận thuốc. A Lạc nhìn thấy Tần Mạc trong áo xám, mắt sáng lên rồi lại sợ hãi, chỉ ôm A Mộc chặt hơn.
Tần Mạc dừng rất nhẹ.
Nghiêm Lục hỏi: “Quen à?”
“Từng đi chung đường.”
“Vậy đừng nhìn lâu. Người quen tạp dịch dễ bị hỏi.”
Tần Mạc tiếp tục đi. Nhưng A Lạc đã rụt rè nhấc búp bê lên một chút, như chào. Hắn không thể chào lại. Hắn chỉ chạm tay vào sổ nợ trong ngực, nơi có tên A Mộc.
Y viện sau lễ bận như chợ. Mạnh bà tử đứng giữa ba bàn thuốc, miệng mắng liên tục: người này uống trước ăn sau, người kia ăn trước uống sau, đứa trẻ kia không được nhét bùa bình an vào miệng. Bà nhận bó thẻ từ Tần Mạc, đếm rất nhanh.
“Thiếu một thẻ hoàng liên.”
Nghiêm Lục tái mặt. “Không thể. Con đếm…”
Mạnh bà tử gõ thẻ vào trán hắn. “Đếm bằng mắt hay bằng mộng?”
Tần Mạc mở dây buộc, kiểm lại nút. “Không thiếu. Thẻ hoàng liên kẹt sau thẻ cam thảo.”
Hắn rút ra một thẻ mỏng, viền đã cong vì ẩm. Mạnh bà tử nhìn hắn. “Mắt tốt.”
“Thẻ cong dễ dính.”
“Biết thì về bảo Phương lão đổi.” Bà cầm thẻ, rồi hạ giọng: “Chu Bình sáng nay ho ít hơn. Nhưng thuốc còn hai ngày.”
Tần Mạc khựng lại. “Cần gì?”
“Tiền hoặc công.”
“Công gì?”
“Lau phòng bệnh đêm, khiêng nước, đốt đồ nhiễm yêu khí.” Mạnh bà tử nhìn hắn từ đầu đến chân. “Không dùng tà lực. Ta không muốn phòng bệnh của ta thành bãi cỏ chết.”
“Ta làm.”
“Đừng hứa nhanh. Đốt đồ nhiễm yêu khí có khi phải chạm thứ người khác nôn ra.”
Nghiêm Lục nghe vậy mặt nhăn lại. Tần Mạc lại thấy lòng yên hơn một chút. Việc bẩn rõ ràng dễ chịu hơn giấy sạch mập mờ.
“Ta làm.” Hắn lặp lại.
Mạnh bà tử gật đầu, ghi một dòng vào thẻ phụ. “Tần mười bảy, công đêm y viện, đổi thuốc Chu Bình một ngày.”
Một dòng nhỏ giữ Chu Bình sống thêm một ngày.
Tần Mạc cúi đầu. “Đa tạ.”
“Đừng cảm ơn. Làm không đủ ta vẫn mắng.”
Ngay lúc ấy, người mẹ ôm đứa bé vừa được cứu được gọi vào bàn phụ. Nàng bước tới, mặt còn ướt nước mắt. Một chấp sự y viện đưa cho nàng tờ giấy mới, giọng ôn hòa:
“Thuốc cấp hai đã dùng. Phần miễn cứu nguy đã trừ. Phần còn lại chuyển sang ước mượn thọ nhẹ, mười năm chia làm hai lần, nếu sau này có công đức có thể bù.”
Người mẹ ngơ ngác. “Mượn… gì?”
“Không lấy ngay.” Chấp sự cười rất dịu. “Con ngươi khỏe trước. Việc này chỉ là sổ.”
Chỉ là sổ.
Tần Mạc nghe tiếng chuông sáng vừa rồi như còn ngân trong xương.
Đứa bé trong tay người mẹ vừa cười với Mạnh bà tử. Người mẹ vừa dập đầu cảm ơn. Cả sân vừa vỗ tay vì Thái Huyền cứu người. Và bây giờ, trên bàn đá trắng, một cái giá được đẩy tới bằng giọng rất dịu.
Lâm Tịnh Dao đứng cách đó không xa, nhìn thấy. Nàng bước tới.
“Đọc lại giấy cho nàng.” Nàng nói.
Chấp sự y viện hơi cứng mặt. “Đã đọc.”
“Đọc từng dòng. Chậm.”
Người mẹ nhìn Lâm Tịnh Dao như gặp phao. Đứa bé mệt quá ngủ trong tay nàng, không biết mình đang nằm giữa cứu mạng và hóa đơn.
Tần Mạc ôm bó thẻ rỗng, đứng yên.
Nghiêm Lục bên cạnh thì thào: “Đó là mẹ con được cứu mà.”
“Ừ.”
“Nếu không có thuốc, đứa bé chết.”
“Ừ.”
“Vậy… ghi thọ cũng không hoàn toàn sai?”
Tần Mạc nhìn người mẹ cố hiểu từng dòng. “Chính vì không hoàn toàn sai nên mới khó.”
Nghiêm Lục im.
Trương Hạ Nhi đứng phía sau, ôm khay thẻ thuốc rỗng, khẽ nói: “Ở quê ta, vay gạo cũng vậy. Người cho vay cứu nhà ngươi qua mùa đói, nhưng năm sau lấy lãi đến mức ngươi lại đói. Ngươi không thể nói họ không cứu. Cũng không thể nói họ không ăn người.”
Nghiêm Lục nhìn nàng. “Ngươi nói câu này nhỏ thôi.”
“Ta nói nhỏ.”
“Nhỏ hơn nữa.”
Tần Mạc nghe hai người lặp lại lời nhau, bỗng thấy trong đám tạp dịch thấp cũng có một thứ luật khác: thấy sai, nói nhỏ, giữ nhau khỏi chết vì nói quá lớn. Đó không phải can đảm rực rỡ. Nhưng nếu không có nó, những người dưới cùng sẽ chỉ còn im lặng hoặc gào lên rồi bị xóa.
Ở hàng người nhận thuốc, Lưu Lan ôm con lùi ra một góc, dùng ngón tay chấm cháo loãng cho nó. Đứa bé nuốt được một chút, nàng lập tức cười như vừa thắng một trận lớn. Không ai trên quảng trường nhìn nụ cười ấy. Không có công đức nào sáng vì một thìa cháo. Nhưng Tần Mạc lại thấy đó mới là thứ đáng được ghi nhất sau lễ chuông.
Trên cao, Công Đức Khố lại sáng lên một đường trắng nữa. Lòng biết ơn của sân ngoại viện vẫn đang được cân, ngay khi tuổi thọ của người biết ơn được ghi vào sổ nợ tương lai.
Lễ chuông sáng đã kết thúc.
Nhưng tiếng chuông trong đầu Tần Mạc lúc này mới bắt đầu méo đi.