tinbc tinbc

Chương 83: Trục hồn

Bốn người đi trên mặt gương Cửu Thiên — Tần Mạc, Chu Bình, và Trạm, với con thú lặng trong đan điền Tần Mạc như một kẻ thứ tư câm — về phía cái quầng sáng đỉnh xa vời. Và trên đường ấy, đi bên một kẻ đã ở các tầng trời bốn nghìn năm, Tần Mạc học được cách nhìn cỗ máy mà cậu chưa từng có.

Trạm không đi như một kẻ trốn, như Mục, cũng không như một kẻ tìm đường, như cậu. Ông ta đi như một kẻ thuộc nơi này — bốn nghìn năm ở các tầng trời cho ông ta cái nhìn của một kiến trúc sư nhìn một tòa nhà mình từng sống trong. Và ông ta bắt đầu chỉ cho Tần Mạc những thứ cậu không thấy: những sợi sáng mảnh chạy dọc dưới mặt gương, nối tầng này với tầng kia, những đường gân của cả cỗ máy.

“Cậu tưởng các tầng trời chồng lên nhau như những cái đĩa xếp chồng.” Trạm nói, chỉ xuống mặt gương dưới chân. “Không. Chúng được nối.”

Tần Mạc cúi nhìn theo tay ông ta, và cậu phóng thần thức xuống dưới lớp gương trong — và cái cậu thấy làm cậu rợn. Dưới mặt gương, trong cái khoảng giữa Cửu Thiên và tầng dưới nó, chằng chịt những sợi sáng căng thẳng, hàng vạn sợi, như gân trong một thân thể khổng lồ. Và khi cậu nhìn kỹ một sợi — chỉ một — cậu thấy nó không phải khí. Nó là một gương mặt, kéo dài ra, méo mó, căng từ tầng này sang tầng kia như một sợi kẹo kéo; một hồn người bị vắt thành hình một sợi dây, mắt còn mở, miệng còn há trong một tiếng thét bị kéo dài thành vô tận. Hàng vạn sợi. Hàng vạn hồn, căng thành gân cho cái nhà của trời.

“Cỗ máy không chỉ vắt hồn làm nhiên liệu.” Trạm nói. “Nó còn dùng hồn làm kết cấu — làm dây, làm cột, làm trục. Mỗi sợi cậu thấy dưới kia từng là một con người. Giờ chúng là đinh, là kèo, là xà. Cái nhà của trời được xây bằng người, theo nghĩa đen nhất.”

Chu Bình, không có thần thức để thấy, chỉ thấy hai người cúi nhìn xuống gương với vẻ mặt kinh hoàng, và gã không hỏi — gã đã học rằng có những cái ở cõi này gã không thấy được là một ơn.


Càng đi, la bàn thanh y càng kéo mạnh — về phía một chỗ giữa mặt gương, nơi những sợi hồn nối tầng chụm lại dày nhất, một cái nút lớn, một mối buộc khổng lồ nơi hàng nghìn sợi gân-hồn hội tụ và siết vào một điểm. Mảnh tiếp theo của Tô Vãn ở đó — và khi tới gần, cậu cảm được nó khác mọi mảnh trước: nó không kêu cứu như mảnh ở tháp, không lặng như mảnh trên Cửu Thiên. Nó căng — cái căng của một sợi dây đang phải giữ một sức nặng quá lớn, run lên vì gánh nặng, đau không phải vì bị giam mà vì bị dùng. Và khi ba người tới gần, Trạm dừng lại, và mặt ông ta — cái mặt tĩnh bốn nghìn năm — đổi.

“Không thể nào.” Ông ta nói khẽ, phóng thần thức xuống cái nút sợi hồn. “Cậu bảo mảnh của nàng ở đây? Trong cái nút này?”

“La bàn thanh y kéo thẳng về cái nút đó.” Tần Mạc đáp, tay ghì tấm vải đang căng ra trong ngực. “Sao vậy?”

Trạm im rất lâu, và khi ông ta nói lại, giọng ông ta có một cái gì Tần Mạc chưa từng nghe ở ông ta: sự kinh ngạc, và bên dưới nó, một nỗi sợ. “Cái nút này không phải chỗ cất hồn. Nó là một trục — một trong những trục chính nối Cửu Thiên với tầng trên nó. Mảnh của nàng không được cất ở đây. Nó bị dùng ở đây — làm một phần của cái trục giữ hai tầng trời với nhau.” Ông ta quay sang Tần Mạc. “Đóa sen. Ta cần hỏi cậu một điều, và câu trả lời sẽ đổi mọi thứ cậu tưởng cậu biết. Người con gái của cậu — nàng bị xé thành trăm mảnh, rải khắp các tầng, đúng không? Một mảnh mỗi tầng, và một mảnh cốt trên đỉnh?”

“Đúng.” Tần Mạc nói, và một nỗi lạnh dâng lên dọc sống lưng cậu, vì cái cách Trạm hỏi — chắc chắn, như đọc một công thức quen — báo trước rằng câu trả lời sẽ không phải một an ủi. “Sao ông biết cái kiểu rải ấy? Ông chưa từng thấy nàng.”


“Vì ta biết cái kiểu ấy.” Trạm nói, và ông ta ngồi xuống ngay trên mặt gương, như thể chân không đỡ nổi cái ông ta sắp nói. Bốn nghìn năm ông ta đứng trên các tầng trời, nhìn xuống cỗ máy như nhìn một tòa nhà quen; giờ ông ta vừa thấy một cái xà ông ta chưa từng để ý, và cái xà ấy làm cả tòa nhà mang một nghĩa khác. “Ta đã nhìn cái kết cấu này bốn nghìn năm mà chưa từng hỏi: những cái trục lớn nhất, những mối chịu lực nhất — chúng làm bằng hồn gì? Giờ ta biết. Chúng làm bằng những hồn bị chọn. Những hồn thiết tha nhất trong cả trăm cõi người. Cỗ máy không chọn kẻ mạnh về pháp lực để làm trục — pháp lực chết theo xác. Nó chọn kẻ mạnh về tình — vì tình, cái thiết tha, mới bền qua cái chết, mới căng được thành dây mà không đứt.” “Người của ta — cái người ta gom tám trăm năm — bị xé kiểu khác. Ngẫu nhiên. Mỗi tầng vài mảnh, chỗ nhiều chỗ ít, không theo trật tự nào. Đó là cách cỗ máy xé một hồn thường để làm nhiên liệu: xé bừa, dùng dần. Ta tưởng mọi hồn bị xé đều thế.” Ông ta nhìn cái nút sợi hồn. “Nhưng người của cậu bị xé có trật tự. Một mảnh mỗi tầng. Mảnh cốt trên đỉnh. Đó không phải cách xé để làm nhiên liệu. Đó là cách xé để làm trục — rải một hồn đều khắp các tầng, mỗi mảnh làm một mối nối, để chính hồn ấy trở thành cái xương sống giữ cả một cột các tầng trời với nhau.”

Tần Mạc đứng chết lặng. “Ông nói… nàng bị xé không phải để làm củi. Mà để làm… cột chống? Cho cỗ máy?”

“Cho một phần của cỗ máy.” Trạm gật, chậm. “Một hồn đủ thiết tha, đủ mạnh, đủ bền — mới làm trục được. Hồn thường xé ra làm dây thì đứt. Phải một hồn đặc biệt: một hồn thiết tha tới mức các mảnh của nó, dù rải xa nhau khắp các tầng, vẫn cộng hưởng với nhau, vẫn ‘nhớ’ nhau. Chính cái nhớ-nhau ấy làm chúng thành một sợi dây căng xuyên các tầng, một cái trục sống. Cỗ máy không xé những hồn như thế bừa bãi. Nó chọn chúng. Chọn đúng những hồn thiết tha nhất, và biến cái thiết tha ấy — cái đẹp nhất của chúng — thành xương sống cho chính cái đã giết chúng.”


Cái ấy dội vào Tần Mạc như một cú đấm chậm, mỗi giây một đau thêm. Cậu lùi một bước trên mặt gương, tay đưa lên ngực, và cái đêm hợp Thiên hiện lại trong đầu cậu — nhưng lần này với một nghĩa khác hẳn. Cái đêm ấy cậu vẫn tưởng là một tai họa tình cờ giáng xuống hai kẻ vô danh, một cơn xui rủi. Giờ cậu thấy nó là cái nó thật sự là: không phải tai họa tình cờ, mà một cuộc thu hoạch — cỗ máy đến lấy đúng một thứ nó đã nhắm từ trước, đã chọn, đã đánh dấu.

Và — cái này làm cậu lạnh tới tận đáy — nếu nàng được chọn vì nàng thiết tha, thì cái làm nàng thiết tha là gì? Là cậu. Là tình nàng dành cho cậu. Cỗ máy xé nàng thành trục nàng yêu cậu. Cái tình yêu ấy, cái đẹp nhất giữa hai người, chính là cái đã đánh dấu nàng để bị chọn, bị xé, bị biến thành cột chống cho trời.

“Vậy ra,” cậu nói, giọng khản, “ta là lý do nàng bị xé. Nàng bị chọn vì nàng thiết tha, và nàng thiết tha vì nàng yêu ta. Nếu nàng đừng yêu ta, nàng đã chỉ là một hồn thường, xé bừa làm củi, và… và có khi đã tan yên rồi, thay vì bị căng thành trục qua các tầng trời.”


“Đừng đi tới đó.” Chu Bình cắt ngang, và giọng gã sắc hơn Tần Mạc từng nghe. “Ta biết cái ngươi đang làm. Ngươi đang định nhận cái tội ‘tại ta mà nàng khổ’. Đừng. Nghe ta — một thằng Dược phong không hiểu trục với cột gì cả, nhưng hiểu người: nàng yêu ngươi không phải để bị xé. Nàng yêu ngươi vì ngươi đáng yêu, hồi đó, cái thằng ngươi hồi đó. Cái cỗ máy lợi dụng tình ấy là tội của , không phải của tình ấy. Ngươi nhận tội thay cho nó là ngươi để nó thắng thêm một lần — nó không chỉ xé nàng, nó còn làm ngươi ghét cái tình đã cứu ngươi khỏi thành con thú. Đừng cho nó cái đó.”

Tần Mạc nhìn gã, và cái lý quê mùa ấy — như mọi lần — chặn cậu lại đúng bờ vực. Cậu đưa tay áp lên ngực, nơi sáu mảnh của nàng đập, và cậu cảm được chúng — không hoảng, không giận, mà một nhịp gì đó ấm, như nàng, cái phần nàng cậu đã nhặt, đang nghe cả cuộc nói chuyện này và muốn nói với cậu đúng cái Chu Bình vừa nói: đừng nhận cái tội ấy. Cái nhịp ấm ấy làm cậu vững hơn cả lý lẽ. Nàng không trách cậu vì đã được nàng yêu. Nàng chưa bao giờ trách. Trách là việc cậu tự làm với mình, và nàng — sáu mảnh trong ngực — đang lặng lẽ không cho cậu làm.

Trạm, nghe cả hai, khẽ gật với Chu Bình, một cái gật gần như kính nể. “Gã Dược phong nói đúng cái ta phải mất bốn nghìn năm mới hiểu lờ mờ.” Ông ta nói. “Ta cũng từng nghĩ như cậu, đóa sen — rằng tại ta mà người ta khổ. Tám trăm năm ta gặm cái tội ấy. Nó không cứu được ai; nó chỉ làm ta lạnh thêm. Nếu hồi đó ta có một gã Dược phong dám cãi…” ông ta bỏ lửng, và Tần Mạc thấy, lần đầu, Trạm nhìn Chu Bình không phải như nhìn một kẻ phàm yếu ớt, mà như nhìn cái ông ta đã thiếu suốt bốn nghìn năm.


“Nhưng nếu nàng là trục,” Tần Mạc nói, ép mình quay lại cái thực tế lạnh lùng, “thì việc ta nhặt nàng về…”

“…là tháo một cái trục chịu lực của cỗ máy.” Trạm nói nốt, và giọng ông ta nặng. “Đó là cái ta vừa hiểu, và là cái làm ta sợ. Cậu tưởng cậu đang đi nhặt lại một người bị xé — một việc riêng tư, một chuyện tình. Không. Mỗi mảnh cậu nhặt về là một mối nối cậu rút khỏi kết cấu cỗ máy. Cậu nhặt đủ nàng, cậu không chỉ cứu nàng — cậu tháo xương sống của cả một cột các tầng trời. Đó là vì sao tiếng cậu vang tới tận đỉnh từ khi cậu còn ở đáy. Cậu không phải một hạt bụi lạc. Cậu là một kẻ đang rút từng cái đinh khỏi cái nhà của trời. Và cái đỉnh — cái ngồi trên cùng — nó không sợ một kẻ phàm đi tìm người yêu. Nó sợ một kẻ đang tháo dần cái giữ nhà nó đứng.”

Tần Mạc bước tới sát cái nút, và giờ cậu thấy nó — mảnh của Tô Vãn, không phải một đốm sáng ấm như các mảnh khác, mà một điểm sáng bị siết, bị kéo căng về sáu hướng bởi sáu bó sợi hồn lớn, run rẩy giữ lấy chỗ giao của cả một vùng kết cấu. Nàng — mảnh nàng — đang gánh. Đang bị bắt làm cái đinh giữ một góc trời, đau đớn, vô tận, và không được cả cái quyền kêu như những hồn bị giam. Một mảnh thiết tha nhất của nàng, cái phần biết thương nhất, bị cỗ máy vặn thành cái chịu lực nhiều nhất — vì cỗ máy luôn dùng cái mạnh nhất của một hồn để chống lại chính hồn ấy.

Cậu đưa tay về phía nó, và ngay khi ngón tay cậu chạm rìa cái nút, cả vùng gương dưới chân rung — một tiếng ù trầm chạy khắp Cửu Thiên, tiếng của một kết cấu vừa cảm thấy có kẻ động vào một mối chịu lực. Trạm chộp tay cậu, kéo lại. “Chưa!” Ông ta gấp. “Cậu rút nó ra đột ngột, cả cái vùng này sập — và không chỉ vùng này. Cậu vừa nghe chưa? Cả tầng rung. Rút một trục chịu lực không như nhặt một mảnh trong khám. Phải có cách, phải chuyển tải cho các sợi khác trước khi tháo, nếu không cậu kéo sập cả một góc Cửu Thiên xuống đầu ba trăm hồn ở tầng dưới — cái hang của cậu, đóa sen, nằm ngay dưới chỗ này.”

Tần Mạc rụt tay lại như chạm lửa. Cái hang. Ba trăm hồn. Mảnh thứ sáu cậu để lại làm mái che. Nếu cậu tháo cái trục này sai cách, cậu giết đúng những kẻ cậu đã hy sinh một mảnh của nàng để cứu.

Và cậu hiểu ra con đường của mình vừa đổi nghĩa lần nữa. Cậu không đi tìm một người. Cậu đang, từng mảnh một, tháo dỡ cái cỗ máy nuốt cả thần thánh — mà mỗi mảnh giờ không phải nhặt lên bỏ túi, mà là gỡ một cái đinh chịu lực khỏi một cái nhà đang có người ở dưới. Và cái cỗ máy ấy, giờ đã biết, sẽ không để cậu rút thêm một cái đinh nào mà không trả giá bằng cả sức nặng của trời.