Chương 82: Vãng Sinh Lục
Đêm ở kho thẻ thấp không yên như vẻ ngoài của nó.
Ban ngày, Vạn Pháp Các là tiếng bước chân đúng hàng, tiếng thẻ ngọc khẽ chạm kệ, tiếng Phương Ký mắng người làm sai số, tiếng Nghiêm Lục cười lén sau thùng áo kho. Đêm xuống, những âm thanh ấy rút đi, để lại tiếng khác: tiếng gỗ co lại vì lạnh, tiếng bùa chống ẩm rơi bụi vàng, tiếng thẻ cũ tự trở mình rất nhẹ như người ngủ không ngon.
Tần Mạc nằm trên phản gỗ trong kho phụ, mắt mở.
Mười hai tạp dịch ngủ cùng phòng. Nghiêm Lục ngủ gần cửa, tay vẫn ôm túi áo như sợ ai lấy mất. Trương Hạ Nhi nằm phía bên kia tấm rèm vải, trước khi ngủ còn sờ thẻ tên mới ba lần. Phương Ký không ngủ ở đây; ông có một buồng nhỏ cạnh phòng sổ, đèn vẫn sáng đến canh hai.
Sợi chỉ xanh dưới cổ tay Tần Mạc lạnh từng nhịp.
Không dữ. Không kéo. Chỉ nhắc.
Vãng Sinh Lục nằm ở kệ mốc bảy.
Hắn nhắm mắt, lại nghe tiếng Chu Bình: “Hỏi trước khi đưa tay.”
Hỏi ai?
Hỏi thẻ? Hỏi Tô Vãn? Hỏi chính phần đói trong mình?
Tần Mạc ngồi dậy rất chậm. Phản gỗ kêu một tiếng nhỏ. Nghiêm Lục trở mình, lẩm bẩm: “Không được phơi thẻ dưới nắng gắt…” rồi ngủ tiếp. Tần Mạc khoác áo kho, đi chân trần xuống sàn. Đá lạnh bám vào lòng bàn chân. Hắn cầm khăn lau và bát nước, như một tạp dịch đi kiểm thẻ ẩm.
Cửa kho trong khóa bằng một phù đơn giản. Tạp dịch trực đêm có thể mở để cứu thẻ khi trời nồm. Thẻ của Tần Mạc mới, quyền thấp, nhưng đủ chạm khóa ngoài. Hắn đặt thẻ lên phù.
Phù sáng lên một đường xanh.
Cửa mở.
Mùi thẻ cũ ùa ra.
Tần Mạc bước vào kệ mốc bảy. Đèn đêm tự sáng, chỉ một ngọn, xanh như mắt cá chết. Mỗi kệ thẻ đổ bóng dài trên sàn. Tần Mạc đi qua những nhãn hắn đã lau ban chiều: phù bình an, thuốc cầm máu, khóa mộng, dẫn hương, trừ tà sơ cấp. Đến ngăn cuối, chiếc khăn khô hắn phủ ban chiều vẫn nằm đó.
Hắn không vội chạm.
Trước hết, hắn lấy tấm vải sổ nợ trong ngực ra. Dưới ánh đèn xanh, chữ than hơi nhòe: Lý Phúc, bà chủ cháo, Tề lão đạo, chủ tiệm thuốc, mẹ con A Lạc, A Mộc, con chồn yêu khí, Chu Bình không hành, số 78, mèo, giày, đừng nhận nhầm, không kéo nàng chỉ vì ta đau, người bệnh không phải lý do để phát điên, hỏi trước khi gọi.
Hắn đọc đến dòng cuối ba lần.
Sau đó mới nhấc khăn.
Thẻ Vãng Sinh Lục hiện ra.
Mặt thẻ mộc mốc, viền ngọc nứt hai đường. Nó không giống pháp khí cao quý. Nó giống một cuốn sổ bị bỏ quên ngoài hiên mưa. Nhưng bốn chữ trên đó sáng rất mờ, sáng bằng thứ ánh sáng không muốn ai thấy.
Tần Mạc đặt đầu ngón tay lên mép thẻ, không đặt vào chữ.
Tiếng nước lập tức rõ hơn.
Không phải nước suối. Không phải nước cống U Minh. Đó là tiếng vô số dòng nhỏ chảy cùng một hướng, mỗi dòng mang một cái tên đang tan. Hắn thấy một khoảng tối sau mí mắt. Trong tối có bát cơm trước linh vị Lý Phúc, có vòng tay trên giấy tìm con của Trần thị, có giày ướt của số 78, có thanh y không phai máu.
Một dòng chữ chảy qua đầu hắn:
Người chết thường qua dòng nông. Hương nhà, cơm cúng, tiếng gọi thân thuộc có thể giữ tên họ một đoạn.
Tần Mạc thở chậm.
Dòng chữ thứ hai đến ngay sau:
Người bị thiên mệnh, đại nhân quả, hoặc cấm tế kéo xuống dòng sâu. Tên rửa nhanh, mặt thay nhanh, thân thuộc gọi dễ thành nhiễu. Muốn nhìn phải có Giám, muốn kéo phải trả hồn.
Hắn rút tay về.
Mồ hôi lạnh đã ướt lưng áo kho.
Muốn kéo phải trả hồn.
Vạn Pháp Các không viết câu ấy như lời đe dọa. Nó viết như một ghi chú kỹ thuật. Muốn mở cửa thì trả chìa. Muốn nhìn dòng sâu thì trả hồn. Người nào trả, trả bao nhiêu, trả xong còn nhớ mình trả vì ai không, thẻ không quan tâm.
Tần Mạc lùi một bước.
“Ngươi đang làm gì?”
Giọng nói sau lưng làm hắn quay phắt lại.
Trương Hạ Nhi đứng ở đầu kệ, tay cầm đèn nhỏ, mặt trắng bệch. Nàng mặc áo kho rộng, tóc buộc vội. Có lẽ nàng thức vì nghe động, hoặc vì tên mới làm nàng ngủ không yên.
Tần Mạc không rút Câu Hồn Ấn. “Kiểm thẻ ẩm.”
“Kiểm thẻ ẩm không mở Vãng Sinh Lục.” Nàng nhìn thẻ, rồi nhìn hắn. “Thẻ đó bị niêm đọc. Tạp dịch thấp không được chạm.”
“Ngươi biết?”
“Ta chép danh mục mốc một năm rồi.” Nàng nuốt khan. “Có những thẻ Phương lão bảo chỉ ghi vị trí, không đọc tên. Thẻ này là một.”
Tần Mạc kéo khăn phủ lại thẻ. “Ta không đọc sâu.”
“Đọc nông cũng đủ bị ghi lỗi nặng.”
“Ngươi sẽ báo?”
Trương Hạ Nhi im.
Trong kho, bùa chống ẩm rơi một hạt bụi. Tiếng ấy nhỏ đến mức làm sự im lặng nặng hơn. Tần Mạc nhìn cô gái vừa lấy lại tên. Nàng có thể báo hắn để giữ mình. Điều đó đúng. Một tạp dịch mới vi luật là chuyện nguy hiểm. Che hắn có thể làm nàng mất cái tên mới sửa hôm nay.
“Báo đi.” Tần Mạc nói.
Nàng sững lại. “Ngươi muốn bị đuổi?”
“Không. Nhưng nếu ngươi vì sợ ta mà không báo, sau này tên ngươi lại bị người khác dùng.”
Trương Hạ Nhi nhìn hắn như không hiểu. Một lúc sau, nàng hạ đèn. “Ngươi nói chuyện giống người bị đánh nhiều quá.”
“Có lẽ.”
“Ta không báo.” Nàng nói rất nhanh, như sợ mình đổi ý. “Nhưng không vì sợ ngươi. Vì chiều nay ngươi hỏi tên ta. Một người hỏi tên người khác trước khi hỏi thẻ cấm… chắc chưa phải kẻ xấu nhất.”
Tần Mạc im lặng.
“Nhưng nếu ngươi kéo họa xuống kho, ta sẽ báo.” Nàng siết đèn. “Ta mất một năm mới thành Trương Hạ Nhi. Ta không để ai làm ta thành Hạ Nhị nữa.”
“Đúng.”
“Đừng nói đúng như Phương lão.” Nàng bước tới, đặt đèn lên kệ. “Ngươi muốn tìm người chết?”
“Không phải người chết.”
“Người vào luân hồi?”
Tần Mạc nhìn nàng.
Trương Hạ Nhi cúi đầu. “Ta từng tìm cha. Ông chết mùa lũ. Miếu dưới quê nói không thấy tên. Ta mới tới đây làm tạp dịch, nghĩ vào Vạn Pháp Các sẽ tìm được. Một năm rồi, ta chỉ biết người nghèo chết trôi thường không có hương nhà đủ để giữ tên lâu.”
Nàng nói bình tĩnh, nhưng tay cầm đèn run.
“Cha ta biết đan guốc.” Nàng nói tiếp, như đã mở một ngăn trong lòng thì không đóng lại được ngay. “Mùa nước lên, ông chở người qua bến lấy tiền. Nhà nghèo, nhưng ai không có tiền ông vẫn chở nếu trên tay có trẻ con. Hôm đó nước lớn, có người bảo thấy thuyền lật. Họ tìm được mái chèo, không tìm được ông.”
Nàng nhìn kệ thẻ, mắt không hẳn nhìn thẻ. “Lúc mới vào đây, ta tưởng Vạn Pháp Các có sách gì cũng biết. Ta hỏi cha ta đi đâu, người ghi danh cười, nói tạp dịch thấp không được hỏi luân hồi. Sau đó Phương lão bảo, muốn hỏi người chết, trước hết phải học viết tên người sống cho đúng. Ta giận ông một tháng.”
“Sau đó?”
“Sau đó ta thấy một đơn tìm con bị trả vì viết sai xã. Người mẹ ấy ngồi ngoài cửa kho khóc, không phải vì con đã chết, mà vì giấy nói nàng tìm sai người. Lúc ấy ta mới hiểu Phương lão không mắng sai.”
Tần Mạc nhớ tấm thẻ Diệp Chẩn. Sai một địa chỉ, một thân thế, một câu tự nguyện. Người chết không tự sửa được. Người sống nếu nghèo chữ cũng sửa không nổi.
“Ngươi tìm được gì chưa?” Tần Mạc hỏi.
“Một đôi guốc.” Nàng đáp. “Kho vật cũ trả về ngoại viện có đôi guốc khắc chữ Trương. Không chắc của cha ta. Nhưng ta xin giữ không được, vì vật vô chủ phải niêm. Phương lão lén cho ta chép hình dáng.”
Nàng lấy từ tay áo ra một mảnh giấy gấp. Trên giấy vẽ một đôi guốc rất xấu, nét run, nhưng có khắc hai đường ngang ở gót.
“Ta không biết đó có phải cha ta không.” Nàng nói. “Nhưng khi nhìn nó, ta nhớ chân ông hay nứt vì lội ruộng. Vậy là đủ một ngày.”
Tần Mạc nghĩ tới số 78 và đôi giày ướt. Đồ vật hay nhớ những chỗ người không dám nhớ. Hắn từng nói câu ấy để giữ một tàn hồn không chìm. Không ngờ ở kho thẻ thấp, một cô gái sống cũng đang bám vào một đôi guốc vẽ sai.
“Kho vật cũ ở đâu?”
Trương Hạ Nhi nhìn hắn ngay. “Ta biết ngươi sẽ hỏi.”
“Ngươi không cần trả lời.”
“Ta không trả lời.” Nàng gấp giấy lại. “Vì ta không biết đường. Chỉ biết danh mục kho vật cũ thuộc U Minh Cấm Viện, muốn tra phải qua Công Đức Khố hoặc Thiên Luật Điện. Phương lão từng thử giúp ta, bị ghi một lỗi. Ông bảo lỗi của ông sắp đủ ba dòng rồi.”
Phương Ký mắng người nhiều, ghi áo chết còn nợ, nhưng lại dùng một lỗi của mình để tìm đôi guốc cho một tạp dịch. Thái Huyền luôn khiến lòng người khó ghét đơn giản như vậy.
Tần Mạc nhìn thẻ Vãng Sinh Lục dưới khăn. “Thẻ này còn gì?”
Trương Hạ Nhi lắc đầu. “Đừng. Ngươi đã đọc đủ để đau rồi. Đọc thêm sẽ gọi chuông. Muốn xem tiếp phải có quyền Luân Hồi Giám.”
“Làm sao có quyền?”
“Công đức sạch, hồn lực sạch, lệnh Thiên Luật Điện.” Nàng đọc như thuộc lòng. “Ai cũng biết, vì ai cũng không có.”
“Công đức sạch của tạp dịch tính thế nào?”
Nàng cười nhạt. “Làm việc không sai là bổn phận, không tính. Cứu thẻ quý khỏi cháy có thể tính. Cứu người thì tùy người đó có được ghi là nên cứu không. Nhặt được đồ trả lại nếu đồ có chủ thì tính rất ít, nếu đồ của trưởng lão thì tính nhiều hơn.”
“Ngươi thấy không công bằng.”
“Thấy thì sao?” Trương Hạ Nhi hỏi lại. “Ta còn cần chỗ ngủ. Ta còn cần quyền vào kho vật cũ một ngày nào đó. Ta không thể mắng cái cân khi tên mình còn treo trên kệ của nó.”
Câu ấy không hèn. Nó thật. Tần Mạc từng nghĩ người thấy sai mà không chém là yếu. Nhưng khi đứng trong kho thẻ đêm, trước một cô gái phải dùng cả năm để sửa một chữ, hắn không thể dùng kiếm đo lòng can đảm của người khác.
“Tạp dịch có đường nào?”
“Có.” Nàng nói. “Chết vì cứu thẻ quý. Công đức sau chết có thể đủ để người nhà xin xem một lần.”
Câu ấy lạnh đến mức đèn xanh trên kệ như tối đi.
Trương Hạ Nhi cười khẽ, không vui. “Đừng nhìn ta như vậy. Trong kho ai cũng đùa câu đó. Đùa để khỏi nghĩ mình thật sự rẻ hơn thẻ.”
Bên ngoài, tiếng ho của Phương Ký vang lên.
Trương Hạ Nhi lập tức nhấc đèn. “Ông ấy dậy.”
Tần Mạc phủ khăn kỹ hơn, đặt thẻ về đúng góc. “Cảm ơn.”
“Đừng cảm ơn.” Nàng đi hai bước rồi dừng. “Nếu ngươi tìm kho vật cũ, thấy đôi guốc khắc hai đường ngang… đừng lấy. Chỉ nhìn giúp ta nó còn không.”
“Ta sẽ ghi.”
“Ghi ở đâu?”
Tần Mạc lấy tấm vải sổ nợ ra một góc cho nàng thấy.
Trương Hạ Nhi nhìn những dòng chữ than lộn xộn, nhìn tên số 78, nhìn A Mộc, nhìn không kéo nàng chỉ vì ta đau. Nàng không hỏi. Có lẽ ai sống trong Vạn Pháp Các cũng hiểu có những sổ không nên đọc hết.
“Ghi tên đúng.” Nàng nói.
“Trương Hạ Nhi.”
Nàng gật đầu, mang đèn đi.
Tần Mạc đứng lại một mình trước kệ mốc bảy. Tiếng nước trong Vãng Sinh Lục đã im, nhưng hai chữ dòng sâu vẫn còn mắc trong đầu. Tô Vãn nếu bị thiên mệnh và cấm tế kéo xuống đó, hắn không thể gọi bằng cách của người đưa tang, không thể kéo bằng Câu Hồn Ấn, không thể tin một bóng áo xanh là nàng.
Hắn nhìn đôi bao tay vải. Trên đầu ngón tay phải có một vết cháy tròn. Có lẽ của Tần một chữ năm trước, hoặc của người trước nữa. Bao tay giữ vết người mà sổ không ghi. Tần Mạc bỗng nghĩ đến thanh y. Một tấm áo cũng là vật giữ vết người. Nhưng nếu ôm áo mà quên người từng mặc có quyền đi tiếp, áo sẽ thành nhà giam.
Hắn mở tấm vải sổ nợ, viết thêm: Trương Hạ Nhi, đôi guốc hai đường ngang. Viết xong, hắn do dự rồi thêm một dòng nữa: Phương Ký sửa tên vì Kỷ An.
Những dòng chữ than chen nhau, không đẹp. Nhưng mỗi dòng làm tiếng nước bớt giống tiếng gọi duy nhất của Tô Vãn. Trong thế gian này còn nhiều người bị rửa tên, nhiều đồ vật vô chủ, nhiều dòng nước không trả lời. Nếu hắn chỉ nghe một tiếng nàng trong mọi tiếng nước, hắn sẽ làm bẩn cả nàng lẫn họ.
Muốn nhìn phải có Giám.
Muốn kéo phải trả hồn.
Hắn đặt tay lên cổ tay, nơi sợi chỉ xanh nằm yên.
“Ta chỉ nhìn.” Hắn nói rất khẽ. “Chưa chạm.”
Không ai đáp.
Nhưng từ tầng cao Vạn Pháp Các, một tiếng chuông ngủ bỗng ngân rất nhẹ.
Không báo động.
Chỉ như pháp khí nào đó vừa trở mình trong giấc mơ.