Chương 80: Câu hỏi không trả lời
Tần Mạc không ngủ trước ngày khảo hạch Vạn Pháp Các.
Không phải vì sợ đề khó. Một kẻ từng phá Trấn Hồn Đài, trốn Hình Đường, đi qua Công Đức Khố và đứng trước U Minh Cấm Viện không nên sợ một bài khảo tạp dịch. Nhưng tờ thông báo trên bàn lại làm hắn bất an hơn một trận truy sát. Nó sạch, hợp lệ, có dấu ngoại viện, có giờ Mão, có mục “người dự khảo phải khai tên thật hoặc tên dùng trong viện”. Một tờ giấy nhỏ đòi hắn chọn cách tồn tại bên trong hệ thống đang truy mình.
Chu Bình ngủ trên giường, hơi thở đều hơn trước. Bát cháo đã rửa, úp trên kệ. Lâm Tịnh Dao đi rồi. Ngoài cửa sổ, phố chờ xét ngoài thành vẫn chưa ngủ. Người chép đơn thắp đèn dầu, môi đọc lẩm nhẩm chữ cho khách. Hàng cháo đêm bán phần cuối cho người tới muộn. Một đứa trẻ khóc vì số khám của mẹ bị dời sang ngày sau. Xa hơn, cổng ngọc Thái Huyền sáng trắng, đẹp đến mức tàn nhẫn.
Tần Mạc đặt thanh y trước mặt.
Tấm bùa thuyền giấy của Tề lão đạo đã nhăn, nhưng còn dùng được. Vệt máu trên áo vẫn đỏ sẫm, không phai. Hắn đặt bên cạnh thanh y tấm vải sổ nợ, tờ khảo hạch, nửa lệnh bài Ngoại viện, bản dập Diệp Chẩn, và cái thẻ tạm đã sắp hết hiệu lực. Những thứ ấy trông không giống con đường nghịch thiên. Chúng giống đồ một người nghèo bày ra để tính xem sáng mai có đủ tiền qua cửa hay không.
“Ta vẫn không biết.” Hắn nói với thanh y.
Chu Bình trên giường mở mắt. “Biết gì?”
“Câu ngươi hỏi.”
“Ta hỏi nhiều câu. Câu nào hay thì ta nhận.”
“Nếu nàng có đời mới.”
Chu Bình im một chút, rồi chống tay ngồi dậy. “Ta tưởng ngươi ghi rồi.”
“Ghi không có nghĩa trả lời xong.”
“Tốt. Ghi xong mà tưởng xong mới đáng sợ.”
Tần Mạc nhìn dòng chữ than trên vải: Không kéo nàng chỉ vì ta đau. Chữ đã khô, nhưng lòng hắn chưa khô theo. “Nếu nàng đứng trước mặt ta và không nhớ gì, ta sẽ muốn nàng nhớ.”
“Muốn là thật.”
“Nếu nàng sống rất tốt, ta xuất hiện có thể phá đời nàng.”
“Cũng thật.”
“Nếu đời nàng tốt vì luân hồi xóa hết đau của nàng, ta có quyền trả đau lại cho nàng không?”
Chu Bình không đáp ngay. Gã kéo áo khoác lên vai, xuống giường. Chân còn yếu nên bước đầu loạng choạng. Tần Mạc đứng dậy định đỡ, gã xua tay.
“Để ta tự đi. Người bệnh cũng cần giữ chút mặt mũi.”
Gã tới bàn, ngồi đối diện Tần Mạc. Giữa hai người là thanh y. Chu Bình nhìn vạt áo rất lâu. Từ khi Tô Vãn nhập luân hồi, gã ít khi nhìn thẳng thanh y như vậy. Có lẽ vì nhìn là nhớ mình từng chắn một đòn mà vẫn không cứu được nàng. Có lẽ vì gã sợ Tần Mạc thấy trong mắt mình cũng có câu hỏi.
“Ta không biết câu trả lời.” Chu Bình nói.
Tần Mạc ngẩng đầu.
“Đừng nhìn ta như vậy. Ta chỉ là đệ tử Dược phong thích cháo không hành, không phải thánh hiền.” Gã gõ ngón tay lên bàn. “Nhưng ta biết một việc. Nếu ngươi thật sự muốn trả quyền chọn cho nàng, thì ngày gặp nàng, câu đầu tiên không được là ‘theo ta về’.”
“Vậy là gì?”
“Hỏi nàng có đau không.” Chu Bình nói. “Hỏi nàng có muốn nhớ không. Hỏi nàng sống thế nào. Hỏi trước khi đưa tay.”
Tần Mạc cúi mắt.
Hỏi trước khi đưa tay.
Nghe đơn giản. Nhưng người mạnh thường không hỏi. Câu Hồn Ấn không hỏi. Trấn Hồn Đài không hỏi. Thiên mệnh không hỏi. Công Đức Khố cũng không hỏi đủ chậm. Nếu hắn đi tới cuối con đường chỉ để trở thành một bàn tay mạnh hơn, vậy nghịch thiên của hắn khác gì thiên đạo?
“Nếu nàng nói không muốn nhớ?” hắn hỏi.
Chu Bình thở ra. “Thì ngươi sẽ đau.”
“Chỉ vậy?”
“Không chỉ. Ngươi có thể phát điên. Có thể muốn chém trời, chém đất, chém cả ta vì ta từng bắt ngươi nghĩ câu này. Cho nên phải nghĩ từ bây giờ.”
Tần Mạc nhìn bạn mình. “Nếu tới lúc đó ta không nghe?”
“Ta sẽ mắng.”
“Nếu ngươi không ở đó?”
“Sổ nợ.”
“Nếu sổ nợ không đủ?”
Chu Bình đưa tay, kéo tấm vải về phía mình. Gã lấy than, viết thêm dưới dòng của Tần Mạc. Tay gã run, chữ xiêu vẹo:
Hỏi trước khi đưa tay.
“Giờ có thêm chữ của ta.” Gã đẩy lại. “Ngươi không nghe mình thì nghe người bệnh sắp bị ngươi bỏ đói nhiều lần.”
Tần Mạc nhìn dòng chữ xiêu vẹo, cổ họng nghẹn.
Chu Bình đặt than xuống, như vừa làm một việc rất lớn. “Rồi. Bây giờ nói chuyện thi.”
“Ngươi thật sự phá tâm cảnh rất giỏi.”
“Tâm cảnh không ăn được. Thi tạp dịch cần gì?”
Tần Mạc mở tờ thông báo. “Biết chữ, phân loại thẻ thường, nhớ quy tắc kho, chịu được khí thẻ, không có án treo.”
“Không có án treo?” Chu Bình nhìn hắn.
“Ta có rất nhiều án, nhưng chưa treo ở Thái Huyền bằng tên Tần.”
“Vậy tên dùng trong viện?”
“Tần.”
“Ngắn quá. Nghe như người bán mì.”
“Tên dài dễ chết.”
“Tên ngắn cũng chết, đừng đổ cho chữ.”
Hai người ngồi bàn chuyện thi tạp dịch tới gần sáng. Nói phân loại thẻ, nói đường đi trong kho, nói cách giấu thanh y, nói nếu bị chuông kiểm phát hiện thì hướng rút. Chu Bình góp ý rất nhiều, phần hữu dụng chỉ một nửa, nhưng nửa còn lại làm căn phòng bớt giống nơi trước khi đi chết. Tần Mạc phát hiện mình cần điều ấy. Hắn cần một người nói chuyện bát cháo trong lúc hắn nhìn cổng luân hồi. Nếu không, mọi thứ sẽ nghiêng quá nhanh về phía lạnh.
Trời chưa sáng hẳn, ngoài phố có tiếng gõ mõ báo giờ Mão sắp tới.
Tần Mạc cất thanh y vào hộp gỗ, phủ rễ đắng và bùa thuyền giấy. Hắn định giấu hộp dưới gầm giường như cũ, nhưng Chu Bình nói:
“Mang theo một phần thôi.”
“Một phần?”
“Ngươi không thể mang cả áo vào khảo hạch. Cũng không thể để toàn bộ ở đây nếu có người lục phòng. Xé một sợi chỉ ở mép áo.”
Tần Mạc cứng lại.
“Ta không bảo xé nàng.” Chu Bình nói rất khẽ. “Áo là áo. Nàng là nàng. Chính ngươi phải phân biệt.”
Câu ấy làm tay Tần Mạc run.
Sau Trấn Hồn Đài, hắn ôm thanh y như ôm phần còn lại của Tô Vãn. Nhưng nếu coi áo chính là nàng, hắn lại mắc lỗi biến nàng thành vật. Chu Bình nói đúng. Áo là vật nàng để lại, không phải nàng. Trân trọng không có nghĩa không được chạm. Cấm kỵ quá mức cũng là một cách nhốt người đã đi vào đồ vật.
Tần Mạc lấy dao nhỏ.
Hắn chọn mép trong đã rách sẵn, cắt ra một sợi chỉ xanh rất mảnh. Trước khi cắt, hắn nói: “Ta mượn một chút.”
Không có tiếng đáp.
Nhưng thanh y không lạnh hơn.
Hắn cuốn sợi chỉ vào trong bùa thuyền giấy, giấu dưới cổ tay. Phần áo còn lại đặt trong hộp, giao cho Chu Bình.
“Nếu có người tới?”
“Ta giả chết.”
“Ngươi vốn giống.”
“Cảm ơn.”
Tần Mạc đứng dậy. Trước khi đi, hắn đặt bát cháo mới nấu bên giường. Chu Bình nhìn bát, nghi ngờ: “Sao hôm nay hào phóng?”
“Sợ ngươi đói chết.”
“Có hành không?”
“Có.”
Chu Bình biến sắc.
Tần Mạc nói: “Đùa.”
“Ngươi học xấu rồi.”
“Do gần ngươi.”
Lần này Chu Bình cười thật, dù cười xong ho một trận. Tiếng ho ấy tiễn Tần Mạc ra cửa. Hắn bước xuống phố trong ánh sáng xám. Người đi khảo hạch tạp dịch đã tụ trước cổng phụ Vạn Pháp Các: thiếu niên nghèo, người trung niên mất ruộng, vài tạp dịch ngoại viện muốn đổi việc, một cô gái bán chữ thuê. Ai cũng cầm thẻ, ai cũng có lý do. Không ai biết trong hàng có một kẻ bị gọi là ma tu.
Lâm Tịnh Dao đứng ở bàn kiểm, thấy hắn thì không đổi sắc.
“Tên dùng trong viện?”
“Tần.”
“Việc cầu?”
“Khảo tạp dịch kho thẻ.”
“Có người bảo lãnh không?”
Tần Mạc nhìn nàng.
Theo quy trình, người không có hộ tịch ngoại viện cần người bảo lãnh tạm. Hắn chưa biết mục này. Lâm Tịnh Dao cầm bút, chờ. Nếu nàng tự ký, nàng lộ quá nhiều. Nếu không ký, hắn không qua cửa.
Một giọng già vang lên sau lưng:
“Ta bảo lãnh.”
Tề lão đạo chen vào hàng, áo đạo rách, tay cầm giấy đăng ký hành nghề tang lễ tạm thời của ngoại viện. Trên giấy đóng dấu hôm qua. Lão cười với Lâm Tịnh Dao. “Tề mỗ, người vá hồn có giấy phép ba ngày. Bảo lãnh tạp dịch họ Tần. Hắn nợ ta tiền, không dám chạy.”
Lâm Tịnh Dao nhìn lão, rồi nhìn Tần Mạc.
“Quan hệ?”
Tề lão đạo đáp tỉnh bơ: “Chủ nợ.”
Người xếp hàng phía sau cười rộ lên. Không khí căng quanh Tần Mạc vỡ ra thành một chuyện rất phàm: nợ tiền. Lâm Tịnh Dao đóng dấu bảo lãnh, mặt không biểu cảm.
“Vào hàng.”
Tần Mạc đi qua. Tề lão đạo ghé tai hắn: “Nhớ trả tiền.”
“Ông lấy chuyện nợ làm dây thật à?”
“Dây nợ bền hơn dây tình. Tình dễ nói cao đẹp rồi tự cắt. Nợ thì chủ nợ bám tới âm phủ.”
Tần Mạc không biết nên cảm ơn thế nào, đành nói: “Ta ghi rồi.”
“Ghi không trả được nợ.”
“Sẽ trả.”
Tề lão đạo hài lòng lùi ra.
Khảo hạch bắt đầu bằng việc đọc thẻ thường. Mỗi người nhận mười thẻ ngọc nhập môn, phải phân loại vào kệ đúng. Tần Mạc làm chậm, không phải vì không biết chữ, mà vì mỗi thẻ liên quan hồn phách, nhân quả, vãng sinh đều khiến sợi chỉ xanh dưới cổ tay lạnh nhẹ. Hắn phải học cách chạm thẻ mà không để nỗi nhớ chạy trước. Chạm, đọc, đặt xuống. Không kéo. Không lục sâu. Không tham.
Một thí sinh bên cạnh bị khí thẻ ép nôn. Người giám khảo cho hắn ra nghỉ, không mắng. Một cô gái bán chữ phân nhầm thẻ yêu vật sang thẻ y dược, bị trừ điểm nhưng được giải thích. Vạn Pháp Các nghiêm, nhưng không vô lý ở tầng thấp. Chính điều đó làm nó đáng sợ hơn: muốn tới tầng cao, người ta phải đi qua rất nhiều tầng thấp thật sự có ích.
Đến thẻ thứ chín, Tần Mạc chạm vào một thẻ ghi “khóa ký ức tự nguyện”.
Trong đầu hắn vang lên tiếng số 78: “Cho ta một cái ký ức đi.”
Tay hắn khựng.
Giám khảo nhìn sang. “Không biết phân loại?”
Tần Mạc đọc nhãn: thuật hồn, phòng ngừa tà gọi, áp dụng khi thân chủ tự nguyện quên đau.
Tự nguyện.
Hai chữ ấy lại đứng đó, sạch sẽ.
Hắn đặt thẻ vào kệ hồn phách, không phải vãng sinh.
Giám khảo gật đầu. “Đúng.”
Đúng.
Một thuật có thể giúp người không bị đau giày vò, cũng có thể lấy mất thứ cuối cùng chứng minh họ từng yêu. Đặt vào kệ nào cũng đúng một phần. Nhưng khảo hạch chỉ cần một đáp án.
Tần Mạc qua vòng đầu.
Vòng thứ hai là chịu khí thẻ. Người dự khảo phải đứng trước kệ vãng sinh một trăm nhịp, không được chạm, không được ngất, không được gọi tên người chết. Khi nghe quy tắc ấy, Tần Mạc suýt bật cười. Đúng là Vạn Pháp Các biết người như hắn sẽ làm gì.
Hắn đứng trước kệ.
Một trăm nhịp.
Trên kệ có thẻ Vãng Sinh Lục, thẻ dòng nông, thẻ dòng sâu, thẻ nghi thức gọi hồn, thẻ cấm nhận nhầm. Tiếng nước nổi lên trong tai. Sợi chỉ xanh dưới cổ tay lạnh như băng. Hắn thấy bóng tay áo, bóng đèn trắng, số 78, bát cơm tang, Tô Vãn vuốt mép áo ba lần.
Hỏi trước khi đưa tay.
Dòng chữ của Chu Bình giữ hắn lại.
Nhịp thứ một trăm, chuông nhỏ ngân.
Giám khảo nhìn hắn lâu hơn những người khác. “Tên Tần?”
“Vâng.”
“Ngươi từng tiếp xúc vãng sinh?”
“Từng đưa tang.”
Đó là lời thật, chỉ không đủ.
Giám khảo ghi gì đó lên thẻ. “Qua.”
Đến cuối giờ, danh sách trúng tuyển tạm được dán ở bảng. Tên “Tần” nằm cuối cùng. Công việc: tạp dịch kho thẻ thấp, kỳ hạn ba tháng, ngủ kho phụ, nhận cháo, không lương, được đọc bảng danh mục công khai.
Lâm Tịnh Dao đi ngang bảng, chỉ nói: “Đừng mừng. Từ giờ ngươi ở trong sổ của họ.”
Tần Mạc nhìn tên một chữ trên bảng.
“Tốt.” Hắn nói.
“Tốt?”
“Ở trong sổ mới sửa được sổ.”
“Hoặc bị sổ sửa.”
“Ta biết.”
Nàng đưa cho hắn một thẻ tạp dịch mới. “Tối nay vào kho phụ. Ngày mai bắt đầu làm. Ta sẽ tìm cách lấy danh mục kho vật cũ của U Minh Cấm Viện.”
“Còn Công Đức Khố?”
“Đang truy ngươi. Đừng lại gần ba ngày.”
“Chu Bình?”
“Y tu già giữ hồ sơ hắn. Nhưng không lâu.” Nàng dừng một chút. “Nhanh lên.”
Tần Mạc cất thẻ.
Khi trở về phòng trọ, Chu Bình đang ngồi bên cửa sổ, bát cháo đã hết. Hộp thanh y vẫn dưới gầm, không ai động. Thấy Tần Mạc, gã hỏi:
“Qua?”
“Qua.”
“Có kéo thẻ nào không?”
“Không.”
“Có muốn kéo không?”
“Có.”
“Nhưng không?”
“Không.”
Chu Bình gật đầu như giám khảo khó tính. “Được. Hôm nay không trừ điểm.”
Tần Mạc đặt thẻ tạp dịch lên bàn, bên cạnh tấm vải sổ nợ.
Ngoài cửa sổ, Vạn Pháp Các im lặng dưới nắng chiều. Bên trong nó có những thẻ nói người nhập luân hồi không còn là người cũ, có những thẻ dạy khóa ký ức tự nguyện, có đường tới Luân Hồi Giám và kho vật cũ của những người bị rửa tên. Hắn đã vào được tầng thấp nhất.
Rất thấp.
Nhưng cũng là vào.
Đêm xuống, Tần Mạc trải tấm vải sổ nợ ra, đọc lại từng dòng. Đến dòng cuối của Chu Bình, hắn dừng lâu.
Hỏi trước khi đưa tay.
Hắn đặt thẻ tạp dịch lên dòng ấy.
Ngày mai, hắn sẽ bắt đầu học cách chạm vào tri thức về luân hồi mà không biến nó thành móc câu.
Câu hỏi vẫn chưa có câu trả lời.
Nhưng ít nhất, nó đã được đặt đúng chỗ: trước bàn tay.