Chương 80: Cửu Thiên
Cửu Thiên không có mặt đất.
Đó là cái đầu tiên Tần Mạc nhận ra khi màn sáng khép sau lưng, và trong một khoảnh khắc cậu tưởng mình rơi — chân đặt xuống mà không thấy nền, dạ dày thót lại theo phản xạ của một kẻ hụt bước. Rồi cậu nhận ra chân mình có điểm tựa, chỉ là cái điểm tựa ấy trong suốt: dưới chân cậu không phải đá, không phải mây, mà một mặt gương — một mặt phẳng trong vắt, phản chiếu, trải vô tận, và dưới nó, sâu hút xuống, là tất cả các tầng trời cậu đã trèo qua. Cậu nhìn xuống, và cậu thấy chúng, chồng lớp: cõi đẹp của Từ Quân, sân trắng của thiên tướng, cái xám Trung Thiên, và tít dưới cùng, mờ như một hạt bụi, là cõi người — cái cõi cậu sinh ra, cái cõi cả đời cậu tưởng là tất cả. Từ đây nhìn xuống, nó nhỏ tới mức đau lòng.
Cậu nhìn lâu vào cái vực tầng trời dưới chân, và cậu bắt đầu thấy cái mà từ dưới không thấy được: những dòng chảy. Từ cõi người dưới cùng, những sợi sáng mờ — hồn người chết — dâng lên Trung Thiên; từ Trung Thiên, những sợi đậm hơn — hồn đã sàng — lên cõi Từ Quân và tầng thiên tướng; từ đó, những sợi tinh khiết nhất — cái khí an lạc, cái khí thiết tha, cái đã bị vắt qua bao tầng — dâng tiếp lên Cửu Thiên, và từ Cửu Thiên, tất cả đổ về cái quầng sáng đỉnh. Cậu nhìn cái sợi sáng mờ nhất, cái từ cõi người dưới cùng dâng lên, và cậu nghĩ tới mẹ cậu, tới những người trong cái làng cậu lớn lên, tới tất cả những kẻ cả đời thắp hương lạy trời — và giờ cậu thấy cái họ lạy: một cái ống hút, coi cõi họ như một thửa ruộng, gieo họ, để họ sống, để họ chết, rồi gặt hồn họ dâng lên trên. Họ lạy chính cái đang ăn họ, và gọi nó là ơn trên.
Đứng trên một mặt gương treo trên tất cả các tầng trời, Tần Mạc lần đầu thấy trọn cái cỗ máy mình đang chống: không phải một cõi, không phải một kẻ, mà một cấu trúc — tầng tầng lớp lớp, mỗi tầng vắt tầng dưới nuôi tầng trên, và tất cả đổ lên trên nữa, lên một chỗ cao hơn cả Cửu Thiên mà từ đây vẫn khuất trong một quầng sáng trắng xóa: cái đỉnh không mặt. Cái mà cả đời cậu, và đời cha ông cậu, và đời tất cả những kẻ dưới đáy, đã quỳ lạy gọi là “trời”.
“Ta đứng trên trời.” Chu Bình thì thào, không dám bước, mắt dán xuống mặt gương và cái vực tầng trời dưới nó. “Tần Mạc, ta là một thằng Dược phong. Ta hái thuốc, ta sắc thuốc, ta chưa từng đi xa cái tông môn quá ba ngày đường. Giờ ta đứng trên nóc của tất cả. Ta…” Gã nuốt khan. “Ta không nên ở đây. Chỗ này không phải cho những kẻ như ta.”
“Chỗ này không phải cho ai cả.” Tần Mạc nói khẽ, đỡ gã. “Kể cả những kẻ ở đây. Nhìn đi.” Cậu chỉ quanh.
Vì Cửu Thiên, khác mọi tầng dưới, gần như trống không. Không dòng hồn, không tháp, không hang, không một hồn người nào bị giam hay bị vắt — ở tầng này, những kẻ ở đây đã cao tới mức không còn là nguyên liệu, mà là những kẻ hưởng. Chỉ có mặt gương, cái quầng sáng đỉnh ở trên, và rải rác, những tòa — những kiến trúc bằng ánh sáng đông đặc, xa nhau vời vợi, mỗi tòa một mình.
Và trong mỗi tòa, khi Tần Mạc phóng thần thức chạm nhẹ, có một kẻ. Không phải sứ, không phải thiên tướng. Những kẻ này lặng, ngồi một mình trong tòa sáng của mình, không làm gì, không cần gì — những kẻ đã leo gần tới đỉnh, đã vắt đủ, đã mạnh tới mức không còn ham muốn nào, và vì thế ngồi bất động trong sự trọn vẹn của mình như những pho tượng tự thờ. Ở tòa gần nhất, qua bức tường sáng, cậu nhìn thấy một kẻ như thế: một người đàn ông — hay cái từng là người đàn ông — ngồi xếp bằng giữa tòa, mắt nhắm, mặt đẹp và tĩnh như tạc, quanh ông ta không một vật gì, không một ai. Ông ta không động. Cậu thả thần thức chạm nhẹ, và cái ông ta tỏa ra không phải sức mạnh đe dọa, mà một sự trống — trống như một căn phòng đã dọn sạch mọi đồ đạc, kể cả đồ đạc là ham muốn, là ký ức, là một ai đó để nhớ. Kẻ này đã vắt đủ, mạnh đủ, cao đủ, tới mức không còn gì để muốn nữa, và cái không-còn-muốn ấy, hóa ra, không phải giải thoát — nó là một nhà tù đẹp đẽ, trong đó ông ta ngồi một mình soi chính mình cho tới hết thời gian. Tần Mạc đứng lâu hơn một nhịp trước tòa sáng ấy, vì cậu vừa nhận ra mình đang nhìn một khả năng của chính mình: nếu cậu cứ leo, cứ ăn, cứ mạnh thêm, mà không còn nàng để tìm, không còn Chu Bình để cãi — thì cậu sẽ tới đúng chỗ này, một tòa sáng, một mình, trọn vẹn và trống rỗng, một vị thần không còn gì để muốn ngoài việc soi chính mình tới hết thời gian. Cái đích của con đường sức mạnh thuần túy không phải vinh quang. Nó là cái tòa sáng câm này.
Chu Bình, liếc qua bức tường sáng ấy, rùng mình quay đi: “Trông như một xác chết còn thở, mà lại là cái xác giàu nhất ta từng thấy. Ta thà làm thằng Dược phong nghèo có bát cháo nóng.”
La bàn thanh y kéo về một trong những tòa sáng ấy — tòa xa nhất, cao nhất, gần cái quầng đỉnh nhất. Mảnh thứ bảy của nàng ở đó.
Tần Mạc rút tấm thanh y ra khỏi ngực áo. Trên mặt gương Cửu Thiên, tấm vải cũ nát, dính máu khô của một đêm hợp Thiên ở tít dưới đáy trời, trông lạc lõng tới mức gần như thiêng — một mảnh vải của cõi người, mang lên tận nóc chín tầng trời. Cậu cảm được năm mảnh trong ngực cộng hưởng với nó, ấm lên, và cái ấm ấy, giữa sự lạnh lẽo trống trải của Cửu Thiên, là thứ sống duy nhất trong tầm cậu cảm được. Và giữa cái ấm, lần đầu kể từ khe đá, nàng nói được.
Anh lên cao thật rồi. Giọng nàng, trong ngực, mệt nhưng rõ hơn lần trước — năm mảnh cho nàng nhiều tiếng hơn ba. Em cảm được. Cả cái cỗ máy dưới chân anh. Từ đây em thấy… em thấy em rải khắp nó, Tần Mạc. Trăm mảnh. Có mảnh ở dưới đáy, có mảnh ngay đây trên Cửu Thiên, có mảnh… nàng ngừng, và cái ngừng ấy sợ. Có mảnh ở trên cả Cửu Thiên. Trên cái đỉnh không mặt kia. Em thấy một mảnh của em ở đúng cái chỗ cao nhất, cái chỗ mà ngay các kẻ ở Cửu Thiên này cũng không lên được. Anh nghe em: cái đỉnh ấy giữ một mảnh của em. Và để lấy nó, anh sẽ phải làm cái mà chưa kẻ nào làm — leo tới đỉnh, và đối mặt cái ngồi trên đỉnh.
Cậu ngước lên cái quầng sáng đỉnh, và cậu cảm được nó — rất mờ, rất xa, nhưng có: một mảnh của nàng, ở đúng cái chỗ cao nhất, cái chỗ mà từ đây, đứng trên nóc Cửu Thiên, vẫn còn phải ngước. Cái ấm của nó, qua tấm thanh y, khác các mảnh khác: nó không kêu cứu, không sợ, không co. Nó lặng, một cái lặng sâu, như một mảnh đã ở quá gần đỉnh lâu tới mức nhiễm cái tĩnh của những kẻ trên đó. Và cái lặng ấy làm Tần Mạc sợ hơn cả một tiếng kêu cứu.
“Cái ngồi trên đỉnh.” Tần Mạc lặp lại. “Cái mà cả cõi người gọi là thiên. Cái đã xé em.”
Phải. Nàng nói. Và em sợ, không phải cho em. Sợ cho anh. Vì em vừa hiểu ra một điều, khi thấy trọn cỗ máy từ đây: anh không thể nhặt đủ em mà không lên tới đỉnh. Một mảnh của em ở trên đó. Nghĩa là con đường của anh, cuối cùng, không dừng ở nhặt mảnh — nó dẫn thẳng tới đối mặt cái cao nhất. Anh thề nghịch thiên. Em tưởng đó là một lời nói cho hả. Giờ em thấy nó là một lộ trình. Anh sẽ phải thật sự đứng trước thiên, đòi lại em, từ tay nó.
Tần Mạc đứng trên mặt gương, nhìn lên cái quầng sáng đỉnh khuất, và cậu để cái quy mô ấy đè lên mình một lúc.
Cậu đã đi từ một đệ tử ngoại môn quét sân — cái đứa mười tám tuổi mài kiếm giùm một cô gái dưới gốc cây tông môn — tới một kẻ đứng trên nóc chín tầng trời, mang năm mảnh hồn của người mình yêu trong một cái ngực khuyết. Cậu thử đếm cái giá đã trả để tới đây: một ngực bị khoét đêm hợp Thiên, một con thú nuốt bao nhiêu đạo hạnh cậu không đếm nổi, một buổi chiều với nàng cho đi vĩnh viễn cho thằng Đàm, một miếng đạo lạnh giữ dưới lưỡi, một mảnh của nàng để lại ở cái hang, một thiên tướng chết thay cậu ở cái cổng. Cả một chuỗi giá, để đứng đây, còn là người, với năm mảnh. Và con đường phía trước, giờ cậu thấy rõ, không phải là nhặt nốt chín mươi lăm mảnh còn lại một cách yên ổn. Nó là leo tới cái đỉnh không mặt, cái đã tạo ra cả cỗ máy này, cái đã xé Tô Vãn làm nhiên liệu, và đòi lại nàng từ chính cái đó.
“Chu Bình.” Cậu nói khẽ. “Anh từng nghĩ con đường này dài. Anh sai. Nó không dài. Nó cao — cao tới cái chỗ không kẻ nào từng tới. Và ở cuối nó là cái đã làm ra tất cả những gì ta thấy dưới chân.” Cậu nhìn gã. “Ta không bắt ngươi đi tới cuối. Từ đây, mỗi bước một nguy hơn. Ngươi đã theo ta xa hơn một gã Dược phong nên theo rồi. Ngươi có quyền dừng.”
Chu Bình nhìn cậu, rồi nhìn xuống cái vực tầng trời dưới mặt gương — cái vực mà chỉ liếc thôi cũng đủ chóng mặt — rồi gã nhắm mắt lại, hít một hơi, và phì cười. Cái cười quê mùa, run, nhưng thật.
“Dừng ở đâu?” Gã hỏi. “Ta đứng trên nóc trời rồi, đồ ngốc. Muốn dừng cũng chả có quán cháo nào mà ngồi.” Rồi gã thôi cười, và giọng gã chùng xuống, thật hơn: “Ngươi hỏi thật lòng, ta cũng đáp thật lòng. Ta sợ. Ta sợ tới run chân. Cái chỗ này không phải cho một thằng hái thuốc như ta, ta biết. Nhưng ta theo ngươi không phải vì ta hết sợ. Ta theo vì—” gã siết vai cậu, cái tay chai “—vì ai hỏi ngươi ‘vì cần hay vì thèm’ khi ngươi đứng trước cái đỉnh không mặt? Ai nhắc ngươi ăn cơm, nhắc ngươi từng là người? Ngươi lên đó một mình, ba bữa là thành cái lò, thành cái Mục, thành đúng cái con bé sợ. Ta đi để cái đó không xảy ra. Đó là việc của ta trên cái con đường này. Ta làm được mỗi việc đó, mà ta làm tới cùng.” Gã mở mắt, nhìn thẳng cậu. “Tới cuối. Kể cả cái cuối là trước mặt trời.”
Họ bắt đầu đi về phía tòa sáng xa nhất, nơi mảnh thứ bảy chờ. Bước trên mặt gương là một cảm giác lạ tới rợn: dưới mỗi bước chân là cả một vực tầng trời, và Chu Bình phải bám vai Tần Mạc, mắt nhắm nghiền, không dám nhìn xuống cái đang ở dưới đế giày mình. “Ta bước trên cái gì đây?” Gã rên. “Dưới chân ta là cả cái Trung Thiên, cái cõi Từ Quân… ta giẫm lên cả một cõi trời.” Tần Mạc đỡ gã, dẫn từng bước, và cậu cũng cảm cái rợn ấy — nhưng với cậu nó thành một thứ khác: mỗi bước cậu đặt lên cái mặt gương này là một bước đi trên cái cỗ máy cậu thề đạp đổ, đi trên nó mà chưa đạp được nó, chưa.
Càng tới gần tòa sáng xa nhất, cậu càng cảm được kẻ ngồi trong đó — một khí tức cao, lạnh, tĩnh, cao hơn cả Thương, cao tới mức làm cái áp lực của thiên tướng trở nên nhỏ. Kẻ giữ mảnh thứ bảy của nàng không phải một cỗ máy câm, một chức năng, một cái miệng, hay một người lính. Nó là một trong những kẻ đã gần tới đỉnh. Và Tần Mạc hiểu, khi bước tới, rằng trận sắp tới sẽ không giống bất cứ trận nào — vì lần này đối thủ không ở dưới cậu hay ngang cậu, mà ở trên, gần cái đỉnh cậu còn chưa với tới.
Và Tần Mạc, bước trên mặt gương phản chiếu chín tầng trời dưới chân, mang trong ngực năm mảnh và một lời thề vừa hóa thành một lộ trình, thấy cái ngực khuyết của mình, lạ thay, không còn thấy khuyết như trước. Vì giờ nó chứa năm mảnh của nàng, một con chong chóng đất của một đứa trẻ cậu không giết, một món nợ với một thiên tướng vừa chết vì cậu, và một điều cậu chưa từng có khi bắt đầu con đường: bằng chứng, tầng này qua tầng khác, rằng cậu có thể leo mà không thành cái cậu leo để đạp đổ.
Rất nhiều năm về sau, khi các tầng trời kể lại về kẻ đã đứng trước cái đỉnh không mặt và đòi nợ, họ sẽ nói rằng con đường của ma đế không bắt đầu từ ngày hắn mạnh nhất — mà từ cái ngày hắn đứng trên nóc Cửu Thiên, còn là người, nhìn lên cái cao nhất, và thay vì quỳ như mọi kẻ từng đứng đó, hắn hỏi đường lên.