tinbc tinbc

Chương 79: Chu Bình tỉnh hẳn

Chu Bình tỉnh hẳn vào buổi sáng có cháo đặc.

Đó là cách gã tự tuyên bố. Y tu già nói mạch hồn của gã tạm ổn, luật thương chưa tháo nhưng không siết phổi nữa. Lâm Tịnh Dao nói hắn vẫn bị ghi “bệnh nhân chưa rõ nguồn thương”. Tần Mạc nói gã đừng động. Chu Bình nghe tất cả, rồi chỉ vào bát cháo trước mặt:

“Hôm nay cháo có hạt gạo thật. Ta sống rồi.”

Y tu già hừ một tiếng. “Sống để nói nhảm.”

“Nói nhảm cũng là khí huyết lưu thông.” Chu Bình đáp rất nghiêm túc.

Bà y tu già nhìn Tần Mạc. “Người chăm, quản miệng hắn.”

Tần Mạc cầm bát cháo. “Ta thử nhiều năm, không hiệu quả.”

Vì Chu Bình đã tỉnh đủ để cãi, lều số bảy không còn là nơi giữ hắn tốt nhất. Công Đức Khố vẫn truy gợn thanh y, Thiên Luật Điện vẫn có thể gọi hắn thẩm nguồn thương, U Minh Cấm Viện đã hiện ra cái tên không tên số 78. Lâm Tịnh Dao sắp xếp cho họ rời ngoại viện tạm thời dưới danh nghĩa “người bệnh chuyển ra ngoài chờ xét”. Nàng làm mọi thứ bằng giấy hợp lệ: y tu ký tạm ổn, quản sự lều ký hết chỗ, người chăm ký nhận. Một đường thoát bằng quy trình.

Chu Bình nhìn xấp giấy, cảm thán: “Muốn sống ở đại tông phải biết ký nhiều hơn biết đánh.”

“Ngươi ký được không?”

“Không. Tay run. Ngươi ký.”

“Ta ký tên gì?”

“Người chăm.”

Tần Mạc cầm bút. Trên giấy, mục tên người chăm bỏ trống. Hắn có thể viết Tần. Có thể viết tên giả. Nhưng y tu già đứng bên cạnh, Lâm Tịnh Dao đứng ngoài rèm, Chu Bình nhìn hắn bằng ánh mắt biết hắn đang nghĩ gì. Cuối cùng hắn viết hai chữ: Tần Mạc.

Y tu già nhìn chữ, không nói.

Lâm Tịnh Dao cũng nhìn, rồi đóng dấu chuyển ra ngoài. Dấu đỏ phủ một góc tên hắn. Không che hết. Tần Mạc bỗng thấy việc tên mình nằm trên một giấy Thái Huyền hợp lệ kỳ lạ đến mức buồn cười. Trên cáo thị, tên ấy là ma tu. Trên giấy này, tên ấy là người chăm bệnh.

Một người có thể bị hai tờ giấy gọi khác nhau trong cùng một ngày.

Họ thuê một phòng trọ ngoài thành Thái Huyền, cách ngoại viện một con phố dài. Phố này phục vụ người chờ xét: quán thuốc, hàng cháo, tiệm chép đơn, người môi giới, người bán hương công đức, người sửa giày, người viết hộ thư. Khác trấn dưới Thương Lan, nơi đây không sợ đại tông theo kiểu tránh mắt. Nơi đây sống nhờ đại tông. Mỗi cửa hàng đều treo bảng “đã đăng ký ngoại viện” hoặc “không nhận đơn giả”. Dưới sự sạch sẽ ấy là một thứ ồn ào kiếm sống rất phàm nhân.

Phòng trọ nhỏ, nhưng có cửa sổ nhìn thấy cổng ngọc xa xa.

Chu Bình nằm xuống giường, nhìn cửa sổ, nói: “Ta không thích chỗ này.”

“Vì sao?”

“Quá gần ánh sáng. Ngủ sợ bị soi.”

Tần Mạc đặt thanh y vào hộp gỗ dưới gầm giường, bên ngoài phủ rễ đắng và bùa thuyền giấy. “Tạm thời.”

“Tạm thời là câu người nghèo dùng để ở rất lâu.”

“Vậy ngươi chữa nhanh.”

“Ta là người bệnh, không phải thuốc.”

Tần Mạc nấu cháo bằng bếp đất sau phòng. Quán trọ cho thuê bếp theo canh giờ, một canh hai đồng. Củi ẩm, khói cay mắt. Hắn vo gạo, đổ nước, canh lửa. Chu Bình nằm trong phòng, thỉnh thoảng chỉ đạo: ít nước, nhiều gạo, đừng bỏ hành, khuấy đáy nồi. Tần Mạc nghe được ba câu thì muốn ném nắp nồi.

“Ngươi tự xuống nấu?”

“Không được. Y tu già bảo ta không động.”

“Y tu già không bảo ngươi nói.”

“Nói giúp khí huyết.”

Cháo cuối cùng không khét. Tần Mạc múc hai bát. Một bát cho Chu Bình, một bát đặt bên hộp gỗ giấu thanh y. Đặt xong, hắn thấy mình lặp lại nghi thức tang lễ phàm nhân, nhưng lần này không phải tiễn người chết. Là để nhắc người vắng mặt rằng chỗ này có một bữa ăn, có khói cay, có kẻ nấu vụng, có người bệnh lắm lời. Nếu Tô Vãn từng muốn xem chợ đêm, nàng cũng nên biết ngoài thành Thái Huyền có cháo không hành rất nhạt.

Chu Bình nhìn bát cháo bên hộp gỗ. “Nàng ăn không?”

“Không.”

“Vậy ngươi đặt làm gì?”

“Để ta nhớ nàng không chỉ là sợi nhân quả.”

Chu Bình ăn một thìa, gật gù. “Có tiến bộ.”

“Cháo?”

“Ngươi.”

Tần Mạc ngồi xuống cạnh cửa sổ. Ngoài phố, một người viết đơn đang đọc lại giấy cho khách. Một đứa trẻ kéo áo mẹ đòi mua kẹo. Một đệ tử Thái Huyền đi tuần, thấy ông lão sửa giày làm rơi hộp kim thì cúi xuống nhặt giúp. Xa hơn, Công Đức Khố sáng trắng. Tất cả cùng nằm trong một khung cửa: tốt, xấu, nhỏ, lớn, sạch, bẩn.

Chu Bình ăn nửa bát, bỗng nói: “Kể ta nghe số 78.”

“Ta kể rồi.”

“Lúc đó ta còn sốt. Kể lại.”

Tần Mạc kể. Lần này chậm hơn. Tàn hồn nữ, thẻ số, gọi A Vãn, nhớ mèo, nhớ giày, mượn ký ức cháo không hành, câu “ai qua nước đều quên đường về”. Chu Bình nghe không chen ngang. Đến đoạn nàng hỏi “cho ta một ký ức đi”, gã đặt bát xuống.

“Ngươi thương nàng?”

“Có.”

“Vì nàng giống Tô Vãn?”

“Vì ta suýt làm nàng giống Tô Vãn.”

Chu Bình gõ thìa vào bát. “Đó là câu tốt. Ghi lại.”

“Ngươi cái gì cũng bảo ghi.”

“Vì ngươi không đáng tin khi đau.”

Tần Mạc không phản bác.

Một lúc sau, Chu Bình hỏi câu hắn biết sớm muộn sẽ tới:

“Nếu có một ngày ngươi thật sự thấy Tô Vãn trong luân hồi, nhưng nàng có đời mới, tên mới, người thân mới, có thể cả người nàng thương mới, ngươi làm gì?”

Khói bếp còn trong phòng. Câu hỏi ấy làm khói như ngừng lại.

Tần Mạc nhìn ra cổng ngọc. “Ta không biết.”

“Không được.” Chu Bình nói. “Câu này ngươi phải nghĩ trước.”

“Nghĩ trước có ích?”

“Có. Khi tay ngươi đã chạm tới nàng, đầu ngươi sẽ không nghĩ kịp. Lúc đó chỉ còn câu đã nghĩ trước kéo tay ngươi lại.”

Tần Mạc nhớ câu “không kéo” hắn đã nói nhiều lần. Nhưng mỗi lần nói, nó giống lời đặt trước vực. Đến khi vực thật sự hiện ra, lời ấy có đủ nặng không?

“Ta muốn nàng nhớ.” Hắn nói.

“Muốn nàng nhớ ngươi?”

“Muốn nàng có quyền nhớ.”

“Khác nhau.”

“Ta biết.”

“Nói rõ.”

Tần Mạc nhắm mắt. “Nếu nàng đã có đời mới, ta không được kéo nàng về chỉ vì ta đau. Nhưng nếu luân hồi bị thiên mệnh ép nàng quên, ép nàng không có quyền chọn, ta muốn phá phần ép đó.”

Chu Bình nhìn hắn rất lâu.

“Nghe giống người.” Gã nói. “Khó làm hơn nghe.”

“Ừ.”

“Vậy đừng quên đoạn đầu: không được kéo chỉ vì ngươi đau.”

“Ta sẽ ghi.”

“Ghi to.”

Tần Mạc lấy tấm vải sổ nợ ra. Những dòng chữ than đã chen nhau: Lý Phúc, bà chủ cháo, Tề lão đạo, chủ tiệm thuốc, mẹ con A Lạc, A Mộc, con chồn yêu khí, Lâm Tịnh Dao chưa hứa, y tu không biết tên, số 78, mèo, giày, đừng nhận nhầm. Hắn thêm một dòng:

Không kéo nàng chỉ vì ta đau.

Chữ này hắn viết chậm nhất.

Chu Bình nhìn xong mới ăn tiếp. “Được. Bây giờ nói chuyện thực tế. Thuốc của ta còn mấy ngày?”

“Hai.”

“Tiền?”

“Gần hết.”

“Đường vào Giám?”

“Công đức sạch, hồn lực sạch, hoặc lệnh Thiên Luật Điện.”

“Chúng ta có gì?”

“Nợ.”

Chu Bình thở dài. “Nhiều nợ có đổi được công đức không?”

“Chắc không.”

“Vậy phải kiếm cách vào Vạn Pháp Các lâu hơn. Một chuyến chuyển thuốc không đủ.”

Ngoài cửa, chủ quán trọ gõ một lần rồi thò đầu vào. “Bếp hết canh giờ.”

Tần Mạc đứng dậy định trả tiền. Túi tiền nhẹ tới mức gần như không có tiếng. Chủ quán trọ nhìn sắc mặt hắn, lại nhìn Chu Bình nằm trên giường, rồi nhìn bát cháo đặt cạnh hộp gỗ. Ông ta không hỏi trong hộp có gì. Người mở quán dưới chân đại tông biết có những câu hỏi làm khách bỏ chạy.

“Thiếu hai đồng.” Chủ quán nói.

“Ngày mai trả.”

“Ai cũng nói ngày mai.” Ông thở dài, nhưng vẫn lấy từ tay áo ra một mảnh than nhỏ. “Viết tên lên vách bếp. Nợ bếp không ghi miệng.”

Tần Mạc đi theo ông ra gian bếp. Trên vách có rất nhiều tên: tạp dịch, dân tìm án, người bệnh, cả vài chữ run của người không quen viết. Có tên bị gạch vì đã trả, có tên khoanh tròn vì trốn, có tên bên cạnh ghi “chết, bỏ”. Chủ quán chỉ một khoảng trống. “Viết rõ. Người chết cũng phải biết từng nợ cái gì.”

Tần Mạc viết: Tần, hai đồng bếp, cháo không hành.

Chủ quán đọc, nhíu mày. “Cháo không hành cũng ghi?”

“Để người bệnh nhớ.”

Ông nhìn hắn lâu hơn một chút, rồi hừ. “Dưới chân Thái Huyền, người ta ghi công đức trên điện, ghi tội trong nha, còn ta ghi nợ bếp. Đừng coi thường vách này. Có người mười năm sau quay lại trả một đồng, khóc như gặp cha.”

Tần Mạc chạm tay lên mấy cái tên cũ. Một vách bếp nhem khói bỗng giống bản đối lập của Công Đức Khố. Ở đây không cân sạch bẩn, không hỏi ai chứng, không đổi ra điểm. Nợ nhỏ vẫn là nợ. Tên người vẫn là tên người.

Khi hắn trở lại phòng, Chu Bình hỏi: “Bị mắng?”

“Bị ghi nợ.”

“Tốt. Đời phàm nhân đón ngươi bằng vách bếp rồi.”

Tần Mạc đưa cho gã xem mảnh than còn dính trên ngón tay. Chu Bình nhìn, bỗng cười rất khẽ. “Ngươi biết vì sao ta thích phàm nhân không?”

“Vì cháo?”

“Vì họ ghi những thứ tu sĩ coi là vặt.” Gã chỉ ra ngoài. “Một đồng bếp, một đôi giày ướt, một con mèo ăn cá vụn. Tu sĩ chúng ta mở miệng là đại đạo, nhân quả, thiên mệnh. Nói lớn quá nên nghe không thấy người ta đói.”

Tần Mạc không đáp. Hắn nghĩ tới Tô Vãn trên Trấn Hồn Đài. Khi đó cả thiên địa nói về đạo quả, tế phẩm, thiên mệnh. Có ai hỏi nàng có đói không, có lạnh không, có còn muốn xem chợ đêm không?

Chu Bình nhìn sắc mặt hắn, hạ giọng: “Đừng biến câu ta nói thành lý do đi giết người.”

“Ta biết.”

“Tốt. Ta chỉ còn sức mắng một lần mỗi canh.”

Tần Mạc rót nước cho gã. Nước trong chén sứ mẻ phản chiếu ánh đèn quán trọ, vàng và đục, khác hẳn ánh trắng của Thái Huyền. Hắn bỗng thấy mình tin thứ ánh sáng bẩn này hơn. Nó không giả làm trăng, không nói mình sạch, chỉ đủ để người bệnh uống nước mà không sặc.

Chu Bình uống xong, trả chén. “Nhìn cái chén như nhìn đạo lý làm gì?”

“Nó mẻ.”

“Mẻ mà không rò là chén tốt.” Gã nhắm mắt. “Người cũng vậy.”

Tần Mạc đặt chén xuống, ghi thêm câu ấy vào trí nhớ, chưa viết lên vải. Có những câu phải để qua một đêm xem còn đau không.

Tần Mạc gật đầu. Hắn cũng nghĩ vậy. Cần tra kho vật cũ của U Minh Cấm Viện, hồ sơ số 78, danh mục Công Đức Âm, quy trình mở Giám. Vào bằng thẻ tạm không đủ. Cần một thân phận nằm trong hệ thống, thấp nhưng bền.

Tiếng gõ cửa vang lên.

Tần Mạc đặt tay lên Câu Hồn Ấn.

Chu Bình thì nhìn bát cháo. “Nếu là chủ trọ đòi tiền bếp, bảo ta bệnh.”

Ngoài cửa, giọng Lâm Tịnh Dao vang lên: “Là ta.”

Tần Mạc mở cửa hé.

Nàng đứng ngoài, mặc áo trắng thường, không mang kiếm lớn, chỉ có đoản kiếm ở tay áo. Trên tay nàng là một tờ thông báo.

“Ngày mai Vạn Pháp Các mở khảo hạch tạp dịch dài hạn.” Nàng nói. “Kho thẻ thấp thiếu người sau vụ thẻ mốc. Người qua khảo hạch được ở trong các ba tháng, có quyền chuyển thuốc, phơi thẻ, quét kho, và đọc bảng danh mục công khai.”

Chu Bình ở trong phòng lập tức nói: “Nghe như ông trời đưa thang.”

Lâm Tịnh Dao lạnh giọng: “Nghe như bẫy.”

Tần Mạc nhận thông báo. “Vì sao đưa ta?”

“Vì nếu ngươi cứ dùng thẻ tạm, lần sau chết chắc. Và vì ta cần người trong kho thẻ thấp tìm hồ sơ số 78.” Nàng dừng một nhịp. “Ta không thể tự tra quá nhiều sau vụ phòng xét duyệt. Có người để ý ta.”

“Ngươi tin ta vào đó không gây chuyện?”

“Không.”

“Vậy?”

“Ta tin Chu Bình sẽ mắng ngươi nếu ngươi gây chuyện ngu.”

Chu Bình lập tức đáp: “Ta thu phí.”

Lâm Tịnh Dao nhìn gã một cái. “Ghi vào nợ.”

Chu Bình ngẩn ra, rồi cười đến ho.

Tần Mạc nhìn tờ thông báo. Khảo hạch tạp dịch, ba tháng trong Vạn Pháp Các. Đó không phải đường thẳng tới Luân Hồi Giám. Nhưng là đường có thể đi mà không làm cả ngoại viện đổ máu.

Ngoài cửa sổ, cổng ngọc Thái Huyền sáng như sao nhân tạo giữa đêm.

Tần Mạc gấp tờ thông báo lại, đặt bên tấm vải sổ nợ.

“Ta đi.”

Chu Bình đặt bát xuống. “Trước khi đi, rửa bát. Chủ quán cháo tương lai không được để bát mốc.”

Lâm Tịnh Dao nhìn căn phòng nhỏ, bát cháo bên hộp gỗ, người bệnh lắm lời, tấm vải ghi nợ, rồi cuối cùng nhìn Tần Mạc. Có lẽ lần đầu tiên nàng thấy kẻ trên cáo thị không đứng giữa máu hay tà khí, mà đứng giữa một bữa cháo nghèo và một câu hỏi không trả lời nổi.

“Ngày mai giờ Mão.” Nàng nói. “Đừng trễ. Vạn Pháp Các không chờ người đau tình.”

Nàng quay đi.

Chu Bình lập tức bình luận: “Cô ấy mắng hay.”

Tần Mạc đóng cửa, nhìn tờ thông báo.

Hắn vẫn chưa trả lời được hết câu hỏi của Chu Bình.

Nhưng ít nhất, lần này hắn biết mình không được vào Vạn Pháp Các để kéo Tô Vãn về.

Hắn vào để học cách nhìn thấy mà chưa chạm.