Chương 79: Kẻ trở lại
Cột hồn từ cái hang đưa hai người lên trở lại mặt sân trắng của tầng thiên tướng. Sau cái hang tối ấm đầy người sống, cái sân trắng trống rỗng này lạnh gấp bội — như bước từ một gian bếp có lửa ra một cánh đồng tuyết. Chu Bình rùng mình, kéo vạt áo rách quanh mình. “Ta ghét chỗ này.” Gã lẩm bẩm. “Chỗ nào của trời cao cũng thế — sạch, trống, đẹp, mà không có lấy một hơi người.”
Và ở rìa xa của cái sân, nơi đá trắng gặp một vực sáng chói lòa, có một cái cổng.
Không phải cột hồn. Không phải khe nứt. Một cái cổng thật — hai trụ đá trắng cao vút, không khắc chữ, không chạm hình, đơn giản tới mức uy nghi, và giữa hai trụ là một màn sáng trắng đặc, không nhìn xuyên được. Cái cổng dẫn lên đâu, Tần Mạc không biết; nhưng la bàn thanh y kéo về phía nó, mạnh, thẳng — mảnh thứ bảy của nàng ở bên kia cái cổng ấy, trên một tầng cao hơn cả tầng thiên tướng.
Và đứng trước cổng, chắn đường, giáp bạc lẫn vào cái sáng chói của vực sau lưng tới mức thoạt trông như một phần của chính cái cổng, là Thương.
Tần Mạc dừng bước, và cả người cậu căng lên. Cái hông vừa bị kiếm Thương đâm ở trận trước, dù đã lành nhờ miếng đạo giữ dưới lưỡi, vẫn nhói lên theo phản xạ khi thấy lại kẻ đã đâm nó. Chu Bình, sau lưng, chống gậy đứng khựng, tay siết chặt cây gậy tới trắng khớp — gã không đánh được một thiên tướng, nhưng cái bản năng chắn-trước-mặt-bạn vẫn bật lên vô ích. Tần Mạc khẽ đưa tay ra sau, ấn gã lùi lại, mắt không rời Thương.
Cậu đặt tay lên chuôi ý — không rút, nhưng sẵn. Cậu vừa qua một trận với Thương mà suýt mất mạng, và lần này không có cái hang, không có bà lão dang tay, không có gì để lách; chỉ có cái sân trắng trống và một cái cổng cậu phải qua. “Ngài lại tới xử lý ta.” Cậu nói, phẳng, dồn chín cánh sen chực bung.
Nhưng Thương không rút kiếm. Hắn đứng đó, giáp bạc vẫn còn cái vệt chỗ Tần Mạc cắn ở trận trước — hắn chưa lau, hay không lau được — và hắn nhìn cậu bằng một ánh mắt khác lần trước. Không còn cái vô cảm hành chính. Trong nó có một cái gì mệt, một cái gì đã mất ngủ, nếu một thiên tướng biết mất ngủ.
“Ta mang câu hỏi của ngươi về.” Hắn nói, chậm. “Câu ngươi hỏi trước khi ta đi: cái trật tự ta canh, được xây bằng bao nhiêu người bị xé. Ta mang nó về tầng chín. Ta hỏi cấp trên của ta.” Hắn ngừng, và cái ngừng ấy dài. “Ngươi biết chuyện gì xảy ra khi một thiên tướng hỏi cấp trên rằng cái lệnh có ác không?”
Tần Mạc không đáp.
“Không có gì xảy ra.” Thương nói. “Đó là cái đáng sợ.”
Hắn dừng, và Tần Mạc thấy hắn siết chuôi kiếm — không phải để đánh, mà như một kẻ bám vào vật quen cuối cùng còn lại. “Ta tưởng sẽ bị phạt, bị xóa, bị coi là phản. Ta sẵn sàng cho cái đó. Nhưng cấp trên của ta chỉ nhìn ta một cái, cái nhìn người ta dành cho một món đồ vừa nứt, và nói: ‘Ngươi hỏi câu đó nghĩa là ngươi hỏng rồi.’” Giọng hắn, kể lại, phẳng lì, và chính cái phẳng ấy để lộ vết thương bên dưới. “Ông ta không giận ta. Giận thì còn coi ta là một kẻ. Ông ta chỉ thay ta, như thay một lưỡi kiếm cùn. Rồi phái xuống một thiên tướng khác — xử lý ngươi, và xử lý luôn ta.” Hắn ngẩng lên. “Ngươi gieo vào ta một câu hỏi. Giờ ta là một cái lỗi cần xóa, như ngươi.”
Tần Mạc lặng đi trước cái ấy. Cậu không thắng Thương ở trận đấu — cậu suýt chết dưới kiếm hắn. Nhưng một câu hỏi, thứ hắn không đỡ được bằng giáp bạc, đã làm cái mà cả trận đấu không làm được.
“Vậy giờ ngài làm gì?” Cậu hỏi. “Ngài là lỗi. Ta là lỗi. Cái thiên tướng mới sắp xuống xóa cả hai.”
“Ta không biết.” Thương đáp, và cái “không biết” ấy, từ một kẻ cả đời chỉ biết thi hành, nghe như một lời thú tội. “Bốn nghìn năm ta là kiếm của trời. Ta chưa từng phải tự hỏi ‘ta làm gì’ — luôn có một mệnh lệnh trả lời hộ. Giờ không còn mệnh lệnh nào. Lần đầu ta phải tự chọn, và ta thấy… ta thấy mình trống rỗng. Ta không biết chọn thế nào khi không có ai bảo ta chọn gì.” Hắn nhìn Tần Mạc, và trong cái nhìn ấy có một điều gần như cầu cứu. “Ngươi. Ngươi cũng đi một mình, không mệnh lệnh, cả con đường. Làm sao ngươi chọn? Làm sao ngươi biết cái gì đúng khi không có ai ở trên bảo ngươi?”
Câu hỏi ấy — từ một thiên tướng bốn nghìn năm hỏi một kẻ phàm — làm Tần Mạc lặng đi. Cậu nhìn Thương, và dưới lớp giáp bạc, dưới cái mặt tạc đá, cậu thấy một thứ cậu không ngờ gặp ở một kẻ trời cao: cái đứng-không-vững của một kẻ vừa bị rút mất chỗ dựa duy nhất mình từng có.
Rồi cậu đáp, thật:
“Ta không biết cái gì đúng. Ta chưa bao giờ chắc. Ta chỉ có hai thứ để bám.” Cậu đặt tay lên ngực, nơi năm mảnh đập. “Một người ta thương, và một người bạn dám cãi ta. Mỗi lần ta không biết chọn thế nào, ta hỏi: cái này, người ta thương có gật không? Cái này, bạn ta có còn nhìn ta được không? Đó không phải mệnh lệnh. Đó là hai cái gương. Ta soi vào chúng để biết mình còn là người hay đã thành cái ta đang chống.” Cậu nhìn Thương. “Ngài không có cái đó. Bốn nghìn năm ngài chỉ có mệnh lệnh, không có ai để soi. Nên khi mất mệnh lệnh, ngài trống rỗng. Đó không phải lỗi của ngài. Đó là cái cỗ máy làm với ngài — nó lấy đi của ngài mọi thứ trừ cái lệnh, để ngài không còn gì khác mà bám ngoài nó.”
Thương đứng lặng rất lâu, tiêu hóa cái ấy. Hắn nhìn xuống thanh kiếm bạc trong tay mình — cái công cụ hắn là, cái đã định nghĩa hắn bốn nghìn năm — như thể lần đầu thấy nó là một vật ngoài mình, chứ không phải một phần mình. Sân trắng quanh họ im, chỉ có tiếng vực sáng bên kia cổng ù ù như một hơi thở khổng lồ, và xa xa, rất mờ, một áp lực mới bắt đầu dâng lên từ phía cổng Cửu Thiên — cái thiên tướng mới, đang xuống. Cả Tần Mạc lẫn Thương đều cảm được nó, và cả hai đều biết thời gian đang cạn.
Chu Bình, đứng bên, nhìn từ Tần Mạc sang Thương rồi lại về, chậm rãi hiểu ra rằng cái thiên tướng suýt giết bạn mình vừa thành một kẻ cùng đường với họ. “Trời đất.” Gã chỉ lẩm bẩm được chừng ấy, rồi ngậm miệng, bàn tay nắm gậy lỏng ra — cái bản năng phòng thủ tan đi, thay bằng một sự ngơ ngác không biết gọi tên.
“Ta không thể đi với ngươi.” Cuối cùng Thương nói. “Đừng hiểu lầm. Ta vừa thành đồ hỏng, nhưng bốn nghìn năm làm kiếm không rửa sạch trong một khắc trò chuyện. Ta chưa biết ta là ai nếu không là kiếm của trời. Ta cần đi tìm cái đó — một mình, như ngươi từng. Ta không thể mượn hai cái gương của ngươi; ta phải tự tìm gương của ta.” Hắn bước sang bên, để lộ cái cổng trắng sau lưng. “Nhưng ta làm được một việc, trước khi cái thiên tướng mới xuống. Ta mở cổng này cho ngươi. Nó dẫn lên Cửu Thiên — tầng trên tầng ta, tầng mà ngay ta cũng chưa từng lên, tầng của những kẻ cao hơn thiên tướng. Mảnh ngươi tìm ở trên đó. Ta không lên được — ta không có phận. Nhưng ta mở được cổng, vì ta còn là thiên tướng đủ lâu để cái cổng còn nghe ta, thêm một lần cuối.”
Hắn bước tới cái cổng, đặt lòng bàn tay lên màn sáng trắng, và nói một điều gì đó bằng một thứ tiếng Tần Mạc không hiểu — không phải chú, không phải khẩu quyết, mà một cái gì như một mật mã của phẩm trật, tiếng của một thiên tướng gọi một cánh cổng của trời. Màn sáng đáp lại giọng hắn: nó gợn, rung, và ở giữa, một khe mở ra, để lộ phía sau không phải một tầng nữa, mà một khoảng sáng chói tới mức Tần Mạc phải nheo mắt — Cửu Thiên, tầng cậu chưa từng thấy.
Nhưng ngay khi cổng mở, cái áp lực từ xa vọt lên gần — cái thiên tướng mới đã xuống tới tầng, và nó cảm được cổng vừa bị một kẻ không có phận mở. Cả sân trắng rung. Thương rút tay khỏi cổng, quay về phía áp lực đang tới, và nâng thanh kiếm bạc lên — lần này không phải để xóa một cái lỗi, mà để chặn một cái đang tới.
“Đi đi. Trước khi ta đổi ý, hoặc trước khi kẻ tới xóa ta cũng xóa luôn ngươi. Và đóa sen —” hắn nhìn Tần Mạc lần cuối, “— cái ngươi nói về hai cái gương. Ta sẽ nhớ. Có lẽ đó là cái ta đi tìm: một ai đó để soi, thay cho một mệnh lệnh để tuân. Nếu ta tìm được, có lẽ một ngày ta sẽ hiểu vì sao một kẻ phàm không mệnh lệnh lại đi xa hơn một thiên tướng bốn nghìn năm.”
Tần Mạc bước tới cổng, rồi dừng, quay lại. “Ngài mở cổng cho ta, ngài thành kẻ tiếp tay cho cái lỗi. Cái thiên tướng mới xuống sẽ biết. Ngài đang tự chuốc thêm tội.”
“Ta biết.” Thương đáp, thản nhiên trở lại, nhưng là một sự thản nhiên khác — không phải của kẻ vâng lệnh, mà của kẻ vừa tự chọn lần đầu. “Và ngươi biết không, đóa sen — cái việc tự chọn để chuốc tội này, dù nó đưa ta tới chỗ chết, lại là điều đầu tiên trong bốn nghìn năm ta thấy mình sống. Ngươi cho ta cái đó. Một câu hỏi, và một khoảnh khắc được tự chọn. Với một cái kiếm biết đi, chừng đó là cả một đời.” Hắn hất đầu về cổng. “Đi. Ta chặn kẻ tới sau ngươi, được chừng nào hay chừng ấy. Coi như một thiên tướng hỏng trả nợ cho câu hỏi đã cứu mình khỏi bốn nghìn năm ngủ.”
Cái áp lực từ phía kia sân trắng giờ đã thành một hình. Nó hiện lên không như Thương — không đi tới, không bước, mà mọc lên từ mặt gương như một cái bóng dựng đứng: cao gấp rưỡi Thương, giáp không phải bạc mà đen tuyền, và nơi lẽ ra là mặt chỉ có một tấm giáp trơn không mắt không miệng. Khí tức của nó đè xuống cả sân tới mức mặt gương dưới chân rạn những đường nứt ánh sáng, và Chu Bình khuỵu cả hai gối, thở không ra hơi. Ngay cả Tần Mạc, chín cánh sen dựng hết, cũng phải lùi một bước. Đây không phải một thiên tướng như Thương — đây là một cái gì cao hơn, gần đỉnh hơn, được phái xuống không phải để đấu mà để xóa, gọn, như xóa hai dòng thừa trong một cuốn sổ.
Cái thiên tướng-đen không nói. Nó không cần. Nó chỉ giơ một tay về phía Thương và Tần Mạc, và từ lòng bàn tay đen ấy, cả một vùng mặt gương hóa thành bụi sáng, tan ra — không phải đòn đánh, mà một sự xóa, cái cách người ta gạch một dòng chữ. Thương nhảy sang bên, kéo theo cả cái vùng khí của mình để chắn cho hai người khỏi bị cái xóa ấy quét trúng.
“Đi!” Thương quát, không quay lại, thân giáp bạc dựng thẳng giữa cái cổng và cái bóng đang tới. “Ta giữ nó. Ngươi qua cổng, cổng khép, nó không đuổi lên Cửu Thiên được ngay đâu — nó cũng phải có phận mới mở lại được. Ngươi có một quãng. Dùng nó. ĐI!”
Tần Mạc nhìn hắn lần cuối — kẻ thù suýt giết cậu, giờ mở đường cho cậu và ở lại chắn giữa cậu với cái chết — và cậu không nói cảm ơn, vì cảm ơn thì nhẹ quá cho cái Thương đang làm. Cậu chỉ cúi đầu, một cái cúi đầu thật, sâu, với một đối thủ vừa thành một cái gì lớn hơn kẻ thù. Rồi cậu kéo Chu Bình, bước qua màn sáng trắng.
Khoảnh khắc bước qua, cậu ngoái lại — và cậu thấy: Thương, một mình, thân giáp bạc nhỏ bé trước cái thiên tướng khổng lồ đang dựng lên, nâng thanh kiếm bốn nghìn năm chỉ biết vâng lệnh, lần đầu vung nó vì một cái tự chọn. Hai lưỡi kiếm bạc chạm nhau, một tiếng chói vang tới tận chỗ Tần Mạc đứng. Rồi màn sáng khép lại, và cái sân trắng, Thương, cái trận cậu không được ở lại xem, tất cả biến mất sau một bức tường sáng.
Cậu đứng ở Cửu Thiên, thở dốc, một tay áp ngực nơi năm mảnh đập. Cậu không biết Thương sống hay chết sau bức tường sáng ấy — có lẽ cậu sẽ không bao giờ biết. Cậu chỉ biết một kẻ bốn nghìn năm là kiếm của trời vừa dùng khoảnh khắc cuối của mình để chắn cho một kẻ phàm đi qua. Cậu cúi đầu một lần nữa về phía bức tường sáng, lặng, rồi quay đi. Trước mặt là Cửu Thiên trải ra chói lòa, tầng trời cao nhất cậu từng đặt chân, và đâu đó trên nó, mảnh thứ bảy của nàng đang chờ.