tinbc tinbc

Chương 78: Người gọi nhầm

Tàn hồn số bảy mươi tám không ngừng gọi A Vãn.

Âm ấy bám theo Tần Mạc cả đêm. Khi hắn trở về lều số bảy, Chu Bình đã ngủ vì thuốc an thần của y tu già, dây trắng quanh lều tạm gỡ một nửa. Lâm Tịnh Dao ngồi ngoài hiên, đang viết báo cáo về việc Công Đức Khố phong lều sai trình tự. Nàng viết rất chậm, mỗi chữ như đặt một viên đá lên đường mình đi. Tề lão đạo thì ngồi ở góc tối, ăn vụng bánh khô của bệnh nhân, bị y tu già mắng một lần nhưng không chịu đi.

Tần Mạc không ngủ.

Hắn ngồi bên thùng rễ đắng giấu thanh y, nhìn bùa thuyền giấy đã ẩm. Thanh y lạnh, nhưng không dẫn về U Minh Cấm Viện nữa. Chính điều đó làm hắn khó chịu. Nếu thanh y lạnh mạnh, hắn có thể nói mình bị kéo. Nếu nó yên, hắn phải thừa nhận muốn trở xuống là quyết định của mình.

Gần sáng, Chu Bình tỉnh.

“Ngươi xuống chưa?”

“Rồi.”

“Thấy nàng?”

“Không.”

“Thấy người gọi nhầm?”

“Ừ.”

Chu Bình mở mắt. “Ngươi định quay lại.”

Tần Mạc không đáp.

“Ta biết mặt ngươi.” Gã thở ra. “Mặt muốn cứu người để chứng minh mình không chỉ muốn cứu nàng.”

Câu ấy làm Tần Mạc nhìn gã.

Chu Bình cười mệt. “Đúng không?”

“Một phần.”

“Phần còn lại?”

“Ta sợ nếu không biết nàng ấy là ai, lần sau nghe gọi A Vãn ta sẽ mềm tay.”

Chu Bình im.

Đó là lời thật không đẹp. Tần Mạc muốn biết tàn hồn số bảy mươi tám không chỉ vì lòng thiện. Hắn muốn tách nàng khỏi Tô Vãn để nỗi nhớ của mình không mượn mặt nàng. Muốn cứu người và muốn tự cứu khỏi nhận nhầm đôi khi quấn vào nhau, không sạch.

Chu Bình nói: “Biết mình không sạch cũng được. Miễn đừng giả vờ sạch.”

“Ngươi ở yên.”

“Ta đi theo thì chết. Yên tâm, hôm nay ta không tranh việc.”

Tề lão đạo nghe hết, ngồi bên ngoài rèm nói vọng vào: “Ta có thể mở khe phụ cho ngươi vào gần Cấm Viện, nhưng không vào cùng. Ta già, không thích chết lần hai.”

“Ông nói vào sẽ mất tên.”

“Ta nói vào ngu sẽ mất tên. Vào nhìn một tàn hồn qua khe phụ, nếu có người giữ dây, còn có thể ra.” Lão chìa tay. “Tiền.”

Tần Mạc nhìn lão.

“Đừng nhìn. Ta sợ, tham tiền, nhưng vẫn giúp. Ba thứ này không mâu thuẫn.” Tề lão đạo nhai bánh. “Ngoài ra, Lâm nha đầu trả một nửa rồi. Nửa còn lại ngươi trả.”

Lâm Tịnh Dao ở hiên không ngẩng đầu. “Ta trả tiền để ông giám sát hắn không phá cổng.”

“Cũng là giúp.” Tề lão đạo nói.

Vì vậy, khi ngoại viện đổi ca, Tần Mạc theo Tề lão đạo xuống hành lang cũ. Lâm Tịnh Dao không đi cùng. Nàng không thể biến mất khỏi ca trực sau một đêm phong lều. Nhưng nàng đưa cho Tần Mạc một thẻ gỗ nhỏ, trên đó ghi: kiểm tra bùa ẩm kho dưới. Quyền rất thấp, nhưng nếu bị hỏi ở tầng ngoài, đủ mua một câu giải thích.

“Nếu thấy không ổn, lui.” Nàng nói.

“Ngươi tin ta lui?”

“Không.” Nàng đáp. “Nên ta dặn để sau này có thể nói đã dặn.”

Tề lão đạo cười khục khặc.

Hành lang xuống U Minh Cấm Viện ban ngày còn lạnh hơn ban đêm. Có lẽ vì người ta tưởng ban ngày an toàn. Những nơi bị giấu không cần bóng tối để đáng sợ. Tề lão đạo dẫn hắn tới một lối phụ sau cột đá, nơi phù niêm bị ẩm. Lão lấy phướn trắng quấn quanh cổ tay Tần Mạc, đầu kia buộc vào tay mình.

“Dây nợ.” Lão nói. “Nếu ngươi quên tên, ta kéo. Nếu ngươi kéo thứ bên trong, ta cắt dây.”

“Cắt thì ta kẹt?”

“Ừ.”

“Ông nói thẳng thật.”

“Nói dối ở đây vô dụng.”

Khe phụ mở ra bằng một lá bùa cũ và ba câu chửi nhỏ của Tề lão đạo dành cho người thiết kế trận. Tần Mạc lách vào một khoang hẹp giữa tường trong và màn phù. Hắn không bước hẳn vào U Minh Cấm Viện, chỉ đứng sau lớp đá có khe nghe lén. Từ đây, hắn thấy hành lang đèn xanh và màn phù của tàn hồn số bảy mươi tám.

Nàng ngồi dưới đất.

Thân hồn mờ, tóc dài phủ mặt, cổ tay buộc dây xám. Trên tấm thẻ treo trước màn ghi: “Số 78. Nữ. Nguồn: Công Đức Âm hỏng. Triệu chứng: gọi nhầm, kháng khóa mộng, phản ứng với nhân quả dòng sâu.”

Không có tên.

Tần Mạc đọc đi đọc lại dòng “Nữ”. Một đời người bị rút xuống còn giới tính và số. Hắn nghĩ tới Tô Vãn bị gọi là Ngưng Đạo Thể, nghĩ tới người phụ nữ mất chồng suýt bị khóa mộng, nghĩ tới A Lạc đòi ghi tên búp bê. Hắn bỗng hiểu vì sao mình phải tới. Không phải vì số 78 giống Tô Vãn. Vì nếu hắn để nàng chỉ là số 78, một ngày nào đó người khác cũng sẽ đọc thanh y của Tô Vãn như “vật cấm tế, phản ứng dòng sâu”.

Tàn hồn ngẩng đầu.

“A Vãn?”

Tần Mạc không đáp.

Tề lão đạo ở ngoài khe thấp giọng: “Đừng cho nó mượn tên ngươi.”

Tần Mạc nói rất khẽ: “Ta không phải A Vãn.”

Tàn hồn nghiêng đầu. Mặt nàng mờ, nhưng có thể thấy tuổi không lớn. Có lẽ mười tám, có lẽ ba mươi, hồn bị rửa làm tuổi tác mất nét. “A Vãn xuống nước rồi.”

“A Vãn là ai?”

“A Vãn…” Nàng ôm đầu. “A Vãn đừng xuống. Nước lấy tên. Nước lấy cơm. Nước lấy con mèo.”

Không phải Tô Vãn.

Con mèo.

Một chi tiết nhỏ đến mức tim hắn đau. Người này từng có một con mèo. Không phải thánh nữ, không phải tế phẩm, không phải bóng của ai. Một người có thể đã ôm mèo, gọi ai đó là A Vãn, hoặc tự được ai đó gọi vậy. Tần Mạc bỗng muốn biết con mèo tên gì.

“Ngươi tên gì?”

Tàn hồn cười. “Tên ở trên bờ.”

“Trên bờ nào?”

“Bờ có cháo cháy.” Nàng nói. “A Vãn nấu cháo cháy. Ta nói đừng bỏ hành. Không, không phải. Ai nói đừng bỏ hành?”

Tần Mạc cứng người.

Tề lão đạo kéo dây phướn. “Nó đang mượn ngươi. Lui.”

Ký ức Chu Bình, cháo không hành, đã bị tàn hồn chạm vào qua nhân quả của hắn. Tần Mạc lập tức lùi nửa bước, nhưng không đi. “Đó không phải ký ức của ngươi.”

Tàn hồn khóc. “Vậy của ai? Ta không có. Họ lấy hết. Cho ta một cái đi.”

Câu ấy làm Tần Mạc không thể thở.

Người bị rửa tên không chỉ mất tên. Họ đói ký ức. Bất cứ ký ức nào trôi qua cũng có thể thành thức ăn. Nếu hắn đem nỗi nhớ Tô Vãn xuống, số 78 sẽ mặc nó lên như áo, không vì ác, mà vì lạnh quá.

“Ta không cho ngươi ký ức của nàng.” Hắn nói, giọng khàn. “Nhưng ta sẽ tìm ký ức của ngươi.”

“Ta có sao?”

“Có.”

“Tên ta?”

“Chưa biết.”

“Mèo ta?”

“Chưa biết.”

“A Vãn?”

“Chưa biết.”

Tàn hồn ôm gối, cười rất nhỏ. “Ngươi cái gì cũng chưa biết.”

“Ừ.”

“Vậy sao tới?”

Tần Mạc nhìn thẻ số 78. “Vì ta suýt nhận nhầm ngươi.”

Tàn hồn ngẩng đầu. “Nhận nhầm là gì?”

“Là thấy một người đau, nhưng chỉ nhìn thấy bóng người mình nhớ.”

Nàng nghĩ rất lâu. Có lẽ những chữ ấy khó với một hồn bị rửa. Rồi nàng nói: “Vậy đừng.”

“Ừ. Ta cố.”

Tàn hồn số 78 cúi xuống, hai tay mò trên nền đá sau màn phù như tìm thứ rơi. Móng tay nàng xuyên qua đá, lại rút lên trống không. “Giày ướt,” nàng lẩm bẩm. “Đi giày ướt mẹ mắng. Không được vào bếp. Mèo đói.”

“Mèo màu gì?”

“Màu…” Nàng nhíu mặt, như màu sắc cũng bị nước rửa. “Màu tro? Không. Màu bánh cháy. Nó ăn cá vụn. A Vãn bảo đừng cho ăn xương.”

Tần Mạc nắm chặt dây phướn. Một cái tên A Vãn khác, một căn bếp khác, một con mèo màu bánh cháy. Những mảnh vụn ấy làm số 78 bớt giống một hiện tượng. Nàng có mùi bếp, có mẹ mắng, có giày ướt, có con mèo biết đói. Càng cụ thể, Tần Mạc càng dễ không nhận nhầm nàng thành Tô Vãn.

“Ngươi có nhớ mẹ không?”

Số 78 ngẩng lên. “Mẹ nào?”

Câu hỏi ấy làm hắn im.

Tề lão đạo ngoài khe kéo nhẹ dây, không phải giục, mà nhắc hắn đừng đổ thêm ký ức của mình. Tần Mạc đổi câu: “Ai mắng khi giày ướt?”

“Người trên bờ.” Nàng đáp. “Tay có mùi bột. Không phải mẹ? Là dì? Là…” Nàng đột nhiên ôm đầu. Màn phù rung. “Không gọi được. Gọi là mất. Gọi là nước nghe thấy.”

“Vậy không gọi.” Tần Mạc hạ giọng. “Giữ lại mùi bột.”

Số 78 run lên, rồi thật sự yên hơn một chút.

Tần Mạc suýt nói với nàng rằng Tô Vãn từng muốn xem chợ đêm, rằng nàng ấy chưa kịp ăn một bát hoành thánh nóng dưới đèn phàm nhân. Lời đã lên tới cổ, nhưng hắn nuốt xuống. Đó là ký ức của Tô Vãn, không phải thuốc bố thí cho một tàn hồn đang lạnh.

Hắn đổi thành một câu khác: “Ngoài kia có người đang tìm giày của ngươi.”

“Ai?”

“Chưa biết. Nhưng nếu giày còn, nó sẽ nhớ đường bùn.”

“Giày nhớ được sao?”

“Đồ vật hay nhớ những chỗ người không dám nhớ.”

Số 78 ôm gối, nghĩ rất lâu. “Vậy bảo giày đừng xuống nước.”

“Ta sẽ ghi.”

Tần Mạc lấy móng tay cào lên lòng bàn tay một vệt nhỏ, dùng đau để giữ mình tỉnh. Hắn không viết được trong khe hẹp, nhưng trong đầu lặp lại từng chữ: giày đừng xuống nước. Một câu ngớ ngẩn, trẻ con, không giống bí mật đại đạo. Chính vì vậy nó có thể là câu thật nhất của nàng.

Số 78 bỗng ngẩng đầu. “Ngươi đau?”

“Một chút.”

“Đau thì đừng xuống nước.” Nàng nói rất chắc, như đây là luật duy nhất còn nguyên trong nàng. “Nước thích người đau. Người đau chìm nhanh.”

Tần Mạc nhìn nàng qua màn phù. Một tàn hồn bị rửa gần hết tên vẫn còn đủ sáng để cảnh báo người khác đừng chìm. Thái Huyền ghi nàng là phản ứng, nhiễu, rủi ro. Nhưng ở giây này, nàng đang làm điều mà cả Công Đức Khố không cân được: giữ một người lạ trên bờ.

“Ai dạy ngươi câu đó?”

Nàng cau mày. “Người tay bột? Không. Mèo? Mèo không nói. A Vãn? Không biết.”

“Không nhớ cũng được.”

“Không được.” Nàng lắc đầu, hoảng lên. “Không nhớ thì họ bảo không có.”

Tần Mạc thấy cổ họng mình nghẹn lại. Đó chính là cái bẫy của sổ: thứ không nhớ được sẽ bị coi như chưa từng tồn tại. Hắn hạ giọng: “Ta sẽ ghi là ngươi từng nhớ.”

Số 78 nhìn hắn, rồi chậm rãi gật đầu, như nhận một món đồ rất nhỏ bằng hai tay.

Đèn xanh trong hành lang bỗng chớp. Có người tới.

Tề lão đạo kéo dây mạnh. Tần Mạc lùi khỏi khe. Trước khi khe đóng, tàn hồn số 78 bò tới màn phù, vội vã nói:

“Ai qua nước đều quên đường về.”

Tần Mạc dừng.

“Ngươi đã qua?”

“Không. A Vãn qua. Không. Ta qua. Không.” Nàng đập đầu vào màn phù, khóc. “Đường về ở trong giày. Ai lấy giày ta?”

Khe phụ đóng lại.

Tần Mạc đứng trong tường hẹp, lưng ướt mồ hôi lạnh.

Tề lão đạo kéo hắn ra ngoài. “Ngươi nghe được rồi. Đi.”

“Giày.”

“Gì?”

“Nàng nhớ giày.” Tần Mạc nói. “Hoặc ai đó nhớ giày. Có thể tìm từ vật chứng.”

Tề lão đạo nhìn hắn như muốn mắng, nhưng cuối cùng nuốt xuống. “U Minh Cấm Viện có kho vật cũ. Nhưng vào đó cần thẻ.”

“Ai có?”

“Công Đức Khố, Vạn Pháp Các, Thiên Luật Điện. Ba chỗ ngươi đều đã chọc.”

“Vậy chọc thêm.”

“Ngươi thật sự hết thuốc.”

Họ trở lên ngoại viện trước khi đội tuần tra đi qua. Lâm Tịnh Dao đang chờ ở góc kho thuốc. Tần Mạc kể ngắn: số 78 không phải Tô Vãn, bị rửa tên, nhớ giày, nhớ một A Vãn khác, cảnh báo qua nước quên đường về.

Lâm Tịnh Dao ghi từng chữ.

“Đừng ghi A Vãn như tên Tô Vãn.” Tần Mạc nói.

“Ta biết.” Nàng dừng bút. “Ta ghi: âm gọi chưa xác định.”

“Số 78 cần tên.”

“Muốn tìm tên phải tra kho vật cũ hoặc hồ sơ Công Đức Âm hỏng.”

“Ngươi lấy được không?”

“Không dễ.”

“Không hỏi dễ.”

Nàng nhìn hắn. “Ngươi đang kéo thêm một người vào nợ của mình.”

“Nàng ấy không phải nợ của ta.”

“Vậy là gì?”

Tần Mạc nghĩ tới câu “cho ta một cái ký ức đi”. “Là người ta suýt dùng sai.”

Lâm Tịnh Dao không phản bác.

Chu Bình nghe chuyện sau đó thì im lâu hiếm thấy. Gã không đùa về cháo. Không hỏi số 78 có đẹp không. Gã chỉ nói:

“Tốt. Ngươi còn phân biệt được không phải nàng.”

“Suýt không.”

“Suýt mà dừng được cũng tính.”

“Nếu lần sau không dừng?”

Chu Bình nhìn hắn, mắt sốt nhưng tỉnh. “Vậy ta sẽ mắng. Nếu ta không có ở đó, ngươi đọc sổ nợ. Nếu sổ nợ không đủ, nhớ câu người kia nói: đừng.”

“Người kia?”

“Số 78 bảo đừng nhận nhầm, đúng không?”

Tần Mạc gật đầu.

Đêm ấy, hắn mở tấm vải sổ nợ, viết thêm: số 78, mèo, giày, đừng nhận nhầm.

Viết xong, hắn đặt thanh y bên cạnh. Vạt áo lạnh, nhưng không đau. Giống như Tô Vãn ở nơi rất xa cũng đồng ý rằng người gọi nhầm kia không nên bị biến thành nàng.

Ngoài ngoại viện, Công Đức Khố vẫn sáng. Thiên Luật Điện vẫn đóng ấn. Vạn Pháp Các vẫn im như một cái đầu nhớ quá nhiều. U Minh Cấm Viện dưới chân họ vẫn có tiếng nước.

Tần Mạc không ngủ.

Không phải vì sợ truy binh.

Vì lần đầu tiên sau Trấn Hồn Đài, hắn hiểu tìm Tô Vãn không chỉ là đi theo một sợi nhân quả. Nó là học cách không cướp tên của những người bị luân hồi và luật lệ làm mờ.