tinbc tinbc

Chương 78: Mang cả mái che đi

Tần Mạc hạ tay xuống — không về phía cái Chốt để giật, mà về phía nó để hỏi.

Cả cái hang nín thở nhìn theo bàn tay cậu. Bà lão vẫn dang tay chắn lũ trẻ, nhưng không dám thở mạnh. Chu Bình đứng cạnh, gậy chống, không hiểu cậu định làm gì mà không giật cái Chốt — nhưng gã đã học tin cậu, nên gã im.

Cậu áp lòng bàn tay lên cái khối sáng cắm giữa hang, nhẹ, như đặt tay lên vai một người đang ngủ. Cái Chốt ấm dưới tay cậu, ấm hơn cả năm mảnh trong ngực — vì nó đã ở yên một chỗ lâu, đã bén rễ, đã thành một phần của cái hang này. Và cậu thả năm mảnh trong ngực mình cộng hưởng với nó. Năm mảnh của nàng gọi mảnh thứ sáu — sáu mảnh của cùng một hồn, lần đầu gần nhau đủ để nhận ra nhau — và cái Chốt, mảnh không ý thức bấy lâu chỉ biết che, khẽ rung lên đáp lại, như một kẻ mê ngủ nghe thấy tiếng người nhà.

Cậu quỳ xuống trước cái Chốt, ngang tầm nó, đặt cả trán lên khối sáng — cái tư thế của kẻ cầu, không phải kẻ đoạt. Chu Bình đứng sau, gậy chống, im. Ba trăm hồn quanh hang cũng im, không hiểu, chỉ chờ. Trong cái im ấy, chỉ nghe tiếng thở của Tần Mạc và, rất khẽ, tiếng con chong chóng đất một đứa trẻ nào đó vô tình chạm phải, kêu lạo xạo rồi tắt.

“Ta không giật em ra.” Cậu nói khẽ với cái Chốt, với nàng. “Nghe anh. Em che cho ba trăm người ở đây, bằng cái bản năng che của em — cái bản năng vẫn là em, dù em không nhớ. Anh không muốn phá cái che ấy. Anh muốn hỏi em: em theo anh về được không, mà vẫn che cho họ? Anh mang em trong ngực, cùng năm mảnh kia. Nếu cái bản năng che của em theo về cùng em — thì có khi cái hang này vẫn được che, từ trong ngực anh, dù anh đi xa.”

Cậu không biết có được không. Không có tiền lệ. Cái miếng lạnh dưới lưỡi cậu, dĩ nhiên, khinh bỉ cái cậu đang làm — mất thời gian, cứ giật là xong — nhưng cậu đã học ghì nó, và giờ cậu ghì nó lần nữa, dồn cả tâm trí vào việc gọi thay vì giật.

Mảnh hồn nàng không phải đồ vật để giật; chúng đáp lại lời gọi, chúng chọn. Nên lần này cậu cũng không giật. Cậu gọi, và để nàng chọn — kể cả khi cái nàng chọn có thể là không về.


Cái Chốt rung mạnh hơn. Dưới lòng bàn tay Tần Mạc, khối sáng nóng lên, rồi lạnh đi, rồi lại nóng — nhịp không đều, như một lồng ngực đang thở gấp. Ánh của nó hắt lên vách hang chập chờn, làm bóng của ba trăm hồn đang nép trên đá cũng chập chờn theo, lớn lên rồi co lại. Và rồi — Tần Mạc cảm được, qua tấm thanh y — một điều làm cậu vừa mừng vừa sợ: cái mảnh thứ sáu do dự. Nó muốn về với năm mảnh kia; sáu mảnh của một hồn khao khát liền lại là bản năng sâu hơn cả bản năng che. Nhưng nó cũng biết — cái phần vô thức của nó biết — rằng rời chỗ này là bỏ ba trăm hồn cho trời cao.

Cậu suýt rút lời. Suýt nói với cái Chốt “thôi, về với anh đi, để anh tìm cách khác che cho họ” — vì cậu không chịu nổi ý nghĩ tự tay đặt lên vai một mảnh của nàng cái gánh nặng chọn lựa. Nhưng cậu ghìm lại, cắn răng, để cái Chốt tự cân. Thay nàng quyết, dù là quyết cái nhẹ hơn cho nàng, cũng vẫn là một kiểu Từ Quân, một kiểu Các chủ.

Để em nói với nó. Giọng Tô Vãn trong ngực cậu — năm mảnh — vang lên, và lần này không gắt nữa, mà dịu, tha thiết. Nàng đang nói với chính mảnh thứ sáu của mình, chị em nói với chị em. Nghe chị. Chị biết em muốn về. Chị cũng muốn em về — thiếu em, chị mãi là một cái bình rạn. Nhưng em nghe chị: nếu em về mà bỏ ba trăm người này, thì cái chúng ta ghép lại sẽ mang một vết mà không mảnh nào lấp được — vết của ba trăm cái chết chúng ta đổi lấy sự trọn vẹn của mình. Chị thà rạn. Em ở lại che họ được không? Chị sẽ chờ em. Chị chờ được. Chị đã chờ ngần ấy tầng trời rồi.


Cái hang lặng như nín thở. Bà lão, lũ trẻ, ba trăm hồn, và cả Chu Bình — không ai hiểu chuyện gì đang xảy ra giữa Tần Mạc và cái khối sáng, nhưng tất cả cảm được đây là một khoảnh khắc mà số phận họ đang được cân.

Cả hang chờ. Cái khối sáng giữa hang chớp, mờ đi rồi tỏ lại, như một người đang giằng xé giữa hai điều mình yêu — và ba trăm hồn, dù không nghe được lời, cảm được rằng cái che đang giữ mạng mình sắp quyết định số phận mình, nên chúng ôm chặt lấy nhau hơn, lũ trẻ nép sâu hơn vào lòng người lớn.

Rồi cái Chốt sáng lên một lần cuối — một cái sáng ấm, tràn khắp hang, phủ lên từng gương mặt hồn đang ngước nhìn, như một cái gật đầu — và nó ở lại.

Cậu cảm được cái chọn ấy diễn ra trong sáu-mảnh-cộng-hưởng như một cuộc chia tay ngắn giữa những chị em ruột: năm mảnh trong ngực cậu vươn ra, níu, muốn kéo mảnh thứ sáu về cho đủ; mảnh thứ sáu ngả về phía chúng, khao khát liền lại — rồi, ở phút cuối, tự gỡ mình ra, quay lại phía cái hang, phía lũ trẻ. Không phải vì nó không muốn về. Vì nó muốn che hơn muốn về.

Nó không theo về. Mảnh thứ sáu của Tô Vãn chọn ở lại làm mái che cho ba trăm hồn, và cái trường che quanh hang không tắt. Nhưng cùng lúc, một điều xảy ra mà Tần Mạc không ngờ: cái Chốt, qua cộng hưởng với năm mảnh trong ngực cậu, tỉnh — lần đầu từ khi trôi dạt tới đây, nó có lại một chút ý thức, đủ để biết mình là ai, đủ để biết mình đang chọn. Nó không còn là một mảnh vô thức che theo bản năng. Nó là một mảnh của Tô Vãn, tỉnh, chọn ở lại che.

Và nó gửi về ngực cậu, qua sáu-mảnh-cộng-hưởng, một câu — yếu, mờ, nhưng rõ: Đi đi. Nhặt đủ những mảnh khác. Rồi quay lại đón em, khi nào đón em không phải trả bằng ai. Em che ở đây, chờ ngày đó. Đi đi, và đừng nghe cái lạnh trong lưỡi anh.


Cả hang bừng lên trong cái sáng ấy, rồi cái sáng lắng lại thành cái trường che quen thuộc, mềm, đều — nhưng giờ trong nó có một cái gì khác: một sự chủ ý. Trước, cái hang được che bởi một bản năng vô thức. Giờ nó được che bởi một mảnh hồn đã tỉnh, đã chọn ở lại vì chúng. Bà lão bật khóc — bà không biết chính xác chuyện gì vừa xảy ra, nhưng bà cảm được cái Chốt vừa đổi, từ một vật may mắn trôi tới, thành một kẻ ở lại vì thương. Mấy đứa trẻ, cảm được người lớn thôi căng, bắt đầu bò ra khỏi các góc nép.

Tần Mạc rút tay khỏi cái Chốt, và cậu quỳ xuống, một tay chống nền hang, thở dốc — không phải vì kiệt sức, mà vì cái vừa xảy ra lớn hơn sức chịu của cậu. Cậu vừa tìm được một mảnh của nàng, và cậu vừa để nó lại. Tự nguyện. Vì nàng bảo cậu để, và vì để là đúng.

Đây là lần đầu cậu rời một mảnh của Tô Vãn mà không mang nó theo. Và cái đau của việc ấy khác mọi cái đau trước: không phải cái đau gánh thêm một mảnh, mà cái đau không gánh — cái đau của việc đứng trước người mình thương và chọn đi tay không, vì mang nàng theo sẽ giết ba trăm người.

Cậu cúi đầu xuống sát nền hang một lúc, tay bấu vào lớp rêu đá khô, để cái đau ấy đi qua. Nó không đi qua hẳn — cái đau của việc để lại một mảnh nàng thì không đi qua — nhưng nó lắng xuống đủ để cậu đứng lên được. Trong ngực, năm mảnh đập chậm lại, và cậu cảm được — rất khẽ, qua khoảng cách vừa mở ra — mảnh thứ sáu vẫn ở đó, phía sau, trong cái Chốt, như một ngọn đèn để lại trong một căn phòng cậu vừa rời. Không mất. Chỉ để lại. Cái cảm giác ấy vừa an ủi vừa xé lòng: nàng còn đó, và cậu đi khỏi nàng, bằng chính chân mình.

“Sáu mảnh.” Cậu nói khẽ với Chu Bình, đứng dậy, giọng chưa vững. “Anh tìm được sáu. Anh mang về năm. Một, anh để lại.”

Chu Bình lết tới, đỡ cậu đứng dậy, và gã nhìn cậu một lúc lâu trước khi nói. Trong mắt gã không phải thất vọng, mà một cái gì gần với tự hào — cái tự hào của một kẻ vừa thấy bạn mình, ở đúng cái chỗ dễ ngã nhất, đã không ngã.

“Ngươi để lại một mảnh của con bé, để cứu ba trăm người lạ.” Gã nói, chậm, và không giảng thêm — gã chỉ siết vai cậu, cái tay chai run khẽ, cái siết nói nhiều hơn mọi lời gã có thể nghĩ ra. Một lúc sau gã mới thêm, khàn: “Ta theo ngươi lên đây, sợ nhất một ngày. Hôm nay không phải ngày đó. Vậy là đủ.”


Khi cậu quay ra cửa hang, một đứa bé — cái đứa nãy khóc mà bị bịt miệng — rời khỏi tay mẹ, chạy tới, níu vạt áo rách của cậu. Người mẹ vói theo, sợ, nhưng không kịp. Đứa bé ngước lên nhìn cậu — nhìn cái gương mặt hằn con đường máu, cái ngực khuyết, cái khí Sát Đạo mà người lớn thì sợ — bằng đôi mắt trẻ con chưa học được cách sợ đúng thứ. Rồi nó không nói gì, chỉ dúi vào tay cậu con chong chóng đất, cái đồ chơi không quay, món quý nhất một đứa trẻ ở cái hang này có, rồi chạy vụt về với mẹ, nép đi, ngượng, thò một mắt ra nhìn trộm. Tần Mạc cúi nhìn con chong chóng trong lòng bàn tay mình — bàn tay vừa nãy suýt nhấc lên giật cái Chốt, giờ cầm một món đồ chơi đất của một đứa trẻ nó vừa không giết. Cậu nắm chặt lấy nó, cất vào ngực, cạnh chỗ năm mảnh đập.

Bà lão tiễn hai người ra tới cửa khe, và trước khi họ lên, bà nắm tay Tần Mạc — bàn tay hồn, lạnh, nhưng siết chặt.

“Ngài để lại Bà Che cho chúng tôi.” Bà nói, mắt ướt. “Ngài cần nó tới thế mà vẫn để lại. Ba trăm con người ở đây sẽ không quên. Chúng tôi không có gì cho ngài — chúng tôi chỉ là những hồn trốn. Nhưng chúng tôi sẽ giữ cái Chốt, giữ như giữ chính mạng mình, và chúng tôi sẽ nhớ tên ngài. Khi nào ngài quay lại đón nàng — mà ngài sẽ quay lại, tôi tin — thì cái hang này, ba trăm hồn này, sẽ là của ngài. Ngài có một chỗ dừng chân ở cõi trên rồi, đóa sen. Ngài không còn chỉ có một mình với con đường nữa.”

Trước khi lên, Tần Mạc quay lại nhìn cái hang một lần cuối. Lũ trẻ đã bò ra khỏi các góc, một đứa đã nhặt lại con chong chóng đất, thổi cho nó quay — và lần này, dưới cái trường che của một mảnh hồn đã tỉnh và chọn ở lại, tiếng cười trẻ con ấy không còn phải bịt lại. Cái Chốt giữa hang sáng dịu, và Tần Mạc, nhìn nó, khẽ cúi đầu — với ba trăm hồn, với bà lão, và với một mảnh của người con gái cậu yêu vừa chọn làm mái che cho kẻ lạ thay vì về với cậu. Cậu sẽ quay lại. Cậu hứa với mình thế, không thành lời, chỉ bằng cái cúi đầu.

Tần Mạc bước lên khe, mang theo năm mảnh trong ngực và một mảnh để lại phía sau — mảnh đầu tiên cậu tự nguyện không lấy — và lạ thay, cái ngực khuyết của cậu, dù chỉ mang năm mảnh, lại thấy đầy hơn lúc nào hết.

Ra tới chân cột hồn xoáy ngược dẫn lên tầng cao hơn, Tần Mạc dừng lại, đưa con chong chóng đất ra khỏi ngực, nhìn nó một lúc dưới cái sáng bạc của tầng trên. Một món đồ chơi không quay, nặn bằng đất của cõi chết, méo mó, xấu xí. Cậu giữ nó như giữ một mảnh hồn. Vì nó là bằng chứng — không phải cho ai, mà cho chính cậu — rằng ở cái chỗ dễ ngã nhất, cậu đã không ngã; rằng cậu bước ra khỏi cái hang ấy nghèo đi một mảnh của nàng mà giàu thêm một thứ khác.

Cái miếng đạo thiên tướng dưới lưỡi cậu, sau lần bị cãi thua ấy, im hẳn — không phải mất, mà lần đầu chịu thua một cái lý lớn hơn cái lý lạnh của nó. Cậu không biết một miếng đạo trời có học được không. Nhưng cậu vừa bắt nó im, và giữa cái cõi trắng lạnh trên đầu, một cái im như thế là đủ để leo tiếp.

Cậu cất con chong chóng vào ngực, cạnh năm mảnh, và bước vào cột hồn. Chu Bình bám sau. Sau lưng, dưới đáy khe, một cái hang được che bởi một mảnh của người con gái cậu yêu vẫn sáng dịu — một ngọn đèn cậu để lại, và sẽ quay về.