Chương 77: U Minh Cấm Viện
Lều số bảy bị phong bằng dây trắng.
Không phải dây thừng. Là phù tuyến Thiên Luật, mảnh như sợi tơ, căng quanh bốn cọc lều. Người trong không ra, người ngoài không vào. Y tu già đứng trước dây, mặt lạnh, tay cầm thẻ bệnh của Chu Bình. Ba đệ tử Thái Huyền chặn quanh lều, không rút kiếm nhưng tay đặt trên chuôi. Dân bệnh ở các lều bên cạnh bị chuyển đi, vừa đi vừa ngoái nhìn. Tin đồn lan nhanh hơn tiếng chuông: có ma tu lẩn trong ngoại viện, người bệnh luật thương là đồng phạm, vật cấm tế ở gần đây.
Tần Mạc đứng trên mái kho rác thuốc, người đầy mùi hương ẩm từ Công Đức Khố.
Hắn có thể phá dây trắng.
Câu Hồn Ấn trong tay nóng rực, sen đen đã mở một cánh vì chuông truy bắt. Dây trắng không phải trận giết. Nó chỉ khóa người. Phá nó không khó. Nhưng phá trước mặt y tu già, trước mặt người bệnh ở lều bên, trước mặt những dân vừa thấy Thái Huyền cứu người, sẽ biến Chu Bình thành đồng phạm thật trong mắt họ.
Y tu già bỗng ngẩng đầu, như biết hắn ở đâu.
Bà nói lớn: “Người chăm bệnh nhân không rõ tên, nếu còn muốn hắn sống, đừng làm dây đứt.”
Ba đệ tử nhìn quanh.
Tần Mạc không động.
Y tu già tiếp tục, giọng vẫn như đang mắng tạp dịch: “Dây đứt, luật thương phản chấn. Hắn chết trước khi ngươi kịp làm anh hùng.”
Chu Bình bên trong rèm ho một tiếng. “Ta nghe thấy. Đừng làm anh hùng. Nghe ghê lắm.”
Tần Mạc suýt bật cười trong lúc bị vây.
Một bóng áo trắng lướt tới sân. Lâm Tịnh Dao. Nàng không thở gấp, nhưng gấu áo có vệt bụi, chắc chạy từ phòng xét duyệt sang. Nàng nhìn dây phong, nhìn y tu già, rồi nói với đệ tử canh lều:
“Theo luật bệnh nhân chưa thẩm nguồn thương không được chuyển khỏi lều khi y tu chủ trị chưa ký.”
Một đệ tử đáp: “Công Đức Khố phát hiện vật cấm tế. Lệnh quản sự: phong người liên quan.”
“Phong không có nghĩa hỏi hồn ngay.” Nàng đưa sổ trực. “Ghi tên người ra lệnh, giờ phong, lý do.”
Đệ tử cau mày. “Lâm sư tỷ, lúc nào rồi còn ghi?”
“Chính lúc này càng phải ghi.”
Y tu già liếc nàng, trong mắt có một vệt hài lòng rất nhỏ. “Ta chưa ký chuyển.”
“Vậy bệnh nhân ở lại.” Lâm Tịnh Dao nói. “Ai muốn hỏi hồn, xin lệnh Thiên Luật Điện.”
Những câu đúng luật một lần nữa mua thời gian.
Tần Mạc lùi khỏi mái, vòng xuống sân sau. Hắn không thể vào lều, nhưng có thể tiếp cận chỗ dây trắng nối với cọc phía tây. Trên cọc có một thẻ nhỏ ghi tên người phong: Tạ Dung, quản sự Công Đức Khố. Không phải Tạ Vô Cữu, nhưng cùng họ Tạ. Tần Mạc ghi nhớ.
Chu Bình bên trong lều nói rất nhỏ, chỉ đủ hắn nghe: “Ngươi còn đó không?”
“Ừ.”
“Đừng vào.”
“Ta biết.”
“Dưới kia có tiếng gọi?”
Tần Mạc im.
Chu Bình cười khàn. “Ta đoán đúng. Mặt ngươi lúc chạy lên như người vừa bỏ quên một cái chết.”
“Không phải Tô Vãn.”
“Ta chưa hỏi.”
“Ta tự nói.”
Rèm lều im một lúc. Rồi Chu Bình nói: “Vậy càng phải đi xem. Không phải nàng cũng là người.”
Tần Mạc nhắm mắt.
Đây là lý do Chu Bình phải sống. Gã nói những câu làm việc khó hơn.
“Ngươi thì sao?”
“Có bà y tu dữ như mẹ nợ, có cô áo trắng thích ghi sổ, tạm chưa chết.” Chu Bình ho. “Đi đi. Nhưng nếu thấy ai giống nàng, nhớ câu ta hỏi.”
“Câu nào?”
“Nếu nàng không muốn bị kéo về thì sao?”
Dây trắng rung nhẹ vì tiếng ho của gã. Tần Mạc đặt tay lên cọc, không phá, chỉ truyền một chút linh lực giữ dây ổn hơn. Y tu già bên ngoài liếc qua, giả vờ không thấy.
Hắn quay lại hành lang dưới kho rác thuốc.
Lần này không phải trốn tình cờ. Hắn chủ động đi xuống.
Hành lang dẫn sâu hơn phòng xét duyệt. Đá hai bên chuyển từ trắng xám sang đen ẩm. Phù hiệu Thái Huyền vẫn có, nhưng bị khắc chồng thêm những đường niêm phong hình móc câu. Càng xuống, tiếng nước càng rõ. Không phải suối. Nó chảy thành từng nhịp đứt quãng, như có cổng mở rồi đóng. Mùi ở đây không còn là thuốc hay vôi, mà là mùi hồn lực cũ: lạnh, nhạt, giống hương cháy xong bị ngâm trong nước.
Cuối hành lang có một cổng sắt.
Trên cổng treo bảng: U Minh Cấm Viện.
Chữ nhỏ. Không dát vàng. Không để dân thấy. Hai bên cổng có tượng thú bằng đá, miệng ngậm chuông. Dưới bảng có dòng phụ: lệch mệnh, tàn hồn, oán công đức, vật không qua xét duyệt. Tất cả những thứ Công Đức Khố không dùng được, Thiên Luật Điện không xử ngay, Vạn Pháp Các cần nghiên cứu, đều đi xuống đây.
Tần Mạc đứng trước cổng, tay nắm Câu Hồn Ấn.
Phía trong vang lên tiếng người.
Không chỉ một.
Có người khóc. Có người đọc đi đọc lại tên con. Có người cười. Có tiếng dây xích rất nhẹ. Có tiếng nước chảy qua đá. Và giữa tất cả, giọng khàn kia vẫn gọi:
“A Vãn…”
Cổng khóa bằng ba lớp phù. Tần Mạc nhìn một lần đã biết mình mở được lớp ngoài nếu dùng sen đen. Lớp giữa cần thời gian. Lớp trong có lẽ nối với chuông toàn viện. Nếu cưỡng phá, cả Thái Huyền biết.
Một người từ bóng tối bên cạnh nói: “Đừng.”
Tần Mạc quay phắt lại.
Tề lão đạo đứng sau một trụ đá, áo đạo rách hơn lần trước, mặt xanh vì chạy đường. Trong tay lão cầm phướn trắng cuộn lại. Trông lão hoàn toàn không nên xuất hiện dưới U Minh Cấm Viện.
“Ông vào bằng cách nào?”
“Người già bán giấy mã có nhiều khách chết.” Lão đạo thở phì phò. “Có người dưới này còn nợ ta tiền lễ. Ta tới đòi, được chưa?”
“Nói thật.”
“Lâm nha đầu nhắn ta.” Lão lườm hắn. “Nàng bảo có một tên ngu sắp đâm đầu xuống nơi không biết. Ta nghĩ chắc là ngươi.”
Tần Mạc nhìn cổng. “Bên trong có người gọi tên nàng.”
“Không phải nàng.”
“Ta biết.”
“Biết bằng đầu hay bằng tay?”
Câu hỏi ấy giống thước gỗ của ông coi miếu. Tần Mạc im.
Tề lão đạo bước tới, đặt phướn trắng lên cổng sắt. Phướn lập tức ẩm, như hút hơi nước từ trong. “U Minh Cấm Viện không phải địa lao thường. Nó giữ những thứ không chết đúng sổ. Người bị khóa mộng, tàn hồn không thân, oán công đức lọc hỏng, hồn lực tự nguyện nhưng sau đó hối. Đại tông gọi là xử lý rủi ro. Ta gọi là nhà kho của những câu hỏi họ chưa muốn trả lời.”
“Ông từng vào?”
“Một lần. Ra mất ba ngày không nhớ tên mình.” Lão đạo cười nhạt. “May ta nợ tiền nhiều, chủ nợ gọi mãi nên nhớ lại.”
Tần Mạc nhìn lão.
“Đừng cười.” Tề lão đạo nói. “Nợ là dây tốt. Người không nợ ai dễ bị nước cuốn.”
Tần Mạc nghĩ tới tấm vải sổ nợ trong ngực.
Tề lão đạo móc trong tay áo ra một nắm dây đỏ cũ, đưa hắn xem. Trên mỗi sợi dây có buộc một mảnh giấy bé xíu, chữ lem gần hết: tiền quan tài, bát cháo, đôi giày cỏ, lời hứa đưa thư. “Ta từng có một đồ đệ,” lão nói, giọng bỗng khô. “Nó vào đây giúp người ta tìm mẹ. Lúc ra, nó nhớ hết pháp quyết, nhớ tên ta, nhưng không nhớ mình từng thích ăn gì. Ba ngày sau nó bỏ đi, bảo người không nhớ mình thích gì thì sống cũng như mượn thân.”
Tần Mạc nhìn lão.
“Đừng nhìn ta như nghe chuyện buồn.” Lão cột lại nắm dây. “Nó còn sống. Năm ngoái có người thấy nó bán mì ở phía nam, ăn rất khỏe. Không nhớ ta thì thôi, nhớ ăn là được.”
“Ông không đi tìm?”
“Đi chứ. Đứng xa nhìn rồi về. Nó đã có chủ quán mắng, có khách nợ tiền, có người gọi tên mới. Ta kéo nó làm gì?” Tề lão đạo cười méo. “Ngươi thấy chưa, đạo lý ta nói với ngươi đều là ta thua mà học.”
Câu ấy làm Tần Mạc không nói được. Thua mà học khác với thắng mà giảng. Tề lão đạo tham tiền, lôi thôi, hay nói nhảm, nhưng mỗi lời về luân hồi của lão đều dính máu của một người lão từng không giữ được.
Lão đạo nhìn tay hắn. “Đưa một sợi nợ của ngươi đây.”
Tần Mạc lấy từ tấm vải ghi nợ một sợi chỉ thừa buộc búp bê A Mộc mà A Lạc từng cho, đưa qua. Tề lão đạo buộc nó vào phướn trắng. “Nợ trẻ con nặng hơn nợ người lớn. Người lớn còn biết tự lừa mình. Trẻ con thì nhớ đúng.”
“A Lạc không biết chuyện dưới này.”
“Cho nên càng tốt. Dây kéo ngươi lên không nên toàn là máu và người chết. Phải có người còn đòi xem búp bê được vá đẹp chưa.”
Tần Mạc nhìn sợi chỉ đỏ bé xíu trên phướn. Nó lạc lõng giữa đá đen và phù lạnh, nhưng chính vì lạc lõng nên giống thứ còn sống.
“Nếu A Lạc hỏi vì sao chỉ của nó ở đây?” hắn hỏi.
“Thì nói thật một nửa.” Tề lão đạo đáp. “Nói nó từng giúp một người lớn không làm chuyện ngu.”
“Nửa còn lại?”
“Nửa còn lại để ngươi sống mà tự trả.”
Tần Mạc nắm phướn. Sợi chỉ nhỏ không có linh lực, không có pháp tắc, không có công đức được xác nhận. Nhưng nó kéo mạnh hơn nhiều thứ có ấn. Bởi vì phía sau nó là một đứa trẻ sẽ khóc nếu búp bê mất chỉ, một người mẹ sẽ trách, một chuyến xe sẽ nhớ. Người sống kéo người sống bằng những thứ vô dụng như vậy.
Tề lão đạo hất cằm về phía cổng. “Người gọi A Vãn bên trong có thể đã gọi rất nhiều người bằng tên ấy. Tàn hồn bị rửa tên thường bám vào âm gần nhất còn lại. Ngươi đem nỗi nhớ xuống, nó sẽ mượn nỗi nhớ của ngươi làm mặt.”
“Nếu ta không vào, họ ở đó.”
“Nếu ngươi vào ngu, ngươi cũng ở đó. Rồi Chu Bình chết trên kia. Rồi Tô Vãn nếu thật sự còn đâu đó trong luân hồi, mất luôn kẻ duy nhất còn gọi đúng tên nàng.”
Lời lão đạo ác hơn mọi lời khuyên vì nó đúng.
Tần Mạc đặt tay lên cổng sắt. Bên trong, tiếng gọi “A Vãn” lại vang. Lần này gần hơn, như người kia áp mặt vào phía bên kia cổng.
“A Vãn… đừng xuống nước…”
Thanh y không ở trong tay hắn, nhưng ngực hắn đau như bị vặn.
“Người đó biết nước.” Hắn nói.
“Ừ. Có thể từng thấy dòng luân hồi. Có thể từng bị dùng để thử Giám. Có thể chỉ nghe người khác gọi trong mơ. Muốn biết thì phải vào, nhưng không phải bằng cách phá cổng.”
“Bằng cách nào?”
Tề lão đạo nhìn hắn như nhìn kẻ hết thuốc. “Bằng cách sống tới lúc có thẻ vào. Vạn Pháp Các, Công Đức Khố, Thiên Luật Điện, ba nơi này nối với Cấm Viện. Ngươi đang có một cô áo trắng bắt đầu nghi, một người bạn còn thở, vài chứng cứ bẩn. Dùng chúng. Đừng dùng mỗi răng.”
Tần Mạc thả tay khỏi cổng.
Ngay lúc đó, phía trên vang tiếng bước chân.
Tạ Dung, quản sự Công Đức Khố, dẫn bốn đệ tử đi xuống. Tề lão đạo biến mất sau trụ đá nhanh một cách không hợp tuổi. Tần Mạc lùi vào bóng, nín thở. Tạ Dung dừng trước cổng, cầm bình ngọc chứa gợn thanh y.
“Mở khe nghe.” Hắn ra lệnh.
Một đệ tử đặt lệnh bài lên cổng. Phù ngoài sáng lên, mở một khe nhỏ bằng bàn tay. Hơi lạnh tràn ra. Tần Mạc nhìn qua khe từ góc tối.
Bên trong không phải nhà giam đầy máu.
Là một hành lang dài, hai bên treo đèn xanh. Sau mỗi lớp màn phù có một bóng người ngồi, đứng, hoặc lơ lửng. Có người còn thân, có người chỉ còn hồn mờ. Trên cổ tay họ đều có dây xám. Ở cuối hành lang, một dòng nước đen chảy qua máng đá, không biết từ đâu tới, không biết đi đâu.
Một bóng nữ áp sát màn phù gần cổng.
Tóc rối, mặt mờ, mắt không có tiêu điểm. Nàng nhìn Tạ Dung, rồi nhìn bình ngọc, bỗng cười.
“A Vãn…” nàng gọi. “Ngươi lại xuống rồi.”
Tần Mạc siết tay tới bật máu.
Không phải Tô Vãn.
Không phải.
Tạ Dung cau mày. “Tàn hồn số bảy mươi tám vẫn nhiễu?”
Đệ tử đáp: “Vâng. Bất cứ nhân quả nữ tính nào cũng gọi A Vãn.”
“Ghi: phản ứng với vật cấm tế. Có thể cùng nguồn dòng sâu. Chuyển yêu cầu Vạn Pháp Các đối chiếu.”
Khe cổng khép lại.
Tiếng gọi bị cắt, nhưng âm cuối vẫn mắc trong đá.
Tần Mạc đứng trong bóng tối, máu từ lòng bàn tay nhỏ xuống. Tề lão đạo ló đầu ra, thấp giọng: “Thấy chưa? Không phải nàng.”
“Ta biết.”
“Mặt ngươi không giống biết.”
Tần Mạc lau máu. “Số bảy mươi tám. Nàng cũng có tên.”
“Có thể từng có.”
“Ta sẽ tìm.”
“Ngươi lại muốn ôm thêm nợ?”
Tần Mạc nhìn cổng U Minh. “Nếu không ôm, ta sẽ dùng nàng làm cái bóng để đau thay Tô Vãn. Như vậy mới bẩn.”
Tề lão đạo im lặng một lúc, rồi thở dài. “Đúng là hết thuốc.”
Phía trên, chuông phong lều số bảy dịu xuống. Có lẽ Lâm Tịnh Dao và y tu già kéo được thêm thời gian. Tần Mạc quay lên. Trước khi đi, hắn nhìn bảng U Minh Cấm Viện lần nữa.
Tô Vãn ở luân hồi.
Nhưng đường tìm nàng đã bắt đầu đi qua rất nhiều người không phải nàng.
Nếu hắn bước qua họ chỉ để đuổi theo bóng áo xanh, hắn không khác gì những kẻ gọi người là vật.
Sau lưng, trong cổng sắt, tiếng nước đen chảy mãi.