Chương 77: Chốt giữ
Lối mà Thương để ngỏ trước khi tan vào trời bạc dẫn hai người đi xuống, không phải lên — điều đầu tiên khiến Tần Mạc thấy sai.
Tần Mạc ngờ ngợ ngay từ đầu — la bàn thanh y kéo về một khe nứt ở rìa cái sân trắng, một khe dẫn xuống dưới lớp đá, vào một khoảng tối mà cả cái tầng trắng sáng trưng này giấu bên dưới mình. Như thể ngay trên cõi của các thiên tướng cũng có một cái gầm, một chỗ trốn, một nơi những kẻ không muốn bị thấy nép vào.
Chu Bình đi sau, chống gậy dò từng bước xuống khe tối. “Thằng Thương ‘để ngỏ’ lối này.” Gã lẩm bẩm, ngờ vực. “Ta không tin. Một thiên tướng vừa tha mạng ngươi, rồi chỉ ngươi đúng đường tới mảnh tiếp theo? Hoặc nó tử tế hơn ta tưởng, hoặc nó dẫn ngươi vào một cái bẫy nó không cần tự tay giăng.” Tần Mạc gật — cậu cũng nghĩ thế, và cậu bước xuống với cả hai khả năng trong đầu. Nhưng la bàn thanh y kéo về đây thật, một mảnh của nàng ở dưới này thật, nên dù là bẫy, cậu vẫn xuống. Cậu luôn xuống, chừng nào ở đáy có một mảnh của nàng.
Cái lạnh dưới lưỡi cậu — miếng đạo thiên tướng cậu chưa nuốt hẳn — dường như động khẽ khi càng xuống sâu, một cái rung mơ hồ như đá gặp đá cùng loại. Cậu ghì nó xuống, không cho nó lên tiếng.
Xuống hết khe, họ vào một cái hang lớn — và cái hang có người ở. Không phải hồn rỗng như cõi Từ Quân, không phải hồn trôi như Trung Thiên. Người — hồn người, hàng trăm, đủ tỉnh để sợ, đủ tỉnh để trốn.
Cái hang được sắp đặt như một chỗ ở thật: những ổ nằm bằng thứ rêu đá khô, những vạch đếm ngày trên vách (dù ở đây làm gì có ngày), một góc để dành cho lũ trẻ với mấy món đồ chơi nặn bằng đất — một con thú ba chân, một cái chong chóng không quay. Ai đó, ở cái cõi của người chết này, vẫn cố nặn đồ chơi cho lũ trẻ chơi. Cái chi tiết ấy làm cổ Tần Mạc nghẹn hơn cả cảnh khổ: đây không phải một đám hồn chờ chết. Đây là những kẻ vẫn cố sống, cố giữ một chút thường ngày, trong một cái hang trốn dưới gầm trời.
Họ nép vào nhau trong bóng tối, trẻ có, già có, và khi hai người lạ bước vào, cả đám co rúm lại, câm lặng, như một bầy đã quá quen với việc kẻ lạ nghĩa là kẻ tới bắt. Một đứa bé khóc ré lên, và một bàn tay vội bịt miệng nó — ở đây, ngay tiếng khóc trẻ con cũng là một thứ nguy hiểm có thể để lộ cả hang.
“Đừng sợ.” Tần Mạc nói, giơ tay. Nhưng cậu biết, với cái khí Sát Đạo và cái lạnh thiên tướng còn dưới lưỡi, cậu là thứ đáng sợ nhất vừa bước vào cái hang này.
Một bà lão bước ra — run, nhưng đứng chắn trước đám đông sau lưng, cái dáng của kẻ đã quen làm lá chắn. “Các người là ai?” Bà hỏi, giọng vỡ. “Sứ? Thiên tướng? Tới dẹp chỗ này à? Chúng tôi có làm gì đâu. Chúng tôi chỉ… chỉ trốn. Xin đừng phá cái Chốt.”
“Cái Chốt?” Tần Mạc hỏi, dừng bước lại giữa hang.
Bà lão đưa mắt về phía sâu trong hang, và Tần Mạc nhìn theo — và cậu hiểu ra vì sao la bàn thanh y kéo về đây.
Giữa hang, cắm vào trần và nền như một cây cột, là một khối sáng — một mảnh hồn, đậm, ấm, tỏa ra một trường khí mềm mại phủ khắp hang. Và cậu nhận ra ngay cái trường ấy làm gì: nó che. Nó khiến cái hang này, với con mắt của cỗ máy tầng trên, trở nên vô hình — một điểm mù, một chỗ khuất mà sứ và thiên tướng quét qua không thấy. Hàng trăm hồn trốn ở đây sống được, không bị thu, không bị lùa lên cõi Từ Quân hay xuống Trung Thiên, chỉ nhờ cái mảnh hồn ấy làm Chốt giữ cho cả cái hang khuất khỏi mắt trời.
Và cái mảnh hồn làm Chốt ấy, la bàn thanh y nói với cậu, rõ ràng, không lầm: là một mảnh của Tô Vãn.
Bà lão thấy mặt cậu đổi, và bà hiểu, bằng cái nhạy của kẻ đã sống lâu trong sợ. “Ngài tới vì cái Chốt.” Bà nói, và giọng bà chùng xuống tuyệt vọng. “Ngài cần nó. Tôi thấy trong mắt ngài. Nhưng ngài ơi — cái Chốt mà đi, cái trường che này tan, thì cả hang này lộ ra. Ba trăm hồn ở đây. Trẻ con có. Chúng tôi trốn được tới giờ chỉ nhờ nó. Ngài lấy nó, ngài giết cả ba trăm chúng tôi — không phải bằng tay ngài, mà bằng cách mở cửa cho trời cao vào.”
Bà kể tiếp, giọng run mà rành, cái cách người ta kể khi đã kể nhiều lần cho chính mình nghe để khỏi quên: cái Chốt ấy không phải họ đặt vào. Nó tự trôi tới, không biết từ đâu, một mảnh hồn lạ, đậm và ấm khác thường, và khi nó cắm vào giữa hang thì cái trường che tự mọc ra quanh nó — như thể chính cái mảnh ấy, dù không còn ý thức, vẫn giữ một bản năng che chở, vẫn muốn giấu những kẻ yếu khỏi con mắt trời. “Chúng tôi gọi nó là Bà Che.” Bà lão nói, và trong giọng có cả một sự biết ơn gần như thờ phụng. “Ai từng là nó, hẳn thương người lắm — vì chết rồi, nát rồi, mảnh của họ vẫn cứ đi che cho kẻ lạ.”
Tần Mạc nghe, và tay cậu, đặt trên đốc kiếm ở thắt lưng, siết lại tới trắng khớp. Vì cậu biết cái bản năng che chở kẻ yếu ấy. Cậu đã đứng bên nàng đủ lâu để nhận ra nó, kể cả khi nó chỉ còn sót trong một mảnh vụn trôi dạt không tên. Rứt cái Chốt ra khỏi hang, cậu hiểu, không chỉ là giết ba trăm người — mà là lấy đúng cái phần đẹp nhất của nàng, cái phần đi che cho kẻ lạ, và biến nó thành vũ khí giết chính những kẻ nó đang che.
Tần Mạc đứng lặng. Và trong khoảnh khắc ấy, cái miếng đạo thiên tướng dưới lưỡi cậu — cái lạnh cậu chưa nuốt hẳn — cất tiếng, lần đầu rõ ràng như một cố vấn ghé tai:
Việc đơn giản. Cái Chốt là mảnh của nàng. Lấy nó. Ba trăm hồn này không phải việc của ngươi — chúng là hồn người chết, đằng nào cũng sẽ bị cỗ máy thu, sớm hay muộn. Ngươi chỉ đẩy nhanh cái tất yếu. Còn mảnh của nàng thì có một. Cân đi: một mảnh nàng, chắc chắn, đổi lấy ba trăm hồn đằng nào cũng chết. Lấy Chốt. Đừng để cái thương xót làm ngươi chậm.
Và cái lý ấy — cái lý lạnh, sạch, của một thiên tướng — trơn tru tới mức Tần Mạc, mệt, thương nàng, thấy bàn tay mình đã nhấc lên nửa chừng về phía cái Chốt, ba trăm mạng đã thành một con số trong đầu cậu, và một con số thì không có nước mắt.
Bà lão thấy cử chỉ ấy, và bà không van nữa — bà chỉ lùi lại, dang tay ra chắn trước lũ trẻ, cái cử chỉ vô vọng của một kẻ biết mình chắn không nổi nhưng vẫn chắn. Chính cái dang tay ấy, chứ không phải lời van, làm tay Tần Mạc khựng lại.
Dừng lại.
Tô Vãn. Năm mảnh trong ngực cậu bừng lên cùng lúc, và giọng nàng, lần này, không dịu. Nó gắt. Nó là cái giọng mài kiếm không cho ai cãi.
Tần Mạc. Bỏ tay xuống. Ngay.
Tần Mạc đứng chết giữa hang, một bàn tay còn hướng về cái Chốt, một bàn tay nắm chặt lại bên hông. Cậu cảm được cả ba thứ kéo mình về ba phía cùng lúc: cái lạnh dưới lưỡi rung lên, đẩy tay cậu tới; năm mảnh trong ngực đập dội, ghì tay cậu lại; và ở giữa, cái khát trần của chính cậu — cái khát được nàng về, nhanh, đủ — thì đứng về phía cái lạnh, khiến cậu không phân biệt nổi đâu là tiếng miếng-đạo-trời, đâu là tiếng lòng mình. Đó là chỗ đáng sợ nhất: cái lạnh không ép cậu; nó chỉ hùa với cái cậu vốn đã muốn.
“Tô Vãn—” cậu thì thào, giọng vỡ.
Anh nghe cái gì trong người anh vừa xui anh không? Cái lạnh anh cắn của thiên tướng. Nó đang tính ba trăm mạng người thành một phép trừ. Và anh — anh đang nghe nó. Anh đang định lấy em bằng cách giết ba trăm người. Giọng nàng run, không phải vì yếu, mà vì giận và đau. Anh nhớ cái em xin anh ở khe đá không? Em xin anh: đừng nhặt em bằng mọi giá. Nếu có một mảnh đòi anh trả bằng cái làm anh là anh — thì bỏ mảnh ấy lại. Đây chính là cái mảnh đó, Tần Mạc. Đây chính là lúc đó. Nếu anh lấy em bằng ba trăm mạng, thì cái anh ghép lại được không phải em — mà em sẽ không bao giờ tha thứ cho cái anh đã thành để có em.
Chu Bình, nãy giờ đứng lặng nhìn cái hang, nhìn lũ trẻ, nhìn cái Chốt, giờ lên tiếng — và giọng gã không có cái đắn đo của Tần Mạc, chỉ có cái rõ ràng quê mùa của một kẻ chưa từng phải cân mạng người trên một cái cân: “Ta không nghe được con bé nói gì trong ngực ngươi. Nhưng ta nhìn cái hang này, ta nhìn cái con chong chóng đất kia, và ta nói cho ngươi cái ta thấy: lấy cái Chốt là giết lũ trẻ này. Ngươi có bọc nó bằng bao nhiêu lý — ‘chúng đằng nào cũng chết’, ‘một mảnh nàng đáng hơn’ — thì việc vẫn là việc ấy. Ta biết ngươi muốn con bé về tới mức nào. Nhưng nếu ngươi lấy nàng bằng cái hang này, thì cái ngày ngươi ghép xong nàng, ta sẽ không nhìn ngươi được nữa. Và ta nghĩ nàng cũng thế.”
Cái câu ấy đóng đinh cậu tại chỗ — vì nó là đúng cái nàng vừa nói trong ngực cậu, mà Chu Bình thì có nghe được nàng đâu.
“Nhưng em ở trong cái Chốt.” Cậu nói, và giọng cậu vỡ, nói với cả nàng lẫn Chu Bình. “Một mảnh của em, ngay đó. Anh đi khắp các tầng trời vì từng mảnh. Giờ có một mảnh ngay trước mặt, mà cả hai người bảo anh bỏ đi?”
Phải. Nàng nói, và cái “phải” ấy đau đớn với cả nàng. Em bảo anh bỏ đi. Vì em thà thiếu một mảnh, thà ghép lại còn rạn mãi mãi, còn hơn anh lấy đủ em bằng máu của ba trăm người trốn trong một cái hang. Em không đáng ba trăm mạng, Tần Mạc. Không một ai đáng. Kể cả em.
Tần Mạc quỳ xuống, giữa cái hang, tay ôm lấy ngực nơi năm mảnh đập loạn, và cậu thấy mình bị xé làm đôi — không phải bởi kiếm thiên tướng, mà bởi hai thứ trong chính mình.
Một bên: cái miếng lạnh, cái lý thiên tướng, và cả cái khao khát trần trụi được nàng về, nhanh, đủ, ngay — cái khao khát đã đưa cậu qua địa ngục, đã cho cậu sức để không gục. Bên ấy nói: lấy Chốt. Ba trăm hồn chết là cái giá. Ngươi đã trả giá đắt hơn thế để tới đây.
Một bên: giọng nàng, gắt và đau, giữ đúng cái lằn ranh nàng đã vạch, cái lằn mà nàng biết cậu không tự giữ nổi nên nàng phải giữ hộ. Bên ấy nói: bỏ Chốt lại. Thà thiếu em còn hơn có em bằng cách này.
Cậu quỳ trong cái hang đầy những hồn đang nín thở chờ cậu quyết định số phận chúng. Không có kẻ thù nào để chém, không có cám dỗ hình thiên đường nào để tỉnh dậy khỏi. Chỉ có một phép chọn trần trụi: ba trăm mạng, hay một mảnh của người cậu yêu. Và cả hai ngả, theo một nghĩa nào đó, đều là phản bội nàng.
Cậu nhìn cái Chốt — mảnh của nàng, đậm hơn cả năm mảnh cậu đang mang, ngay tầm với. Cậu nhìn lũ trẻ nép sau bà lão, con chong chóng đất không quay. Cậu cảm cái lạnh dưới lưỡi thì thầm phép trừ, cảm năm mảnh trong ngực gào phản đối, cảm cái khát của chính mình — cái khát nàng, cái khát đã đưa cậu qua địa ngục — kéo tay cậu về phía cái Chốt.
Và trong cái giằng ấy, một ý nghĩ thứ ba len vào, không phải của cái lạnh, không phải của nàng, mà của chính cậu, cái phần đầu óc đã cả đời tìm đường thứ ba nơi người khác chỉ thấy hai: nếu ta không phải chọn giữa lấy và bỏ? Nếu cái Chốt che được ba trăm hồn, thì cái che ấy nằm ở bản năng của mảnh nàng — không phải ở việc nó cắm đúng chỗ đó. Nếu ta lấy mảnh về ngực ta, mà cái bản năng che của nó theo về… thì có khi ta không phải phá cái che. Có khi ta mang được cả cái che đi cùng.
Nhưng đó chỉ là một tia. Cậu chưa biết nó có làm được không, hay chỉ là cái đầu cậu tự dối để làm nhẹ một lựa chọn không có đường nhẹ. Bàn tay cậu vẫn lửng giữa không trung, giữa cái Chốt và cái buông, và cả cái hang, cả năm mảnh trong ngực, cả cái lạnh dưới lưỡi, cùng chờ xem một đóa sen chín cánh mang trong mình cả một con quái lẫn một lời thề sẽ hạ bàn tay ấy xuống đâu.