tinbc tinbc

Chương 76: Công đức sạch

Công Đức Khố sáng trắng hơn mọi nơi Tần Mạc đã thấy ở Thái Huyền.

Không phải trắng của tường vôi, cũng không phải trắng của áo đệ tử. Đó là thứ trắng được đốt ra từ hương. Hàng ngàn tia sáng mỏng như khói treo dưới mái điện phụ, chảy vào những bình ngọc xếp trên kệ cao. Mỗi bình có nhãn: trấn đông, trấn tây, miếu Thành Hoàng nhỏ, ngoại viện cầu thuốc, án ruộng, lễ chuông sáng. Công đức của người phàm, hương khói của người nghèo, lời cảm ơn sau khi được cứu, tất cả đi tới đây, bị lọc qua trận văn, rồi biến thành ánh sáng đủ sạch để mở pháp khí, nuôi trận, ghi vào sổ.

Tần Mạc đứng trong bóng kho thuốc đối diện, nhìn qua khe cửa.

Hắn không định vào Công Đức Khố đêm nay. Nhưng chuông Vạn Pháp Các đã ngân, đèn trắng ở khố sáng lên, và thanh y trong thùng rễ đắng lạnh tới mức rễ thuốc đóng sương. Lâm Tịnh Dao nói có người phát hiện một vật không có công đức, chỉ có oán nhân quả. Nếu họ truy nguồn theo gợn, sớm muộn cũng tới thùng thuốc, tới lều số bảy, tới Chu Bình.

Chu Bình nghe xong chỉ nói: “Ta đúng là số làm mồi.”

“Không ai dùng ngươi làm mồi.”

“Ngươi nói với mấy cái chuông ấy.”

Tần Mạc để gã ở lều, giao tấm bùa thuyền giấy cho y tu già với lý do giữ hồn. Y tu già không hỏi nhiều, chỉ nói nếu hắn làm chuyện ngu thì nhớ mang thuốc về. Người già trong nghề y thấy nhiều người làm chuyện ngu vì người bệnh, thường không ngăn được, chỉ dặn mang thuốc.

Công Đức Khố có ba cửa.

Cửa chính cho đệ tử có thẻ. Cửa phụ cho tạp dịch chuyển bình hương. Cửa dưới cho dòng công đức từ miếu nhỏ chảy lên. Tần Mạc chọn cửa phụ. Hắn mặc áo xám, đẩy xe gỗ rỗng, trên xe đặt mười bình hương đã tắt. Mỗi bình còn mùi tro rẻ. Một tạp dịch già ở cửa phụ nhìn hắn, cau mày.

“Mới?”

“Kho thuốc điều sang.”

“Thẻ?”

Tần Mạc đưa thẻ tạm. Tạp dịch già nhìn qua, thở dài. “Lại thiếu người. Vào đi. Nhớ, bình có nhãn đỏ không được chạm. Bình đen đưa xuống dưới, bình trắng đưa lên kệ. Đổ vỡ một bình, ngươi làm không công ba năm.”

“Bình đen là gì?”

“Công đức có oán.” Lão hạ giọng. “Ví dụ người được cứu nhưng không cam, người ký giấy mà hận, người đốt hương cầu không được. Khố lọc một lần, sạch thì lên kệ, không sạch thì xuống dưới.”

“Dưới đâu?”

Tạp dịch già chỉ xuống nền. “Nơi người áo xám không hỏi.”

Tần Mạc đẩy xe vào.

Bên trong, mọi thứ đều có cân. Cân đồng lớn đặt giữa khố, hai bên treo đĩa ngọc. Một đệ tử áo trắng đặt bó hương quý từ nhà thế gia lên một bên, ánh sáng lập tức đầy đĩa. Sau đó một tạp dịch đặt cả sọt hương gãy của dân nghèo lên, ánh sáng chỉ nhích một chút. Người ghi sổ không ngạc nhiên. Hắn chỉ ghi số.

“Hương quý ba trăm sáu mươi điểm.”

“Hương thường mười bảy điểm.”

“Hương ẩm?”

“Ba điểm, trừ tạp khí.”

Tần Mạc nhìn sọt hương gãy.

Trong đó có loại hương đứa bé dưới chân núi từng bán. Một nén gãy một đồng. Người mua có thể đã nhịn bữa sáng để đốt cho người chết. Vào cân này, nó chỉ còn ba điểm, lại bị trừ tạp khí vì ẩm.

Một quản sự Công Đức Khố đi qua, thấy hắn nhìn thì nói: “Không phục?”

Tần Mạc cúi đầu. “Không hiểu.”

“Hương quý dùng linh mộc, sạch. Hương ẩm lẫn bùn, khói tạp, khó dùng mở pháp khí. Không phải chúng ta khinh người nghèo. Là vật tính như vậy.”

Người kia nói có lý.

Lý lẽ càng đúng, lòng càng lạnh.

Tần Mạc hỏi: “Nỗi đau của người đốt hương cũng tính theo vật?”

Quản sự nhìn hắn. “Công Đức Khố đo công đức, không đo nỗi đau. Nỗi đau không ổn định, không dùng vận trận.”

Đó là một câu thật.

Và chính vì thật, nó làm Tần Mạc nhớ rất lâu.

Một bàn khác đang xử lý công đức từ ngoại viện. Trên khay có những đốm sáng nhỏ, mỗi đốm gắn với một thẻ: cứu yêu dịch, xử án ruộng, phát cháo, giảm thọ phí, chuyển thuốc cấp hai. Đốm của vụ người mẹ được giảm từ mười năm thọ còn ba năm công đức cũng nằm đó. Nó sáng hơn hương thường. Vì Thiên Luật Điện đã sửa một phần sai, dân đứng xem tin hơn, công đức tăng.

Tần Mạc nhìn đốm sáng ấy, bỗng muốn cười.

Một hệ thống suýt lấy mười năm thọ của người mẹ. Sửa còn ba năm. Người ta cảm ơn. Công đức tăng. Cái sai được giảm giá cũng có thể sinh công đức.

Sen đen trong ngực hắn khẽ động, như cũng thấy buồn cười.

Đừng cười.

Tần Mạc tự nhắc. Nếu cười, hắn sẽ muốn phá. Nếu phá lúc này, hắn chỉ là ma tu xông vào kho sáng đập cân. Dân dưới sân sẽ nghe: kẻ mang vật cấm tế phá Công Đức Khố, làm hỏng công đức cứu người. Họ sẽ ghét hắn đúng lý.

Hắn tiếp tục đẩy xe.

Ở cuối khố, có một bình ngọc đặt riêng trên bàn. Bình không sáng. Không đen. Nó phủ một lớp sương xanh rất mỏng. Hai đệ tử đứng quanh, một người cầm la bàn, một người cầm bút. Quản sự Công Đức Khố vừa nãy đi tới, giọng thấp:

“Nguồn?”

“Ngoại viện, gần kho thuốc. Không có công đức. Chỉ có oán nhân quả. Nhưng oán không tán, có sợi kéo lên dòng sâu.”

“Vật cấm tế?”

“Khả năng cao.”

Tần Mạc giữ tay trên xe.

Thanh y trong ngực hắn không ở đây, nhưng gợn của nó đã bị gom vào bình. Họ không cần thấy áo cũng có thể cân thứ còn lại quanh áo. Công Đức Khố không đo nỗi đau, nhưng đo được oán nhân quả. Họ biết nó không sạch vì nó không chịu biến thành điểm dùng được.

Quản sự nói: “Tìm nguồn. Nếu là vật của ma tu, giao Thiên Luật Điện. Nếu là vật tế, chuyển Vạn Pháp Các niêm.”

“Nếu là người?”

Người hỏi là một đệ tử trẻ. Câu ấy làm cả bàn im.

Quản sự nhìn hắn. “Người không đặt trong bình.”

“Ý đệ tử là, nếu oán nhân quả này thuộc về người bị tế…”

“Thì người đã thành án.” Quản sự cắt ngang. “Khố xử công đức, không xử người.”

Tần Mạc cúi đầu xuống thấp hơn.

Một lần nữa, Tô Vãn bị đẩy khỏi mục “người” bằng sự gọn gàng của phân công.

Đệ tử trẻ không nói nữa. Hắn ghi theo lệnh, nhưng nét bút đầu tiên hơi lệch. Tần Mạc nhìn thấy. Một nét lệch trong Công Đức Khố trắng xóa. Nhỏ thôi. Nhưng hắn đã học cách không bỏ qua những lệch nhỏ.

Đúng lúc ấy, chuông trong khố rung.

Không lớn. Một tiếng.

La bàn trên bàn quay về phía xe của Tần Mạc.

Quản sự ngẩng đầu. “Áo xám kia.”

Tần Mạc dừng xe.

“Ngươi chuyển bình từ đâu?”

“Kho thuốc.”

“Lại đây.”

Khoảng cách từ hắn tới cửa phụ là mười hai bước. Có ba đệ tử, một quản sự, một trận cân công đức dưới chân. Nếu đánh, hắn có thể ra. Nhưng chuông sẽ vang, Công Đức Khố đóng, ngoại viện loạn, Chu Bình bị giữ. Nếu không đánh, họ có thể phát hiện gợn thanh y còn bám trên áo hắn.

Hắn đẩy xe tới.

Quản sự cầm la bàn, đi quanh hắn. Kim la bàn run ở ngực áo, rồi chuyển xuống tay phải, nơi máu yêu khí từng khô. “Ngươi đã nuốt yêu khí.”

“Rút cho người bệnh.”

“Ai cho phép?”

“Người mẹ đồng ý.”

Quản sự nhíu mày. “Đồng ý không làm yêu khí sạch.”

“Nó cứu người.”

“Cứu người không làm phương pháp đúng.”

Câu ấy giống Thiên Luật Điện. Đúng, sai, sạch, bẩn, tất cả có khay riêng. Tần Mạc nhìn cái cân đồng sau lưng quản sự. Trên cân, sọt hương gãy vẫn chỉ có ba điểm.

“Nếu phương pháp đúng tới chậm thì sao?”

“Thì ghi tử vong do chậm trị, bồi theo luật.”

Sen đen bật cười trong linh đài.

Bồi theo luật.

Người chết được bồi bằng dòng chữ.

Đệ tử trẻ cầm bút phía sau quản sự cúi đầu, nhưng ngòi bút không rơi xuống ngay. Trên bàn hắn có một khay khác, trong khay đặt những hạt sáng vụn ghi “vô danh thiện”. Hạt nhỏ tới mức gió phù cũng làm rung. Tần Mạc nhìn thấy trên một thẻ vụn có chữ: tạp dịch già nhường bánh, không đủ điểm nhập sổ chính.

“Vì sao không đủ?” hắn hỏi trước khi kịp nghĩ.

Quản sự lạnh mắt. “Ngươi hỏi nhiều.”

Đệ tử trẻ đáp rất nhỏ: “Công đức không có người chứng, không có lễ, không qua điện, chỉ nhập phụ lục. Tích đủ mới chuyển.”

Tần Mạc nhớ miếng bánh vỡ Quý bá đưa, nhớ Đinh Tiểu Khánh được ghi bù nửa canh. Những việc giữ người khỏi ngã thường nhỏ tới mức không đủ sáng. Còn một án sửa sai trước mặt đám đông lại sáng lên vì mọi người nhìn thấy.

“Vậy việc tốt cũng cần người có quyền nhìn mới sạch?”

Đệ tử trẻ cắn môi. Quản sự đặt la bàn xuống mạnh hơn. “Công Đức Khố không bàn đạo lý với tạp dịch. Khố cân thứ đã được xác nhận.”

Đã được xác nhận.

Tần Mạc bỗng hiểu cái cân này không chỉ đo lòng người. Nó đo khoảng cách giữa người làm việc tốt và nơi có quyền gọi việc đó là tốt.

Quý bá nhường bánh không sáng đủ, nhưng một buổi xét án đông người lại sáng rực. Đinh Tiểu Khánh cúi đầu nhặt thuốc thì cần Lâm Tịnh Dao đứng đó mới thành bù công. Tô Vãn bị tế dưới mắt cả tông môn, vậy mà không có ai có quyền gọi nàng là người bị hại.

Thứ gọi là sạch, hóa ra không phải không bẩn.

Nó chỉ được rửa bởi tay có ấn.

Đệ tử trẻ liếc hắn một cái rất nhanh, như cũng nghe thấy câu ấy dù Tần Mạc không nói ra. Trên mặt người kia có vẻ sợ. Sợ quản sự, sợ hỏi sai, sợ một ngày nào đó chính mình sẽ thành người cầm bút gọi một oán hồn là vật không dùng được.

Nỗi sợ ấy không cứu được ai ngay lập tức.

Nhưng ít nhất nó chứng minh trong Công Đức Khố vẫn còn người thấy cân lệch.

Quản sự đưa la bàn gần hơn. Kim lại rung. Tấm bùa thuyền giấy trên thanh y không ở đây, nhưng người hắn từng ôm thanh y quá lâu. Oán nhân quả bám vào áo, vào máu, vào hơi thở. Quản sự cau mày.

“Không chỉ yêu khí. Ngươi chạm vật cấm tế.”

Tần Mạc ngẩng mắt.

Trong một nhịp, hắn thấy đệ tử trẻ vừa hỏi “nếu là người” đang nhìn mình. Ánh mắt người kia không chắc. Không phải đồng minh. Chỉ là một người vừa để lộ một câu hỏi và chưa kịp nhét nó lại vào quy trình.

Tần Mạc nói: “Nếu một người bị gọi là vật cấm tế, khố các ngươi cân phần nào?”

Quản sự lạnh mặt. “Bắt lại.”

Đệ tử hai bên bước lên.

Tần Mạc không rút Câu Hồn Ấn. Hắn đạp vào xe bình hương. Không đạp vỡ. Chỉ làm xe nghiêng, hàng bình hương thường lăn xuống. Tạp dịch già ở cửa phụ kêu thảm: “Đừng vỡ! Ba năm công!”

Tất cả bản năng của người trong khố đều lao vào cứu bình.

Tần Mạc dùng đúng lòng sợ mất công đức của họ để thoát. Hắn không tự hào. Nhưng hắn không giết ai. Hắn lách qua giữa hai kệ, ném một bình hương ẩm vào trận cân. Khói ẩm bốc lên, làm la bàn nhiễu. Chuông rung thêm hai tiếng, nhưng chưa đủ khóa cửa. Hắn lao ra cửa phụ.

Tạp dịch già chặn trước mặt hắn.

“Ngươi làm ta mất việc!”

Tần Mạc dừng nửa nhịp. Ông già này không ác. Ông chỉ sợ ba năm làm không công. Tần Mạc lấy túi linh thạch vụn cuối cùng ném cho ông.

“Đền bình.”

“Không đủ!”

“Ta sẽ nợ.”

“Ai cần ngươi nợ!”

Ông già vẫn tránh sang một bên.

Tần Mạc chạy ra ngoài. Sau lưng, chuông Công Đức Khố vang lên liên tiếp. Ngoại viện bắt đầu náo động. Hắn không chạy về lều số bảy ngay. Chạy thẳng sẽ dẫn truy binh tới Chu Bình. Hắn vòng qua kho rác thuốc, chui xuống hành lang cửa phụ đã thấy ở chương trước.

Mùi ẩm đập vào mặt.

Tiếng nước dưới đất rõ hơn.

Thanh y trong thùng rễ đắng ở xa, nhưng sợi nhân quả như bị tiếng chuông Công Đức Khố kéo, lạnh xuyên qua ngực hắn.

Tần Mạc nấp trong bóng tường. Trên đầu, bước chân đệ tử chạy qua. Một giọng quản sự quát: “Phong lều số bảy! Kiểm người bệnh luật thương!”

Tim hắn chìm xuống.

Họ vẫn đoán được.

Hắn quay người định lên lại, thì dưới hành lang sâu hơn vang lên tiếng gọi:

“A Vãn…”

Rất gần.

Không giống tiếng nước mơ hồ ở miếu. Đây là tiếng người, khàn, rỗng, lặp đi lặp lại như đã gọi quá lâu tới mức quên vì sao gọi.

“A Vãn… đừng xuống…”

Tần Mạc đứng bất động.

Không phải nàng.

Hắn tự nhắc ngay.

Nhưng tiếng gọi ấy dùng đúng âm cuối tên nàng, kéo vào chỗ đau nhất trong hắn. Trên đầu là Chu Bình sắp bị phong lều. Dưới chân là tiếng người gọi nhầm tên Tô Vãn. Trước mặt là lối tối dẫn tới thứ Thái Huyền đẩy xuống dưới.

Sen đen nói: Chọn đi.

Tần Mạc nhắm mắt một nhịp.

Rồi hắn quay lên.

Chu Bình còn sống.

Người dưới kia còn có thể chờ một nhịp. Chu Bình thì không.

Hắn lao lên khỏi hành lang, hướng về lều số bảy. Sau lưng, tiếng gọi “A Vãn” vẫn vọng lên, nhỏ dần, như một người bị bỏ lại bên bờ nước.

Lần này, thanh y không lạnh vì hắn bỏ đi.

Nó lạnh vì dưới kia còn người khác cũng đang bị rửa tên.