tinbc tinbc

Chương 76: Một miếng của trời

Trận đánh đã kéo tới chỗ Tần Mạc biết mình cầm không nổi nữa. Áo cậu rách bươm, chín cánh sen rung lên vì phải đỡ liên tục, và Thương thì chưa đổ một giọt mồ hôi — nếu một thiên tướng có mồ hôi để đổ. Rồi Chu Bình bị dồn tới mép sân trắng, và Thương xoay kiếm về phía gã.

Không phải vì Thương nhắm Chu Bình. Mà vì hắn tính đúng như một người lính tính: kẻ yếu bên cạnh đối thủ là điểm buộc đối thủ phải cứu, và một kẻ phải cứu người khác thì hở sườn. Thương chém về Chu Bình không phải để giết gã, mà để buộc Tần Mạc lao ra đỡ — và khi Tần Mạc lao ra, sườn cậu sẽ mở.

Tần Mạc thấy cái bẫy — thấy rõ ràng, thấy đúng cái Thương muốn cậu làm — và cậu vẫn lao ra. Đây là chỗ một thiên tướng tính sai về cậu: hắn tưởng một kẻ khôn, thấy bẫy thì tránh, thấy quân cờ hớ thì bỏ. Nhưng Chu Bình không phải một quân cờ trong đầu cậu. Cậu lao ra, biết là bẫy, chọn cái bẫy — vì cái mất khi bỏ gã lớn hơn cái mất khi hở sườn, dù không phải cái mất nào cân được bằng máu. Cậu lao ra, đỡ nhát kiếm bằng cả lớp vỏ sen, và đúng như Thương tính, sườn cậu mở, và thanh kiếm bạc thứ hai của hắn — hắn đánh hai đường cùng lúc, một thiên tướng thừa sức — cắm vào ngang hông cậu.

Đau. Thật. Máu chảy. Cậu đã lâu không chảy máu — con thú, chín cánh sen, khiến cậu quen với việc lành ngay cả trước khi kịp đau. Giờ máu cậu rơi trên đá trắng, đỏ chói giữa cái sân trắng bong, từng giọt một, và cái sắc đỏ ấy trên nền trắng sạch trông sai trái, lạc lõng, như một vết bẩn trên một tờ giấy chưa viết. Chu Bình gào tên cậu từ mép sân. Và Thương, đã thu được cái thế hắn tính từ đầu, rút kiếm ra khỏi hông cậu để vung lên chém nhát kết liễu — không vội, không hả hê, chỉ là bước cuối của một quy trình.


Và trong cái khoảnh khắc mũi kiếm cắm trong hông cậu ấy, Tần Mạc làm cái điều cậu chưa từng làm, cái điều liều lĩnh nhất từ khi lên các tầng trời.

Cậu không rút ra. Cậu nắm lấy thanh kiếm đang cắm trong người mình — nắm bằng cả bàn tay, mặc nó cứa vào da thịt — và cậu thả Câu Hồn ấn chạy dọc theo thanh kiếm ấy, ngược lên, vào chính Thương.

Vì đây là cái Thương không phòng: một thiên tướng, cả đời đánh nhau, phòng mọi đường kiếm, mọi thế võ — nhưng chưa từng gặp một kẻ dùng chính vết thương của mình làm đường dẫn để cắn ngược vào kẻ đâm nó. Cả một pho binh pháp thiên đình dạy cách chém, cách đỡ, cách giết; không có trang nào dạy phải làm gì khi con mồi đã bị đâm thủng lại nắm lấy lưỡi kiếm mà không buông. Bàn tay Tần Mạc rách toạc vì nắm vào lưỡi bén, máu chảy đầm cả chuôi — nhưng cái đau ấy là cái giá cậu trả để có một đường dẫn thẳng vào Thương, và cậu trả không do dự.

Cậu không nuốt cả Thương — cậu không đủ sức, hắn quá lớn, nuốt hắn cũng như một cái chén định nuốt cả một dòng sông. Nhưng cậu cắn được một miếng: một mẩu đạo hạnh thiên tướng, chảy ngược theo lưỡi kiếm dính máu, vào cậu, qua Câu Hồn ấn.

Thương giật lùi, lần đầu trong cả trận mất thế — không vì đau, mà vì kinh ngạc: một hạt bụi vừa cắn một thiên tướng. Hắn rút kiếm ra khỏi hông Tần Mạc, lùi ba bước, và hắn làm cái việc mà một người lính được luyện để không bao giờ làm giữa trận: hắn nhìn xuống chính mình, xuống chỗ giáp bạc vừa bị rút mất một mẩu, và đứng lặng một nhịp — một nhịp thừa, một nhịp hắn lẽ ra phải dùng để kết liễu cậu, mà hắn lại dùng để không hiểu.

Còn Tần Mạc thì quỵ một gối xuống đá trắng, tay ôm hông chảy máu — và nuốt trọn cái miếng vừa cắn được.


Nó không giống bất cứ thứ gì cậu từng nuốt.

Đạo hạnh của Diệp Chẩn có nỗi oan. Của Tang Cô có cái tham. Của kẻ ăn mảnh có cả một biển đói. Nhưng đạo hạnh của một thiên tướng thì — lạnh. Không phải lạnh như băng. Lạnh như một tờ giấy trắng. Trong nó không có tham, không có sợ, không có đói, không có cả oán. Chỉ có một sự bình thản tuyệt đối — cái bình thản của một kẻ đã giao hết mọi câu hỏi cho cấp trên, chỉ giữ lại đúng phần việc của mình, và vì thế không bao giờ phải khổ vì bất cứ điều gì.

Nó không có vị. Đó là cái đầu tiên cậu nhận ra — mọi đạo hạnh cậu từng nuốt đều có một vị, một cảm xúc kèm theo, dù đắng dù tanh. Cái này trống trơn, sạch, như nước cất. Và chính cái không-vị ấy mới quyến rũ: nó không mang theo cái đau của kẻ bị nuốt, không có ký ức bám vào, không có gì để cậu phải gánh. Lần đầu, cậu nuốt một thứ mà không phải mang thêm một gánh nặng nào.

Và cái lạnh ấy, khi lan vào Tần Mạc, cho cậu — trong một khoảnh khắc dài kinh khủng — nếm cái mà cả đời cậu chưa từng có kể từ đêm hợp Thiên: sự nhẹ nhõm của việc thôi phải hỏi.

Cậu cảm được nó lan trong mình như một thứ thuốc tê. Cái hông đang chảy máu bớt đau. Cái lo cho Chu Bình mờ đi. Cái câu “vì cần hay vì thèm” — cái câu tra tấn cậu mỗi lần ra tay — bỗng im, vì với cái đạo lạnh này, không có “cần” hay “thèm”, chỉ có “lệnh” và “thi hành”. Cậu chỉ cần nhận cái mệnh lệnh đơn giản nhất — sống sót, nhặt nàng, xóa mọi thứ cản đường — và thi hành nó, sạch sẽ, không khổ, không cân, không đêm nào mất ngủ vì tự hỏi mình đã thành gì.

Cái nhẹ nhõm ấy, đúng cái nhẹ nhõm mà cái lò kẻ-ăn-mảnh từng mời cậu, ngọt tới mức chết người. Và lần này nó không phải một lời mời từ ngoài. Nó đã ở trong cậu rồi, vì cậu vừa nuốt nó.


Không.

Tiếng ấy, trong ngực cậu. Năm mảnh — cả năm — cùng bừng lên, đập dội một lượt, nóng, chống lại cái lạnh đang lan như một nắm than áp vào một tảng băng. Cái ấm của chúng và cái lạnh của miếng đạo thiên tướng gặp nhau ngay giữa lồng ngực cậu, và cậu thành cái chiến trường: một bên là cơn bình yên rủ cậu buông, một bên là năm mảnh của người con gái cậu đi tìm, gào lên rằng buông là mất.

Anh nghe em không? Cái lạnh anh vừa nuốt — nó không phải sức. Nó là cái đã làm thằng bé Thương kia thành một cái kiếm biết đi. Anh nuốt nó vào, anh thấy nhẹ, vì nó lấy đi cái khổ. Nhưng cái khổ ấy là anh. Cái đêm nào cũng hỏi mình đã thành gì — đó là anh. Đừng để cái lạnh ăn mất nó. Anh thà khổ mà còn hỏi, còn hơn nhẹ mà thôi hỏi.

Và cùng lúc, từ phía mép sân, Chu Bình lết tới — chân gã, cái chân chưa lành, giờ càng tệ vì vừa bị dồn ngã — và gã nắm lấy vai cậu, lay, gọi cái câu quen: “Tần Mạc! Vì cần hay vì thèm? Hỏi đi! Ngươi thôi hỏi là ta biết ngươi mất rồi — hỏi đi!”

Tần Mạc, nghe cả hai, gần như bật cười — một tiếng cười méo, đau. Vì cái trớ trêu: cái lạnh đang dỗ cậu “thôi hỏi”, và hai kẻ cậu thương nhất đang xé họng gào cậu “hỏi đi”. Cậu chịu tiếp tục khổ không, khi ngay trong tầm tay là sự bình yên?

Hai mỏ neo, cùng lúc, kéo cậu. Và Tần Mạc, quỳ trên vũng máu của chính mình giữa cái sân trắng, ghì lấy cái lạnh đang lan trong mình và không nuốt nó xuống hẳn. Cậu giữ nó ở cổ họng — cái miếng đạo thiên tướng — như giữ một viên thuốc độc dưới lưỡi, không nhả (cậu cần cái sức của nó để bịt vết thương, để đứng dậy), nhưng không nuốt (cậu không nhận cái lạnh của nó). Cậu tách sức khỏi lạnh: lấy cái mạnh, từ chối cái điềm tĩnh — như một kẻ ăn quả độc mà chỉ nuốt phần thịt, nhằn ra phần hạt.

Nó khó hơn mọi lần ghì con thú. Vì con thú gào, mà cái gì gào thì dễ nhận ra để chống. Cái lạnh này không gào. Nó êm ru, nó dỗ dành, nó nói bằng chính giọng của lẽ phải: con đường còn chín mươi lăm mảnh, mỗi mảnh một lần mày quỵ. Nuốt tao đi, mày đi hết con đường ấy mà không đau lần nào. Có gì sai với việc thôi đau? Tần Mạc, quỳ trong máu, phải tự trả lời cái giọng êm ấy, lần nữa: cái đau là bằng chứng cậu còn thương ai đó.

“Vì cần.” Cậu nói, khản, đáp Chu Bình, và đáp cả cái lạnh trong mình. “Ta cắn hắn vì cần — để sống, để giữ ngươi. Không vì thèm cái nhẹ nhõm hắn cho. Ta vẫn hỏi. Ta còn hỏi. Ta chưa mất.”


Thương đứng bên kia, đã lấy lại thế, giáp bạc lấm một vệt — chỗ cậu cắn — và hắn nhìn Tần Mạc quỳ trong máu mà không thừa thắng xông tới.

“Ngươi cắn được một miếng của ta.” Hắn nói, và giọng hắn có một cái gì mới, một sự chú ý thật. “Chưa ai làm thế. Ngươi lấy được một mẩu cái đạo của ta — cái mà trên cao gọi là ‘thiên tâm’, cái bình thản của kẻ phụng sự. Và ngươi…” hắn nghiêng đầu, quan sát, “…ngươi không nuốt nó. Ngươi giữ nó ở cổ mà không cho nó xuống. Vì sao? Nó là cái tốt nhất ta có. Nó cho ta thôi khổ. Sao ngươi không nuốt?”

“Vì cái khổ của ta là của ta.” Tần Mạc đáp, đứng dậy, một tay ghì hông. “Ngươi cho ta cái đêm nào cũng hỏi mình đã thành gì. Ta thấy ngươi không còn hỏi nữa — ngươi gọi đó là bình thản. Ta gọi đó là chết mà vẫn đi. Ta thà đau.”

Thương im lặng rất lâu. Rồi hắn tra kiếm vào vỏ — một cử chỉ làm cả Tần Mạc lẫn Chu Bình sững.

“Ta không xóa ngươi hôm nay.” Hắn nói. “Không phải vì ta không thắng được — ngươi biết ta thắng được. Mà vì ngươi vừa cho ta một câu hỏi ta chưa được phép hỏi bao giờ: cái lệnh ta thi hành, có ác không. Ta phải mang câu ấy về. Ta phải… nghĩ.” Hắn nói từ “nghĩ” như một từ ngoại quốc, một thứ hắn chưa quen dùng. “Lần sau ta xuống, có lẽ ta vẫn xóa ngươi — nếu ta nghĩ xong mà lệnh vẫn là lệnh. Hoặc có lẽ không. Ta chưa biết. Và cái ‘chưa biết’ này, đóa sen, là thứ ngươi vừa gieo vào một thiên tướng chưa từng chưa-biết bao giờ.”

“Ngươi hỏi ta.” Tần Mạc gọi với theo, tựa vào Chu Bình, máu vẫn rỉ qua lớp băng. “Nghĩ cho kỹ, Thương. Nghĩ xem cái ngươi đang canh, cái ngươi gọi là trật tự, được xây bằng bao nhiêu người bị xé như nàng. Rồi ngươi tự hỏi: nếu một trật tự phải xé người ra làm củi mới đứng được, thì cái trật tự ấy đáng canh không, hay đáng đạp?”

Thương không đáp. Nhưng hắn dừng lại một nhịp trước khi bước tiếp — một nhịp rất nhỏ, cái nhịp của một kẻ vừa nghe một câu sẽ theo mình về tận tầng chín. Rồi hắn quay đi, thân giáp bạc mờ dần vào bầu trời bạc của tầng trời, để lại hai người trên cái sân trắng vấy máu.

Tần Mạc quỵ hẳn xuống khi Thương đi khuất, sức rút cạn cùng máu. Chu Bình lết tới, xé áo mình băng cái hông cậu, tay run, miệng vừa băng vừa chửi — chửi cái trời, chửi cái thiên tướng, chửi cả Tần Mạc vì cái trò nắm-kiếm-điên-rồ — và cái giọng càu nhàu quê mùa ấy, giữa cái sân trắng lạnh lẽo, là thứ ấm nhất cả tầng trời này có. Tần Mạc để gã băng, mắt nhìn lên chỗ Thương vừa tan, và cậu giữ cái miếng đạo lạnh dưới lưỡi, không dám nuốt, không nỡ nhả — một viên thuốc vừa là thuốc vừa là độc.

“Ngươi lấy được cái gì của nó?” Chu Bình hỏi, thắt nút băng. “Ta thấy mặt ngươi vừa rồi… trắng bệch, mà lại yên. Cái vẻ yên ấy làm ta sợ.”

“Một miếng của trời.” Tần Mạc đáp, khản, một tay vẫn ghì bàn tay kia đầy máu vì nắm lưỡi kiếm. “Cái làm nó thôi khổ. Ta giữ cái sức — đủ để bịt vết thương này, đủ để đứng dậy đi tiếp — mà không nuốt cái yên. Nhưng…” cậu nhìn bàn tay mình, bàn tay vừa nắm lưỡi kiếm, giờ đầy máu, “…ta không chắc giữ được lâu. Cái yên ấy dỗ ngọt lắm, Chu Bình. Mỗi lần ta mệt, nó lại thì thầm: thôi hỏi đi, thôi khổ đi. Ngươi phải hỏi ta cái câu ấy nhiều hơn. Từ giờ, nhiều hơn.” Cậu lấy cái mỏm đá thấp làm điểm tựa, đứng dậy. Trước mặt, cái sân trống trải giờ có thêm một lối đi tiếp lên cao — lối mà Thương, bằng cách rút lui, vừa để ngỏ, hoặc vừa dẫn họ vào sâu hơn để một ngày xử lại. Cả hai khả năng, Tần Mạc đều bước.