Chương 75: Vạn Pháp Các
Vạn Pháp Các có mùi giấy khô và sấm bị nhốt.
Nó đứng sau Thiên Luật Điện, cao hơn điện luật nhưng im hơn. Tường ngoài không trắng hoàn toàn mà ngả màu xương cũ, trên mỗi tầng treo một vòng chuông nhỏ. Gió đi qua không làm chuông kêu. Chỉ khi có thẻ ngọc bị lấy sai vị trí, hoặc có người bước vào tầng không được phép, chuông mới ngân. Người trong ngoại viện gọi đó là nơi cất tri thức của Thái Huyền. Tần Mạc đứng dưới chân các bậc đá, nhìn hàng ngàn ô cửa hẹp, cảm thấy nó giống một cái đầu khổng lồ, nhớ mọi thứ, nhưng không chắc hiểu thứ mình nhớ.
Hắn vào bằng thẻ tạp dịch chuyển thuốc.
Nhiệm vụ của hắn là đưa ba hộp dược liệu trấn thần tới kho thẻ thấp, nhận lại hai thùng thẻ mốc đem ra phơi. Tất cả được ghi trên phiếu: giờ vào, giờ ra, người giao, người nhận, số hộp. Tạp dịch ở Vạn Pháp Các không được nói lớn. Không được đọc thẻ. Không được chạm vào kệ có dây đỏ. Không được ngẩng đầu nhìn tầng trên quá ba nhịp. Luật được dán ngay cửa, chữ nhỏ nhưng rất đều.
Chu Bình nghe xong dặn: “Nhớ đếm nhịp. Ngươi hay nhìn thứ không nên nhìn.”
“Ngươi ở lều đừng chết.”
“Ta cố. Nhưng nếu cháo trưa có hành, chưa chắc.”
Tần Mạc cất câu đùa ấy trong ngực như cất một viên đá giữ người không trôi.
Kho thẻ thấp nằm ở tầng một, nơi lưu công pháp nhập môn, y thuật thường, sổ vật liệu và danh mục công khai. Người quản kho là một nữ tu trung niên, tóc búi chặt, mắt không rời bàn tính. Bà kiểm phiếu của hắn, kiểm thùng, kiểm cả móng tay xem có dính mực sao chép không.
“Áo xám mới?”
“Vâng.”
“Quy tắc?”
“Không đọc, không chạm kệ dây đỏ, không lên tầng, không nói lớn.”
“Thêm một điều.” Bà gõ bàn tính. “Không tò mò. Tò mò làm tạp dịch chết nhanh hơn bệnh.”
Tần Mạc cúi đầu. “Vâng.”
Bà chỉ kệ phía tây. “Đặt thuốc đó. Lấy thùng thẻ mốc bên dưới. Nếu làm rơi thẻ, gọi người, không tự nhặt.”
Tần Mạc làm theo.
Kho thẻ thấp rộng như một khu chợ im lặng. Kệ gỗ kéo dài thành hàng, mỗi hàng có nhãn: địa lý, y dược, yêu vật, hồn phách, nhân quả, luật lệ, công đức, vãng sinh. Mỗi thẻ ngọc nằm trong một ô nhỏ. Có thẻ sáng, có thẻ xám, có thẻ bị niêm bằng giấy vàng. Tần Mạc đẩy xe qua hàng “vãng sinh”, tay đặt trên thùng thuốc, không chạm.
Sợi chỉ lạnh trong thanh y hướng về phía sau kệ.
Không phải tầng trên.
Là một ngăn công khai thấp.
Hắn dừng lại trước khi bản năng kịp làm hắn lộ. Trên ngăn đó có thẻ: “Vãng Sinh Lục, bản nhập môn.” Không dây đỏ. Không niêm. Tạp dịch không được đọc, nhưng thẻ không cấm. Bên cạnh có một đệ tử trẻ đang tìm thẻ y dược, lẩm bẩm vì không nhớ số kệ. Tần Mạc làm thùng thẻ mốc nghiêng nhẹ. Ba thẻ cũ trượt ra nền.
“Đừng nhặt!” nữ quản kho quát ngay.
Tần Mạc lùi lại. Đệ tử trẻ gần đó theo thói quen cúi xuống nhặt giúp. Nữ quản kho lại quát hắn. Trong kho rối một nhịp nhỏ. Tần Mạc dùng thân xe che tay, chạm rất nhanh vào thẻ “Vãng Sinh Lục”.
Thẻ lạnh.
Một dòng chữ chảy qua mắt hắn, không phải bằng mực, mà bằng ý:
Người chết thường qua dòng nông, tên rửa chậm, hương nhà còn níu.
Người bị đại nhân quả, thiên mệnh, cấm tế kéo xuống dòng sâu, tên rửa nhanh, thân thuộc gọi dễ thành nhiễu.
Tần Mạc rút tay ngay.
Đầu hắn đau như bị kim châm sau mắt. Chỉ hai dòng. Chỉ bản nhập môn. Nhưng tiếng nước trong tai đã rõ hơn hẳn. Hắn thấy một bát cơm trên tang Lý Phúc, thấy trang sổ trắng, thấy tay áo xanh trong vệt nước, thấy mình suýt kéo. Mồ hôi lạnh rịn ra.
Nữ quản kho đi tới. “Ngươi chạm gì?”
“Thùng thẻ.”
Bà nhìn hắn. Mắt bà dừng ở sắc mặt hắn. “Mới vào kho bị khí thẻ ép là thường. Ra ngoài thở ba nhịp rồi vào. Đừng nôn trong kho.”
Tần Mạc cúi đầu đi ra hiên.
Trên hiên Vạn Pháp Các, gió rất cao. Từ đây nhìn xuống ngoại viện, người xếp hàng nhỏ như hạt gạo. Lều số bảy chỉ là một mái vải. Thiên Luật Điện là một khối trắng. Cửa phụ sau kho rác thuốc gần như không thấy. Càng lên cao, khổ đau càng thành đường nét gọn gàng.
Tần Mạc chống tay lên lan can, thở từng nhịp.
Không kéo.
Không nhận nhầm.
Không biến nàng thành dòng chữ trong thẻ.
Tiếng bước chân tới gần. Lâm Tịnh Dao đứng cách hắn ba bước, tay cầm phiếu tra danh mục.
“Ngươi chạm thẻ.”
“Ừ.”
“Ta đã nói đừng.”
“Ngươi không nói.”
“Ta tưởng ngươi tự biết.”
“Ta biết, nhưng vẫn chạm.”
Câu thật làm nàng nghẹn. Một lát sau, nàng nói: “Thẻ thấp mà ngươi đã đau như vậy. Tầng cấm sẽ nghiền ký ức ngươi.”
“Ta đọc được dòng nông, dòng sâu.”
Nàng nhìn hắn. “Vậy ngươi hiểu vì sao Luân Hồi Giám không mở cho người tìm thân.”
“Vì người tìm thân dễ nhận nhầm.”
“Và dễ kéo.”
“Ừ.”
“Ngươi có kéo không?”
Tần Mạc nhìn xuống ngoại viện. Trần thị đang xếp hàng nhận thuốc cho A Lạc. A Lạc ôm A Mộc, ngẩng đầu nhìn Vạn Pháp Các như nhìn một ngọn núi truyện cổ. Chu Bình nằm trong lều, có lẽ đang chê cháo. Tô Vãn không ở bất cứ nơi nào mắt hắn thấy, nhưng nàng lại có mặt trong câu hỏi này.
“Ta không biết.” Hắn nói.
Lâm Tịnh Dao sững lại.
“Ngươi không nói mình sẽ không?”
“Nếu ta nói chắc, là nói dối. Nếu thật sự thấy nàng, hoặc thấy một người giống nàng tới mức tim ta tin trước mắt ta kịp nghĩ, ta không biết tay mình sẽ làm gì. Cho nên ta cần biết trước, cần luật, cần người cản, cần nhớ câu nàng nói.”
“Nàng nói gì?”
“Nếu ta quên ngươi, đừng hận ta.”
Gió trên hiên dừng một nhịp.
Lâm Tịnh Dao quay mặt đi. “Nàng không giao nhiệm vụ cho ngươi.”
“Ừ.”
“Vậy ngươi đang tự giao.”
“Ta biết.”
“Tự giao nhiệm vụ là bước đầu biến người khác thành lý do.”
Câu ấy sắc hơn kiếm. Tần Mạc không phản bác. Nếu Chu Bình nói, hắn có thể mắng. Lâm Tịnh Dao nói bằng giọng luật, nhưng lần này luật chạm đúng chỗ.
Nàng đưa phiếu danh mục cho hắn. “Ta tìm được mục dẫn công khai. Luân Hồi Giám ở tầng cấm ba, khu pháp khí nhân quả. Muốn xin mở cần một trong ba thứ: lệnh Thiên Luật Điện, công đức sạch đủ cấp, hoặc hồn lực sạch được Công Đức Khố chứng nhận.”
“Công Đức Khố ở đâu?”
“Sau Vạn Pháp Các, bên dưới điện phụ.” Nàng chần chừ. “Đừng đi một mình.”
“Ngươi đi với ta?”
“Ta phải trực xét giấy tự nguyện hôm nay.”
“Vậy ai đi?”
Lâm Tịnh Dao im. Rõ ràng nàng không có đồng minh đủ tin. Người mới nghi hệ thống thường cô độc hơn người phản hệ thống. Vì người phản đã bước ra ngoài, còn người nghi vẫn phải sống trong nhà, ăn cơm trong nhà, gọi những người có thể sai là sư huynh sư thúc.
“Ta sẽ đi một mình.” Tần Mạc nói.
“Nếu ngươi bị bắt ở Công Đức Khố, thẻ ta đưa sẽ lộ.”
“Ta không mang thẻ của ngươi.”
“Đó không phải điều ta lo nhất.” Nàng nhìn hắn. “Công Đức Khố là nơi người ta cân giá của cứu người. Ngươi vừa đọc dòng sâu. Tâm ngươi không ổn. Đừng tới nơi đó với sen đen đói.”
“Nó luôn đói.”
“Vậy ngươi luôn nguy hiểm.”
“Ừ.”
Lâm Tịnh Dao có lẽ không ngờ hắn nhận. Nàng nhìn hắn như nhìn một người tự khai tội trước khi bị hỏi. Sau đó nàng nói nhỏ: “Nguy hiểm mà biết mình nguy hiểm thì còn có thể đặt giới hạn.”
“Giới hạn của ngươi là gì?”
“Luật.”
“Nếu luật sai?”
“Chứng cứ.”
“Nếu chứng cứ bị khóa?”
Nàng không đáp ngay. Dưới sân, tiếng chuông ngoại viện vang giờ phát cháo. Một đám tạp dịch áo xám ùa ra, nhưng vẫn xếp hàng. Sự ngăn nắp của Thái Huyền đi vào cả cơn đói.
“Thì tìm người cùng thấy.” Nàng nói cuối cùng. “Một mình nhìn thấy sự thật rất dễ thành điên.”
Tần Mạc nghĩ tới Trấn Hồn Đài. Hắn đúng là một mình nhìn thấy quá nhiều thứ không ai dưới đài được phép thấy. Nếu không có Chu Bình còn sống, nếu không có A Khê, Tề lão đạo, bà chủ cháo, đứa trẻ bán hương, có lẽ hắn đã sớm tin chỉ cần giết hết là xong.
“Ngươi muốn cùng thấy?”
“Ta muốn biết mình đang đứng trên cái gì.” Lâm Tịnh Dao nói. “Không phải vì ngươi.”
“Ta biết.”
Nữ quản kho gọi từ trong: “Áo xám! Hết ba nhịp từ lâu rồi. Muốn trốn việc à?”
Tần Mạc quay vào.
Trong kho, hắn không chạm thẻ nữa. Hắn chỉ chuyển thẻ mốc ra sân phơi. Nhưng khi đi ngang kệ nhân quả, một thẻ khác tự sáng rất nhẹ. Trên nhãn ghi: “Người nhập luân hồi không còn là người cũ.” Câu ấy đâm vào mắt hắn.
Hắn không chạm.
Không cần chạm cũng đau.
Tối hôm ấy, hắn trở về lều số bảy. Chu Bình đang ăn cháo, mặt nghiêm túc như thẩm định độc dược.
“Có hành không?” Tần Mạc hỏi.
“Không. Nhưng nhạt tới mức xúc phạm cháo.”
Tần Mạc ngồi xuống, kể về Vãng Sinh Lục, dòng nông, dòng sâu, Luân Hồi Giám, Công Đức Khố. Chu Bình nghe xong đặt bát xuống.
“Người nhập luân hồi không còn là người cũ.” Gã lặp lại. “Ngươi sợ câu đó?”
“Ừ.”
“Ta cũng sợ.” Chu Bình nói. “Nhưng nếu nàng không còn là người cũ, không có nghĩa nàng không là người. Cẩn thận đấy. Ngươi yêu người cũ, đừng làm hại người mới.”
Tần Mạc nhìn gã.
Chu Bình nhún vai rất nhẹ. “Ta bệnh, không ngu.”
Tần Mạc không đáp được. Gã lại cầm bát cháo lên, nhưng ăn được một thìa thì dừng. “Nói thật, nếu ta chết rồi vào luân hồi, đời sau làm người bán bánh, ngươi gặp ta mà cứ gọi Chu Bình, ta cũng đánh ngươi.”
“Ngươi đời sau vẫn đánh được?”
“Nếu không đánh được thì ta tăng giá bánh.”
Câu đùa rất nhạt, nhưng nó làm Tần Mạc thở ra. Trong căn lều đầy mùi thuốc, chuyện luân hồi bỗng rơi xuống một thứ rất cụ thể: một người có thể đổi tên, đổi nghề, đổi thói quen, nhưng vẫn có quyền không bị người cũ kéo về bằng một cái tên cũ. Tần Mạc thấy đau hơn, nhưng đau ấy rõ hơn. Rõ thì dễ giữ.
“Nếu đời sau ngươi bán bánh, ta sẽ mua.” Hắn nói.
“Mua thì trả tiền. Đừng ghi nợ.”
“Ngươi bắt ta ghi nợ suốt.”
“Với người sống thì ghi. Với bánh thì trả.” Chu Bình nhắm mắt. “Đó là đạo lý phàm nhân.”
Tần Mạc lấy tấm vải sổ nợ ra, định ghi câu ấy, rồi dừng. Chu Bình mở hé mắt. “Ghi đi.”
“Ngươi vừa bảo bánh trả tiền.”
“Đạo lý hay cũng phải ghi.”
Tần Mạc viết thêm: nếu gặp người đời sau, hỏi trước khi gọi.
Chữ vừa khô, thanh y trong thùng rễ đắng lạnh lên rất nhẹ. Không phải kéo. Giống một ngón tay đặt lên giấy, chấp nhận dòng ấy được ở đó.
Y tu già vén rèm vào thay thuốc cho Chu Bình đúng lúc ấy. Bà nhìn tấm vải ghi nợ, nhìn dòng mới, rồi nhìn Tần Mạc. “Người trẻ các ngươi viết chữ như đòi mạng.”
Chu Bình cười yếu. “Bà đọc được?”
“Làm y tu ngoại viện mà không đọc được chữ xấu thì chết đói.” Bà cắt băng cũ, động tác rất nhanh. Vết luật thương trên ngực Chu Bình đã bớt tím, nhưng mỗi khi băng rời da, một đường sáng trắng vẫn co lại như con sâu bị chạm.
Tần Mạc đứng gần hơn.
Bà y tu liếc hắn. “Đừng dùng tà lực. Hôm qua ngươi truyền một chút linh lực vào dây phong, ta thấy.”
“Tôi chỉ giữ ổn.”
“Ta biết. Nếu không biết, ngươi đã bị đuổi.” Bà rắc bột thuốc, giọng bình thản. “Ngoại viện nhiều luật, nhưng người bệnh trước mặt thì trước mặt. Ai giữ được mạng người mà không làm người khác chết, ta nhắm một mắt.”
Tần Mạc cúi đầu. “Bà tên gì?”
“Hỏi để ghi nợ?”
“Ừ.”
Bà im một nhịp, rồi nói: “Mạnh bà tử. Không phải Mạnh Bà dưới âm phủ. Đừng nhìn ta như sắp cười.”
Chu Bình lập tức quay mặt vào tường, vai run.
Mạnh bà tử băng xong, đập nhẹ vào vai gã. “Cười được là chưa chết. Tốt.” Bà đứng dậy, nhìn tấm vải lần nữa. “Ghi thêm một câu: người bệnh không phải lý do để người sống phát điên.”
Tần Mạc viết.
Bà gật đầu, đi ra ngoài như chưa từng nói gì quan trọng. Nhưng câu ấy nằm trên vải, ngay dưới dòng không kéo nàng chỉ vì ta đau, làm hai dòng giữ nhau như hai thanh nẹp.
Chu Bình nhìn rèm lều lay sau lưng bà. “Mạnh bà tử mà không cho uống canh quên, chỉ cho uống thuốc đắng. Thái Huyền đúng là tiết kiệm.”
Tần Mạc không cười, nhưng khóe miệng động một chút.
“Thấy chưa.” Chu Bình nhắm mắt. “Người sống có tên là đã khó xử hơn vật nhiều.”
Tần Mạc nhìn chữ Mạnh bà tử mới ghi. Một cái tên buồn cười, một câu mắng, một bát thuốc đắng. Những thứ ấy nhỏ đến mức không xứng đặt cạnh Luân Hồi Giám, nhưng nếu thiếu chúng, hắn chỉ còn lại cổng cấm và sát khí.
Ngoài lều, tiếng chuông Vạn Pháp Các bỗng ngân một tiếng dài.
Không phải chuông báo giờ.
Lâm Tịnh Dao vén rèm bước vào, mặt nghiêm.
“Có người ở Công Đức Khố phát hiện thanh y không có công đức, chỉ có oán nhân quả. Họ đang truy nguồn vật cấm tế trong ngoại viện.”
Tần Mạc đứng dậy.
Thanh y trong thùng rễ đắng lạnh như băng.
Ở cuối sân, đèn trắng của Công Đức Khố lần lượt sáng lên.