tinbc tinbc

Chương 75: Kẻ được phái xuống

Chuyến đi lên tầng này dài hơn lần trước. Cột hồn xoáy ngược cuốn hai người qua một quãng tối đen kéo tưởng chừng vô tận, cái áp lực tò-mò-lẫn-cảnh-cáo mỗi lúc một đặc, cho tới khi Tần Mạc gần như không thở được. Rồi cột hồn nhả hai người ra ở một tầng không giống bất cứ tầng nào trước đó.

Không xám như Trung Thiên. Không đẹp giả như cõi Từ Quân. Tầng này trống — một mặt phẳng đá trắng trải tới chân trời, không cây, không nước, không hồn, chỉ có đá trắng và một bầu trời cao vòi vọi màu bạc. Sạch tới mức lạnh. Như một cái sân điểm binh của trời, quét dọn để không gì cản tầm nhìn.

Chu Bình, vừa ra khỏi cột hồn, đã lảo đảo. “Chỗ này…” Gã thở, nhìn quanh cái mặt phẳng trắng vô tận. “Chỗ này không có chỗ nào để nấp. Ta không thích. Mấy tầng dưới, ít ra còn có tháp, có khe đá, có cái mà luồn. Chỗ này trống hoác.” Tần Mạc gật, mắt quét khắp cái mặt phẳng không một bóng đổ. Một cõi dựng ra mà không chừa lấy một chỗ nấp, cậu nghĩ, là một cõi của kẻ không cần nấp.

Và giữa cái sân trắng ấy, có một người đứng đợi.

Tần Mạc biết ngay đây không phải một cư dân, không phải một kẻ giữ vườn. Người này khoác giáp — giáp bạc, không một vết, ôm lấy một thân hình cao và thẳng như một ngọn giáo dựng. Không mũ. Gương mặt trẻ, nghiêm, đẹp một cách vô cảm như tạc từ đá. Và khí tức từ người ấy tỏa ra làm cả Chu Bình, kẻ không có pháp lực, cũng phải quỳ một chân xuống — một sức nặng không phải đe dọa, mà là thứ bậc, cái sức nặng của một kẻ ở cao đè xuống một kẻ ở thấp, tự nhiên như trọng lực. Tần Mạc phải dồn chín cánh sen ra chống, và cậu nhận ra ngay: cái sức nặng này khác mọi thứ cậu từng chịu. Con mắt tầng trên ở cõi dưới phán xét từ xa; Thủ Vệ đè bằng khối lượng hồn; Từ Quân dụ bằng lời. Cái này thì đơn giản là cao hơn — như thể chỉ riêng việc kẻ ấy tồn tại ở một bậc trên đã đủ ấn mọi kẻ dưới xuống đất, không cần ra tay.

Cậu ghì Chu Bình đứng dậy bằng một tay, tay kia giữ thế. “Đứng sau ta.” Cậu nói khẽ. “Đừng để nó nhắm ngươi.” Nhưng cậu biết, ngay khi nói, rằng ở cái sân trống này, giữ một người khác an toàn là điều gần như không thể — không có gì để nấp, và một thiên tướng thì thừa mắt để thấy đâu là chỗ yếu của cậu.

“Tần Mạc.” Người ấy nói. Không hỏi. Biết. “Đóa sen chín cánh. Kẻ đã đứng dưới đáy Trung Thiên tuyên chiến với các tầng trời, rồi lẻn lên đây từng tầng, ăn trộm lại những mảnh hồn đã được thu chính đáng.”


“Ta là Thương.” Người ấy nói tiếp, và cái tên gọn như một nhát chém. “Thiên tướng tầng thứ chín. Ta được phái xuống để xử lý ngươi.” Hắn nói “xử lý” như nói về một việc hành chính — không phải “giết”, không phải “trừng phạt”, mà “xử lý”, cái từ người ta dùng cho rác, cho lỗi, cho những thứ chỉ cần được dọn đi cho gọn.

Tần Mạc đỡ Chu Bình đứng dậy, đẩy gã ra sau lưng mình, và cậu cân kẻ trước mặt bằng con mắt của một kẻ cả đời sống nhờ đọc đúng đối thủ. Cậu đã gặp một cỗ máy câm (Thủ Vệ), một chức năng rỗng (Các chủ), một cái miệng đói (kẻ ăn mảnh), một kẻ tin mình nhân từ (Từ Quân). Người này khác tất cả. Người này là một người lính — kỷ luật, thẳng, không mưu mẹo, không cám dỗ. Một kẻ được ra lệnh, và thi hành lệnh, sạch sẽ.

“Được phái xuống.” Tần Mạc lặp lại. “Nghĩa là ta đã làm phiền tới mức trên cao phải sai một thiên tướng. Tốt. Ta tưởng mình còn nhỏ để họ để ý.”

“Ngươi nhỏ.” Thương đáp, thản nhiên, không phải khinh mà là sự thật trong mắt hắn. “Một hạt bụi. Nhưng một hạt bụi lọt vào bánh răng, nếu không gạt ra, sẽ làm xước cả cỗ máy. Ta không được phái xuống vì ngươi mạnh. Ta được phái xuống vì ngươi sai chỗ. Ngươi là một cái lỗi trong sổ. Việc của ta là xóa cái lỗi.” Hắn rút kiếm — một thanh kiếm bạc dài, mỏng, không hoa văn, thuần túy là một công cụ để giết. “Không có gì cá nhân, đóa sen. Ta không ghét ngươi. Ta còn hơi trọng ngươi — ngươi đi được xa hơn mọi kẻ trước. Nhưng trọng một kẻ không ngăn ta xóa nó. Ta là lính. Ta xóa cái ta được bảo xóa.”


Tần Mạc dồn chín cánh sen, và cậu chợt thấy tay mình, cái tay cầm ấn, hơi ghì lại — cái phản xạ của một kẻ đứng trước một đối thủ mà bản năng săn của hắn không dám hứa phần thắng. Lần đầu kể từ khi lên các tầng trời.

Thủ Vệ mạnh nhưng câm, cậu qua bằng cách thả hồn-lõi. Kẻ ăn mảnh mạnh nhưng vụng, cậu qua bằng cách luồn. Từ Quân không đánh, chỉ dụ, cậu qua bằng cách tỉnh. Nhưng Thương thì vừa mạnh, vừa biết đánh — một thiên tướng được luyện để chiến đấu, cầm một thanh kiếm trong một thân giáp bạc, đứng trên chính tầng trời của hắn nơi khí tức nghiêng về phía hắn. Đây là lần đầu cậu gặp một đối thủ có thể đơn giản là mạnh hơn cậu, ở mọi mặt, không có mẹo nào để lách.

“Trước khi ngươi ra tay,” Tần Mạc nói, câu giờ, đọc thế, “cho ta hỏi một câu. Ngươi bảo ta ăn trộm những mảnh hồn ‘được thu chính đáng’. Chính đáng? Ngươi biết những mảnh ấy là của ai không? Là của một người con gái bị xé thành trăm mảnh để làm nhiên liệu. Ngươi gọi việc xé một người ra làm củi là ‘chính đáng’?”

Thương dừng, một khắc — không phải vì lung lay, mà vì hắn thật sự cân câu hỏi, cái cách một kẻ kỷ luật cân mọi thứ. “Ta không biết mảnh ấy của ai.” Hắn đáp. “Ta không được cho biết. Ta được cho một lệnh: các mảnh hồn ở các tầng phải nằm yên chỗ chúng được xếp; kẻ nào xê dịch chúng là lỗi, phải xóa. Ta thi hành. Việc một mảnh là của ai, có đáng thương không, có bị xé oan không — không nằm trong lệnh của ta, nên không phải việc của ta.”

“Đó là cách cái ác lớn nhất được làm.” Tần Mạc nói khẽ. “Không phải bởi kẻ ác. Bởi những kẻ tử tế chỉ làm đúng phần lệnh của mình, và không ai hỏi cả cái lệnh có ác không. Cỗ máy dưới kia xé nàng thành trăm mảnh — nhưng không có ai trong nó thấy mình xé một con người. Sứ chỉ vận hồn. Các chủ chỉ giữ vườn. Ngươi chỉ xóa lỗi trong sổ. Mỗi kẻ làm một phần nhỏ, sạch sẽ, không ai nhúng cả bàn tay vào máu — và cộng lại thì một người con gái bị xé làm củi. Đó là cái ta chống, Thương. Không phải ngươi. Cái lệnh của ngươi.”

Cậu vừa nói vừa dịch từng bước rất khẽ, kéo Thương xoay theo — để lưng cậu che dần cho Chu Bình có đường lùi ra sau một mỏm đá thấp, cái duy nhất trên cả cái sân trống này.


Câu ấy chạm vào một chỗ nào đó trong Thương — Tần Mạc thấy nó, một gợn rất nhỏ trong đôi mắt tạc đá, một cái chớp mắt lâu hơn cần thiết. Đâu đó sau cái mặt kỷ luật ấy, câu hỏi vừa gieo đã cắm vào. Nhưng hắn không phải Từ Quân, không phải kẻ để một câu lay chuyển giữa trận. Hắn khép cái gợn ấy lại bằng kỷ luật, như đóng một cánh cửa, và nâng kiếm lên lại — cái gợn đã đóng, con dao đã sẵn.

Cậu thử cái cuối cùng còn lại: cậu thả con thú ra một phần, để cái đói của nó phủ lấy Thương, cái đòn tinh thần đã làm bao kẻ chùn. Con thú vươn về phía thiên tướng — rồi rụt lại, khịt mũi, quay đi. Vì với con thú, Thương không phải một bữa ăn có mùi máu nóng; hắn có mùi của một thứ đã lạnh, đã sạch, đã không còn gì để nuốt. Ngay cả cái đói của Sát Đạo cũng không tìm thấy chỗ bám trên một kẻ đã giao hết ham muốn của mình cho cấp trên. Đòn cuối của cậu vô dụng, và Thương thậm chí không nhận ra cậu vừa thử nó.

“Có thể ngươi đúng.” Hắn nói, nâng kiếm. “Ta không được trả công để nghĩ về điều đó. Trên cao ban lệnh, ta thi hành; giữa hai việc ấy không có chỗ cho một câu hỏi. Nếu ta bắt đầu hỏi cái lệnh có ác không, thì ta không còn là một thiên tướng nữa — ta thành một kẻ như ngươi, một cái lỗi. Và một cái lỗi thì tự nó cũng phải bị xử.” Hắn nói câu ấy đều đều, nhưng Tần Mạc nghe ra, rất khẽ, dưới cái đều ấy, một sợi gì căng — như thể chính hắn cũng vừa nghe thấy cái đáng sợ trong lời mình. “Chuẩn bị đi, đóa sen. Ta cho ngươi rút kiếm trước, vì ngươi nói được một câu đáng nghĩ. Đó là tất cả sự nể ta cho được.”

Và hắn lao tới.

Không có màn dạo đầu. Không có thăm dò, không có vờn quanh như thú trước khi vồ. Một người lính không phí động tác thừa: hắn thấy mục tiêu, hắn tới, hắn chém. Thương di chuyển như chính cái tên hắn — một nhát chém, thẳng, nhanh tới mức không khí giữa hắn và Tần Mạc như bị xé một đường, và Tần Mạc chỉ kịp dựng chín cánh sen thành một lớp vỏ và lệch người. Thanh kiếm bạc trượt qua vai cậu, cắt đứt một mảng áo, và để lại trên lớp vỏ sen đen một vết — một vết cắt, thứ mà Thủ Vệ mấy vạn hồn không làm được. Chín cánh sen của cậu từng chịu được cả một biển hồn ép vào mà không rách; vậy mà một đường kiếm của Thương xẻ qua nó như xẻ qua sương. Không phải vì kiếm nặng. Vì nó đúng — đúng góc, đúng lực, đúng chỗ lớp vỏ mỏng nhất — cái đúng của một kẻ đã chém mười vạn nhát để biết chém nhát thứ mười vạn lẻ một vào đâu. Kiếm của Thương không mạnh hơn Thủ Vệ. Nó sắc hơn — sắc vì kỷ luật, vì mỗi nhát đều đúng chỗ, không phí một phần lực.

Tần Mạc thử phản đòn — thả một sợi Câu Hồn ấn nhắm cổ tay cầm kiếm của Thương, cái đòn đã hạ bao sứ giả. Thương không né. Hắn để sợi tơ chạm giáp, và sợi tơ trượt đi — giáp bạc của một thiên tướng không cho Câu Hồn ấn bám vào; nó được rèn để chống đúng loại đạo như của cậu. Rồi Thương chém trả, và Tần Mạc phải bỏ cả thế công mà cuộn người tránh, lăn trên đá trắng, áo rách thêm một đường.

Cậu thử lần nữa — dồn chín cánh sen thành một mũi nhọn, đâm thẳng, cái đòn công thay vì thủ. Thương gạt nó sang bên bằng sống kiếm, gọn gàng, không phí một phần lực, rồi bước vào trong tầm cậu — chỗ chín cánh sen khó xoay — và thúc chuôi kiếm vào ngực cậu. Tần Mạc bị hất bay ngược, trượt trên đá trắng, và cái sân trơn không cho cậu điểm bám để gượng. Hắn không đuổi theo vội; hắn bước, đều, cái bước của một kẻ biết con mồi không có đường ra.

Tần Mạc gượng dậy, đọc, và trong ba nhịp thở đầu cậu hiểu ra sự thật lạnh lùng: ở một trận đánh thuần, cậu thua. Con thú trong cậu, ngửi thấy đối thủ, không reo đòi ăn như mọi khi — nó , nó lùi vào sâu trong đan điền, như một con vật nhỏ nép trước một con lớn hơn hẳn nòi. Cậu cần một cái gì khác sức, như cậu luôn cần. Nhưng Thương đứng đó, thanh kiếm và cái mặt tạc đá, không cho cậu một cái gì để bấu.

Cậu đỡ nhát thứ hai, nhát thứ ba, mỗi nhát lùi một bước. Kiếm của Thương không có một đường thừa: nhát nào cũng nhắm một trong ba chỗ chết — cổ, tim, đan điền — và mỗi lần Tần Mạc đỡ được, hắn đã đổi sang chỗ thứ hai trước khi cậu kịp thở. Đây không phải một trận đánh. Đây là một quy trình xử lý, thi hành gọn gàng, và Tần Mạc chỉ là cái đang bị xử.

Cậu liếc sau lưng, và cái liếc ấy suýt giết cậu: Chu Bình đã bị dồn về mép cái sân trắng, chỗ mỏm đá thấp cậu định che cho gã hóa ra chẳng che nổi gì, và sau gã là một khoảng rơi hút xuống cái xám của tầng dưới. Không còn đường lùi cho gã. Và Thương, mắt vẫn trên Tần Mạc, đã bắt đầu xoay một đường kiếm chếch về phía Chu Bình — cái đòn kép mà một thiên tướng thừa sức: một tay ghìm cậu, một đường dọa bạn cậu, buộc cậu chọn giữa đỡ cho mình và cứu cho gã.

Và Tần Mạc hiểu, giữa cơn mưa kiếm bạc, rằng lần này cậu không tìm được cái mẹo nào cứu mình trong ba nhịp thở nữa. Không có hồn-lõi để thả. Không có khát để lách. Không có cám dỗ để tỉnh. Chỉ có một thanh kiếm sạch sẽ đang xử cậu, và một người bạn sắp rơi. Lần này, cậu hiểu, cậu sẽ phải trả một cái giá thật để sống — và cậu chưa biết cái giá ấy sẽ moi ra từ cậu cái gì.